Chương 8: Không Gian Khai Thông

Phòng cấp cứu liên tục sáng đèn trong 1 tiếng hồ thì cũng đã tắt.

Cử phòng mở ra xuất hiện trên xe đẩy là Thanh Nguyệt sớm đã bất tỉnh, trên tay còn gắm kim tiêm truyền nước biển và truyền dịch.

Thanh Nguyệt được đẩy đến phòng hồi sức còn Thanh Triệt ở lại nghe báo cáo từ phía bệnh viện, lúc này Tuyết di và Hoàng tỷ bỏ tất cả công việc chạy đến vừa kịp lúc nghe thông báo.
"Cho hỏi các vị là gì của bệnh nhân?" - bác sĩ tay cầm báo cáo nhìn ba người trước mặt.
"Tôi là cô, còn đây là bạn và em trai bệnh nhân.

Cho hỏi cháu tôi bị làm sao vậy, đang yên đang lành lại nhập viện"
"Bệnh nhân vì vận động mạnh, tâm trạng bực bội làm ảnh hưởng đến thai nhi trong bụng.

Gia đình nên lưu ý tránh để sản phụ vận động mạnh.

Mời người nhà đi theo tôi lấy kết quả kiểm tra"
Nghe xong thông báo của bác sĩ ba người đứng như tượng sáp.

Không phải chứ? Tiểu Nguyệt của bọn họ ngay cả bạn trai chưa có lại mang thai? Mang thai khi nào? Ba đứa bé là ai sao không nghe Thanh Nguyệt nói?
Hàng ngàn câu hỏi được bọn họ đặt ra trong đầu nhưng bây giờ không phải là lúc để thắc mắc.

Tuyết di là người sớm nhất lấy lại tinh thần đi theo bác sĩ, Tiểu Triệt và Hoàng Vân tuy chậm một chút cũng nhanh chóng đuổi theo.
Bên kia mọi người tâm trạng bồn chồn đi nghe tư vấn bác sĩ thì ở phòng bệnh Thanh Nguyệt một mình chìm vào khoảng không của riêng mình.

Cô đã đến một nơi, nơi đó rất tối, rất lạnh lẽo, cảm giác rất cô độc.

Cô rất muốn thoát ra khỏi đó nhưng không được.
Trong không gian đen tối ấy, thậm chí Thanh Nguyệt còn không nhìn được cả tay của bản thân, cô cứ đi mãi, đi mãi.

Rồi trong khoảng không ấy, một thứ ánh sáng dịu nhẹ dần dần len lõi và ngày càng khuếch đại.

Ánh sáng đó thật ấm áp, thật sảng khoái, nó khiến cô muốn giang tay mà đoạt lấy hết thẩy ấm áp đó.
Tưởng chừng bản thân đã chạm tosi thức ánh sáng đó thì bóng tối lập tức được xua tan, anh sáng bao trùm sắp nơi, dần dần trước mặt Thanh Nguyệt xuất hiện cảnh vật cho cô nhìn thấy được bản thân đang đứng ở đâu.
Thảm cỏ xanh rì, cơn gió lây động từng ngọn cỏ dưới chân, mặt trời trên cao chiếc sáng mang lại cảm giác ấm áp đến lạ thường.

Dừng như Thanh Nguyệt nghĩ bản thân đây là đang nằm mơ đi, cô thử nhéo cánh tay của mình và thật nó có cảm giác nhưng đây là đâu.
Một suy nghĩ chợt léo lên trong đầu.

Không lẽ đây chính là không gian mà Giai Mỹ nói đến? Nhưng không phải chính Giai Mỹ nói không gian đó chỉ có thể chứa đựng vật tư thôi sao? Sao bản thân cô bây giờ đang trong không gian rồi?
Dừng như câu hỏi của Thanh Nguyệt được trả lời.

Trong khoảng không trước mặt cô bắt đầu xuất hiện dao động, như mặt hồ tĩnh lặng xuất hiện gợn sóng, một bóng dáng nhỏ bé từ sự dao động đó từ từ xuất hiện.

Cô gái bé nhỏ xuất hiện trước mắt dô như một tinh linh trong truyền thuyết.

Cô bé có đôi tai nhọn, trên người mặc chiếc váy màu lục có các đường gân lá được thêu nổi, cả người cao thấp chỉ cao gần tới eo của Thanh Nguyệt mà thôi.

