Chương 31: Nụ hoa sen mới lộ ra góc nhọn

Editor: Trâu lười Trình Nặc Nặc gần như thành kính rửa sạch cái gối, san bằng gai, mang trở về phòng.

Mặt Trình Dao Dao đã rửa sạch. Vết thương bất ngờ dài 5,6cm xẹt qua má phải, lộ ra da thịt giống như cây bị bóc vỏ, dữ tợn chói mắt. Gai tre đâm thô ráp, lúc cô nằm xuống nghiêng cào vào da thịt, chỉ một chút nữa liền đâm vào mắt.

Đáng tiếc, chỉ thiếu một chút xíu.

Vụng trộm, phát ra tiếng thở dài đáng tiếc.

Cô vẫn đẹp. Vết sẹo kia chỉ là khuyết điểm nhỏ của cô, bởi vì khuyết điểm đó, ngược lại làm cô từ người cao không thể với tới, đổi thành rung động lòng người.

Không biết những người khác nghĩ như thế nào, Trình Dao Dao cảm thấy trời cũng sắp sụp xuống. Trên mặt cô mọc một nốt mụn đều không nhịn được, huống chi là một vết sẹo như này.

Toàn thân Trình Dao Dao phát run, bờ môi trắng bệch, Hàn Nhân liên tục nắm chặt tay cô cũng không làm nên chuyện gì.

Chỗ thanh niên trí thức cũng không có thuốc, chỉ có duy nhất một bình thuốc đỏ trị trăm vết thương, nhóm thanh niên trí thức sứt đầu rách da đều dùng cái này. Trình Dao Dao kiên quyết không chịu bôi, thuốc đỏ kia mỗi ngày qua tay không biết bao nhiêu người, cũng không biết có thể làm vết thương nhiễm vi khuẩn hay không.

Đêm khuya nhóm nam thanh niên trí thức đi đập cửa, mời bác sĩ duy nhất trong thôn là Lão Lâm Đầu đi chân đất tới. Lão Lâm Đầu cầm túi thuốc của mình thở không ra hơi chạy đến, suýt chút tức chết.

“Còn tưởng cào rách thành dạng gì! Vết rách nhỏ như vậy gọi tôi đến làm gì!”

Thẩm Yến nghe vậy, nói: “Nói như vậy sẽ không lưu lại sẹo nữa?”

Lão Lâm Đầu quan sát Trình Dao Dao một chút, dưới ánh đèn Trình Dao Dao khóc như mưa, xinh đẹp bức người, đáng tiếc vết sẹo trên mặt vô cùng chói mắt, chậc chậc nói: “Không lưu lại sẹo là không thể, da cô trắng như vậy, ít nhiều sẽ còn chút.”

Trình Dao Dao gào khóc, nhóm nam thanh niên trí thức vây quanh lão Lâm la lên: “Như vậy sao được! Ngài tranh thủ thời gian kê chút thuốc!”

Một câu của Lão Lâm Đầu dọa Trình Dao Dao khóc, mình cũng không tiện, tranh thủ thời gian kê thuốc trừ độc mọc da mới, rồi tự mình trở về.

Lão Lâm Đầu chính là thầy lang nông thôn, thuốc lưu lại đều phơi đen như mực, nhìn thế nào cũng không sạch sẽ, những người khác cũng không dám cho Trình Dao Dao dùng.

Thẩm Yến nói: “Đi, tôi đi nhà đại đội trưởng mượn xe đạp, đưa Dao Dao vào thành khám bác sĩ.”

Trương Hiểu Phong khuyên nhủ: “Giờ này anh đi xe đạp vào thành quá nguy hiểm, vẫn đợi sáng mai đi.”

Mọi người lại an ủi Trình Dao Dao một lúc, rồi trở về phòng riêng đi ngủ. Thẩm Yến thấp giọng nói với Trình Nặc Nặc: “Em đi theo anh.”

Trình Nặc Nặc có chút mừng rỡ nhìn hắn: “A Yến, sao vậy?”

“Có phải em làm không?” Thẩm Yến mở miệng chính là chất vấn.

Trình Nặc Nặc trợn mắt vô tội nói: “Em làm cái gì?”

Thẩm Yến tức giận nói: “Còn giả ngu! Mặt Dao Dao, đến cùng có phải em làm hay không?

“A Yến, sao anh lại cảm thấy là em?”

Trình Nặc Nặc cả kinh nói, nước mắt chảy lăn xuống: “Coi như em có tư tâm, đem bánh cao lương ở nhà ăn cho anh, cũng không có nghĩa em hư hỏng như vậy, xấu đến mức hại chị ruột mình!”

“Em còn mặt mũi nói cái này!” Thẩm Yến nghĩ tới hai cái bánh cao lương kia, trên mặt nóng lên. Hắn không thiếu ngụm lương thực kia, hắn nghĩ là Trình Nặc Nặc bỏ tiền túi của mình làm nhiều bánh cao lương cho hắn. Hắn làm sao cũng không nghĩ Trình Nặc Nặc tham ô món lợi nhỏ như vậy, thế mà tham ô lương thực ở nhà ăn cho mình! Mỗi ngày hắn ăn nhiều hơn hai cái bánh cao lương, là đã chiếm một phần lương thực của cô gái nhỏ!

Trình Nặc Nặc khóc nước mắt rơi như mưa nói: “Cho dù anh nhận định là em làm. Nhưng cả ngày hôm nay e đi cùng với anh, em… em tìm thời gian nào hại chị Dao Dao?”

“…” Thẩm Yến ho khan một tiếng. Hôm nay Trình Nặc Nặc mềm giọng quấn hắn, hắn nhịn không được, đi theo cô ra ngoài quấn lấy nhau. Xem thời gian, Trình Nặc Nặc hoàn toàn không có khả năng động tay động chân.

Da thịt gần đây của Trình Nặc Nặc trắng nuột hơn nhiều, khóc như mưa, là bộ dáng Thẩm Yến không cách nào kháng cự. Giọng nói Thẩm Yến mềm nhũn: “Thật xin lỗi, là anh hiểu lầm em.”

Trình Nặc Nặc thuận thế tựa vào trong ngực hắn: “Chỉ cần A Yến đừng rời ra em, em chịu bao nhiêu oan ức đều nguyện ý.”

