Chương 263: Tặng cô cho khách! –

“Triết Dã. . . . . .” Tường Vi kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy Triết Dã đang đi tới. Anh bây giờ, chín chắn hơn rất nhiều so với năm năm trước, tăng thêm một vẻ mặt tang thương.

“Tôi vẫn cho là năm đó em đã. . . . . .” Chữ chết anh không nói ra miệng, năm đó, kể từ khi cô đoản mệnh tại vịnh Tokyo vịnh, Dick mới nói cho anh biết, tên cô thực ra không phải là Man Vi, mà là Tường Vi.

Có lẽ tất cả thứ này đều là ông trời trêu ngươi con người, “Hôm nay mới biết, thì ra em còn sống, thật tốt quá.”

Tả Đằng Triết Dã không còn si mê quyến luyến nữa, năm năm, đủ khiến một người quên đi một đoạn tình cảm, quên đi một người từng yêu mãnh liệt, dù sao Tả Đằng Triết Dã cũng là người có lý trí, cũng giống như đa số người bình thường khác, nhưng không nghĩ tới Hắc Diêm Tước lại cố chấp như vậy.

Cho nên năm năm sau, Tả Đằng Triết Dã càng hận Hắc Diêm Tước nhiều hơn!

“. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . .”

Cổ họng như là bị câm, khó khăn nói mới thốt ra được, đến tận ngày hôm nay, cô mới nói ra. Cô nợ anh một lời xin lỗi, năm năm qua, cô tự trách, đau lòng, cũng chỉ có thể hóa thành một câu thật xin lỗi, cô biết như thế là quá ít, nhưng cô không biết mình có thể làm gì khác thích hợp hơn.

“Không. . . . . . Tường Vi, tôi hiểu được, em cũng là người bị hại, nếu không hôm đó sẽ không muốn tự sát.” Tả Đằng Triết Dã hiểu gật đầu, “Đều qua rồi, Tường Vi, em không cần tự trách. Có điều, vì sao bây giờ em lại đi cùng hắn chứ ?”

Tường Vi lắc đầu một cái, trong lúc biểu lộ có chút cảm thán: “Không phải, giữa chúng tôi, cũng không giống như anh nghĩ. . . . . .”

Đợi đã, cô không biết nên hình dung làm sao mối quan hệ giữa cô và Tước, vô luận nói thế nào, đều là phức tạp.

“Đúng rồi, mẹ anh có khỏe không? Quan hệ giữa anh và Tước người đã sáng tỏ, tại sao không thấy hai người đi cùng nhau chứ?” Cô chỉ muốn chuyển đề tài thuận miệng mà hỏi, cô nhớ Tước và Triết Dã là anh em cùng mẹ khác cha, mặc dù cô cũng từng bị kinh ngạc thời gian dài.

“Mẹ tôi. . . . . . Không khoẻ lắm! Hừ, anh em! Tất cả mà tôi phải chịu hôm nay không phải đều do hắn ban tặng hay sao?” Tả Đằng Triết Dã dứt khoát nói, tay vịn lan can chợt đập một cái thật mạnh.

“. . . . . . Thật xin lỗi, Triết Dã. Nếu như năm đó không phải do tôi. . . . . .” Thì ra là bọn họ cũng sống không sung sướng gì, Tường Vi càng nói càng đau lòng.

“Tôi nói rồi, tất cả đều là do một tay Hắc Diêm Tước tạo thành, chuyện không liên quan đến em, đừng tự trách, nhưng mà Tường Vi, tôi thật sự tiếc cho em, quanh đi quẩn lại năm năm, sao vẫn còn bên cạnh hắn?” Triết Dã không tin được hỏi, cô gái đẹp như tiên như vậy, nhưng anh đã không còn rung động như năm năm trước, chẳng lẽ tình yêu anh dành cho cô chưa đủ sâu dắc, không chịu được thử thách thời gian sao?

Hay là Hắc Diêm Tước hoàn toàn muốn huỷ diệt tình yêu mà anh muốn hương tới?

Những thứ này anh đều đã không muốn tra cứu nữa, chỉ nhớ rõ rằng anh không có thằng anh trai như vậy!

Tường Vi thở dài thật thấp, kỳ hạn ba tháng giữa hắn và cô, cũng chỉ còn dư lại hơn hai tháng, rất nhanh thôi, bọn họ sẽ lần nữa trở thành người dưng.

Có lẽ là số phận trêu ngươi, để cho cô trở lại bên cạnh Tước lẫn nữa, có lẽ cô vẫn sẽ tiếc nuối, nhưng ít ra, lần này cô trở về đã biết nhiều chuyện hơn, chuyện mà trước kia cô chưa được biết, mặc dù cô có mục đích, nhưng trái tim vẫn luôn không tự chủ mà trầm luân, đến bây giờ, cô chỉ có đi một bước tính một bước, sao lại có thể hy vọng xa vời chứ?

“Rất nhanh sẽ rời khỏi hắn.” Nàng nói rất nhỏ, giống như là tự thôi miên chính mình . . . . . .

Từ buổi trưa, cho tới hoàng hôn, bọn họ đàm phán xong, đi ra khỏi phòng.

“Lý tổng, lát nữa cùng ăn cơm, buổi tối còn có món quà tặng cho ngài.”

Tường Vi xoay người lại, từ ban công đi ra, liền nghe thấy giọng nói Hắc Diêm Tước, nghe giọng điệu, thì hình như đàm phán cũng không tồi.

“Được, Tả Đằng tiên sinh cũng cùng đi chứ!” Lý tổng vui vẻ gật đầu, vừa bước ra khỏi phòng, mắt vẫn nhìn chằm chằm Tường Vi.

Hắc Diêm Tước liếc mắt nhìn Tả Đằng Triết Dã cùng Tường Vi, lại nhìn sang Lý tổng, trong lòng có tính toán.

“Lý tổng thật là khách khí, vậy chúng tôi cung kính không bằng tuân mệnh rồi!” Triển Diệc Tường gật đầu mà đồng ý, mặc dù rất có khả năng lần này bị thua, nhưng bọn họ sẽ tận lực sử dụng thời gian bữa cơm cuối cùng này, tranh thủ cơ hội, mặc dù cơ hội này xem ra rất mong manh, còn cặp mắt chim ưng của Hắc Diêm Tước nhìn không bỏ sót chút gì.

◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆

Bữa cơm tối, khách sạn Hoàng Đình.

