Chương 74: Cứu vớt!

Editor: Băng Tiêu

Beta – reader: Băng Tiêu

Trái tim như muốn lao ra khỏi lồng ngực, từng tiềng “thình thịch thình thích” mãnh liệt đâm vào lý trí Lục Hoa Thiên.

Y cắn chặt môi, cả người cứng ngắc như đặc công ở trên phim, phảng phất chỉ nhẹ nhàng lôi kéo là y sẽ bạo phát.

Nam tử mở cửa xe lamborghini, tay nắm chặt vô lăng đến nổi cả gân xanh, kéo cần số một phát, chiếc xe liền vọt đi.

Chiếc xe đen tuyền trên nền tuyết trắng như cơn gió lốc xẹt qua.

“Mẹ kiếp, mày không muốn sống nữa à!”

Chiếc xe điên cuồng vọt qua, khiến các tài xế khác mở miệng chửi mắng.

Đúng vậy, y thật không muốn sống nữa, như một thằng điên mà lao xe vùn vụt.

Trên trán chảy đầy mồ hôi, các dây thần kinh kéo căng như dây đàn, hai mắt tràn ngập lửa giận, cùng trái tim như muốn chui ra khỏi lồng ngực.

Điều đáng ăn mừng duy nhất chính là trong điện thoại của nam nhân, y đã cài hệ thống định vị.

Lục Hoa Thiên nhìn khu nhà cao cấp càng lúc càng gần trước mắt, cũng không thèm để ý đám bảo tiêu ở cổng, tựa như không thấy những người đó, y giật mạnh vọt thẳng vào trong.

———————–

Tròng mắt nổi đầy tơ máu, trong miệng cũng tràn ngập vị tanh nồng, không biết là máu của ai, nhưng đều dơ bẩn như nhau.

Nửa khuôn mặt đầy máu, nam nhân té ngã trên mặt đất có chút co quắp, như một con sơn dương sắp chết, bộ lông tuyết trắng không còn, chỉ có đả thương khắp người, cùng máu và thứ chất lỏng không rõ.

Đôi môi run rẩy cố gắng hô hấp, đau đớn kịch liệt đã thành chết lặng, thêm nhiều đau đớn bất quá cũng chỉ làm tinh thần của nam thân thêm tan nát.

Như một con sông, trong nháy mắt vỡ đê mà rít gào, nam nhân mất đi lý trí, cũng quên đi hết thảy.

Nhìn nam tử tóc xanh lúc nãy không ngừng mắng chửi, lại là kẻ vừa dùng dao đâm vào chính em trai ruột thịt một phát.

Nam nhân nghe thấy nam tử tóc xanh cười nói với người chết: “An tâm đi, anh sẽ thay em giết chết tên tiện nhân này.”

“Ít đi một người, tài sản của ta chẳng phải càng tăng sao, ha ha.” Nam tử tóc xanh rút dao ra, ném về phía nam nhân.

Lưỡi dao sắc bén đầy máu càng làm nam nhân hoảng sợ.

Nam nhân dùng tia khí lực cuối cùng động đậy, không chút suy nghĩ cầm lấy con dao lao về phía nam tử.

Chu Mặc nhìn thấy vẻ mặt đầy kinh ngạc của người kia, sau đó biến thành phẫn nộ cùng sợ hãi.

“Rầm!” Cửa phòng bật mở, mà người trong phòng cũng đồng thời ngã xuống.

“Chu Mặc!” Hét lên một tiếng đầy tuyệt vọng, nhìn nam nhân hôn mê trên đất, cùng máu tươi chảy xung quanh, Lục Hoa Thiên đứng đó, không nói cũng không rằng, mà y cũng không biết nói gì.

Cởi áo ngoài khoác lên thân thể trải đầy vết thương của nam nhân, Chu Mặc cảm nhận được một tia ấm áp thẩm thấu qua da, xua đi một chút màu xám tử vong.

“Giết… giết người.” Hắn giết người rồi, hắn giết người rồi!

Từng tiếng khàn khàn, mái tóc đen dính đầy máu, khuôn mặt tái nhợt cùng ánh mắt trống rỗng làm nam tử đau lòng vô cùng.

Lục Hoa Thiên lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Chúng ta đi thôi, không sao đâu, không sao, hết thảy đều tốt rồi, tôi sẽ chăm sóc bảo vệ em…” Y gần như muốn giết chết tất cả mọi người ở đây…

“Cứu… cứu…” Nam tử tóc lam lúc này cố lết ra cửa mà la, dung nhan tuấn mỹ đầy vặn vẹo.

