Chương 118: Góp Sức

Tối hôm đó nhóm bọn cô như thường lệ lại được mời dùng bữa với người dân trong làng nhưng lần này thì khác.

Bàn ăn được bày ngoài trời, trên bàn chỉ có những loại rau xanh do trong làng trồng và một ít đồ hộp không biết mọi người lấy ở đâu ra.
"Mọi người lấy đồ hộp ở đâu ra thế?" - Một quân nhân nhìn thấy đồ hộp trên bàn, nhìn đến một bàn ăn đơn sơ cũng có thể thấy cuộc sống dân bọn họ trải qua cũng không tốt lại có thể mời nhóm bọn cô ăn, thật là rất quý.
"Đồ hộp này là của những người trước từng đi ngang qua chỗ này làm phí mua đường.

Cũng lâu lắm rồi không có ai đi ngang, dân trong làng cố gắng để dành cũng chỉ còn bao nhiêu đây thôi.

Cô cậu cứ ăn đi, chúng tôi là dân bình thường không biết làm gì cả, chỉ có thể góp ý thức ăn giúp các vị lên đường có sức chiến đấu giúp đất nước sớm ngày tìm ra thuốc để khắc phục bệnh độc"
Vị đại thẩm lớn tuổi trong làng đứng ra đại diện lên tiếng và đó cũng là tiếng lòng của dân làng.

Bọn họ sống ở nơi này tuy có chút khó khăn, mấy gã đàn ông kia tuy nhìn bề ngoài bậm trợn dữ dằn nhưng đều rất tốt bụng.

Họ thường xuyên phải chặn đường những người đi ngang làng xin ít vật tư qua cửa để nuôi dân làng.
Mọi người ở trong thôn cũng vì vậy mà có thể sống hơn một năm qua, tuy nhiên thời gian gần đây người đi ngang làng càng ngày càng ít, bọn họ ngoài nhờ vào ít rau dưa tự trồng cùng nước nhờ dị năng cung cấp ra thì rất lâu rồi không có thịt trong bụng nhưng để các vị quân nhân lên đường có sức chiến đấu bọn họ sẵn sàng bỏ ra số thịt hộp dự trữ cho mùa đông để giúp đỡ.
Nhóm người Thanh Nguyệt nghe xong có chút cảm động, đặc biệt các bé nhỏ tuổi đang chơi cùng bảo bảo nhà cô khi nghe đại thẩm nói xong thì không đùa nghịch nữa mà nhường luôn nhánh cây gỗ cho lão đại Thiên Cảnh, dù bé không biết vì sao lại các bạn có thể giúp đỡ cho đất nước nhưng bé cũng muốn đóng góp giống mọi người.
Những người lúc đầu còn nghĩ xấu cho ngôi làng và nghĩ bọn họ cũng giống như dân ở làng Hạ liền cảm thấy hối hận và có chút lòng tin vào con người ở mạt thế.

Dù mạt thế có khăn như thế nào nhưng chỉ cần chúng ta biết được ở những nơi nào đó tình người vẫn còn, vậy là được rồi.
"Mọi người không cần phải như vậy đâu.

Chúng con cũng có nhiều lắm, mọi người có thể chia nhau ăn"
Thanh Nguyệt dứt lời ở bên cạnh bàn tiệc đã xuất hiện thị hộp đủ loại, rau củ cũng nhiều vô cùng khiến mọi người đều không nghĩ rằng cô có thể có nhiều như vậy.

Phải biết đoàn người của bọn cô rất đông, không ít hơn dân làng là bao nhiêu nhưng để có thể giữ được tinh thần tỉnh táo và sức chiến đấu tức phải ăn uống đầy đủ.

Người trong làng cứ nghỉ xe tải bọn họ chạy vào đang đậu trong sân chính là lương thực mà bọn cô mang theo, không ngờ cô lại có không gian chứa vật tư mà nhìn số lượng cô lấy ra xem, mỗi người trong làng một hộp cũng còn dư.
"Mọi người đừng ngại, trước đây tụi con từng đi qua công xưởng sản xuất thịt hộp nên lấy được rất nhiều.

Huống chi mọi người muốn góp sức thì chúng con cũng phải có gì đáp lễ chứ.