Bên trong phòng ăn sang trọng, Lý tổng, Hắc Diêm Tước, Tường Vi, cộng thêm Tả Đằng Triết Dã cùng với Trển Diệc Tường, một nhóm năm người, cùng ăn trên bàn tiệc lớn, mà bữa tiệc này chính là do Hắc Diêm Tước bố trí cẩn thận.

“Lý tổng, vì lần hợp tác tốt đẹp này của chúng ta, cạn ly!” Hắc Diêm Tước ngồi xe lăn nâng một ly rượu lên cạn ly với Lý tổng, sau đó uống một hơi cạn sạch.

“Ha ha, cạn ly, cạn ly, mọi người cùng nhau uống!” Lý tổng hiển nhiên hăng hái dồi dào.

Hắc Diêm Tước lúc uống rượu dùng khóe mắt sáng rực nhìn lướt qua Tường Vi ngồi bên cạnh mình, ánh mắt lạnh lùng chợt lóe, kế hoạch dầu mỏ lần này, hắn là trong tình thế bắt buộc!

“Còn không mau kính rượu cho Lý tổng.” Hắc Diêm Tước quay đầu lại nói với Tường Vi, trong giọng mang theo ra lệnh.

Tường Vi sớm đã nhận thấy Lý tổng này thường xuyên liếc nhìn cô, ánh mắt nóng bỏng của tên đàn ông đó khiến toàn thân cô từ trên xuống dưới đều không thoải mái. Khi nghe thấy Hắc Diêm Tước muốn cô kính rượu cho tên Lý tổng này, trong lòng cô thật sự ngàn vạn lần không muốn, nhưng cô không thể không nghe theo chỉ thị của hắn.

Tường Vi cố gắng nở nụ cười, đi tới nâng một ly rượu đỏ lên, giãn khoé môi: “Chúc Lý tiên sinh và Hắc tiên sinh hợp tác thành công, cạn ly.” Nói xong, cô cụng ly với Lý tổng một cái gọi là tượng trưng, sau đó uống một hơi cạn sạch.

Lý tổng cười đến nỗi mắt cũng híp lại thành một đường chỉ, tiểu mỹ nhân mời rượu, tâm tình hắn hưng phấn, nâng ly nhẹ nhàng cụng ly với Tường Vi một cái rồi uống cạn, sau đó, hắn đặt ly xuống xong, liền tóm lay tay Tường Vi, xoay người về phía cô, mặt cười dâm đãng ——

“Tiểu mỹ nhân, vậy em có muốn tôi và Hắc tiên sinh hợp tác thành công không?” Lý tổng cười mang theo tia nguy hiểm, một tay khác nhẹ nhàng vỗ vỗ vào mu bàn tay trái Tường Vi đang bị hắn tóm chặt.

Tường Vi cau mày dùng sức rút tay mình khỏi tay Lý tổng, nhưng tên kia túm quá chặt, cô quay đầu lại nhìn Hắc Diêm Tước, không ngờ hắn nhìn thấy cảnh này lại giả vờ làm như không có chuyện gì, nhàn nhã thưởng thức ly rượu đỏ.

Ngồi ở đối diện là Tả Đằng Triết Dã và Triển Diệc Tường, cũng không có ý muốn cứu nguy cho cô, bọn họ tự thân khó bảo toàn. Huống chi Triết Dã đã không còn là người si tình năm đó nữa, cô càng không dám nhờ anh.

Tình cảnh này ——

Tường Vi thở hốc vì kinh ngạc!

Đột nhiên nhớ tới năm năm trước lúc ở Sin­ga­pore, đêm đó Triển Diệc Tường và Hắc Diêm Tước cùng đàm phán!

Mà bọn họ đã trơ mắt nhìn cô bị tên lợn béo La tổng đó kéo cô ra khỏi phòng! May mắn là cô chạy trốn được, nhưng vẫn là vết thương chồng chất!

Hèn hạ!

Hắc Diêm Tước anh muốn tái diễn lại kịch cũ sao?

Hắn cũng đừng quên, đêm Sin­ga­pore đó, bệnh tự cuồng của hắn phát tác, là ai cứu hắn, tên đàn ông thối vong ân phụ nghĩa này!

Dĩ nhiên, hắn căn bản không quan tâm cô hận hắn!

“Lý tổng, mời buông ra!” Tường Vi sưng mặt lên, không vui thốt ra, cô sớm nên biết, đi xã giao với hắn, tuyệt đối không phải chỉ có ăn uống không!

Hắn muốn cô dùng sắc đẹp giúp hắn hoàn thành giao dịch sao? nàng hy sinh sắc đẹp tới đạt thành hắn gi­ao dịch sao? Hừ! Tên đàn ông hèn hạ không bất chấp thủ đoạn nào!

“Không được vô lễ với Lý tổng” Hắc Diêm Tước khẽ tức giận một tiếng, ngay sau đó nói với Lý tổng, “Cô ấy tính khí bướng bỉnh, nhưng rất hào hứng, Lý tổng, không bằng chúng ta ăn hết bữa cơm này trước rồi nói tiếp?”

“Ha ha ha. . . . . . Được!” Lý tổng lúc này mới buông bàn tay non mịn của Tường Vi ra.

“Cô ra ngoài trước đi.” Hắc Diêm Tước lập tức lạnh nhạt nói với Tường Vi.

“Không cần anh nói tôi cũng vậy đi!” Cô tức giận trừng mà lườm hắn một cái, sau đó, dùng ánh mắt xin lỗi với Triết Dã, rồi nhanh chóng ra khỏi phòng.

Sau lưng, cô vẫn còn nghe thấy tiếng cười dâm đãng ghê tởm của lão Trung Đông kia, tại sao đàn ông đều muốn nói chuyện làm ăn bằng cách đó? Cô khẽ thở dài thật thấp. . . . . .

◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆

Thế nhưng, cô thật không, cuối cùng vẫn bị người quan tâm nhất bán đứng!

Chờ khi Tường Vi mới vừa đi ra cửa phòng, mấy tên vệ sĩ khoẻ mạnh xông tới, mở chiếc khăn tay tẩm Choloroform, nhanh chóng hạ cô hôn mê.

“Ưmh. . . . . .” Cô biết những người đó, chính là mấy tên vệ sĩ người Trung Đông!

Trời ơi! Bọn họ muốn làm gì!

