Chương 78: 78: Kiếp Thái Bạch

Trở lại Lan Lăng Vương phủ Tử Dạ lo lắng Trường Cung vào cung sẽ gặp phải chuyện gì, thật lâu không thể ngủ, thế là khoác áo ra khỏi phòng, bồi hồi trong đình viện Lan Lăng Vương phủ.Một trận chiến Bắc Cương, Tiểu Lạc Lạc mặc dù bình yên trở về, nhưng lại không biết đến tột cùng thế nào?Trường Cung mặc dù khải hoàn trở về, nhưng cung đình ám tiễn khó phòng, có thể bình yên từ quan rời đi hay không, cũng là không thể biết được."Lạc...!Lạc...!Tay của ngươi làm sao lại phát sáng?" Nha hoàn trong đình bỗng nhiên chỉ Tử Dạ kêu lên sợ hãi, nhìn chiếc nhẫn hắc ngọc trên tay Tử Dạ phát sáng, đầy mắt kinh hãi.Trong lòng Tử Dạ chợt lạnh, cũng kinh ngạc khi nhìn thấy chiếc nhẫn hắc ngọc phát sáng, bối rối mà nói: "Không muốn! Ta không muốn đi! Không muốn rời đi nơi này!" Dùng sức muốn tháo chiếc nhẫn hắc ngọc ra, thế nhưng bất luận nàng làm sao, chiếc nhẫn kia chỉ càng ngày càng sáng, sáng đến mức soi tỏ cả người Tử Dạ, chiếc nhẫn trên ngón tay vẫn không tài nào tháo ra được."Cái này..." Nhìn một màn trước mắt, thị vệ thủ vệ cổng cũng hoảng loạn, "Lạc tiểu thư, ngươi..."Tử Dạ lo lắng vọt tới trước người thị vệ, đột nhiên rút bội kiếm ra, bỗng nhiên cắn răng một cái, "Ta không muốn đi!" Mũi kiếm vung xuống muốn chặt đứt ngón áp út trên tay trái mình."Khanh!"Chỉ nghe một tiếng kim thạch vang lên, một cây phất trần chặn mũi kiếm Tử Dạ rơi xuống."Cơ duyên chưa tới, ngươi dù cho muốn đi, cũng đi không được."Thanh âm xa lạ truyền đến, Tử Dạ chưa tỉnh hồn mà nhìn lão đạo không biết từ nơi nào xuất hiện trước mắt, lắc đầu liên tục, "Ta không muốn đi, đạo trưởng, ngươi giúp ta tháo chiếc nhẫn này xuống..."Lão đạo quơ quơ phất trần, quang mang trên người Tử Dạ dần dần yếu đi, chỉ thấy hắn ngưng thần nhìn về phía bầu trời.Trên bầu trời bỗng nhiên rơi xuống một ngôi sao, bay qua giữa không trung."Sao Thái Bạch rơi, thiên hạ đổi chủ." Lão đạo giương phất trần lên, cúi đầu nhìn Tử Dạ, cười nói, "Cô nương, duyên chưa tận, kiếp chưa đoạn, ngươi không cần lo lắng, ngươi không thể quay về."Tử Dạ có chút thoải mái thở một hơi, nhìn lão đạo, "Ngươi là ai?""Mấy năm trước, lão đạo chỉ điểm vương gia kéo dài tính mạng, mấy năm sau, cơ duyên đã khởi, đương nhiên cũng nên tới thăm các ngươi một chút, chỉ điểm sai lầm." Lão đạo hiền lành cười cười, bấm ngón tay tính một cái, chỉ hướng phía tây, nói, "Hoa