Mọi người phải ăn để có sức mới đợi đến khi đại dịch tang thi dẹp yên chứ"
Sau một hồi nói chuyện qua lại dân làng cũng bị mẹ cô thuyết phục chịu cầm lấy số thịt hộp chia nhau dùng trong bữa tối ngày hôm nay.

Bữa ăn chỉ đạm bạc thịt hộp và rau xanh cùng nước trắng nhưng mọi người trò chuyện với nhau vô cùng vui vẻ.

"Nhân tiên đây" - Một trong những người đàn ông dẫn nhóm người chặn đường lên tiếng - "Tôi là Lão đại trong nhà.

Tôi đứng lên đây để xin lỗi các vị và Chu thiếu tướng đây.

Lúc sáng chúng tôi chỉ định lấy súng ra doạ để mọi người sợ mà dừng lại nhưng không ngờ lại lấy nhầm súng có đạn.

Cái tên ngốc mà đòi thu phí mọi người cứ mặc kệ hắn, thằng quỷ này gặp ai cũng nói vậy nhưng hễ than một chút là nó lại cho đi còn cho thêm thức ăn nên đồ trong làng chỉ còn nhiêu đây"
Người hùng hổ đòi phí qua đường là Lão tam trong nhà nên khi bị nghe đại ca nhà mình nói liền xấu hổ cúi thấp mặt vậy mà vãn bị lão anh nhà mình túm đầu bắt đứng dậy xin lỗi.
"Xin lỗi mọi người.

Lần sau tôi sẽ kiểm tra súng có đạn hay không rồi mới bắn"
Mọi người trong đoàn đều bị sự hào sảng của anh em đứng đầu ngôi làng này làm cho tiêu tan tự tức giận lúc sáng.

Mọi người lấy nước thay rượu nâng ly lên trò chuyện say sưa.

Tử Hoàng còn đề nghị nếu mọi người gặp khó khăn có thể chạy đến thành phố Z, đã đó bọn cô đã diệt sạch toàn bộ tang thi.
Người trong làng nghe có một nơi đã không còn tang thi thì vui lắm nhưng đây là quê hương của bọn họ, là nơi cha ông để lại huống chi người thân của họ đều được chôn cất ở đây, nếu đi thật sự cũng không đành lòng.

Huống chi mọi người ở đây rất có niềm tin vào nhà nước sẽ diệt sạch tang thi và trả lại yên bình vốn có.
"Sẵn đây tôi cũng có một cái muốn nhờ các vị" - Lão nhị trong gia đình đứng lên, hai tay cầm ly nước vẻ mặt vô cùng trịnh trọng nhờ giúp đỡ.
"Anh cứ việc nói"
"Trước mạt thế làng chúng tôi dự tính mở một khu khai thác đá tự do, mọi người vào khai thác tính theo giờ, nếu khai thác ra đá quý chúng tôi sẽ lấy 10% lợi nhuận.

Nhưng việc mở ra khai thác chưa bắt đầu thì dịch tang thi bùng nổ.

Vốn dĩ chúng tôi không ôn tâm trạng làm giàu chỉ mong có thể sống qua ngày nhưng may mắn trong làng trước đó có vài ngày khai thác ra được một loại khoáng thạch quý.

Dân trong làng những người đeo loại khoáng thạch đó đều may mắn không trở thành tang thi, một số còn thức tỉnh dị năng"
Khi ông nói đến đeo khoáng thạch đó có thể tránh khả năng trở thành tang thi mà còn có dị năng thì đoàn người bọn cô đều khiếp sợ.

Khoáng thạch nơi này sao lại thần kì như vậy?
"Vậy ý của ông là?"
"Haizzz.

Vốn mấy thanh niên trang tráng trong làm tính vào hầm mỏ tiếp tục đào kiếm khoáng thạch đem ra ngoài bán để làm giàu nhưng những người từ khi vào đến nay đều chưa từng trở ra.

