Chương 479: Em yêu anh

Tường Vi bị lôi tới lối vào căn hầm, khóc lóc la hét, giãy dụa kháng cự đám hộ vệ, “Tước ... Tôi muốn Tước ra ngoài, anh thả tôi ra, anh không thấy anh ấy bị thương rất nặng sao? Hu hu ...”

“Thật xin lỗi, phu nhân, tôi phải chắc chắn sự an toàn cho cô trước đã.”

Đang lúc giãy dụa, Tường Vi thấy Nhạc Tín Dương bế Nhạc Niệm Tư máu tươi đầm đìa điên cuồng lao ra ngoài.

“Niệm Tư ...” Tường Vi lo lắng, nhìn chân Nhạc Niệm Tư còn đang nhỏ máu không ngừng, cơ thể cô ta như đã mất đi linh hồn, không chút nhúc nhích mềm oặt trong ngực Nhạc Tín Dương.

“Cứu mạng, cứu mạng a ...” Nhạc Tín Dương vừa chạy vừa kêu khóc, Nhạc Niệm Tư càng lúc càng lạnh, cảm giác sợ hãi làm chân ông ta rủn ra.

Đột nhiên, bùm ___

Một tiếng nổ vang trời!

Căn phòng bỏ hoang trên mặt đất này cũng bị tiếng nổ làm rung động!

Tường Vi trơ mắt nhìn Nhạc Tín Dương bị áp suất vụ nổ hất tung lên, ôm Nhạc Niệm Tư ngã nhào trên đất! Luồng khói mù mịt trào ra trong lối đi xuống hầm ngầm.

Hộ vệ bảo vệ Tường Vi theo bản năng!

Một giây, cô kinh hãi trái tim ngừng đập!

Hai giây, đất cát ngừng rung động!

Ba giây ....

“Không ___” không ...

Tường Vi không nhịn được kêu lên, như phát điên lao vào trong lối đi, bị hộ vệ ngăn lại!

“Tước ... Tước ở trong đó ... A ...”

Không

Tim phổi đều đau.

Tước của cô ... Anh vẫn chưa nghe cô nói yêu anh mà! Tại sao có thể, sao anh có thể bỏ lại một mình cô!

“Tước ... Anh đang ở đâu, anh đi ra có được không, không phải anh vẫn hỏi ba chữ năm đó em nói bằng khẩu hình là gì sao? Giờ em nói cho anh biết có được không? Em yêu anh, là em yêu anh ... Hu hu ...”

Cô khóc lả đi trong ngực hộ vệ, “Em yêu anh, anh có nghe thấy không .... Em yêu anh ...”

Tầng hầm tỏa ra khói mù nồng nặc, sau đó ‘Bùm’ một tiếng, một tiếng nổ còn to hơn vang lên!

“Không ... Tước ... Anh đừng bỏ em và con lại ...” Cô cố sức thoát khỏi gông cùm của hộ vệ, bất chấp muốn xông vào ___

“Phu nhân, cô hãy bình tĩnh lại, bên trong rất nguy hiểm.”

Pí đò pí đò ... Ở khu ngoại thành bỏ hoang này, xe cứu thương và xe cảnh sát càng lúc càng tới gần ...

Giả như, yêu có thiên tính, xin hãy phù hộ cho người lòng cô yêu nhất được bình yên vô sự!

Giả như, mệnh có luân hồi, sẽ chờ tới khi vận mênh ngừng khảo nghiệm bọn họ.

Giả như ... Giả như, thiên thần có thể cứu vớt ác ma, dù có phải chịu đựng ác ma tổn thương, cũng xin đừng rời bỏ, đừng chia ly ....

____ Ngoại truyện của Nhã Ca ___

Tôi tên là Nhã Ca, khi lên chín, tôi bị gia đình đưa sang Paris.

Năm đó, tôi đã khóc rất lâu, tôi hỏi ông nội, tại sao không đưa anh trai và em gái cùng ra nước ngoài, mà lại bắt tôi đi? Mặt ông nội đanh lại, lập tức tỏ vẻ không vui, giận dữ nói tôi làm sao mà so được với anh trai! Em gái thì còn nhỏ không hiểu chuyện, trong số ba anh em, tôi là người tương đối hiểu chuyện, ông nội mong có một ngày tôi học hành thành tài trở về, làm quang tông diệu tổ.”

Cứ vậy, tôi và bảo mẫu, bắt đầu cuộc sống du học ở Paris.

Lúc 12 tuổi, tôi quen một cậu bé cũng tới từ Trung Quốc là Diệu Tư.

Thì ra anh ấy cũng mang theo một bà quản gia, còn tôi mang theo một bảo mẫu, do chúng tôi cùng cô độc như nhau, dần dần quen thân, trở thành bạn tốt nhất.

Cứ thế, bất kể Diệu Tư học trường nào, tôi đều sẽ nhất định tới học cùng để làm bạn với anh.

Không biết từ bao giờ, bốn năm đã trôi qua. Khi tôi 16 tuổi, đột nhiên có một cô gái người Pháp chủ động muốn làm bạn thân với tôi. Tới một ngày, cô ấy nói với tôi rằng, muốn nhờ tôi sắp đặt để Diệu Tư lên giường với cô ta, lúc đó tôi mới bừng tỉnh, thì ra cô ta vẫn luôn lợi dụng tôi!

Lần đó tôi hung hăng mắng cô ta một trận, sau đó chạy tới chỗ Diệu Tư khóc thảm.

Diệu Tư ôm tôi, rất dịu dàng an ủi, nhìn gương mặt đẹp đẽ dịu dàng của anh, ánh mắt ấm áp như ánh mặt trời, trong cuộc sống cô đơn của tôi, không biết từ khi nào, tôi đã bị anh hấp dẫn sâu sắc ...

Về sau, tôi dùng thân phận bạn thân với Diệu Tư, ngăn chặn tất cả mọi phụ nữ khác tới gần Diệu Tư, lòng ái mộ dành cho anh cũng ngày một nồng hậu. Nhưng tôi không dám mở miệng thổ lộ với Diệu Tư, có lẽ là do tôi mong sẽ có một ngày anh mở miệng thổ lộ với tôi. Bản thân tôi luôn bị động trong chuyện tình cảm, cũng rất thận trọng, tình cảm dành cho Diệu Tư suốt bao nhiêu năm, tôi sợ lỡ chẳng may anh không chấp nhận tôi, thì chuyện tiếp tục làm bạn cũng không thể nữa.