đào nhìn như đã xuất hiện, thực tế còn có Đào Nguyên khác, lần này đi Đông đô, khắp nơi cẩn thận, có thể bảo vệ mấy năm bình an."Nói xong, lão đạo kéo tay Tử Dạ, dùng phất trần viết một chữ vào trong lòng bàn tay Tử Dạ, "Cầu phật không bằng cầu người, giải nghiệt không như giải tâm, là buồn, là vui, cần phải xem tạo hóa của ngươi."Ta không hiểu." Tử Dạ nghe không hiểu ra sao, vừa định hỏi lại.Đã thấy lão đạo lớn tiếng cười cười, nhanh nhẹn đi khỏi Lan Lăng Vương phủ."Lạc tiểu thư, ngươi chẳng lẽ là thần tiên trên trời? Bọn nha hoàn nhao nhao tụ lại, vây Tử Dạ lại.Tử Dạ bị vây có chút xấu hổ, "Ta không phải thần tiên, ta là người sống sờ sờ nha! Không tin các ngươi có thể nắm tay ta, cũng giống như các ngươi, là có máu có thịt!""Vương gia trở về ——!"Thị vệ bỗng nhiên kích động hô, thân thể Tử Dạ run lên, kích động từ trong đám người chen ra ngoài, chạy vội tới cửa vương phủ, nhìn thấy thân ảnh quen thuộc bình yên hiện ra trong tầm mắt."Thế nào?" Trường Cung nhìn thấy mọi người có biểu lộ lạ lạ, không đợi thị vệ trả lời, đã bị Tử Dạ ôm chặt lấy.Trường Cung giật mình, cảm thấy bị Tử Dạ ôm tới đau nhức, "Tử Dạ, thế nào?"Không đợi Tử Dạ mở miệng, bọn nha hoàn nhịn không được nói: "Vương gia, Lạc tiểu thư thế nhưng là tiên nữ hạ phàm a, vừa rồi trông thấy nàng toàn thân ánh sáng, còn có lão đạo thần bí xuất hiện nhắc nhở gì đó nữa."Lão đạo?" Trường Cung lần nữa giật mình, lại là lão đạo năm đó sao?Tử Dạ bỗng nhiên sầm mặt lại, hít một hơi trên cần cổ Trường Cung, nói: "Tốt a ngươi, uổng ta lo lắng ngươi vào cung có việc, không nghĩ tới ngươi lại một thân mang hương khí trở về!""Ta..." Trường Cung càng khó mà giải thích, việc này nếu tùy ý nói lung tung, tất nhiên sẽ phạm phải tội lớn, "Tử Dạ, ngươi đi theo ta, ta có lời muốn nói với ngươi."Tốt, ta ngược lại nhìn xem ngươi giải thích thế nào!" Nói xong, Tử Dạ tùy ý để Trường Cung lôi kéo vào trong phủ.Nha hoàn bọn thị vệ nhìn thấy một màn này, không khỏi âm thầm cười trộm, trách không được Lạc cô nương luôn luôn không tuân quy củ, nguyên lai là người từ trên trời hạ phàm, có tiên nữ này ở đây, vương gia tất nhiên có thể bình an.Đúng vào lúc này, có nha hoàn mang tin tức vừa rồi thấy cáo tri Chức Cẩm."Tiên nữ sao?" Chức Cẩm ảm đạm cười một tiếng, nguyên lai Tử Dạ so với Chức Cẩm nàng cao hơn nhiều, là tiên nữ thượng thiên ban cho Trường Cung.

