Chương 58: 58: Hữu Tử Thê

Chức Cẩm nhẹ nhàng đẩy cửa sau ra, không quên phân phó một câu, "Một hồi mặc kệ xảy ra chuyện gì, cũng không cần nói lời nào, tùy theo ta là được.Tử Dạ nhẹ gật đầu, theo Chức Cẩm rời khỏi phủ, dọc theo mạch ngõ hẻm vòng qua mấy con ngõ, liền nhìn thấy một chiếc xe ngựa đứng ở ven đường.Xa phu nhìn thấy Chức Cẩm liền vội gấp nhảy xuống từ trên xe ngựa, nghênh đón, nói: "Mời phu nhân lên xe."Chức Cẩm hờ hững gật đầu, lôi kéo Tử Dạ lên xe ngựa."Vị này là..." Xa phu chần chờ nắm chặt dây cương, "Thiếu gia không thích trông thấy người dư thừa."Chức Cẩm lạnh lùng nói: "Yên tâm, nàng vừa điếc lại vừa câm, chỉ là nha hoàn hầu hạ của ta mà thôi, sẽ không gây chuyện."Dạ! Xa phu an tâm gật đầu, lái xe chạy về phía tây Nghiệp Thành.Tử Dạ bối rối nhìn Chức Cẩm, có quá nhiều chuyện nàng đoán không ra chân tướng.Chức Cẩm bình tĩnh nhìn Tử Dạ, trào phúng nói,: "Ta tối nay gặp tình lang, ngươi không cần kinh ngạc.""Tình..." Tử Dạ bỗng nhiên đứng lên, không dám tin nhìn, "Ngươi...!Ngươi..."Chức Cẩm thủ thế ra hiệu Tử Dạ chớ có lên tiếng, "Trường Cung biết, cho nên, ta sớm đã không xứng với nàng." Chát chát cười một tiếng, khi nhắc đến hai chữ Trường Cung, nàng lại cười không thể che hết thâm tình trong đáy mắt.Tử Dạ không khỏi hít vào một hơi, giảm thấp thanh âm nói: "Vì cái gì?"Chức Cẩm lại chỉ khoát tay áo, "Rất nhanh sẽ biết, hãy nhớ, đừng nói gì."Xuy ——!" Xe ngựa ngừng lại, xa phu nhấc màn xe lên, nói: "Mời phu nhân xuống xe.Chức Cẩm gật đầu, ra hiệu Tử Dạ theo nàng xuống xe, lúc này mới phát hiện nơi này là phủ đệ của Hòa Sĩ Khai.Tử Dạ nhịn được muốn hỏi ra miệng, hốt hoảng cúi đầu, không thể tin được đây hết thảy là sự thật, mà Trường Cung còn biết! Trong lòng nàng, tất nhiên cũng không chịu nổi đi."Phu nhân mời." Xa phu cung kính ra hiệu Chức Cẩm nhập phủ, "Thiếu gia đã chờ ngươi hơn một tháng, mỗi ngày đều kêu ta tới đó chờ phu nhân."Chức Cẩm hít một hơi, "Ta đã biết." Nói xong, kéo ống tay áo Tử Dạ, dẫn nàng vào phủ đệ của Hòa Sĩ Khai.Tiếng tiêu trầm thấp, lại không thê lương giống Trường Cung, dù cho Tử Dạ không hiểu âm luật cũng có thể nghe ra trong đó nồng đậm tương tư.Tử Dạ nhìn Chức Cẩm, ngươi rõ ràng thích Trường Cung, thế nhưng vì sao còn muốn làm chuyện tổn thương nàng như vậy chứ? Tâm, có chút chua chua, không biết đến tột cùng là vì Trường Cung, hay là vì Chức Cẩm?"Chức Cẩm! Chức Cẩm!" Vị công tử đang thổi tiêu là Hòa Bích, y vừa thấy nàng đã kinh hỉ vạn phần buông Ngọc Tiêu xuống, bước nhanh tới, không hề để ý tới sự tồn tại của Tử Dạ, bỗng nhiên ôm Chức Cẩm vào lòng.Ngươi đã tới rồi! Ngươi rốt cục đã tới, ta thật sợ là trước khi xuất chinh không được nhìn thấy ngươi! thanh âm Hòa Bích