Chương 49: Càng ngày càng nghiêm trọng

“Phí Nhĩ Đức, ngươi là đứa cháu duy nhất của chúng ta, ông nội hy vọng tương lai ngươi có thể kế thừa sự nghiệp của ta, trở thành một con người vĩ đại.”

“Ông nội… Mẹ muốn đi đâu? Ngươi muốn đưa mẹ đi nơi nào? Còn cha đang ở đâu? Cha mẹ không cần ta nữa sao?”

“Bọn họ không nghe lời, không phải đứa nhỏ tốt của ông nội. Nhĩ Đức ngoan, ông nội yêu thương con.”

“Ta ngoan ngoãn, cha mẹ sẽ trở về sao?”

“Đúng vậy, chỉ cần nghe lời, ông nội sẽ khiến cho cha mẹ con trở về.”

Tại sao lại tiếp tục mơ tới giấc mộng này? Đã hơn mười năm qua đi, lời nói của ông nội hắn còn nhớ rõ. Mười mấy năm qua hắn vẫn đều thực nghe lời, nghe lời từ bỏ hết ước mơ của mình để kế thừa sản nghiệp của ông nội, nghe lời kết giao cùng với Cách Lôi Ti, trở thành đứa cháu ngoan của ông nội.

Cho dù hắn cũng không nguyện ý bị nhốt trong sự nghiệp của gia tộc, cho dù hắn cũng chưa từng yêu Cách Lôi Ti, hắn vẫn như cũ một mực nghe lời.

Chính là hắn dự đoán được yêu cầu của mình sẽ không bao giờ thực hiện được, hắn có muốn cũng không thể chạm đến, thậm chí hắn không biết cha mẹ hắn còn sống hay đã chết.

Có lẽ, nếu không gặp nam nhân Trung Quốc kỳ lạ này, hắn, Phí Nhĩ Đức cả đời này sẽ phải chôn mình trong sự nghiệp của gia tộc, tham gia các hoạt động xã hội, cùng Cách Lôi Ti kết hôn, sinh hạ đứa nhỏ, chậm rãi già đi, có thể sẽ giống như ông nội hắn nói với cháu: Ngươi phải là một đứa nhỏ biết nghe lời.

Cướp đoạt đi quyền lựa chọn của đứa nhỏ, là để cho nó hận hắn. Cuối cùng chết cùng tâm tình tịch mịch của hắn.

Nhưng mà người nam nhân này, một người lớn hơn hắn tám tuổi, mà chỉ qua mấy tháng đã xâm nhập vào thế giới băng lãnh của hắn, lần lượt mạnh mẽ thay đổi đường đi của hắn.

Nam nhân giống thái dương, giống như ánh sáng đáng sợ có thể xuyên thấu tất cả, xé rách tâm linh u ám của hắn. Sau mười mấy năm qua cô lãnh, lúc say rượu hắn chợt nhìn thấy nam nhân người như phát ra một ánh sáng ấm áp, mùi hương trên người cũng thập phần làm hắn dễ chịu. Và cũng từ đó hắn thay đổi.

Tham luyến sự ôn nhu của Chu Mặc, mị lực của Chu Mặc, tay nghề nấu ăn của Chu Mặc, nụ cười yếu ớt của Chu Mặc, tất cả của Chu Mặc… .Đêm đó mát xa cho nam nhân, làm cho hắn si mê.

Thẳng đến ngày đó, ở trên giường điên cuồng mà thô lỗ giữ lấy, hoàn toàn thiêu đốt đi ý trí của hắn. Hắn biết nguyên nhân, hắn đã bị nam nhân biến thành nước, không còn có biện pháp đông lạnh thành khối băng.

Bất tri bất giác, khắc sâu trong đó.

Đầu có chút khó chịu, hắn… giống như nhảy vào trong sông. Nước sông mùa thu cũng đang trở lạnh, tuy rằng hắn sẽ không bơi, bất quá hắn làm vậy là để chứng mình tình yêu của mình cho nam nhân kia biết.