Sau đó, anh ấy quen một người thanh niên nhiệt huyết tên là Nhạc Tín Dương. Người này đối với tôi vô cùng tốt, hai bọn họ ở cùng nhau thường đùa bỡn nô nghịch, tôi cảm thấy như mình có thêm một người anh trai để dựa dẫm, những năm tháng tuổi xuân ấy, thật vui vẻ, không buồn không lo.

Cho tới khi Diệu Tư 21 tuổi, sinh nhật năm ấy của tôi, ông nội gọi tôi về nước để ăn mừng. Thực tế là muốn tìm đối tượng xem mắt cho tôi, để tôi gả vào nhà có tiền, nhằm trợ giúp thêm cho nhà họ Thẩm. Tôi rất không vui, cho nên tôi cầu xin Diệu Tư cùng tôi trở lại Paris.

Không ngờ Diệu Tư không nói hai lời đã đồng ý. Tiệc sinh nhật hôm đó, anh ấy còn giúp tôi giải vây trước mặt mọi người. Tuy rằng sau đó ông nội phạt tôi không được ra khỏi cửa trong một tuần, hơn nữa phải không tiếp tục qua lại với Diệu Tư.

Nhưng cũng nhờ lần đó, tôi nghĩ liệu có phải là Diệu Tư cũng không mong muốn tôi đi xem mắt người khác? Ý nghĩ này làm tôi thấy vui vẻ tới mấy tháng trời.

Cho tới khi trở lại Paris, tôi cứ tưởng sau này cũng sẽ vui vẻ như trước đây, nhưng dần dần, tôi phát hiện ra rằng Diệu Tư đã thay đổi.

Anh hay mất hồn khi nói chuyện với tôi, anh cũng thường mất tập trung và nhìn vào màn hình điện thoại.

Tôi không biết anh ấy đã gặp phải chuyện gì, tuy anh vẫn là Diệu Tư, nhưng tôi thấy được anh càng lúc càng giữ khoảng cách với tôi. Không biết là vì sao nữa, nhưng cảm giác sợ hãi này càng lúc càng nghiêm trọng hơn ...

Thời gian sau, Diệu Tư thường xuyên về nước, hay nói đúng hơn là anh hay có chuyện phải rời khỏi Paris. Tôi không biết là chuyện gì, hỏi anh anh không nói, chỉ cảm ơn tôi đã quan tâm.

Khi Diệu Tư 22 tuổi, tôi đã vô cùng sợ hãi, sợ có một ngày anh bỏ tôi mà đi. Cảm giác lo được lo mất đó làm cho tôi đổ bệnh.

Tôi nhớ rõ, đó là vào tháng 6, khi Paris ấm áp nhất, nhưng tôi chỉ thấy lạnh.

Lần đó, anh chạy như bay tới, vừa mở miệng là nói một câu: Sao lại không thương tiếc mình như vậy.

Tôi đã lệ rơi đầy mặt, khóc không thành tiếng. Nhìn anh, tình cảm dồn nén trong lòng không kìm nén thêm được nữa, tôi thổ lộ với anh!

Khi yếu ớt nhất, tôi đã sợ mình sẽ không có cơ hội nói với anh ba chữ kia.

Ai ngờ ...

Diệu Tư chỉ nói xin lỗi với tôi, nói không biết tôi đã phải chịu khổ như vậy. Từ đó về sau, anh ấy bắt đầu xa cách tôi ...

Sợ hãi hoảng hốt, cuối cùng thì đúng thật, sau khi tôi thổ lộ ra, tôi và anh, chẳng thể trở về tình trạng như trước đây. Điều này làm tôi thấy thật mệt mỏi, bao nhiêu năm đằng đẵng, người làm bạn lớn lên bên tôi, lại xa cách tôi lúc tôi cần anh nhất.

Những ngày đó, ban ngày tôi lấy nước mắt rửa mặt, lấy rượu tiêu sầu, người duy nhất làm bạn không xa rời bên tôi, chỉ có một mình Nhạc Tín Dương.

Anh ấy nói tôi khờ, tôi bảo anh ấy ngu hơn, hai chúng tôi đều là những kẻ ngu, anh ấy nói, nếu như tôi chịu quay đầu lại nhìn anh ấy, thì kết cục của chúng tôi đã khác đi, sẽ không khổ sở như vậy.

Nhưng ... tôi quay đầu lại thấy anh ấy ở ngay đằng sau tôi, còn tôi, đứng sau lưng Diệu Tư, còn Diệu Tư .... đứng sau lưng ai?

Tháng 9, Diệu Tư đột nhiên nhận được thông báo, ba anh bệnh nặng.

Tin này làm cả đám bạn bè chúng tôi sợ chết khiếp.

Đêm trước hôm đi, Diệu Tư uống rất nhiều rượu, nhưng không chịu nói với tôi anh phiền muộn điều gì.

Đêm đó ... nhìn Diệu Tư say rượu hai mắt mờ mịt, gò má phiếm hồng, tôi chợt nhớ tới cô gái từng nhờ tôi sắp đặt cho Diệu Tư lên giường với cô ta vào nhiều năm trước, đột nhiên tối nghĩ, tại sao tôi không hy vọng xa vời một lần?

Có lẽ tôi quá yêu anh, từ khi 12 tuổi gặp anh tới khi tôi 22 tuổi, chặng đường mười năm, nếu bảo buông tha là buông tha được ngay, vậy thì cuộc đời tôi chỉ có mười năm rồi!

Đêm đó, tôi lẻn ra ngoài đi mua một lọ xuân dược, giải tán đám bạn đã say rượu, đỡ lấy Diệu Tư đã say, tới thuê một phòng ở một khách sạn bên cạnh.

Cho Diệu Tư uống hết số thuốc đã mua.

Đêm đó, tôi đã làm chuyện điên rồ nhất đời mình, trao thân cho người đàn ông tôi yêu nhất kiếp này ...

Sau đó tôi mặc quần áo tử tế lại cho anh, như chưa từng xảy ra chuyện gì, hai giờ sáng tôi lẻn đi.

