Chương 74: Xưởng thuốc

Sợ bảo vệ nhìn ra được có gì không đúng, Hoắc Chu cố nén khiếp sợ cùng tò mò trong lòng, trực tiếp nói lời từ biệt với bảo vệ.

Rời khỏi nhà máy hóa chất Kim Hà, Hoắc Chu không về nhà mà gọi xe tới công ty Phi Đằng của Phó Dư Phi.

Phó Dư Phi nhận được điện thoại của Hoắc Chu thì vô cùng vui vẻ, tự mình tới cửa nghênh đón.

Hoắc Chu cười nói: "Tôi tới tham quan công ty của cậu."

Phó Dư Phi hiển nhiên không cho phép bản thân không biết đạo lý, tự mình dẫn Hoắc Chu đi dạo một vòng.

Công ty này của gã là một công ty tiêu thụ dược phẩm, quy mô không lớn, lúc này nhân viên tiêu thụ đều ở bên ngoài chạy đơn, công ty cũng không còn mấy người, rất nhanh đã đi hết.

"Tôi mời cậu uống cà phê nhé?" Phó Dư Phi rất hưng phấn, "Dưới lầu có quán trà cũng không tệ lắm."

"Không cần phiền toái như vậy." Hoắc Chu từ chối, "Đến văn phòng cậu ngồi trò chuyện một lát là được, tôi cũng không muốn ăn gì."

Phó Dư Phi không kiên trì nữa, "Vậy cũng được, chúng ta đã lâu rồi không có thời gian nói chuyện, lãnh đạo mấy cậu đều rất bận, hẹn cũng hẹn không nổi."

Cậu ta vẫn theo thói quen mà gọi Hoắc Chu cùng Hứa Diệu là lãnh đạo.

Hoắc Chu buồn cười: "Trước đó đúng là rất vội, cậu nhìn tôi hiện tại đang nghỉ việc thì không phải liền tới tìm cậu sao?"

"Tính cậu còn có chút lương tâm, vừa lúc tôi cũng muốn hỏi cậu." Phó Dư Phi hừ một tiếng, "Ở bên Lạc Thanh Hoài từ khi nào? Còn không nói cho tôi một tiếng."

Hoắc Chu cùng gã đi vào văn phòng, hỏi ngược lại: "Tôi nói cho cậu kiểu gì? Gọi điện thoại khoe với cậu sao, ây da, Bàn Tử à, tôi với Lạc Thanh Hoài yêu nhau, cậu xem cậu vẫn là chó độc thân còn gì?"

Phó Dư Phi cười to "Ha ha", lại cảm khái một câu: "Cậu ở cùng với Lạc Thanh Hoài thì tôi an tâm rồi."

"Cậu còn nhọc lòng tôi, không phải cậu cũng đang độc thân sao?" Hoắc Chu cũng cạn lời.

Kỳ thật Phó Dư Phi cảm thấy Hoắc Chu là đồng tính luyến ái, con đường này có khả năng tương đối khó đi, không dễ tìm người yêu như dị tính luyến, cho nên lo lắng cho anh thêm một ít.

Nhưng những lời này gã đương nhiên không thể nói rõ, chỉ có thể cười nói: "Hiện tại tôi độc thân, nhưng trước đó cũng nhiều mà."

Phó Dư Phi tuy rằng béo nhưng người cũng không tồi, xông pha xã hội sớm, cha lại có quan hệ, gia cảnh cũng tốt. Trước đó cũng từng nói đến yêu đương không ít, coi như kinh nghiệm phong phú.

Hoắc Chu không nhịn được mà nói: "Nói nhiều thì có dùng đến đếch đâu, tôi nói một đoạn chính là cả đời."

"Cậu cứ khoe khoang đi, xem ngày nào đó tôi giới thiệu cho Lạc Thanh Hoài một tiểu thịt tươi." Phó Dư Phi cố ý nói.

Hoắc Chu cũng không yếu thế: "Vậy thì dao giải phẫu của tôi có đất dụng võ rồi."

Sống lưng Phó Dư Phi lạnh toát, nháy mắt bại trận.

Hai người cứ nói chuyện phiếm như vậy một lúc, lại bàn tới công việc.

