Chương 56: 56: Biên Quan Gấp

Đông tuyết tan rã, tiết trời bắc địa dần dần ấm lại.Vũ Văn Lăng Vân tức giận bước vào Lưu Tô thuỷ tạ, ở trong viện vội vàng kêu to gọi Linh Ca, "Muội muội, muội muội!"Linh Ca bối rối đi ra khỏi phòng, nhìn thấy Vũ Văn Lăng Vân một mặt tức giận đi vào trong viện, hỏi: "Đại ca ngươi thế nào?"Vũ Văn Lăng Vân trừng mắt nhìn Linh Ca một chút, nói: "Còn không phải hảo phu quân kia của ngươi làm ta tức chết sao!? Hôm nay tiếp nhận cấp báo từ biên quan, Đột Quyết cùng đại Tề khai chiến, ta liền ở trước triều đường tiến cử Phổ Lục Như Kiên mang binh trợ giúp, nguyên bản hết thảy đã định, tiểu tử Kỳ Lạc kia lại đột nhiên nhảy ra, nói muốn dẫn binh tương trợ! Ta nói ngươi sao không bóp chết hắn luôn đi, đột nhiên nháo trò như vậy, ván này bị hắn hủy sạch rồi!"Vậy sao? trong lòng Linh Ca tràn đầy lòng ấm áp, cười nói, "Cũng chưa chắc, chỉ là bắt đầu lại mà thôi.Vũ Văn Lăng Vân bình tĩnh nhìn Linh Ca, "Chẳng lẽ ngươi kêu hắn làm vậy à?Linh Ca gật đầu cười lạnh nói: "Làm như vậy, tất nhiên có lý do, hắn đã muốn làm chuyện này, ta sẽ giúp hắn hoàn thành tốt.Vũ Văn Lăng Vân kinh ngạc vô cùng, "Muội muội, ngươi không phải nói, hắn chỉ là một quân cờ, ngươi xem ngươi đi...!Ngươi động tình rồi à?!Linh Ca ngửa đầu đối mặt với đôi mắt của Vũ Văn Lăng Vân, "Ta xác thực động tình, thì sao? Đó là lang quân của ta! Ta trợ hắn kiến công lập nghiệp, sai ở đâu? Huống chi, hắn cũng là con rể của phủ Thừa tướng, nói cho cùng, ta giúp cũng đều giúp cái nhà này, ta sai ở đâu hả?Vũ Văn Lăng Vân hít vào một hơi, "Muội muội, ngươi coi chừng chơi với lửa có ngày chết cháy."Đôi mắt như băng sương của Linh Ca không nhúc nhích nhìn Vũ Văn Lăng Vân, "Ta biết ta nên làm gì.Vũ Văn Lăng Vân chỉ cảm thấy một cỗ suy nghĩ ngột ngạt trong lòng không tiêu tan được, lắc đầu nói: "Vậy chúng ta bày cục làm gì? Nếu Phổ Lục Như Kiên không xuất chiến, chúng ta giết hắn thế nào được?Linh Ca đã tính trước cười nói: "Hắn không ra khỏi Trường An, nhưng vẫn phải qua sinh tử quan này."Ồ?" Vũ Văn Lăng Vân đè ép hỏa khí, "Muội muội, ngươi dự định làm như thế nào?Dựa vào lực lượng của trên dưới phủ Thừa tướng, toàn lực đánh một trận.

Linh Ca nhẹ nhàng cười một tiếng, "Lưu một đạo tử sĩ, toàn lực đánh giết Phổ Lục Như Kiên.