vô cùng kích động, kinh hỉ trong mắt lọt hết vào trong mắt Tử Dạ, nàng biết, ánh mắt này không phải giả.Nam tử này, quả thật rất yêu thương Chức Cẩm.Chức Cẩm nhẹ nhàng đẩy Hòa Bích, bộ dạng phục tùng nói: "Ta tối nay đến, là muốn cầu ngươi một chuyện.Hòa Bích khẽ giật mình, nhìn Tử Dạ bên cạnh Chức Cẩm một chút, lui về sau một bước, nói: "Nếu ngươi muốn dùng ả nha hoàn này đổi lấy ngươi, ta cho ngươi biết, đừng hòng!Chức Cẩm lắc đầu, nhìn vào mắt Hòa Bích, nói: "Nàng bất quá là nha hoàn gần đây ta vừa mua được, vừa điếc lại vừa câm, sao ta lại mang nàng cho ngươi chứ?"Ồ?" Hòa Bích đánh giá Tử Dạ một chút, nói: "Đáng tiếc, người trông cũng đẹp mắt, vậy mà...!Ngừng nói, nhìn Chức Cẩm, "Vừa điếc lại vừa câm cũng tốt, chí ít về sau ngươi, có người hầu hạ, ta cũng an tâm." Nói xong, Hòa Bích đến gần Tử Dạ, chậm rãi mỗi chữ mỗi câu mà nói: "Mặc kệ ngươi có hiểu khẩu ngữ của ta hay không, ngươi cũng nghe kỹ cho ta, cực kỳ chiếu cố Chức Cẩm, ta sẽ có thưởng.Tử Dạ sững sờ, cúi đầu xuống, lui về sau một bước.Chức Cẩm kéo ống tay áo Hòa Bích lại, nói: "Ngươi đừng dọa nàng, nàng rất dụng tâm chiếu cố ta, ngươi yên tâm."Hòa Bích mỉm cười nắm chặt tay Chức Cẩm, nói: "Chức Cẩm, ta còn tưởng rằng ngươi cũng sẽ không để ý tới ta nữa.Chức Cẩm tùy ý để hắn nắm tay của mình, nói: "Ta như thế nào không để ý tới ngươi? Bởi vì ta thiếu ngươi quá nhiều."Hòa Bích lắc đầu, chắc chắn mà nói: "Chức Cẩm, chỉ cần ngươi biết ta đợi ngươi là thật tâm thì đủ rồi.

Có chút dừng lại, Hòa Bích bình tĩnh nhìn Chức Cẩm, nghiêm mặt nói: "Chức Cẩm, Cao Trường Cung sớm muộn sẽ có một ngày thân bại danh liệt, hắn không bảo vệ được ngươi chu toàn, hay hôm nay ngươi liền lưu tại nơi này đi..."Chức Cẩm lạnh lùng rút tay ra, nói: "Ta thiếu hắn rất nhiều, ta không muốn vào thời điểm này để cho hắn đã rét vì tuyết lại còn lạnh vì sương."Hòa Bích đau lòng lần nữa nắm chặt hai tay Chức Cẩm, lắc đầu nói: "Ngươi có biết hôm nay hắn cùng Hoàng Thượng đánh cờ thua, Hoàng Thượng phạt hắn cái gì hay không?Chức Cẩm không dám đoán, nàng cũng biết bây giờ tình cảnh Trường Cung nguy hiểm, hôm nay tất nhiên ở cung nội đã xảy ra chuyện, nếu không nàng cũng sẽ không thống khổ uống rượu như vậy, còn ngâm lên bài thơ hoa đào bi thương như thế.Hòa Bích cười khẩy nói: "Hoàng Thượng vậy mà ở trước mặt mọi người hôn lên cổ của hắn, chắc chắn hắn là sủng nam của Hoàng Thượng! Dạng nam tử không có chút khí khái nào như hắn, ngươi còn cố kỵ thanh danh của hắn làm gì?Tử Dạ trong lòng đau xót, Trường Cung đau khổ như hiện tại, từ giờ cho đến ngày uống rượu độc còn tới tám năm, có lẽ ly rượu độc của tám năm sau kia, là sự giải thoát cho nàng đi? Nghĩ đến đây, Tử Dạ cảm thấy càng khó