Chương 29: 29: Âm Thanh

“Sau khi hắn nhận lấy bốn chiếc chìa khóa từ trong tay của người phụ nữ, hắn liền nhét tất cả chìa khóa vào bên trong túi bên trái,” Giang Thành bình tĩnh nói, “Sau đó tay trái của hắn luôn đút vào bên trong túi quần, cùng lúc đó hắn liên tục nói chuyện với chúng ta, không ngừng cố gắng làm chúng ta mất tập trung không chú ý vào hành động đó của hắn.

Bàng Tử cảm thấy đầu óc bắt đầu không đủ để dùng, vô cùng cảnh giác nói: “Chẳng lẽ hắn đối với mấy cái chìa khóa đã làm ra chuyện gì?”

“Ta tạm thời cũng không biết rõ ràng lắm.

” Giang Thành đáp, “Vừa rồi ta tra chìa khóa, cũng không có phát hiện ra cái gì khác thường.

Bàng Tử ở một bên gật gật đầu tự mình lầm bầm lầu bàu giải thích nói: "Vậy là bác sĩ khiến cho nhóm mấy người phụ nữ mặc đồ ngủ khủng long chạy đến vây lấy hắn chỉ để làm gián đoạn cử động nhỏ của hắn ta?"

“Ừm, nhưng ta cũng không thể xác định được tột cùng là có thành công hay không?”

Bàng Tử nghiến răng nghiến lợi nói: "Bác sĩ, Bạch Tử này nhìn qua thì không gây hại gì, nhưng không ngờ phía sau đều bốc lên sự thối nát a.

Hắn còn dám trả đũa, chỉ định chúng ta vào phòng 404.

"

“Ta chợp mắt một chút,” Giang Thành không để ý tới hắn, quay người lại nói, “Một tiếng sau nhớ đánh thức ta.

“Được.

” Bàng Tử nhận lấy đồng hồ của Giang Thành ném qua.

Dây đeo đồng hồ không đủ dài để hắn đeo vào nên hắn phải cầm nó ở trong lòng bàn tay.

Mặc dù không cảm thấy quá buồn ngủ, nhưng để tránh việc vô tình ngủ thiếp đi nên hắn ngồi dậy, quấn chăn quanh người.

Đêm rất yên tĩnh, cả khuôn viên dường như đã chết.

Bàng Tử đang nghĩ rằng có thể không có bất kỳ sinh viên nào sống gần đây, nếu không nó sẽ không bao giờ có thể yên tĩnh như vậy.

Khi hết giờ, Bàng Tử ra khỏi giường và đánh thức Giang Thành.

Giang Thành mơ mơ màng màng ngủ, lúc Bàng Tử xuống giường thì hắn đã tỉnh, nhưng hắn vẫn đợi Bàng Tử đẩy mình mấy cái mới ngây người mở mắt ra.

Sau khi ngồi dậy, hắn cử động cổ và vai, gối ở đây không thoải mái lắm, hắn đã quen ngủ trên gối kiều mạch như ở nhà chứ không phải loại gối bông mềm này.

"Có chuyện gì kỳ lạ xảy ra trong thời gian này không?"

"Không," Bàng Tử nói, "Bác sĩ, đừng lo lắng, ta sẽ đánh thức ngươi dậy ngay lập tức kể cả khi ta phát hiện thấy một con gián, ngươi hẳn là phải biết tính cảnh giác của ta đặc biệt cao a.

"

Giang Thành đứng dậy, trước tiên đi tới cửa, cũng không đứng quá gần, thông qua cánh cửa lắng nghe động tĩnh ở phía sau hành lang.

Một lúc lâu sau, hắn trở lại giường của mình, ghé vào trên vách tường lắng nghe một hồi động tĩnh của phòng sát vách.

"Bác sĩ," Bàng Tử nói, "Bọn hắn chắc là đã ngủ hết rồi, chung quanh đây khá yên tĩnh.

"

Giang Thành liếc hắn một cái, không nói gì, lấy lại đồng hồ từ tay Bàng Tử, đeo vào cổ tay của mình.

Mặc dù Bàng Tử đã không còn cảm thấy đói sau khi ăn sô cô la, nhưng hắn cảm thấy đặc biệt khát nước.

