Chương 418: Nỗi uất ức thầm lặng bao năm (2)

Anh có biết, những máu tanh như thế này đã từng xâm nhập vào đầu óc cô trong một số năm, những hình ảnh tàn nhẫn đó, luôn làm cô có vô số đau khổ khi nhớ lại, dễ dàng làm tâm trạng cô thấy thấp thỏm lo sợ.

Cô thật vất vả mới làm lòng mình bình thản lại, nhưng đã bị sự tàn nhẫn đột ngột này phá vỡ!

Lời cô nói làm cho mợ Hắc như bắt được một cọng rơm cứu mạng, nhất thời sợ hãi thét lên, “Tường Vi tiểu thư, cứu tôi, xin hãy cứu tôi!”

Hắc Diêm Tước nhìn Tường Vi một cái, anh biết cô đang sợ cái gì, mặc dù việc hôm nay đối với cô đang mang thai mà nói, thật là có chút tàn nhẫn, nhưng anh phải để cho cô biết… Có lẽ anh cũng có trách nhiệm trong đó, nhưng anh đã nói rồi, anh muốn thể hiện thành ý của mình, nhất định phải giải quyết tất cả những vấn đề này!

“Lão Hải, ra tay đi!”

Lời nói cất lên bình thản, chú Hải lập tức đâm xuống mu bàn tay mợ Hắc.

“A___”

Một tiếng thét xao động, gần như làm cả lâu đài chấn động!

“Mợ Hắc, tôi khuyên bà nên nói thật đi!” Chú Hải chau mày, nhỏ giọng khuyên nhủ, nể tình cùng làm việc ở nhà họ Hắc với nhau lâu như vậy, ông không muốn thấy khung cảnh máu tanh như thế này, “Tiên sinh tức giận, chẳng lẽ bà còn không biết sao?”

“A… Hải, A Hải… tôi rốt cuộc đã làm sai điều gì… Sao tiên sinh lại đối với tôi như vậy…”

Bàn tay mợ Hắc máu me tuôn chảy, một nhát này, gần như đã lấy đi nửa tính mạng người ta! Trong lòng bà ta đã tan tác hết cả, nhưng ngoài miệng vẫn không chịu nhận tội, bà taquyết giả ngu tới cùng, có lẽ không phải tiên sinh tức giận sự việc kia đâu!

“Lão Hải, nữa đi!” Trong giọng nói anh ẩn chứa một sự tức giận, đôi mày nhăn lên từ đầu tới cuối chưa từng buông lỏng, trong đôi mắt lạnh băng có tồn tại một luồng sát khí!

“A… Đừng, đừng đâm nữa! Tiên sinh, tôi biết rõ tôi không nên cõng ngài đi cứu Mai Linh cho dù nó có là cháu ruột của tiên phu đi nữa, nhưng mà tôi biết sai rồi, xin ngài hãy tha cho tôi đi!”

Mợ Hắc lập tức cướp lời, dùng sức giằng cánh tay ra khỏi tay lão Hải, chỉ sợ mình lại bị đâm tiếp.

“Lão Hải!” Anh đã nổi giận! Một tiếng gắt này đã là cực hạn nhẫn nại của anh! Nếu như mợ Hắc tiếp tục cứng đầu, vậy thì đừng có trách anh không nể tình!

“Mợ Hắc, lần này ngay cả tôi cũng không có cách nào cứu bà được rồi!” Chú Hải thở dài một hơi, từ trên bàn cầm lấy con dao còn lại, sáng loáng đưa tới trước mặt mợ Hắc, “Bác Hắc chết, bà nên nói sự thật ra đi, nếu bà tiếp tục giấu giếm nữa, sẽ chỉ càng phải chịu đựng thêm nỗi khổ da thịt thôi!”

Mợ Hắc cứng lại, bị sợ đến nỗi khóc rống thất thanh, vội vàng lùi thân thể về sau, không ngừng dập đầu trên sàn gỗ, “… Tiên sinh! Thật xin lỗi, thật xin lỗi, chuyện tiên phu mất vốn không có liên quan tới Tường Vi tiểu thư, là tai nạn, là tai nạn thôi! Vậy mà bao nhiêu năm qua tôi đã khiến cho Tường Vi tiểu thư chịu nhiều uất ức, là tôi không đúng! Là lỗi của tôi! Tiên sinh, van ngài đừng cho đâm tỗi nữa, tôi đã già cả rồi, không chịu được sự giày vò này…”

Đầu ngón tay Tường Vi tê dại!

Sương mù nhanh chóng tụ lại nơi đáy mắt, cổ họng cô căng thẳng!

Hắc Diêm Tước làm như vậy, ý là để cho mợ Hắc nhận lỗi với cô ư? Chợt, trong lòng xẹt qua một dòng nước ấm, anh làm cho cô không hiểu nổi ý anh, cô vẫn luôn đau khổ vì cái chết của bác Hắc.

Từ sâu trong lòng, đang trải qua một hồi cảm động, không phải vì mợ Hắc nhận lỗi, mà là người đàn ông lạnh lùng này, đang dùng cách thức nhìn như vô tình máu lạnh của anh để bảo vệ cô!

Cô chợt hiểu ra, bữa cơm này, anh nâng ly rượu tuyên cáo anh sắp làm cha của một đứa bé nữa, có phải chính là cách anh nói cho Tưởng Diệp và Mỹ Nhi mối quan hệ của anh và cô, còn có… Ai cũng không được phép có ý đồ gì với giọt máu trong bụng cô không?

Vậy ư? Đây chính là dụng ý của anh sao?

Tường Vi cắn môi theo bản năng, đây chính là ‘thành ý’ mà anh nói sao? Cô nhìn mợ Hắc tay còn đang chảy máu, trái tim lạnh lẽo một hồi, thật vậy, cô không hề có thiện cảm với mợ Hắc, nhưng Hắc Diêm Tước đâu cần làm vậy…. Dù sao, vì Mai Linh đã bị trừng phạt, trong lòng cô cũng đã cân bằng lại rồi.

