Chương 82: Đi sai hướng

3 giờ sáng, báo chí đưa tin hàng loạt nghệ sĩ đa tài Hứa Mộng Uyên qua đời. Điểm đáng nói ở chỗ, cái chết của cô ấy tương tự với hai nữ nghệ sĩ trước đó là Lý Mỹ Duyên và Trịnh Thu Hương. Điều này gây xôn xao dư luận, người dân đứng ngoài cục cảnh sát biểu tình đề nghị cảnh sát nhanh chóng tìm ra hung thủ, gây sức ép rất lớn cho tổ điều tra.

Lãnh đạo giận dữ ném mạnh tập tài liệu xuống bàn: “Thêm một người nữa, các người đợi cả showbiz chết hết rồi mới phá án đúng không?”

Huỳnh Minh Chính đứng ra nhận lỗi: “Xin lỗi! Là do chúng tôi thất trách. Nhưng lần này hung thủ quá giảo hoạt, hành động không để lại dấu vết, chuyện phá án không thể nói một sớm một chiều được.”

Lãnh đạo nghe vậy càng thêm tức giận, ra lệnh: “Tôi cho các cậu thời gian nửa tháng, nếu còn không phá án được thì từ chức hết luôn đi!”

Ông ấy cứ thế rời đi, bỏ lại cục diện rối rắm cho cấp dưới.

Daniel cũng vừa tới, anh khoanh tay tựa lưng vào cửa nhìn Huỳnh Minh Chính, nở nụ cười ẩn ý.

Thiếu tướng Chính áy náy: “Chúng tôi đã cố khoanh vùng nhưng 3 người này đời tư chẳng liên quan gì với nhau cả.”

Daniel lắc đầu: “Đó là do các anh đi sai hướng.”

Người trong tổ điều tra vẫn luôn nhìn chằm chằm Daniel, họ muốn hỏi nhưng không phải ai cũng có tư cách đứng ngang hàng với người đàn ông này.

Đại tá Trịnh Khắc Huy thay mặt mọi người lên tiếng: “Anh có đề xuất gì sao?”

Daniel cười khiêm tốn: “ Cũng chẳng phải đề xuất gì, chỉ là có chút suy nghĩ nếu mọi người thấy phù hợp thì làm. Dù sao tôi chỉ lo người chết, còn về người sống các anh hiểu biết hơn tôi nhiều.”

Huỳnh Minh Chính mừng ra mặt: “Vậy thì tốt quá! Anh nói nghe xem.”

Daniel ngồi vào bàn họp: “Có thể các anh từng nghe, con người hận thù có nhiều mức độ khác nhau, đa số đều thù ghét người trực tiếp hại mình. Nhưng với kẻ gϊếŧ người hàng loạt, cách ghi hận người khác cũng không giống người bình thường. Gϊếŧ người đối với họ chủ yếu là kɦoáı ƈảʍ, còn trả thù lại là thứ yếu. Ngoài ghi hận kẻ trực tiếp tổn thương mình, một vài người có xu hướng hận những kẻ không làm gì cả mà tận mắt chứng kiến mình bị người khác làm hại. Đôi khi lòng tự trọng của một người có thể cao đến mức dẫn đến gϊếŧ người.”

Thiếu tướng Chính hiểu ý đối phương: “Anh muốn nói nạn nhân có thể không trực tiếp làm gì hung thủ mà là người ngoài cuộc tận mắt chứng kiến ân oán của hung thủ?”

Daniel gật đầu: “Đúng vậy, các anh có thể điều tra từ những lần ba nạn nhân xuất hiện cùng lúc, có thể kỳ tích sẽ xảy ra.”

Trịnh Khắc Huy không dấu nỗi vẻ tán thưởng trong mắt: “ Nếu anh tiếp tục tài giỏi như vậy, cảnh sát như chúng tôi phải thất nghiệp rồi!”

Huỳnh Minh Chính hành động dứt khoát không chút chần chờ: “Đinh Thúy Hà, cô viết báo cáo lên cấp trên xin điều động nhân lực mảng IT! Làm xong, theo dõi người nhà nạn nhân 24/24 đề phòng trường hợp bất trắc.”

Đinh Thúy Hà đứng nghiêm: “Rõ, Thiếu tướng!”

Thiếu tướng Chính tiếp tục phân công: “Hứa Thùy Băng, cô trước thẩm vấn những người từng xung đột với Hứa Mộng Uyên, làm phương án loại trừ. Sau đó, hợp tác với bên IT lấy thông tin hết tất cả các concert, họp báo, sự kiện mà ba nạn nhân từng tham gia cùng nhau. Nhớ, điều tra từng người có mặt trong đó và toàn bộ diễn biến mỗi một sự kiện.”

Hứa Thùy Băng bước ra khỏi ghế: “Rõ, Thiếu tướng!”

Huỳnh Minh Chính gật đầu: “Nếu không còn ý kiến gì mọi người theo đó mà làm, tôi và Đại tá Huy sẽ đến nhà ba mẹ nạn nhân điều tra.”

Daniel im lặng nghe họ phân công công việc, thấy mọi thứ được an bài ổn thoả, anh mới hắng giọng: “Nhiệm vụ của tôi đã xong, Thiếu tướng Chính nhớ chuyển khoản đấy. Anh nhớ nhanh nhanh, chủ nợ của tôi không đùa được đâu!”

Mọi người nghe xong cũng bó tay, người như Daniel còn thiếu tiền sao? Dù anh ta không tài giỏi, chỉ cần trưng khuôn mặt này ra cũng có hàng tá phú bà xếp hàng đòi bao nuôi.