xử, hồng nhan sáng sủa như nàng, lại thân hãm nơi loạn thế này, có lẽ quả nhiên là chết so với sống còn dễ dàng hơn.Nghĩ đến câu nói của Trường Cung đêm này, vì nàng Trường Cung sẽ chống đỡ tới cùng, loại cảm giác vừa lo lắng vừa ấm áp lấp đầy những suy nghĩ trong lòng, khiến Tử Dạ không phân biệt được, đến tột cùng là vì cảm động đến muốn khóc, hay là vì Trường Cung mà đau lòng đến muốn khóc?Cảm giác được ướt át trong mắt Tử Dạ Hòa Bích nhíu chặt lông mày, nhìn Tử Dạ, nói: "Nha đầu này thật là bị điếc à?Chức Cẩm vội vàng kéo tay Hòa Bích lại, nhìn thẳng vào hắn nói,: "Nha đầu này thấy ta không nói lời nào, liền cho rằng ta khó chịu, thì sẽ thương tâm, biểu thị nàng lo lắng, ngươi yên tâm, nàng xác thực không nghe thấy gì."Chức Cẩm, ta tin ngươi." Hòa Bích thâm tình nhìn Chức Cẩm, ôn nhu nói: "Chỉ là, ta không đành lòng trông thấy ngươi đi theo hắn chịu khổ...!Ngươi gả cho hắn bốn năm, ngươi đạt được cái gì? Hắn ngay cả một chuyện trượng phu cơ bản nên làm gì cũng không làm cho ngươi, ngươi phòng không gối chiếc nhiều năm như vậy, ngươi thật cho rằng hắn nhìn không thấy sao?""Đừng nói nữa!" Chức Cẩm đột nhiên lên tiếng, đưa tay đè môi Hòa Bích lại, nói, "Ngươi đừng nói gì nữa! Ta đã là người của ngươi, ngươi cần gì phải vũ nhục chàng nhiều lần như vậy?Tử Dạ càng giật mình, cúi đầu, tại sao lại như vậy? Tại sao lại như vậy?"Chức Cẩm..." Hòa Bích chán nản thở dài, "Ta muốn hỏi ngươi, nếu là đêm hôm ấy, ngươi không phải muốn cầu cạnh ta, ngươi lại sẽ ủy thân cho ta sao?"Thân thể Chức Cẩm chấn động, cười khổ nói: "Sự thật đã thành, căn bản sẽ không có nếu như, không phải sao?" Nói xong, Chức Cẩm giữ chặt tay Hòa Bích, đặt ở trên bụng của mình, tiếu dung nhìn không ra đến tột cùng là buồn hay vui, "Giữa ta và ngươi, một khi có ràng buộc này, rốt cuộc không thể tách rời.""Ý của ngươi là..." Hòa Bích vừa mừng vừa sợ, "Ta...!Chúng ta có hài tử rồi?"Chức Cẩm đối mặt với hai mắt Hòa Bích, vô thanh mà gật đầu.Nụ cười trên mặt Hòa Bích lập tức cứng đờ, ôm Chức Cẩm vào lòng, nhíu chặt song mi, nói: "Như thế ngươi càng nên lưu lại, để cho ta chiếu cố ngươi!"Chức Cẩm nhẹ nhàng động đậy trong lòng Hòa Bích, lắc đầu nói: "Ta lưu lại như thế nào? Ngươi đã phụng chiếu xuất chinh, cũng không chiếu cố được ta.

Huống hồ..." Chức Cẩm có chút do dự, "Một trận chiến này, ngươi hoàn toàn không có cơ hội thắng."Hòa Bích sầm mặt lại, nói: "Ngươi không tin năng lực của ta?"Chức Cẩm cười khổ nói: "Không phải không tin năng lực của ngươi, mà đối thủ trong trận chiến này cũng không phải là Đột Quyết, mà là Đại Chu, mặc kệ là Vũ Văn Linh Ca, hay là Phổ Lục Như Kiên, ngươi gặp một trong số bọn họ, mặc kệ ngươi mang bao nhiêu nhân mã, thì vẫn sẽ thua.