Hoắc Chu rất tự nhiên mà hỏi đến Long Hạo Kiệt: "Cậu có biết xưởng sản xuất của công ty dược phẩm của cậu ta không?"

"Biết, đều là xưởng chính quy." Phó Dư Phi nói, "Hiện tại về phương diện dược phẩm, nhà nước quản lý rất nghiêm, tôi cũng không dám làm xằng bậy, đều phải kiểm chứng cẩn thận."

Hoắc Chu do dự một chút, lại hỏi: "Tôi có thể xem xưởng của cậu ta không?"

Phó Dư Phi trước đó nói chuyện cùng Lạc Thanh Hoài đã đoán được ít nhiều, lúc này cũng không hỏi nhiều, trực tiếp đưa cho Hoắc Chu một bảng biểu.

Hoắc Chu nghiêm túc xem qua, công ty đại lý dược phẩm của Long Hạo Kiệt chủng loại vô cùng đa dạng, mặt sau mỗi một loại dược phẩm đều ghi chú xưởng sản xuất. Phó Dư Phi lại đánh dấu kỹ càng từng xưởng sản suất, hiển nhiên đã nghiêm túc điều tra, từ bảng mà thấy thì thật sự không có vấn đề gì.

Hoắc Chu nhìn từng xưởng, đến cuối cùng bỗng nhiên ngừng lại: "Tại sao còn có một nhà máy hóa chất?"

Hơn nữa, tên của nhà máy hóa chất này vừa vặn là "Nhà máy hóa chất Kim Hà". Rất hiển nhiên, đây chính là nhà máy hóa chất mà Hoắc Chu vừa thấy.

"Đây là nhà máy hóa chất Kim Hà, để thí nghiệm dược phẩm." Phó Dư Phi hiểu rất rõ về sản phẩm công ty mình tiêu thụ, lập tức giải thích: "Xưởng bọn họ kiếm lời rất nhiều tiền, muốn mở thêm một xưởng chế thuốc mới, cho nên thành lập một phòng thí nghiệm, thí nghiệm trước khi sản xuất ra. Dược phẩm này chính là sản phẩm của phòng thí nghiệm bọn họ, đã thông qua được xét duyệt của Cục Quản lý Dược thì hẳn không có vấn đề gì, chỉ là sản xuất rất ít."

Hoắc Chu yên lặng nhớ tên.

Phó Dư Phi do dự một chút, lại chủ động nói: "Hơn nữa, tôi nghe nói, nhà máy hóa chất này trước đó hình như cũng là xưởng sản xuất thuốc."

"Cái gì?" Hoắc Chu sửng sốt, "Trước đó là xưởng sản xuất thuốc nào?"

Phó Dư Phi lắc đầu: "Cái này tôi cũng không biết, là tôi nghe được khi một công nhân lão làng trong xưởng nói chuyện phiếm, ông ta thuận miệng nhắc tới."

"Nếu trước đó là xưởng sản xuất thuốc, vì sao lại đổi thành nhà máy hóa chất?" Hoắc Chu khó hiểu, "Hiện tại lại trở thành xưởng chế thuốc? Không chê lăn lộn đến loạn sao?"

"Ai mà biết được suy nghĩ của kẻ có tiền." Phó Dư Phi hơi đâu quản những chuyện này, gã chỉ xem thuốc có bán được không, có kiếm tiền được không, "Có lẽ là muốn chuyển loại sản phẩm, nhưng mà không thành công... Cũng không phải không thành công, nhà máy hóa chất kiếm tiền cũng tốt, nhưng có khi xưởng chế dược là mong muốn ban đầu? Cho nên kiếm được lời lại quay trở lại nghề cũ?"

Nói như vậy cũng có lý, hiện tại nhà máy hóa chất gây ô nhiễm môi trường rất nghiêm trọng, cho nên các chỉ tiêu xử lý đều phải quản lý rất nghiêm. Xưởng sản xuất thuốc thì tốt hơn một chút, độc quyền một chút là có thể ăn được nhiều năm, nói không chừng lãnh đạo của xưởng đúng là có chấp niệm với điều chế thuốc?

Đương nhiên lời này nói cũng thông, cũng không vi phạm quy định hay pháp luật.