Thời điểm nhận thức cuối cùng, cô cảm giác được mình bị chúng bế lên, vào thang máy, còn cô thì bất tỉnh nhân sự. . . . . .

Không biết đã trải qua bao lâu, nàng mới dần dần tỉnh lại, mở mắt ra, bầu trời ngoài cửa sổ đã tối rồi!

Cô bị ném lên chiếc giường rộng lớn, chân tay bủn rủn vô lực, ngay cả hơi sức bò dậy cũng không có!

Nhớ tới lão Trung Đông râu ria rậm rạp đó, Tường Vi chợt cảm thấy một tia tuyệt vọng!

Nhớ lại toàn bộ diễn biến buổi chiều nay, cô mới bừng tỉnh hiểu ra, thì ra tất cả Hắc Diêm Tước đều an bài tốt!

Nếu không, sao lại đặc biệt đưa cô đi làm đâm tại trung tâm thẩm mĩ viện, bắt cô trang điểm xinh đẹp như vậy, cho ai nhìn? Đơn giản chính là để cho lão Trung Đông râu ria rậm rạp đó nhìn! Thế mà cô còn cố gắng tỏ ra lịch sự trang nhã để đẹp mặt hắn.

Trong tiệc rượu, hắn bảo cô tham gia, bắt cô mời rượu lão Trung Đông đó, cho dù lão quấy rối cô, hắn thờ ơ không giúp cô thì thôi đi, lại còn nói cô không được phép vô lễ với người ta!

Mà khi cô vừa đi ra khỏi phòng, liền lập tức bị đám vệ sĩ Trung Đông bắt đưa tới đây, rốt cuộc là có ý? !

Nguy hiểm, trong đầu cô - ý thức không ngừng nhắc nhở mình, nàng chật vật muốn chống dậy nhưng tay chân lại vô lực, lực bất tòng tâm! Không hiểu bọn họ cho cô uống thuốc gì, khiến cô không thể động đậy!

Thế nhưng, Hắc Diêm Tước hèn hạ, lần này cô thất vọng hắn đến cùng cực!

Thì ra hắn đã sớm toan tính tặng cô cho ông lớn!

Lấy loại phương thức hèn hạ này, coi như hắn hận!

Nước mắt chảy xuống một giọt, thấm vào gối, Tường Vi mở lớn đôi mắt trống rỗng, tay chân bủn rủn lẳng lặng nằm trên giường, lòng càng lúc càng lạnh!

Trong lòng yên lặng cầu nguyện, ban đêm, xin đừng tới quá nhanh!

◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆

Nhưng mà, màn đêm phủ xuống, đêm nay không khác gì những đêm trước, gió thổi mây đưa, thành phố phồn hoa, xoa hoa truỵ lạc, ngợp trong vàng son, hằng đêm ca hát nhảy múa.

“Mỹ Nhi, hôm nay công việc kết thúc tương đối sớm ha!” Người quản lý nhìn Mỹ Nhi đang tháo trang sức trong phòng hoá trang.

“Haiz, quá mệt mỏi, quảng cáo liên tục, em không biết khi mới có thể chụp xong, thật là nhớ đến thời gian dài nghỉ lễ đó!” Mỹ Nhi nửa mang làm nũng nói.

Lúc này, điện thoại trên bàn trang điểm vang lên, cô vừa nghe thấy tiếng chuông đặc biệt, trong lòng chợt cả kinh, vội vàng nhận ——

“Tước?” Nàng nôn nóng và cẩn thận nói, cuộc gọi này chỉ cần nghe tiếngchuông, cô cũng biết đó là Tước, đó là bởi cô đặc biệt đặt chuông riêng cho hắn, chỉ duy nhất hắn! Thế nhưng mấy năm qua, cô nhận được rất ít cuộc điện thoại đến từ hắn, phần lớn đều là bác Hải. Mà hôm nay, hắn thật sự tự mình gọi tới, bảo cô không mừng như điên sao được?

“Mỹ Nhi .” Giọng nói Hắc Diêm Tước đầu dây bên kia vang lên, âm thanh trước sau vẫn lạnh nhạt như vậy.

Nhưng bấy nhiêu đó đủ để Mỹ Nhi vui mừng đến đốt pháo, bởi vìcô nhận được quá ít cuộc điện thoại từ hắn, : “Vâng, sao vậy?” Cô thiếu chút nữa muốn cắn rơi đầu lưỡi của mình, giọng điệu này giống như đang thúc giục hắn mau nói nhanh lên xong cúp điện thoại !

“Không có gì, có chút nhàm chán, em có thể đến bên cạnh tôi không?” Khó được dịp hắn nói với cô một câu dài như vậy!

“Dĩ nhiên có thể! Bây giờ anh đang ở đâu?” Mỹ Nhi cầu còn không được, vuốt vuốt ngực làm dịu lại tâm tình xúc động hỏi.

“Khách sạn Hoàng Đình. . . . . .” Hắc Diêm Tước nói địa chỉ cho cô xong, lập tức cúp máy.

“Ơ a!” Mỹ Nhi hoan hô một tiếng.

Người quản lý nháy mắt hỏi, “Mỹ Nhi à, tối nay đi hẹn hò bạn trai sao!”

“Hì hì, em đi ra ngoài một lúc, tối nay có thể sẽ không về nhà, thế nên sáng mai chị không cần đến đón em!” Mỹ Nhi nũng nìu, vui rạo rực ngồi vào bàn trang điểm, sửa sang.

“Ơ ơ ơ, nha đầu chết tiệt kia, muốn đi lêu lổng với bạn trai đúng không! Hừ, tối nay đừng quá mệt nhọc nha, ngày mai còn phải làm việc dài đấy.”

“Biết rồi, đại di mụ!”

“Em, nha đầu chết tiệt. . . . . .”

◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆

Khi Mỹ Nhi đến khách sạn Hoàng Đình, cô trực tiếp tới phòng 2215 mà Hắc Diêm Tước nói trong điện thoại.

Cốc cốc cốc!

Cô gõ vài cái lên cửa, cửa không khóa.

“Tước?”

Mỹ Nhi ôm trong một cảm giác hồi hộp, nhưng tâm tình hưng phấn, đi vào.

Trong phòng tối đen, không có một bóng người, cô nghi ngờ cau mày, muốn xoay người dùng tay bật công tắc đèn trên tường ——

“Ầm!”