Khi dân làng gộp sức đến hầm mỏ tìm kiếm thì phát hiện ở đó xuất hiện một loài yêu quái, chúng tôi phải chết rất nhiều người mới có thể trở về.
Lúc đầu chặn đường mọi người cũng một phần sợ mọi người sẽ đi lạc vào khu hầm mỏ, một phần vì muốn nhờ những người có bản lĩnh giải quyết con quái vật đó"
"Con quái vật đó như thế nào?"
"Nó giống như là rắn, toàn thân đề màu đỏ.…à…nó còn có một cái sừng giữa trán"
Nói đến rắn làm bọn cô nhớ đến con rắn ở thành phố K, liệu hai con có sự liên hệ gì với nhau không? Tại sao miêu tả lại giống nhau như vậy?

Chapter
1 Chương 1: Tận Thế
2 Chương 2: Lật Mặt
3 Chương 3: Sống Lại
4 Chương 4: Trốn
5 Chương 5: Bạn Cũ
6 Chương 6: Vạch Mặt
7 Chương 7: Đánh Hội Đồng
8 Chương 8: Không Gian Khai Thông
9 Chương 9: Không Gian Sinh Động
10 Chương 10: Gặp Lại
11 Chương 11: Mặt Đối Mặt
12 Chương 12: Gặp Mặt Bảo Bảo
13 Chương 13: Du Lịch
14 Chương 14: Thao Túng Dị Năng
15 Chương 15: Dị Năng Giả
16 Chương 16: Đến Ngược Trước Mạt Thế
17 Chương 17: Địa Ngục Trần Gian
18 Chương 18: Thức Tỉnh
19 Chương 19: Rời Khỏi Biệt Thự
20 Chương 20: Thực Chiến
21 Chương 21: Thu Thập Vật Tư
22 Chương 22: Đồng Đội Mới
23 Chương 23: Người Quen Cũ
24 Chương 24: Truy Bắt Tang Thi Vương
25 Chương 25: Thử Nghiệm
26 Chương 26: Luyện Tập
27 Chương 27: Mài Giũa Dị Năng
28 Chương 28: Tang Thi Cấp Ba
29 Chương 29: Hỗ Trợ
30 Chương 30: Thu Tiền Bảo Kê
31 Chương 31: Đập Ra Bã
32 Chương 32: Núi Cao Còn Có Núi Cao Hơn
33 Chương 33: Sơ Lược Về Dòi Sống
34 Chương 34: Tang Thi Chuột Bao Vây
35 Chương 35: Qua Đêm Bên Ngoài
36 Chương 36: Ngươi Đã Hỏi Qua Ý Ta Chưa
37 Chương 37: Xin Tha
38 Chương 38: Bị Hố
39 Chương 39: Tự Tạo Căn Cứ
40 Chương 40: Không Có Vô Sĩ Chỉ Có Vô Sĩ Hơn
41 Chương 41: Muốn Gia Nhập
42 Chương 42: Đột Nhập
43 Chương 43: Nguy Hiểm
44 Chương 44: Cắn Nuốt
45 Chương 45: Đột Nhập 2
46 Chương 46: Gia Nhập
47 Chương 47: “chăm Sóc Đặc Biệt”
48 Chương 48: Lần Đầu Đi Xa
49 Chương 49: Người Lạ Đột Nhập
50 Chương 50: “chiếm Núi Xưng Vương”
51 Chương 51: Gai Độc Mãng Xà
52 Chương 52: Dị Năng Chưa Từng Thấy
53 Chương 53: Tập Kích
54 Chương 54: Giao Đấu
55 Chương 55: Sao Chép
56 Chương 56: Tâm Sự
57 Chương 57: Bóng Đen
58 Chương 58: Ong Chúa
59 Chương 59: Nổi Bão
60 Chương 60: Thương Vong
61 Chương 61: Ấu Trùng
62 Chương 62: Tấn Công Xào Huyệt
63 Chương 63: Trở Về
64 Chương 64: Nhóc Đáng Yêu
65 Chương 65: Kênh Kiệu
66 Chương 66: Nữ Nhân Điên
67 Chương 67: Phân Xử
68 Chương 68: Chia Sẻ Bí Mật
69 Chương 69: Tin Vui
70 Chương 70: Ôm Đùi
71 Chương 71: Khoa Nhi
