Chương 26: Quyết tâm

Công việc trong tiệm rất nhiều, Vân Tinh Nam chỉ nghỉ được ba ngày, qua tết Đoan Ngọ, sáng sớm hôm sau, nàng lại phải rời nhà. Vào buổi tối, khi nàng đang định nói với Giải Ưu chuyện này thì chàng đã tắt đèn, sau đó cúi đầu cởi áo ngoài ra.

Giá cắm nến cách giường rất gần, nhưng hôm nay Giải Ưu lại thổi đèn trước rồi mới cởi áo, rõ ràng trước đây không giống vậy, Vân Tinh Nam đoán chàng làm như vậy có lẽ vì không muốn nàng thấy vết thương hồi sáng.

Đèn tắt, trong bóng đêm nàng thấy không rõ vẻ mặt của chàng.

Bóng tối là thời điểm tốt để phơi bày bản tính nguyên thủy của con người, không biết trong đêm đen tĩnh mịch này, một người vốn dịu ngoan như chàng có lộ ra vẻ mặt chán ghét hay đau khổ không?

Nếu là vậy thì thật khó chịu, nàng ghét bóng tối, vẫn luôn chán ghét.

Nghĩ tới hôm nay, nàng thật sự cảm thấy mất mặt muốn chết, tự nhiên khóc lóc, còn suýt bị bài vị rơi trúng. Dựa theo cách nói ở đây, một nữ nhân như nàng chẳng phải nên dỗ dành phu quân, giúp phu quân ngăn chặn những thương tổn sao?

Ấy vậy mà… nàng và Giải Ưu toàn ‘đi ngược đạo lí’ thôi. Lỡ chuyện này lộ ra ngoài, không biết những người trong thôn sẽ nghĩ thế nào nữa?

Cùng lắm là bị chê cười thôi mà!

Còn có mấy lời kì quái nàng nói hôm nay nữa, cái gì mà Giải Ưu ca ca chứ? Trời ạ, sao nàng có thể nói ra mấy lời như vậy? Hiện tại hình tượng mà nàng phải làm là một nữ nhân đỉnh thiên lập địa, có lẽ nàng điên rồi, bị điên nên mới làm mấy chuyện hồ đồ và ngu ngốc ấy.

Vân Tinh Nam che mặt, không muốn mở miệng, chỉ muốn chui vào trong chăn giả chết mà thôi.

Khả năng nhìn trong đêm của Vân Tinh Nam rất hạn chế, tắt đèn rồi cái gì cũng không thấy, nhưng Giải Ưu có thể nương theo ánh trăng thấy rõ mọi thứ. Cho nên, chàng thấy hết hành động của Thê Chủ mình, đầu tiên là che kín mặt, sau đó cong người, chui hẳn vào trong chăn.

Đêm đầu tháng 5 tuy vẫn hơi lạnh, nhưng cũng không đến mức này. Chiếc giường duy nhất trong nhà bọn họ được lót một lớp chăn rất dày, dùng cho cả mùa đông dài. Mà dù có lạnh, cũng không cần vùi cả đầu vào trong chứ?

Giải Ưu đã cởi áo ngoài và nằm xuống, Vân Tinh Nam vẫn không ra, Thê Chủ không ngộp sao? Do dự một lát, chàng mới vươn cánh tay vừa dài vừa gầy tới kéo ra một góc chăn.

Vân Tinh Nam không ngờ Giải Ưu sẽ đụng vào chăn, nhanh chóng điều chỉnh hơi thở giả bộ ngủ.

Nàng cảm giác được nam nhân nhẹ nhàng nâng đầu nàng lên, chỉnh cho nàng một tư thế thoải mái nhất, đồng thời vuốt hết những sợi tóc lộn xộn ở sau ra trước ngực cho nàng, cuối cùng là sửa lại góc chăn. Làm xong, chàng mới từ từ nằm xuống bên cạnh.

Vân Tinh Nam ngày thường nhìn đứng đắn, nhưng một khi ngủ sẽ không thành thật chút nào, thường xuyên sẽ lộn xộn, thỉnh thoảng sẽ đè phải tóc, rồi bị đau mà tỉnh.