Sau đó Diệu Tư về nước, ai ngờ, đi một lần luôn mấy tháng.

Nghe nói bệnh tình của ba anh vẫn chưa ổn định, tôi rất lo lắng, nhưng chẳng thể giúp được gì.

Sau đó ông trời cho tôi một niềm vui vô cùng to lớn, tôi biết mình có thai ... Cảm tạ trời đất, rốt cuộc tôi có một sinh mệnh không thể tách rời khỏi Diệu Tư, mặc dù tôi biết, làm như vậy là ích kỷ ...

Tháng 11, công ty người mẫu Nhạc Tín Dương và Diệu Tư cùng nhau mở ra gặp tai nạn hỏa hoạn, thân là đại cổ đông, Diệu Tư phải trở lại xử lý. Mặc dù tôi cũng không muốn thấy công ty bị cháy, nhưng tôi thật vui vì lại được thấy anh!

Mấy tháng không gặp, anh tiều tụy đi nhiều, bận rộn tiếp mọi người không có thời gian nói chuyện với tôi.

Nhiều lần, tôi thật muốn lấy dũng khí nói cho anh biết sự thật tôi đã mang thai hơn hai tháng, nhưng khi nhìn thấy gương mặt mệt mỏi của anh, đột nhiên không có dũng khí nữa.

Tháng 12, trong nhà Diệu Tư bất ngờ có chuyện. Anh vội vã về nước, thời gian nói lời từ biệt với tôi cũng không có.

Lần từ biệt này, tới lúc Diệu Tư trở lại, đã là tháng 4 năm sau.

Bụng tôi đã nhô lên, người biết tôi mang thai, chỉ có mỗi Nhạc Tín Dương, vì để nhà họ Thẩm và các bạn bè khác của tôi không biết tôi mang thai, Tín Dương thuê cho tôi một gian nhà, tôi xin phép nghỉ mấy tháng, chuyên tâm chờ sinh.

Đột nhiên có ngày, Tín Dương nổi giận đùng đùng chạy tới nói cho tôi biết, Diệu Tư trở lại Paris rồi, anh ấy kích động quá đã đánh Diệu Tư một trận, nhưng chuyện tôi có thai anh ấy không hề nói, không ngờ là dù có ép Diệu Tư tới gặp tôi tới thế nào, anh không hề lộ diện ...

Tôi cực kỳ buồn khổ, đêm đó tôi ôm Tín Dương hỏi, tại sao người tôi yêu không phải là Tín Dương, tại sao lại yêu Diệu Tư, đêm ấy, tôi khóc tới nỗi chút nữa là sinh non.

Lúc Tín Dương bế tôi vào bệnh viện, thật may là đứa nhỏ cũng được sinh tự nhiên, nhưng vì chưa đủ tám tháng nên nó rất yếu.

Nhìn gương mặt nhỏ bé của đứa trẻ, tôi khóc đặt cho nó một cái tên rất êm tai: Niệm Tư ...

Tháng 5, tôi thuận lợi xuất viện.

Niệm Tư trở thành không cha không mẹ. Tôi giấu diếm hết mọi người vì tôi vốn không có khả năng nuôi nó. Diệu Tư đối với tôi như vậy, tôi phải làm sao mới được?

Tín Dương gợi ý tôi đưa Niệm Tư vào cô nhi viện, thứ nhất có người trong cô nhi viện chăm sóc nó, thứ hai là có thể đi tìm việc làm, sau khi có đủ khả năng nuôi dưỡng nó, tôi sẽ đưa nó về.

Tôi đồng ý với Tín Dương, lập tức đưa Niệm Tư tới cô nhi viện, đứa bé mẹ thương yêu nhất, xin lỗi con ...

Tôi đã cho là, cuộc đời của tôi và Diệu Tư sẽ chẳng có giao điểm. Diệu Tư lại đột ngột nhờ tôi chăm sóc em trai thay anh.

Tôi cứ tưởng thời cơ đã tới.

Vì vậy tôi hớn hở đồng ý.

Nghỉ hè năm đó, tôi đã gặp em trai Diệu Tư – Tước. Trong mắt tôi, nó là một đứa bé rất tự bế, lại rất quật cường. Tôi nghĩ rằng nhất định phải đối xử thật tốt với Tước, thì chắc là, Diệu Tư sẽ đối tốt với tôi hơn?

Ai ngờ, một lần ngoài ý muốn, tôi bị xe đụng bị thương một chân trong lúc cố cứu Tước.

Tước rất đau lòng, tôi không trách nó, bởi vì khi đã yêu một người, thì sẽ nguyện ý bỏ ra tất cả cho người thân của anh, bởi vì tôi yêu Diệu Tư, cho nên tôi không tiếc vì Tước.

Nhưng tôi tuyệt không ngờ, sau khi Diệu Tư trở lại Paris, thấy chân tôi bị thương, lặng lẽ quỳ một gối trước mặt tôi, mở miệng hỏi cưới tôi ...

Tôi vui tới phát khóc!

Thậm chí không dám hỏi tại sao Diệu Tư đột nhiên muốn cưới tôi, tôi chỉ biết mình không ngừng gật đầu, 1 ngàn 1 vạn đồng ý.

Tôi và Diệu Tư, cuối cùng cũng kết hôn!

Cuối cùng tôi cũng có được hạnh phúc không ngờ! Diệu Tư đối với tôi rất tốt, giống như trước đây, nhưng mà .... tôi cảm thấy thiếu một cái gì đó.

Tôi muốn nói với anh chuyện về Niệm Tư, nhưng tôi sợ anh sẽ trách tôi đã lừa anh làm ra chuyện như vậy.

Thầm nghĩ tới khi tình cảm của chúng tôi ổn định hơn, sẽ nói cho anh biết cũng chưa muộn. Đến lúc đó có lẽ anh sẽ không trách tôi.

Đáng tiếc, mới hai tháng, hôn nhân của hai chúng tôi, chỉ có hai tháng! Tôi đã phát hiện ra một việc đáng sợ, xấu xí, làm tan nát cõi lòng!

Đêm đó, tôi tận mắt thấy rõ Diệu Tư ôm hôn Thanh Lam trong góc tối!

Một giây đó, cảm giác bị lừa gạt làm tôi thấy vô cùng nhục nhã! Người đàn ông tôi thích nhất lại nhập nhằng với chị dâu tôi?