Không đợi Hòa Bích phản bác, Chức Cẩm tiếp tục nói: "Cho nên ta muốn cầu ngươi một chuyện, nể tình đứa bé này, ngươi để vương gia cùng ngươi xuất chinh có được không?"Trong lòng ngươi vẫn còn thương hắn...!Hòa Bích không khỏi thê lương cười một tiếng, hai tay vịn hai vai Chức Cẩm, nói, "Ta vì sao phải giúp hắn thoát khỏi Nghiệp Thành chứ? Ta hận không thể giết chết hắn!Chức Cẩm nhịn một chút nước mắt, nói: "Lần này không phải vì chàng ấy, mà là vì là đứa bé này..."Hòa Bích khẽ giật mình, "Vì sao?Chức Cẩm cố gắng để cho mình bình tĩnh trở lại, "Hoàng Thượng hạ lệnh, Lan Lăng Vương một ngày không con, một ngày liền không thể lên chiến trường, ngươi nên hiểu, ta thân là phi tử của chàng ấy, tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì? —— ngươi muốn cho chàng ấy đụng vào ta sao?Hòa Bích sầm mặt lại, nói: "Nữ nhân của ta, hắn không thể chạm vào!" Nói xong, liền ôm chặt Chức Cẩm, nói, "Tốt, lần này, xem như nể mặt hài nhi, ta giúp hắn rời khỏi Nghiệp Thành." Tiếng nói trì trệ, bỗng nhiên chuyển, nói, "Vậy ta muốn ngươi cũng phải đáp ứng ta một chuyện."Ngươi nói...""Chỉ cần lần này ta đại thắng trở về, ta muốn ngươi vĩnh viễn rời khỏi Cao Trường Cung, chân chính làm nữ nhân của ta!" Hòa Bích bá đạo mở miệng, không cho Chức Cẩm chần chờ.Được! Chức Cẩm không chần chờ như trong tưởng tượng của Hòa Bích, lập tức mở miệng đồng ý.Hòa Bích trên mặt nở rộ một nụ cười đầy kích động, ôm Chức Cẩm nhắc bổng nàng lên, hoan hô nói: "Ta có hài nhi! Ta cùng Chức Cẩm ngươi phải có hài nhi!""..." Chức Cẩm trên mặt mặc dù cười, thế nhưng Tử Dạ biết, nụ cười này chẳng phải bởi vì Hòa Bích, cũng không phải bởi vì hài tử trong bụng, mà là bởi vì Trường Cung, rốt cục nàng đã có một tia hi vọng sống.Tử Dạ than nhẹ, lúc trước lưu lại, là vì muốn giúp Trường Cung, thế nhưng kết quả là, lại không giúp được nàng chút gì.

Cho tới nay, nàng vẫn luôn nghĩ về thời đại này quá đỗi đơn giản, cho dù có biết hết kết cục trong tương lai, hay có thể bày mưu nghĩ kế, thì chuyện sống được một ngày là một phần gian nan.Không nhớ ra được qua bao lâu, Chức Cẩm mới từ trong phòng của Hòa Bích đi ra, Tử Dạ đứng ở trước cửa, run lẩy bẩy, khi nhìn thấy Chức Cẩm, nước mắt nàng cũng nhịn không được nữa, tràn mi mà ra.Chức Cẩm hơi kéo y phục, đến gần Tử Dạ, đưa tay giúp nàng lau đi nước mắt, nói: "Nha đầu ngốc, đông lạnh, đi, chúng ta nên trở về vương phủ."Tử Dạ chỉ cảm thấy đau lòng đến khó chịu, mỗi một bước theo Chức Cẩm hồi phủ, đều để nàng cảm thấy nặng nề.Một nữ tử khiến ai nhìn thấy cũng yêu thích này, có thể tình nguyện nhiều lần hi sinh? So với Chức Cẩm mà nói, tình yêu Tử Dạ dành cho Trường Cung, mãi mãi cũng chẳng thể bắt kịp nàng...Đi vào Lan Lăng Vương phủ bằng cửa sau, Chức Cẩm khoác lên tay của nàng, nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay Tử Dạ, nói: "Muốn khóc, thì khóc ở đây đi, sau khi trở về, đừng cho Trường Cung trông thấy nước mắt của ngươi.