Ít nhất ở trong nước, hắn nghe thấy được tiếng của một nam nhân bối rối la thất thanh.

Người kia, là Chu Mặc, người luôn đem chính mình ngụy trang thành một người khác. Cố gắng đáng yêu để che giấu nội tâm đau khổ của chính mình, làm cho hắn không thể nào dời mắt khỏi nam nhân được.

Phí Nhĩ Đức cố sức mở mắt, cách bày trí quen thuộc làm cho hắn biết được hắn đang ở nhà của mình, vậy nam nhân kia đâu?

Ánh mắt dời đi khắp nơi, nhưng không thấy thân ảnh của nam nhân. Phí Nhĩ Đức suy sụp thất vọng ngã xuống giường, cuộn thân mình lại thì nhìn thấy trên đầu giường có một số món điểm tâm, một ly nước cùng một vài viên thuốc.

“Chu Mặc…” Phí Nhĩ Đức nở một nụ cười, cười ngây ngốc như một đứa nhỏ, cười hạnh phúc.

Hơn mười năm trước, hắn trơ mắt nhìn hạnh phúc của mình rời đi mà không nắm giữ lại được – không có biện pháp gì giữ lại được.

Mười mấy năm qua, hắn đem hy vọng đặt vào người khác, hy vọng một người xa lạ nào đó có thể giúp hắn hạnh phúc.

Hơn mười năm sau, hắn hiểu được hạnh phúc chỉ có thể dựa vào chính mình .

Mà lúc này đây, hắn dùng chính sinh mệnh của mình, không bao giờ… buông tay lần nữa…

“Hôm nay thời tiết bắt đầu lạnh. Nghe nói thời tiết này ở Trung Quốc sẽ ăn lẩu, Chu Mặc ngươi phải làm món lẩu cho ta!” Mang theo một đống túi to túi nhỏ từ siêu thị trở về, Mile hừ một tiếng, tiến về phía ngôi nhà của mình, trong đầu ngẫu nhiên hiện lên bộ dáng của nam nhân hầu hạ dưới thân mình vào đêm đó, khuôn mặt tươi cười càng lúc càng lớn.

“Thật sự là một nam nhân ngu ngốc, bị người khác thượng cũng không biết…” Mile than thở bắt đầu tìm chìa khóa nhà.

“Là ngươi cắn hắn?” Một âm thanh xa lạ mà lạnh lùng từ phía sau truyền đến. Mile còn chưa có quay người lại đã bị một quyền hung hăng đánh, đồ trên tay rơi xuống đất. Cơn đau lan đến thắt lưng, gương mặt tuấn mĩ khẽ nhăn lại, nhưng trong mắt lại chứa đầy ý cười.

“A ha hả, quả nhiên hảo bạo lực. Ngươi cũng từng đánh Chu Mặc như vậy sao? Ta nghe hắn nói qua, ngươi đánh hắn, làm hắn sợ đến nỗi mỗi lần tiếp xúc với nam nhân đều phát run.” Lời Mile nói ra, nam tử kia chỉ cười nhạo một cái, rồi sau đó hung hăng đá thẳng vào ngực của Mile.

Nhìn thấy Mile bị mình đá té xuống đất, Lục Hoa Thiên lạnh lùng nhìn xuống nam tử: “Ngươi dám động đến hắn một lấn nữa, ta cho ngươi vĩnh viễn không còn trên cõi đời này.”

“Vậy sao… Ngươi uy hiếp ta?” Xoa cái ngực bị đá đau, Mile hí mắt cười nói: “Ngươi chính là Lục Hoa Thiên? Ta nghĩ ngươi chỉ là tùy hứng mà ngoạn nam nhân kia, xem ra ngươi là quan tâm thật sự, thật sự là khó trách được a.”

“Xem ra ngươi biết nhiều chuyện thật.” Lục Hoa Thiên tiến lên hai bước, nhìn Mile ngồi chồm hổm dưới đất, trầm giọng nói: “Hắn là của ta, ta mặc kệ ngươi tiếp cận hắn vì mục đích gì, dám động đến hắn một lần nữa, ta sẽ giết ngươi.”