Hắc Diêm Tước ngoảnh đầu nhìn lại, nhìn Tường Vi đang ứa lệ trong mắt, đôi mắt ngọc chạm vào ánh mắt cô trong không trung, cái nhìn ấy, bao hàm quá nhiều thâm tình, anh thấy sự rung động trong ánh mắt cô, nhưng là ___ sau đó, cô đưa mắt đi không nhìn anh nữa.

Trong lòng xẹt qua một tia buồn bực, thấp giọng cả giận nói, “Lão Hải, tiếp đi, cho đến khi nào bà ta chịu nói ra chân tướng mới thôi!”

“Vâng, thưa tiên sinh!”

Cắn chặt răng, chú Hải vung con dao sáng choang lên, tóm lấy cánh tay còn lại đang cố né tránh của mợ Hắc, vung dao, trong tiếng gào khóc kinh hoảng của bà ta không chút lưu tình cho thêm một nhát nữa, một dao lại một dao đâm xuống!

“A, á…”

Một loạt tiếng kêo như heo bị chọc tiết, nghe thực kinh khủng, mỗi tiếng gào đều chui vào trong tim phổi của Tường Vi, làm cô kinh hãi.

“Tha mạng… Tha mạng a… Tiên sinh…” Mợ Hắc khóc không thành tiếng, sắc mặt sắc môi, mọi chỗ đều đã tái nhợt! Ba hồn sáu phách đều đã không còn, cho tới bây giờ, chỉ có bà ta làm nhục người khác, đâu có bao giờ bị trừng phạt đau đớn như vậy, bà ta gần như không chịu nổi mà muốn ngất đi!

“Mợ Hắc, đừng có mạnh miệng! Nói! Bác Hắc chết như thế nào? Lực Minh đã chết như thế nào? Bà nói hết đi!” Lão Hải thấy không đành lòng, nhưng nhớ tới những chuyện đáng giận mà mợ Hắc đã làm, cũng không sao cảm thông được cho bà ta, tất cả đều là bà ta gieo gió gặt bão thôi!

“… Tiên, tiên phu… ngoài ý muốn…” Mợ Hắc mong manh một hơi thở, bà ta đau tới mức không chịu nổi, nếu còn tiếp tục nữa, bà ta chỉ còn cách giả bộ ngất đi, có lẽ sẽ tránh được một kiếp!

Bốp bốp bốp!

Ba tiếng vỗ tay vang lên, Hắc Diêm Tước vỗ tay châm chọc nói: “Được! Cho tới bây giờ tôi mới biết, mợ Hắc đây thật là đủ cứng miệng! Tim cũng ngoan độc!”

Mợ Hắc run run đôi môi, tránh ánh mắt bén nhọn của Hắc Diêm Tước, co rúm lại thưa dạ nói: “… Không, tiên sinh, không hiểu ngài đây đang nói gì…”

“Không hiểu?!”

Ánh mắt lạnh lẽo, hai tay anh khoanh trước ngực, nguy hiểm mà cười trầm thấp một tiếng, khóe miệng nhếch lên một cách lạnh lẽo, gần như làm cho hô hấp của mợ Hắc ngưng hẳn: “Vậy thì để tôi chính miệng nói cho bà biết vậy, rốt cuộc là bà đã phạm vào lỗi lầm gì! Thứ nhất, bà lỗi ở vong ân phụ nghĩa, vứt bỏ người cùng mình yêu mến nhiều năm, Lực Minh thanh mai trúc mã, tham tiền tài quyền thế của nhà họ Hắc, nên gả cho bác Hắc lớn hơn mình rất nhiều tuổi!”

Thân thể mợ Hắc run mạnh lên, cúi thấp đầu, ôm hai tay đang chảy máu, sắc môi càng lúc càng trắng hơn.

Tường Vi cũng hít vào một hơi, chú Lực Minh và mợ Hắc? Trời ạ, bọn họ là thanh mai trúc mã sao? Làm sao mà Hắc Diêm Tước biết?

Hắc Diêm Tước nhìn chăm chú phản ứng của Tường Vi, sợ cô sẽ bị kích động quá độ, nhưng giọng nói vẫn lẫm liệt kiên quyết như trước!

“Thứ hai, bà có lỗi không tuân thủ nữ tắc, cho dù đã gả cho bác Hắc, vẫn còn ngẫu đoạn ti liên (ý là tằng tịu) với Lực Minh, thậm chí còn lừa dối mọi người quan hệ của hai người, giới thiệu ông ta đến nhà họ Hắc làm việc! Bởi vì bà ghét bỏ bác Hắc hơn mình nhiều tuổi, bà ngại nghèo yêu giàu, mơ tưởng trái phải ôm ấp, một mặt được cơm áo không lo, một mặt lại có bóng cây che chở! Mợ Hắc, tôi thật sự thấy đau lòng thay cho Lực Minh, sao lại yêu mù quáng một người phụ nữ như bà, hơn nữa còn khăng khăng một mực!”

“… Không phải vậy! Tiên sinh! Ngài đừng nghe người khác nói bậy! Tôi và Lực Minh không có chuyện này đâu!” Mợ Hắc gào khóc.

“Bà còn dám lắm lời?” Anh hung hằng nhìn chằm chằm mợ Hắc một cái, nắm chặt quả đấm, những năm qua, anh cũng phạm vào những sai lầm không thể tha thứ, “Thứ ba, bà lỗi trong lòng độc ác, ngại bác Hắc vướng chân vướng tay, hợp mưu với Lực Minh, cho ông ấy uống độc dược mãn tính (tác dụng chậm)! Cái chết đêm đó của bác Hắc, là vào khi sắp phát độc, có điều quả táo Tường Vi làm rơi lại vừa khéo rơi ở đó, bác Hắc hụt chân, mới tạo thành hiện trường giả chết do ngã vỡ đầu, có phải hay không?”

