Chương 26: Thanh Phong môn

Đi theo hắn? Nàng ko có rảnh rỗi đến cỡ đó! “Ta ko đi! Ngươi tự tìm người khác chữa trị đi!”

Lãnh Phong kiên quyết nói: “Ko được, ngươi phải đi theo ta!”

Tại sao hắn lại nhất quyết muốn nàng đi theo hắn chứ? Vết thương của hắn ko nhất thiết phải do nàng trị, tìm đại một đại phu bình thường cũng có thể trị thương cho hắn. Phi Yến nghi ngờ nhìn Lãnh Phong: “Ngươi muốn ta đi theo ngươi là có nguyên nhân khác phải ko?”

Lãnh Phong im lặng…

Phi Yến thấy vậy nên hỏi tiếp: “Ta ko định hỏi nhưng ngươi bị Thần Hy và Nhược Bạch truy đuổi có phải vì ngươi định ám sát một trong hai người bọn họ phải ko?” Phi Yến suy nghĩ một lát rồi nói: “Người đó là Nhược Bạch?”

Lãnh Phong ngạc nhiên khi thấy nàng đoán được nhưng vẫn bình thản nói: “Tại sao ngươi nghĩ người ta ám sát là Nhược Bạch?”

“Chuyện này cũng đơn giản thôi! Vừa nhìn qua ngươi là ta đã biết ngươi là sát thủ, ko những thế còn là một sát thủ ko bình thường. Chắc hẳn ngươi đứng đầu một tổ chức sát thủ đi! Nhược Bạch võ công cao cường nên ngươi mới đích thân ra tay. Còn về tại sao là Nhược Bạch thì hết sức đơn giản! Nhược Bạch văn võ song toàn, lại thông minh tài giỏi như vậy, đương nhiên có rất nhiều nước muốn có Nhược Bạch hỗ trợ mà Nhược Bạch lại chọn Huyền Vũ nên những người khác mới tìm cách thủ tiêu để diệt trừ hậu họa! Ta nói có đúng ko?” Phi Yến cười nói

Nữ nhân này quả nhiên rất thông minh! Hèn gì có nhiều nam nhân tuyệt vời như vậy say mê nàng! Lãnh Phong mỉm cười: “Ngươi rất thông minh, bất quá nữ nhân quá thông minh sẽ ko tốt đâu!”

Hừ, hắn tính bắt nàng để uy hiếp Nhược Bạch sao? Đừng có mơ! Phi Yến mỉm cười mê hoặc: “Cái đó còn tùy thuộc vào nữ nhân đó như thế nào!” Nàng từ từ lùi lại phía sau, nếu nàng dùng khinh công thì chắc chắn hai người này ko thể đuổi kịp được!

Nhật Du nhận ra ý đồ muốn chạy thoát của Phi Yến nên rút kiếm ra hướng về nàng. Phi Yến nhẹ nhàng lách người qua một bên.

Nàng thật lòng ko muốn đánh nhau nhưng tình huống này xem ra ko đánh ko được. Nàng rút ra ngân châm và phóng về phía Nhật Du. Nhật Du còn chưa nhìn thấy Phi Yến làm như thế nào thì đã thấy ngân châm ghim vào người mình.

“Ta khuyên ngươi trong vòng hai ngày ko nên vận công. Nếu như ngươi ko nghe lời ta thì độc tính càng phát tác nhanh hơn!” Phi Yến nhắc nhở khi thấy Nhật Du đang cố gắng vận công. Nàng nhìn qua Lãnh Phong thì thấy hắn vẫn bình thản như không. Cứ như người ngồi dưới đất ko có quan hệ gì với hắn.

Nàng cũng ko rảnh chơi tiếp nữa! Phi Yến định lấy thuốc mê trong tay áo ra nhưng…tại sao lại ko có chứ? Ko những thuốc mê mà độc dược của nàng, tất cả đều ko có!

“Ngươi đang tìm cái này?”

Phi Yến ngẩng đầu lên chỉ kịp thấy khuôn mặt mỉm cười âm lãnh của Lãnh Phong rồi mọi thứ tối sầm lại.

Lãnh Phong đỡ lấy thân thể nàng đang té xuống. Hắn bồng nàng lên và lạnh lùng nhìn Nhật Du ở dưới đất: “Quay về Thanh Phong môn!”