Vào lúc ban đêm, Trình Dao Dao nằm trên giường không ngủ được. Toàn thân cô từ trên xuống dưới đều đau nhức khó chịu, ngực giống như có một đám lửa đốt, Hàn Nhân cùng Trương Hiểu Phong thay phiên chăm sóc cô, đút cô uống rất nhiều nước, lại lấy khăn lông vắt ướt lau người cho cô, toàn thân Trình Dao Dao vẫn nóng như lửa.

Bát nước để bên môi, chất lỏng ấm áp rót vào, Trình Dao Dao không kịp chờ uống từng ngụm từng ngụm, lại đột nhiên buồn nôn. Nước ngọt đến phát khổ, cổ họng đang nóng bỏng khó chịu càng thêm đau đớn: “Khục khục…”

Thanh âm Trình Dao Dao yếu ớt, Hàn Nhân vội vàng nói: “Dao Dao, đây là nước đường đỏ Trình Nặc Nặc đặc biệt làm cho cô, cô nhanh uống nhiều một chút!”

Trình Dao Dao há miệng muốn nói không uống, càng nhiều nước vào cổ họng, làm Trình Dao Dao ho khan, yết hầu vốn đang cháy bỏng càng gian nan, lại không phát ra âm thanh nào, mê man ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau Trình Dao Dao được đưa vào bệnh viện huyện thành. Lúc này tinh thần Trình Dao Dao tốt chút, trên người cũng không nóng. Mái tóc dài của cô buộc ở sau gáy, lộ ra vết thương đỏ tươi bên má phải.

Nhắc tới vết sẹo dữ tợn đáng sợ, chỉ vì nó rơi trên mặt Trình Dao Dao, nếu rơi trên mặt người khác, một vết thương nhỏ như vậy căn bản không tính là tổn thương, càng đừng đề cập đặc biệt chạy vào bệnh viện huyện thành khám.

Nữ bác sĩ trung niên đeo khẩu trang trắng mắng: “Vết thương nhỏ như vậy, lấy cồn-i-ốt trừ độc là được rồi! Nhiều người chờ xếp hàng khám bệnh đâu, thật sự là thêm phiền!”

Hàn Nhân suýt chút ầm ĩ với bà ta, Trương Hiểu Phong vội kéo cô, nói với bác sĩ: “Nhưng đêm qua nhiệt độ cơ thể của cô ấy rất nóng, giống như bốc cháy.”

Nữ bác sĩ ném một cây nhiệt kế cho Trình Dao Dao, đo xong nhìn lên: “Nhiệt độ cơ thể 38 độ, sốt nhẹ mà thôi.”

“Chuyện gì xảy ra a? Đêm qua rõ ràng rất nóng.” Hàn Nhân cùng Trương Hiểu Phong hỏi Trình Dao Dao.

Trình Dao Dao cũng không biết. Đêm qua cô thật sự khó chịu, trên người nóng giống như muốn bốc cháy.

Nữ bác sĩ cuối cùng giúp Trình Dao Dao trừ độc tiêu tan vết thương, kê cho Trình Dao Dao một viên thuốc tiêu viêm. Đầu năm nay thuốc khan hiếm, một viên thuốc tiêu viêm vẫn cần hai cân phiếu lương đổi lấy.

Vết thương của Trình Dao Dao không cần nằm trong viện, một đám người ngựa không dừng vó quay lại trong thôn, lúc đầu Trình Dao Dao không thoải mái, chịu đựng mặt trời nóng bức, xóc nảy trở về thôn, trên đường nôn một lần, về đến ký túc xá lại mê man nằm xuống.

Mấy ngày nay là ngày mùa, nhóm thanh niên trí thức đều phải đi làm việc, Hàn Nhân và Trương Hiểu Phong mỗi ngày thay phiên trở về đưa cơm cho Trình Dao Dao.

Lúc đầu Trình Dao Dao còn tốt, về sau vết thương sưng đỏ, dần dần sinh mủ.

Chuyện lần này nghiêm trọng rồi. Lâm Đại Phú cùng bí thứ chi bộ thôn đều đến thăm Trình Dao Dao, vợ bí thư chi bộ Vương Thúy Bình nhớ kỹ túi sữa bột tốt kia, còn đặc biệt làm canh rau sam đưa đến cho Trình Dao Dao, nói là tiêu sưng hóa ứ.

Chờ nhìn thấy mặt Trình Dao Dao, thẳng thắn lắc đầu với Lâm Đại Phú và bí thư chi bộ: “Khuôn mặt xinh đẹp như vậy bị hủy!”

Bí thư chi bộ nói: “Người không có việc gì liền cảm ơn trời đất! Còn quan tâm mặt đẹp hay không.”

Vương Thúy Bình lắc đầu. Bọn họ không phải phụ nữ, không biết được mặt vô cùng trọng yếu đối với phụ nữ, huống chi là một người đẹp như vậy.

Chuyện mặt mày hốc hác của Trình Dao Dao truyền ra trong thôn.

Khi đó Tạ Ba đang trên đường đi làm việc.

Từ ngày hái nấm đó đến nay, Tạ Ba không nhìn thấy Trình Dao Dao. Ngày hôm sau đi làm việc hắn đợi ở giao lộ đợi rất lâu, Trình Dao Dao đều không tới, hắn coi là Trình Dao Dao đơn thuần bực bội, liền tự mình đi làm việc.

Về sau nghe Lâm Đại Phú nói, thân thể Trình Dao Dao không thoải mái, muốn nghỉ ngơi hai ngày.

Cho tới hôm nay, lúc đi làm hắn nghe thấy hai người nhiều chuyện trong thôn đang nói: “Tôi đã nói rồi, khuôn mặt giống như yêu tinh, cũng không phải là người thôn Điềm Thủy chúng ta nên có.”

“Tôi nghe nhà bí thư chi bộ nói, một vết sẹo thật dài trên mặt, đều sinh mủ, mặt sưng lên nửa bên, trời nóng như vậy còn không nát sao?”

“Lúc trước cha chồng tôi chính là ở trời nóng như vậy, thời điểm lên núi đốn củi té bị thương chân, về sau sinh mủ đã mất rồi, chậc chậc.”