Tuy đang giả bộ ngủ, nhưng nàng lại lén đỏ mắt, chàng để ý hết những chuyện nàng xem như cỏn con ấy.

Vân Tinh Nam cảm động không thôi.

Giải Ưu của nàng thật sự là một nam tử dịu dàng và ấm áp.

Nàng sợ bóng tối, vì có quá nhiều thứ làm người ta không xác định được trong khoảng không đen kịt kia, nhưng nàng chắc chắn, vẻ mặt bây giờ của chàng không phải là chán ghét, chàng cũng thích nàng, nhất định là thế.

Nam tử đều nội liễm và thẹn thùng, vậy… về sau nàng chủ động một chút là được.

Có lẽ vì kinh nguyệt làm cơ thể mệt mỏi, cũng có lẽ vì bận bịu cả ngày hôm qua nên khi Giải Ưu tỉnh dậy, trời đã sáng choang, bên cạnh cũng trống không.

Khi nhìn thấy tờ giấy trên bàn, chàng biết, nàng đã rời đi.

Chàng cẩn thận cầm lấy tờ giấy bị ấm trà đè lên, mấy hàng chữ xinh đẹp thẳng hàng xuyên qua mi mắt, nội dung là nguyên nhân nàng đi sớm, còn dặn dò chàng hai câu, chỉ là mấy chuyện vặt vãnh như nhớ ăn cơm đúng bữa, chú ý nghỉ ngơi.

Giải Ưu nhìn sắc trời bên ngoài, kết hợp tờ giấy nàng để lại, suy ra bây giờ nàng đã đi xa, chắc là sắp đến huyện thành rồi. Lúc này chàng mới quay vào buồng trong, mặc vào bộ đồ màu nâu đầy mụn vá, định tới phòng bếp tùy tiện làm chút cơm ăn, sau đó ra đầu thôn gánh nước về.

Ai ngờ, vừa mở nắp lu ra thì phát hiện bên trong đã đầy nước, lại mở nắp nồi, bên trong là cháo trắng còn nóng hôi hổi. Một quả trứng gà trắng noãn nong nóng cũng được lột vỏ sẵn, ngoan ngoãn nằm im trong một cái chén bên cạnh.

Giải Ưu nhìn quả trứng gà thật lâu, lúc này trứng gà còn bốc lên hơi nóng, chàng dùng bàn tay thô ráp cầm lấy, bị phỏng có chút đau, nhưng lại luyến tiếc bỏ xuống, càng luyến tiếc ăn nó.

Trong ngăn tủ có để một sọt trứng gà nho nhỏ nàng mua của hàng xóm hôm qua, chàng mở ra nhìn thì phát hiện trong rổ có một tờ giấy khác: Một ngày phải ăn ít nhất một quả, không được làm trái lời em, chờ em về sẽ kiểm tra.

Thấy vậy, chàng rốt cuộc nhịn không được nữa, ngồi xổm trước ngăn tủ, bụm mặt khóc lớn. Tại sao lại như vậy, chàng không ngừng nói với mình rằng, chàng đã sớm là một nam nhân rách nát, cơ thể cũng tàn tạ, ngay cả sinh con cũng không thể.

Nhưng…. cho dù vậy, chàng cũng nhịn không được mà nhớ tới nàng.

Nàng là một nữ nhân xuất sắc, vừa tốt bụng vừa có khí chất, tính tình lại dịu dàng, chữ viết cũng đẹp, kiến thức cũng uyên bác, còn vô cùng…… thanh tú đáng yêu, phải… vô cùng vô cùng đáng yêu……

Hiện tại nam tử trẻ tuổi trong thôn đều bắt đầu nhìn lén nàng, về sau nhất định sẽ có nhiều nam tử xinh đẹp thích nàng. Tùy tiện chọn một người, cũng hơn chàng gấp vạn lần.

Đến lúc đó, chàng nên làm gì đây?