Hắn chết ở thành Trường An, có thể không liên quan gì tới chúng ta -- dù sao, chúng ta thế nhưng là vì Hoàng Thượng tận tâm làm việc, cùng đại Tề toàn lực đánh một trận chiến."Vũ Văn Lăng Vân hít một hơi, nói: "Muội muội, ca ca khuyên ngươi một câu, thế gian này ngoại nhân luôn không đáng tin.Linh Ca trào phúng cười một tiếng, "Có đôi khi, thân nhân cũng chẳng khác người ngoài.Thân thể Vũ Văn Lăng Vân chấn động, không biết phản ứng ra sao? Linh Ca lại đưa tay vỗ vỗ đầu vai của hắn, "Bất quá, chúng ta chung quy là người một nhà, ta sẽ giúp ngươi.""Muội muội..." Vũ Văn Lăng Vân cảm thấy có chút chua xót, không dám vào mắt Linh Ca.Linh Ca cười nhạo nói: "Đại ca, chiến sự ở thành Lạc Dương có thắng được hay không, phải xem ngươi rồi."Vũ Văn Lăng Vân trịnh trọng gật đầu, vỗ vỗ ngực nói: "Cái này sao làm khó được ta!"Vậy đại ca có phải nên đi viết thư cho nhị ca hay không? Linh Ca cười lạnh hỏi xong, nhìn sắc trời một chút, "Binh quý thần tốc, nếu không, những Đột Quyết binh kia cũng náo không được mấy ngày.""Tốt!" Vũ Văn Lăng Vân quay đầu vội vã rời đi.Linh Ca như có tâm sự, nhìn lớp băng kết trên bờ hồ bên ngoài ngôi thủy tạ, cười khổ nói: "Những thứ đã vỡ, chung quy vẫn là vỡ.

Lần này, ta muốn giúp chính mình -- ta muốn kỳ lang, trở thành chiến thần của Đại Chu!Âm trầm cười, thâm trầm đến khiến người khác cũng đoán không ra đến cùng nàng đang tính toán gì, điều duy nhất có thể nhìn ra là, trong ván cờ này nàng đã đặt quân đen xuống, chỉ không biết Lan Lăng Vương có nguyện ý cầm cờ trắng vào cuộc hay không thôi?Gió xuân ấm áp, tháng hai hoa đào vừa mới nảy mầm, trắng mịn đến làm cho người ta yêu thích.Một cánh tay già nua bỗng nhiên ngắt một cành đào xuống, đưa tới trước mắt người mặc triều phục tuyết sắc Trường Cung.

Hộc Luật Quang nhẹ nhàng cười một tiếng, hỏi: "Nhánh đào này nếu không được hái xuống, sau một tháng tất nhiên có thể nở hoa xán lạn, chỉ là nếu như thành đồ chơi trong tay người khác, thì nhất định sẽ mất đi cơ hội nở rộ."Hộc Luật lão tướng quân..." Trường Cung tâm lĩnh thần hội gật đầu, "Đạo lý này, ta há lại không biết?" Nhẹ nhàng thở dài, Trường Cung nhìn thoáng qua cây cỏ trong cung nội, "Chỉ là, có đôi khi thân bất do kỷ."Hộc Luật Quang nhẹ nhàng vuốt râu, cười nói: "Ngươi không phải đã đi bước đầu tiên rồi sao?Trong mắt Trường Cung hiện lên một chút kinh hãi, nói: "Hộc Luật lão tướng quân, ngươi chỉ là..."Hộc Luật Quang cầm nhánh đào trong tay cắm xuống đất, quay người nhìn Trường Cung, "Tam Lang của ta không cùng ngươi trở về, ta đã đoán được ngươi muốn làm gì rồi? Xác thực, diều hâu nên trùng thiên, chiến thần Lan Lăng Vương của đại Tề chúng ta sao có thể sống uổng bên trong cửa cung chứ?Trường Cung nhẹ nhàng thở dài, "Chỉ sợ lần này ta đã gây đại họa."Hộc Luật Quang vươn tay vỗ vỗ đầu vai Trường Cung, "Đại Chu từ trước đến nay đối với chúng ta vẫn luôn nhìn chằm chằm, đại thắng ở Mang Sơn không diệt được dã tâm của bọn họ, cho nên, cũng đoạn không được võ tướng trùng thiên của chúng ta.Trường Cung cẩn thận nhìn chung quanh một chút, giảm thấp thanh âm nói: "Chiếu theo sự dụng binh của Thế Hùng huynh cùng Hằng Già, Đột Quyết tuyệt đối sẽ không vừa vào biên quan, liền giống như chẻ tre, lần này, còn có quân địch từ một nơi bí mật gần đó, nếu ta không đoán sai, thì không phải Phổ Lục Như Kiên, cũng là Vũ Văn Linh Ca."Hộc Luật Quang gật đầu nói: "Trường Cung, trận chiến này, ngươi tránh không khỏi."Trường Cung khàn giọng nói: "Chỉ sợ ta muốn đi ngăn địch, hoàng thúc cũng không chịu thả ta đi.Hộc Luật Quang bình tĩnh nhìn thấy sự buồn bã trong mắt Trường Cung, "Thế Hùng và Hằng Già đã giúp ngươi đi bước đầu tiên, ta...kẻ làm cha như ta cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn, bước thứ hai này, hãy để lão phu giúp ngươi.

