Chương 42: Mày có xứng làm diễn viên chính không?

Giọng Hàn Phi rất nhỏ, đạo diễn Khương không nghe rõ được. Có điều, hiện giờ ông ấy cũng không có tâm trạng để ý xem Hàn Phi nói cái gì.

Thân nhân của những người bị hại xông thẳng vào phim trường, cản trở việc quay phim. Nếu không xử lý tốt, việc này sẽ gây ảnh hưởng tiêu cực đến bộ phim ngay.

“Xin mọi người hãy bình tĩnh! Bên phía cảnh sát đã bắt đầu điều tra lại vụ án Chặt thây – ghép xác này! Đoán chừng không bao lâu nữa là có thể tóm gọn hung thủ rồi!”

Đạo diễn Khương Nghĩa lớn tiếng hô. Ông ta hy vọng mọi người sẽ bình tĩnh lại, ai dè cơn thịnh nộ của thân nhân những người bị hại đã bị khơi dậy.

“Mỗi ngày, chúng tôi phải ép buộc bản thân không được nghĩ đến nỗi đau đớn ấy nữa. Nếu bộ phim này được công chiếu, cũng đồng nghĩa với việc phơi bày nỗi thống khổ ấy của tất cả chúng tôi ra trước ánh sáng.” Một người phụ nữ trung niên, ước chừng bốn mươi mấy tuổi, chỉ thẳng vào nhân viên công tác trong phim trường mà mắng: “Chỉ bởi vì các người nói nếu được lên phim thì sẽ nâng cao tầm ảnh hưởng, có thể kêu gọi được càng nhiều sự chú ý. Cho nên chúng tôi mới không màng đến đau khổ của bản thân, bằng lòng giao phó cho các người đoạn ký ức tuyệt vọng nhất này của mình! Thế nhưng hãy xem xem, các người đã làm những gì?!”

Bà ta giơ cao máy tính bảng của mình lên, điều chỉnh âm lượng đến mức maximum, sau đó phát lại một đoạn video.

Đây là phân đoạn người cảnh sát trẻ - do cậu Thành đóng vai chính - diễn lời thoại đầy đạo đức giả, tiến hành suy luận một cách vụng về; thậm chí, trong quá trình truy đuổi hung thủ còn gặt hái được một mối tình nữa.

Cuối đoạn video, nữ chính đã hy sinh tính mạng của mình để mở cho nam chính một cơ hội, nhờ thế chàng cảnh sát trẻ đã hoàn thành được màn tiêu diệt sát nhân một cách kỳ diệu. Tiếp đến lại là một màn khóc lóc đậm chất điện ảnh nhưng trông đầy xấu hổ.

“Đây chính là đáp án mà các người dành cho nhóm thân nhân của người bị hại chúng tôi đấy ư? Các người đúng thật là đang sỉ nhục những đau khổ mà 10 năm nay chúng tôi phải chịu đựng đấy!” Giọng mắng của người phụ nữ trung niên kia rất lớn, bà ta nói đến câu cuối cùng thì nước mắt cũng lã chã tuôn rơi.

“Thật xin lỗi vì đã phụ sự tin tưởng của mọi người. Tôi thân là đạo diễn của phim quả thật phải tạ tội với mọi người vậy. Tôi sẽ cố gắng hết sức có thể để sửa chữa thiếu sót. Có điều… hy vọng mọi người có thể thông cảm cho những người quay phim chúng tôi. Một bộ phim rất khó có thể tái hiện lại hiện thực một cách trọn vẹn. Hơn nữa, phân cảnh của nam, nữ chính cần phải chiếm tỉ lệ nhất định, đây là yêu cầu của nhà đầu tư.” Bộ phim này của Khương Nghĩa chủ yếu do 2 công ty điện ảnh đầu tư, gồm: công ty điện ảnh Hàn Quang mà nam chính là cậu Thành hiện đang đầu quân, và công ty đang đỡ đầu cho nữ chính là Văn Hóa Du Long, trong đó Văn Hóa Du Long đầu tư số tiền lớn nhất. Chủ yếu là bọn họ muốn nâng đỡ nữ diễn viên của công ty mình lên.