Tôi rất khổ sở, tôi chẳng nói được với ai, chỉ có thể tìm Nhạc Tín Dương kể khổ.

Nhưng không ngờ, chuyện của Diệu Tư và Thanh Lam lộ tẩy rất nhanh. Tôi cũng không biết có phải là do Nhạc Tín Dương bán đứng tôi hay không. Ngay sau đó, Diệu Tư bị đuổi khỏi nhà họ Thẩm.

Tôi không cam lòng! Thật vất vả tôi và Diệu Tư mới lập gia đình với nhau, tôi không muốn mất anh, bao nhiêu năm, đối với tôi anh còn có ý nghĩa nhiều hơn cả sinh mạng.

Vì vậy, tôi đã làm một chuyện điên cuồng. Tôi sai hộ vệ trói Diệu Tư đem về Paris.

Mặc dù tôi cũng rất khổ sở, nhưng tôi thà chịu khổ còn hơn để anh bỏ tôi đi.

Vì tốt cho anh, tôi làm rất nhiều chuyện. Có lẽ tôi bị anh coi thường, nhưng tôi quá yêu anh, tôi không chịu nổi nỗi đau bị anh xa cách lần nữa.

Thậm chí vì anh, tôi đặc biệt vẽ một bức tranh thật lớn, trong tranh là dáng vẻ của hai chúng tôi mà tôi đã tưởng tượng ra. Nhưng tôi đã vừa rơi lệ vừa vẽ, trong tranh anh cưng chiều mỉm cười với tôi, trong bức tranh tôi hạnh phúc và xinh đẹp, giá mà chúng tôi cũng hạnh phúc được như trong bức tranh, thì tuyệt vời biết mấy ...

Mơ ước mãi chỉ là ước mơ, không thể thành sự thật được.

Cuối cùng Diệu Tư không chịu được sự khống chế của tôi, nói muốn ly hôn với tôi!

Tôi nhớ hôm đó, là ngày tôi hoàn thành bức tranh hạnh phúc kia.

Nhưng anh đột ngột muốn ly hôn với tôi!

Tôi hỏng mất, cãi nhau một trận to với anh, trút sạch mọi uất ức trong lòng ra! Anh muốn ly hôn, được, vậy tôi đi tìm Thanh Lam tính sổ, ai bảo chị ta làm hại tôi mất chồng, tôi phải bảo cô ta trả chồng lại cho tôi.

Người mất trí, thường điên cuồng và cố chấp.

Nhưng mà, tôi vì chuyện này, lái xe lao ra đường lớn, điên cuồng tranh chấp với Diệu Tư, làm cả hai cùng mất mạng ...

Thật xin lỗi, Niệm Tư, mẹ thấy thật thẹn với con ...

Thật xin lỗi, anh từng là thiên thần bảo hộ trong sinh mệnh em, thật xin lỗi, hãy tha thứ cho em, xin đừng rời khỏi em, bởi vì em thật sự thật sự rất yêu anh ....