“Ta? Ta bất quá chỉ là an ủi hắn sau khi bị ngươi cường bạo thôi.” Mile nheo lại đôi mắt lam xinh đẹp, mang theo vài tia lạnh cùng ý cười nói. “Người tổn thương hắn chính là ngươi, là ngươi cường bạo hắn, đánh hắn, thậm chí là làm cho hắn sinh ra tâm bệnh.”

“Ta a, bất quá chỉ là một bác sĩ tâm lý nhỏ. Nếu không có ta an ủi, hắn sớm muộn gì cũng bị ngươi bức điên, rồi hắn sẽ chết dần chết mòn mất.”

Mile không có nói tiếp, vì Lục Hoa Thiên đã đem cổ của nam tử xiết chặt. Mà Mile lại vẫn như cũ cười: “Ngươi sẽ không phải… không phải bóp chết ta ở chỗ này đấy chứ?”

“Đương nhiên sẽ không.” Một tiếng cười lạnh, Lục Hoa Thiên một phen đẩy Mile ra. “Nếu ngươi nghĩ muốn nếm thử sự nhẫn nại của ta, vậy ngươi tốt nhất là lập di chúc đi.” Uy hiếp xong nam tử lạnh lùng nhìn Mile ngồi trên mặt đất, xoay người rời đi.

Mile đứng lên vỗ vỗ phủi bụi trên người, nhìn bóng dáng đã khuất xa, đạm mạc nói: “Thật là một phần tử bạo lực…”

Hừ…

Nam nhân kia đối với ngươi chỉ có hận mà thôi! Hắn thấy không thoải mái không phải vì bị Lục Hoa Thiên đánh mà chính là thái độ cuống cuồng của y. Tóm lại… y luôn mồm là vì yêu nam nhân mà đánh mình, làm cho hắn thập phần khó chịu.

Người tổn thương Chu Mặc là Lục Hoa Thiên, chứ không phải là hắn, không phải hắn…

Tức giận nhặt mớ bao lớn nhỏ lên, Mile đột nhiên nhếch miệng nở nụ cười: “Di chúc a… Viết hay không cũng thế cả thôi.”

Dù sao, vốn chỉ có một mình hắn, lúc trước có một mình, hiện tại cũng vậy. Hắn quen sống một mình rồi.

Hắn a, không có thân nhân.

Cho dù hiện tại chết, cũng không làm cho ai đó thương tâm.

Hắn là một người chán ghét dối trá bại hoại, không phải sao?

Cười cười, Mile giống như là chưa có chuyện gì xảy ra xách đồ đi vào trong nhà.