Cứ như vậy thêm nửa canh giờ, ước định trong lòng Giang Thành cũng không sai biệt lắm, chuẩn bị bắt đầu ra tay, trước hết cảnh cáo Bàng Tử một hồi dù có chuyện gì xảy ra cũng phải làm ra dáng vẻ như không biết một chút gì.

Trán Bàng Tử hiện lên đầy dấu chấm hỏi sau khi nghe được, nhưng từ tín nhiệm đối với Giang Thành nên vẫn đồng ý.

Giang Thành lôi từ ở dưới đất trong góc khuất ra một đồng xu kiểu cũ, sau đó nhặt đồng xu đi trở lại bức tường cạnh giường của chính mình, bắt đầu dùng mép đồng xu nhẹ nhàng cào lên bức tường.

Ríttttttttt–

Ríttttttttt–

Lặp đi lặp lại.

Độ mạnh vừa phải, âm thanh không lớn, nhưng lại trở nên rất rõ ràng trong bóng đêm yên tĩnh.

"Ngươi đây là đang làm cái gì thế?" Tiếng cào nhẹ khiến Bàng Tử nổi lên vài tầng da gà, rất nhiều người có tâm lý phản kháng với loại âm thanh ma sát này.

Giang Thành không trả lời, vẫn tiếp tục động tác cào đồng xu trên tường.

Dần dần, bên cạnh bắt đầu có chút âm thanh phát ra, mặc dù không lớn, nhưng từ những âm thanh lộn xộn không có thứ tự có thể nhận ra sự bối rối, hoảng loạn của những người ở sát vách.

Bên cạnh là phòng 405.

Phòng dành cho Bạch Tử và Mão Tử.

Một lúc sau, trong hành lang truyền đến tiếng đẩy cửa, sau đó là tiếng bước chân vội vã hỗn loạn.

Sau khi nghe thấy tiếng bước chân, Giang Thành lập tức ngừng dùng đồng xu cọ xát trên tường, cẩn thận lau sạch những mảnh vụn sơn tường còn sót lại trên đồng xu, sau đó ném xuống đất vào trong một góc không dễ thấy.

Nhưng tiếng bước chân lại hướng về phía đối diện phòng 404 nơi Giang Thành đang ở, sau đó hắn đứng lại vững vàng, rồi truyền đến tiếng gõ cửa lộn xộn cùng thanh âm của Bạch Tử cùng Mão Tử.

Chỉ một lúc sau, trong hành lang lại bắt đầu náo nhiệt lên.

Giang Thành làm bộ như vừa mới ngủ dậy, chậm rãi đẩy cửa phòng ra, dường như không nghĩ tới tất cả mọi người đều ở bên ngoài, vẻ mặt lập tức lộ ra vẻ kinh hãi: "Sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?"

Nhìn thấy Giang Thành đi ra, Bạch Tử đang dẫn đầu tựa hồ sửng sốt một chút, sau một lúc lâu mới dùng giọng điệu kỳ quái hỏi: "Ngươi có nghe thấy một loạt âm thanh kỳ quái hay không?"

“Âm thanh kỳ quái?” Giang Thành gãi gãi đầu, “Không có, ta vừa mới ngủ một giấc, xung quanh đây rất yên tĩnh a.

“Không có sao?” Bạch Tử sắc mặt trở nên khó coi, tựa hồ đột nhiên nhớ tới cái gì, vội vàng nói: “Tên béo trong phòng của người đâu rồi?”

“Ta ở đây,” Bàng Tử nghe vậy thì đi ra, từ trong phòng thò ra một cái đầu to, đầu tóc bù xù, giống như vừa mới ngủ dậy, “Thần hộ mệnh ngươi tìm ta có chuyện gì không?”

Chuyện bất ngờ xảy ra, Bạch Tử cũng lười so đo vấn đề xưng hô với hắn, gọn gàng dứt khoát hỏi: “Ta hỏi người, ngươi có nghe thấy một loạt âm thanh rất kỳ quái hay không?” hắn dừng lại mô tả một chút: “Giống như tiếng cào bằng thìa hay gì đó tương tự?”

Bàng Tử trợn tròn mắt, nghi hoặc nói: "Không phải, ta một mực không có ngủ nhưng cái gì cũng không nghe được.