Điều đáng nói ở đây là gương mặt cô bé tám phần nhìn giống cô, từ đôi mắt, cái miệng, mái tóc đen dài,...
"Xin chào chủ nhân, cuối cùng tôi cũng đợi được người rồi" - Tinh linh một tay đặt tay trái lên trái tim, một chân hơi khuỵ xuống làm tư thế chào.
"Em là ai? Đây là đâu? Có phải đây là không gian bên trong đôi hoa tai? Làm sao chị đến đây được?"
Thanh Nguyệt nhìn xung quanh rồi nhìn tiểu tinh linh trước mặt đặt ra một tràn câu hỏi.

Trong gian này nhìn vô cùng rộng lớn không có điểm dừng, nhưng ngoài đất cát cỏ ra thì phía xa ra chỉ có một đong sông chảy dài vô cùng tận nối đến tận trước mặt cô vẫn còn chảy đến nơi khác.
"Thưa chủ nhân, nơi này thật sự là không gian của đôi hoa tai.

Tôi đây là khí linh của không gian và quản gia nơi này.

Từ rất nhiều năm về trước tổ tiên của chủ nhân đã tiên đoán được thế giới sẽ gặp một hồi đại kiếp.

Chính vì vậy giới linh được tạo ra nhằm mong con người trong tương lai có thể một lần nữa bắt đầu trở lại.

Nhưng do thời gian linh khí trên trái đất ngày một cạn kiệt mà giới linh không thể thông linh với bên ngoài.

Gần đây không gian ngày càng biến động, linh khí của trái đất trở nên hỗn loại nên một lần nữa tôi mới có thể xuất hiện"
Tiểu tinh lonh vẫn giữ nguyên tư thế đó tiếp tục báo lại những gì bản thân biết và nhiệm vụ nó được giao từ rất nhiều năm về trước.
"Em đứng lên đi, không cần thủ thế như vậy đâu.

Thời đại của chị mọi người đều bình đẳng, em không cần phải câu nệ tiểu tiết như vậy" - Thanh Nguyệt có chút nhức đầu nhìn cô gái nhỏ chỉ cao tới eo của mình.

Dù biết cô tồn tại hàng trăm năm về trước và việc tuân thủ quy củ hết sức nghiêm nhưng Thanh Nguyệt không thích ứng nổi.
"Vâng...." - Tiểu tinh linh thu lại bộ dáng kia lại tiếp tục đứng trò chuyện với cô " như chủ nhân đã biết, đôi hoa tai này chỉ có truyền nhân mới có thể nhận chủ, do đời trước không phải là người mà chỉ một người khác, không gian cũng mở nhưng vẫn không chịu tiếp nhận nên đó chỉ là một không gian chết, còn người thì khác"

Thanh Nguyệt khá chậm tiêu nên không nhận được sự khác thường trong câu nói của tiểu tinh linh, từ " một người" trong câu nói nhất thời bị bỏ qua và trực tiếp đưa câu hỏi mới.
"Vậy tại sao không gian nơi đây không có gì cả? Không phải người trước đây biết sẽ xảy ra mạt thế nên chuẩn bị rồi sao?"
"Vâng...! tiền chủ nhân thật sự có chuẩn bị cho mạt thế, nhưng vì nhận biết được chủ nhân gặp nguy hiểm nên đã đung linh khí để đem nguyên hồn quay ngược thời gian nên nguyên khí đặt biệt suy yếu đến hôm nay linh khí hỗn loạn mới có thể dẫn chủ nhân vào.

Nếu trước đây một giờ bên ngoài bằng bảy ngày trong đây, thì giờ chỉ còn một giờ bên ngoài bằng một ngày trong đây"
Thanh Nguyệt nghe tiểu tinh linh giải thích xong có chút ngượng ngùng sờ mũi, thì ra bản thân không vào được không gian trong một thâng qua là do hậu quả trước đây bản thân liên luỵ.
"Vậy linh khí trái đất ngày càng cao thì linh khí trong gian nơi đây sẽ được cải tiến sao?" - Thanh Nguyệt không khỏi đưa mắt nhìn dòng sông phía trước, theo kinh nghiệm những tiểu thuyết kia thì dòng sông này có thể cải tiến thể chất con người a.
"Vâng, đây là dòng sông dong linh khí hoá lỏng, chỉ cần uống hoặc ngâm mình thì có thể loại bỏ tạp chất trong cơ thể, tạp chất được cơ thể thải ra trong nước sẽ được tinh lọc ngay lập tức.