“Tôi không cần biết mấy người quay cái gì. Nhưng rõ ràng, còn chưa bắt được hung thủ, tại sao các người lại tạo ra kết cục như vậy?”

“Chúng tôi đồng ý giúp các người tăng sức ảnh hưởng của vụ án đã coi như có nhân có nghĩa lắm rồi. Các người còn tiếp tục quấy rối, náo loạn nữa thì chúng tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”

“Vẫn còn mặt mũi đi báo cảnh sát cơ á? Các người đúng là đồ lừa đảo!”

“Nói chuyện cho đàng hoàng, đừng chỉ bậy chỉ bạ!”

Tâm trạng của thân nhân mấy người bị hại càng ngày càng kích động, hai bên đều mỗi người mỗi ý, thậm chí còn bắt đầu đùn đẩy lẫn nhau.

Không nhận được lời phúc đáp mình muốn, phía gia đình người bị hại bèn giơ biểu ngữ lên, không cho đoàn phim tiếp tục quay. Gã tên cậu Thành kia đứng ngay phía trước cũng nghẹn một bụng tức giận vì mấy gia đình người bị hại bắt phải quay lại tình tiết phim.

Trong quá trình tranh chấp cãi vã, không biết là bên nào ra tay trước dẫn đến cha của Ngụy Hữu Phúc bị đẩy ngã.

Vốn dĩ phim trường đã rất chật chội, lại bày biện rất nhiều thiết bị, đạo cụ quay phim. Sau khi ông cụ bị ngã thì tâm trạng người nhà nạn nhân hoàn toàn bùng nổ, bọn họ cũng chen ngã luôn gã tên Thành đang đứng ngay phía trước kia.

Một kẻ bình thường luôn xuất hiện với thân phận là thần tượng như cậu Thành thế mà lại ngã ngồi xuống đất, lớp hóa trang trên mặt cũng bị lem luốc đi, quần áo trên người còn bị in dấu một vết giày: “Mẹ nó chứ, đúng là việc gì cũng chẳng ra hồn, các người cứ chờ đó cho tôi!”

“Mày vẫn còn không biết xấu hổ mà to miệng nữa? Vừa phá án còn vừa yêu yêu đương đương. Mày diễn vai cảnh sát thật đúng là sự sỉ nhục cho những người cảnh sát chân chính! Tao vừa nhìn thấy mày là đã cảm thấy khó chịu rồi!”

“Mười năm truy vết hung thủ... Chẳng hiểu sao khi một việc nghiêm túc, đau khổ đến thế mà mày còn có thể cười đùa cợt nhả như vậy. Đây chính là cái gọi là biểu diễn của mày ư?”

Lời nói thật lòng của người nhà nạn nhân đã thực sự khơi dậy sự phẫn nộ của cậu Thành: “Đúng là một đám dân đen hung hãn, thật đáng đời khi người nhà của các người bị…”

Trong cơn xúc động, gã tên Thành lỡ miệng nói ra lời này. Tuy vừa mới nói được một nửa thì gã đã ý thức được và không dám nói tiếp nữa, song người nhà nạn nhân cũng đã kịp nghe thấy.

Vết thương trong lòng bị xé rách trong phút chốc.

Người phụ nữ trung niên đứng gần tên Thành nhất đỏ bừng cả mắt, lập tức túm lấy tóc gã. Bà ta khó chịu đến mức nói không nên lời.

“Bỏ tay ra!” Gã tên Thành rất khỏe, nhanh chóng gạt người phụ nữ trung niên kia ra, đang định bò dậy thì không biết lại bị ai đạp cho một cái.