Chapter
1 Chương 1: Lần gặp khó quên
2 Chương 2: Thiên Sát Cô Tinh(*)
3 Chương 3: Bất ngờ được nhận nuôi
4 Chương 4: Nhật ký quá trình trưởng thành (1)
5 Chương 5: Nhật ký quá trình trưởng thành (3)
6 Chương 6: Người giám hộ giống như con báo
7 Chương 7: Con dấu tà ác
8 Chương 8: Ân nhân trong cuộc đời
9 Chương 9: Bất ngờ rơi xuống nước
10 Chương 10: Ấn môi
11 Chương 11: Đùa giỡn trong bể bơi (1)
12 Chương 12: Đùa giỡn trong bể bơi (2)
13 Chương 13: Đùa giỡn trong bể bơi (3)
14 Chương 14: Lần đầu có kinh nguyệt
15 Chương 15: Góc tường hèm mọn
16 Chương 16: Cần phải trả lại khoản nợ
17 Chương 33: Trở thành thiếu nữ (1)
18 Chương 34: Trở thành thiếu nữ (2)
19 Chương 35: Kích thích tại Cúc Tuyền (1)
20 Chương 36: Kích thích tại Cúc Tuyền (2)
21 Chương 37: Kích thích tại 'Cúc Tuyền' (3)
22 Chương 38: Kích thích tại Cúc Tuyền (4)
23 Chương 39: Kích thích tại Cúc Tuyền(5)
24 Chương 40: Kích thích tại Cúc Tuyền (6)
25 Chương 41: Kích thích tại Cúc Tuyền (7)
26 Chương 42: Kích thích tại Cúc Tuyền (8)
27 Chương 43: Kích thích tại Cúc Tuyền (9)
28 Chương 44: Tiểu Khả Liên (Nhóc đáng thương) (1)
29 Chương 45: Tiểu Khả Liên (Nhóc đáng thương) (2)
30 Chương 46: Cưỡng hôn trong xe (1)
31 Chương 47: Cưỡng hôn trong xe (2)
32 Chương 48: Trò chơi tàn nhẫn sắp bắt đầu (1)
33 Chương 65: Cảnh trong mơ
34 Chương 66: Người phụ nữ ma quỷ
35 Chương 67: Trò chơi gián điệp
36 Chương 68: Phong ba ẩn nấp
37 Chương 69: Phong ba ẩn nấp (2)
38 Chương 70: Ny Thường đại tú (1)
39 Chương 71: Ny Thường đại tú (2)
40 Chương 72: Ny Thường đại tú (3)
41 Chương 73:
42 Chương 74:
43 Chương 75:
44 Chương 76: Mạn Đà La khóc ra máu
45 Chương 77: Nước mắt Mạn Đà La (2)
46 Chương 78: Mạn Đà La khóc ra máu (3)
47 Chương 79: Mạn Đà La khóc ra máu (4)
48 Chương 80: Điểm tâm của ác ma (1)
49 Chương 97: Nụ cười ưu sầu (2)
50 Chương 98: Nụ cười ưu sầu (3)
51 Chương 99: Nụ cười ưu sầu (4)
52 Chương 100: Nụ cười u sầu(5)
53 Chương 101: Trở thành người làm nữ của hắn (1)
54 Chương 102: Trở thành người làm nữ của hắn (2)
55 Chương 103: Trở thành người làm nữ của hắn (3)
56 Chương 104: Trở thành người làm của hắn (4)
57 Chương 105: Dấu hiệu đau lòng (1)
58 Chương 106: Dấu hiệu đau lòng (2)
59 Chương 107: Dấu hiệu đau lòng (3)
60 Chương 108: Dấu Hiệu Đau Lòng (4)
61 Chương 109: Dấu hiệu đau lòng (5)
62 Chương 110: Dấu hiệu đau lòng (6)
63 Chương 111: Rượu Đời Thanh (1)
64 Chương 112: Rượu đời Thanh (2)
65 Chương 129: Mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được trong tiệc tối (4)
66 Chương 130: Sóng lớn gợn sóng
67 Chương 131: Con thỏ nhỏ cũng có móng vuốt
68 Chương 132: Mạn Đà La Vs Tường Vi
69 Chương 133: Phản bội và trừng phạt
70 Chương 134: Lòng thương bị tàn sát bừa bãi
71 Chương 135: Nụ hôn ở Paris (1)
72 Chương 136: Nụ hôn ở Paris (2)
73 Chương 137: Nụ hôn ở Paris (3)
74 Chương 138: Nụ hôn ở Paris (4)
75 Chương 139: Nụ hôn ở Paris (5)
76 Chương 140: Nụ hôn ở Paris (6)
77 Chương 141: Nụ hôn ở Paris (7)
78 Chương 142: Nụ hôn ở Paris (8)
79 Chương 143: Nụ hôn ở Paris (9)
80 Chương 144: Nụ cười đầy nước mắt
81 Chương 161: Thù hận lẫn nhau
82 Chương 162: Quyết định đau lòng
83 Chương 163: Chạy (1)
84 Chương 164: Chạy (2)
85 Chương 165: Chạy thật nhanh mới có được niềm vui và tự do
86 Chương 166: Thành Phủ (1)
87 Chương 167: Thành phủ 2
88 Chương 168: Thành Phủ 3
89 Chương 169: Bất an
90 Chương 170: Tai họa bất ngờ (1)
91 Chương 171: Tai họa bất ngờ (2)
92 Chương 172: Tai họa bất ngờ 3
93 Chương 173: Được giải cứu
94 Chương 174: Kêu tên người đàn ông khác
95 Chương 175: Sự nghi hoặc của Triết Dã
96 Chương 176: Sự thay đổi ở Sentosa (1)
97 Chương 193: Thiếu nữ trên thánh giá
98 Chương 194: Mang thai
99 Chương 195: Hắn ta thắng rồi
100 Chương 196: ‘Hắc Tường Vi’ nghĩa là tình yêu tuyệt vọng (1)
101 Chương 197: ‘Hắc Tường Vi’ nghĩa là tình yêu tuyệt vọng
102 Chương 198: Hắn thắng rồi (2)
103 Chương 199: Bóng lưng lạnh lùng
104 Chương 200: Một mình về nước
105 Chương 201: Cơn bão tiềm ẩn (1)
106 Chương 202: Vườn hoa Tường Vi nở
107 Chương 203: Cơn bão tiềm ẩn (2)
108 Chương 204: Cơn bão tiềm ẩn (3)
109 Chương 205: Hắn không cho phép hoa nở!
110 Chương 206: Cầm thú vô lương tâm
111 Chương 207: Một thân một mình
112 Chương 208: Xoay chuyển tình thế
113 Chương 225: Vật đổi sao dời
114 Chương 226: Phú hào lạnh lùng
115 Chương 227: Không tránh khỏi phải gặp nhau (1)
116 Chương 228: Không tránh khỏi phải gặp nhau (2)
117 Chương 229: Không tránh khỏi phải gặp nhau (3)
118 Chương 230: Tôi cược cô ấy
119 Chương 231: Đoạt lại cô
120 Chương 232: Nguy hiểm
121 Chương 233: Thẩm Tường Vi, cô chính là của tôi đấy!
122 Chương 234: Tất cả đều đã thay đổi