Bên tai Tạ Ba ầm vang rung động, trước mặt hiện ra một gương mặt trắng ngư ngọc, da trắng môi đỏ mắt hoa đào, đáy mắt có một nốt ruồi lệ vô cùng đẹp.

Một người mềm yếu như thế bị thương ở mặt, sẽ có tâm tình như thế nào. Chỉ suy nghĩ một chút, liền làm trái tim hắn co rút đau đớn, khó chịu.

Rõ ràng là thời điểm làm việc, Tạ Ba bỗng nhiên về đến nhà, vào trong phòng bắt đầu lục tung, mang theo một trận loảng xoảng vang động, không biết đang tìm cái gì.

Tạ Ba từ trước tới nay trầm ổn yên tĩnh, ở bên ngoài chịu bắt nạt lớn thế nào cũng không ở trước mặt người nhà lộ ra nửa phần, hành động thất thường này làm em gái Tạ Phi dọa sợ.

Tạ Phi năm nay vẫn chưa qua 14 tuổi, vẫn là bộ dáng trẻ con: “Anh, anh đang tìm gì vậy?”

Tạ Ba không nói lời nào, kéo một cái tủ đựng thuốc đẩy ra, ào ào đổ đầy đất.

Tạ Phi quay người chạy về phía phòng bếp, gọi: “Bà nội, bà nhanh đi xem anh đi, anh ấy không biết làm sao!”

Bà Tạ vứt cái nồi xuống vào nhà, thấy Tạ Ba lật thành một đống hỗn độn, nói: “Chiêu ca nhi, sao bỗng nhiên trở về rồi? Chiêu ca nhi, cháu… khụ khụ khụ…”

Bà Tạ gấp đến ho khan. Lúc này Tạ Ba mỗi dừng lại động tác, miệng lớn thở phì phò: “Cháu tìm đồ.”

Tạ Phi giúp bà Tạ vuốt ngực, chờ bà bình phục lại, mới chậm rãi nói: “Cháu muốn tìm đồ gì nói với bà nội, nhìn cháu gấp gáp gân xanh nổi lên cả rồi, là thứ gì quan trọng sao?”

“Sừng tê.” Tạ Ba nói.

Sắc mặt bà Tạ thay đổi.

(Sừng tê: Sừng tê giác – vị thuốc Đông y.)

Tạ Phi nhìn bà Tạ rồi nhìn anh trai, hiếu kỳ nói: “Sừng tê là cái gì?”

“Tiểu Phi, cháu đi phòng bếp trông lửa đi.” Bà Tạ trầm giọng nói.

Ánh mắt nai con của Tạ Phi hiếu kỳ, vẫn nghe lời đi.

Bà Tạ đóng cửa phòng lại, nhìn Tạ Ba nói: “Cháu muốn sừng tê làm gì?”

Tạ Ba nói: “ Chữa thương.”

Bà Tạ hỏi lại: “Chữa vết thương cho ai?”

Tạ Ba rũ mắt, khóe môi quật cường mím chặt, bày ra dáng vẻ bà Tạ quen thuộc nhất, hắn không muốn nói không ai cạy miệng hắn được.

Bà Tạ tức giận lấy cái chổi lông gà ở bên cạnh.

Tạ Ba nhíu mày lại nhưng không có nhăn, còn nói: “Bà nội, cẩn thận tay bị thương.”

Bà Tạ tức phát run, cháu trai đau lòng, đánh cũng không đánh nổi: “Sừng tê là đồ quý giá bao nhiêu, lúc trước bà lấy đồ cổ tranh chữ mà ông nội lưu giữ đều đập đốt hết đi, cũng không bỏ được cái này! Năm đó cháu lên núi bị sói cào nát bả vai, cũng dựa vào nó sống sót. Cháu đem nó cho người khác, về sau cháu lên núi bị thương nữa, làm sao bây giờ?”

Mắt Tạ Ba nháy cũng không nháy: “Vậy cháu cũng chịu!”

“Cháu…Cái loại cứng đầu này!” Bà Tạ cầm chổi lông gà quất nặng vào vai Tạ Ba.

Tạ Phi ghé vào cửa phòng bếp, thấp thỏm nghe góc tường. Từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên cô trông thấy anh trai làm bà nội tức giận, cũng là lần đầu tiên thấy bà nội tức giận như vậy, cô không biết mình có nên đi khuyên nhủ hay không.

Đúng lúc này, bà Tạ tiến vào. Tạ Phi tranh thủ thời gian chạy đến trước bếp lò làm bộ nhóm lửa.

Bà Tạ nhặt cái nồi lên, nói: “Đi vào phòng bà, đem đồ vật màu đen trong hộp đựng kim khâu đưa cho anh trai cháu.”

“Vâng ạ.” Tạ Phi không hỏi cái gì, chạy đi lấy.

Bà Tạ nhìn chằm chằm cái nồi sinh ra mờ mịt sương mù, bỗng nhiên lấy tạp dề dụi mắt. Ông trời, hãy để cháu trai yêu quý của tôi kéo dài giấc mơ của nó lâu một chút đi.

Nhưng mơ cuối cùng cũng có một ngày tỉnh lại, chiêu ca nhi khi đó làm thế nào?

Tạ Phi đưa khối nhỏ màu đen vừa tìm thấy cho anh trai: “Anh, bà nội bảo em đưa cho anh cái này, anh tìm cái này sao?”

Đồ vật nhỏ bằng đốt ngón tay, đen như mực, xúc cảm ôn hòa. Tạ Ba nhận lấy, chăm chú nắm chặt. Sừng tê, có thể tiêu sưng giải độc, có tác dụng trừ mủ tái tạo da.

Lúc trước ông nội mua từ Nam Dương về, một khối nho nhỏ đáng giá ngàn vàng.

Lúc xét nhà, bà nội bỏ qua rất nhiều tài vật, chỉ mạo hiểm lưu lại nó. Ngoại hình của sừng tê không có gì lạ, cũng không có ai biết giá trị của nó, liền lưu lại.