72 Chương 72: Thảm Khốc
73 Chương 73: Hữu Trung
74 Chương 74: Tuyết Rơi
75 Chương 75: Yên Bình
76 Chương 76: Gặp Lại Người Quen
77 Chương 77: Tiếng Sét Ái Tình
78 Chương 78: Đùa Giỡn
79 Chương 79: Bỏ Rơi
80 Chương 80: Lục Đục
81 Chương 81: Lôi Kéo
82 Chương 82: Phân Biệt Đối Xử
83 Chương 83: May Mắn Hay Xui Xẻo
84 Chương 84: Bị Ghét
85 Chương 85: Được Cứu
86 Chương 86: Đầu Quân
87 Chương 87: Trà Trộn
88 Chương 88: Lần Đầu Đại Chiến Tang Thi Đoàn
89 Chương 89: Lốc Xoáy Lửa
90 Chương 90: Con
91 Chương 91: Bắt Được
92 Chương 92: Thuần Phục
93 Chương 93: Cô Gái Kiêu Ngạo
94 Chương 94: Kiếm Chuyện
95 Chương 95: Hỏng Chuyện
96 Chương 96: Chăm Sóc Đặc Biệt
97 Chương 97: Yêu Thương Thắm Thiết
98 Chương 98: Bám Dính
99 Chương 99: Đối Thủ
100 Chương 100: Quá Khứ
101 Chương 101: Phát Triển Căn Cứ
102 Chương 102: Quân Đội
103 Chương 103: Nhờ Hỗ Trợ
104 Chương 104: Con
105 Chương 105: Nhờ Cứu Người
106 Chương 106: Lai Lịch
107 Chương 107: Sương Mù
108 Chương 108: Nguy Hiểm
109 Chương 109: Bị Động
110 Chương 110: Đánh Đổi
111 Chương 111: Thành Phố Không Người
112 Chương 112: Quái Vật
113 Chương 113: Dân Làng Nhiệt Tình
114 Chương 114: Linh Vật
115 Chương 115: Mẹ Chồng Phát Uy
116 Chương 116: Cưu Mang
117 Chương 117: Tốt Hay Xấu
118 Chương 118: Góp Sức
119 Chương 119: Thành Phố Q
120 Chương 120: Tập Kích Trong Toà Cao Ốc
121 Chương 121: Thí Nghiệm
122 Chương 122: Từ Đâu Xuất Hiện
123 Chương 123: Mất Tích
124 Chương 124: Ở Đâu Ra
125 Chương 125: Cống Ngầm
126 Chương 126: Bọn Họ Đều Điên Cả Rồi!!!
127 Chương 127: Thí Nghiệm Trên Cơ Thể Người
128 Chương 128: Huỷ Phòng Thí Nghiệm
129 Chương 129: Rời Đi
130 Chương 130: Rắn Và Dòi
131 Chương 131: Chó Khôn Chớ Cản Đường
132 Chương 132: Người Con Gái Đẹp Nhất Mạt Thế
133 Chương 133: Đùa Giỡn
134 Chương 134: Hóng Hớt
135 Chương 135: Trà Xanh
136 Chương 136: Kích Động Quần Chúng
137 Chương 137: Khu Đất Hoang
138 Chương 138: Máy Phát Điện
139 Chương 139: Giáng Sinh
140 Chương 141: Gặp Lại Anh Em Lý Gia
141 Chương 142: Nạn Chuột
142 Chương 143: Nguyên Nhân
143 Chương 144: Bị Dụ Dỗ
144 Chương 145: Thức Ăn
145 Chương 146: Ngao
146 Chương 147: Muốn Bắt Làm Thú Cưng
147 Chương 148: Quy Phục
148 Chương 149: Bị Gián Đoạn
149 Chương 150: Bất Tử
150 Chương 151: Thành Phố B
151 Chương 152: Miêu
152 Chương 153: Thứ Gì Đây
153 Chương 154: Lập Công Chuộc Tội
154 Chương 155: Nuôi Dưỡng
155 Chương 156: Bị Xem Thường
156 Chương 157: Căn Cứ Trung Tâm
157 Chương 158: Vờ Như Không Quen
158 Chương 159: Chiêu Mộ
159 Chương 160: Ra Mắt Nhà Chồng