Vừa lúc đó, cửa phòng đột nhiên đóng lại, một tên đàn ông say khướt xông về phía cô, một mùi nước hoa Cuba kích thích dây thần kinh khứu giác của cô, cô không khỏi nhíu mày, kỳ quái, Tước rất ít khi dùng nước hoa.

“Tước? Là anh à?” Mỹ Nhi cho rằng đó là Hắc Diêm Tước, mở miệng hỏi.

Nhưng người đàn ông đó không trả lời cô, còn ôm lấy cơ thể cô!

“A! Anh muốn làm gì!” Mỹ Nhi hoảng sợ kêu, hơi thở này, tên đàn ông này này, một cảm giác xa lạ tràn vào ngực, mặc dù cô và Tước có rất ít cử chỉ thân mật, nhưng người đàn ông này, cô gần như có thể khẳng định, không phải Tước!

Trong lúc hoảng loạn Mỹ Nhi vung lên tay, lại nắm một thứ như chòm râu gì đó: “A —— ông là ai!”

Cô lo sợ không ngừng mà thét lớn lên, cũng muốn mượn cơ hội đó chạy trốn.

Người kia cũng không để ý tới câu hỏi của cô, hắn vẫn đi về phía cô, hơn nữa nhanh chóng bắt được tay Mỹ Nhi.

“Ông tránh ra. . . . Ông tránh ra!” Mỹ nhi dùng sức thoát ra, nhưng cơ thể cô vốn nhu mì yếu ớt, sao có thế chống lại được hắn.

Người đàn ông túm chặt tay Mỹ Nhi đặt trên giường.

“Tối nay ngoan ngoãn phục vụ tôi, tôi sẽ không để cô em thiệt thòi.”

“Ông là ai, trời ơi, buông tôi ra!”

Lý tổng đã giựt bỏ áo bào trắng của mình, “Em ngoan ngoãn, chớ làm loạn!” Hắn đè lên cơ thể mỏng manh gầy yếu của cô.

“Buông tôi ra, đừng!” Mỹ Nhi dùng sức cắn vào vai Lý tổng, cố gắng trốn thoát từ dưới người hắn.

Mỹ Nhi thật vất vả mới đứng dậy được, muốn chạy vọt ra thế nhưng hắn lại bắt được mắt cá chân của cô, khiến cô ngã nhào trên đất.

“Cô thật đáng chết! Không nghe lời tôi, tôi cho cô nếm mùi đau khổ!”

“Buông tôi ra. . . . . . Đừng có dùng thân thể bẩn thỉu của ông chạm vào tôi!” Nàng gào thét .

“Tôi bẩn?” Hắn nhặt caravat rơi dưới sàn nhà lên, mạnh mẽ trói tay cô lại. Lật người cô lại, khiến cô quỳ trên mặt đất.

“Không! Tôi không muốn. . . . . . Cầu xin ông bỏ qua cho tôi. . . . . .” Cặp đùi cô quỳ trên mặt thảm, bởi vì sợ hãi mà nước mắt chậm rãi chảy xuống, thấm vào mặt thảm..

“Không muốn? Mới vừa rồi cô rất can đảm không phải sao? Sao lại cầu xin tha thứ nhanh như vậy?” Tay của hắn kéo cao quần áo của cô, cởi đồ nội y cô ra. . . . . .

Hắn đang phát tiết cảm xúc phẫn nộ của hắn lên trên người cô, “Hạng đàn bà như cô không cứng rắn không được!”

Dứt lời, hắn gầm nhẹ một tiếng, bắt đầu điên cuồng phát tiết dục vọng của mình trong cơ thể cô, cuồng bạo, hung ác, không có tình cảm. . . . . .

Tròng mắt Mỹ Nhi đẫm lệ, nước mắt lăn thành sóng, làm ơn ai nói cho cô biết, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. . . . . .