Đất nơi này có thể đẩy nhanh quá trình phát triển gấp 10 lần.

Người có thể đến thử"
Thanh Nguyệt nghe tiểu tinh linh nói xong thì lon ton đến bờ sông thử uống một ngụm nước, nước không giống như cô tưởng tượng, nhiệt độ trong nước khá ấm và có vị như sữa bò, hậu vị có chút thanh mát cảm giác rất thích.

Thanh Nguyệt nhanh chóng cởi đồ đang bận trên người, lúc này cô mới để ý bản thân đang mặc đồ bệnh viện nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, nghĩ rằng bản thân chỉ bị khó chịu sau khi vận động quá sức.
Cả người Thanh Nguyệt nhanh chóng ngâm cả người vào dòng nước, dòng sông không quá sâu chỉ khoảng nửa mét mà thôi.

Cảm giác ấm áp dòng nước mang lại khiến cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ một lần nữa.
Tạp chất trong cơ thể nhanh chóng được đào thoát ra ngoài thành từng dòng nước đen ngòm rồi cũng nhanh chóng biến mất trong dòng sông linh khí.

Thanh Nguyệt đâu nghĩ rằng khi bản thân chìm vào giấc ngủ thì linh khí đang không ngừng chảy vào trong bụng của cô.

Chapter
1 Chương 1: Tận Thế
2 Chương 2: Lật Mặt
3 Chương 3: Sống Lại
4 Chương 4: Trốn
5 Chương 5: Bạn Cũ
6 Chương 6: Vạch Mặt
7 Chương 7: Đánh Hội Đồng
8 Chương 8: Không Gian Khai Thông
9 Chương 9: Không Gian Sinh Động
10 Chương 10: Gặp Lại
11 Chương 11: Mặt Đối Mặt
12 Chương 12: Gặp Mặt Bảo Bảo
13 Chương 13: Du Lịch
14 Chương 14: Thao Túng Dị Năng
15 Chương 15: Dị Năng Giả
16 Chương 16: Đến Ngược Trước Mạt Thế
17 Chương 17: Địa Ngục Trần Gian
18 Chương 18: Thức Tỉnh
19 Chương 19: Rời Khỏi Biệt Thự
20 Chương 20: Thực Chiến
21 Chương 21: Thu Thập Vật Tư
22 Chương 22: Đồng Đội Mới
23 Chương 23: Người Quen Cũ
24 Chương 24: Truy Bắt Tang Thi Vương
25 Chương 25: Thử Nghiệm
26 Chương 26: Luyện Tập
27 Chương 27: Mài Giũa Dị Năng
28 Chương 28: Tang Thi Cấp Ba
29 Chương 29: Hỗ Trợ
30 Chương 30: Thu Tiền Bảo Kê
31 Chương 31: Đập Ra Bã
32 Chương 32: Núi Cao Còn Có Núi Cao Hơn
33 Chương 33: Sơ Lược Về Dòi Sống
34 Chương 34: Tang Thi Chuột Bao Vây
35 Chương 35: Qua Đêm Bên Ngoài
36 Chương 36: Ngươi Đã Hỏi Qua Ý Ta Chưa
37 Chương 37: Xin Tha
38 Chương 38: Bị Hố
39 Chương 39: Tự Tạo Căn Cứ
40 Chương 40: Không Có Vô Sĩ Chỉ Có Vô Sĩ Hơn
41 Chương 41: Muốn Gia Nhập
42 Chương 42: Đột Nhập
43 Chương 43: Nguy Hiểm
44 Chương 44: Cắn Nuốt
45 Chương 45: Đột Nhập 2
46 Chương 46: Gia Nhập
47 Chương 47: “chăm Sóc Đặc Biệt”
48 Chương 48: Lần Đầu Đi Xa
49 Chương 49: Người Lạ Đột Nhập
50 Chương 50: “chiếm Núi Xưng Vương”
51 Chương 51: Gai Độc Mãng Xà
52 Chương 52: Dị Năng Chưa Từng Thấy
53 Chương 53: Tập Kích
54 Chương 54: Giao Đấu
55 Chương 55: Sao Chép
56 Chương 56: Tâm Sự
57 Chương 57: Bóng Đen