"

Nghe câu trả lời của Giang Thành và Bàng Tử, ngoại trừ Bạch Tử và Mão Tử, tất cả mọi người trong hai căn phòng còn lại đều thở hắt ra một hơi lộ ra vẻ nhẹ nhõm.

Đồng thời, họ nhìn về Bạch Tử trên mặt tràn đầy ý vị sâu xa.

Chỉ có những người trong phòng 405 nghe thấy tiếng động lạ, vậy có phải là đã nói lên! họ sẽ gặp những thứ đó trước tiên.

Nói một cách khác, bọn họ sẽ chết trước.

"Chúng ta trở về đi.

" Thanh Nhi nói trước.

Sau đó, cô đi thẳng về phòng, theo sau là Long Nữ, giống như một cái đuôi nhỏ vì sợ mình sẽ bị bỏ rơi.

Thấy phòng 407 quyết đoán như vậy, ba người phòng 406 cũng không ở lại nữa, sau khi nói mấy câu mang tính hình thức cũng vội vàng chạy trở về phòng của mình.

Cánh cửa đóng "rầm" một tiếng, phảng phất như là sợ có thứ gì đó chạy theo xông vào.

Giờ ở đó chỉ còn lại Bạch Tử và Mão Tử với khuôn mặt âm trầm có thể nhỏ ra nước.

Giang Thành dựa vào cửa, trên mặt lộ ra vẻ khó hiểu, sau đó như chợt ý thức ra điều gì đó, thình lình thốt lên: “Chẳng lẽ nghe được âm thanh ma sát kỳ quái là điều kiện kích phát yêu ma giết người sao? Ông trời ơi, thật là đáng sợ quá đi!”

“Mập mạp.

” Giang Thành quay đầu lại, hoảng sợ nói: “Ngươi thật sự không nghe thấy gì sao?”

Bàng Tử rất phối hợp đáp: "Hảo huynh đệ, ta thật sự không có, còn ngươi thì sao?"

“Ta cũng giống như những người khác, ta ngủ thiếp đi và không nghe thấy gì.

” Giang Thành dang hai tay ra, làm ra vẻ mặt vô tội đáng thương.

Bàng Tử rất phối hợp đáp: “Hảo huynh đệ, ta thật sự không có, ngươi thì sao?”

“Giống như những người khác, tôi ngủ thiếp đi cũng không có nghe thấy gì.

” Giang Thành dang hai tay ra, bày ra bộ dạng ta rất vô tội lại làm ra một biểu cảm đáng thương khác.

“Vậy là tốt quá rồi.

” Bàng Tử nói: “Chúng ta cũng không cần chết rồi.

Nói xong, cả hai liền lập tức đóng cửa lại, để lại Bạch Tử và Mão Tử đứng một mình trong hành lang dưới ánh đèn lờ mờ.

Chapter
1 Chương 1: 1: Ác Mộng
2 Chương 2: 2: Trò Chơi Bắt Đầu
3 Chương 3: 3: Đường Đi
4 Chương 4: 4: Biệt Thự
5 Chương 5: 5: Gác Đêm
6 Chương 6: 6: Cấm Kỵ
7 Chương 7: 7: Mọi Người Rút Đi
8 Chương 8: 8: Người Mẫu Nam
9 Chương 9: 9: Dưới Gầm Giường
10 Chương 10: 10: Kích Cỡ
11 Chương 11: 11: Phân Tích
12 Chương 12: 12: Chiếc Hộp
13 Chương 13: 13: Dép Lê
14 Chương 14: 14: Mất Tích
15 Chương 15: 15: Thời Điểm
16 Chương 16: 16: Cạm Bẫy
17 Chương 17: 17: Đường Về
18 Chương 18: 18: Tờ Báo
19 Chương 19: 19: Hội Chứng Stockholm
20 Chương 20: 20: Bác Sĩ Giang
21 Chương 21: 21: Bì Nguyễn
22 Chương 22: 22: Sườn Xám
23 Chương 23: 23: Thuốc
24 Chương 24: 24: Cà Phê
25 Chương 25: 25: Trường Học
26 Chương 26: 26: Ký Túc Xá Phòng 404
27 Chương 27: 27: Thần Hộ Mệnh
28 Chương 28: 28: Lừa Bịp
29 Chương 29: 29: Âm Thanh
30 Chương 30: 30: Bác Sĩ Ta Không Có Buồn Ngủ Một Chút Nào
31 Chương 31: 31: Mục Tiêu
32 Chương 32: 32: Ai Gõ Cửa
33 Chương 33: 33: Cuộc Truy Đuổi
34 Chương 34: 34: Hiện Trường
35 Chương 35: 35: Nghi Ngờ
36 Chương 36: 36: Lần Thứ Hai Dậy Thì
37 Chương 37: 37: Các Ngươi Là Cùng Một Bọn!
38 Chương 38: 38: Tân Thủ
39 Chương 39: 39: Chuyên Gia Suy Luận Bàng Tử
40 Chương 40: 40: Máy Ảnh
41 Chương 41: 41: Cái Này Không Được A
42 Chương 42: 42: Ta Tên Là Hách Soái
43 Chương 43: 43: Ta Nhớ Rồi!
44 Chương 44: 44: Thùng Thùng Thùng
45 Chương 45: 45: Đi Rồi
46 Chương 46: 46: Dấu Vết
47 Chương 47: 47: Từ Trước Tới Nay Chưa Từng Có Ai Lừa Được Ta
48 Chương 48: 48: Hợp Xướng
49 Chương 49: 49: Chỉ Huy
50 Chương 50: 50: Hí Tinh Hí Tinh
51 50: Hí Tinh Hí Tinh
52 49: Chỉ Huy
53 48: Hợp Xướng
Chapter