Chapter
1 Chương 1: Lần gặp khó quên
2 Chương 2: Thiên Sát Cô Tinh(*)
3 Chương 3: Bất ngờ được nhận nuôi
4 Chương 4: Nhật ký quá trình trưởng thành (1)
5 Chương 5: Nhật ký quá trình trưởng thành (3)
6 Chương 6: Người giám hộ giống như con báo
7 Chương 7: Con dấu tà ác
8 Chương 8: Ân nhân trong cuộc đời
9 Chương 9: Bất ngờ rơi xuống nước
10 Chương 10: Ấn môi
11 Chương 11: Đùa giỡn trong bể bơi (1)
12 Chương 12: Đùa giỡn trong bể bơi (2)
13 Chương 13: Đùa giỡn trong bể bơi (3)
14 Chương 14: Lần đầu có kinh nguyệt
15 Chương 15: Góc tường hèm mọn
16 Chương 16: Cần phải trả lại khoản nợ
17 Chương 33: Trở thành thiếu nữ (1)
18 Chương 34: Trở thành thiếu nữ (2)
19 Chương 35: Kích thích tại Cúc Tuyền (1)
20 Chương 36: Kích thích tại Cúc Tuyền (2)
21 Chương 37: Kích thích tại 'Cúc Tuyền' (3)
22 Chương 38: Kích thích tại Cúc Tuyền (4)
23 Chương 39: Kích thích tại Cúc Tuyền(5)
24 Chương 40: Kích thích tại Cúc Tuyền (6)
25 Chương 41: Kích thích tại Cúc Tuyền (7)
26 Chương 42: Kích thích tại Cúc Tuyền (8)
27 Chương 43: Kích thích tại Cúc Tuyền (9)
28 Chương 44: Tiểu Khả Liên (Nhóc đáng thương) (1)
29 Chương 45: Tiểu Khả Liên (Nhóc đáng thương) (2)
30 Chương 46: Cưỡng hôn trong xe (1)
31 Chương 47: Cưỡng hôn trong xe (2)
32 Chương 48: Trò chơi tàn nhẫn sắp bắt đầu (1)
33 Chương 65: Cảnh trong mơ
34 Chương 66: Người phụ nữ ma quỷ
35 Chương 67: Trò chơi gián điệp
36 Chương 68: Phong ba ẩn nấp
37 Chương 69: Phong ba ẩn nấp (2)
38 Chương 70: Ny Thường đại tú (1)
39 Chương 71: Ny Thường đại tú (2)
40 Chương 72: Ny Thường đại tú (3)
41 Chương 73:
42 Chương 74:
43 Chương 75:
44 Chương 76: Mạn Đà La khóc ra máu
45 Chương 77: Nước mắt Mạn Đà La (2)
46 Chương 78: Mạn Đà La khóc ra máu (3)
47 Chương 79: Mạn Đà La khóc ra máu (4)
48 Chương 80: Điểm tâm của ác ma (1)
49 Chương 97: Nụ cười ưu sầu (2)
50 Chương 98: Nụ cười ưu sầu (3)
51 Chương 99: Nụ cười ưu sầu (4)
52 Chương 100: Nụ cười u sầu(5)
53 Chương 101: Trở thành người làm nữ của hắn (1)
54 Chương 102: Trở thành người làm nữ của hắn (2)
55 Chương 103: Trở thành người làm nữ của hắn (3)
56 Chương 104: Trở thành người làm của hắn (4)
57 Chương 105: Dấu hiệu đau lòng (1)
58 Chương 106: Dấu hiệu đau lòng (2)
59 Chương 107: Dấu hiệu đau lòng (3)
60 Chương 108: Dấu Hiệu Đau Lòng (4)
61 Chương 109: Dấu hiệu đau lòng (5)
62 Chương 110: Dấu hiệu đau lòng (6)
63 Chương 111: Rượu Đời Thanh (1)
64 Chương 112: Rượu đời Thanh (2)
65 Chương 129: Mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được trong tiệc tối (4)
66 Chương 130: Sóng lớn gợn sóng
67 Chương 131: Con thỏ nhỏ cũng có móng vuốt
68 Chương 132: Mạn Đà La Vs Tường Vi
69 Chương 133: Phản bội và trừng phạt
70 Chương 134: Lòng thương bị tàn sát bừa bãi
71 Chương 135: Nụ hôn ở Paris (1)
72 Chương 136: Nụ hôn ở Paris (2)
73 Chương 137: Nụ hôn ở Paris (3)
74 Chương 138: Nụ hôn ở Paris (4)
75 Chương 139: Nụ hôn ở Paris (5)
76 Chương 140: Nụ hôn ở Paris (6)
77 Chương 141: Nụ hôn ở Paris (7)
78 Chương 142: Nụ hôn ở Paris (8)
79 Chương 143: Nụ hôn ở Paris (9)
80 Chương 144: Nụ cười đầy nước mắt
81 Chương 161: Thù hận lẫn nhau
82 Chương 162: Quyết định đau lòng
83 Chương 163: Chạy (1)
84 Chương 164: Chạy (2)
85 Chương 165: Chạy thật nhanh mới có được niềm vui và tự do
86 Chương 166: Thành Phủ (1)
87 Chương 167: Thành phủ 2
88 Chương 168: Thành Phủ 3
89 Chương 169: Bất an
90 Chương 170: Tai họa bất ngờ (1)
91 Chương 171: Tai họa bất ngờ (2)
92 Chương 172: Tai họa bất ngờ 3
93 Chương 173: Được giải cứu
94 Chương 174: Kêu tên người đàn ông khác
95 Chương 175: Sự nghi hoặc của Triết Dã
96 Chương 176: Sự thay đổi ở Sentosa (1)
97 Chương 193: Thiếu nữ trên thánh giá
98 Chương 194: Mang thai
99 Chương 195: Hắn ta thắng rồi
100 Chương 196: ‘Hắc Tường Vi’ nghĩa là tình yêu tuyệt vọng (1)
101 Chương 197: ‘Hắc Tường Vi’ nghĩa là tình yêu tuyệt vọng
102 Chương 198: Hắn thắng rồi (2)
103 Chương 199: Bóng lưng lạnh lùng
104 Chương 200: Một mình về nước
105 Chương 201: Cơn bão tiềm ẩn (1)
106 Chương 202: Vườn hoa Tường Vi nở
107 Chương 203: Cơn bão tiềm ẩn (2)
108 Chương 204: Cơn bão tiềm ẩn (3)
109 Chương 205: Hắn không cho phép hoa nở!
110 Chương 206: Cầm thú vô lương tâm
111 Chương 207: Một thân một mình
112 Chương 208: Xoay chuyển tình thế
113 Chương 225: Vật đổi sao dời
114 Chương 226: Phú hào lạnh lùng
115 Chương 227: Không tránh khỏi phải gặp nhau (1)
116 Chương 228: Không tránh khỏi phải gặp nhau (2)
117 Chương 229: Không tránh khỏi phải gặp nhau (3)
118 Chương 230: Tôi cược cô ấy
119 Chương 231: Đoạt lại cô
120 Chương 232: Nguy hiểm
121 Chương 233: Thẩm Tường Vi, cô chính là của tôi đấy!
122 Chương 234: Tất cả đều đã thay đổi