“Không phải, không phải…” Mợ Hắc liều mạng lắc đầu, thất kinh phủ nhận, làm sao bà ta dám nhận tội chứ, tội nghiệt này nghiêm trọng tới mức nào, sao bà ta dám nhận chứ?

“Lão Hải, vả miệng đi!”

Cau mày, Hắc Diêm Tước ra lệnh, cái bà mợ Hắc này cứng đầu, là lỗi của anh, anh đã nuôi một con sài lang, mắt nhắm mắt mở mặc cho nó làm ra những chuyện thương thiên hại lý, là lỗi của anh! Không nên nhất, là việc dung túng này đã gây thương tổn cho Tường Vi!

Đét!

Đét!

Đét…

Lần lượt từng cái bạt tai, thưởng lên gò má mợ Hắc, làm cho mợ Hắc gào khóc thảm thiết! Những người giúp việc khác sợ tới mức đứng im thin thít.

Tường Vi khó khăn nâng tay, mới phát hiện ra máu đã bị tắc, tay cô cứng ngắc không thể cong được đầu ngón tay, nước mắt cứ như vậy rơi xuống, thậm chí cô không kịp dùng ngón tay lau đi…

Anh nói gì cơ? Cô chỉ cảm thấy đầu óc mình ong ong, khuôn mặt thật thà tươi cười của chú Lực Minh, khuôn mặt cả ngày âm trầm của bác Hắc, khuôn mặt cực kỳ hung ác của mợ Hắc, đan vào với nhau, dần dần làm tầm mắt cô mơ hồ!

Cô hồi tưởng lại cái đêm bác Hắc gặp chuyện không may, vẻ mặt cực kỳ kinh khủng! Đêm đó đã để lại một ấn tượng vô cùng sâu sắc trong đầu óc cô!

Sắc mặt kinh dị của bác Hắc, thì ra là do trúng độc sao?

Che miệng, cô không cách nào miêu tả tâm trạng mình khi biết được chân tướng sự việc, hơn 10 năm, đau lòng chôn giấu trong lòng hơn 10 năm qua, tủi thân, và tự trách, thì ra cũng chỉ do một vụ gài tang vật, cô chỉ là vừa khéo trở thành hình nhân thế mạng xui xẻo ấy thôi!

Là vậy sao?

“Tha mạng a… A… Tiên sinh…” Mợ Hắc kêu khóc, làm sao mà tiên sinh biết được những chuyện này? Tiên sinh biết từ khi nào? Trời ơi… Đêm nay tai vạ của bà ta tới rồi sao? Mai Linh, Mai Linh tới cứu thím đi, Mai Linh…

“Tha mạng? Mạng của bác Hắc, bà có từng tha cho sao?” Hắc Diêm Tước nắm chặt quả đấm, phản ứng của Tường Vi anh thấy trong mắt, cô chịu đựng được không? Bờ vai nhỏ bé, cô nhóc yếu ớt này, chịu được chân tướng xấu xí này sao? “Thứ tư, bà có lỗi bất trung bất nghĩa! Lực Minh thầm lặng ủng hộ bà bao nhiêu năm như vậy, nhưng bà đã làm những gì? Tự tay đẩy ông ta xuống lầu, làm cho ông ta ngã chết!”

“Không! Không phải, tôi không có!” Mợ Hắc cuồng loạn lắc đầu, “Rõ ràng là Lực Minh tự mình nhảy xuống, không phải là do tôi, không phải là do tôi!”

“Không phải?! Đừng nói với tôi là, những lá thư này cũng nói láo nhé! Trong thư ông ta có nói, ông ta đang chuẩn bị trở về quê hương, ông ta vốn không thể nào có ý tưởng tự sát! Trước khi đi ông ta đã lưu lại những tội chứng này, là bởi vì suốt bao nhiêu năm ông ta vẫn luôn ái ngại! Là bà đã hẹn ông ta lên sân thượng gặp nhau, nếu như không phải bà tự tay đẩy ông ta ngã chết, thì tại sao trong thư ông ta lại nói mình muốn trở về quê hương! Làm sao lại tự mình nhảy xuống được?!”

Bỗng dưng, anh vươn tay cầm lấy cái hộp gỗ nhỏ trên bàn ăn, vung tay một cái, ngay sau đó ném nó lên mặt đất!

Bên trong hộp gỗ, một tấm ảnh cũ kỹ rơi xuống trước mặt mợ Hắc, bà ta nhìn một cái là nhận ra, là ảnh chụp khi bà ta và Lực Minh còn ở quê! Không ngờ Lực Minh vẫn còn giữ lại tới bây giờ!

Một lá thư với màu giấy đã ố vàng rơi xuống bên cạnh chỗ mợ Hắc đang quỳ.

Mợ Hắc loang lổ máu và nước mắt, nhìn thấy nó, nước mắt ròng ròng, trong miệng vẫn còn nỉ non, “Không phải lỗi của tôi… không phải như vậy…”

“Lão Hải, tiếp tục vả miệng cho tôi!” Anh trầm giọng hạ lệnh, anh không ngờ người đàn bà này lại phát điên tới vậy, anh đã tuân thủ lời hứa với bác Hắc, nhưng mà… mợ Hắc thật là quá đáng, đúng là tội ác chồng chất!

Một chặp tát tai nữa, từng cái tát một, rơi lên mặt mợ Hắc, khóe miệng bà ta đã trào ra tia máu!

Trái tim thiện lương buồn khổ, thì ra chân tướng lại làm cho cô đau như khoét thịt trong tim vậy!

Tại sao từng chân tướng một, hiện ra đều tàn nhẫn như vậy?