Cơn tức trong lòng không còn gì có thể kìm hãm được nữa, gã này bèn tóm lấy thùng sắt đựng máu nhân tạo của tổ đạo cụ ở bên cạnh, không thèm nhìn ngó trước sau, ném thẳng về phía sau người mình.

“Đùng!”

Chiếc thùng sắt chứa đầy máu nhân tạo kia đập mạnh vào sống lưng của một người, chỉ cần nghe tiếng động là đã cảm thấy rất đau rồi.

Chiếc thùng trống rơi xuống đất, lăn lông lốc giữa lối hành lang. Cả hai bên lập tức yên tĩnh lại, cùng nhìn về giữa đám người.

Toàn thân Hàn Phi dính đầy máu, đang đứng chắn ngay phía trước người phụ nữ trung niên nọ. Chất dịch sền sệt dính dớp theo mặt hắn trượt xuống, đôi mắt của hắn lúc này khiến cho tất cả mọi người phải kinh hãi.

“Náo loạn đủ chưa?”

Ân thanh khàn khàn vang vọng trên hành lang. Hàn Phi giẫm lên bãi máu dưới đất, đi đến trước mặt cậu Thành: “Lời bọn họ nói không sai. Đích thực là cậu không xứng diễn vai cảnh sát. Kỹ năng diễn xuất của cậu ấy mà, theo tôi chỉ là rác rưởi mà thôi.”

Lời nói trắng trợn, giọng điệu khiến người ta không thể bắt bẻ. Khuôn mặt dính đầy huyết tương kia của Hàn Phi cứ thế nhìn thẳng vào gã tên Thành.

Giờ phút này, gã diễn viên tên Thành mới nhận ra bản thân lại cảm thấy sợ hãi, sợ đến mức không nói ra nổi một câu hoàn chỉnh.

“Chỉ vì phá vụ án này, rất nhiều người đã phải cược cả sinh mạng của bản thân. Diễn xuất của cậu quả thực quá sỉ nhục cho những gian khổ và sự trả giá của bọn họ.”

Bản thân Hàn Phi cơ hồ đang nhảy múa trên lưỡi dao mỗi tối, chỉ cần hơi sơ sẩy một chút thôi là sẽ phải bỏ mạng. Thế nên hắn hiểu sâu sắc sự tàn khốc và đẫm máu của vụ án, tuyệt đối không chỉ dùng bốn chữ “chặt thây – ghép xác” đơn giản nhẹ nhàng là có thể khái quát lên được.

Gã được gọi là cậu Thành còn chưa kịp định thần, Hàn Phi đã lại xoay người về phía thân nhân của người bị hại.

Hắn biết rõ họ tên của những người này, cũng từng nhìn hình của bọn họ.

“Con trai à, con… lưng của con không sao chứ?” Người phụ nữ trung niên vội vàng bước tới. Vừa rồi nếu như không có Hàn Phi chắn giúp, vậy thì chiếc thùng sắt đựng đầy máu giả kia đã đập trúng vào người bà ta rồi.

“Cô là Cốc Vũ, chị của Cốc Diệp phải không?” Vẻ mặt của Hàn Phi hơi dịu lại.

“Sao con biết?”

“Cháu biết rõ từng người ở đây, cũng hiểu rõ nỗi đau khổ của các cô, các chú.” Hàn Phi nói chậm lại: “Hy vọng mọi người có thể lắng nghe cháu nói vài câu đã. Lúc nãy đạo diễn Khương nói, bên phía cảnh sát đã bắt đầu điều tra lại vụ án Chặt thây – ghép xác, không bao lâu nữa là có thể bắt được hung thủ, đây hoàn toàn không phải lời an ủi mọi người, mà là sự thật.”

“Sự thật ư? Đã 10 năm trôi qua rồi, năm nào cũng đều là câu nói ấy.”

“Cháu có thể bảo đảm với mọi người, lần này nhất định sẽ bắt được hung thủ thật sự!” Hàn Phi lau vết máu trên mặt: “Nếu như trước khi bắt được hung thủ, bộ phim này còn tiếp tục biên bừa để quay, vậy thì cháu sẽ gia nhập cùng với mọi người, cùng mọi người tẩy chay nó.”