123 Chương 235: Bỏ qua sai lầm
124 Chương 236: Sư tử đực cuồng nộ
125 Chương 237: Sư tử đực cuồng nộ (2)
126 Chương 238: Sư tử cuồng nộ (3)
127 Chương 239: Sư tử cuồng nộ (4)
128 Chương 240: Tắm khó khăn (1)
129 Chương 257: Tới gần chân tướng sự thật
130 Chương 258: Sóng gió (1)
131 Chương 259: Sóng gió (2)
132 Chương 260: Bí mật hoa tường vi không thể nở
133 Chương 261: Đi xã giao -
134 Chương 262: Không ngờ lại gặp lại
135 Chương 263: Tặng cô cho khách! -
136 Chương 264: Người chịu tội thay
137 Chương 265: Quy tắc ngầm trong kinh doanh
138 Chương 266: Tàn nhẫn sau lưng
139 Chương 267: Lời nguyền tình yêu
140 Chương 268: Cho cô tên đẹp, nhưng không cho cô cuộc sống đẹp
141 Chương 269: Gợn sóng
142 Chương 270: Gợn sóng (tiếp)
143 Chương 271: Gợn sóng (tiếp)
144 Chương 272: Cái tát trừng phạt
145 Chương 289: Hy vọng bất ngờ
146 Chương 290: Hoa lệ xoay người (1)
147 Chương 291: Thiên tài và ngốc nghếch
148 Chương 292: Hoa lệ xoay người (2)
149 Chương 293: Hoa lệ xoay người (3)
150 Chương 294: Hoa lệ xoay người (4)
151 Chương 295: Xoay người có lẽ là bỏ qua
152 Chương 296: Nỗi đau không nói lên lời
153 Chương 297: Ngạc nhiên ngoảnh đầu nhìn lại
154 Chương 298: Ngạc nhiên quay đầu nhìn lại (2)
155 Chương 299: Ánh sáng sông Senna
156 Chương 300: Chỉ có Tường Vi không ưu thương (1)
157 Chương 301: Chỉ có tường vi không ưu thương (2)
158 Chương 302: Chỉ có Tường Vi không ưu thương (3)
159 Chương 303: Di chúc kỳ lạ
160 Chương 304: Dùng mồi dụ ra (1)
161 Chương 321: Lời nguyền tình yêu màu đen (3)
162 Chương 322: Tin tức đáng ngạc nhiên
163 Chương 323: Anh quả là máu lạnh (1)
164 Chương 324: Anh không tin cô
165 Chương 325: Hận cũ tình mới
166 Chương 326: Không hiểu lòng đàn ông (1)
167 Chương 327: Không hiểu lòng đàn ông (2)
168 Chương 328: Đêm khuya mê tình (1)
169 Chương 329: Đêm khuya mê tình (2)
170 Chương 330: Đêm khuya mê tình (3)
171 Chương 331: Lời nói dối lớn nhất thế giới
172 Chương 332: Tình yêu chôn thật sâu
173 Chương 333: Sự dịu dàng khi say rượu (1)
174 Chương 334: Sự dịu dàng lúc say rượu (2)
175 Chương 335: Quyết định không lay chuyển được
176 Chương 336: Sa mạc hạnh phúc (1)
177 Chương 353: Trẻ dại
178 Chương 354: Hôn lễ vô cảm
179 Chương 355: Người đàn ông phúc hắc
180 Chương 356: Vương phi không thể đi
181 Chương 357: Hung án bất ngờ
182 Chương 358: Anh là điều khiến tôi tức giận
183 Chương 359: Đừng chọc vào người phụ nữ của anh
184 Chương 360: Đứa con trai bị bỏ sót
185 Chương 361: Huynh đệ tay áo
186 Chương 362: Ai bảo tôi thất tình?
187 Chương 363: Giống với người xưa
188 Chương 364: Gặp yêu nơi ngã rẽ (1)
189 Chương 365: Gặp yêu nơi ngã rẽ 2
190 Chương 366: Gặp yêu nơi ngã rẽ 3
191 Chương 367: Gặp yêu nơi ngã rẽ (4)
192 Chương 368: Con không muốn giống người xấu
193 Chương 385: Rốt cuộc anh muốn như nào?
194 Chương 386: Thật xin lỗi
195 Chương 387: Thù hận lẫn nhau, đến chết không thôi?
196 Chương 388: Cha con ba đời
197 Chương 389: Hét lên với không khí
198 Chương 390: Phát hiện đáng kinh ngạc
199 Chương 391: Máu mủ ràng buộc
200 Chương 392: Vị khách không ngờ
201 Chương 393: Người phụ nữ có thai (1)
202 Chương 394: Hạnh phúc của chúng tôi không có anh (1)
203 Chương 395: Hạnh phúc của chúng tôi không có anh (2)
204 Chương 396: Người phụ nữ có thai (2)
205 Chương 397: Nỗi nhớ nhà
206 Chương 398: Chân tướng đau đớn (1)
207 Chương 399: Chân tướng đau đớn (2)
208 Chương 400: Tình ẩn sâu
209 Chương 416: Nguy hiểm tới gần
210 Chương 417: Nỗi uất ức thầm lặng bao năm (1)
211 Chương 418: Nỗi uất ức thầm lặng bao năm (2)
212 Chương 419: Thật xin lỗi
213 Chương 420: Thề ước hạnh phúc
214 Chương 421: Vết thương trong ký ức
215 Chương 422: Nhu tình
216 Chương 423: Dòng nước ấm
217 Chương 424: Hạnh phúc nhỏ (1)
218 Chương 425: Hạnh phúc nhỏ (2)
219 Chương 426: Hạnh phúc nhỏ (3)
220 Chương 427: Hạnh phúc nhỏ (4)
221 Chương 428: Ny Thường – ánh mặt trời trở lại
222 Chương 429: Nỗi khiếp sợ đột nhiên tới
223 Chương 430: Kinh hãi
224 Chương 431: Học được tin tưởng (1)
225 Chương 448: Một chút nắng ấm
226 Chương 449: Thoải mái
227 Chương 450: Không tới lượt em cự hôn!
228 Chương 451: Cố gắng hạnh phúc
229 Chương 452: Hôn lễ trên mặt nước
230 Chương 453: Hôn lễ trên nước (2)
231 Chương 454: Động phòng không cần hoa chúc
232 Chương 455: Nước uyên ương
233 Chương 456: Gai trong tim
234 Chương 457: Cảnh trong mơ
235 Chương 458: Kinh hỷ ngoài ý muốn
236 Chương 459-1: Paris, hoàng tử của em (1)
237 Chương 459-2: Paris, hoàng tử của em (2)
238 Chương 460: Bức tranh
239 Chương 461: Sợ nói yêu anh
240 Chương 462: Chuyện cũ không ai biết (1)
241 Chương 479: Em yêu anh
242 Chương 480: Đại kết cục (1)
Chapter