Đáng thương nhân duyên nàng bị hủy, đành phải cô độc sống quãng đời còn lại, nên hận ai? Lại nên oán ai đây?"Vương phi, có phải nên nói chuyện sảy thai tiểu vương tử nói cho vương gia?" Nha hoàn nhịn không được lắm mồm nói.Chức Cẩm thản nhiên cười nói: "Bây giờ nói cho chàng biết, thì có ích lợi gì? Trong lòng của chàng, không có ta.

Khụ khụ..."Nha hoàn đau lòng nhìn Chức Cẩm, bưng trà sâm lên, "Vương gia là người hữu tình, sẽ không có tân hoan liền quên Vương phi.Ta đúng là tự gây nghiệt, không thể sống..." Chức Cẩm buồn bã rơi lệ, lần nữa ho khan một cái, phất phất tay, ra hiệu nha hoàn lui ra.Nha hoàn buồn thối lui ra khỏi cửa phòng, "Chuyện của tiểu vương tử, vương gia nhất định sẽ biết.

Cũng không thể để Vương phi ưu sầu như thế này mãi được! Quyết định chủ ý, nha hoàn liền vội gấp đi tới gian phòng của Trường Cung.Trường Cung lôi kéo Tử Dạ đi tới phòng mình, chốt kỹ cửa lại, lúc này Trường Cung mới nói: "Tử Dạ, những mùi thơm này cũng không phải là ta cố ý muốn có, tối nay ta bị Hoàng hậu nương nương đơn độc...""Ngươi nói là Hồ hoàng hậu?" Tử Dạ đột nhiên hỏi ra, "Nghĩ không nàng cũng có ý với ngươi!"Trường Cung càng giật mình, "Tử Dạ, ngươi làm sao lại biết nhiều như vậy?"Tử Dạ xoay đi, nói: "Ta là tiên nhân, sao không biết?"Trường Cung thư lông mày cười một tiếng, "Không chỉ là tiên nhân, còn là cứu tinh của ta." Nói, Trường Cung cởi áo giáp trên người xuống, "Thân áo giáp tràn đầy tro bụi, ta tối nay chỉ muốn hảo hảo tắm rửa, sau đó ngày mai tiếp chỉ mang các ngươi đi Lạc Dương.""Quả nhiên là đi Lạc Dương?" Tử Dạ giật mình, "Xem ra lão đạo sĩ kia quả thật có chút lợi hại.""Lão đạo sĩ?" Trường Cung không nhúc nhích nhìn Tử Dạ.Tử Dạ gật đầu, nói: "Hắn hôm nay nói với ta rất nhiều thứ, thế nhưng ta chỉ nhớ rõ mấy câu.

Cái gì sao Thái Bạch rơi, thiên hạ đổi chủ.

Còn có cái gì cầu phật không bằng cầu người, giải nghiệt không như giải tâm, là buồn, là vui, cần phải xem tạo hóa của ta."Thiên hạ đổi chủ?" Sắc mặt Trường Cung kinh biến, nghĩ đến hôm nay Cao Trạm khỏe mạnh vậy mà lại ho khan như thế, không khỏi âm thầm kinh hãi.Đại Tề Cao gia, trải qua vô số triều, không có một quân vương trường thọ sống quãng đời còn lại, chẳng lẽ Cao Trạm cũng tránh không khỏi kiếp nạn này?Tử Dạ nhìn thấy Trường Cung thần sắc ngưng trọng, nhịn không được đưa tay vuốt lên mi tâm nhíu chặt của nàng, nói: "Mặc kệ ai làm Hoàng đế, chỉ cần ngươi có thể bình an là được rồi.Trường Cung thư lông mày gật đầu, nói: "Tử Dạ, ta sau khi đánh thắng sẽ cưới ngươi, xem ra, chúng ta phải chờ tới Lạc Dương mới có thể thành hôn.Tử Dạ tựa vào ngực Trường Cung, khẽ cười nói: "Ta nhất định phải gả cho ngươi sao?"Trường Cung vòng gấp thân thể Tử Dạ, nói: "Thế ta gả cho ngươi cũng được."Ha ha..." Tử Dạ bỗng nhiên ngửa mặt kiều mị trừng Trường Cung một chút cười nói: "Thật ra ta phải suy nghĩ một chút, cưới ngươi, có thể bị người truy sát hay không nha.Ngươi còn phải suy nghĩ, vậy không thể làm gì khác hơn là ta cưới ngươi rồi.

Trường Cung đưa tay chỉ chóp mũi Tử Dạ, "Cả đời này, Cao Trường Cung ta sẽ hảo hảo bảo hộ ngươi, sẽ không để cho ai tổn thương ngươi chút nào."Ồ?" Tử Dạ đột nhiên xấu xa cười nhìn Trường Cung, "Nếu gặp vận đỏ, có thể tính là tổn thương không?"Cái này..." Gương mặt Trường Cung mặt ửng hồng, nói, "Cái này không thể tránh được...""Vậy ta cần phải thấy vận đỏ của ngươi trước nha! Tử Dạ nói xong, liền hôn lên môi Trường Cung, triền miên khó phân."Thùng thùng."Đột nhiên, có người gõ cửa phòng.Trường Cung buông Tử Dạ ra, hỏi: "Chuyện gì?"Nha hoàn hít sâu vài ngụm khí, mở miệng nói: "Hồi bẩm vương gia, khi vương gia mang binh đi Bắc Cương, tiểu vương tử trong bụng Vương phi, đã sảy...Trường Cung cùng Tử Dạ đều giật mình, đứa bé này...!Cuối cùng vẫn là không thể bảo trụ..."Tử Dạ, ta phải đi thăm Chức Cẩm." Trường Cung áy náy mở miệng, "Tối nay ngươi trước tiên ở nơi này nghỉ ngơi đi.""Được..." Tử Dạ nhẹ gật đầu, xác thực, lúc này Trường Cung nên đi thăm nàng một chút, đối với nàng mà nói, trong lòng cũng không dễ chịu.