Ta rất khỏe, thật rất tốt, chí ít Hòa Bích đối với ta, cũng coi như thực tình.""Chức Cẩm..." Tử Dạ ôm chặt lấy thân thể Chức Cẩm "Ngươi vì sao lại làm vậy?Chức Cẩm vỗ nhè nhẹ lên áo Tử Dạ nhịn được nước mắt trong vành mắt, Xem như ta không cho Trường Cung được cả đời, thì ta sẽ thủ hộ nàng cả đời.

Năm đó không hiểu tình, bây giờ đã hiểu, dù cho đã bỏ lỡ, cũng vẫn có thể vì nàng làm chút gì, không phải sao?" Chức Cẩm cười đến thoải mái, "Có lẽ lão thiên thương hại Trường Cung, ngươi xem, để cho ta ở thời điểm này có hài tử, Trường Cung có cơ hội rời đi nơi này, tìm tới nơi vốn nên thuộc về nàng.

Nói xong, Chức Cẩm nhẹ nhàng đẩy Tử Dạ ra, nắm chặt tay của nàng, nói, "Ta không có cảm thấy ủy khuất, thật đó, một chút cũng không có ủy khuất, ta ngược lại cảm thấy vui vẻ, bởi vì, Trường Cung rốt cục được tự do."Ngươi ngốc..." Tử Dạ lắc đầu, lắc đầu liên tục, "Trường Cung không thể cô phụ ngươi, nàng tuyệt không thể cô phụ ngươi! Đi, ta dẫn ngươi đi gặp nàng, các ngươi hảo hảo nói một câu..."Muộn rồi..." Chức Cẩm lôi kéo ống tay áo của mình, nói, "Bây giờ nói cho nàng, bất quá là bắt nàng chịu tội thêm mà thôi, thay vì để cho nàng biết, ta có người yêu thương, có ngươi sủng ái là đủ rồi, chí ít trong lòng của nàng sẽ không khó chịu, nàng có thể đi trên con đường bằng phẳng hơn.

Nói xong, Chức Cẩm nghiêm mặt nhìn Tử Dạ, nói: "Ngươi đừng cô phụ nàng, đừng cô phụ nàng...!Ngươi nếu thật muốn vì ta làm chút gì, liền hảo hảo đối đãi với nàng, chỉ cần nàng hạnh phúc, ta cũng cảm thấy vui vẻ —— năm đó ta khờ dại một lần, liền không cách nào quay đầu lại, bây giờ, ta chỉ hy vọng ngươi đừng bước theo gót của ta."Ta...!Ta..." Tâm Tử Dạ phá lệ dày vò, biết những điều này rồi, thì làm sao còn có thể yên tâm thoải mái đi yêu Trường Cung đây?Chức Cẩm mở lòng bàn tay Tử Dạ ra, ở phía trên viết xuống một chữ "Nhân", cười nói: "Lòng ngươi có nàng, tự nhiên sẽ nguyện ý đi yêu nàng, lòng nàng có ngươi, tự nhiên sẽ nguyện ý bảo hộ ngươi, nhất phiết nhất nại [1], liền thành chữ 人"nhân này, nhiều nét hơn cũng không được." Chức Cẩm nhìn Tử Dạ hai mắt đẫm lệ, nói, "Ta vẽ không ra một nét mác còn lại, vậy giao cho ngươi đi giúp ta vẽ thành, xem như đây là chuyện ta cầu xin ngươi, đáp ứng ta, được không?""Ta..." Tử Dạ nghẹn ngào, chỉ cảm thấy nước mắt cuồn cuộn tuôn ra hốc mắt, không cách nào nói tiếp được.Chức Cẩm êm ái lau lấy nước mắt trên mặt Tử Dạ, "Nha đầu ngốc, đừng khóc...!Đáp ứng ta, quãng đời còn lại của ta mới có thể an tâm..."Tử Dạ cắn chặt răng, chậm chạp không dám gật đầu, niềm hạnh phúc như vậy xây dựng ở trên sự hi sinh của Chức Cẩm, nàng làm không được, nàng tin Trường Cung cũng làm không được..."Tử Dạ..." Chức Cẩm với thanh âm thê lương, vừa gọi đã cảm thấy một trận buồn nôn, mắt tối sầm lại, ngã xuống."Chức Cẩm!" Tử Dạ khẩn trương ôm Chức Cẩm vào lòng, bối rối kêu lên, "Ngươi đừng dọa ta, ngươi thế nào? Ngươi tỉnh lại đi! Người đâu! Người đâu mau tới đây![1] Một nét phẩy, một nét mác: sẽ thành chữ nhân, ý Chức Cẩm nói trong tình yêu chỉ cần hai người chống đỡ cho nhau là được, thêm một nét sẽ không còn là chữ nhân nữa..