Chapter
1 Chương 1: Quấy rối trong khoang thuyền (thượng)
2 Chương 2: Quấy rối trong khoang thuyền (hạ)
3 Chương 3: Sếp mới là người lạnh lùng
4 Chương 4: Một ngày bi thảm của Chu Mặc
5 Chương 5: Kẻ xâm nhập
6 Chương 6: Trợ bởi vì ”Nhạc”
7 Chương 7: Lời nói thật khi say rượu
8 Chương 8: Chào buổi sáng, Chu Mặc
9 Chương 9: Món ngon ở nhà bếp
10 Chương 10: Trung thu, ở chung, bánh trung thu
11 Chương 11: Dầu mát xa
12 Chương 12: Ý nghĩ đen tối (thượng)
13 Chương 13: Ý nghĩ đen tối (trung)
14 Chương 14: Ý nghĩ đen tối (hạ)
15 Chương 15: Cuộc điện thoại lạ
16 Chương 16: Mile
17 Chương 17: Va chạm
18 Chương 18: Tiệc rượu ác mộng (thượng)
19 Chương 19: Tiệc rượu ác mộng (trung)
20 Chương 20: Tiệc rượu ác mộng (hạ)
21 Chương 21: Kiềm chế phản kháng
22 Chương 22: Bóng đêm mê tình (thượng)
23 Chương 23: Bóng đêm mê tình (trung)
24 Chương 24: Bóng đêm mê tình (hạ)
25 Chương 25: Sự an ủi của Mile
26 Chương 26: Vô tình
27 Chương 27: Sự hiểu lầm, trách nhiệm của lang
28 Chương 28: Giằng co
29 Chương 29: Vĩnh viễn không buông tha
30 Chương 30: Là yêu, hay chỉ là thỏa mãn
31 Chương 31: Không có chỗ trốn
32 Chương 32: Hợp tác vui vẻ
33 Chương 33: Mối quan hệ
34 Chương 34: Ai mới là con mồi
35 Chương 35: Va chạm
36 Chương 36: Mê loạn
37 Chương 37: Hung ác
38 Chương 38: Cảnh khốn cùng của kẻ tù tội
39 Chương 39: Cự tuyệt
40 Chương 40: Câu dẫn – Chạy trốn
41 Chương 41: Ảo ảnh (hồi ức chấm dứt)
42 Chương 42: Chuyển nhà (Thượng)
43 Chương 43: Chuyển nhà (Trung)
44 Chương 44: Chuyển nhà (Hạ)
45 Chương 45: Tàn khốc cướp đoạt
46 Chương 46: Sự an ủi dối trá
47 Chương 47: Giao chiến
48 Chương 48: Chứng minh ngươi yêu ta
49 Chương 49: Càng ngày càng nghiêm trọng
50 Chương 50: Tịch mịch
51 Chương 51: Ta yêu ngươi
52 Chương 52: Ngọt ngào cùng thống khổ
53 Chương 53: Hạnh phúc cùng phá hủy
54 Chương 54: Chướng ngại
55 Chương 55: Kí ức của Mile
56 Chương 56: Trị liệu
57 Chương 57: Hiểu lầm
58 Chương 58: Tình địch
59 Chương 59: Lời đồn đại
60 Chương 60: Ảnh chụp
61 Chương 61: Lục Hoa Thiên công kích
62 Chương 62: Hiểu lầm gây đau lòng
63 Chương 63: Mile rời đi (thượng)
64 Chương 64: Mile rời đi (trung)
65 Chương 65: Mile rời đi (Hạ)
66 Chương 66: Nhặt được nam nhân!
67 Chương 67: Ôn nhu chiếm hữu!
68 Chương 68: Lựa chọn!
69 Chương 69: Giải hòa cùng chân tướng!
70 Chương 70: Bắt cóc!
71 Chương 71: Sinh tử!
72 Chương 72: Bị anh em sinh đôi ngược đãi!
73 Chương 73: Dã thú!
74 Chương 74: Cứu vớt!
75 Chương 75: Trở về trả thù!
76 Chương 76: Búp bê tan vỡ!
77 Chương 77: Chân tướng!
78 Chương 78: Ở lại!
79 Chương 79: Vết sẹo!
80 Chương 80: Sinh nhật vui vẻ!
81 Chương 81: Anh là lễ vật của em!
82 Chương 82: Nắng sớm!
83 Chương 83: Cố nhân!
84 Chương 84: Tiếc nuối!
85 Chương 85: Chu Mặc, noel vui vẻ!
86 Chương 86: Tiếc nuối của sinh mạng!
Chapter