Cô mang trong mình nỗi đau lòng và tự trách nhiều năm như vậy, lại là do người cô tín nhiệm nhất - chú Lực Minh và mợ Hắc cùng nhau âm mưu hãm hại cô!

Chú Lực Minh… Tường Vi khổ sở nhắm đôi mắt, ngay sau đó nước mắt chảy ra.

Qua nhiều năm như vậy, mợ Hắc và Mai Linh cùng nhau ngược đãi cô, chẳng phải chú Lực Minh đều thấy trong mắt sao? Thì ra chú ta vẫn biết, nhưng vì sao lại tàn nhẫn như vậy, không nói bất kỳ một điều gì? Nhưng… chú Lực Minh lại bị mợ Hắc hại chết, Tường Vi lại không nhịn được mà đau lòng, thương tiếc.

Những chân tướng này quá đáng sợ!

Chapter
1 Chương 1: Lần gặp khó quên
2 Chương 2: Thiên Sát Cô Tinh(*)
3 Chương 3: Bất ngờ được nhận nuôi
4 Chương 4: Nhật ký quá trình trưởng thành (1)
5 Chương 5: Nhật ký quá trình trưởng thành (3)
6 Chương 6: Người giám hộ giống như con báo
7 Chương 7: Con dấu tà ác
8 Chương 8: Ân nhân trong cuộc đời
9 Chương 9: Bất ngờ rơi xuống nước
10 Chương 10: Ấn môi
11 Chương 11: Đùa giỡn trong bể bơi (1)
12 Chương 12: Đùa giỡn trong bể bơi (2)
13 Chương 13: Đùa giỡn trong bể bơi (3)
14 Chương 14: Lần đầu có kinh nguyệt
15 Chương 15: Góc tường hèm mọn
16 Chương 16: Cần phải trả lại khoản nợ
17 Chương 33: Trở thành thiếu nữ (1)
18 Chương 34: Trở thành thiếu nữ (2)
19 Chương 35: Kích thích tại Cúc Tuyền (1)
20 Chương 36: Kích thích tại Cúc Tuyền (2)
21 Chương 37: Kích thích tại 'Cúc Tuyền' (3)
22 Chương 38: Kích thích tại Cúc Tuyền (4)
23 Chương 39: Kích thích tại Cúc Tuyền(5)
24 Chương 40: Kích thích tại Cúc Tuyền (6)
25 Chương 41: Kích thích tại Cúc Tuyền (7)
26 Chương 42: Kích thích tại Cúc Tuyền (8)
27 Chương 43: Kích thích tại Cúc Tuyền (9)
28 Chương 44: Tiểu Khả Liên (Nhóc đáng thương) (1)
29 Chương 45: Tiểu Khả Liên (Nhóc đáng thương) (2)
30 Chương 46: Cưỡng hôn trong xe (1)
31 Chương 47: Cưỡng hôn trong xe (2)
32 Chương 48: Trò chơi tàn nhẫn sắp bắt đầu (1)
33 Chương 65: Cảnh trong mơ
34 Chương 66: Người phụ nữ ma quỷ
35 Chương 67: Trò chơi gián điệp
36 Chương 68: Phong ba ẩn nấp
37 Chương 69: Phong ba ẩn nấp (2)
38 Chương 70: Ny Thường đại tú (1)
39 Chương 71: Ny Thường đại tú (2)
40 Chương 72: Ny Thường đại tú (3)
41 Chương 73:
42 Chương 74:
43 Chương 75:
44 Chương 76: Mạn Đà La khóc ra máu
45 Chương 77: Nước mắt Mạn Đà La (2)
46 Chương 78: Mạn Đà La khóc ra máu (3)
47 Chương 79: Mạn Đà La khóc ra máu (4)
48 Chương 80: Điểm tâm của ác ma (1)
49 Chương 97: Nụ cười ưu sầu (2)
50 Chương 98: Nụ cười ưu sầu (3)
51 Chương 99: Nụ cười ưu sầu (4)
52 Chương 100: Nụ cười u sầu(5)
53 Chương 101: Trở thành người làm nữ của hắn (1)
54 Chương 102: Trở thành người làm nữ của hắn (2)
55 Chương 103: Trở thành người làm nữ của hắn (3)
56 Chương 104: Trở thành người làm của hắn (4)
57 Chương 105: Dấu hiệu đau lòng (1)
58 Chương 106: Dấu hiệu đau lòng (2)
59 Chương 107: Dấu hiệu đau lòng (3)
60 Chương 108: Dấu Hiệu Đau Lòng (4)
61 Chương 109: Dấu hiệu đau lòng (5)
62 Chương 110: Dấu hiệu đau lòng (6)
63 Chương 111: Rượu Đời Thanh (1)
64 Chương 112: Rượu đời Thanh (2)
65 Chương 129: Mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được trong tiệc tối (4)
66 Chương 130: Sóng lớn gợn sóng
67 Chương 131: Con thỏ nhỏ cũng có móng vuốt
68 Chương 132: Mạn Đà La Vs Tường Vi
69 Chương 133: Phản bội và trừng phạt
70 Chương 134: Lòng thương bị tàn sát bừa bãi