Năm đó Tạ Ba 15 tuôi lên núi đi săn, gặp được sói hoang. Thân thể lúc nhỏ gầy yếu, bị sói hoang vây công xem như con mồi, bả vai bị cào nát bét. Móng vuốt sói hoang có độc, vết thương thối rữa không còn hình dáng, người già và lang phu trong thôn đều lắc đầu nói tay hắn không dung được nữa. Bà nội mài một khối sừng tê rắc vào vết thương của hắn, sau đó không lâu vết thương biến mất, đúng là đem hắn gắng gượng từ Quỷ Môn quan kéo trờ về.

Tạ Ba biết bà nội coi trọng sừng tê này, nhưng hắn lại… Tạ Ba vuốt ve khối sừng tê nhỏ, tìm cái bát đựng thuốc, không chút do dự đập nát nó.

Tạ Phi ở bên cạnh, chịu khó hỗ trợ Tạ Ba. Tính tình cô yếu đuối, cả thể xác và tinh thần ỷ lại người anh này, cũng không hỏi hắn đang làm gì, dù sao anh trai làm chuyện nhất định không sai.

Tạ Ba mài nhỏ sừng tê, cho thêm thuốc khác vào đảo nát, mài thành dầu bôi, cất vào bên trong bình nhỏ. Mắt hắn nhìn em gái mình: “Muốn ra ngoài không?”

“Thật sao? Em có thể đi ra ngoài?” Tạ Phi chỉ mình, mừng rỡ.

Buổi chiều, mặt trời nóng làm da đầu bỏng rát, trong thôn yên tĩnh không có một ai. Ngoại trừ người ra đồng làm việc, còn lại đều tránh ở trong nhà hóng mát, ngủ trưa, ngay cả bọn nhỏ ồn ào nhất cũng không chạy loạn bên ngoài.

Mặt trời sáng loáng gai mắt người, hơi nóng không dứt, ve kêu từng đợt, lá cây hòe già đầu thôn bị phơi nắng cuộn lại. Tạ Phi đi theo bên cạnh anh trai, bước chân nhẹ nhàng, đối với mọi thứ đều cảm thấy thân thiết và vui thích.

Cô rất ít khi đi ra ngoài, bà nội và anh trai đều không yên tâm cô ở ngoài một mình. Anh trai thấy cô cô đơn, sẽ nhân lúc nhàn rỗi tận lực đưa cô ra ngoài đi dạo. Thế nhưng anh trai quá cực khổ, Tạ Phi rất hiểu chuyện không muốn tăng thêm gánh nặng cho anh, bởi vậy cô đã gần 14 tuổi nhưng ngay cả thôn đều không có đi ra, người ở trong thôn phần lớn cũng không biết.

Tạ Phi đi theo anh trai đến đầu thôn tây, đi vào ký túc xá thanh niên trí thức. Ký túc xá là nhà máy cũ cải tạo thành, kiến trúc hình chữ nhật có hơi rách nát, lúc này yên tĩnh khác thường.

Ký túc xá nữ sinh không có cửa, chỉ có một cái rèm che. Gió thổi qua, có thể thấy mơ hồ cảnh tượng bên trong, trên giường có một người nằm, tóc tơ lụa rơi vào bên gối.

Mắt Tạ Phi nhìn anh trai. Tạ Ba đưa thuốc mỡ cho cô, ra hiệu cô: “Anh đứng ở cửa ra vào, đừng lo lắng.”

Tạ Phi nhẹ gật đầu, cẩn thận từng li từng tí vén rèm lên vào phòng.

Lúc này, Trình Dao Dao đang gặp ác mộng.

Cô quay trở về ngày đó ở phía sau núi.

Mưa rào xối xả, đường núi khó đi, cả người Trình Dao Dao ướt đẫm, chân tay nặng nề, mỗi bước đi đều khó khăn. Cổ họng giống như nổi lửa, vừa mệt vừa khát.

Gương mặt đột nhiên nhói nhói, cô theo bản năng khua tay: “Đau quá!”

Có người ở bên tai kinh hô, hoảng hốt lúng túng nói: “Anh, tay của chị ấy thật nóng. Chị ấy không cho em bôi thuốc!”

Tạ Ba không lo được tránh nghi ngờ, vén rèm bước vào phòng.

Trình Dao Dao mặc váy ngủ nằm trên giường, chăn đắp bị cô đá văng ra, lộ ra da thịt cùng bờ vai trắng mượt mà.

Tạ Ba dời mắt về chỗ khác, Tạ Phi giúp đỡ Trình Dao Dao đắp chăn lại. Trình Dao Dao rất không thành thật, ở trên giường uốn qua uốn lại, phát ra thanh âm muốn khóc lẩm bẩm: “Nóng…”

“Tay và đầu của chị ấy rất nóng.” Tạ Phi sợ nói.

Tạ Ba lúc này mới đi tới, ánh mắt rơi vào trên mặt Trình Dao Dao, đáy mắt nổi lên tâm tình phức tạp giống như sóng gió to lớn. Thời gian ngắn ngủi mấy ngày, Trình Dao Dao tươi cười sáng rỡ giống như hoa tươi bị mất nước, đôi môi trắng bệch, gương mặt nóng ửng đỏ, đẹp vô cùng.

Cô nhíu chặt lông mày, giống như đã chịu ủy khuất vô tận, ở trong mơ cũng mơ hồ không rõ, tóc mai ướt sũng dính trên mặt, không biết là nước mắt hay là mồ hôi.

Tạ Ba thường thấy bộ dáng được nuông chiều ngang ngược của cô, lúc này Trình Dao Dao giống như con mèo con rơi xuống nước, vừa chật vật vừa đáng thương.

Tạ Phi cố gắng bôi thuốc cho cô, cô ở trong mơ cũng cảm thấy đau nhức, khua tay phản kháng kịch liệt: “Đau…”

Cái bình suýt nữa rơi xuống đất, Tạ Ba nhanh tay tiếp được, sừng tê vô cùng khó kiếm, rơi vỡ liền không còn.

Tạ Phi luống cuống nói: “Anh, làm sao bây giờ?”

Tạ Ba cầm cổ tay Trình Dao Dao giữ chặt, ấn xuống, thanh âm lạnh lùng nói: “Bôi thuốc cho cô ấy.”

“…Được.” Tạ Phi luôn vô điều kiện nghe theo Tạ Ba, dùng một cái lông vũ sạch bôi thuốc cho Trình Dao Dao.