58 Chương 58: Ong Chúa
59 Chương 59: Nổi Bão
60 Chương 60: Thương Vong
61 Chương 61: Ấu Trùng
62 Chương 62: Tấn Công Xào Huyệt
63 Chương 63: Trở Về
64 Chương 64: Nhóc Đáng Yêu
65 Chương 65: Kênh Kiệu
66 Chương 66: Nữ Nhân Điên
67 Chương 67: Phân Xử
68 Chương 68: Chia Sẻ Bí Mật
69 Chương 69: Tin Vui
70 Chương 70: Ôm Đùi
71 Chương 71: Khoa Nhi
72 Chương 72: Thảm Khốc
73 Chương 73: Hữu Trung
74 Chương 74: Tuyết Rơi
75 Chương 75: Yên Bình
76 Chương 76: Gặp Lại Người Quen
77 Chương 77: Tiếng Sét Ái Tình
78 Chương 78: Đùa Giỡn
79 Chương 79: Bỏ Rơi
80 Chương 80: Lục Đục
81 Chương 81: Lôi Kéo
82 Chương 82: Phân Biệt Đối Xử
83 Chương 83: May Mắn Hay Xui Xẻo
84 Chương 84: Bị Ghét
85 Chương 85: Được Cứu
86 Chương 86: Đầu Quân
87 Chương 87: Trà Trộn
88 Chương 88: Lần Đầu Đại Chiến Tang Thi Đoàn
89 Chương 89: Lốc Xoáy Lửa
90 Chương 90: Con
91 Chương 91: Bắt Được
92 Chương 92: Thuần Phục
93 Chương 93: Cô Gái Kiêu Ngạo
94 Chương 94: Kiếm Chuyện
95 Chương 95: Hỏng Chuyện
96 Chương 96: Chăm Sóc Đặc Biệt
97 Chương 97: Yêu Thương Thắm Thiết
98 Chương 98: Bám Dính
99 Chương 99: Đối Thủ
100 Chương 100: Quá Khứ
101 Chương 101: Phát Triển Căn Cứ
102 Chương 102: Quân Đội
103 Chương 103: Nhờ Hỗ Trợ
104 Chương 104: Con
105 Chương 105: Nhờ Cứu Người
106 Chương 106: Lai Lịch
107 Chương 107: Sương Mù
108 Chương 108: Nguy Hiểm
109 Chương 109: Bị Động
110 Chương 110: Đánh Đổi
111 Chương 111: Thành Phố Không Người
112 Chương 112: Quái Vật
113 Chương 113: Dân Làng Nhiệt Tình
114 Chương 114: Linh Vật
115 Chương 115: Mẹ Chồng Phát Uy
116 Chương 116: Cưu Mang
117 Chương 117: Tốt Hay Xấu
118 Chương 118: Góp Sức
119 Chương 119: Thành Phố Q
120 Chương 120: Tập Kích Trong Toà Cao Ốc
121 Chương 121: Thí Nghiệm
122 Chương 122: Từ Đâu Xuất Hiện
123 Chương 123: Mất Tích
124 Chương 124: Ở Đâu Ra
125 Chương 125: Cống Ngầm
126 Chương 126: Bọn Họ Đều Điên Cả Rồi!!!
127 Chương 127: Thí Nghiệm Trên Cơ Thể Người
128 Chương 128: Huỷ Phòng Thí Nghiệm
129 Chương 129: Rời Đi
130 Chương 130: Rắn Và Dòi
131 Chương 131: Chó Khôn Chớ Cản Đường
132 Chương 132: Người Con Gái Đẹp Nhất Mạt Thế
133 Chương 133: Đùa Giỡn
134 Chương 134: Hóng Hớt
135 Chương 135: Trà Xanh
136 Chương 136: Kích Động Quần Chúng
137 Chương 137: Khu Đất Hoang
138 Chương 138: Máy Phát Điện
139 Chương 139: Giáng Sinh
140 Chương 141: Gặp Lại Anh Em Lý Gia
141 Chương 142: Nạn Chuột
142 Chương 143: Nguyên Nhân
143 Chương 144: Bị Dụ Dỗ
144 Chương 145: Thức Ăn
145 Chương 146: Ngao
146 Chương 147: Muốn Bắt Làm Thú Cưng
147 Chương 148: Quy Phục
148 Chương 149: Bị Gián Đoạn
149 Chương 150: Bất Tử
150 Chương 151: Thành Phố B
151 Chương 152: Miêu
