Chương 85: Chu Mặc, noel vui vẻ!

Editor: Băng Tiêu

Beta – reader: Băng Tiêu

“Ý cậu nói, giác mạc hiến cho Chu Mặc là của Phí Nhĩ Đức?” Lục Hoa Thiên kinh ngạc hỏi, y biết tên kia yêu Chu Mặc, song vẫn vì hành động của hắn mà rung động, ở đây ai cũng yêu nam nhân, chứ không phải chỉ mình y.

Nhưng bây giờ có thể ở bên Chu Mặc, mỗi ngày thưởng thức tài nghệ nấu ăn của hắn, chỉ có y và Mile thôi.

Có lẽ trước kia Lục Hoa Thiên có thể vì thế mà sung sướng, thậm chí còn có chút hả hê, song không biết có phải vì yêu Chu Mặc hay không, mà đứng ở vị trí của Phí Nhĩ Đức, y lại có chút tiếc nuối, nếu như đổi lại y là Phí Nhĩ Đức, y sẽ từ bỏ sao?

Từ bỏ sống cùng nam nhân những ngày cuối đời, mà lựa chọn cô độc chết đi.

Cùng với…

Nói hết sự thật cho người yêu, rồi cùng người đó sống nốt quãng thời gian còn lại.

———————

“Anh đi đây, noel vui vẻ.” Nam tử anh tuấn ôn hòa tươi cười, lo lắng trong nội tâm y đã theo gió bay đi, mùa đông chưa qua, nhưng lúc này, y như sống trong thời tiết ấm áp cùng ánh nắng rực rỡ của mùa xuân, bác sĩ không phải nói y sống không qua lễ noel năm nay sao?

Thế mà giờ, không phải y vẫn đang khoẻ mạnh đứng ở đây ư?

Vẫn kiên trì, kỳ thật chỉ vì muốn nhìn thấy nam nhân lần cuối.

Y không đủ kiên cường, không cách nào quên được tình yêu với Chu Mặc, không thể không nghĩ, cũng không thể không gặp lại hắn.

“…” Hận sao? Đúng là đã từng hận, nhưng Chu Mặc không biết tại sao mình không thể tiếp tục hận Phí Nhĩ Đức, hắn biết y có chuyện gì đó giấu hắn, chỉ là y không chịu nói cho hắn biết, cho nên hắn không thể làm gì được.

Lúc thấy Phí Nhĩ Đức xoay người rời đi, Chu Mặc bỗng có cảm giác, cả đời này sẽ không gặp lại y nữa…

“Cùng ăn cơm nhé!” Nhịn không được, cuối cùng Chu Mặc vẫn nói.

Đã đi ba bước, nam tử thoáng đứng lại, sống lưng có chút run rẩy, chỉ vài giây ngắn ngủi, mà như giãy dụa mấy vạn năm.

Giờ khắc này, trong lòng Phí Nhĩ Đức rất muốn, song y không thể động đậy nổi.

Hết thảy… đều đã qua…

Không còn cơ hội để quay lại nữa.

“Không được, hẹn gặp lại, Noel vui vẻ.” Chu Mặc nhìn không thấy mặt Phí Nhĩ Đức, mà Phí Nhĩ Đức thì cố nhịn thống khổ, cũng tận lực khắc chế tâm tình, thanh âm vẫn ôn nhu, như bông tuyết trong đêm, tung bay trong không trung… hàm chứa nỗi nhớ nhung với người y yêu nhất.

Phí Nhĩ Đức từng bước từng bước đi xa, trên con đường tuyệt lộ vĩnh viễn không thể quay đầu lại, y có thể cảm nhận được Chu Mặc đang theo sau mình, nhưng rất nhanh, tiếng bước chân đó đã dừng lại.

Y biết Chu Mặc muốn giữ mình lại, nhưng y không cách nào ở lại được, ở lại, chỉ làm nam nhân thêm một lần thương tổn.

Phí Nhĩ Đức không biết mình nên đi đâu, y không ngừng bước, từng bước từng bước một, hai bên đường, người qua kẻ lại tấp nập mang theo nụ cười hạnh phúc. Còn có một đôi trai gái đang đùa vui bên nhau, tiếng cười rộn rã vang lên hòa quyện cùng những bài hát noel vui vẻ.

Dưới gốc cây noel thật to, Phí Nhĩ Đức dừng lại, trong bụng vẫn truyền tới cảm giác đau đớn vô cùng mà từ nãy khi đứng cạnh Chu Mặc, y đã phải cố gắng lắm mới che dấu được.