Updated 53 Episodes

1
Chương 1: 1: Ác Mộng
2
Chương 2: 2: Trò Chơi Bắt Đầu
3
Chương 3: 3: Đường Đi
4
Chương 4: 4: Biệt Thự
5
Chương 5: 5: Gác Đêm
6
Chương 6: 6: Cấm Kỵ
7
Chương 7: 7: Mọi Người Rút Đi
8
Chương 8: 8: Người Mẫu Nam
9
Chương 9: 9: Dưới Gầm Giường
10
Chương 10: 10: Kích Cỡ
11
Chương 11: 11: Phân Tích
12
Chương 12: 12: Chiếc Hộp
13
Chương 13: 13: Dép Lê
14
Chương 14: 14: Mất Tích
15
Chương 15: 15: Thời Điểm
16
Chương 16: 16: Cạm Bẫy
17
Chương 17: 17: Đường Về
18
Chương 18: 18: Tờ Báo
19
Chương 19: 19: Hội Chứng Stockholm
20
Chương 20: 20: Bác Sĩ Giang
21
Chương 21: 21: Bì Nguyễn
22
Chương 22: 22: Sườn Xám
23
Chương 23: 23: Thuốc
24
Chương 24: 24: Cà Phê
25
Chương 25: 25: Trường Học
26
Chương 26: 26: Ký Túc Xá Phòng 404
27
Chương 27: 27: Thần Hộ Mệnh
28
Chương 28: 28: Lừa Bịp
29
Chương 29: 29: Âm Thanh
30
Chương 30: 30: Bác Sĩ Ta Không Có Buồn Ngủ Một Chút Nào
31
Chương 31: 31: Mục Tiêu
32
Chương 32: 32: Ai Gõ Cửa
33
Chương 33: 33: Cuộc Truy Đuổi
34
Chương 34: 34: Hiện Trường
35
Chương 35: 35: Nghi Ngờ
36
Chương 36: 36: Lần Thứ Hai Dậy Thì
37
Chương 37: 37: Các Ngươi Là Cùng Một Bọn!
38
Chương 38: 38: Tân Thủ
39
Chương 39: 39: Chuyên Gia Suy Luận Bàng Tử
40
Chương 40: 40: Máy Ảnh
41
Chương 41: 41: Cái Này Không Được A
42
Chương 42: 42: Ta Tên Là Hách Soái
43
Chương 43: 43: Ta Nhớ Rồi!
44
Chương 44: 44: Thùng Thùng Thùng
45
Chương 45: 45: Đi Rồi
46
Chương 46: 46: Dấu Vết
47
Chương 47: 47: Từ Trước Tới Nay Chưa Từng Có Ai Lừa Được Ta
48
Chương 48: 48: Hợp Xướng
49
Chương 49: 49: Chỉ Huy
50
Chương 50: 50: Hí Tinh Hí Tinh
51
50: Hí Tinh Hí Tinh
52
49: Chỉ Huy
53
48: Hợp Xướng