152 Chương 153: Thứ Gì Đây
153 Chương 154: Lập Công Chuộc Tội
154 Chương 155: Nuôi Dưỡng
155 Chương 156: Bị Xem Thường
156 Chương 157: Căn Cứ Trung Tâm
157 Chương 158: Vờ Như Không Quen
158 Chương 159: Chiêu Mộ
159 Chương 160: Ra Mắt Nhà Chồng
160 Chương 161: Người Thân
161 Chương 162: Họ Hàng
162 Chương 163: Quyền Lực
163 Chương 164: Làm Quen
164 Chương 165: Luận Bàn
165 Chương 166: Trục Xuất
166 Chương 167: Đầu Quân
167 Chương 168: Đụng Mặt
168 Chương 169: Lôi Kéo Quan Hệ
169 Chương 170: Chia Tay
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Tận Thế
2
Chương 2: Lật Mặt
3
Chương 3: Sống Lại
4
Chương 4: Trốn
5
Chương 5: Bạn Cũ
6
Chương 6: Vạch Mặt
7
Chương 7: Đánh Hội Đồng
8
Chương 8: Không Gian Khai Thông
9
Chương 9: Không Gian Sinh Động
10
Chương 10: Gặp Lại
11
Chương 11: Mặt Đối Mặt
12
Chương 12: Gặp Mặt Bảo Bảo
13
Chương 13: Du Lịch
14
Chương 14: Thao Túng Dị Năng
15
Chương 15: Dị Năng Giả
16
Chương 16: Đến Ngược Trước Mạt Thế
17
Chương 17: Địa Ngục Trần Gian
18
Chương 18: Thức Tỉnh
19
Chương 19: Rời Khỏi Biệt Thự
20
Chương 20: Thực Chiến
21
Chương 21: Thu Thập Vật Tư
22
Chương 22: Đồng Đội Mới
23
Chương 23: Người Quen Cũ
24
Chương 24: Truy Bắt Tang Thi Vương
25
Chương 25: Thử Nghiệm
26
Chương 26: Luyện Tập
27
Chương 27: Mài Giũa Dị Năng
28
Chương 28: Tang Thi Cấp Ba
29
Chương 29: Hỗ Trợ
30
Chương 30: Thu Tiền Bảo Kê
31
Chương 31: Đập Ra Bã
32
Chương 32: Núi Cao Còn Có Núi Cao Hơn
33
Chương 33: Sơ Lược Về Dòi Sống
34
Chương 34: Tang Thi Chuột Bao Vây
35
Chương 35: Qua Đêm Bên Ngoài
36
Chương 36: Ngươi Đã Hỏi Qua Ý Ta Chưa
37
Chương 37: Xin Tha
38
Chương 38: Bị Hố
39
Chương 39: Tự Tạo Căn Cứ
40
Chương 40: Không Có Vô Sĩ Chỉ Có Vô Sĩ Hơn
41
Chương 41: Muốn Gia Nhập
42
Chương 42: Đột Nhập
43
Chương 43: Nguy Hiểm
44
Chương 44: Cắn Nuốt
45
Chương 45: Đột Nhập 2
46
Chương 46: Gia Nhập
47
Chương 47: “chăm Sóc Đặc Biệt”
48
Chương 48: Lần Đầu Đi Xa
49
Chương 49: Người Lạ Đột Nhập
50
Chương 50: “chiếm Núi Xưng Vương”
51
Chương 51: Gai Độc Mãng Xà
52
Chương 52: Dị Năng Chưa Từng Thấy
53
Chương 53: Tập Kích
54
Chương 54: Giao Đấu
55
Chương 55: Sao Chép
56
Chương 56: Tâm Sự
57
Chương 57: Bóng Đen
58
Chương 58: Ong Chúa
59
Chương 59: Nổi Bão
60
Chương 60: Thương Vong
61
Chương 61: Ấu Trùng
62
Chương 62: Tấn Công Xào Huyệt
63
Chương 63: Trở Về
64
Chương 64: Nhóc Đáng Yêu
65
Chương 65: Kênh Kiệu
66
Chương 66: Nữ Nhân Điên
67
Chương 67: Phân Xử
68
Chương 68: Chia Sẻ Bí Mật
69
Chương 69: Tin Vui
70
Chương 70: Ôm Đùi
71
Chương 71: Khoa Nhi
72
Chương 72: Thảm Khốc
73
Chương 73: Hữu Trung
74
Chương 74: Tuyết Rơi
75
Chương 75: Yên Bình
76
Chương 76: Gặp Lại Người Quen
77