Lục Hoa Thiên trầm mặc không nói gì, đặt nhẹ Chu Mặc xuống, rồi đi ra giẫm lên lưng kẻ kia, sau đó rút con dao ra, không để ý đến hắn hô gào, mà lại lần nữa tàn nhẫn đâm mạnh vào trái tim hắn.

Nếu có thời gian, y tuyệt đối sẽ không để tên này chết dễ dàng như vậy.

Nhưng bây giờ…

Lục Hoa Thiên lập tức xoay người ôm lấy Chu Mặc, điên cuồng chạy ra ngoài, bây giờ không thể trì hoãn thời gian, một giây cũng không được!

“Lục tiên sinh đi như vậy, chỉ sợ không ổn.” Trung niên nam nhân một lần nữa lại xuất hiện chặn đường của Lục Hoa Thiên, ánh mắt gã đột nhiên chạm đến nam nhân mà giật mình.

“Biến!” Giống như Lang Vương đang tức giận, khí thế hừng hực tỏa ra, như nếu có ai dám ngăn cản, y sẽ không chút do dự dẹp hết chướng ngại vật.

Lạc Phu vốn lăn lộn trong hắc đạo bao năm cũng bị khí thế đè ép mà không dám tiền lên.

“Nói cho Ái Đức Hoa, hắn sẽ vì ngày hôm nay mà hối hận!” Không coi ai ra gì, Lục Hoa Thiên ôm nam nhân bước đi.

Về phần đám người đang chĩa súng vào y, y cũng chẳng thèm liếc mắt một cái.

Lạc Phu khẽ thở dài một tiếng, đáng lẽ trước khi hành động phải điều tra một chút, ai mà ngờ được, đằng sau một nam nhân Trung Quốc tưởng như bình thường này lại có Lục Hoa Thiên chống đỡ…

Có lẽ mối quan hệ hợp tác giữa Lục gia cùng gia tộc sẽ tan vỡ… không những vậy, mà còn có thể sẽ trở thành kẻ thù của nhau.

Nhưng gã không có cách nào bắt Lục Hoa Thiên ở lại được, cũng không dám nổ súng vào y, vì y không phải là người mà gã có thể đối phó.

—————–

Hơn hai mươi năm qua, lần đầu tiên Lục Hoa Thiên hiểu rõ chữ “sợ” viết như thế.

Y sợ, y sợ nam nhân sẽ không bao giờ mở mắt ra.

Y có thể giết chết tất cả mọi người…

Tất cả!

Nhưng bây giờ, y chỉ hy vọng nam nhân có thể sống tốt.

Ngồi trên ghế trước cửa phòng cấp cứu, nam tử ôm mặt chờ đợi sự tuyên phán của vận mệnh.

Tay y run rẩy, trái tim cũng run rẩy.

Nước mắt theo kẽ tay mà chảy ra.

Thì ra y còn có thể rơi lệ…

Người thân qua đời cũng chưa từng làm cho y cảm thấy bi thương, thế mà một màn hôm nay lại làm y thống khổ đến cực điểm.

Phòng cấp cứu đột nhiên tắt đèn…

Mấy vị bác sĩ đi ra, Lục Hoa Thiên vội vàng lao tới, mở miệng, nhưng yết hầu run rẩy không phát ra được lời nào…. Y… không dám hỏi…

“Tạm thời không sao rồi.”

Ngắn ngủn năm chữ, nhưng lại làm Lục Hoa Thiên xúc động đến rơi lệ.

“Cám ơn.” Nam tử nói, trong lòng cũng dần dần dỡ xuống tảng đá đang đè nặng khiến y không thở nổi kia.

“Ngoại thương có thể chữa tốt, nhưng vết thương trên mặt hơi sâu, nên có sẹo là không thể tránh khỏi, dù có thẩm mỹ lại vẫn sẽ không hết, còn cả…” Bác sĩ thở dài nói: “Võng mạc bên mắt trái bị thương nghiêm trọng, có thể sẽ bị mù.”

“Tôi van bác sĩ, đừng để em ấy bị mù!” Một người từng cao ngạo như thế, vậy mà lại có ngày cúi đầu khom lưng trước một vị bác sĩ.

“Lục tiên sinh yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ cố hết sức.” Bác sĩ vội vàng nâng nam tử dậy, nói tiếp: “Chỉ là, bệnh nhân trải qua lần này, sợ là tâm cũng bị thương nặng, thân thể chúng tôi có thể chữa được, nhưng tâm bệnh thì rất khó trị hết! Lục tiên sinh đã vì bệnh nhân mà cúi đầu xin chúng tôi, như vậy chắc chắn ngài sẽ không vứt bỏ bệnh nhân, đúng không? Cả đời này, bệnh nhân sẽ không thể chịu được một lần kích thích nào nữa.”