Nhưng phó tổng giám đốc nhà máy hóa chất này vừa vặn là Thang Tiểu Vân, Hoắc Chu không tin chỉ đơn giản là trùng hợp như vậy.

"Cậu biết đại diện pháp lý của nhà máy hóa chất này là ai không?" Hoắc Chu lại hỏi.

Phó Dư Phi suy nghĩ trong chốc lát, chần chừ nói: "Việc này tôi không biết, chúng tôi chỉ xem thuốc cùng chứng nhận của Cục Quản lý Dược, về phần đại diện pháp lý... Để tôi nhớ xem, hình như là họ Cam? Còn tên gọi cụ thể là gì thì tôi đúng thật là không rõ ràng lắm."

Gã lấy di động ra: "Nếu không để tôi tìm người hỏi một chút?"

"Đừng, không cần." Hoắc Chu vội ngăn cản gã, "Tôi chỉ là thuận miệng hỏi thôi, cái này không quan trọng, không nhớ rõ thì bỏ đi."

Đại diện pháp lý của công ty chính quy có thể dễ dàng tra được thông qua rất nhiều con đường, Hoắc Chu không muốn để Phó Dư Phi đi hỏi, khiến cho lửa hoài nghi cháy sang gã.

Lại ngồi thêm một lát, Hoắc Chu nhận được điện thoại của Lạc Thanh Hoài, hỏi anh đang ở đâu.

Anh bèn thuận thế chào tạm biệt, bị Phó Dư Phi chê cười một trận, lại rất nhiệt tình mà kêu tài xế đưa anh về nhà.

Hoắc Chu cũng không từ chối, rời khỏi công ty của Phó Dư Phi liền dùng di động tìm nhà máy hóa chất Kim Hà trên mạng, đúng thật là có tin tức về đại diện pháp lý – Cam Đức Phi.

Kẻ này là ai? Tại sao lại họ Cam?

Đáng tiếc Hoắc Chu không tìm được ảnh chụp, người tên Cam Đức Phi này dường như giấu rất kỹ, trên mạng tựa hồ không tìm được bất kỳ tin tức nào liên quan đến gã, nhìn như chỉ là một đại diện trên danh nghĩa.

Rất nhanh đã về tới nhà, Lạc Thanh Hoài đã về từ trước.

Không đợi Hoắc Chu nói chuyện, Lạc Thanh Hoài đã đưa cho anh một hộp thuốc nhỏ: "Anh thử xem có thể lấy được vân tay không?"

"Em trộm được?" Tim Hoắc Chu không khỏi đập nhanh hơn, "Làm sao trộm được? Không khiến Cam Lê nghi ngờ chứ?"

Lạc Thanh Hoài lắc đầu: "Chắc là không."

Chắc là? Lúc này lại trả lời quá mơ hồ, nhưng Hoắc Chu biết hắn sốt ruột thì cũng không nhiều lời, trước vẫn là cẩn thận nhận hộp thuốc, đi lấy vân tay.

Việc này anh đã làm đến chuyên nghiệp, rất nhanh đã tìm được vài dấu vân tay, đều rất hoàn chỉnh rõ ràng, cũng đủ để đối chiếu.

"Hai dấu vân tay thì chắc là vân tay của em, còn lại là Cam Lê." Lạc Thanh Hoài thở phào nhẹ nhõm, "Đem đi đối chiếu trước đã, nếu có thể xác định Cam Lê chính là Cam Kiến Cương thì sau đó liền dễ dàng hơn."

Hoắc Chu cẩn thận cho băng dính lấy vân tay vào túi vật chứng, cất đi: "Đối chiếu thì đơn giản, nhưng cho dù có tra được đây là vân tay của Cam Kiến Cương thì chúng ta cũng không thể lấy làm vật chứng."

"Em biết." Lạc Thanh Hoài gật đầu.

Loại vân tay như này xem như không rõ lai lịch, không thể tính làm vật chứng. Lạc Thanh Hoài là cảnh sát thì đương nhiên hiểu rõ, hắn chỉ muốn xác định xem kẻ kia rốt cuộc có phải Cam Kiến Cương hay không mà thôi, cũng không phải muốn dựa vào cái này mà bắt Cam Lê.