Hắn nhìn thẳng những thân nhân cả người bị hại, trong đầu chỉ nghĩ đến con quỷ trong căn hộ ma ám số 1044.

Lần này hắn không diễn nữa, mà nói ra lời từ tận đáy lòng: “Hãy tin tưởng cháu, cháu nhất định sẽ cho mọi người một sự công bằng.”

Chapter
1 Chương 1: Chơi game à? Chơi kiểu phải mổ sọ trước khi vô game ấy hả?
2 Chương 2: Quan hệ láng giềng hòa hảo
3 Chương 3: Đi ngủ
4 Chương 4: Phát triển theo chiều hướng nói không nên lời mất rồi
5 Chương 5: Đây mà là trò chơi Hệ chữa trị à?
6 Chương 6: Đã chữa khỏi chứng ám ảnh sợ xã hội, giờ chuyển sang bị điên...
7 Chương 7: Lệ Tuyết
8 Chương 8: Hệ thống phán định người tốt
9 Chương 9: Diễn phim mà giống như tự bản thân từng trải nghiệm vậy...
10 Chương 10: Tủ lạnh
11 Chương 11: Đánh không lại, vậy vào chung team với bọn họ là được
12 Chương 12: Người trên hành lang
13 Chương 13: Nhiệm vụ thứ hai: Xem tivi
14 Chương 14: Level 2
15 Chương 15: Là ai đang chữa cho ai?
16 Chương 16: Chiếc nhẫn của người chủ nhà
17 Chương 17: Có cần tôi dạy anh cách diễn vai phản diện không?
18 Chương 18: Hoa Tội Ác
19 Chương 19: Mình, cần cù cố gắng, tích cực tiến lên
20 Chương 20: Sự dũng cảm của của một người đang sợ hãi
21 Chương 21: Ba anh em
22 Chương 22: Thằng cu này nằng nặc đòi vào nhà chúng ta chơi
23 Chương 23: Chúng ta cùng chơi trốn tìm
24 Chương 24: Nếu sinh mệnh chỉ còn lại có 24 giờ
25 Chương 25: Mình chỉ thuận miệng nói một câu
26 Chương 26: Kỹ năng đặc biệt [Chơi trốn tìm]
27 Chương 27: Sự thật dần được phơi bày
28 Chương 28: Quy tắc sinh tồn trong tòa chung cư
29 Chương 29: Cuộc nói chuyện trước lúc bình minh
30 Chương 30: Hoàng Doanh
31 Chương 31: Chiếc hộp màu đen
32 Chương 32: Chuyện ma chỉ lừa gạt người ta
33 Chương 33: Sợ quá, không ngủ được
34 Chương 34: Án chặt thây - Ghép xác
35 Chương 35: Di sản của người chủ nhà
36 Chương 36: Người một nhà, tương thân tương ái
37 Chương 37: Mình đã tìm ra mảnh ghép cuối cùng
38 Chương 38: Không ai biết tên của con bé
39 Chương 39: Theo dấu hung thủ
40 Chương 40: Diễn viên hài mà không biết phá án thì không phải là game thủ xịn
41 Chương 41: Tôi sẽ cho bộ phim này một hồi kết
42 Chương 42: Mày có xứng làm diễn viên chính không?
43 Chương 43: Mắt của hắn quá đáng sợ
44 Chương 44: Chỉ dẫn của Nguỵ Hữu Phúc
45 Chương 45: Lương thiện gặp lương thiện
46 Chương 46: Tầng 5
47 Chương 47: Đừng quay đầu nhìn lại
48 Chương 48: Món quà của Hàn Phi
49 Chương 49: Căn hộ ăn thịt người
50 Chương 50: Chị đẹp mời cơm
51 Chương 51: Cô ta coi như là hàng xóm tương đối bình thường rồi
52 Chương 52: Level 4
53 Chương 53: Người chết viết tên
54 Chương 54: Phòng Địa Đàng
55 Chương 55: Diễn viên hài học cách đánh đấm ư? Cũng thường thôi mà!