Chapter
1 Chương 1: Quấy rối trong khoang thuyền (thượng)
2 Chương 2: Quấy rối trong khoang thuyền (hạ)
3 Chương 3: Sếp mới là người lạnh lùng
4 Chương 4: Một ngày bi thảm của Chu Mặc
5 Chương 5: Kẻ xâm nhập
6 Chương 6: Trợ bởi vì ”Nhạc”
7 Chương 7: Lời nói thật khi say rượu
8 Chương 8: Chào buổi sáng, Chu Mặc
9 Chương 9: Món ngon ở nhà bếp
10 Chương 10: Trung thu, ở chung, bánh trung thu
11 Chương 11: Dầu mát xa
12 Chương 12: Ý nghĩ đen tối (thượng)
13 Chương 13: Ý nghĩ đen tối (trung)
14 Chương 14: Ý nghĩ đen tối (hạ)
15 Chương 15: Cuộc điện thoại lạ
16 Chương 16: Mile
17 Chương 17: Va chạm
18 Chương 18: Tiệc rượu ác mộng (thượng)
19 Chương 19: Tiệc rượu ác mộng (trung)
20 Chương 20: Tiệc rượu ác mộng (hạ)
21 Chương 21: Kiềm chế phản kháng
22 Chương 22: Bóng đêm mê tình (thượng)
23 Chương 23: Bóng đêm mê tình (trung)
24 Chương 24: Bóng đêm mê tình (hạ)
25 Chương 25: Sự an ủi của Mile
26 Chương 26: Vô tình
27 Chương 27: Sự hiểu lầm, trách nhiệm của lang
28 Chương 28: Giằng co
29 Chương 29: Vĩnh viễn không buông tha
30 Chương 30: Là yêu, hay chỉ là thỏa mãn
31 Chương 31: Không có chỗ trốn
32 Chương 32: Hợp tác vui vẻ
33 Chương 33: Mối quan hệ
34 Chương 34: Ai mới là con mồi
35 Chương 35: Va chạm
36 Chương 36: Mê loạn
37 Chương 37: Hung ác
38 Chương 38: Cảnh khốn cùng của kẻ tù tội
39 Chương 39: Cự tuyệt
40 Chương 40: Câu dẫn – Chạy trốn
41 Chương 41: Ảo ảnh (hồi ức chấm dứt)
42 Chương 42: Chuyển nhà (Thượng)
43 Chương 43: Chuyển nhà (Trung)
44 Chương 44: Chuyển nhà (Hạ)
45 Chương 45: Tàn khốc cướp đoạt
46 Chương 46: Sự an ủi dối trá
47 Chương 47: Giao chiến
48 Chương 48: Chứng minh ngươi yêu ta
49 Chương 49: Càng ngày càng nghiêm trọng
50 Chương 50: Tịch mịch
51 Chương 51: Ta yêu ngươi
52 Chương 52: Ngọt ngào cùng thống khổ
53 Chương 53: Hạnh phúc cùng phá hủy
54 Chương 54: Chướng ngại
55 Chương 55: Kí ức của Mile
56 Chương 56: Trị liệu
57 Chương 57: Hiểu lầm
58 Chương 58: Tình địch
59 Chương 59: Lời đồn đại
60 Chương 60: Ảnh chụp
61 Chương 61: Lục Hoa Thiên công kích
62 Chương 62: Hiểu lầm gây đau lòng
63 Chương 63: Mile rời đi (thượng)
64 Chương 64: Mile rời đi (trung)
65 Chương 65: Mile rời đi (Hạ)
66 Chương 66: Nhặt được nam nhân!
67 Chương 67: Ôn nhu chiếm hữu!
68 Chương 68: Lựa chọn!
69 Chương 69: Giải hòa cùng chân tướng!
70 Chương 70: Bắt cóc!
71 Chương 71: Sinh tử!
72 Chương 72: Bị anh em sinh đôi ngược đãi!
73 Chương 73: Dã thú!
74 Chương 74: Cứu vớt!
75 Chương 75: Trở về trả thù!
76 Chương 76: Búp bê tan vỡ!
77 Chương 77: Chân tướng!
78 Chương 78: Ở lại!
79 Chương 79: Vết sẹo!
80 Chương 80: Sinh nhật vui vẻ!
81 Chương 81: Anh là lễ vật của em!
82 Chương 82: Nắng sớm!
83 Chương 83: Cố nhân!
84 Chương 84: Tiếc nuối!
85 Chương 85: Chu Mặc, noel vui vẻ!
86 Chương 86: Tiếc nuối của sinh mạng!
Chapter