Chu Mặc đã rời đi, lúc này Phí Nhĩ Đức mới đè một tay vào bụng mình, quay đầu lại, y loáng thoáng nhìn thấy bóng lưng mơ hồ của nam nhân.

Hắn với y, đã càng ngày càng xa nhau.

Mà khoảng cách cuối cùng, sẽ là khoảng cách giữa sự sống và cái chết mà không ai có thể vượt qua.

Đau không? Rất đau, đau đến mức khiến Phí Nhĩ Đức chỉ muốn đâm thủng bụng mình, nhưng trên mặt y vẫn là nụ cười hạnh phúc, y không sợ chết, càng không sợ tử thần sẽ tới bất cứ lúc nào.

Bởi vì, hắn đã hoàn thành di nguyện của y.

Âm nhạc cùng tiếng cười rộn rã dần dần trở nên mơ hồ không rõ, cảnh tượng trước mắt cũng vặn vẹo loang lổ, Phí Nhĩ Đức hít sâu một hơi, nhưng vẫn không nhịn được đau đớn mà quỳ sụp xuống, đầu của y vẫn hướng về phía Chu Mặc đã rời đi, trong ánh mắt, chỉ còn duy nhất bóng lưng mơ hồ của nam nhân.

Thế giới… dần biến thành một màu trắng toát.

————————

Chu Mặc không biết bản thân trở về bằng cách nào, trong lòng hắn, tự dưng cảm thấy phiền muộn khó tả, là bởi vì Phí Nhĩ Đức đã thực sự rời đi, hay bởi vì hắn đã không còn hận y nữa?

Đúng lúc đó, bầu trời xuất hiện những bông tuyết trắng tinh, màu trắng của tuyết, kết hợp với màu đỏ lãng mạn, trông thật xinh đẹp…

Rơi vào trong tay, bông tuyết lạnh lẽo như cây kim đâm vào da thịt, có chút đau…

Một khắc đó, tựa hồ còn đâm vào tim hắn, đau đớn vô cùng.

Chuyện gì xảy ra thế này? Chắc do hắn suy nghĩ nhiều quá chăng…

Chu Mặc hít sâu một hơi, nắm chặt bông tuyết trong tay, vì nhiệt độ cơ thể, mà bông tuyết ngay lập tức tan thành nước, theo khe hở mà rơi xuống mặt đất…

Lễ Noel, vốn là ngày của màu trắng và màu đỏ.

Đằng sau nơi nam nhân không nhìn thấy, từ trên thân thể của Phí Nhĩ Đức chảy ra một thứ chất lỏng màu đỏ, đầy lãng mạn cùng thê mỹ, hòa vào trong những bông tuyết trắng tinh khiết.

Lúc Chu Mặc về tới nhà, vừa mở cửa ra, nghênh đón hắn chính là bữa cơm thịnh soạn với những ngọn nến lấp lánh do Lục Hoa Thiên và Mile chuẩn bị, khiến hắn không khỏi nhoẻn miệng cười.

——————

Chu Mặc…

Chu Mặc của anh, bây giờ nhất định em rất hạnh phúc, đúng không?

Trong làn tuyết lạnh như băng, nam tử cô độc đã không cách nào cảm nhận được người xung quanh đang la hét ầm ĩ, y lẳng lặng nằm trong làn tuyết tinh khiết, nhiệt độ cơ thể dần dần giảm xuống, một dòng máu đỏ tươi chảy ra, trên làn tuyết, như một sợi ruy băng đỏ chói.

Y vẫn mang theo nụ cười hạnh phúc, ánh mắt bên phải cũng đã vĩnh viễn nhắm lại.

Lễ noel cuối cùng của y, là một lễ noel đẹp nhất, hạnh phúc nhất.

Chu Mặc, Noel vui vẻ.

————————–

“Chu Mặc, Noel vui vẻ.” Chu Mặc không biết mình có nghe nhầm không, mà tự dưng đang ở bên Lục Hoa Thiên và Mile, hắn phảng phất nghe thấy âm thanh của người thứ ba.

Người kia, cũng ôn nhu nói với hắn câu: “Chu Mặc, Noel vui vẻ.”

“Sao lại khóc?” Mile ôn nhu lau đi giọt lệ trên khóe mắt Chu Mặc.

Chu Mặc không nhịn được mà chảy nước mắt, hắn đang hạnh phúc kia mà, những người này yêu hắn, đáng lẽ hắn phải cao hứng chứ, tại sao không kiềm chế được mà rơi nước mắt đây?

Hắn không biết, thật sự không biết…

Trong lòng vừa vui vẻ vừa thống khổ, làm cho nam nhân không nói nên lời, chỉ có thể nhớ lại người yêu trước kia của hắn.