Nói xong, Hộc Luật Quang có chút lo lắng nhìn qua đại điện nguy nga cách đó không xa, "Chỉ là, ngươi cùng Trịnh vương phi tách rời nhiều năm, lần này gặp nhau lại phải tách rời, các ngươi sao có thể khai chi tán diệp được đây?Tâm Trường Cung phảng phất bị cái gì đâm một cái, cúi đầu cười khổ nói: "Ta tin tưởng, Chức Cẩm sẽ hiểu cho ta.Hộc Luật Quang hít một hơi, "Trường Cung, tha thứ lão phu nhiều lời.

Cưới vợ cầu hiền thục, Chức Cẩm đứa nhỏ này là hiền thê khó có được, so với nữ tử không rõ lai lịch bên cạnh ngươi kia, tốt hơn rất nhiều."Khụ khụ." Trường Cung nhịn không được ho khan một tiếng, tiếu dung có vẻ hơi gượng ép, "Lời của lão tướng quân, ta sẽ ghi tạc trong lòng, bây giờ quan trọng nhất là, để cho ta rời xa toà hoàng cung này, nếu không, cuối cùng sẽ có một ngày, ta sẽ khô héo ở chỗ này."Hộc Luật Quang hiểu ý của Trường Cung, "Một hồi tảo triều, lão phu sẽ dốc hết sức tiến cử ngươi đi ngăn địch, ta tin tưởng Hoàng Thượng cũng sẽ không nể mặt lão phu một phần.Trường Cung kinh ngạc nhìn Hộc Luật Quang, hoàng thúc Cao Trạm cho tới bây giờ cũng chưa từng để ý tới mặt mũi thần tử nào, ai dám ở giữa triều đường khởi xướng chuyện đáng giận nào, cũng có thể bị hắn tâm ngoan đến cho loạn trượng đánh chết.Hộc Luật Quang nhíu chặt lông mày, nói: nữ nhi Hộc Luật gia chúng ta.

Nhất định cả một đời đều không thoát khỏi toà hoàng cung này.

Anh Nô cũng không ngoại lệ, nhất định, ai cũng chạy không thoát.""Hoàng thúc muốn cưới Anh Nô?" Trường Cung lập tức kinh trợn mắt nhìn.Hộc Luật Quang lắc đầu, Là thái tử điện hạ, lần này, hi vọng Anh Nô có thể vượt qua hết thảy đến ngày phượng ngự lục cung, đừng như tỷ tỷ của nàng, ai..."Thân thể Trường Cung cứng đờ, đột nhiên cảm thấy toà hoàng thành lạnh lùng tràn đầy mùi máu tươi, bốn bức tường thành, để cho người ta cảm thấy ngạt thở.