"Rốt cuộc em trộm như thế nào vậy?" Hoắc Chu quan tâm vấn đề này hơn, anh sợ Lạc Thanh Hoài bại lộ.

"Hôm nay Cam Lê để em đi trộm thuốc mới ra của Long Hạo Kiệt, thời điểm em đưa thuốc cho Cam Lê thì vừa vặn y vừa rửa tay xong, không đeo găng tay liền trực tiếp tới kiểm tra thuốc, vì thế để lại vân tay trên hộp." Lạc Thanh Hoài nói, "Em nhân lúc y không chú ý thì lén đổi một hộp thuốc. Lúc em trộm thuốc trên xe của Long Hạo Kiệt, vì để phòng ngừa nên trộm nhiều hơn một hộp, cho nên chắc là y không nghi ngờ."

Hoắc Chu lại nhịn không được nhíu mày: "Cam Lê kiểm tra thuốc, làm sao lại không nhớ mang găng tay? Y cẩn thận như vậy, lại ở trước mặt em... Tại sao anh lại cảm thấy có vấn đề?"

"Mặc kệ là như thế nào, em có thể chắc chắn đây là vân tay của Cam Lê." Lạc Thanh Hoài cũng có phần nghi ngờ hành động của Cam Lê, nhưng hắn không có cách khác, "Trước cứ xác định thân phận của y đã."

Hoắc Chu giữ chặt cánh tay Lạc Thanh Hoài: "Nhưng nếu là Cam Lê cố ý, em..."

"Không có việc gì." Lạc Thanh Hoài nắm lại tay Hoắc Chu, "Không xác định được thân phận của Cam Lê, kế hoạch hành động sau đó sẽ không có cách điều chỉnh. Chỉ cần có thể xác định được thân phận của y, mạo hiểm cũng đáng."

"Anh đi tìm đội trưởng Dương." Hoắc Chu biết hắn một lòng nhớ đại thù của cha, hơn nữa vân tay đã lấy về, không có cách nào xuyên trở lại mà lau sạch, chỉ có thể tiếp tục bước lên phía trước.

Lạc Thanh Hoài lại đưa một viên thuốc cho Hoắc Chu: "Anh cũng kiểm tra thành phần của loại thuốc này của Long Hạo Kiệt đi. Nếu Cam Lê để ý thứ này, phỏng chừng cũng có vấn đề."

Hoắc Chu mang cả hai đi, đi được hai bước thì chú ý tới tên dược phẩm, lập tức ngừng bước – đây là loại thuốc được sản xuất ở nhà máy hóa chất Kim Hà anh đã nhìn thấy ở chỗ Phó Dư Phi.

Hoắc Chu vội vàng quay đầu nói: "Thiếu chút nữa thì anh quên mất, anh cũng có chuyện muốn nói với em."

Anh kể hết chuyện hôm nay với Lạc Thanh Hoài.

Lạc Thanh Hoài nghe xong, nhíu mày: "Lại thêm một kẻ họ Cam? Này rốt cuộc là như thế nào?"

"Vừa rồi bỗng nhiên anh nghĩ thêm một ít, em có nhớ sau khi Long Phàn từ chức ở xưởng 306 liền mở một xưởng sản xuất thuốc ở bên ngoài không?" Hoắc Chu hỏi, "Xưởng chế thuốc kia sau đó thế nào?"

"Em đương nhiên nhớ rõ." Lạc Thanh Hoài gật đầu, "Xưởng bị niêm phong, cảnh sát còn tìm thấy một ít ma túy ở bên trong."

"Những thiết bị ở đó đâu? Cả dụng cụ nữa?" Hoắc Chu lại hỏi.

Cái này Lạc Thanh Hoài cũng không biết: "Có lẽ là bị bán đấu giá? Dù sao cũng không có khả năng vứt đi hết."

Hoắc Chu bèn nói ra suy đoán của mình: "Anh nghi ngờ nhà máy hóa chất Kim Hà trước đó chính là xưởng sản xuất thuốc này."

Lạc Thanh Hoài khiếp hãi nhìn anh.