Nhịn một chút ghen tuông trong lòng, Tử Dạ gật đầu cười một tiếng với Trường Cung, Chức Cẩm vì Trường Cung hi sinh nhiều như vậy, là mình chiếm Trường Cung tâm, không nên chiếm luôn cả yêu mến của Trường Cung.Trường Cung thoải mái gật đầu, mở cửa đi theo nha hoàn đến gian phòng Chức Cẩm."Vương phi, vương gia tới." Nha hoàn nhẹ giọng thông báo một tiếng, liền lui xuống.Trường Cung hít một hơi, đẩy cửa đi vào.Chức Cẩm ở trên giường nhịn không được nhẹ nhàng run rẩy, trong lòng mặc dù có mấy phần ấm áp, thế nhưng vừa nghĩ tới không thể quay lại thời gian, cảm giác lòng chua xót vô cùng.Trường Cung nhìn thấy sắc mặt Chức Cẩm tái nhợt bên mền gấm, nhịn không được ngồi xuống bên giường, đưa tay sờ lên trán Chức Cẩm, lúc này mới thoải mái thở hơi, nói: "Chức Cẩm, hảo hảo dưỡng bệnh, ngươi sẽ khá hơn."Lời nói ân cần, khiến nước mắt Chức Cẩm nhịn không được chảy xuống, vô ý thức cầm tay Trường Cung thật chặt, không dám buông tay ra."Chức Cẩm?" Trường Cung cảm giác được nàng run rẩy càng ngày càng lợi hại, vội vàng quay thân thể của nàng lại, đối mặt với hai mắt đẫm lệ thê lương của nàng,, "Ngươi tại sao khóc?"Chức Cẩm cười cười, dán tay Trường Cung vào tim mình, Ta tưởng rằng...!Đời này...!Ngươi sẽ không bao giờ quan tâm ta..."Thân thể Trường Cung run lên, lắc đầu nói: "Ngươi vì ta hi sinh, đời này kiếp này mãi mãi sẽ xem ngươi là thân nhân." Nói xong, Trường Cung đỡ thân thể của nàng dậy, "Mặc kệ đã xảy ra chuyện gì, đều quên hết đi, hảo hảo dưỡng bệnh, ta tin tưởng, một nữ tử thiện lương như ngươi vậy, sẽ có hạnh phúc.""Sẽ có sao?" Chức Cẩm đắng chát cười một tiếng, "Thật sẽ có sao?"Trường Cung gật đầu, "Chức Cẩm, ngươi không nên sống đắng như vậy.

Ban đầu là bởi vì ta, mới khiến cho ngươi ủy khuất nhiều năm như vậy, bây giờ lại vì ta, mới khiến cho ngươi ủy thân Hòa Bích...!Ta không biết có thể làm thứ gì, càng không biết có thể nói thứ gì, mới có thể để cho ngươi sống được vui vẻ hơn...!Tội nhân chính là ta, nhưng thật ra là ta..."Chức Cẩm đột nhiên che môi Trường Cung lại,, nước mắt trượt xuống gương mặt, cười nói: "Trường Cung...!Là ta sai rồi...!khi bắt đầu nếu ta không chấp nhất những thứ âm dương kia...!Chúng ta sẽ không như vậy...!Bây giờ...!Ta không cầu chúng ta có thể nối lại tiền duyên...!Chỉ cầu ngươi có thế để cho ta lưu tại bên cạnh ngươi...!Ngày đêm vì ngươi niệm một lần phật kinh...!Nhìn thấy ngươi hạnh phúc thì được rồi...""Chức Cẩm..." Trường Cung đưa tay nhẹ nhàng giúp nàng lau đi nhiệt lệ trên mặt, "Ta không đáng ngươi đem cả đời..."Chức Cẩm lắc đầu, "Ngươi đáng giá...!Ta Trịnh Chức Cẩm đã gả cho ngươi, thì khi chết cũng làm ma của Lan Lăng Vương phủ!Trường Cung khó tiếp lời,, chỉ cảm thấy trong lòng đau đến khó chịu.Chức Cẩm rung động ôm mặt Trường Cung, "Ta biết ngươi đau lòng, nếu ngươi thật muốn đưa ta thứ gì, tối nay, cùng ta cùng giường một giấc chiêm bao, có được hay không?""Ta..." Trường Cung lắc đầu, "Chức Cẩm..."Chức Cẩm nước mắt nhưng cười nói: "Ta cũng không phải là nói cùng ngươi làm chuyện phu thê, ta cũng tự biết thân thể ô uế, không xứng được ngươi thương tiếc.