Giờ khắc này, Trường Cung nghĩ đến phụ thân đã mất cách đây nhiều năm, Cao Trừng, có lẽ hẳn là tạ ơn hắn, chí ít còn để cho nàng có cơ hội nhặt được nhân duyên của mình, không đến mức trở thành vật hi sinh dưới cung đình.Anh Nô đáng yêu ngây thơ kia chỉ mới tới tuổi cập kê, đã phải gả cho Thái tử năm nay chỉ mới mười tuổi, nhân duyên của một đôi tiểu phu thê này, đến tột cùng là đúng, hay là sai đây?Tâm Trường Cung là một mảnh lạnh buốt, ẩn ẩn cảm thấy toà hoàng thành này sớm muộn gì cũng sẽ nuốt chửng sự ngây thơ của Anh Nô, lưu lại một thân xác, chờ đợi sinh mệnh kết thúc..."Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế —— "Trường Cung theo chúng thần quỳ xuống tung hô, nhiên cảm giác được có chút buồn cười, nhân sinh ai mà không chết? Mỗi ngày đều tung hô như vậy thì thật có thể vạn tuế sao? Nếu quân bất nhân, coi như vạn tuế, cũng là thương sinh họa.Bao nhiêu nhân mạng tận tâm tận lực với thiên tử ngồi trên long ỷ kia, khi hắn cười, thì cho dù tội ác tày trời cũng có thể được tha tội, khi hắn giận, thì coi như công tích hiển hách cũng có thể bị tru sát cửu tộc.Dạng thiên hạ này, dạng hoàng thành này, cuối cùng cũng chẳng phải cõi yên vui, trận chiến này, xem như Cao Trường Cung nàng vì cửu hoàng thúc ngươi đánh lần cuối cùng đi, chỉ cần có thể rời đi nơi này, mới có cơ hội tìm được Đào Nguyên chân chính..."Hôm nay nếu không có chuyện quan trọng, liền bãi triều đi." Cao Trạm ngồi trên long ỷ duỗi lưng mệt mỏi, ánh mắt sáng rực mà nhìn Trường Cung, "Trẫm thấy hôm nay sắc trời không tệ, Trường Cung ngươi liền lưu lại bồi trẫm tiếp vài ván cờ đi.Trường Cung bước ra một bước, ngửa đầu đối mặt hai mắt Cao Trạm, cất cao giọng nói: "Hoàng Thượng, vi thần sáng nay nhận được cấp báo từ biên quan, Đột Quyết nhập quan, biên quan có hiểm, cho nên vi thần đặc biệt chờ lệnh từ hướng Hoàng thượng, nguyện mang binh xuất chinh, đánh tan Đột Quyết!" Nói xong, Trường Cung khẽ nâng tay, quỳ rạp xuống đất." Có việc này à? Cao Trạm ánh mắt phức tạp nhìn Trường Cung xem xét.Hộc Luật Quang cũng quỳ rạp xuống đất, nói: "Hồi Hoàng Thượng, thật có việc này."Cao Trạm không kiên nhẫn đứng lên, "Biến quan đã có nguy, Hộc Luật tướng quân ngươi liền bảo hai vị nhi tử kia của ngươi, trẫm thường nghe nói tướng môn vô khuyển tử, chẳng lẽ nhất định phải bắt hoàng thân Lan Lăng Vương tự thân lên trận, các ngươi mới có thể trục xuất người Đột Quyết à?Hộc Luật Quang hút một hơi thật sâu, nói: "Hồi Hoàng Thượng, việc này không có đơn giản như vậy.

Đột Quyết binh không đủ gây sợ, chỉ là lần này biên quan có hiểm, còn có ám quân của Đại Chu tương trợ, chúng ta không thể qua loa.

Nếu có thể để Lan Lăng Vương mang binh tiễu sát, dựa vào dư uy của trận chiến ở Mang Sơn, tất nhiên có thể giảm bớt hao tổn quân lực của quân ta, một trận đánh lui địch a!"Cao Trạm biết Hộc Luật Quang nói cũng có đạo lý, nhất thời không biết phản bác như thế nào.Hòa Sĩ Khai bỗng nhiên bước ra, chắp tay nói với Cao Trạm: "Khởi bẩm Hoàng Thượng, Lan Lăng Vương thiếu niên anh hùng, đúng là đại Tề chi phúc.

Chỉ là trên dưới đại Tề ta, đông đảo lương tướng, căn bản không cần làm phiền Lan Lăng Vương tự thân lên trận.""Ồ?" Cao Trạm thỏa mãn cười một tiếng, chậm rãi ngồi ở trên long ỷ, "Hòa Sĩ Khai, ngươi nói, trẫm nên phái Đại tướng nào ra trận?Ánh mắt Hòa Sĩ Khai rơi lên trên người Hộc Luật Quang, nói: "Hộc Luật lão tướng quân tuổi tác đã cao, vẫn nên ở lại Nghiệp Thành hưởng thụ niềm vui gia đình." Nói xong, ánh mắt Hòa Sĩ Khai chuyển qua người Trường Cung, "Lan Lăng Vương nhiều năm chinh chiến bên ngoài, Hoàng Thượng rất nhớ chất nhi vì nước tận tâm tận lực như người, thật vất vả mới có thể gặp lại nhau, vương gia sao lại để Hoàng Thượng thất vọng chứ? Lời trong lời, mang ý mỉa mai nồng đậm, Trường Cung rõ ràng nghe được.Trường Cung đứng thẳng lên, "Thân là hoàng thân, quốc gặp khó khăn, chính là nhà gặp nạn, ta sao có thể ham hưởng thụ, xem như không thấy?Hòa Sĩ Khai lắc đầu cười nói: "Trung tâm của Vương gia, khiến thần tử chúng ta rất là xấu hổ.