56 Chương 56: Nhân vật chính hoàn hảo nhất
57 Chương 57: Mình sẽ đi cùng bé Khóc trên quãng đường này...
58 Chương 58: Ba câu hỏi mấu chốt
59 Chương 59: Sống có đạo đức, nhặt của rơi phải lập tức trả lại
60 Chương 60: Điểm thân mật tăng vọt
61 Chương 61: Có phải mày bị bệnh hay không?
62 Chương 62: Thành thật với nhau, cởi mở, giúp bạn không tiếc mạng sống
63 Chương 63: Thẻ nhân viên rạp chiếu phim Thiên Đường
64 Chương 64: Điều đầu tiên mà chú hy vọng con làm
65 Chương 65: Một cái tôi khác trong đầu
66 Chương 66: Hầm băng dưới lòng đất
67 Chương 67: Những bức ảnh
68 Chương 68: Ác thuần túy
69 Chương 69: Người thân trở nên thất thường
70 Chương 70: Chỉ có người bất hạnh nhất mới sở hữu [Hộp đen]
71 Chương 71: Một lần cuối trong đời
72 Chương 73: Lý do cậu ta trở thành diễn viên chính
73 Chương 74: Nhiệm vụ cấp độ F đầu tiên
74 Chương 75: Một diễn viên hài giỏi đánh đấm đi ngang qua
75 Chương 76: Trò chơi của Gương thần
76 Chương 77: Mày khóc nó cũng khóc, mày cười nó cũng cười
77 Chương 78: Nam chính Hàn Phi!
78 Chương 79: Một lúc đóng 2 vai
79 Chương 80: Fan hâm mộ đầu tiên không phải là người cõi âm
80 Chương 81: Giấc mơ bất ngờ được hiện thực hóa
81 Chương 82: Dọn sạch tầng 6
82 Chương 83: Tầng 8
83 Chương 84: Căn phòng đồng tử
84 Chương 85: Nó đang nhìn tôi chằm chằm
85 Chương 86: Căn phòng chất chồng oán hận
86 Chương 87: Chú không thể vào bên trong tròng mắt của cháu
87 Chương 88: Quà sinh nhật
88 Chương 89: Đóng phim chỉ là sở thích nghiệp dư, nghề chính là hăng hái làm việc nghĩa
89 Chương 90: Rất nhiều người đã lên tầng 9, nhưng không một ai trở về
90 Chương 91: Người quản lý chung cư
91 Chương 92: Vòng luân hồi thập tử vô sinh
92 Chương 93: Người quản lý là ai?
93 Chương 94: Trò chơi nguy hiểm
94 Chương 95: Mày cứ tiếp tục hì hì nữa đi!
95 Chương 96: Phương pháp duy nhất để qua cửa
96 Chương 97: Kỹ năng bẩm sinh rank F: Chiêu Hồn!
97 Chương 98: Tầng 10
98 Chương 99: Nhóc số 8
99 Chương 100: Người nhà trên thế giới này
100 Chương 101: Giữa anh và em có một mối “âm” duyên
101 Chương 102: Diễn viên lên hot search bằng cách này ấy mà, cậu là người đầu tiên đấy
102 Chương 103: Người đàn ông có thể lực bằng 10
103 Chương 104: Chiêu hồn!
104 Chương 105: Hoàng Doanh aka Con ma ngơ ngác
105 Chương 106: Game này có version Âm Phủ nữa, vậy là chưa từng chơi rồi!
106 Chương 107: Đương sự đã quên đấu tranh
107 Chương 108: Thần Dạ Du
108 Chương 109: Nguyền rủa trên cơ thể của Từ Cầm
109 Chương 110: Rơi nước mắt khi được chữa trị
110 Chương 111: Nhật ký của chủ nhà
111 Chương 112: Là diễn viên, nhưng lại cứu mạng một gã paparazi
112 Chương 113: Khúc Văn Hầu
Chapter