Ta chỉ muốn ôn lại chuyện năm xưa, ngươi ngủ ở bên gối của ta, ta bình yên nhập mộng, chỉ cần nắm tay, đã là hạnh phúc." Chức Cẩm có chút dừng lại, nắm chặt tay Trường Cung, "Có được hay không?"Trường Cung nghẹn ngào gật đầu, hai mắt đã ẩm ướt, chỉ trịnh trọng gật đầu, "Được..."Chức Cẩm nín khóc mỉm cười, cùng Trường Cung song song ngã xuống giường, nghiêng đầu tựa vào đầu vai Trường Cung, ngón tay dùng sức giữ chặt, sợ buông lỏng tay, Trường Cung bên người liền vô ảnh vô tung."Trường Cung..." Thì thào gọi, Chức Cẩm mỉm cười nhập mộng.Trường Cung tim đau thắt đến khó nhịn, nhiệt lệ trượt xuống, trước kia chuyện xưa lờ mờ hiển hiện trong ký ức, đây là đêm cuối cùng của kiếp này nàng cùng Chức Cẩm thân mật...

Chapter
1 Chương 1: 1: Dạ Hội Đêm
2 Chương 2: 2: Hắc Ngọc Giới
3 Chương 3: 3: Đêm Chạy Trốn
4 Chương 4: 4: Không Gian Sai
5 Chương 5: 5: Trước Ác Chiến
6 Chương 6: 6: Ức Trong Tuyết
7 Chương 7: 7: Năm Trăm Kỵ
8 Chương 8: 8: Thắng Lạc Dương
9 Chương 9: 9: Lệnh Ám Sát
10 Chương 10: 10: Thử Phân Ly
11 Chương 11: 11: Dưới Ánh Trăng
12 Chương 12: 12: Cung Môn Tiếu
13 Chương 13: 13: Tham Hư Hoàng
14 Chương 14: 14: Mộc Trung Hí
15 Chương 15: 15: Đoạn Dận Tán
16 Chương 16: 16: Nghiệp Thành Tịch
17 Chương 17: 17: Tuyết Ngàn Dặm
18 Chương 18: 18: Nhập Trường An
19 Chương 19: 19: Ám Triều Dũng
20 Chương 20: 20: Xuất Khốn Cục
21 Chương 21: 21: Tướng Quân Hội
22 Chương 22: 22: Đăng Khôi Thủ
23 Chương 23: 23: Diêm Thượng Tuyết
24 Chương 24: 24: Phó Thác Sai
25 Chương 25: 25: Xuất Kỳ Cục
26 Chương 26: 26: Đao Ảnh Loạn
27 Chương 27: 27: Trong Tuyết Ảnh
28 Chương 28: 28: Phong Tuyết Tung Bay
29 Chương 29: 29: Đại Hôn Hỉ
30 Chương 30: 30: Trường Cung Hiện
31 Chương 31: 31: Ánh Nến Động
32 Chương 32: 32: Thu Quan Cục
33 Chương 33: 33: Móng Ngựa Gấp
34 Chương 34: 34: Ba Ba Trong Chậu
35 Chương 35: 35: Trong Cục Kế
36 Chương 36: 36: Vây Sát Đấu
37 Chương 37: 37: Thiên Tử Binh