71 Chương 135: Nụ hôn ở Paris (1)
72 Chương 136: Nụ hôn ở Paris (2)
73 Chương 137: Nụ hôn ở Paris (3)
74 Chương 138: Nụ hôn ở Paris (4)
75 Chương 139: Nụ hôn ở Paris (5)
76 Chương 140: Nụ hôn ở Paris (6)
77 Chương 141: Nụ hôn ở Paris (7)
78 Chương 142: Nụ hôn ở Paris (8)
79 Chương 143: Nụ hôn ở Paris (9)
80 Chương 144: Nụ cười đầy nước mắt
81 Chương 161: Thù hận lẫn nhau
82 Chương 162: Quyết định đau lòng
83 Chương 163: Chạy (1)
84 Chương 164: Chạy (2)
85 Chương 165: Chạy thật nhanh mới có được niềm vui và tự do
86 Chương 166: Thành Phủ (1)
87 Chương 167: Thành phủ 2
88 Chương 168: Thành Phủ 3
89 Chương 169: Bất an
90 Chương 170: Tai họa bất ngờ (1)
91 Chương 171: Tai họa bất ngờ (2)
92 Chương 172: Tai họa bất ngờ 3
93 Chương 173: Được giải cứu
94 Chương 174: Kêu tên người đàn ông khác
95 Chương 175: Sự nghi hoặc của Triết Dã
96 Chương 176: Sự thay đổi ở Sentosa (1)
97 Chương 193: Thiếu nữ trên thánh giá
98 Chương 194: Mang thai
99 Chương 195: Hắn ta thắng rồi
100 Chương 196: ‘Hắc Tường Vi’ nghĩa là tình yêu tuyệt vọng (1)
101 Chương 197: ‘Hắc Tường Vi’ nghĩa là tình yêu tuyệt vọng
102 Chương 198: Hắn thắng rồi (2)
103 Chương 199: Bóng lưng lạnh lùng
104 Chương 200: Một mình về nước
105 Chương 201: Cơn bão tiềm ẩn (1)
106 Chương 202: Vườn hoa Tường Vi nở
107 Chương 203: Cơn bão tiềm ẩn (2)
108 Chương 204: Cơn bão tiềm ẩn (3)
109 Chương 205: Hắn không cho phép hoa nở!
110 Chương 206: Cầm thú vô lương tâm
111 Chương 207: Một thân một mình
112 Chương 208: Xoay chuyển tình thế
113 Chương 225: Vật đổi sao dời
114 Chương 226: Phú hào lạnh lùng
115 Chương 227: Không tránh khỏi phải gặp nhau (1)
116 Chương 228: Không tránh khỏi phải gặp nhau (2)
117 Chương 229: Không tránh khỏi phải gặp nhau (3)
118 Chương 230: Tôi cược cô ấy
119 Chương 231: Đoạt lại cô
120 Chương 232: Nguy hiểm
121 Chương 233: Thẩm Tường Vi, cô chính là của tôi đấy!
122 Chương 234: Tất cả đều đã thay đổi
123 Chương 235: Bỏ qua sai lầm
124 Chương 236: Sư tử đực cuồng nộ
125 Chương 237: Sư tử đực cuồng nộ (2)
126 Chương 238: Sư tử cuồng nộ (3)
127 Chương 239: Sư tử cuồng nộ (4)
128 Chương 240: Tắm khó khăn (1)
129 Chương 257: Tới gần chân tướng sự thật
130 Chương 258: Sóng gió (1)
131 Chương 259: Sóng gió (2)
132 Chương 260: Bí mật hoa tường vi không thể nở
133 Chương 261: Đi xã giao -
134 Chương 262: Không ngờ lại gặp lại
135 Chương 263: Tặng cô cho khách! -
136 Chương 264: Người chịu tội thay
137 Chương 265: Quy tắc ngầm trong kinh doanh
138 Chương 266: Tàn nhẫn sau lưng
139 Chương 267: Lời nguyền tình yêu
140 Chương 268: Cho cô tên đẹp, nhưng không cho cô cuộc sống đẹp
141 Chương 269: Gợn sóng
142 Chương 270: Gợn sóng (tiếp)
143 Chương 271: Gợn sóng (tiếp)
144 Chương 272: Cái tát trừng phạt
145 Chương 289: Hy vọng bất ngờ
146 Chương 290: Hoa lệ xoay người (1)
147 Chương 291: Thiên tài và ngốc nghếch
148 Chương 292: Hoa lệ xoay người (2)
149 Chương 293: Hoa lệ xoay người (3)
150 Chương 294: Hoa lệ xoay người (4)
151 Chương 295: Xoay người có lẽ là bỏ qua
152 Chương 296: Nỗi đau không nói lên lời
153 Chương 297: Ngạc nhiên ngoảnh đầu nhìn lại
154 Chương 298: Ngạc nhiên quay đầu nhìn lại (2)
155 Chương 299: Ánh sáng sông Senna
156 Chương 300: Chỉ có Tường Vi không ưu thương (1)
157 Chương 301: Chỉ có tường vi không ưu thương (2)