Trịnh Khắc Huy thẳng thừng hơn liền bật cười: “Tiến sĩ Daniel thật hài hước!”

Daniel hiện tại nghiêm túc hơn bao giờ hết, đong đưa ngón trỏ trước mặt anh ta: “No no! Chuyện tiền bạc chẳng bao giờ tôi nói đùa cả.”

Nói rồi, Daniel quay lưng rời đi, còn tặng cho họ cái vẫy tay tạm biệt đầy ngả ngớn.

Chapter
1 Chương 51: Tình bạn mong manh
2 Chương 52: Thất hứa
3 Chương 53: Phim giả đời thật
4 Chương 54: Thi thể cháy đen
5 Chương 55: Quân vương đế quốc thương nghiệp
6 Chương 56: Vợ chưa cưới tuyên bố chủ quyền
7 Chương 57: Những kẻ đơn độc
8 Chương 58: Cuộc chia ly bất ngờ
9 Chương 59: Đơn hàng trót lọt
10 Chương 60: Như chưa từng tồn tại
11 Chương 61: Xin lỗi
12 Chương 62: Nốt nhạc đệm trong buổi lễ
13 Chương 63: Tôi thức giấc ở thành phố xa lạ
14 Chương 64: Nữ hoàng thị phi lên sàn
15 Chương 65: Bắt cướp
16 Chương 66: Nghiêm khắc phê bình
17 Chương 67: CHỈ LÀ CON HOANG
18 Chương 68: Thầy của Titus
19 Chương 69: Bức ảnh cũ
20 Chương 70: Con bé thật phiền
21 Chương 71: Tra tấn trẻ nhỏ
22 Chương 72: Anh Ba quay về
23 Chương 73: Về nhà đi con
24 Chương 74: Ân oán năm xưa
25 Chương 75: Trịnh Hoài là nạn nhân
26 Chương 76: Lời xin lỗi muộn màng
27 Chương 77: Ngày mai ta cưới
28 Chương 78: Anh giận dỗi em không biết dỗ sao
29 Chương 79: Cô gái khó ở
30 Chương 80: Daniel mặt dày
31 Chương 81: Anh nhớ bé cưng
32 Chương 82: Đi sai hướng
33 Chương 83: Edward ghen rồi
34 Chương 84: King group vì cô ấy mà sáng lập
35 Chương 85: Nụ cười của Liam
36 Chương 86: Đen ăn đen
37 Chương 87: Viên đá thủy tinh
38 Chương 88: Đoạn clip của giải trí Tuyết Huy
39 Chương 89: Ai là nội gián
40 Chương 90: Ốp điện thoại
41 Chương 91: Phát hiện lượng lớn thuốc kíƈɦ ŧɦíƈɦ
42 Chương 92: Con dâu ra mắt nhà chồng
43 Chương 93: Gu thời trang kỳ quặc
44 Chương 94: Xem mắt gặp người quen
45 Chương 95: Tài nghệ bếp núc của Edward
46 Chương 96: Lê Thành Dương nhập viện
Chapter

Updated 46 Episodes

1
Chương 51: Tình bạn mong manh
2
Chương 52: Thất hứa
3
Chương 53: Phim giả đời thật
4
Chương 54: Thi thể cháy đen
5
Chương 55: Quân vương đế quốc thương nghiệp
6
Chương 56: Vợ chưa cưới tuyên bố chủ quyền
7
Chương 57: Những kẻ đơn độc
8
Chương 58: Cuộc chia ly bất ngờ
9
Chương 59: Đơn hàng trót lọt
10
Chương 60: Như chưa từng tồn tại
11
Chương 61: Xin lỗi
12
Chương 62: Nốt nhạc đệm trong buổi lễ
13
Chương 63: Tôi thức giấc ở thành phố xa lạ
14
Chương 64: Nữ hoàng thị phi lên sàn
15
Chương 65: Bắt cướp
16
Chương 66: Nghiêm khắc phê bình
17
Chương 67: CHỈ LÀ CON HOANG
18
Chương 68: Thầy của Titus
19
Chương 69: Bức ảnh cũ
20
Chương 70: Con bé thật phiền
21
Chương 71: Tra tấn trẻ nhỏ
22
Chương 72: Anh Ba quay về
23
Chương 73: Về nhà đi con
24
Chương 74: Ân oán năm xưa
25
Chương 75: Trịnh Hoài là nạn nhân
26
Chương 76: Lời xin lỗi muộn màng
27
Chương 77: Ngày mai ta cưới
28
Chương 78: Anh giận dỗi em không biết dỗ sao
29
Chương 79: Cô gái khó ở
30
Chương 80: Daniel mặt dày
31
Chương 81: Anh nhớ bé cưng
32
Chương 82: Đi sai hướng
33
Chương 83: Edward ghen rồi
34
Chương 84: King group vì cô ấy mà sáng lập
35
Chương 85: Nụ cười của Liam
36
Chương 86: Đen ăn đen
37
Chương 87: Viên đá thủy tinh
38
Chương 88: Đoạn clip của giải trí Tuyết Huy
39
Chương 89: Ai là nội gián
40
Chương 90: Ốp điện thoại
41
Chương 91: Phát hiện lượng lớn thuốc kíƈɦ ŧɦíƈɦ
42
Chương 92: Con dâu ra mắt nhà chồng
43
Chương 93: Gu thời trang kỳ quặc
44
Chương 94: Xem mắt gặp người quen
45
Chương 95: Tài nghệ bếp núc của Edward
46
Chương 96: Lê Thành Dương nhập viện