38 Chương 38: 38: Áo Lông Chồn Ẩm Ướt
39 Chương 39: 39: Kiếp Sau Âm
40 Chương 40: 40: Tiền Đồ Mù Mịt
41 Chương 41: 41: Ức Vãng Tích
42 Chương 42: 42: Hãy Thẳng Thắn
43 Chương 43: 43: Niệm Nô Kiều
44 Chương 44: 44: Đêm Đông Dài
45 Chương 45: 45: Tân Khai Cục
46 Chương 46: 46: Trăm Dặm Nghênh Đón
47 Chương 47: 47: Chiếc Giày Nhỏ
48 Chương 48: 48: Tam Túc Tang
49 Chương 49: 49: Hồi Mộng Thương
50 Chương 50: 50: Nguyệt Trung Ảnh
51 Chương 51: 51: Nguy Cơ Khởi
52 Chương 52: 52: Nhập Sông Băng
53 Chương 53: 53: Gò Má Ánh Hồng
54 Chương 54: 54: Chuyện Năm Xưa
55 Chương 55: 55: Từ Nay Say H
56 Chương 56: 56: Biên Quan Gấp
57 Chương 57: 57: Chiết Chi Thán
58 Chương 58: 58: Hữu Tử Thê
59 Chương 59: 59: Đêm Từ Biệt
60 Chương 60: 60: Trống Trận Vang
61 Chương 61: 61: Ván Cờ Mở
62 Chương 62: 62: Khiếu Lang Cốc
63 Chương 63: 63: Mối Thù Của Hộc Luật Gia
64 Chương 64: 64: Quỳ Bên Cửa
65 Chương 65: 65: Bắc Cương
66 Chương 66: 66: Vây Sóc Thành
67 Chương 67: 67: Hồng Nhan Mãng
68 Chương 68: 68: Trói Loạn Tâm
69 Chương 69: 69: Phá Sóc Thành
70 Chương 70: 70: Say Thử Tiêu
71 Chương 71: 71: Song Diện Kế
72 Chương 72: 72: Chung Thành Tương
73 Chương 73: 73: Khách Hoàng Tuyền
74 Chương 74: 74: Thật Giả Mê
75 Chương 75: 75: Đoạn Nghiệt Duyên
76 Chương 76: 76: Lan Lăng Vương Nhập Trận Khúc
77 Chương 77: 77: Cung Đình Loạn
78 Chương 78: 78: Kiếp Thái Bạch
79 Chương 79: 79: Tâm Thục Chính
80 Chương 80: 80: Vấn Hắc Bạch
81 Chương 81: 81: Trong Lúc Say Tỉnh
82 Chương 82: 82: Đường Về Hiện
83 Chương 83: 83: Sinh Cơ Lộ
84 Chương 84: 84: Gõ Tiên Môn
85 Chương 85: 85: Tân Phủ Ám
86 Chương 86: 86: Thanh Ca Phường
87 Chương 87: 87: Lưỡng Địa Nan
88 Chương 88: 88: Thị Phi Mê
89 Chương 89: 89: Thanh Bạch Bị Vùi Lấp
90 Chương 90: 90: Túc Địch Phùng
91 Chương 91: 91: Thôi Song Ca
92 Chương 92: 92: Tự Bảo Kế
93 Chương 93: 93: Dạ Thẩm Kinh
94 Chương 94: 94: Tình Duyên Tẫn
Chapter