Chapter
1 Chương 1: 1: Dạ Hội Đêm
2 Chương 2: 2: Hắc Ngọc Giới
3 Chương 3: 3: Đêm Chạy Trốn
4 Chương 4: 4: Không Gian Sai
5 Chương 5: 5: Trước Ác Chiến
6 Chương 6: 6: Ức Trong Tuyết
7 Chương 7: 7: Năm Trăm Kỵ
8 Chương 8: 8: Thắng Lạc Dương
9 Chương 9: 9: Lệnh Ám Sát
10 Chương 10: 10: Thử Phân Ly
11 Chương 11: 11: Dưới Ánh Trăng
12 Chương 12: 12: Cung Môn Tiếu
13 Chương 13: 13: Tham Hư Hoàng
14 Chương 14: 14: Mộc Trung Hí
15 Chương 15: 15: Đoạn Dận Tán
16 Chương 16: 16: Nghiệp Thành Tịch
17 Chương 17: 17: Tuyết Ngàn Dặm
18 Chương 18: 18: Nhập Trường An
19 Chương 19: 19: Ám Triều Dũng
20 Chương 20: 20: Xuất Khốn Cục
21 Chương 21: 21: Tướng Quân Hội
22 Chương 22: 22: Đăng Khôi Thủ
23 Chương 23: 23: Diêm Thượng Tuyết
24 Chương 24: 24: Phó Thác Sai
25 Chương 25: 25: Xuất Kỳ Cục
26 Chương 26: 26: Đao Ảnh Loạn
27 Chương 27: 27: Trong Tuyết Ảnh
28 Chương 28: 28: Phong Tuyết Tung Bay
29 Chương 29: 29: Đại Hôn Hỉ
30 Chương 30: 30: Trường Cung Hiện
31 Chương 31: 31: Ánh Nến Động
32 Chương 32: 32: Thu Quan Cục
33 Chương 33: 33: Móng Ngựa Gấp
34 Chương 34: 34: Ba Ba Trong Chậu
35 Chương 35: 35: Trong Cục Kế
36 Chương 36: 36: Vây Sát Đấu
37 Chương 37: 37: Thiên Tử Binh
38 Chương 38: 38: Áo Lông Chồn Ẩm Ướt
39 Chương 39: 39: Kiếp Sau Âm
40 Chương 40: 40: Tiền Đồ Mù Mịt
41 Chương 41: 41: Ức Vãng Tích
42 Chương 42: 42: Hãy Thẳng Thắn
43 Chương 43: 43: Niệm Nô Kiều
44 Chương 44: 44: Đêm Đông Dài
45 Chương 45: 45: Tân Khai Cục
46 Chương 46: 46: Trăm Dặm Nghênh Đón
47 Chương 47: 47: Chiếc Giày Nhỏ
48 Chương 48: 48: Tam Túc Tang
49 Chương 49: 49: Hồi Mộng Thương
50 Chương 50: 50: Nguyệt Trung Ảnh
51 Chương 51: 51: Nguy Cơ Khởi
52 Chương 52: 52: Nhập Sông Băng
53 Chương 53: 53: Gò Má Ánh Hồng
54 Chương 54: 54: Chuyện Năm Xưa
55 Chương 55: 55: Từ Nay Say H
56 Chương 56: 56: Biên Quan Gấp
57 Chương 57: 57: Chiết Chi Thán
58 Chương 58: 58: Hữu Tử Thê
59 Chương 59: 59: Đêm Từ Biệt
60 Chương 60: 60: Trống Trận Vang
61 Chương 61: 61: Ván Cờ Mở
62 Chương 62: 62: Khiếu Lang Cốc
63 Chương 63: 63: Mối Thù Của Hộc Luật Gia