Vương gia một lòng báo quốc, lại chưa từng nghĩ tới mình? Bây giờ vương gia người khó khăn lắm mới có thể cùng Trịnh vương phi vợ chồng đoàn tụ, hẳn là phải khai chi tán diệp mới đúng, nếu không lên sa trường, đao kiếm không có mắt, nếu ngươi xảy ra sơ xuất gì, Lan Lăng Vương phủ sao có người kế tục được đây?"Ngươi..." Trường Cung lập tức nghẹn lời, nàng thân là nữ tử, sao mà khai chi tán diệp được chứ?Hòa Sĩ Khai nhìn Trường Cung không nói được lời nào nữa, thế là ôm quyền nói: "Khuyển tử bất tài, cũng chỉ có thể đọc thuộc lòng binh thư, vi thần cả gan, tiến cử khuyển tử Hòa Bích mang binh xuất chinh, vì Hoàng Thượng phân ưu.""Tốt! Trẫm chuẩn tấu! Cao Trạm hạ lệnh, "Truyền chỉ, phong Hòa Bích là Bắc đại tướng quân, lĩnh quân mười vạn, tĩnh khấu bắc cảnh.""Tạ chủ long ân." Hòa Sĩ Khai vui nhưng quỳ lạy."Vi thần mời chỉ..." Trường Cung còn muốn nói chuyện, ánh mắt lợi hại của Cao Trạm đã bắn tới."Lan Lăng Vương, trẫm cũng cho ngươi một đạo chỉ.

Ngươi là hoàng thân, không thể tuyệt tự, cho nên, ngươi một ngày không con, kiếp này liền không cho phép lên chiến trường, nếu dám tự ý xuất binh, luận tội khi quân! thánh chỉ của Cao Trạm không cho Trường Cung phản bác, đành phải nuốt lời vào bụng, chán nản thở dài.Hộc Luật Quang nhìn Trường Cung một chút, cũng thở dài, không rõ Cao Trạm vì sao muốn bắt Trường Cung ở lại Nghiệp Thành, bỗng nhiên nghĩ đến lời truyền ngôn trên phố.Chẳng lẽ —— Hoàng Thượng cùng Trường Cung thật như lời đồn?