Hay chàng cố gắng thử một lần đi, nếu còn chần chừ, không phải sẽ uổng phí cả đời này sao?

Chapter
1 Chương 1: Giải Ưu
2 Chương 2: Cẩu thả
3 Chương 3: Bị ốm
4 Chương 4: Tim đập
5 Chương 5: Tâm bệnh
6 Chương 6: Tiểu biệt
7 Chương 7: Lập hạ
8 Chương 8: Yêu đơn phương
9 Chương 9: Em gái
10 Chương 10: Lễ tiết
11 Chương 11: Xuất giá
12 Chương 12: Mật ngữ
13 Chương 13: Tro bụi
14 Chương 14: Hoảng loạn
15 Chương 15: Kinh nguyệt
16 Chương 16: Người tốt nhất
17 Chương 17: Chủ động
18 Chương 18: Cảm động
19 Chương 19: Tóc bạc
20 Chương 20: Hương vị
21 Chương 21: Thần thánh
22 Chương 22: Bá vương ngạnh thượng cung
23 Chương 23: Phu xướng phụ tùy
24 Chương 24: Tình thâm
25 Chương 25: Lòng bàn tay
26 Chương 26: Quyết tâm
27 Chương 27: Vào thành
28 Chương 28: Chống đỡ
29 Chương 29: Trao đổi
30 Chương 30: Du ký
31 Chương 31: Vấn đề khó khăn
32 Chương 32: Thân mật
33 Chương 33: Nước ấm
34 Chương 34: Đưa cơm
35 Chương 35: Không cần
36 Chương 36: Hiểu lầm
37 Chương 37: Tủi thân
38 Chương 38: Hoa tai
39 Chương 39: Việc riêng
40 Chương 40: Toại nguyện
41 Chương 41: Ca ca
42 Chương 42: Ổn trọng
43 Chương 43: Cưỡng cầu
44 Chương 44: Vuốt lông
45 Chương 45: Nam y sư
46 Chương 46: Vân bảo
47 Chương 47: Phần thưởng
48 Chương 48: Phiên ngoại Chu Ninh x An
Chapter

Updated 48 Episodes

1
Chương 1: Giải Ưu
2
Chương 2: Cẩu thả
3
Chương 3: Bị ốm
4
Chương 4: Tim đập
5
Chương 5: Tâm bệnh
6
Chương 6: Tiểu biệt
7
Chương 7: Lập hạ
8
Chương 8: Yêu đơn phương
9
Chương 9: Em gái
10
Chương 10: Lễ tiết
11
Chương 11: Xuất giá
12
Chương 12: Mật ngữ
13
Chương 13: Tro bụi
14
Chương 14: Hoảng loạn
15
Chương 15: Kinh nguyệt
16
Chương 16: Người tốt nhất
17
Chương 17: Chủ động
18
Chương 18: Cảm động
19
Chương 19: Tóc bạc
20
Chương 20: Hương vị
21
Chương 21: Thần thánh
22
Chương 22: Bá vương ngạnh thượng cung
23
Chương 23: Phu xướng phụ tùy
24
Chương 24: Tình thâm
25
Chương 25: Lòng bàn tay
26
Chương 26: Quyết tâm
27
Chương 27: Vào thành
28
Chương 28: Chống đỡ
29
Chương 29: Trao đổi
30
Chương 30: Du ký
31
Chương 31: Vấn đề khó khăn
32
Chương 32: Thân mật
33
Chương 33: Nước ấm
34
Chương 34: Đưa cơm
35
Chương 35: Không cần
36
Chương 36: Hiểu lầm
37
Chương 37: Tủi thân
38
Chương 38: Hoa tai
39
Chương 39: Việc riêng
40
Chương 40: Toại nguyện
41
Chương 41: Ca ca
42
Chương 42: Ổn trọng
43
Chương 43: Cưỡng cầu
44
Chương 44: Vuốt lông
45
Chương 45: Nam y sư
46
Chương 46: Vân bảo
47
Chương 47: Phần thưởng
48
Chương 48: Phiên ngoại Chu Ninh x An