158 Chương 302: Chỉ có Tường Vi không ưu thương (3)
159 Chương 303: Di chúc kỳ lạ
160 Chương 304: Dùng mồi dụ ra (1)
161 Chương 321: Lời nguyền tình yêu màu đen (3)
162 Chương 322: Tin tức đáng ngạc nhiên
163 Chương 323: Anh quả là máu lạnh (1)
164 Chương 324: Anh không tin cô
165 Chương 325: Hận cũ tình mới
166 Chương 326: Không hiểu lòng đàn ông (1)
167 Chương 327: Không hiểu lòng đàn ông (2)
168 Chương 328: Đêm khuya mê tình (1)
169 Chương 329: Đêm khuya mê tình (2)
170 Chương 330: Đêm khuya mê tình (3)
171 Chương 331: Lời nói dối lớn nhất thế giới
172 Chương 332: Tình yêu chôn thật sâu
173 Chương 333: Sự dịu dàng khi say rượu (1)
174 Chương 334: Sự dịu dàng lúc say rượu (2)
175 Chương 335: Quyết định không lay chuyển được
176 Chương 336: Sa mạc hạnh phúc (1)
177 Chương 353: Trẻ dại
178 Chương 354: Hôn lễ vô cảm
179 Chương 355: Người đàn ông phúc hắc
180 Chương 356: Vương phi không thể đi
181 Chương 357: Hung án bất ngờ
182 Chương 358: Anh là điều khiến tôi tức giận
183 Chương 359: Đừng chọc vào người phụ nữ của anh
184 Chương 360: Đứa con trai bị bỏ sót
185 Chương 361: Huynh đệ tay áo
186 Chương 362: Ai bảo tôi thất tình?
187 Chương 363: Giống với người xưa
188 Chương 364: Gặp yêu nơi ngã rẽ (1)
189 Chương 365: Gặp yêu nơi ngã rẽ 2
190 Chương 366: Gặp yêu nơi ngã rẽ 3
191 Chương 367: Gặp yêu nơi ngã rẽ (4)
192 Chương 368: Con không muốn giống người xấu
193 Chương 385: Rốt cuộc anh muốn như nào?
194 Chương 386: Thật xin lỗi
195 Chương 387: Thù hận lẫn nhau, đến chết không thôi?
196 Chương 388: Cha con ba đời
197 Chương 389: Hét lên với không khí
198 Chương 390: Phát hiện đáng kinh ngạc
199 Chương 391: Máu mủ ràng buộc
200 Chương 392: Vị khách không ngờ
201 Chương 393: Người phụ nữ có thai (1)
202 Chương 394: Hạnh phúc của chúng tôi không có anh (1)
203 Chương 395: Hạnh phúc của chúng tôi không có anh (2)
204 Chương 396: Người phụ nữ có thai (2)
205 Chương 397: Nỗi nhớ nhà
206 Chương 398: Chân tướng đau đớn (1)
207 Chương 399: Chân tướng đau đớn (2)
208 Chương 400: Tình ẩn sâu
209 Chương 416: Nguy hiểm tới gần
210 Chương 417: Nỗi uất ức thầm lặng bao năm (1)
211 Chương 418: Nỗi uất ức thầm lặng bao năm (2)
212 Chương 419: Thật xin lỗi
213 Chương 420: Thề ước hạnh phúc
214 Chương 421: Vết thương trong ký ức
215 Chương 422: Nhu tình
216 Chương 423: Dòng nước ấm
217 Chương 424: Hạnh phúc nhỏ (1)
218 Chương 425: Hạnh phúc nhỏ (2)
219 Chương 426: Hạnh phúc nhỏ (3)
220 Chương 427: Hạnh phúc nhỏ (4)
221 Chương 428: Ny Thường – ánh mặt trời trở lại
222 Chương 429: Nỗi khiếp sợ đột nhiên tới
223 Chương 430: Kinh hãi
224 Chương 431: Học được tin tưởng (1)
225 Chương 448: Một chút nắng ấm
226 Chương 449: Thoải mái
227 Chương 450: Không tới lượt em cự hôn!
228 Chương 451: Cố gắng hạnh phúc
229 Chương 452: Hôn lễ trên mặt nước
230 Chương 453: Hôn lễ trên nước (2)
231 Chương 454: Động phòng không cần hoa chúc
232 Chương 455: Nước uyên ương
233 Chương 456: Gai trong tim
234 Chương 457: Cảnh trong mơ
235 Chương 458: Kinh hỷ ngoài ý muốn
236 Chương 459-1: Paris, hoàng tử của em (1)
237 Chương 459-2: Paris, hoàng tử của em (2)
238 Chương 460: Bức tranh
239 Chương 461: Sợ nói yêu anh
240 Chương 462: Chuyện cũ không ai biết (1)
241 Chương 479: Em yêu anh
242 Chương 480: Đại kết cục (1)
Chapter