Trình Dao Dao đau dữ dội, giống như con cá mất nước liều mạng nhảy. Tạ Ba giữ hai tay cô, dùng sức đè ép cô, thuận tiện đắp chăn cho cô.

Trình Dao Dao chảy rất nhiều nước mắt, Tạ Ba lại một thân mồ hôi. Hai người mười ngón tay đan xen, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi dinh dính, tư thế thân mật.

Trình Dao Dao rất nóng, giống như cô bị rơi vào trong nước nóng đun sôi, khó tránh thoát, không thể thở nổi. Một bàn tay lớn nắm chặt cô, giống như có sức lực ào ào và không khí mới mẻ truyền đến.

Trình Dao Dao khó khăn lên tiếng: “Nước… Nước…”

Cổ họng khô như nuốt phải nắm cát, Trình Dao Dao chưa bao giờ khát vọng nước như vậy, dù chỉ có một giọt…

Trong hư ảo, bỗng nhiên xuất hiện một gốc hoa sen. Nụ hoa mới lộ ra góc nhọn, xanh tươi đáng yêu. Cánh hoa sen lay động, giống như nắng hạn lâu ngày gặp trận mưa lớn, chậm rãi nở ra như cánh quạt.

Cánh hoa nở ra, biến thành một bông hoa hình cầu to như đồng tiền. Ở giữa cánh hoa sen chậm rãi ngưng tụ lại một giọt sương.

Nước… Nước… Trình Dao Dao khao khát, theo bản năng nắm thật chặt bàn tay lớn kia.

Cánh sen vui thích lay động, giọt sương dần dần ngưng tụ thành hình, lăn xuống dọc theo cánh sen…

Đầu lưỡi tiếp xúc một giọt nước. Vào miệng ngọt ngào, linh khí dồi dào vọt đến, giống như linh suối ngọt không ngừng chảy vào đất khô cằn, an ủi ý nghĩ khát nước cháy bỏng, trạng thái toàn thân đau nhức cũng rửa sạch hết.

Trình Dao Dao thở dài một tiếng, đột nhiên sặc ho khan.

Ngọt ngào chua chua bên trong miệng làm Trình Dao Dao nhíu mày lại, vô thức nôn ra ngoài: “Khụ khụ khụ…”

“Tỉnh tỉnh!” Tiếng nói mềm vại vang lên.

Trình Dao Dao cố gắng mở đôi mắt khóc sưng lên, nhìn thấy một đôi mắt giống như con nai con.

Cô gái 13,14 tuổi vui vẻ nhìn cô, lập tức ngượng ngùng: “Chị… Chị tỉnh rồi?”

“Em là ai?” Trình Dao Dao hỏi, cổ họng vốn dĩ bị đau dễ chịu hơn nhiều, chỉ là không có sức, có chút khàn, làm người mặt đỏ thẹn thùng.

« Em tên là Tạ Phi. » Tạ Phi không giỏi giao tiếp với người khác, nhìn bên cạnh xin giúp đỡ : « Anh… »

Mắt Trình Dao Dao chuyển sang bên cạnh, cô nằm trên giường, nhìn không rõ sau lưng. Muốn chống đỡ ngồi dậy, một tiếng nói vang lên : « Đừng dậy, cơ thể cô còn chưa tốt. »

… Cũng chưa mặc quần áo.

