Chương 112: Quái Vật

"Sao ở đây không có một bóng người vậy? Cả tang thi cũng không có?"
Mọi người trong đoàn bắt đầu hỏi lẫn nhau như muốn xem cảnh tượng bản thân thấy có là thật không.

Nhưng rất tiếc tất cả bọn họ đều nhìn thấy một việc giống nhau chính là thành phố này thật sự trống không.

Trên đường lớn chỉ còn lại dấu tích của máu, những chiếc xe bị lật đổ trong bạo loạn, mùi rác và vỏ nhựa bay trong gió vang lên âm thành xào xạt như thể thành phố này đã bị bỏ hoang từ rất lâu rồi.

Nhìn đường phố hoang vắng, cửa hàng tiện ích vẫn còn nhiều hàng hoá chất đống trên kệ, dưới đất tuy lộn sộn giống như mọi người không có tâm trạng đụng đến hay nói là cả cơ hội để lấy vật tư cũng không có?
Nhóm người Thanh Nguyệt không phải là kẻ cơ hội nhưng vật tư đã hơn một năm vẫn chưa có người thu thập thì không lý nào đến bây giờ sẽ có người lấy nên những dị năng giả trong nhóm được phân công thu thập những thứ còn dùng được.

Bọn cô không lập tức đi sâu vào lòng thành phố mà đi hết những cửa hàng bên ngoài thu thập được một lượng lớn vật tư mới đi tiếp vào bên trong.
"Tang thi động vật cũng không có sao?" - Nhóm người Thanh Nguyệt đã sớm cất xe bus vào không gian đi bộ nhìn xung quanh kiểm tra tình hình nhưng từ nãy đến giờ ngay cả con ruồi cũng không thấy.
Nơi này từ xa xưa chuyên bán các loại động vật hoang dã như rắn, rết, bọ cạp...!được nuôi béo để làm rượu thuốc hoặc thịt bọn chúng chế biến thành lương khô và với cách ướp tẩm ướp đặc biệt nên có một mùi vị riêng được rất nhiều du khách yêu thích mua về làm đặc sản nên trên đường lớn không là cửa hàng bán thịt khô thì cũng là bán động vật tươi sống nhưng đã bị thời gian vùi lấp sự náo nhiệt trước đây.
Nhìn những biển hiệu sớm đã bị nước mưa làm mục rửa, các căn nhà gỗ xưa cũ đã bám đầy rêu xanh.

Một số cửa hàng cao cấp vẫn còn chưa mở cửa hàng toàn, cánh cửa kéo chỉ mới mở được một nửa, bên còn lại trên cánh cửa vẫn còn dính lại xương cánh tay của một người nào đó, nhìn vết máu khô đen có lẽ người đó đã bám rất chặt vào cánh cửa nhưng lực bất tòng tâm, thần chết vẫn không buông tha cho họ.
Nhóm người cô vẫn cứ tiếp tục đi về phía trước, con phố buôn bán dần dần thưa thớt các cửa hàng rồi một cây cầu nhỏ bắt ngang dẫn đến xưởng chăn nuôi và giết mổ các động vật hoang dã, nhìn những lồng sắt đã bị mở tung, dao giết mổ cấm thẳng vào tường làm mọi người không khỏi sợ hãi.

Con đường ở đây rất lớn, phải nói đủ cho hai chiếc xe đặc chế của Thanh Nguyệt chạy song song nhau nhưng khung cảnh điêu tàn, lâu lâu vài cơn gió đông thổi tới làm mọi người không rét mà run.

Thành phố K tuy nổi tiếng về đặc sản hoang dã nhưng nó cũng là thành phố nhỏ nhất nước.

Nhóm Thanh Nguyệt gần như đã vét sạch thành phố, chỉ chừa lại một phần cho những người đến sau thêm một cơ hội sống sót.

Đi hết con đường này bọn cô sẽ rời khỏi địa phận của thành phố K và đến địa phận giáp ranh thành phố Q.
Mạt thế đã trôi qua hơn một năm nhưng cảm giác như mới ngày hôm qua vậy, những ngày tháng sống yên bình trong căn cứ làm bọn họ quên đi cái ác liệt mà mạt thế đem lại, chỉ mới rời căn cứ đi vài ngày mà bọn cô đã chết một phần năm rồi, đợi đến khi cứu được những nhà khoa học kia ra thì còn mất đi bao nhiêu con người nữa.