Updated 94 Episodes

1
Chương 1: 1: Dạ Hội Đêm
2
Chương 2: 2: Hắc Ngọc Giới
3
Chương 3: 3: Đêm Chạy Trốn
4
Chương 4: 4: Không Gian Sai
5
Chương 5: 5: Trước Ác Chiến
6
Chương 6: 6: Ức Trong Tuyết
7
Chương 7: 7: Năm Trăm Kỵ
8
Chương 8: 8: Thắng Lạc Dương
9
Chương 9: 9: Lệnh Ám Sát
10
Chương 10: 10: Thử Phân Ly
11
Chương 11: 11: Dưới Ánh Trăng
12
Chương 12: 12: Cung Môn Tiếu
13
Chương 13: 13: Tham Hư Hoàng
14
Chương 14: 14: Mộc Trung Hí
15
Chương 15: 15: Đoạn Dận Tán
16
Chương 16: 16: Nghiệp Thành Tịch
17
Chương 17: 17: Tuyết Ngàn Dặm
18
Chương 18: 18: Nhập Trường An
19
Chương 19: 19: Ám Triều Dũng
20
Chương 20: 20: Xuất Khốn Cục
21
Chương 21: 21: Tướng Quân Hội
22
Chương 22: 22: Đăng Khôi Thủ
23
Chương 23: 23: Diêm Thượng Tuyết
24
Chương 24: 24: Phó Thác Sai
25
Chương 25: 25: Xuất Kỳ Cục
26
Chương 26: 26: Đao Ảnh Loạn
27
Chương 27: 27: Trong Tuyết Ảnh
28
Chương 28: 28: Phong Tuyết Tung Bay
29
Chương 29: 29: Đại Hôn Hỉ
30
Chương 30: 30: Trường Cung Hiện
31
Chương 31: 31: Ánh Nến Động
32
Chương 32: 32: Thu Quan Cục
33
Chương 33: 33: Móng Ngựa Gấp
34
Chương 34: 34: Ba Ba Trong Chậu
35
Chương 35: 35: Trong Cục Kế
36
Chương 36: 36: Vây Sát Đấu
37
Chương 37: 37: Thiên Tử Binh
38
Chương 38: 38: Áo Lông Chồn Ẩm Ướt
39
Chương 39: 39: Kiếp Sau Âm
40
Chương 40: 40: Tiền Đồ Mù Mịt
41
Chương 41: 41: Ức Vãng Tích
42
Chương 42: 42: Hãy Thẳng Thắn
43
Chương 43: 43: Niệm Nô Kiều
44
Chương 44: 44: Đêm Đông Dài
45
Chương 45: 45: Tân Khai Cục
46
Chương 46: 46: Trăm Dặm Nghênh Đón
47
Chương 47: 47: Chiếc Giày Nhỏ
48
Chương 48: 48: Tam Túc Tang
49
Chương 49: 49: Hồi Mộng Thương
50
Chương 50: 50: Nguyệt Trung Ảnh
51
Chương 51: 51: Nguy Cơ Khởi
52
Chương 52: 52: Nhập Sông Băng
53
Chương 53: 53: Gò Má Ánh Hồng
54
Chương 54: 54: Chuyện Năm Xưa
55
Chương 55: 55: Từ Nay Say H
56
Chương 56: 56: Biên Quan Gấp
57
Chương 57: 57: Chiết Chi Thán
58
Chương 58: 58: Hữu Tử Thê
59
Chương 59: 59: Đêm Từ Biệt
60
Chương 60: 60: Trống Trận Vang
61
Chương 61: 61: Ván Cờ Mở
62
Chương 62: 62: Khiếu Lang Cốc
63
Chương 63: 63: Mối Thù Của Hộc Luật Gia
64
Chương 64: 64: Quỳ Bên Cửa
65
Chương 65: 65: Bắc Cương
66
Chương 66: 66: Vây Sóc Thành
67
Chương 67: 67: Hồng Nhan Mãng
68
Chương 68: 68: Trói Loạn Tâm
69
Chương 69: 69: Phá Sóc Thành
70
Chương 70: 70: Say Thử Tiêu
71
Chương 71: 71: Song Diện Kế
72
Chương 72: 72: Chung Thành Tương
73
Chương 73: 73: Khách Hoàng Tuyền
74
Chương 74: 74: Thật Giả Mê
75
Chương 75: 75: Đoạn Nghiệt Duyên
76
Chương 76: 76: Lan Lăng Vương Nhập Trận Khúc
77
Chương 77: 77: Cung Đình Loạn
78
Chương 78: 78: Kiếp Thái Bạch
79
Chương 79: 79: Tâm Thục Chính
80
Chương 80: 80: Vấn Hắc Bạch
81
Chương 81: 81: Trong Lúc Say Tỉnh
82
Chương 82: 82: Đường Về Hiện
83
Chương 83: 83: Sinh Cơ Lộ
84
Chương 84: 84: Gõ Tiên Môn
85
Chương 85: 85: Tân Phủ Ám
86
Chương 86: 86: Thanh Ca Phường
87
Chương 87: 87: Lưỡng Địa Nan
88
Chương 88: 88: Thị Phi Mê
89
Chương 89: 89: Thanh Bạch Bị Vùi Lấp
90
Chương 90: 90: Túc Địch Phùng
91
Chương 91: 91: Thôi Song Ca
92
Chương 92: 92: Tự Bảo Kế
93
Chương 93: 93: Dạ Thẩm Kinh
94
Chương 94: 94: Tình Duyên Tẫn