123 Chương 235: Bỏ qua sai lầm
124 Chương 236: Sư tử đực cuồng nộ
125 Chương 237: Sư tử đực cuồng nộ (2)
126 Chương 238: Sư tử cuồng nộ (3)
127 Chương 239: Sư tử cuồng nộ (4)
128 Chương 240: Tắm khó khăn (1)
129 Chương 257: Tới gần chân tướng sự thật
130 Chương 258: Sóng gió (1)
131 Chương 259: Sóng gió (2)
132 Chương 260: Bí mật hoa tường vi không thể nở
133 Chương 261: Đi xã giao -
134 Chương 262: Không ngờ lại gặp lại
135 Chương 263: Tặng cô cho khách! -
136 Chương 264: Người chịu tội thay
137 Chương 265: Quy tắc ngầm trong kinh doanh
138 Chương 266: Tàn nhẫn sau lưng
139 Chương 267: Lời nguyền tình yêu
140 Chương 268: Cho cô tên đẹp, nhưng không cho cô cuộc sống đẹp
141 Chương 269: Gợn sóng
142 Chương 270: Gợn sóng (tiếp)
143 Chương 271: Gợn sóng (tiếp)
144 Chương 272: Cái tát trừng phạt
145 Chương 289: Hy vọng bất ngờ
146 Chương 290: Hoa lệ xoay người (1)
147 Chương 291: Thiên tài và ngốc nghếch
148 Chương 292: Hoa lệ xoay người (2)
149 Chương 293: Hoa lệ xoay người (3)
150 Chương 294: Hoa lệ xoay người (4)
151 Chương 295: Xoay người có lẽ là bỏ qua
152 Chương 296: Nỗi đau không nói lên lời
153 Chương 297: Ngạc nhiên ngoảnh đầu nhìn lại
154 Chương 298: Ngạc nhiên quay đầu nhìn lại (2)
155 Chương 299: Ánh sáng sông Senna
156 Chương 300: Chỉ có Tường Vi không ưu thương (1)
157 Chương 301: Chỉ có tường vi không ưu thương (2)
158 Chương 302: Chỉ có Tường Vi không ưu thương (3)
159 Chương 303: Di chúc kỳ lạ
160 Chương 304: Dùng mồi dụ ra (1)
161 Chương 321: Lời nguyền tình yêu màu đen (3)
162 Chương 322: Tin tức đáng ngạc nhiên
163 Chương 323: Anh quả là máu lạnh (1)
164 Chương 324: Anh không tin cô
165 Chương 325: Hận cũ tình mới
166 Chương 326: Không hiểu lòng đàn ông (1)
167 Chương 327: Không hiểu lòng đàn ông (2)
168 Chương 328: Đêm khuya mê tình (1)
169 Chương 329: Đêm khuya mê tình (2)
170 Chương 330: Đêm khuya mê tình (3)
171 Chương 331: Lời nói dối lớn nhất thế giới
172 Chương 332: Tình yêu chôn thật sâu
173 Chương 333: Sự dịu dàng khi say rượu (1)
174 Chương 334: Sự dịu dàng lúc say rượu (2)
175 Chương 335: Quyết định không lay chuyển được
176 Chương 336: Sa mạc hạnh phúc (1)
177 Chương 353: Trẻ dại
178 Chương 354: Hôn lễ vô cảm
179 Chương 355: Người đàn ông phúc hắc
180 Chương 356: Vương phi không thể đi
181 Chương 357: Hung án bất ngờ
182 Chương 358: Anh là điều khiến tôi tức giận
183 Chương 359: Đừng chọc vào người phụ nữ của anh
184 Chương 360: Đứa con trai bị bỏ sót
185 Chương 361: Huynh đệ tay áo
186 Chương 362: Ai bảo tôi thất tình?
187 Chương 363: Giống với người xưa
188 Chương 364: Gặp yêu nơi ngã rẽ (1)
189 Chương 365: Gặp yêu nơi ngã rẽ 2
190 Chương 366: Gặp yêu nơi ngã rẽ 3
191 Chương 367: Gặp yêu nơi ngã rẽ (4)
192 Chương 368: Con không muốn giống người xấu
193 Chương 385: Rốt cuộc anh muốn như nào?
194 Chương 386: Thật xin lỗi
195 Chương 387: Thù hận lẫn nhau, đến chết không thôi?
196 Chương 388: Cha con ba đời
197 Chương 389: Hét lên với không khí
198 Chương 390: Phát hiện đáng kinh ngạc
199 Chương 391: Máu mủ ràng buộc
200 Chương 392: Vị khách không ngờ
201 Chương 393: Người phụ nữ có thai (1)
202 Chương 394: Hạnh phúc của chúng tôi không có anh (1)
203 Chương 395: Hạnh phúc của chúng tôi không có anh (2)
204 Chương 396: Người phụ nữ có thai (2)
205 Chương 397: Nỗi nhớ nhà
206 Chương 398: Chân tướng đau đớn (1)
207 Chương 399: Chân tướng đau đớn (2)
208 Chương 400: Tình ẩn sâu
209 Chương 416: Nguy hiểm tới gần
210 Chương 417: Nỗi uất ức thầm lặng bao năm (1)
211 Chương 418: Nỗi uất ức thầm lặng bao năm (2)
212 Chương 419: Thật xin lỗi
213 Chương 420: Thề ước hạnh phúc
214 Chương 421: Vết thương trong ký ức
215 Chương 422: Nhu tình
216 Chương 423: Dòng nước ấm
217 Chương 424: Hạnh phúc nhỏ (1)
218 Chương 425: Hạnh phúc nhỏ (2)
219 Chương 426: Hạnh phúc nhỏ (3)
220 Chương 427: Hạnh phúc nhỏ (4)
221 Chương 428: Ny Thường – ánh mặt trời trở lại
222 Chương 429: Nỗi khiếp sợ đột nhiên tới
223 Chương 430: Kinh hãi
224 Chương 431: Học được tin tưởng (1)
225 Chương 448: Một chút nắng ấm
226 Chương 449: Thoải mái
227 Chương 450: Không tới lượt em cự hôn!
228 Chương 451: Cố gắng hạnh phúc
229 Chương 452: Hôn lễ trên mặt nước
230 Chương 453: Hôn lễ trên nước (2)
231 Chương 454: Động phòng không cần hoa chúc
232 Chương 455: Nước uyên ương
233 Chương 456: Gai trong tim
234 Chương 457: Cảnh trong mơ
235 Chương 458: Kinh hỷ ngoài ý muốn
236 Chương 459-1: Paris, hoàng tử của em (1)
237 Chương 459-2: Paris, hoàng tử của em (2)
238 Chương 460: Bức tranh
239 Chương 461: Sợ nói yêu anh
240 Chương 462: Chuyện cũ không ai biết (1)
241 Chương 479: Em yêu anh
242 Chương 480: Đại kết cục (1)
Chapter