Nhìn một thành phố có thể biến mất không còn một người nào cũng đủ thất sự đáng sợ của mạt thế rồi.
"Tiểu Nguyệt, cậu có cảm thấy không khí càng vào sâu càng lạnh không?"
Hoàng Vân xoa xoa hai vai không khỏi nhìn Thanh Nguyệt.

Không lẽ do cô quá sợ nên bị ảo tượng, cô có cảm giác như đi đến cuối đường sẽ có một thứ gì đó rất đáng sợ chờ đợi bọn họ và dừng như cô đã đúng.
"Cái……"
Một người trong đội ngũ bọn cô vừa nhìn thấy thứ trước mắt liền kinh hô lên tiếng may mắn người bên cạnh nhanh tay đã bịt miệng người đó lại.
Không phải chỉ người đó mà tất cả mọi người đều sợ toát mồ hôi.

Trước mặt họ là một con rắn rất lớn, nó to ít nhất cũng phải bằng hai toà nhà, toàn thân nó một màu đỏ của lửa, trên đầu xuất hiện hai chiếc sừng làm bọn họ lầm tưởng như đây là một con rồng.
"May mắn nó đang ngủ đông nên không để ý đến chúng ta" - Thanh Nguyệt nhỏ giọng lên tiếng, tuy may mắn nó đã ngủ đông nhưng con đường ngắn nhất để đến thành phố Q đã bị nó chặn lại.
"Nó là quái vật sao? Hay là rồng trên đầu nó có sừng?" - Mọi người bắt đầu nhỏ giọng nghị luận.

Dù sao mạt thế cũng đã xuất hiện, con người cũng có dị năng thì xuất hiện thêm rồng có gì mà lạ.
"Nó là rắn biến dị, cũng phải đạt cấp 5 rồi, nếu sau khi ngủ đông dậy có thể lên tới cấp 6" - Tiểu Linh quan sát nó rồi lên tiếng - "Có lẽ người và động vật trong thành phố này đều đã nằm trong bụng nó rồi"
Mọi người nghe xong thì khiếp sợ, một con rắn cao bằng 2-3 tầng lầu, chiều dài của nó chắc chắn cũng sẽ là một con số không tưởng, với kích thước đó toàn bộ người trong thành phố nằm trong bụng nó cũng bình thường.
Người dân trong thành phố này cả đời kiếm tiền nhờ vào các loại động vật hoang dã này, khi chết cũng chết trong bụng bọn chúng, xem như là một quy luật bù trừ vậy.
"Vậy chúng ta phải làm sao? Nó chắn đường đến thành phố Q rồi?"
"Đi đường vòng vậy"
Chu thiếu tướng lên tiếng liền được mọi người tán đồng.

Tuy bọn cô số lượng người đông đảo nhưng rắn vốn là loại có kich độc, bây giờ nó lại to như vậy chưa chắn bọn họ hợp sức đã đấu lại nó.

Thôi thì đành đi đường vòng vậy.

"Khoan đã" - Lúc mọi người tính rời đi Thanh Nguyệt đưa tay ra ngăn cản - "Loài rắn này bình thường sẽ thay da, mọi người quan sát xung quanh xem có da của nó không?"
"Để làm gì chứ?"
"Chạy không lo chạy lấy da của nó làm gì?"
"Không kéo nó tỉnh lại thì chết cả đám"
Nhóm người bất mãn với quyết định của Thanh Nguyệt, ai nấy cũng sợ chết không muốn ở lại đây lâu thêm một phút một giây nào nữa cả.
"Da rắn biến dị có khả năng cảng đòn tấn công của tang thi, mọi người không cần thì tôi lấy"
"Ở kia" - Tử Hoàng từ khi cô đòi da rắn đã âm thầm quan sát xung quanh nên khi vừa phát hiện liền chỉ cho cô nhờ vậy chỉ nhóm người của cô tương lai sẽ có trang bị da rắn tránh công kích tang thi.
Nhóm Thanh Nguyệt yên lặng đến cũng yên lặng rời đi mà không để ý ở giữa chỗ con rắn đang cuộn tròn lại đang có một sinh vật màu trắng to như một chú chuột đang không ngừng rỉa thịt con rắn mà con rắn bọn cô sợ hãi sớm đã bị mấy sinh vật màu trắng này giết chết.
Nếu như Thanh Nguyệt có thể nhìn con rắn từ trên cao sẽ biết thứ đang ăn thịt con rắn chính là dòi.