Updated 242 Episodes

1
Chương 1: Lần gặp khó quên
2
Chương 2: Thiên Sát Cô Tinh(*)
3
Chương 3: Bất ngờ được nhận nuôi
4
Chương 4: Nhật ký quá trình trưởng thành (1)
5
Chương 5: Nhật ký quá trình trưởng thành (3)
6
Chương 6: Người giám hộ giống như con báo
7
Chương 7: Con dấu tà ác
8
Chương 8: Ân nhân trong cuộc đời
9
Chương 9: Bất ngờ rơi xuống nước
10
Chương 10: Ấn môi
11
Chương 11: Đùa giỡn trong bể bơi (1)
12
Chương 12: Đùa giỡn trong bể bơi (2)
13
Chương 13: Đùa giỡn trong bể bơi (3)
14
Chương 14: Lần đầu có kinh nguyệt
15
Chương 15: Góc tường hèm mọn
16
Chương 16: Cần phải trả lại khoản nợ
17
Chương 33: Trở thành thiếu nữ (1)
18
Chương 34: Trở thành thiếu nữ (2)
19
Chương 35: Kích thích tại Cúc Tuyền (1)
20
Chương 36: Kích thích tại Cúc Tuyền (2)
21
Chương 37: Kích thích tại 'Cúc Tuyền' (3)
22
Chương 38: Kích thích tại Cúc Tuyền (4)
23
Chương 39: Kích thích tại Cúc Tuyền(5)
24
Chương 40: Kích thích tại Cúc Tuyền (6)
25
Chương 41: Kích thích tại Cúc Tuyền (7)
26
Chương 42: Kích thích tại Cúc Tuyền (8)
27
Chương 43: Kích thích tại Cúc Tuyền (9)
28
Chương 44: Tiểu Khả Liên (Nhóc đáng thương) (1)
29
Chương 45: Tiểu Khả Liên (Nhóc đáng thương) (2)
30
Chương 46: Cưỡng hôn trong xe (1)
31
Chương 47: Cưỡng hôn trong xe (2)
32
Chương 48: Trò chơi tàn nhẫn sắp bắt đầu (1)
33
Chương 65: Cảnh trong mơ
34
Chương 66: Người phụ nữ ma quỷ
35
Chương 67: Trò chơi gián điệp
36
Chương 68: Phong ba ẩn nấp
37
Chương 69: Phong ba ẩn nấp (2)
38
Chương 70: Ny Thường đại tú (1)
39
Chương 71: Ny Thường đại tú (2)
40
Chương 72: Ny Thường đại tú (3)
41
Chương 73:
42
Chương 74:
43
Chương 75:
44
Chương 76: Mạn Đà La khóc ra máu
45
Chương 77: Nước mắt Mạn Đà La (2)
46
Chương 78: Mạn Đà La khóc ra máu (3)
47
Chương 79: Mạn Đà La khóc ra máu (4)
48
Chương 80: Điểm tâm của ác ma (1)
49
Chương 97: Nụ cười ưu sầu (2)
50
Chương 98: Nụ cười ưu sầu (3)
51
Chương 99: Nụ cười ưu sầu (4)
52
Chương 100: Nụ cười u sầu(5)
53
Chương 101: Trở thành người làm nữ của hắn (1)
54
Chương 102: Trở thành người làm nữ của hắn (2)
55
Chương 103: Trở thành người làm nữ của hắn (3)
56
Chương 104: Trở thành người làm của hắn (4)
57
Chương 105: Dấu hiệu đau lòng (1)
58
Chương 106: Dấu hiệu đau lòng (2)
59
Chương 107: Dấu hiệu đau lòng (3)
60
Chương 108: Dấu Hiệu Đau Lòng (4)
61
Chương 109: Dấu hiệu đau lòng (5)
62
Chương 110: Dấu hiệu đau lòng (6)
63
Chương 111: Rượu Đời Thanh (1)
64
Chương 112: Rượu đời Thanh (2)
65
Chương 129: Mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được trong tiệc tối (4)
66
Chương 130: Sóng lớn gợn sóng
67
Chương 131: Con thỏ nhỏ cũng có móng vuốt
68
Chương 132: Mạn Đà La Vs Tường Vi
69
Chương 133: Phản bội và trừng phạt
70
Chương 134: Lòng thương bị tàn sát bừa bãi
71
Chương 135: Nụ hôn ở Paris (1)
72
Chương 136: Nụ hôn ở Paris (2)
73
Chương 137: Nụ hôn ở Paris (3)
74
Chương 138: Nụ hôn ở Paris (4)
75
Chương 139: Nụ hôn ở Paris (5)
76
Chương 140: Nụ hôn ở Paris (6)
77
Chương 141: Nụ hôn ở Paris (7)
78
Chương 142: Nụ hôn ở Paris (8)
79
Chương 143: Nụ hôn ở Paris (9)
80
Chương 144: Nụ cười đầy nước mắt
81
Chương 161: Thù hận lẫn nhau
82
Chương 162: Quyết định đau lòng
83
Chương 163: Chạy (1)
84
Chương 164: Chạy (2)
85
Chương 165: Chạy thật nhanh mới có được niềm vui và tự do
86
Chương 166: Thành Phủ (1)
87
Chương 167: Thành phủ 2
88
Chương 168: Thành Phủ 3
89
Chương 169: Bất an
90
Chương 170: Tai họa bất ngờ (1)
91
Chương 171: Tai họa bất ngờ (2)
92
Chương 172: Tai họa bất ngờ 3
93
Chương 173: Được giải cứu
94
Chương 174: Kêu tên người đàn ông khác
95
Chương 175: Sự nghi hoặc của Triết Dã
96
Chương 176: Sự thay đổi ở Sentosa (1)
97
Chương 193: Thiếu nữ trên thánh giá
98
Chương 194: Mang thai
99
Chương 195: Hắn ta thắng rồi
100
Chương 196: ‘Hắc Tường Vi’ nghĩa là tình yêu tuyệt vọng (1)
101
Chương 197: ‘Hắc Tường Vi’ nghĩa là tình yêu tuyệt vọng
102
Chương 198: Hắn thắng rồi (2)
103
Chương 199: Bóng lưng lạnh lùng
104
Chương 200: Một mình về nước
105
Chương 201: Cơn bão tiềm ẩn (1)
106
Chương 202: Vườn hoa Tường Vi nở
107
Chương 203: Cơn bão tiềm ẩn (2)
108
Chương 204: Cơn bão tiềm ẩn (3)
109
Chương 205: Hắn không cho phép hoa nở!
110
Chương 206: Cầm thú vô lương tâm
111
Chương 207: Một thân một mình
112
Chương 208: Xoay chuyển tình thế
113
Chương 225: Vật đổi sao dời
114
Chương 226: Phú hào lạnh lùng
115
Chương 227: Không tránh khỏi phải gặp nhau (1)
116
Chương 228: Không tránh khỏi phải gặp nhau (2)
117
Chương 229: Không tránh khỏi phải gặp nhau (3)
118
Chương 230: Tôi cược cô ấy
119
Chương 231: Đoạt lại cô
120
Chương 232: Nguy hiểm
121
Chương 233: Thẩm Tường Vi, cô chính là của tôi đấy!
122
Chương 234: Tất cả đều đã thay đổi