Updated 242 Episodes

1
Chương 1: Lần gặp khó quên
2
Chương 2: Thiên Sát Cô Tinh(*)
3
Chương 3: Bất ngờ được nhận nuôi
4
Chương 4: Nhật ký quá trình trưởng thành (1)
5
Chương 5: Nhật ký quá trình trưởng thành (3)
6
Chương 6: Người giám hộ giống như con báo
7
Chương 7: Con dấu tà ác
8
Chương 8: Ân nhân trong cuộc đời
9
Chương 9: Bất ngờ rơi xuống nước
10
Chương 10: Ấn môi
11
Chương 11: Đùa giỡn trong bể bơi (1)
12
Chương 12: Đùa giỡn trong bể bơi (2)
13
Chương 13: Đùa giỡn trong bể bơi (3)
14
Chương 14: Lần đầu có kinh nguyệt
15
Chương 15: Góc tường hèm mọn
16
Chương 16: Cần phải trả lại khoản nợ
17
Chương 33: Trở thành thiếu nữ (1)
18
Chương 34: Trở thành thiếu nữ (2)
19
Chương 35: Kích thích tại Cúc Tuyền (1)
20
Chương 36: Kích thích tại Cúc Tuyền (2)
21
Chương 37: Kích thích tại 'Cúc Tuyền' (3)
22
Chương 38: Kích thích tại Cúc Tuyền (4)
23
Chương 39: Kích thích tại Cúc Tuyền(5)
24
Chương 40: Kích thích tại Cúc Tuyền (6)
25
Chương 41: Kích thích tại Cúc Tuyền (7)
26
Chương 42: Kích thích tại Cúc Tuyền (8)
27
Chương 43: Kích thích tại Cúc Tuyền (9)
28
Chương 44: Tiểu Khả Liên (Nhóc đáng thương) (1)
29
Chương 45: Tiểu Khả Liên (Nhóc đáng thương) (2)
30
Chương 46: Cưỡng hôn trong xe (1)
31
Chương 47: Cưỡng hôn trong xe (2)
32
Chương 48: Trò chơi tàn nhẫn sắp bắt đầu (1)
33
Chương 65: Cảnh trong mơ
34
Chương 66: Người phụ nữ ma quỷ
35
Chương 67: Trò chơi gián điệp
36
Chương 68: Phong ba ẩn nấp
37
Chương 69: Phong ba ẩn nấp (2)
38
Chương 70: Ny Thường đại tú (1)
39
Chương 71: Ny Thường đại tú (2)
40
Chương 72: Ny Thường đại tú (3)
41
Chương 73:
42
Chương 74:
43
Chương 75:
44
Chương 76: Mạn Đà La khóc ra máu
45
Chương 77: Nước mắt Mạn Đà La (2)
46
Chương 78: Mạn Đà La khóc ra máu (3)
47
Chương 79: Mạn Đà La khóc ra máu (4)
48
Chương 80: Điểm tâm của ác ma (1)
49
Chương 97: Nụ cười ưu sầu (2)
50
Chương 98: Nụ cười ưu sầu (3)
51
Chương 99: Nụ cười ưu sầu (4)
52
Chương 100: Nụ cười u sầu(5)
53
Chương 101: Trở thành người làm nữ của hắn (1)
54
Chương 102: Trở thành người làm nữ của hắn (2)
55
Chương 103: Trở thành người làm nữ của hắn (3)
56
Chương 104: Trở thành người làm của hắn (4)
57
Chương 105: Dấu hiệu đau lòng (1)
58
Chương 106: Dấu hiệu đau lòng (2)
59
Chương 107: Dấu hiệu đau lòng (3)
60
Chương 108: Dấu Hiệu Đau Lòng (4)
61
Chương 109: Dấu hiệu đau lòng (5)
62
Chương 110: Dấu hiệu đau lòng (6)
63
Chương 111: Rượu Đời Thanh (1)
64
Chương 112: Rượu đời Thanh (2)
65
Chương 129: Mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được trong tiệc tối (4)
66
Chương 130: Sóng lớn gợn sóng
67
Chương 131: Con thỏ nhỏ cũng có móng vuốt
68
Chương 132: Mạn Đà La Vs Tường Vi
69
Chương 133: Phản bội và trừng phạt
70
Chương 134: Lòng thương bị tàn sát bừa bãi
71
Chương 135: Nụ hôn ở Paris (1)
72
Chương 136: Nụ hôn ở Paris (2)
73
Chương 137: Nụ hôn ở Paris (3)
74
Chương 138: Nụ hôn ở Paris (4)
75
Chương 139: Nụ hôn ở Paris (5)
76
Chương 140: Nụ hôn ở Paris (6)
77
Chương 141: Nụ hôn ở Paris (7)
78
Chương 142: Nụ hôn ở Paris (8)
79
Chương 143: Nụ hôn ở Paris (9)
80
Chương 144: Nụ cười đầy nước mắt
81
Chương 161: Thù hận lẫn nhau
82
Chương 162: Quyết định đau lòng
83
Chương 163: Chạy (1)
84
Chương 164: Chạy (2)
85
Chương 165: Chạy thật nhanh mới có được niềm vui và tự do
86
Chương 166: Thành Phủ (1)
87
Chương 167: Thành phủ 2
88
Chương 168: Thành Phủ 3
89
Chương 169: Bất an
90
Chương 170: Tai họa bất ngờ (1)
91
Chương 171: Tai họa bất ngờ (2)
92
Chương 172: Tai họa bất ngờ 3
93
Chương 173: Được giải cứu
94
Chương 174: Kêu tên người đàn ông khác
95
Chương 175: Sự nghi hoặc của Triết Dã
96
Chương 176: Sự thay đổi ở Sentosa (1)
97
Chương 193: Thiếu nữ trên thánh giá
98
Chương 194: Mang thai
99
Chương 195: Hắn ta thắng rồi
100
Chương 196: ‘Hắc Tường Vi’ nghĩa là tình yêu tuyệt vọng (1)
101
Chương 197: ‘Hắc Tường Vi’ nghĩa là tình yêu tuyệt vọng
102
Chương 198: Hắn thắng rồi (2)
103
Chương 199: Bóng lưng lạnh lùng
104
Chương 200: Một mình về nước
105
Chương 201: Cơn bão tiềm ẩn (1)
106
Chương 202: Vườn hoa Tường Vi nở
107
Chương 203: Cơn bão tiềm ẩn (2)
108
Chương 204: Cơn bão tiềm ẩn (3)
109
Chương 205: Hắn không cho phép hoa nở!
110
Chương 206: Cầm thú vô lương tâm
111
Chương 207: Một thân một mình
112
Chương 208: Xoay chuyển tình thế
113
Chương 225: Vật đổi sao dời
114
Chương 226: Phú hào lạnh lùng
115
Chương 227: Không tránh khỏi phải gặp nhau (1)
116
Chương 228: Không tránh khỏi phải gặp nhau (2)
117
Chương 229: Không tránh khỏi phải gặp nhau (3)
118
Chương 230: Tôi cược cô ấy
119
Chương 231: Đoạt lại cô
120
Chương 232: Nguy hiểm
121
Chương 233: Thẩm Tường Vi, cô chính là của tôi đấy!
122
Chương 234: Tất cả đều đã thay đổi