Chapter
1 Chương 1: 1: Dạ Hội Đêm
2 Chương 2: 2: Hắc Ngọc Giới
3 Chương 3: 3: Đêm Chạy Trốn
4 Chương 4: 4: Không Gian Sai
5 Chương 5: 5: Trước Ác Chiến
6 Chương 6: 6: Ức Trong Tuyết
7 Chương 7: 7: Năm Trăm Kỵ
8 Chương 8: 8: Thắng Lạc Dương
9 Chương 9: 9: Lệnh Ám Sát
10 Chương 10: 10: Thử Phân Ly
11 Chương 11: 11: Dưới Ánh Trăng
12 Chương 12: 12: Cung Môn Tiếu
13 Chương 13: 13: Tham Hư Hoàng
14 Chương 14: 14: Mộc Trung Hí
15 Chương 15: 15: Đoạn Dận Tán
16 Chương 16: 16: Nghiệp Thành Tịch
17 Chương 17: 17: Tuyết Ngàn Dặm
18 Chương 18: 18: Nhập Trường An
19 Chương 19: 19: Ám Triều Dũng
20 Chương 20: 20: Xuất Khốn Cục
21 Chương 21: 21: Tướng Quân Hội
22 Chương 22: 22: Đăng Khôi Thủ
23 Chương 23: 23: Diêm Thượng Tuyết
24 Chương 24: 24: Phó Thác Sai
25 Chương 25: 25: Xuất Kỳ Cục
26 Chương 26: 26: Đao Ảnh Loạn
27 Chương 27: 27: Trong Tuyết Ảnh
28 Chương 28: 28: Phong Tuyết Tung Bay
29 Chương 29: 29: Đại Hôn Hỉ
30 Chương 30: 30: Trường Cung Hiện
31 Chương 31: 31: Ánh Nến Động
32 Chương 32: 32: Thu Quan Cục
33 Chương 33: 33: Móng Ngựa Gấp
34 Chương 34: 34: Ba Ba Trong Chậu
35 Chương 35: 35: Trong Cục Kế
36 Chương 36: 36: Vây Sát Đấu
37 Chương 37: 37: Thiên Tử Binh
38 Chương 38: 38: Áo Lông Chồn Ẩm Ướt
39 Chương 39: 39: Kiếp Sau Âm
40 Chương 40: 40: Tiền Đồ Mù Mịt
41 Chương 41: 41: Ức Vãng Tích
42 Chương 42: 42: Hãy Thẳng Thắn
43 Chương 43: 43: Niệm Nô Kiều
44 Chương 44: 44: Đêm Đông Dài
45 Chương 45: 45: Tân Khai Cục
46 Chương 46: 46: Trăm Dặm Nghênh Đón
47 Chương 47: 47: Chiếc Giày Nhỏ
48 Chương 48: 48: Tam Túc Tang
49 Chương 49: 49: Hồi Mộng Thương
50 Chương 50: 50: Nguyệt Trung Ảnh
51 Chương 51: 51: Nguy Cơ Khởi
52 Chương 52: 52: Nhập Sông Băng
53 Chương 53: 53: Gò Má Ánh Hồng
54 Chương 54: 54: Chuyện Năm Xưa
55 Chương 55: 55: Từ Nay Say H
56 Chương 56: 56: Biên Quan Gấp
57 Chương 57: 57: Chiết Chi Thán
58 Chương 58: 58: Hữu Tử Thê
59 Chương 59: 59: Đêm Từ Biệt
60 Chương 60: 60: Trống Trận Vang
61 Chương 61: 61: Ván Cờ Mở
62 Chương 62: 62: Khiếu Lang Cốc
63 Chương 63: 63: Mối Thù Của Hộc Luật Gia
64 Chương 64: 64: Quỳ Bên Cửa
65 Chương 65: 65: Bắc Cương
66 Chương 66: 66: Vây Sóc Thành
67 Chương 67: 67: Hồng Nhan Mãng
68 Chương 68: 68: Trói Loạn Tâm
69 Chương 69: 69: Phá Sóc Thành
70 Chương 70: 70: Say Thử Tiêu
71 Chương 71: 71: Song Diện Kế
72 Chương 72: 72: Chung Thành Tương
73 Chương 73: 73: Khách Hoàng Tuyền
74 Chương 74: 74: Thật Giả Mê
75 Chương 75: 75: Đoạn Nghiệt Duyên
76 Chương 76: 76: Lan Lăng Vương Nhập Trận Khúc
77 Chương 77: 77: Cung Đình Loạn
78 Chương 78: 78: Kiếp Thái Bạch
79 Chương 79: 79: Tâm Thục Chính
80 Chương 80: 80: Vấn Hắc Bạch
81 Chương 81: 81: Trong Lúc Say Tỉnh
82 Chương 82: 82: Đường Về Hiện
83 Chương 83: 83: Sinh Cơ Lộ
84 Chương 84: 84: Gõ Tiên Môn
85 Chương 85: 85: Tân Phủ Ám
86 Chương 86: 86: Thanh Ca Phường
87 Chương 87: 87: Lưỡng Địa Nan
88 Chương 88: 88: Thị Phi Mê
89 Chương 89: 89: Thanh Bạch Bị Vùi Lấp
90 Chương 90: 90: Túc Địch Phùng
91 Chương 91: 91: Thôi Song Ca
92 Chương 92: 92: Tự Bảo Kế
93 Chương 93: 93: Dạ Thẩm Kinh
94 Chương 94: 94: Tình Duyên Tẫn
Chapter