Hoắc Chu đã suy nghĩ rất lâu: "Em nghĩ xem, Thang Tiểu Vân là phó tổng giám đốc, thuốc của Long Hạo Kiệt đến từ nhà máy hóa chất này, chứng tỏ quan hệ này rất gần đúng không? Cha nuôi Long Hạo Kiệt là tiên sinh của tổ chức Đá Ngầm. Nhưng từ trước đến giờ, ở tổ chức Đá Ngầm chưa có ai gặp qua Tiên sinh, trước khi Long Hạo Kiệt xuất hiện đều là Quản gia lo việc ở tổ chức. Quản gia họ Cam, Cam Kiến Cương họ Cam, đại diện pháp lý của nhà máy hóa chất Kim Hà cũng họ Cam."

Lạc Thanh Hoài trong nháy mắt liền hiểu ý Hoắc Chu: "Anh nghi ngờ ba người này là cùng một người? Vậy Cam Lê sai em đi trộm thuốc là có ý gì?"

Chapter
1 Chương 1: Chọc một chút
2 Chương 2: Ngọt ngào
3 Chương 3: Tường đông
4 Chương 4: Đánh Bàn Đôn
5 Chương 5: Hiệp sĩ đội nồi
6 Chương 6: Tiểu mù điếc
7 Chương 7: Lén đi chơi
8 Chương 8: Ngủ cùng nhau
9 Chương 9: Ra tay
10 Chương 10: Nhảy lớp
11 Chương 11: Siêu lợi hại
12 Chương 12: Bảo kê
13 Chương 13: Xấu hổ
14 Chương 14: Em cùng anh
15 Chương 15: Kéo bè kéo lũ đánh nhau
16 Chương 16: Lớn lên
17 Chương 17: Làm sao vậy
18 Chương 18: Thông suốt
19 Chương 19: Đồng tính luyến ái
20 Chương 20: Muốn điên rồi
21 Chương 21: Ăn giấm
22 Chương 22: Em chờ anh
23 Chương 23: Ngọt nhất
24 Chương 24: Tam liên kích
25 Chương 25: Nổi biến cố
26 Chương 26: Bảo bảo ấm áp
27 Chương 27: Thương ly biệt
28 Chương 28: Đã trở về
29 Chương 29: Nghi phạm
30 Chương 30: Thầy Hoắc
31 Chương 31: Vô cùng thích
32 Chương 32: Hôn một cái
33 Chương 33: Em yêu anh
34 Chương 34: Ngủ
35 Chương 35: Ăn kẹo
36 Chương 36: Hầu rượu sao?
37 Chương 37: Làm việc
38 Chương 38: Dỗ dành anh
39 Chương 39: Phong vũ dục lai
40 Chương 40: Xác nữ vô danh
41 Chương 41: Hẹn hò
42 Chương 42: Đồn đại
43 Chương 43: Đưa tới cửa
44 Chương 44: Em rất nhớ anh
45 Chương 45: Phu phục hà cầu
46 Chương 46: Nguy hiểm trùng trùng
47 Chương 47: Đấu trí đấu dũng
48 Chương 48: Đột phá
49 Chương 49: Chuẩn bị giao dịch
50 Chương 50: Giao dịch
51 Chương 51: Trốn thoát
52 Chương 52: Thiếu gia
53 Chương 53: Kẻ thù
54 Chương 54: Lòi đuôi
55 Chương 55: Gặp mặt
56 Chương 56: Anh tin em
57 Chương 57: Tiệm kẹo
58 Chương 58: Chuẩn bị
59 Chương 59: Hợp tác
60 Chương 60: Ảnh chụp
61 Chương 61: Về hưu
62 Chương 62: Hành động
63 Chương 63: Quản gia
64 Chương 64: Nghĩ mà sợ
65 Chương 65: Trúng độc
66 Chương 66: Tới cửa
67 Chương 67: Người nhà
68 Chương 68: Chuyện cũ
69 Chương 69: Tấm ảnh cũ
70 Chương 70: Kẻ thù
71 Chương 71: Hy vọng
72 Chương 72: Nhà xưởng
73 Chương 73: Phó tổng giám đốc
74 Chương 74: Xưởng thuốc
75 Chương 75: Sáng tỏ
76 Chương 76: Chân tướng
77 Chương 77: Khẩn trương
78 Chương 78: Đột phá
79 Chương 79: Chạy trốn
80 Chương 80: Đấu súng
81 Chương 81: Hạ màn
82 Chương 82: Nhân tài
83 Chương 83: Ghép giường
84 Chương 84: Đoàn tụ
85 Chương 85: Ông xã
86 Chương 86: Chính văn hoàn
87 Chương 87: Phiên ngoại 1
88 Chương 88: Phiên ngoại 2
89 Chương 89: Phiên ngoại 3
Chapter