Những con dòi màu trắng béo múp lúc đầu chỉ to bằng một con chuột dần dần ăn thịt rắn mà to bằng con mèo rồi phát triển to bằng một con chó ngao Tây Tạng.
Đây chính là thứ quái vật đáng sợ của mạt thế mà Thanh Nguyệt từng đề cập đến trước đây.

Một đội quân dòi có thể càng quét cả một thành phố và không may con rắn này có lẽ đã ăn phải tang thi trên người có dòi dẫn đến bọn dòi phát triển bên trong cơ thể nó, ăn sạch từ bên trong bắt đầu cắn rách lớp da rắn đi ra bên ngoài.

Đại nạn của con người sắp xuất hiện?

Chapter
1 Chương 1: Tận Thế
2 Chương 2: Lật Mặt
3 Chương 3: Sống Lại
4 Chương 4: Trốn
5 Chương 5: Bạn Cũ
6 Chương 6: Vạch Mặt
7 Chương 7: Đánh Hội Đồng
8 Chương 8: Không Gian Khai Thông
9 Chương 9: Không Gian Sinh Động
10 Chương 10: Gặp Lại
11 Chương 11: Mặt Đối Mặt
12 Chương 12: Gặp Mặt Bảo Bảo
13 Chương 13: Du Lịch
14 Chương 14: Thao Túng Dị Năng
15 Chương 15: Dị Năng Giả
16 Chương 16: Đến Ngược Trước Mạt Thế
17 Chương 17: Địa Ngục Trần Gian
18 Chương 18: Thức Tỉnh
19 Chương 19: Rời Khỏi Biệt Thự
20 Chương 20: Thực Chiến
21 Chương 21: Thu Thập Vật Tư
22 Chương 22: Đồng Đội Mới
23 Chương 23: Người Quen Cũ
24 Chương 24: Truy Bắt Tang Thi Vương
25 Chương 25: Thử Nghiệm
26 Chương 26: Luyện Tập
27 Chương 27: Mài Giũa Dị Năng
28 Chương 28: Tang Thi Cấp Ba
29 Chương 29: Hỗ Trợ
30 Chương 30: Thu Tiền Bảo Kê
31 Chương 31: Đập Ra Bã
32 Chương 32: Núi Cao Còn Có Núi Cao Hơn
33 Chương 33: Sơ Lược Về Dòi Sống
34 Chương 34: Tang Thi Chuột Bao Vây
35 Chương 35: Qua Đêm Bên Ngoài
36 Chương 36: Ngươi Đã Hỏi Qua Ý Ta Chưa
37 Chương 37: Xin Tha
38 Chương 38: Bị Hố
39 Chương 39: Tự Tạo Căn Cứ
40 Chương 40: Không Có Vô Sĩ Chỉ Có Vô Sĩ Hơn
41 Chương 41: Muốn Gia Nhập
42 Chương 42: Đột Nhập
43 Chương 43: Nguy Hiểm
44 Chương 44: Cắn Nuốt
45 Chương 45: Đột Nhập 2
46 Chương 46: Gia Nhập
47 Chương 47: “chăm Sóc Đặc Biệt”
48 Chương 48: Lần Đầu Đi Xa
49 Chương 49: Người Lạ Đột Nhập
50 Chương 50: “chiếm Núi Xưng Vương”
51 Chương 51: Gai Độc Mãng Xà
52 Chương 52: Dị Năng Chưa Từng Thấy
53 Chương 53: Tập Kích
54 Chương 54: Giao Đấu
55 Chương 55: Sao Chép
56 Chương 56: Tâm Sự
57 Chương 57: Bóng Đen
58 Chương 58: Ong Chúa
59 Chương 59: Nổi Bão
60 Chương 60: Thương Vong
61 Chương 61: Ấu Trùng
62 Chương 62: Tấn Công Xào Huyệt
63 Chương 63: Trở Về
64 Chương 64: Nhóc Đáng Yêu
65 Chương 65: Kênh Kiệu
66 Chương 66: Nữ Nhân Điên
67 Chương 67: Phân Xử
68 Chương 68: Chia Sẻ Bí Mật
69 Chương 69: Tin Vui
70 Chương 70: Ôm Đùi
71 Chương 71: Khoa Nhi
72 Chương 72: Thảm Khốc
73 Chương 73: Hữu Trung
74 Chương 74: Tuyết Rơi