160 Chương 161: Người Thân
161 Chương 162: Họ Hàng
162 Chương 163: Quyền Lực
163 Chương 164: Làm Quen
164 Chương 165: Luận Bàn
165 Chương 166: Trục Xuất
166 Chương 167: Đầu Quân
167 Chương 168: Đụng Mặt
168 Chương 169: Lôi Kéo Quan Hệ
169 Chương 170: Chia Tay
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Tận Thế
2
Chương 2: Lật Mặt
3
Chương 3: Sống Lại
4
Chương 4: Trốn
5
Chương 5: Bạn Cũ
6
Chương 6: Vạch Mặt
7
Chương 7: Đánh Hội Đồng
8
Chương 8: Không Gian Khai Thông
9
Chương 9: Không Gian Sinh Động
10
Chương 10: Gặp Lại
11
Chương 11: Mặt Đối Mặt
12
Chương 12: Gặp Mặt Bảo Bảo
13
Chương 13: Du Lịch
14
Chương 14: Thao Túng Dị Năng
15
Chương 15: Dị Năng Giả
16
Chương 16: Đến Ngược Trước Mạt Thế
17
Chương 17: Địa Ngục Trần Gian
18
Chương 18: Thức Tỉnh
19
Chương 19: Rời Khỏi Biệt Thự
20
Chương 20: Thực Chiến
21
Chương 21: Thu Thập Vật Tư
22
Chương 22: Đồng Đội Mới
23
Chương 23: Người Quen Cũ
24
Chương 24: Truy Bắt Tang Thi Vương
25
Chương 25: Thử Nghiệm
26
Chương 26: Luyện Tập
27
Chương 27: Mài Giũa Dị Năng
28
Chương 28: Tang Thi Cấp Ba
29
Chương 29: Hỗ Trợ
30
Chương 30: Thu Tiền Bảo Kê
31
Chương 31: Đập Ra Bã
32
Chương 32: Núi Cao Còn Có Núi Cao Hơn
33
Chương 33: Sơ Lược Về Dòi Sống
34
Chương 34: Tang Thi Chuột Bao Vây
35
Chương 35: Qua Đêm Bên Ngoài
36
Chương 36: Ngươi Đã Hỏi Qua Ý Ta Chưa
37
Chương 37: Xin Tha
38
Chương 38: Bị Hố
39
Chương 39: Tự Tạo Căn Cứ
40
Chương 40: Không Có Vô Sĩ Chỉ Có Vô Sĩ Hơn
41
Chương 41: Muốn Gia Nhập
42
Chương 42: Đột Nhập
43
Chương 43: Nguy Hiểm
44
Chương 44: Cắn Nuốt
45
Chương 45: Đột Nhập 2
46
Chương 46: Gia Nhập
47
Chương 47: “chăm Sóc Đặc Biệt”
48
Chương 48: Lần Đầu Đi Xa
49
Chương 49: Người Lạ Đột Nhập
50
Chương 50: “chiếm Núi Xưng Vương”
51
Chương 51: Gai Độc Mãng Xà
52
Chương 52: Dị Năng Chưa Từng Thấy
53
Chương 53: Tập Kích
54
Chương 54: Giao Đấu
55
Chương 55: Sao Chép
56
Chương 56: Tâm Sự
57
Chương 57: Bóng Đen
58
Chương 58: Ong Chúa
59
Chương 59: Nổi Bão
60
Chương 60: Thương Vong
61
Chương 61: Ấu Trùng
62
Chương 62: Tấn Công Xào Huyệt
63
Chương 63: Trở Về
64
Chương 64: Nhóc Đáng Yêu
65
Chương 65: Kênh Kiệu
66
Chương 66: Nữ Nhân Điên
67
Chương 67: Phân Xử
68
Chương 68: Chia Sẻ Bí Mật
69
Chương 69: Tin Vui
70
Chương 70: Ôm Đùi
71
Chương 71: Khoa Nhi
72
Chương 72: Thảm Khốc
73
Chương 73: Hữu Trung
74
Chương 74: Tuyết Rơi
75
Chương 75: Yên Bình
76
Chương 76: Gặp Lại Người Quen
77
Chương 77: Tiếng Sét Ái Tình
78
Chương 78: Đùa Giỡn
79
Chương 79: Bỏ Rơi
80
Chương 80: Lục Đục
81
Chương 81: Lôi Kéo
82