Updated 242 Episodes

1
Chương 1: Lần gặp khó quên
2
Chương 2: Thiên Sát Cô Tinh(*)
3
Chương 3: Bất ngờ được nhận nuôi
4
Chương 4: Nhật ký quá trình trưởng thành (1)
5
Chương 5: Nhật ký quá trình trưởng thành (3)
6
Chương 6: Người giám hộ giống như con báo
7
Chương 7: Con dấu tà ác
8
Chương 8: Ân nhân trong cuộc đời
9
Chương 9: Bất ngờ rơi xuống nước
10
Chương 10: Ấn môi
11
Chương 11: Đùa giỡn trong bể bơi (1)
12
Chương 12: Đùa giỡn trong bể bơi (2)
13
Chương 13: Đùa giỡn trong bể bơi (3)
14
Chương 14: Lần đầu có kinh nguyệt
15
Chương 15: Góc tường hèm mọn
16
Chương 16: Cần phải trả lại khoản nợ
17
Chương 33: Trở thành thiếu nữ (1)
18
Chương 34: Trở thành thiếu nữ (2)
19
Chương 35: Kích thích tại Cúc Tuyền (1)
20
Chương 36: Kích thích tại Cúc Tuyền (2)
21
Chương 37: Kích thích tại 'Cúc Tuyền' (3)
22
Chương 38: Kích thích tại Cúc Tuyền (4)
23
Chương 39: Kích thích tại Cúc Tuyền(5)
24
Chương 40: Kích thích tại Cúc Tuyền (6)
25
Chương 41: Kích thích tại Cúc Tuyền (7)
26
Chương 42: Kích thích tại Cúc Tuyền (8)
27
Chương 43: Kích thích tại Cúc Tuyền (9)
28
Chương 44: Tiểu Khả Liên (Nhóc đáng thương) (1)
29
Chương 45: Tiểu Khả Liên (Nhóc đáng thương) (2)
30
Chương 46: Cưỡng hôn trong xe (1)
31
Chương 47: Cưỡng hôn trong xe (2)
32
Chương 48: Trò chơi tàn nhẫn sắp bắt đầu (1)
33
Chương 65: Cảnh trong mơ
34
Chương 66: Người phụ nữ ma quỷ
35
Chương 67: Trò chơi gián điệp
36
Chương 68: Phong ba ẩn nấp
37
Chương 69: Phong ba ẩn nấp (2)
38
Chương 70: Ny Thường đại tú (1)
39
Chương 71: Ny Thường đại tú (2)
40
Chương 72: Ny Thường đại tú (3)
41
Chương 73:
42
Chương 74:
43
Chương 75:
44
Chương 76: Mạn Đà La khóc ra máu
45
Chương 77: Nước mắt Mạn Đà La (2)
46
Chương 78: Mạn Đà La khóc ra máu (3)
47
Chương 79: Mạn Đà La khóc ra máu (4)
48
Chương 80: Điểm tâm của ác ma (1)
49
Chương 97: Nụ cười ưu sầu (2)
50
Chương 98: Nụ cười ưu sầu (3)
51
Chương 99: Nụ cười ưu sầu (4)
52
Chương 100: Nụ cười u sầu(5)
53
Chương 101: Trở thành người làm nữ của hắn (1)
54
Chương 102: Trở thành người làm nữ của hắn (2)
55
Chương 103: Trở thành người làm nữ của hắn (3)
56
Chương 104: Trở thành người làm của hắn (4)
57
Chương 105: Dấu hiệu đau lòng (1)
58
Chương 106: Dấu hiệu đau lòng (2)
59
Chương 107: Dấu hiệu đau lòng (3)
60
Chương 108: Dấu Hiệu Đau Lòng (4)
61
Chương 109: Dấu hiệu đau lòng (5)
62
Chương 110: Dấu hiệu đau lòng (6)
63
Chương 111: Rượu Đời Thanh (1)
64
Chương 112: Rượu đời Thanh (2)
65
Chương 129: Mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được trong tiệc tối (4)
66
Chương 130: Sóng lớn gợn sóng
67
Chương 131: Con thỏ nhỏ cũng có móng vuốt
68
Chương 132: Mạn Đà La Vs Tường Vi
69
Chương 133: Phản bội và trừng phạt
70
Chương 134: Lòng thương bị tàn sát bừa bãi
71
Chương 135: Nụ hôn ở Paris (1)
72
Chương 136: Nụ hôn ở Paris (2)
73
Chương 137: Nụ hôn ở Paris (3)
74
Chương 138: Nụ hôn ở Paris (4)
75
Chương 139: Nụ hôn ở Paris (5)
76
Chương 140: Nụ hôn ở Paris (6)
77
Chương 141: Nụ hôn ở Paris (7)
78
Chương 142: Nụ hôn ở Paris (8)
79
Chương 143: Nụ hôn ở Paris (9)
80
Chương 144: Nụ cười đầy nước mắt
81
Chương 161: Thù hận lẫn nhau
82
Chương 162: Quyết định đau lòng
83
Chương 163: Chạy (1)
84
Chương 164: Chạy (2)
85
Chương 165: Chạy thật nhanh mới có được niềm vui và tự do
86
Chương 166: Thành Phủ (1)
87
Chương 167: Thành phủ 2
88
Chương 168: Thành Phủ 3
89
Chương 169: Bất an
90
Chương 170: Tai họa bất ngờ (1)
91
Chương 171: Tai họa bất ngờ (2)
92
Chương 172: Tai họa bất ngờ 3
93
Chương 173: Được giải cứu
94
Chương 174: Kêu tên người đàn ông khác
95
Chương 175: Sự nghi hoặc của Triết Dã
96
Chương 176: Sự thay đổi ở Sentosa (1)
97
Chương 193: Thiếu nữ trên thánh giá
98
Chương 194: Mang thai
99
Chương 195: Hắn ta thắng rồi
100
Chương 196: ‘Hắc Tường Vi’ nghĩa là tình yêu tuyệt vọng (1)
101
Chương 197: ‘Hắc Tường Vi’ nghĩa là tình yêu tuyệt vọng
102
Chương 198: Hắn thắng rồi (2)
103
Chương 199: Bóng lưng lạnh lùng
104
Chương 200: Một mình về nước
105
Chương 201: Cơn bão tiềm ẩn (1)
106
Chương 202: Vườn hoa Tường Vi nở
107
Chương 203: Cơn bão tiềm ẩn (2)
108
Chương 204: Cơn bão tiềm ẩn (3)
109
Chương 205: Hắn không cho phép hoa nở!
110
Chương 206: Cầm thú vô lương tâm
111
Chương 207: Một thân một mình
112
Chương 208: Xoay chuyển tình thế
113
Chương 225: Vật đổi sao dời
114
Chương 226: Phú hào lạnh lùng
115
Chương 227: Không tránh khỏi phải gặp nhau (1)
116
Chương 228: Không tránh khỏi phải gặp nhau (2)
117
Chương 229: Không tránh khỏi phải gặp nhau (3)
118
Chương 230: Tôi cược cô ấy
119
Chương 231: Đoạt lại cô
120
Chương 232: Nguy hiểm
121
Chương 233: Thẩm Tường Vi, cô chính là của tôi đấy!
122
Chương 234: Tất cả đều đã thay đổi