75 Chương 75: Yên Bình
76 Chương 76: Gặp Lại Người Quen
77 Chương 77: Tiếng Sét Ái Tình
78 Chương 78: Đùa Giỡn
79 Chương 79: Bỏ Rơi
80 Chương 80: Lục Đục
81 Chương 81: Lôi Kéo
82 Chương 82: Phân Biệt Đối Xử
83 Chương 83: May Mắn Hay Xui Xẻo
84 Chương 84: Bị Ghét
85 Chương 85: Được Cứu
86 Chương 86: Đầu Quân
87 Chương 87: Trà Trộn
88 Chương 88: Lần Đầu Đại Chiến Tang Thi Đoàn
89 Chương 89: Lốc Xoáy Lửa
90 Chương 90: Con
91 Chương 91: Bắt Được
92 Chương 92: Thuần Phục
93 Chương 93: Cô Gái Kiêu Ngạo
94 Chương 94: Kiếm Chuyện
95 Chương 95: Hỏng Chuyện
96 Chương 96: Chăm Sóc Đặc Biệt
97 Chương 97: Yêu Thương Thắm Thiết
98 Chương 98: Bám Dính
99 Chương 99: Đối Thủ
100 Chương 100: Quá Khứ
101 Chương 101: Phát Triển Căn Cứ
102 Chương 102: Quân Đội
103 Chương 103: Nhờ Hỗ Trợ
104 Chương 104: Con
105 Chương 105: Nhờ Cứu Người
106 Chương 106: Lai Lịch
107 Chương 107: Sương Mù
108 Chương 108: Nguy Hiểm
109 Chương 109: Bị Động
110 Chương 110: Đánh Đổi
111 Chương 111: Thành Phố Không Người
112 Chương 112: Quái Vật
113 Chương 113: Dân Làng Nhiệt Tình
114 Chương 114: Linh Vật
115 Chương 115: Mẹ Chồng Phát Uy
116 Chương 116: Cưu Mang
117 Chương 117: Tốt Hay Xấu
118 Chương 118: Góp Sức
119 Chương 119: Thành Phố Q
120 Chương 120: Tập Kích Trong Toà Cao Ốc
121 Chương 121: Thí Nghiệm
122 Chương 122: Từ Đâu Xuất Hiện
123 Chương 123: Mất Tích
124 Chương 124: Ở Đâu Ra
125 Chương 125: Cống Ngầm
126 Chương 126: Bọn Họ Đều Điên Cả Rồi!!!
127 Chương 127: Thí Nghiệm Trên Cơ Thể Người
128 Chương 128: Huỷ Phòng Thí Nghiệm
129 Chương 129: Rời Đi
130 Chương 130: Rắn Và Dòi
131 Chương 131: Chó Khôn Chớ Cản Đường
132 Chương 132: Người Con Gái Đẹp Nhất Mạt Thế
133 Chương 133: Đùa Giỡn
134 Chương 134: Hóng Hớt
135 Chương 135: Trà Xanh
136 Chương 136: Kích Động Quần Chúng
137 Chương 137: Khu Đất Hoang
138 Chương 138: Máy Phát Điện
139 Chương 139: Giáng Sinh
140 Chương 141: Gặp Lại Anh Em Lý Gia
141 Chương 142: Nạn Chuột
142 Chương 143: Nguyên Nhân
143 Chương 144: Bị Dụ Dỗ
144 Chương 145: Thức Ăn
145 Chương 146: Ngao
146 Chương 147: Muốn Bắt Làm Thú Cưng
147 Chương 148: Quy Phục
148 Chương 149: Bị Gián Đoạn
149 Chương 150: Bất Tử
150 Chương 151: Thành Phố B
151 Chương 152: Miêu
152 Chương 153: Thứ Gì Đây
153 Chương 154: Lập Công Chuộc Tội
154 Chương 155: Nuôi Dưỡng
155 Chương 156: Bị Xem Thường
156 Chương 157: Căn Cứ Trung Tâm
157 Chương 158: Vờ Như Không Quen
158 Chương 159: Chiêu Mộ
159 Chương 160: Ra Mắt Nhà Chồng
160 Chương 161: Người Thân
161 Chương 162: Họ Hàng
162 Chương 163: Quyền Lực
163 Chương 164: Làm Quen