A, đau đầu quá! Phi Yến lấy tay di di hai bên thái dương của mình. Nàng vừa mới mở mắt ra thì thấy mình đang nằm trong một căn phòng rộng rãi và đẹp đẽ. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời đã lên tới đỉnh đầu, a, tại sao nàng lại chế ra loại thuốc mê mạnh như vậy chứ? Nhớ lại chuyện tối hôm qua là nàng bực mình rồi! Thật ko ngờ Vương Phi Yến- nàng lại phải tự mình thử loại thuốc mê mới chế ra.

Đầu nàng lúc này cứ ong ong cả lên, hơn nữa cơ thể lại rã rời, ko có một chút khí lực. Nàng xin thề, sau này sẽ ko bao giờ chế ra loại thuốc mạnh như vậy!

Phi Yến muốn tự xuống giường mà cũng ko đi nổi, nàng đành lớn tiếng nói: “Lãnh Phong”

Bên ngoài lập tức có một nữ tử mặc quần áo nha hoàn đi vào.

“Tiểu thư, người tỉnh rồi! Người có muốn ăn một chút gì ko?”

“Đây là đâu? Cái tên Lãnh Phong kia đâu?” Phi Yến bực bội nói

“Tên của chủ thượng ko thể tùy tiện gọi ra đâu, nếu để người khác nghe được sẽ bị đánh! Em tên Tiểu Hoa, chủ thượng hạ lệnh cho em hầu hạ tiểu thư! Tiểu thư đang ở Thanh Phong môn!” Tiểu Hoa lo sợ nói. Từ trước tới giờ chưa ai dám gọi thẳng tên chủ thượng ra, vị cô nương này đúng là ko sợ chết!

Thanh Phong môn? Chắc là địa bàn của cái tên chết tiệt kia! “Ngươi đỡ ta ra ngoài một chút!”

Tiểu Hoa vội vàng ngăn cản: “Ko được, chủ thượng có căn dặn nói tiểu thư ko được ra ngoài, người nói tiểu thư cần ở trong này tịnh dưỡng!”

Tịnh dưỡng? Lí do gì mà vớ vẩn thế này? Người cần tịnh dưỡng là hắn chứ ko phải nàng! Muốn giam cầm nàng sao? Hảo, hắn sẽ phải hối hận!

Chapter
1 Chương 1: Rơi xuống liền gặp phải tiên nhân
2 Chương 2: Cuộc sống mới bắt đầu
3 Chương 3: Lão ngoan đồng
4 Chương 4: Minh nguyệt
5 Chương 5: Vừa xuất cốc thì đã gặp một tên điên
6 Chương 6: Giúp mĩ nhân thổi một khúc nhạc
7 Chương 7: Vào thành lần hai
8 Chương 8: Điệp y
9 Chương 9
10 Chương 10: Bắt đầu cuộc sống mới
11 Chương 11: Nhược Bạch công tử
12 Chương 12: Dụ dỗ mĩ nam
13 Chương 13: Nụ hôn đầu
14 Chương 14: Khai trương Mĩ Nhân Lâu
15 Chương 15: Gặp đồng hương
16 Chương 16: Một đêm tức giận
17 Chương 17: Tiến cung
18 Chương 18: Ta không cần nam nhân
19 Chương 19: Gây thù
20 Chương 20: Minh nguyệt đến
21 Chương 21: Bày tỏ
22 Chương 22: Yêu là như thế nào?
23 Chương 23: Thích khách
24 Chương 24: Bạch Ngọc kiếm
25 Chương 25: Tảng băng ngàn năm đáng ghét
26 Chương 26: Thanh Phong môn
27 Chương 27: Tàn phá Thanh Phong môn
28 Chương 28: Ba đại nam nhân tức giận
29 Chương 29
30 Chương 30: Đột nhập Như Ý lâu, ngắm mĩ nam
31 Chương 31: Trò chơi phóng đao
32 Chương 32: Tương tư thập giới
33 Chương 33: Tiến thoái lưỡng nan
34 Chương 34: Ta muốn cuộc sống tự do tự tại
35 Chương 35: Bỏ trốn khỏi kinh thành
36 Chương 36: Nhất định phải bắt được nàng
37 Chương 37: Chúng ta thật có duyên
38 Chương 38: Bão táp
39 Chương 39: Hội ngộ
40 Chương 40: Tỉnh dậy
41 Chương 41: Rơi xuống vì mấy viên kẹo
42 Chương 42: Nhất định chữa khỏi cho ngươi
43 Chương 43: Cầu y
44 Chương 44: Các chủ mới
45 Chương 45: Thần y chết tiệt
46 Chương 46: Trà hoa hồng
47 Chương 47: Xém nữa bị “ăn”
48 Chương 48: Vì một chữ “tình” như vậy có đáng ko?
49 Chương 49: Đại hội võ lâm
50 Chương 50: Ngân thần
51 Chương 51: Bỗng dưng thành mẫu thân
52 Chương 52: Thêm kẻ thù mới
53 Chương 53: Tái ngộ ở miếu Nguyệt Lão
54 Chương 54: Tụ họp
55 Chương 55: Nhất định sẽ đòi tiền trị thương
56 Chương 56: Mỹ nhân kế thất bại
57 Chương 57: Hẹn hò
58 Chương 58: Say rượu
59 Chương 59: Thân phận bại lộ
60 Chương 60: Bắt các người sống ko bằng chết
61 Chương 61: Kịch vui
62 Chương 62: Trừng phạt
63 Chương 63: Giao đấu
64 Chương 64: Thành hôn
65 Chương 65: Hận
66 Chương 66: Ta sẽ thử tiếp nhận
67 Chương 67: Hồi kết
68 Chương 68: Viên mãn
Chapter