Updated 112 Episodes

1
Chương 1: Chơi game à? Chơi kiểu phải mổ sọ trước khi vô game ấy hả?
2
Chương 2: Quan hệ láng giềng hòa hảo
3
Chương 3: Đi ngủ
4
Chương 4: Phát triển theo chiều hướng nói không nên lời mất rồi
5
Chương 5: Đây mà là trò chơi Hệ chữa trị à?
6
Chương 6: Đã chữa khỏi chứng ám ảnh sợ xã hội, giờ chuyển sang bị điên...
7
Chương 7: Lệ Tuyết
8
Chương 8: Hệ thống phán định người tốt
9
Chương 9: Diễn phim mà giống như tự bản thân từng trải nghiệm vậy...
10
Chương 10: Tủ lạnh
11
Chương 11: Đánh không lại, vậy vào chung team với bọn họ là được
12
Chương 12: Người trên hành lang
13
Chương 13: Nhiệm vụ thứ hai: Xem tivi
14
Chương 14: Level 2
15
Chương 15: Là ai đang chữa cho ai?
16
Chương 16: Chiếc nhẫn của người chủ nhà
17
Chương 17: Có cần tôi dạy anh cách diễn vai phản diện không?
18
Chương 18: Hoa Tội Ác
19
Chương 19: Mình, cần cù cố gắng, tích cực tiến lên
20
Chương 20: Sự dũng cảm của của một người đang sợ hãi
21
Chương 21: Ba anh em
22
Chương 22: Thằng cu này nằng nặc đòi vào nhà chúng ta chơi
23
Chương 23: Chúng ta cùng chơi trốn tìm
24
Chương 24: Nếu sinh mệnh chỉ còn lại có 24 giờ
25
Chương 25: Mình chỉ thuận miệng nói một câu
26
Chương 26: Kỹ năng đặc biệt [Chơi trốn tìm]
27
Chương 27: Sự thật dần được phơi bày
28
Chương 28: Quy tắc sinh tồn trong tòa chung cư
29
Chương 29: Cuộc nói chuyện trước lúc bình minh
30
Chương 30: Hoàng Doanh
31
Chương 31: Chiếc hộp màu đen
32
Chương 32: Chuyện ma chỉ lừa gạt người ta
33
Chương 33: Sợ quá, không ngủ được
34
Chương 34: Án chặt thây - Ghép xác
35
Chương 35: Di sản của người chủ nhà
36
Chương 36: Người một nhà, tương thân tương ái
37
Chương 37: Mình đã tìm ra mảnh ghép cuối cùng
38
Chương 38: Không ai biết tên của con bé
39
Chương 39: Theo dấu hung thủ
40
Chương 40: Diễn viên hài mà không biết phá án thì không phải là game thủ xịn
41
Chương 41: Tôi sẽ cho bộ phim này một hồi kết
42
Chương 42: Mày có xứng làm diễn viên chính không?
43
Chương 43: Mắt của hắn quá đáng sợ
44
Chương 44: Chỉ dẫn của Nguỵ Hữu Phúc
45
Chương 45: Lương thiện gặp lương thiện
46
Chương 46: Tầng 5
47
Chương 47: Đừng quay đầu nhìn lại
48
Chương 48: Món quà của Hàn Phi
49
Chương 49: Căn hộ ăn thịt người
50
Chương 50: Chị đẹp mời cơm
51
Chương 51: Cô ta coi như là hàng xóm tương đối bình thường rồi
52
Chương 52: Level 4
53
Chương 53: Người chết viết tên
54
Chương 54: Phòng Địa Đàng
55
Chương 55: Diễn viên hài học cách đánh đấm ư? Cũng thường thôi mà!
56
Chương 56: Nhân vật chính hoàn hảo nhất
57
Chương 57: Mình sẽ đi cùng bé Khóc trên quãng đường này...