Chương 82: Phân Biệt Đối Xử
83
Chương 83: May Mắn Hay Xui Xẻo
84
Chương 84: Bị Ghét
85
Chương 85: Được Cứu
86
Chương 86: Đầu Quân
87
Chương 87: Trà Trộn
88
Chương 88: Lần Đầu Đại Chiến Tang Thi Đoàn
89
Chương 89: Lốc Xoáy Lửa
90
Chương 90: Con
91
Chương 91: Bắt Được
92
Chương 92: Thuần Phục
93
Chương 93: Cô Gái Kiêu Ngạo
94
Chương 94: Kiếm Chuyện
95
Chương 95: Hỏng Chuyện
96
Chương 96: Chăm Sóc Đặc Biệt
97
Chương 97: Yêu Thương Thắm Thiết
98
Chương 98: Bám Dính
99
Chương 99: Đối Thủ
100
Chương 100: Quá Khứ
101
Chương 101: Phát Triển Căn Cứ
102
Chương 102: Quân Đội
103
Chương 103: Nhờ Hỗ Trợ
104
Chương 104: Con
105
Chương 105: Nhờ Cứu Người
106
Chương 106: Lai Lịch
107
Chương 107: Sương Mù
108
Chương 108: Nguy Hiểm
109
Chương 109: Bị Động
110
Chương 110: Đánh Đổi
111
Chương 111: Thành Phố Không Người
112
Chương 112: Quái Vật
113
Chương 113: Dân Làng Nhiệt Tình
114
Chương 114: Linh Vật
115
Chương 115: Mẹ Chồng Phát Uy
116
Chương 116: Cưu Mang
117
Chương 117: Tốt Hay Xấu
118
Chương 118: Góp Sức
119
Chương 119: Thành Phố Q
120
Chương 120: Tập Kích Trong Toà Cao Ốc
121
Chương 121: Thí Nghiệm
122
Chương 122: Từ Đâu Xuất Hiện
123
Chương 123: Mất Tích
124
Chương 124: Ở Đâu Ra
125
Chương 125: Cống Ngầm
126
Chương 126: Bọn Họ Đều Điên Cả Rồi!!!
127
Chương 127: Thí Nghiệm Trên Cơ Thể Người
128
Chương 128: Huỷ Phòng Thí Nghiệm
129
Chương 129: Rời Đi
130
Chương 130: Rắn Và Dòi
131
Chương 131: Chó Khôn Chớ Cản Đường
132
Chương 132: Người Con Gái Đẹp Nhất Mạt Thế
133
Chương 133: Đùa Giỡn
134
Chương 134: Hóng Hớt
135
Chương 135: Trà Xanh
136
Chương 136: Kích Động Quần Chúng
137
Chương 137: Khu Đất Hoang
138
Chương 138: Máy Phát Điện
139
Chương 139: Giáng Sinh
140
Chương 141: Gặp Lại Anh Em Lý Gia
141
Chương 142: Nạn Chuột
142
Chương 143: Nguyên Nhân
143
Chương 144: Bị Dụ Dỗ
144
Chương 145: Thức Ăn
145
Chương 146: Ngao
146
Chương 147: Muốn Bắt Làm Thú Cưng
147
Chương 148: Quy Phục
148
Chương 149: Bị Gián Đoạn
149
Chương 150: Bất Tử
150
Chương 151: Thành Phố B
151
Chương 152: Miêu
152
Chương 153: Thứ Gì Đây
153
Chương 154: Lập Công Chuộc Tội
154
Chương 155: Nuôi Dưỡng
155
Chương 156: Bị Xem Thường
156
Chương 157: Căn Cứ Trung Tâm
157
Chương 158: Vờ Như Không Quen
158
Chương 159: Chiêu Mộ
159
Chương 160: Ra Mắt Nhà Chồng
160
Chương 161: Người Thân
161
Chương 162: Họ Hàng
162
Chương 163: Quyền Lực
163
Chương 164: Làm Quen
164
Chương 165: Luận Bàn
165
Chương 166: Trục Xuất
166
Chương 167: Đầu Quân
167
Chương 168: Đụng Mặt
168
Chương 169: Lôi Kéo Quan Hệ
169
Chương 170: Chia Tay