64 Chương 64: 64: Quỳ Bên Cửa
65 Chương 65: 65: Bắc Cương
66 Chương 66: 66: Vây Sóc Thành
67 Chương 67: 67: Hồng Nhan Mãng
68 Chương 68: 68: Trói Loạn Tâm
69 Chương 69: 69: Phá Sóc Thành
70 Chương 70: 70: Say Thử Tiêu
71 Chương 71: 71: Song Diện Kế
72 Chương 72: 72: Chung Thành Tương
73 Chương 73: 73: Khách Hoàng Tuyền
74 Chương 74: 74: Thật Giả Mê
75 Chương 75: 75: Đoạn Nghiệt Duyên
76 Chương 76: 76: Lan Lăng Vương Nhập Trận Khúc
77 Chương 77: 77: Cung Đình Loạn
78 Chương 78: 78: Kiếp Thái Bạch
79 Chương 79: 79: Tâm Thục Chính
80 Chương 80: 80: Vấn Hắc Bạch
81 Chương 81: 81: Trong Lúc Say Tỉnh
82 Chương 82: 82: Đường Về Hiện
83 Chương 83: 83: Sinh Cơ Lộ
84 Chương 84: 84: Gõ Tiên Môn
85 Chương 85: 85: Tân Phủ Ám
86 Chương 86: 86: Thanh Ca Phường
87 Chương 87: 87: Lưỡng Địa Nan
88 Chương 88: 88: Thị Phi Mê
89 Chương 89: 89: Thanh Bạch Bị Vùi Lấp
90 Chương 90: 90: Túc Địch Phùng
91 Chương 91: 91: Thôi Song Ca
92 Chương 92: 92: Tự Bảo Kế
93 Chương 93: 93: Dạ Thẩm Kinh
94 Chương 94: 94: Tình Duyên Tẫn
Chapter

Updated 94 Episodes

1
Chương 1: 1: Dạ Hội Đêm
2
Chương 2: 2: Hắc Ngọc Giới
3
Chương 3: 3: Đêm Chạy Trốn
4
Chương 4: 4: Không Gian Sai
5
Chương 5: 5: Trước Ác Chiến
6
Chương 6: 6: Ức Trong Tuyết
7
Chương 7: 7: Năm Trăm Kỵ
8
Chương 8: 8: Thắng Lạc Dương
9
Chương 9: 9: Lệnh Ám Sát
10
Chương 10: 10: Thử Phân Ly
11
Chương 11: 11: Dưới Ánh Trăng
12
Chương 12: 12: Cung Môn Tiếu
13
Chương 13: 13: Tham Hư Hoàng
14
Chương 14: 14: Mộc Trung Hí
15
Chương 15: 15: Đoạn Dận Tán
16
Chương 16: 16: Nghiệp Thành Tịch
17
Chương 17: 17: Tuyết Ngàn Dặm
18
Chương 18: 18: Nhập Trường An
19
Chương 19: 19: Ám Triều Dũng
20
Chương 20: 20: Xuất Khốn Cục
21
Chương 21: 21: Tướng Quân Hội
22
Chương 22: 22: Đăng Khôi Thủ
23
Chương 23: 23: Diêm Thượng Tuyết
24
Chương 24: 24: Phó Thác Sai
25
Chương 25: 25: Xuất Kỳ Cục
26
Chương 26: 26: Đao Ảnh Loạn
27
Chương 27: 27: Trong Tuyết Ảnh
28
Chương 28: 28: Phong Tuyết Tung Bay
29
Chương 29: 29: Đại Hôn Hỉ
30
Chương 30: 30: Trường Cung Hiện
31
Chương 31: 31: Ánh Nến Động
32
Chương 32: 32: Thu Quan Cục