123
Chương 235: Bỏ qua sai lầm
124
Chương 236: Sư tử đực cuồng nộ
125
Chương 237: Sư tử đực cuồng nộ (2)
126
Chương 238: Sư tử cuồng nộ (3)
127
Chương 239: Sư tử cuồng nộ (4)
128
Chương 240: Tắm khó khăn (1)
129
Chương 257: Tới gần chân tướng sự thật
130
Chương 258: Sóng gió (1)
131
Chương 259: Sóng gió (2)
132
Chương 260: Bí mật hoa tường vi không thể nở
133
Chương 261: Đi xã giao -
134
Chương 262: Không ngờ lại gặp lại
135
Chương 263: Tặng cô cho khách! -
136
Chương 264: Người chịu tội thay
137
Chương 265: Quy tắc ngầm trong kinh doanh
138
Chương 266: Tàn nhẫn sau lưng
139
Chương 267: Lời nguyền tình yêu
140
Chương 268: Cho cô tên đẹp, nhưng không cho cô cuộc sống đẹp
141
Chương 269: Gợn sóng
142
Chương 270: Gợn sóng (tiếp)
143
Chương 271: Gợn sóng (tiếp)
144
Chương 272: Cái tát trừng phạt
145
Chương 289: Hy vọng bất ngờ
146
Chương 290: Hoa lệ xoay người (1)
147
Chương 291: Thiên tài và ngốc nghếch
148
Chương 292: Hoa lệ xoay người (2)
149
Chương 293: Hoa lệ xoay người (3)
150
Chương 294: Hoa lệ xoay người (4)
151
Chương 295: Xoay người có lẽ là bỏ qua
152
Chương 296: Nỗi đau không nói lên lời
153
Chương 297: Ngạc nhiên ngoảnh đầu nhìn lại
154
Chương 298: Ngạc nhiên quay đầu nhìn lại (2)
155
Chương 299: Ánh sáng sông Senna
156
Chương 300: Chỉ có Tường Vi không ưu thương (1)
157
Chương 301: Chỉ có tường vi không ưu thương (2)
158
Chương 302: Chỉ có Tường Vi không ưu thương (3)
159
Chương 303: Di chúc kỳ lạ
160
Chương 304: Dùng mồi dụ ra (1)
161
Chương 321: Lời nguyền tình yêu màu đen (3)
162
Chương 322: Tin tức đáng ngạc nhiên
163
Chương 323: Anh quả là máu lạnh (1)
164
Chương 324: Anh không tin cô
165
Chương 325: Hận cũ tình mới
166
Chương 326: Không hiểu lòng đàn ông (1)
167
Chương 327: Không hiểu lòng đàn ông (2)
168
Chương 328: Đêm khuya mê tình (1)
169
Chương 329: Đêm khuya mê tình (2)
170
Chương 330: Đêm khuya mê tình (3)
171
Chương 331: Lời nói dối lớn nhất thế giới
172
Chương 332: Tình yêu chôn thật sâu
173
Chương 333: Sự dịu dàng khi say rượu (1)
174
Chương 334: Sự dịu dàng lúc say rượu (2)
175
Chương 335: Quyết định không lay chuyển được
176
Chương 336: Sa mạc hạnh phúc (1)
177
Chương 353: Trẻ dại
178
Chương 354: Hôn lễ vô cảm
179
Chương 355: Người đàn ông phúc hắc
180
Chương 356: Vương phi không thể đi
181
Chương 357: Hung án bất ngờ
182
Chương 358: Anh là điều khiến tôi tức giận
183
Chương 359: Đừng chọc vào người phụ nữ của anh
184
Chương 360: Đứa con trai bị bỏ sót
185
Chương 361: Huynh đệ tay áo
186
Chương 362: Ai bảo tôi thất tình?
187
Chương 363: Giống với người xưa
188
Chương 364: Gặp yêu nơi ngã rẽ (1)
189
Chương 365: Gặp yêu nơi ngã rẽ 2
190
Chương 366: Gặp yêu nơi ngã rẽ 3
191
Chương 367: Gặp yêu nơi ngã rẽ (4)
192
Chương 368: Con không muốn giống người xấu
193
Chương 385: Rốt cuộc anh muốn như nào?
194
Chương 386: Thật xin lỗi
195
Chương 387: Thù hận lẫn nhau, đến chết không thôi?
196
Chương 388: Cha con ba đời
197
Chương 389: Hét lên với không khí
198
Chương 390: Phát hiện đáng kinh ngạc
199
Chương 391: Máu mủ ràng buộc
200
Chương 392: Vị khách không ngờ
201
Chương 393: Người phụ nữ có thai (1)
202
Chương 394: Hạnh phúc của chúng tôi không có anh (1)
203
Chương 395: Hạnh phúc của chúng tôi không có anh (2)
204
Chương 396: Người phụ nữ có thai (2)
205
Chương 397: Nỗi nhớ nhà
206
Chương 398: Chân tướng đau đớn (1)
207
Chương 399: Chân tướng đau đớn (2)
208
Chương 400: Tình ẩn sâu
209
Chương 416: Nguy hiểm tới gần
210
Chương 417: Nỗi uất ức thầm lặng bao năm (1)
211
Chương 418: Nỗi uất ức thầm lặng bao năm (2)
212
Chương 419: Thật xin lỗi
213
Chương 420: Thề ước hạnh phúc
214
Chương 421: Vết thương trong ký ức
215
Chương 422: Nhu tình
216
Chương 423: Dòng nước ấm
217
Chương 424: Hạnh phúc nhỏ (1)
218
Chương 425: Hạnh phúc nhỏ (2)
219
Chương 426: Hạnh phúc nhỏ (3)
220
Chương 427: Hạnh phúc nhỏ (4)
221
Chương 428: Ny Thường – ánh mặt trời trở lại
222
Chương 429: Nỗi khiếp sợ đột nhiên tới
223
Chương 430: Kinh hãi
224
Chương 431: Học được tin tưởng (1)
225
Chương 448: Một chút nắng ấm
226
Chương 449: Thoải mái
227
Chương 450: Không tới lượt em cự hôn!
228
Chương 451: Cố gắng hạnh phúc
229
Chương 452: Hôn lễ trên mặt nước
230
Chương 453: Hôn lễ trên nước (2)
231
Chương 454: Động phòng không cần hoa chúc
232
Chương 455: Nước uyên ương
233
Chương 456: Gai trong tim
234
Chương 457: Cảnh trong mơ
235
Chương 458: Kinh hỷ ngoài ý muốn
236
Chương 459-1: Paris, hoàng tử của em (1)
237
Chương 459-2: Paris, hoàng tử của em (2)
238
Chương 460: Bức tranh
239
Chương 461: Sợ nói yêu anh
240
Chương 462: Chuyện cũ không ai biết (1)
241
Chương 479: Em yêu anh
242
Chương 480: Đại kết cục (1)