Chương 77: Tiếng Sét Ái Tình
78
Chương 78: Đùa Giỡn
79
Chương 79: Bỏ Rơi
80
Chương 80: Lục Đục
81
Chương 81: Lôi Kéo
82
Chương 82: Phân Biệt Đối Xử
83
Chương 83: May Mắn Hay Xui Xẻo
84
Chương 84: Bị Ghét
85
Chương 85: Được Cứu
86
Chương 86: Đầu Quân
87
Chương 87: Trà Trộn
88
Chương 88: Lần Đầu Đại Chiến Tang Thi Đoàn
89
Chương 89: Lốc Xoáy Lửa
90
Chương 90: Con
91
Chương 91: Bắt Được
92
Chương 92: Thuần Phục
93
Chương 93: Cô Gái Kiêu Ngạo
94
Chương 94: Kiếm Chuyện
95
Chương 95: Hỏng Chuyện
96
Chương 96: Chăm Sóc Đặc Biệt
97
Chương 97: Yêu Thương Thắm Thiết
98
Chương 98: Bám Dính
99
Chương 99: Đối Thủ
100
Chương 100: Quá Khứ
101
Chương 101: Phát Triển Căn Cứ
102
Chương 102: Quân Đội
103
Chương 103: Nhờ Hỗ Trợ
104
Chương 104: Con
105
Chương 105: Nhờ Cứu Người
106
Chương 106: Lai Lịch
107
Chương 107: Sương Mù
108
Chương 108: Nguy Hiểm
109
Chương 109: Bị Động
110
Chương 110: Đánh Đổi
111
Chương 111: Thành Phố Không Người
112
Chương 112: Quái Vật
113
Chương 113: Dân Làng Nhiệt Tình
114
Chương 114: Linh Vật
115
Chương 115: Mẹ Chồng Phát Uy
116
Chương 116: Cưu Mang
117
Chương 117: Tốt Hay Xấu
118
Chương 118: Góp Sức
119
Chương 119: Thành Phố Q
120
Chương 120: Tập Kích Trong Toà Cao Ốc
121
Chương 121: Thí Nghiệm
122
Chương 122: Từ Đâu Xuất Hiện
123
Chương 123: Mất Tích
124
Chương 124: Ở Đâu Ra
125
Chương 125: Cống Ngầm
126
Chương 126: Bọn Họ Đều Điên Cả Rồi!!!
127
Chương 127: Thí Nghiệm Trên Cơ Thể Người
128
Chương 128: Huỷ Phòng Thí Nghiệm
129
Chương 129: Rời Đi
130
Chương 130: Rắn Và Dòi
131
Chương 131: Chó Khôn Chớ Cản Đường
132
Chương 132: Người Con Gái Đẹp Nhất Mạt Thế
133
Chương 133: Đùa Giỡn
134
Chương 134: Hóng Hớt
135
Chương 135: Trà Xanh
136
Chương 136: Kích Động Quần Chúng
137
Chương 137: Khu Đất Hoang
138
Chương 138: Máy Phát Điện
139
Chương 139: Giáng Sinh
140
Chương 141: Gặp Lại Anh Em Lý Gia
141
Chương 142: Nạn Chuột
142
Chương 143: Nguyên Nhân
143
Chương 144: Bị Dụ Dỗ
144
Chương 145: Thức Ăn
145
Chương 146: Ngao
146
Chương 147: Muốn Bắt Làm Thú Cưng
147
Chương 148: Quy Phục
148
Chương 149: Bị Gián Đoạn
149
Chương 150: Bất Tử
150
Chương 151: Thành Phố B
151
Chương 152: Miêu
152
Chương 153: Thứ Gì Đây
153
Chương 154: Lập Công Chuộc Tội
154
Chương 155: Nuôi Dưỡng
155
Chương 156: Bị Xem Thường
156
Chương 157: Căn Cứ Trung Tâm
157
Chương 158: Vờ Như Không Quen
158
Chương 159: Chiêu Mộ
159
Chương 160: Ra Mắt Nhà Chồng
160
Chương 161: Người Thân
161
Chương 162: Họ Hàng
162
Chương 163: Quyền Lực
163
Chương 164: Làm Quen
164
Chương 165: Luận Bàn
165
Chương 166: Trục Xuất
166
Chương 167: Đầu Quân
167
Chương 168: Đụng Mặt
168
Chương 169: Lôi Kéo Quan Hệ
169
Chương 170: Chia Tay