Updated 68 Episodes

1
Chương 1: Rơi xuống liền gặp phải tiên nhân
2
Chương 2: Cuộc sống mới bắt đầu
3
Chương 3: Lão ngoan đồng
4
Chương 4: Minh nguyệt
5
Chương 5: Vừa xuất cốc thì đã gặp một tên điên
6
Chương 6: Giúp mĩ nhân thổi một khúc nhạc
7
Chương 7: Vào thành lần hai
8
Chương 8: Điệp y
9
Chương 9
10
Chương 10: Bắt đầu cuộc sống mới
11
Chương 11: Nhược Bạch công tử
12
Chương 12: Dụ dỗ mĩ nam
13
Chương 13: Nụ hôn đầu
14
Chương 14: Khai trương Mĩ Nhân Lâu
15
Chương 15: Gặp đồng hương
16
Chương 16: Một đêm tức giận
17
Chương 17: Tiến cung
18
Chương 18: Ta không cần nam nhân
19
Chương 19: Gây thù
20
Chương 20: Minh nguyệt đến
21
Chương 21: Bày tỏ
22
Chương 22: Yêu là như thế nào?
23
Chương 23: Thích khách
24
Chương 24: Bạch Ngọc kiếm
25
Chương 25: Tảng băng ngàn năm đáng ghét
26
Chương 26: Thanh Phong môn
27
Chương 27: Tàn phá Thanh Phong môn
28
Chương 28: Ba đại nam nhân tức giận
29
Chương 29
30
Chương 30: Đột nhập Như Ý lâu, ngắm mĩ nam
31
Chương 31: Trò chơi phóng đao
32
Chương 32: Tương tư thập giới
33
Chương 33: Tiến thoái lưỡng nan
34
Chương 34: Ta muốn cuộc sống tự do tự tại
35
Chương 35: Bỏ trốn khỏi kinh thành
36
Chương 36: Nhất định phải bắt được nàng
37
Chương 37: Chúng ta thật có duyên
38
Chương 38: Bão táp
39
Chương 39: Hội ngộ
40
Chương 40: Tỉnh dậy
41
Chương 41: Rơi xuống vì mấy viên kẹo
42
Chương 42: Nhất định chữa khỏi cho ngươi
43
Chương 43: Cầu y
44
Chương 44: Các chủ mới
45
Chương 45: Thần y chết tiệt
46
Chương 46: Trà hoa hồng
47
Chương 47: Xém nữa bị “ăn”
48
Chương 48: Vì một chữ “tình” như vậy có đáng ko?
49
Chương 49: Đại hội võ lâm
50
Chương 50: Ngân thần
51
Chương 51: Bỗng dưng thành mẫu thân
52
Chương 52: Thêm kẻ thù mới
53
Chương 53: Tái ngộ ở miếu Nguyệt Lão
54
Chương 54: Tụ họp
55
Chương 55: Nhất định sẽ đòi tiền trị thương
56
Chương 56: Mỹ nhân kế thất bại
57
Chương 57: Hẹn hò
58
Chương 58: Say rượu
59
Chương 59: Thân phận bại lộ
60
Chương 60: Bắt các người sống ko bằng chết
61
Chương 61: Kịch vui
62
Chương 62: Trừng phạt
63
Chương 63: Giao đấu
64
Chương 64: Thành hôn
65
Chương 65: Hận
66
Chương 66: Ta sẽ thử tiếp nhận
67
Chương 67: Hồi kết
68
Chương 68: Viên mãn