Lễ Noel hạnh phúc vui sướng này, kết quả lại tràn ngập nước mắt đau lòng của Chu Mặc.

Chapter
1 Chương 1: Quấy rối trong khoang thuyền (thượng)
2 Chương 2: Quấy rối trong khoang thuyền (hạ)
3 Chương 3: Sếp mới là người lạnh lùng
4 Chương 4: Một ngày bi thảm của Chu Mặc
5 Chương 5: Kẻ xâm nhập
6 Chương 6: Trợ bởi vì ”Nhạc”
7 Chương 7: Lời nói thật khi say rượu
8 Chương 8: Chào buổi sáng, Chu Mặc
9 Chương 9: Món ngon ở nhà bếp
10 Chương 10: Trung thu, ở chung, bánh trung thu
11 Chương 11: Dầu mát xa
12 Chương 12: Ý nghĩ đen tối (thượng)
13 Chương 13: Ý nghĩ đen tối (trung)
14 Chương 14: Ý nghĩ đen tối (hạ)
15 Chương 15: Cuộc điện thoại lạ
16 Chương 16: Mile
17 Chương 17: Va chạm
18 Chương 18: Tiệc rượu ác mộng (thượng)
19 Chương 19: Tiệc rượu ác mộng (trung)
20 Chương 20: Tiệc rượu ác mộng (hạ)
21 Chương 21: Kiềm chế phản kháng
22 Chương 22: Bóng đêm mê tình (thượng)
23 Chương 23: Bóng đêm mê tình (trung)
24 Chương 24: Bóng đêm mê tình (hạ)
25 Chương 25: Sự an ủi của Mile
26 Chương 26: Vô tình
27 Chương 27: Sự hiểu lầm, trách nhiệm của lang
28 Chương 28: Giằng co
29 Chương 29: Vĩnh viễn không buông tha
30 Chương 30: Là yêu, hay chỉ là thỏa mãn
31 Chương 31: Không có chỗ trốn
32 Chương 32: Hợp tác vui vẻ
33 Chương 33: Mối quan hệ
34 Chương 34: Ai mới là con mồi
35 Chương 35: Va chạm
36 Chương 36: Mê loạn
37 Chương 37: Hung ác
38 Chương 38: Cảnh khốn cùng của kẻ tù tội
39 Chương 39: Cự tuyệt
40 Chương 40: Câu dẫn – Chạy trốn
41 Chương 41: Ảo ảnh (hồi ức chấm dứt)
42 Chương 42: Chuyển nhà (Thượng)
43 Chương 43: Chuyển nhà (Trung)
44 Chương 44: Chuyển nhà (Hạ)
45 Chương 45: Tàn khốc cướp đoạt
46 Chương 46: Sự an ủi dối trá
47 Chương 47: Giao chiến
48 Chương 48: Chứng minh ngươi yêu ta
49 Chương 49: Càng ngày càng nghiêm trọng
50 Chương 50: Tịch mịch
51 Chương 51: Ta yêu ngươi
52 Chương 52: Ngọt ngào cùng thống khổ
53 Chương 53: Hạnh phúc cùng phá hủy
54 Chương 54: Chướng ngại
55 Chương 55: Kí ức của Mile
56 Chương 56: Trị liệu
57 Chương 57: Hiểu lầm
58 Chương 58: Tình địch
59 Chương 59: Lời đồn đại
60 Chương 60: Ảnh chụp
61 Chương 61: Lục Hoa Thiên công kích
62 Chương 62: Hiểu lầm gây đau lòng
63 Chương 63: Mile rời đi (thượng)
64 Chương 64: Mile rời đi (trung)
65 Chương 65: Mile rời đi (Hạ)
66 Chương 66: Nhặt được nam nhân!
67 Chương 67: Ôn nhu chiếm hữu!
68 Chương 68: Lựa chọn!
69 Chương 69: Giải hòa cùng chân tướng!
70 Chương 70: Bắt cóc!
71 Chương 71: Sinh tử!
72 Chương 72: Bị anh em sinh đôi ngược đãi!
73 Chương 73: Dã thú!
74 Chương 74: Cứu vớt!
75 Chương 75: Trở về trả thù!
76 Chương 76: Búp bê tan vỡ!
77 Chương 77: Chân tướng!
78 Chương 78: Ở lại!
79 Chương 79: Vết sẹo!
80 Chương 80: Sinh nhật vui vẻ!
81 Chương 81: Anh là lễ vật của em!
82 Chương 82: Nắng sớm!
83 Chương 83: Cố nhân!
84 Chương 84: Tiếc nuối!
85 Chương 85: Chu Mặc, noel vui vẻ!
86 Chương 86: Tiếc nuối của sinh mạng!
Chapter