123
Chương 235: Bỏ qua sai lầm
124
Chương 236: Sư tử đực cuồng nộ
125
Chương 237: Sư tử đực cuồng nộ (2)
126
Chương 238: Sư tử cuồng nộ (3)
127
Chương 239: Sư tử cuồng nộ (4)
128
Chương 240: Tắm khó khăn (1)
129
Chương 257: Tới gần chân tướng sự thật
130
Chương 258: Sóng gió (1)
131
Chương 259: Sóng gió (2)
132
Chương 260: Bí mật hoa tường vi không thể nở
133
Chương 261: Đi xã giao -
134
Chương 262: Không ngờ lại gặp lại
135
Chương 263: Tặng cô cho khách! -
136
Chương 264: Người chịu tội thay
137
Chương 265: Quy tắc ngầm trong kinh doanh
138
Chương 266: Tàn nhẫn sau lưng
139
Chương 267: Lời nguyền tình yêu
140
Chương 268: Cho cô tên đẹp, nhưng không cho cô cuộc sống đẹp
141
Chương 269: Gợn sóng
142
Chương 270: Gợn sóng (tiếp)
143
Chương 271: Gợn sóng (tiếp)
144
Chương 272: Cái tát trừng phạt
145
Chương 289: Hy vọng bất ngờ
146
Chương 290: Hoa lệ xoay người (1)
147
Chương 291: Thiên tài và ngốc nghếch
148
Chương 292: Hoa lệ xoay người (2)
149
Chương 293: Hoa lệ xoay người (3)
150
Chương 294: Hoa lệ xoay người (4)
151
Chương 295: Xoay người có lẽ là bỏ qua
152
Chương 296: Nỗi đau không nói lên lời
153
Chương 297: Ngạc nhiên ngoảnh đầu nhìn lại
154
Chương 298: Ngạc nhiên quay đầu nhìn lại (2)
155
Chương 299: Ánh sáng sông Senna
156
Chương 300: Chỉ có Tường Vi không ưu thương (1)
157
Chương 301: Chỉ có tường vi không ưu thương (2)
158
Chương 302: Chỉ có Tường Vi không ưu thương (3)
159
Chương 303: Di chúc kỳ lạ
160
Chương 304: Dùng mồi dụ ra (1)
161
Chương 321: Lời nguyền tình yêu màu đen (3)
162
Chương 322: Tin tức đáng ngạc nhiên
163
Chương 323: Anh quả là máu lạnh (1)
164
Chương 324: Anh không tin cô
165
Chương 325: Hận cũ tình mới
166
Chương 326: Không hiểu lòng đàn ông (1)
167
Chương 327: Không hiểu lòng đàn ông (2)
168
Chương 328: Đêm khuya mê tình (1)
169
Chương 329: Đêm khuya mê tình (2)
170
Chương 330: Đêm khuya mê tình (3)
171
Chương 331: Lời nói dối lớn nhất thế giới
172
Chương 332: Tình yêu chôn thật sâu
173
Chương 333: Sự dịu dàng khi say rượu (1)
174
Chương 334: Sự dịu dàng lúc say rượu (2)
175
Chương 335: Quyết định không lay chuyển được
176
Chương 336: Sa mạc hạnh phúc (1)
177
Chương 353: Trẻ dại
178
Chương 354: Hôn lễ vô cảm
179
Chương 355: Người đàn ông phúc hắc
180
Chương 356: Vương phi không thể đi
181
Chương 357: Hung án bất ngờ
182
Chương 358: Anh là điều khiến tôi tức giận
183
Chương 359: Đừng chọc vào người phụ nữ của anh
184
Chương 360: Đứa con trai bị bỏ sót
185
Chương 361: Huynh đệ tay áo
186
Chương 362: Ai bảo tôi thất tình?
187
Chương 363: Giống với người xưa
188
Chương 364: Gặp yêu nơi ngã rẽ (1)
189
Chương 365: Gặp yêu nơi ngã rẽ 2
190
Chương 366: Gặp yêu nơi ngã rẽ 3
191
Chương 367: Gặp yêu nơi ngã rẽ (4)
192
Chương 368: Con không muốn giống người xấu
193
Chương 385: Rốt cuộc anh muốn như nào?
194
Chương 386: Thật xin lỗi
195
Chương 387: Thù hận lẫn nhau, đến chết không thôi?
196
Chương 388: Cha con ba đời
197
Chương 389: Hét lên với không khí
198
Chương 390: Phát hiện đáng kinh ngạc
199
Chương 391: Máu mủ ràng buộc
200
Chương 392: Vị khách không ngờ
201
Chương 393: Người phụ nữ có thai (1)
202
Chương 394: Hạnh phúc của chúng tôi không có anh (1)
203
Chương 395: Hạnh phúc của chúng tôi không có anh (2)
204
Chương 396: Người phụ nữ có thai (2)
205
Chương 397: Nỗi nhớ nhà
206
Chương 398: Chân tướng đau đớn (1)
207
Chương 399: Chân tướng đau đớn (2)
208
Chương 400: Tình ẩn sâu
209
Chương 416: Nguy hiểm tới gần
210
Chương 417: Nỗi uất ức thầm lặng bao năm (1)
211
Chương 418: Nỗi uất ức thầm lặng bao năm (2)
212
Chương 419: Thật xin lỗi
213
Chương 420: Thề ước hạnh phúc
214
Chương 421: Vết thương trong ký ức
215
Chương 422: Nhu tình
216
Chương 423: Dòng nước ấm
217
Chương 424: Hạnh phúc nhỏ (1)
218
Chương 425: Hạnh phúc nhỏ (2)
219
Chương 426: Hạnh phúc nhỏ (3)
220
Chương 427: Hạnh phúc nhỏ (4)
221
Chương 428: Ny Thường – ánh mặt trời trở lại
222
Chương 429: Nỗi khiếp sợ đột nhiên tới
223
Chương 430: Kinh hãi
224
Chương 431: Học được tin tưởng (1)
225
Chương 448: Một chút nắng ấm
226
Chương 449: Thoải mái
227
Chương 450: Không tới lượt em cự hôn!
228
Chương 451: Cố gắng hạnh phúc
229
Chương 452: Hôn lễ trên mặt nước
230
Chương 453: Hôn lễ trên nước (2)
231
Chương 454: Động phòng không cần hoa chúc
232
Chương 455: Nước uyên ương
233
Chương 456: Gai trong tim
234
Chương 457: Cảnh trong mơ
235
Chương 458: Kinh hỷ ngoài ý muốn
236
Chương 459-1: Paris, hoàng tử của em (1)
237
Chương 459-2: Paris, hoàng tử của em (2)
238
Chương 460: Bức tranh
239
Chương 461: Sợ nói yêu anh
240
Chương 462: Chuyện cũ không ai biết (1)
241
Chương 479: Em yêu anh
242
Chương 480: Đại kết cục (1)