Updated 94 Episodes

1
Chương 1: 1: Dạ Hội Đêm
2
Chương 2: 2: Hắc Ngọc Giới
3
Chương 3: 3: Đêm Chạy Trốn
4
Chương 4: 4: Không Gian Sai
5
Chương 5: 5: Trước Ác Chiến
6
Chương 6: 6: Ức Trong Tuyết
7
Chương 7: 7: Năm Trăm Kỵ
8
Chương 8: 8: Thắng Lạc Dương
9
Chương 9: 9: Lệnh Ám Sát
10
Chương 10: 10: Thử Phân Ly
11
Chương 11: 11: Dưới Ánh Trăng
12
Chương 12: 12: Cung Môn Tiếu
13
Chương 13: 13: Tham Hư Hoàng
14
Chương 14: 14: Mộc Trung Hí
15
Chương 15: 15: Đoạn Dận Tán
16
Chương 16: 16: Nghiệp Thành Tịch
17
Chương 17: 17: Tuyết Ngàn Dặm
18
Chương 18: 18: Nhập Trường An
19
Chương 19: 19: Ám Triều Dũng
20
Chương 20: 20: Xuất Khốn Cục
21
Chương 21: 21: Tướng Quân Hội
22
Chương 22: 22: Đăng Khôi Thủ
23
Chương 23: 23: Diêm Thượng Tuyết
24
Chương 24: 24: Phó Thác Sai
25
Chương 25: 25: Xuất Kỳ Cục
26
Chương 26: 26: Đao Ảnh Loạn
27
Chương 27: 27: Trong Tuyết Ảnh
28
Chương 28: 28: Phong Tuyết Tung Bay
29
Chương 29: 29: Đại Hôn Hỉ
30
Chương 30: 30: Trường Cung Hiện
31
Chương 31: 31: Ánh Nến Động
32
Chương 32: 32: Thu Quan Cục
33
Chương 33: 33: Móng Ngựa Gấp
34
Chương 34: 34: Ba Ba Trong Chậu
35
Chương 35: 35: Trong Cục Kế
36
Chương 36: 36: Vây Sát Đấu
37
Chương 37: 37: Thiên Tử Binh
38
Chương 38: 38: Áo Lông Chồn Ẩm Ướt
39
Chương 39: 39: Kiếp Sau Âm
40
Chương 40: 40: Tiền Đồ Mù Mịt
41
Chương 41: 41: Ức Vãng Tích
42
Chương 42: 42: Hãy Thẳng Thắn
43
Chương 43: 43: Niệm Nô Kiều
44
Chương 44: 44: Đêm Đông Dài
45
Chương 45: 45: Tân Khai Cục
46
Chương 46: 46: Trăm Dặm Nghênh Đón
47
Chương 47: 47: Chiếc Giày Nhỏ
48
Chương 48: 48: Tam Túc Tang
49
Chương 49: 49: Hồi Mộng Thương
50
Chương 50: 50: Nguyệt Trung Ảnh
51
Chương 51: 51: Nguy Cơ Khởi
52
Chương 52: 52: Nhập Sông Băng
53
Chương 53: 53: Gò Má Ánh Hồng
54
Chương 54: 54: Chuyện Năm Xưa
55
Chương 55: 55: Từ Nay Say H
56
Chương 56: 56: Biên Quan Gấp
57
Chương 57: 57: Chiết Chi Thán
58
Chương 58: 58: Hữu Tử Thê
59
Chương 59: 59: Đêm Từ Biệt
60
Chương 60: 60: Trống Trận Vang
61
Chương 61: 61: Ván Cờ Mở
62
Chương 62: 62: Khiếu Lang Cốc
63
Chương 63: 63: Mối Thù Của Hộc Luật Gia
64
Chương 64: 64: Quỳ Bên Cửa
65
Chương 65: 65: Bắc Cương
66
Chương 66: 66: Vây Sóc Thành
67
Chương 67: 67: Hồng Nhan Mãng
68
Chương 68: 68: Trói Loạn Tâm
69
Chương 69: 69: Phá Sóc Thành
70
Chương 70: 70: Say Thử Tiêu
71
Chương 71: 71: Song Diện Kế
72
Chương 72: 72: Chung Thành Tương
73
Chương 73: 73: Khách Hoàng Tuyền
74
Chương 74: 74: Thật Giả Mê
75
Chương 75: 75: Đoạn Nghiệt Duyên
76
Chương 76: 76: Lan Lăng Vương Nhập Trận Khúc
77
Chương 77: 77: Cung Đình Loạn
78
Chương 78: 78: Kiếp Thái Bạch
79
Chương 79: 79: Tâm Thục Chính
80
Chương 80: 80: Vấn Hắc Bạch
81
Chương 81: 81: Trong Lúc Say Tỉnh
82
Chương 82: 82: Đường Về Hiện
83
Chương 83: 83: Sinh Cơ Lộ
84
Chương 84: 84: Gõ Tiên Môn
85
Chương 85: 85: Tân Phủ Ám
86
Chương 86: 86: Thanh Ca Phường
87
Chương 87: 87: Lưỡng Địa Nan
88
Chương 88: 88: Thị Phi Mê
89
Chương 89: 89: Thanh Bạch Bị Vùi Lấp
90
Chương 90: 90: Túc Địch Phùng
91
Chương 91: 91: Thôi Song Ca
92
Chương 92: 92: Tự Bảo Kế
93
Chương 93: 93: Dạ Thẩm Kinh
94
Chương 94: 94: Tình Duyên Tẫn