Updated 86 Episodes

1
Chương 1: Quấy rối trong khoang thuyền (thượng)
2
Chương 2: Quấy rối trong khoang thuyền (hạ)
3
Chương 3: Sếp mới là người lạnh lùng
4
Chương 4: Một ngày bi thảm của Chu Mặc
5
Chương 5: Kẻ xâm nhập
6
Chương 6: Trợ bởi vì ”Nhạc”
7
Chương 7: Lời nói thật khi say rượu
8
Chương 8: Chào buổi sáng, Chu Mặc
9
Chương 9: Món ngon ở nhà bếp
10
Chương 10: Trung thu, ở chung, bánh trung thu
11
Chương 11: Dầu mát xa
12
Chương 12: Ý nghĩ đen tối (thượng)
13
Chương 13: Ý nghĩ đen tối (trung)
14
Chương 14: Ý nghĩ đen tối (hạ)
15
Chương 15: Cuộc điện thoại lạ
16
Chương 16: Mile
17
Chương 17: Va chạm
18
Chương 18: Tiệc rượu ác mộng (thượng)
19
Chương 19: Tiệc rượu ác mộng (trung)
20
Chương 20: Tiệc rượu ác mộng (hạ)
21
Chương 21: Kiềm chế phản kháng
22
Chương 22: Bóng đêm mê tình (thượng)
23
Chương 23: Bóng đêm mê tình (trung)
24
Chương 24: Bóng đêm mê tình (hạ)
25
Chương 25: Sự an ủi của Mile
26
Chương 26: Vô tình
27
Chương 27: Sự hiểu lầm, trách nhiệm của lang
28
Chương 28: Giằng co
29
Chương 29: Vĩnh viễn không buông tha
30
Chương 30: Là yêu, hay chỉ là thỏa mãn
31
Chương 31: Không có chỗ trốn
32
Chương 32: Hợp tác vui vẻ
33
Chương 33: Mối quan hệ
34
Chương 34: Ai mới là con mồi
35
Chương 35: Va chạm
36
Chương 36: Mê loạn
37
Chương 37: Hung ác
38
Chương 38: Cảnh khốn cùng của kẻ tù tội
39
Chương 39: Cự tuyệt
40
Chương 40: Câu dẫn – Chạy trốn
41
Chương 41: Ảo ảnh (hồi ức chấm dứt)
42
Chương 42: Chuyển nhà (Thượng)
43
Chương 43: Chuyển nhà (Trung)
44
Chương 44: Chuyển nhà (Hạ)
45
Chương 45: Tàn khốc cướp đoạt
46
Chương 46: Sự an ủi dối trá
47
Chương 47: Giao chiến
48
Chương 48: Chứng minh ngươi yêu ta
49
Chương 49: Càng ngày càng nghiêm trọng
50
Chương 50: Tịch mịch
51
Chương 51: Ta yêu ngươi
52
Chương 52: Ngọt ngào cùng thống khổ
53
Chương 53: Hạnh phúc cùng phá hủy
54
Chương 54: Chướng ngại
55
Chương 55: Kí ức của Mile
56
Chương 56: Trị liệu
57
Chương 57: Hiểu lầm
58
Chương 58: Tình địch
59
Chương 59: Lời đồn đại
60
Chương 60: Ảnh chụp
61
Chương 61: Lục Hoa Thiên công kích
62
Chương 62: Hiểu lầm gây đau lòng
63
Chương 63: Mile rời đi (thượng)
64
Chương 64: Mile rời đi (trung)
65
Chương 65: Mile rời đi (Hạ)
66
Chương 66: Nhặt được nam nhân!
67
Chương 67: Ôn nhu chiếm hữu!
68
Chương 68: Lựa chọn!
69
Chương 69: Giải hòa cùng chân tướng!
70
Chương 70: Bắt cóc!
71
Chương 71: Sinh tử!
72
Chương 72: Bị anh em sinh đôi ngược đãi!
73
Chương 73: Dã thú!
74
Chương 74: Cứu vớt!
75
Chương 75: Trở về trả thù!
76
Chương 76: Búp bê tan vỡ!
77
Chương 77: Chân tướng!
78
Chương 78: Ở lại!
79
Chương 79: Vết sẹo!
80
Chương 80: Sinh nhật vui vẻ!
81
Chương 81: Anh là lễ vật của em!
82
Chương 82: Nắng sớm!
83
Chương 83: Cố nhân!
84
Chương 84: Tiếc nuối!
85
Chương 85: Chu Mặc, noel vui vẻ!
86
Chương 86: Tiếc nuối của sinh mạng!