Chapter
1 Chương 1: Thợ săn và mỹ nhân
2 Chương 2: Chạy theo thanh niên trí thức nhỏ
3 Chương 3: Cảm ơn anh Tam
4 Chương 4: Canh gừng đường đỏ
5 Chương 5: Phong ba mua thịt heo
6 Chương 6: Thịt heo rừng xào ớt
7 Chương 7: Canh bún mọc
8 Chương 8: Đi hái nấm
9 Chương 9: Nấm tre và rắn xanh
10 Chương 10: Nấm tre đổi chuột
11 Chương 11: Thu hoạch lớn nấm dại
12 Chương 12: Canh nấm tạp, thịt chuột tre kho tàu
13 Chương 13: Bánh cao lương chấm canh thịt
14 Chương 14: Gieo mạ và con đỉa
15 Chương 15: Uống nước suối
16 Chương 16: Quả dâu và độc rắn
17 Chương 17: Giải độc
18 Chương 18: Giải độc 2
19 Chương 19: Giải độc 3
20 Chương 20: Bánh cao lương làm từ kiều mạch
21 Chương 21: Quả mơ và rau dại nắm
22 Chương 22: Hái anh đào
23 Chương 23: Nước thanh mai nấu đường vàng
24 Chương 24: Thanh mai Đông Khôi
25 Chương 25: Bán tóc
26 Chương 26: Mì Dương Xuân, rau xào thịt
27 Chương 27: Sa Kỳ Mã và thư
28 Chương 28: Sữa bột và đom đóm
29 Chương 29: Mật hoa chuối tây
30 Chương 30: Trứng ngỗng trời và gối tre
31 Chương 31: Nụ hoa sen mới lộ ra góc nhọn
32 Chương 32: Cánh hoa sen
33 Chương 33: Hút dương khí
34 Chương 34: Giấc mơ đẹp
35 Chương 35: Em muốn ở nhà anh
36 Chương 36: Em muốn ở nhà anh
37 Chương 37: Em muốn hôn anh
38 Chương 38: Tôi muốn đi Tạ gia
39 Chương 39: Đèn pin cầm tay
40 Chương 40: Chuyển vào Tạ gia
41 Chương 41: Nghe lời anh
42 Chương 42: Nấu cơm tối
43 Chương 43: Nấu cơm tối
44 Chương 44: Cà chua trộn đường
45 Chương 45: Canh bí đỏ
46 Chương 46: Tắm rửa
47 Chương 47: Lấy cỏ heo
48 Chương 48: Chung giường
49 Chương 49: Sư tử lớn
50 Chương 50: Bánh mì trứng gà
51 Chương 51: Xác ve
52 Chương 52: Dấu hôn
53 Chương 53: Tạ Chiêu, có con gái tìm
54 Chương 54: Tích lũy vốn lấy vợ
55 Chương 55: Bộ mặt thật của sư tử lớn
56 Chương 56: Ghép bàn
57 Chương 57: Tạ Chiêu
58 Chương 58: Sửa giày 1
59 Chương 59: Sửa giày 2
60 Chương 60: Socola Liên Xô
61 Chương 61: Tích góp trứng gà, ăn sủi cảo
62 Chương 62: Xuân cung đồ
63 Chương 63: Ăn dưa
64 Chương 64: Bồn tắm
65 Chương 65: Trông coi ruộng dưa
66 Chương 66: Chụp ảnh
67 Chương 67: Câu tôm hùm
68 Chương 68: Đưa cơm
69 Chương 69: Bánh đúc đậu
70 Chương 70: Say rượu
71 Chương 71: Xảy ra chuyện
72 Chương 72: Dưỡng thương
73 Chương 73: Tiền đặt cược
74 Chương 74: Không ngoan
75 Chương 75: Giáo dục tình yêu
76 Chương 76: Thạch đen
77 Chương 77: Đỗ ướp
78 Chương 78: Đỗ ướp xào thịt
79 Chương 79: Con dê nhỏ
80 Chương 80: Ôm ngủ
81 Chương 81: Người đàn bà hư hỏng
82 Chương 82: Thẩm tra
83 Chương 83: Tầng hai
84 Chương 84: Đi Làm
85 Chương 85: Mèo Con Có Tên Rồi
86 Chương 86: Giặt Màn
87 Chương 87: Đào Củ Sen
88 Chương 88: Uống Nhầm Nước Linh Tuyền
89 Chương 89: Mẹ Đào Kim
90 Chương 90: Đóng phim
91 Chương 91: Chụp ảnh nhà cũ
92 Chương 92: Không muốn chụp
93 Chương 93: Giấc mơ kinh hoàng
94 Chương 94: Tấm thảm nhung
95 Chương 95: Củ sen nhồi gạo nếp
96 Chương 96: Cơm nếp nắm
97 Chương 97: Củ mã thầy
98 Chương 98: Dầu cua
99 Chương 99: Trình Dao Dao không ở đây
100 Chương 100: Thế thân
101 Chương 101: Mượn góc quay
102 Chương 102: Bón cơm cho em ăn
103 Chương 103: Rượu gạo
104 Chương 104: Canh phổi
105 Chương 105: Chia tay
106 Chương 106: Nhặt vàng
107 Chương 107: Hạt dưa vàng
108 Chương 108: Bóc vỏ cua
109 Chương 109: Về Thượng Hải chiếm địa bàn
110 Chương 110: Cháu bán đồ Phế liệu
111 Chương 111: Rèm nhung
112 Chương 112: Nhớ Tạ Chiêu
113 Chương 113: Bánh mì gối
114 Chương 114: Trình Nặc Nặc không về
115 Chương 115: Cửa hàng hữu nghị
116 Chương 116: Tôi có người yêu rồi
117 Chương 117: Cơm rang nhím biển
118 Chương 118: Tu La Tràng
119 Chương 119: Không chia tay
120 Chương 120: Bên cửa sổ
121 Chương 121: Bên cửa sổ
122 Chương 122: Đi dạo khu thị trường tự do
123 Chương 123: Hộp đựng trang sức khảm trai và dương chi bạch ngọc
124 Chương 124: Bữa tối dưới ánh nến
125 Chương 125: Tặng quà cho anh
126 Chương 126: Sandwich cá ngừ
127 Chương 127: Sân trường
128 Chương 128: Bố phản đối cuộc hôn nhân này!
129 Chương 129: Tai bay vạ gió
130 Chương 130: Nguồn gốc của ngọc bội
131 Chương 131: Canh Tom Yum
132 Chương 132: Ngủ cùng nhau
133 Chương 133: Đón năm mới cùng nhau
134 Chương 134: Đón giao thừa
135 Chương 135: Làm mai cho Tạ Chiêu
136 Chương 136: Thịt chiên giòn
137 Chương 137: Ruột già xào ớt và tiền vàng
138 Chương 138: Lời tuyên thệ kết hôn
139 Chương 139: Hái lá tía tô và sơn tra núi
140 Chương 140: Trứng gà trộn cơm
141 Chương 141: Nuôi lợn con
142 Chương 142: Hồ Nước trên đỉnh núi
143 Chương 143: Canh cá
144 Chương 144: Bánh khúc nhân đậu đỏ
145 Chương 145: Nửa đêm kinh hồn
146 Chương 146: Trộm linh tuyền
147 Chương 147: Pudding sữa dê
148 Chương 148: Cô cũng xuyên qua sao
149 Chương 149: Nhật ký xem mắt của Cường Cường
150 Chương 150: Bánh bao dưa muối
151 Chương 151: Canh gà hầm sâm
152 Chương 152: Giải nhiệt
153 Chương 153: Trứng ốp lết
154 Chương 154: Chưa kết hôn mà có con
155 Chương 155: Cường Cường Nhưỡng Nhưỡng
156 Chương 156: Cơm ở nhà ăn
157 Chương 157: Hái rau khúc
158 Chương 158: Ngọc bội thật hay giả
159 Chương 159: Cây mâm xôi
160 Chương 160: Rắn độc
161 Chương 161: Cường Cường về nhà
162 Chương 162: Rau trộn Triều Tiên
163 Chương 163: Bôi thuốc giúp em
164 Chương 164: Bánh quy vị mâm xôi
165 Chương 165: Ngã xuống núi
166 Chương 166: Bí mật
167 Chương 167: Sảy thai
168 Chương 168: Chó con đến rồi
169 Chương 169: Tạ Tủng Tủng
170 Chương 170: Bánh kem dâu tây
171 Chương 171: Lục Thanh Đường
172 Chương 172: Quà sinh nhật
173 Chương 173: Lá gói bánh tro
174 Chương 174: Bà Tạ mắng người
175 Chương 175: Ở nhà ai?
176 Chương 176: Bánh ú nhân thịt và trứng muối
177 Chương 177: Túi đựng trứng
178 Chương 178: Không nhận nợ
179 Chương 179: Linh tuyền
180 Chương 180: Phóng hỏa
181 Chương 181: Trình Nặc Nặc logout
182 Chương 182: Nhưỡng Nhưỡng về rồi
183 Chương 183: Bên trong rừng tre
184 Chương 184: Kho báu nhà họ Tạ
185 Chương 185: Gà chiên giòn
186 Chương 186: Kén tằm
187 Chương 187: Thi đại học
188 Chương 188: Quá trình thi đại học
189 Chương 189: Phần thưởng của anh
190 Chương 190: Bánh Nếp
191 Chương 191: Cầu hôn
192 Chương 192: Cửa hàng thời trang và nhà máy sản xuất vật liệu gỗ
193 Chương 193: Năm mới thuận lợi
194 Chương 194: Xưởng đồ Hộp
195 Chương 195: Cuộc sống ở đại học
196 Chương 196: Biệt thự cổ
197 Chương 197: Xa xôi
198 Chương 198: Đăng ký kết hôn
199 Chương 199: Động phòng
200 Chương 200: Tâm tư của con gái
201 Chương 201: Trình Dao Dao nổi tiếng
202 Chương 202: Cường Cường đến thành phố
203 Chương 203: Giáng Sắc
204 Chương 204: Ngoại truyện đặc biệt
205 Chương 205: Anh hùng cứu mỹ nhân
206 Chương 206: Xích đu và hoa tường vi
207 Chương 207: Tiểu Phi
208 Chương 208: Kết truyện
209 Chương 209: Ngoại truyện 1: Rắn nước không có độc
210 Chương 210: Ngoại truyện 2: Con trai nhà họ Tạ
211 Chương 211: Ngoại truyện 3: Lục Thanh Đường và Tạ Phi
212 Chương 212: Ngoại truyện 4: Nhật ký ăn vụng của con trai
213 218: Kết Truyện
214 217: Tiểu Phi
215 216: Xích Đu Và Hoa Tường Vi
Chapter