Updated 89 Episodes

1
Chương 1: Chọc một chút
2
Chương 2: Ngọt ngào
3
Chương 3: Tường đông
4
Chương 4: Đánh Bàn Đôn
5
Chương 5: Hiệp sĩ đội nồi
6
Chương 6: Tiểu mù điếc
7
Chương 7: Lén đi chơi
8
Chương 8: Ngủ cùng nhau
9
Chương 9: Ra tay
10
Chương 10: Nhảy lớp
11
Chương 11: Siêu lợi hại
12
Chương 12: Bảo kê
13
Chương 13: Xấu hổ
14
Chương 14: Em cùng anh
15
Chương 15: Kéo bè kéo lũ đánh nhau
16
Chương 16: Lớn lên
17
Chương 17: Làm sao vậy
18
Chương 18: Thông suốt
19
Chương 19: Đồng tính luyến ái
20
Chương 20: Muốn điên rồi
21
Chương 21: Ăn giấm
22
Chương 22: Em chờ anh
23
Chương 23: Ngọt nhất
24
Chương 24: Tam liên kích
25
Chương 25: Nổi biến cố
26
Chương 26: Bảo bảo ấm áp
27
Chương 27: Thương ly biệt
28
Chương 28: Đã trở về
29
Chương 29: Nghi phạm
30
Chương 30: Thầy Hoắc
31
Chương 31: Vô cùng thích
32
Chương 32: Hôn một cái
33
Chương 33: Em yêu anh
34
Chương 34: Ngủ
35
Chương 35: Ăn kẹo
36
Chương 36: Hầu rượu sao?
37
Chương 37: Làm việc
38
Chương 38: Dỗ dành anh
39
Chương 39: Phong vũ dục lai
40
Chương 40: Xác nữ vô danh
41
Chương 41: Hẹn hò
42
Chương 42: Đồn đại
43
Chương 43: Đưa tới cửa
44
Chương 44: Em rất nhớ anh
45
Chương 45: Phu phục hà cầu
46
Chương 46: Nguy hiểm trùng trùng
47
Chương 47: Đấu trí đấu dũng
48
Chương 48: Đột phá
49
Chương 49: Chuẩn bị giao dịch
50
Chương 50: Giao dịch
51
Chương 51: Trốn thoát
52
Chương 52: Thiếu gia
53
Chương 53: Kẻ thù
54
Chương 54: Lòi đuôi
55
Chương 55: Gặp mặt
56
Chương 56: Anh tin em
57
Chương 57: Tiệm kẹo
58
Chương 58: Chuẩn bị
59
Chương 59: Hợp tác
60
Chương 60: Ảnh chụp
61
Chương 61: Về hưu
62
Chương 62: Hành động
63
Chương 63: Quản gia
64
Chương 64: Nghĩ mà sợ
65
Chương 65: Trúng độc
66
Chương 66: Tới cửa
67
Chương 67: Người nhà
68
Chương 68: Chuyện cũ
69
Chương 69: Tấm ảnh cũ
70
Chương 70: Kẻ thù
71
Chương 71: Hy vọng
72
Chương 72: Nhà xưởng
73
Chương 73: Phó tổng giám đốc
74
Chương 74: Xưởng thuốc
75
Chương 75: Sáng tỏ
76
Chương 76: Chân tướng
77
Chương 77: Khẩn trương
78
Chương 78: Đột phá
79
Chương 79: Chạy trốn
80
Chương 80: Đấu súng
81
Chương 81: Hạ màn
82
Chương 82: Nhân tài
83
Chương 83: Ghép giường
84
Chương 84: Đoàn tụ
85
Chương 85: Ông xã
86
Chương 86: Chính văn hoàn
87
Chương 87: Phiên ngoại 1
88
Chương 88: Phiên ngoại 2
89
Chương 89: Phiên ngoại 3