33
Chương 33: 33: Móng Ngựa Gấp
34
Chương 34: 34: Ba Ba Trong Chậu
35
Chương 35: 35: Trong Cục Kế
36
Chương 36: 36: Vây Sát Đấu
37
Chương 37: 37: Thiên Tử Binh
38
Chương 38: 38: Áo Lông Chồn Ẩm Ướt
39
Chương 39: 39: Kiếp Sau Âm
40
Chương 40: 40: Tiền Đồ Mù Mịt
41
Chương 41: 41: Ức Vãng Tích
42
Chương 42: 42: Hãy Thẳng Thắn
43
Chương 43: 43: Niệm Nô Kiều
44
Chương 44: 44: Đêm Đông Dài
45
Chương 45: 45: Tân Khai Cục
46
Chương 46: 46: Trăm Dặm Nghênh Đón
47
Chương 47: 47: Chiếc Giày Nhỏ
48
Chương 48: 48: Tam Túc Tang
49
Chương 49: 49: Hồi Mộng Thương
50
Chương 50: 50: Nguyệt Trung Ảnh
51
Chương 51: 51: Nguy Cơ Khởi
52
Chương 52: 52: Nhập Sông Băng
53
Chương 53: 53: Gò Má Ánh Hồng
54
Chương 54: 54: Chuyện Năm Xưa
55
Chương 55: 55: Từ Nay Say H
56
Chương 56: 56: Biên Quan Gấp
57
Chương 57: 57: Chiết Chi Thán
58
Chương 58: 58: Hữu Tử Thê
59
Chương 59: 59: Đêm Từ Biệt
60
Chương 60: 60: Trống Trận Vang
61
Chương 61: 61: Ván Cờ Mở
62
Chương 62: 62: Khiếu Lang Cốc
63
Chương 63: 63: Mối Thù Của Hộc Luật Gia
64
Chương 64: 64: Quỳ Bên Cửa
65
Chương 65: 65: Bắc Cương
66
Chương 66: 66: Vây Sóc Thành
67
Chương 67: 67: Hồng Nhan Mãng
68
Chương 68: 68: Trói Loạn Tâm
69
Chương 69: 69: Phá Sóc Thành
70
Chương 70: 70: Say Thử Tiêu
71
Chương 71: 71: Song Diện Kế
72
Chương 72: 72: Chung Thành Tương
73
Chương 73: 73: Khách Hoàng Tuyền
74
Chương 74: 74: Thật Giả Mê
75
Chương 75: 75: Đoạn Nghiệt Duyên
76
Chương 76: 76: Lan Lăng Vương Nhập Trận Khúc
77
Chương 77: 77: Cung Đình Loạn
78
Chương 78: 78: Kiếp Thái Bạch
79
Chương 79: 79: Tâm Thục Chính
80
Chương 80: 80: Vấn Hắc Bạch
81
Chương 81: 81: Trong Lúc Say Tỉnh
82
Chương 82: 82: Đường Về Hiện
83
Chương 83: 83: Sinh Cơ Lộ
84
Chương 84: 84: Gõ Tiên Môn
85
Chương 85: 85: Tân Phủ Ám
86
Chương 86: 86: Thanh Ca Phường
87
Chương 87: 87: Lưỡng Địa Nan
88
Chương 88: 88: Thị Phi Mê
89
Chương 89: 89: Thanh Bạch Bị Vùi Lấp
90
Chương 90: 90: Túc Địch Phùng
91
Chương 91: 91: Thôi Song Ca
92
Chương 92: 92: Tự Bảo Kế
93
Chương 93: 93: Dạ Thẩm Kinh
94
Chương 94: 94: Tình Duyên Tẫn