Updated 215 Episodes

1
Chương 1: Thợ săn và mỹ nhân
2
Chương 2: Chạy theo thanh niên trí thức nhỏ
3
Chương 3: Cảm ơn anh Tam
4
Chương 4: Canh gừng đường đỏ
5
Chương 5: Phong ba mua thịt heo
6
Chương 6: Thịt heo rừng xào ớt
7
Chương 7: Canh bún mọc
8
Chương 8: Đi hái nấm
9
Chương 9: Nấm tre và rắn xanh
10
Chương 10: Nấm tre đổi chuột
11
Chương 11: Thu hoạch lớn nấm dại
12
Chương 12: Canh nấm tạp, thịt chuột tre kho tàu
13
Chương 13: Bánh cao lương chấm canh thịt
14
Chương 14: Gieo mạ và con đỉa
15
Chương 15: Uống nước suối
16
Chương 16: Quả dâu và độc rắn
17
Chương 17: Giải độc
18
Chương 18: Giải độc 2
19
Chương 19: Giải độc 3
20
Chương 20: Bánh cao lương làm từ kiều mạch
21
Chương 21: Quả mơ và rau dại nắm
22
Chương 22: Hái anh đào
23
Chương 23: Nước thanh mai nấu đường vàng
24
Chương 24: Thanh mai Đông Khôi
25
Chương 25: Bán tóc
26
Chương 26: Mì Dương Xuân, rau xào thịt
27
Chương 27: Sa Kỳ Mã và thư
28
Chương 28: Sữa bột và đom đóm
29
Chương 29: Mật hoa chuối tây
30
Chương 30: Trứng ngỗng trời và gối tre
31
Chương 31: Nụ hoa sen mới lộ ra góc nhọn
32
Chương 32: Cánh hoa sen
33
Chương 33: Hút dương khí
34
Chương 34: Giấc mơ đẹp
35
Chương 35: Em muốn ở nhà anh
36
Chương 36: Em muốn ở nhà anh
37
Chương 37: Em muốn hôn anh
38
Chương 38: Tôi muốn đi Tạ gia
39
Chương 39: Đèn pin cầm tay
40
Chương 40: Chuyển vào Tạ gia
41
Chương 41: Nghe lời anh
42
Chương 42: Nấu cơm tối
43
Chương 43: Nấu cơm tối
44
Chương 44: Cà chua trộn đường
45
Chương 45: Canh bí đỏ
46
Chương 46: Tắm rửa
47
Chương 47: Lấy cỏ heo
48
Chương 48: Chung giường
49
Chương 49: Sư tử lớn
50
Chương 50: Bánh mì trứng gà
51
Chương 51: Xác ve
52
Chương 52: Dấu hôn
53
Chương 53: Tạ Chiêu, có con gái tìm
54
Chương 54: Tích lũy vốn lấy vợ
55
Chương 55: Bộ mặt thật của sư tử lớn
56
Chương 56: Ghép bàn
57
Chương 57: Tạ Chiêu
58
Chương 58: Sửa giày 1
59
Chương 59: Sửa giày 2
60
Chương 60: Socola Liên Xô
61
Chương 61: Tích góp trứng gà, ăn sủi cảo
62
Chương 62: Xuân cung đồ
63
Chương 63: Ăn dưa
64
Chương 64: Bồn tắm
65
Chương 65: Trông coi ruộng dưa
66
Chương 66: Chụp ảnh
67
Chương 67: Câu tôm hùm
68
Chương 68: Đưa cơm
69
Chương 69: Bánh đúc đậu
70
Chương 70: Say rượu
71
Chương 71: Xảy ra chuyện
72
Chương 72: Dưỡng thương
73
Chương 73: Tiền đặt cược
74
Chương 74: Không ngoan
75
Chương 75: Giáo dục tình yêu
76
Chương 76: Thạch đen
77
Chương 77: Đỗ ướp
78
Chương 78: Đỗ ướp xào thịt
79
Chương 79: Con dê nhỏ
80
Chương 80: Ôm ngủ
81
Chương 81: Người đàn bà hư hỏng
82
Chương 82: Thẩm tra
83
Chương 83: Tầng hai
84
Chương 84: Đi Làm
85
Chương 85: Mèo Con Có Tên Rồi
86
Chương 86: Giặt Màn
87
Chương 87: Đào Củ Sen
88
Chương 88: Uống Nhầm Nước Linh Tuyền
89
Chương 89: Mẹ Đào Kim
90
Chương 90: Đóng phim
91
Chương 91: Chụp ảnh nhà cũ
92
Chương 92: Không muốn chụp
93
Chương 93: Giấc mơ kinh hoàng
94
Chương 94: Tấm thảm nhung
95
Chương 95: Củ sen nhồi gạo nếp
96
Chương 96: Cơm nếp nắm
97
Chương 97: Củ mã thầy
98
Chương 98: Dầu cua
99
Chương 99: Trình Dao Dao không ở đây
100
Chương 100: Thế thân
101
Chương 101: Mượn góc quay
102
Chương 102: Bón cơm cho em ăn
103
Chương 103: Rượu gạo
104
Chương 104: Canh phổi
105
Chương 105: Chia tay
106
Chương 106: Nhặt vàng
107
Chương 107: Hạt dưa vàng
108
Chương 108: Bóc vỏ cua
109
Chương 109: Về Thượng Hải chiếm địa bàn
110
Chương 110: Cháu bán đồ Phế liệu
111
Chương 111: Rèm nhung
112
Chương 112: Nhớ Tạ Chiêu
113
Chương 113: Bánh mì gối
114
Chương 114: Trình Nặc Nặc không về
115
Chương 115: Cửa hàng hữu nghị