58
Chương 58: Ba câu hỏi mấu chốt
59
Chương 59: Sống có đạo đức, nhặt của rơi phải lập tức trả lại
60
Chương 60: Điểm thân mật tăng vọt
61
Chương 61: Có phải mày bị bệnh hay không?
62
Chương 62: Thành thật với nhau, cởi mở, giúp bạn không tiếc mạng sống
63
Chương 63: Thẻ nhân viên rạp chiếu phim Thiên Đường
64
Chương 64: Điều đầu tiên mà chú hy vọng con làm
65
Chương 65: Một cái tôi khác trong đầu
66
Chương 66: Hầm băng dưới lòng đất
67
Chương 67: Những bức ảnh
68
Chương 68: Ác thuần túy
69
Chương 69: Người thân trở nên thất thường
70
Chương 70: Chỉ có người bất hạnh nhất mới sở hữu [Hộp đen]
71
Chương 71: Một lần cuối trong đời
72
Chương 73: Lý do cậu ta trở thành diễn viên chính
73
Chương 74: Nhiệm vụ cấp độ F đầu tiên
74
Chương 75: Một diễn viên hài giỏi đánh đấm đi ngang qua
75
Chương 76: Trò chơi của Gương thần
76
Chương 77: Mày khóc nó cũng khóc, mày cười nó cũng cười
77
Chương 78: Nam chính Hàn Phi!
78
Chương 79: Một lúc đóng 2 vai
79
Chương 80: Fan hâm mộ đầu tiên không phải là người cõi âm
80
Chương 81: Giấc mơ bất ngờ được hiện thực hóa
81
Chương 82: Dọn sạch tầng 6
82
Chương 83: Tầng 8
83
Chương 84: Căn phòng đồng tử
84
Chương 85: Nó đang nhìn tôi chằm chằm
85
Chương 86: Căn phòng chất chồng oán hận
86
Chương 87: Chú không thể vào bên trong tròng mắt của cháu
87
Chương 88: Quà sinh nhật
88
Chương 89: Đóng phim chỉ là sở thích nghiệp dư, nghề chính là hăng hái làm việc nghĩa
89
Chương 90: Rất nhiều người đã lên tầng 9, nhưng không một ai trở về
90
Chương 91: Người quản lý chung cư
91
Chương 92: Vòng luân hồi thập tử vô sinh
92
Chương 93: Người quản lý là ai?
93
Chương 94: Trò chơi nguy hiểm
94
Chương 95: Mày cứ tiếp tục hì hì nữa đi!
95
Chương 96: Phương pháp duy nhất để qua cửa
96
Chương 97: Kỹ năng bẩm sinh rank F: Chiêu Hồn!
97
Chương 98: Tầng 10
98
Chương 99: Nhóc số 8
99
Chương 100: Người nhà trên thế giới này
100
Chương 101: Giữa anh và em có một mối “âm” duyên
101
Chương 102: Diễn viên lên hot search bằng cách này ấy mà, cậu là người đầu tiên đấy
102
Chương 103: Người đàn ông có thể lực bằng 10
103
Chương 104: Chiêu hồn!
104
Chương 105: Hoàng Doanh aka Con ma ngơ ngác
105
Chương 106: Game này có version Âm Phủ nữa, vậy là chưa từng chơi rồi!
106
Chương 107: Đương sự đã quên đấu tranh
107
Chương 108: Thần Dạ Du
108
Chương 109: Nguyền rủa trên cơ thể của Từ Cầm
109
Chương 110: Rơi nước mắt khi được chữa trị
110
Chương 111: Nhật ký của chủ nhà
111
Chương 112: Là diễn viên, nhưng lại cứu mạng một gã paparazi
112
Chương 113: Khúc Văn Hầu