Updated 86 Episodes

1
Chương 1: Quấy rối trong khoang thuyền (thượng)
2
Chương 2: Quấy rối trong khoang thuyền (hạ)
3
Chương 3: Sếp mới là người lạnh lùng
4
Chương 4: Một ngày bi thảm của Chu Mặc
5
Chương 5: Kẻ xâm nhập
6
Chương 6: Trợ bởi vì ”Nhạc”
7
Chương 7: Lời nói thật khi say rượu
8
Chương 8: Chào buổi sáng, Chu Mặc
9
Chương 9: Món ngon ở nhà bếp
10
Chương 10: Trung thu, ở chung, bánh trung thu
11
Chương 11: Dầu mát xa
12
Chương 12: Ý nghĩ đen tối (thượng)
13
Chương 13: Ý nghĩ đen tối (trung)
14
Chương 14: Ý nghĩ đen tối (hạ)
15
Chương 15: Cuộc điện thoại lạ
16
Chương 16: Mile
17
Chương 17: Va chạm
18
Chương 18: Tiệc rượu ác mộng (thượng)
19
Chương 19: Tiệc rượu ác mộng (trung)
20
Chương 20: Tiệc rượu ác mộng (hạ)
21
Chương 21: Kiềm chế phản kháng
22
Chương 22: Bóng đêm mê tình (thượng)
23
Chương 23: Bóng đêm mê tình (trung)
24
Chương 24: Bóng đêm mê tình (hạ)
25
Chương 25: Sự an ủi của Mile
26
Chương 26: Vô tình
27
Chương 27: Sự hiểu lầm, trách nhiệm của lang
28
Chương 28: Giằng co
29
Chương 29: Vĩnh viễn không buông tha
30
Chương 30: Là yêu, hay chỉ là thỏa mãn
31
Chương 31: Không có chỗ trốn
32
Chương 32: Hợp tác vui vẻ
33
Chương 33: Mối quan hệ
34
Chương 34: Ai mới là con mồi
35
Chương 35: Va chạm
36
Chương 36: Mê loạn
37
Chương 37: Hung ác
38
Chương 38: Cảnh khốn cùng của kẻ tù tội
39
Chương 39: Cự tuyệt
40
Chương 40: Câu dẫn – Chạy trốn
41
Chương 41: Ảo ảnh (hồi ức chấm dứt)
42
Chương 42: Chuyển nhà (Thượng)
43
Chương 43: Chuyển nhà (Trung)
44
Chương 44: Chuyển nhà (Hạ)
45
Chương 45: Tàn khốc cướp đoạt
46
Chương 46: Sự an ủi dối trá
47
Chương 47: Giao chiến
48
Chương 48: Chứng minh ngươi yêu ta
49
Chương 49: Càng ngày càng nghiêm trọng
50
Chương 50: Tịch mịch
51
Chương 51: Ta yêu ngươi
52
Chương 52: Ngọt ngào cùng thống khổ
53
Chương 53: Hạnh phúc cùng phá hủy
54
Chương 54: Chướng ngại
55
Chương 55: Kí ức của Mile
56
Chương 56: Trị liệu
57
Chương 57: Hiểu lầm
58
Chương 58: Tình địch
59
Chương 59: Lời đồn đại
60
Chương 60: Ảnh chụp
61
Chương 61: Lục Hoa Thiên công kích
62
Chương 62: Hiểu lầm gây đau lòng
63
Chương 63: Mile rời đi (thượng)
64
Chương 64: Mile rời đi (trung)
65
Chương 65: Mile rời đi (Hạ)
66
Chương 66: Nhặt được nam nhân!
67
Chương 67: Ôn nhu chiếm hữu!
68
Chương 68: Lựa chọn!
69
Chương 69: Giải hòa cùng chân tướng!
70
Chương 70: Bắt cóc!
71
Chương 71: Sinh tử!
72
Chương 72: Bị anh em sinh đôi ngược đãi!
73
Chương 73: Dã thú!
74
Chương 74: Cứu vớt!
75
Chương 75: Trở về trả thù!
76
Chương 76: Búp bê tan vỡ!
77
Chương 77: Chân tướng!
78
Chương 78: Ở lại!
79
Chương 79: Vết sẹo!
80
Chương 80: Sinh nhật vui vẻ!
81
Chương 81: Anh là lễ vật của em!
82
Chương 82: Nắng sớm!
83
Chương 83: Cố nhân!
84
Chương 84: Tiếc nuối!
85
Chương 85: Chu Mặc, noel vui vẻ!
86
Chương 86: Tiếc nuối của sinh mạng!