116
Chương 116: Tôi có người yêu rồi
117
Chương 117: Cơm rang nhím biển
118
Chương 118: Tu La Tràng
119
Chương 119: Không chia tay
120
Chương 120: Bên cửa sổ
121
Chương 121: Bên cửa sổ
122
Chương 122: Đi dạo khu thị trường tự do
123
Chương 123: Hộp đựng trang sức khảm trai và dương chi bạch ngọc
124
Chương 124: Bữa tối dưới ánh nến
125
Chương 125: Tặng quà cho anh
126
Chương 126: Sandwich cá ngừ
127
Chương 127: Sân trường
128
Chương 128: Bố phản đối cuộc hôn nhân này!
129
Chương 129: Tai bay vạ gió
130
Chương 130: Nguồn gốc của ngọc bội
131
Chương 131: Canh Tom Yum
132
Chương 132: Ngủ cùng nhau
133
Chương 133: Đón năm mới cùng nhau
134
Chương 134: Đón giao thừa
135
Chương 135: Làm mai cho Tạ Chiêu
136
Chương 136: Thịt chiên giòn
137
Chương 137: Ruột già xào ớt và tiền vàng
138
Chương 138: Lời tuyên thệ kết hôn
139
Chương 139: Hái lá tía tô và sơn tra núi
140
Chương 140: Trứng gà trộn cơm
141
Chương 141: Nuôi lợn con
142
Chương 142: Hồ Nước trên đỉnh núi
143
Chương 143: Canh cá
144
Chương 144: Bánh khúc nhân đậu đỏ
145
Chương 145: Nửa đêm kinh hồn
146
Chương 146: Trộm linh tuyền
147
Chương 147: Pudding sữa dê
148
Chương 148: Cô cũng xuyên qua sao
149
Chương 149: Nhật ký xem mắt của Cường Cường
150
Chương 150: Bánh bao dưa muối
151
Chương 151: Canh gà hầm sâm
152
Chương 152: Giải nhiệt
153
Chương 153: Trứng ốp lết
154
Chương 154: Chưa kết hôn mà có con
155
Chương 155: Cường Cường Nhưỡng Nhưỡng
156
Chương 156: Cơm ở nhà ăn
157
Chương 157: Hái rau khúc
158
Chương 158: Ngọc bội thật hay giả
159
Chương 159: Cây mâm xôi
160
Chương 160: Rắn độc
161
Chương 161: Cường Cường về nhà
162
Chương 162: Rau trộn Triều Tiên
163
Chương 163: Bôi thuốc giúp em
164
Chương 164: Bánh quy vị mâm xôi
165
Chương 165: Ngã xuống núi
166
Chương 166: Bí mật
167
Chương 167: Sảy thai
168
Chương 168: Chó con đến rồi
169
Chương 169: Tạ Tủng Tủng
170
Chương 170: Bánh kem dâu tây
171
Chương 171: Lục Thanh Đường
172
Chương 172: Quà sinh nhật
173
Chương 173: Lá gói bánh tro
174
Chương 174: Bà Tạ mắng người
175
Chương 175: Ở nhà ai?
176
Chương 176: Bánh ú nhân thịt và trứng muối
177
Chương 177: Túi đựng trứng
178
Chương 178: Không nhận nợ
179
Chương 179: Linh tuyền
180
Chương 180: Phóng hỏa
181
Chương 181: Trình Nặc Nặc logout
182
Chương 182: Nhưỡng Nhưỡng về rồi
183
Chương 183: Bên trong rừng tre
184
Chương 184: Kho báu nhà họ Tạ
185
Chương 185: Gà chiên giòn
186
Chương 186: Kén tằm
187
Chương 187: Thi đại học
188
Chương 188: Quá trình thi đại học
189
Chương 189: Phần thưởng của anh
190
Chương 190: Bánh Nếp
191
Chương 191: Cầu hôn
192
Chương 192: Cửa hàng thời trang và nhà máy sản xuất vật liệu gỗ
193
Chương 193: Năm mới thuận lợi
194
Chương 194: Xưởng đồ Hộp
195
Chương 195: Cuộc sống ở đại học
196
Chương 196: Biệt thự cổ
197
Chương 197: Xa xôi
198
Chương 198: Đăng ký kết hôn
199
Chương 199: Động phòng
200
Chương 200: Tâm tư của con gái
201
Chương 201: Trình Dao Dao nổi tiếng
202
Chương 202: Cường Cường đến thành phố
203
Chương 203: Giáng Sắc
204
Chương 204: Ngoại truyện đặc biệt
205
Chương 205: Anh hùng cứu mỹ nhân
206
Chương 206: Xích đu và hoa tường vi
207
Chương 207: Tiểu Phi
208
Chương 208: Kết truyện
209
Chương 209: Ngoại truyện 1: Rắn nước không có độc
210
Chương 210: Ngoại truyện 2: Con trai nhà họ Tạ
211
Chương 211: Ngoại truyện 3: Lục Thanh Đường và Tạ Phi
212
Chương 212: Ngoại truyện 4: Nhật ký ăn vụng của con trai
213
218: Kết Truyện
214
217: Tiểu Phi
215
216: Xích Đu Và Hoa Tường Vi