Updated 86 Episodes

1
Chương 1: Quấy rối trong khoang thuyền (thượng)
2
Chương 2: Quấy rối trong khoang thuyền (hạ)
3
Chương 3: Sếp mới là người lạnh lùng
4
Chương 4: Một ngày bi thảm của Chu Mặc
5
Chương 5: Kẻ xâm nhập
6
Chương 6: Trợ bởi vì ”Nhạc”
7
Chương 7: Lời nói thật khi say rượu
8
Chương 8: Chào buổi sáng, Chu Mặc
9
Chương 9: Món ngon ở nhà bếp
10
Chương 10: Trung thu, ở chung, bánh trung thu
11
Chương 11: Dầu mát xa
12
Chương 12: Ý nghĩ đen tối (thượng)
13
Chương 13: Ý nghĩ đen tối (trung)
14
Chương 14: Ý nghĩ đen tối (hạ)
15
Chương 15: Cuộc điện thoại lạ
16
Chương 16: Mile
17
Chương 17: Va chạm
18
Chương 18: Tiệc rượu ác mộng (thượng)
19
Chương 19: Tiệc rượu ác mộng (trung)
20
Chương 20: Tiệc rượu ác mộng (hạ)
21
Chương 21: Kiềm chế phản kháng
22
Chương 22: Bóng đêm mê tình (thượng)
23
Chương 23: Bóng đêm mê tình (trung)
24
Chương 24: Bóng đêm mê tình (hạ)
25
Chương 25: Sự an ủi của Mile
26
Chương 26: Vô tình
27
Chương 27: Sự hiểu lầm, trách nhiệm của lang
28
Chương 28: Giằng co
29
Chương 29: Vĩnh viễn không buông tha
30
Chương 30: Là yêu, hay chỉ là thỏa mãn
31
Chương 31: Không có chỗ trốn
32
Chương 32: Hợp tác vui vẻ
33
Chương 33: Mối quan hệ
34
Chương 34: Ai mới là con mồi
35
Chương 35: Va chạm
36
Chương 36: Mê loạn
37
Chương 37: Hung ác
38
Chương 38: Cảnh khốn cùng của kẻ tù tội
39
Chương 39: Cự tuyệt
40
Chương 40: Câu dẫn – Chạy trốn
41
Chương 41: Ảo ảnh (hồi ức chấm dứt)
42
Chương 42: Chuyển nhà (Thượng)
43
Chương 43: Chuyển nhà (Trung)
44
Chương 44: Chuyển nhà (Hạ)
45
Chương 45: Tàn khốc cướp đoạt
46
Chương 46: Sự an ủi dối trá
47
Chương 47: Giao chiến
48
Chương 48: Chứng minh ngươi yêu ta
49
Chương 49: Càng ngày càng nghiêm trọng
50
Chương 50: Tịch mịch
51
Chương 51: Ta yêu ngươi
52
Chương 52: Ngọt ngào cùng thống khổ
53
Chương 53: Hạnh phúc cùng phá hủy
54
Chương 54: Chướng ngại
55
Chương 55: Kí ức của Mile
56
Chương 56: Trị liệu
57
Chương 57: Hiểu lầm
58
Chương 58: Tình địch
59
Chương 59: Lời đồn đại
60
Chương 60: Ảnh chụp
61
Chương 61: Lục Hoa Thiên công kích
62
Chương 62: Hiểu lầm gây đau lòng
63
Chương 63: Mile rời đi (thượng)
64
Chương 64: Mile rời đi (trung)
65
Chương 65: Mile rời đi (Hạ)
66
Chương 66: Nhặt được nam nhân!
67
Chương 67: Ôn nhu chiếm hữu!
68
Chương 68: Lựa chọn!
69
Chương 69: Giải hòa cùng chân tướng!
70
Chương 70: Bắt cóc!
71
Chương 71: Sinh tử!
72
Chương 72: Bị anh em sinh đôi ngược đãi!
73
Chương 73: Dã thú!
74
Chương 74: Cứu vớt!
75
Chương 75: Trở về trả thù!
76
Chương 76: Búp bê tan vỡ!
77
Chương 77: Chân tướng!
78
Chương 78: Ở lại!
79
Chương 79: Vết sẹo!
80
Chương 80: Sinh nhật vui vẻ!
81
Chương 81: Anh là lễ vật của em!
82
Chương 82: Nắng sớm!
83
Chương 83: Cố nhân!
84
Chương 84: Tiếc nuối!
85
Chương 85: Chu Mặc, noel vui vẻ!
86
Chương 86: Tiếc nuối của sinh mạng!