123
Chương 235: Bỏ qua sai lầm
124
Chương 236: Sư tử đực cuồng nộ
125
Chương 237: Sư tử đực cuồng nộ (2)
126
Chương 238: Sư tử cuồng nộ (3)
127
Chương 239: Sư tử cuồng nộ (4)
128
Chương 240: Tắm khó khăn (1)
129
Chương 257: Tới gần chân tướng sự thật
130
Chương 258: Sóng gió (1)
131
Chương 259: Sóng gió (2)
132
Chương 260: Bí mật hoa tường vi không thể nở
133
Chương 261: Đi xã giao -
134
Chương 262: Không ngờ lại gặp lại
135
Chương 263: Tặng cô cho khách! -
136
Chương 264: Người chịu tội thay
137
Chương 265: Quy tắc ngầm trong kinh doanh
138
Chương 266: Tàn nhẫn sau lưng
139
Chương 267: Lời nguyền tình yêu
140
Chương 268: Cho cô tên đẹp, nhưng không cho cô cuộc sống đẹp
141
Chương 269: Gợn sóng
142
Chương 270: Gợn sóng (tiếp)
143
Chương 271: Gợn sóng (tiếp)
144
Chương 272: Cái tát trừng phạt
145
Chương 289: Hy vọng bất ngờ
146
Chương 290: Hoa lệ xoay người (1)
147
Chương 291: Thiên tài và ngốc nghếch
148
Chương 292: Hoa lệ xoay người (2)
149
Chương 293: Hoa lệ xoay người (3)
150
Chương 294: Hoa lệ xoay người (4)
151
Chương 295: Xoay người có lẽ là bỏ qua
152
Chương 296: Nỗi đau không nói lên lời
153
Chương 297: Ngạc nhiên ngoảnh đầu nhìn lại
154
Chương 298: Ngạc nhiên quay đầu nhìn lại (2)
155
Chương 299: Ánh sáng sông Senna
156
Chương 300: Chỉ có Tường Vi không ưu thương (1)
157
Chương 301: Chỉ có tường vi không ưu thương (2)
158
Chương 302: Chỉ có Tường Vi không ưu thương (3)
159
Chương 303: Di chúc kỳ lạ
160
Chương 304: Dùng mồi dụ ra (1)
161
Chương 321: Lời nguyền tình yêu màu đen (3)
162
Chương 322: Tin tức đáng ngạc nhiên
163
Chương 323: Anh quả là máu lạnh (1)
164
Chương 324: Anh không tin cô
165
Chương 325: Hận cũ tình mới
166
Chương 326: Không hiểu lòng đàn ông (1)
167
Chương 327: Không hiểu lòng đàn ông (2)
168
Chương 328: Đêm khuya mê tình (1)
169
Chương 329: Đêm khuya mê tình (2)
170
Chương 330: Đêm khuya mê tình (3)
171
Chương 331: Lời nói dối lớn nhất thế giới
172
Chương 332: Tình yêu chôn thật sâu
173
Chương 333: Sự dịu dàng khi say rượu (1)
174
Chương 334: Sự dịu dàng lúc say rượu (2)
175
Chương 335: Quyết định không lay chuyển được
176
Chương 336: Sa mạc hạnh phúc (1)
177
Chương 353: Trẻ dại
178
Chương 354: Hôn lễ vô cảm
179
Chương 355: Người đàn ông phúc hắc
180
Chương 356: Vương phi không thể đi
181
Chương 357: Hung án bất ngờ
182
Chương 358: Anh là điều khiến tôi tức giận
183
Chương 359: Đừng chọc vào người phụ nữ của anh
184
Chương 360: Đứa con trai bị bỏ sót
185
Chương 361: Huynh đệ tay áo
186
Chương 362: Ai bảo tôi thất tình?
187
Chương 363: Giống với người xưa
188
Chương 364: Gặp yêu nơi ngã rẽ (1)
189
Chương 365: Gặp yêu nơi ngã rẽ 2
190
Chương 366: Gặp yêu nơi ngã rẽ 3
191
Chương 367: Gặp yêu nơi ngã rẽ (4)
192
Chương 368: Con không muốn giống người xấu
193
Chương 385: Rốt cuộc anh muốn như nào?
194
Chương 386: Thật xin lỗi
195
Chương 387: Thù hận lẫn nhau, đến chết không thôi?
196
Chương 388: Cha con ba đời
197
Chương 389: Hét lên với không khí
198
Chương 390: Phát hiện đáng kinh ngạc
199
Chương 391: Máu mủ ràng buộc
200
Chương 392: Vị khách không ngờ
201
Chương 393: Người phụ nữ có thai (1)
202
Chương 394: Hạnh phúc của chúng tôi không có anh (1)
203
Chương 395: Hạnh phúc của chúng tôi không có anh (2)
204
Chương 396: Người phụ nữ có thai (2)
205
Chương 397: Nỗi nhớ nhà
206
Chương 398: Chân tướng đau đớn (1)
207
Chương 399: Chân tướng đau đớn (2)
208
Chương 400: Tình ẩn sâu
209
Chương 416: Nguy hiểm tới gần
210
Chương 417: Nỗi uất ức thầm lặng bao năm (1)
211
Chương 418: Nỗi uất ức thầm lặng bao năm (2)
212
Chương 419: Thật xin lỗi
213
Chương 420: Thề ước hạnh phúc
214
Chương 421: Vết thương trong ký ức
215
Chương 422: Nhu tình
216
Chương 423: Dòng nước ấm
217
Chương 424: Hạnh phúc nhỏ (1)
218
Chương 425: Hạnh phúc nhỏ (2)
219
Chương 426: Hạnh phúc nhỏ (3)
220
Chương 427: Hạnh phúc nhỏ (4)
221
Chương 428: Ny Thường – ánh mặt trời trở lại
222
Chương 429: Nỗi khiếp sợ đột nhiên tới
223
Chương 430: Kinh hãi
224
Chương 431: Học được tin tưởng (1)
225
Chương 448: Một chút nắng ấm
226
Chương 449: Thoải mái
227
Chương 450: Không tới lượt em cự hôn!
228
Chương 451: Cố gắng hạnh phúc
229
Chương 452: Hôn lễ trên mặt nước
230
Chương 453: Hôn lễ trên nước (2)
231
Chương 454: Động phòng không cần hoa chúc
232
Chương 455: Nước uyên ương
233
Chương 456: Gai trong tim
234
Chương 457: Cảnh trong mơ
235
Chương 458: Kinh hỷ ngoài ý muốn
236
Chương 459-1: Paris, hoàng tử của em (1)
237
Chương 459-2: Paris, hoàng tử của em (2)
238
Chương 460: Bức tranh
239
Chương 461: Sợ nói yêu anh
240
Chương 462: Chuyện cũ không ai biết (1)
241
Chương 479: Em yêu anh
242
Chương 480: Đại kết cục (1)