164 Chương 165: Luận Bàn
165 Chương 166: Trục Xuất
166 Chương 167: Đầu Quân
167 Chương 168: Đụng Mặt
168 Chương 169: Lôi Kéo Quan Hệ
169 Chương 170: Chia Tay
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Tận Thế
2
Chương 2: Lật Mặt
3
Chương 3: Sống Lại
4
Chương 4: Trốn
5
Chương 5: Bạn Cũ
6
Chương 6: Vạch Mặt
7
Chương 7: Đánh Hội Đồng
8
Chương 8: Không Gian Khai Thông
9
Chương 9: Không Gian Sinh Động
10
Chương 10: Gặp Lại
11
Chương 11: Mặt Đối Mặt
12
Chương 12: Gặp Mặt Bảo Bảo
13
Chương 13: Du Lịch
14
Chương 14: Thao Túng Dị Năng
15
Chương 15: Dị Năng Giả
16
Chương 16: Đến Ngược Trước Mạt Thế
17
Chương 17: Địa Ngục Trần Gian
18
Chương 18: Thức Tỉnh
19
Chương 19: Rời Khỏi Biệt Thự
20
Chương 20: Thực Chiến
21
Chương 21: Thu Thập Vật Tư
22
Chương 22: Đồng Đội Mới
23
Chương 23: Người Quen Cũ
24
Chương 24: Truy Bắt Tang Thi Vương
25
Chương 25: Thử Nghiệm
26
Chương 26: Luyện Tập
27
Chương 27: Mài Giũa Dị Năng
28
Chương 28: Tang Thi Cấp Ba
29
Chương 29: Hỗ Trợ
30
Chương 30: Thu Tiền Bảo Kê
31
Chương 31: Đập Ra Bã
32
Chương 32: Núi Cao Còn Có Núi Cao Hơn
33
Chương 33: Sơ Lược Về Dòi Sống
34
Chương 34: Tang Thi Chuột Bao Vây
35
Chương 35: Qua Đêm Bên Ngoài
36
Chương 36: Ngươi Đã Hỏi Qua Ý Ta Chưa
37
Chương 37: Xin Tha
38
Chương 38: Bị Hố
39
Chương 39: Tự Tạo Căn Cứ
40
Chương 40: Không Có Vô Sĩ Chỉ Có Vô Sĩ Hơn
41
Chương 41: Muốn Gia Nhập
42
Chương 42: Đột Nhập
43
Chương 43: Nguy Hiểm
44
Chương 44: Cắn Nuốt
45
Chương 45: Đột Nhập 2
46
Chương 46: Gia Nhập
47
Chương 47: “chăm Sóc Đặc Biệt”
48
Chương 48: Lần Đầu Đi Xa
49
Chương 49: Người Lạ Đột Nhập
50
Chương 50: “chiếm Núi Xưng Vương”
51
Chương 51: Gai Độc Mãng Xà
52
Chương 52: Dị Năng Chưa Từng Thấy
53
Chương 53: Tập Kích
54
Chương 54: Giao Đấu
55
Chương 55: Sao Chép
56
Chương 56: Tâm Sự
57
Chương 57: Bóng Đen
58
Chương 58: Ong Chúa
59
Chương 59: Nổi Bão
60
Chương 60: Thương Vong
61
Chương 61: Ấu Trùng
62
Chương 62: Tấn Công Xào Huyệt
63
Chương 63: Trở Về
64
Chương 64: Nhóc Đáng Yêu
65
Chương 65: Kênh Kiệu
66
Chương 66: Nữ Nhân Điên
67
Chương 67: Phân Xử
68
Chương 68: Chia Sẻ Bí Mật
69
Chương 69: Tin Vui
70
Chương 70: Ôm Đùi
71
Chương 71: Khoa Nhi
72
Chương 72: Thảm Khốc
73
Chương 73: Hữu Trung
74
Chương 74: Tuyết Rơi
75
Chương 75: Yên Bình
76
Chương 76: Gặp Lại Người Quen
77
Chương 77: Tiếng Sét Ái Tình
78
Chương 78: Đùa Giỡn
79
Chương 79: Bỏ Rơi
80
Chương 80: Lục Đục
81
Chương 81: Lôi Kéo
82
Chương 82: Phân Biệt Đối Xử
83
Chương 83: May Mắn Hay Xui Xẻo
84
Chương 84: Bị Ghét
85
Chương 85: Được Cứu
86
Chương 86: Đầu Quân
87
Chương 87: Trà Trộn
88
Chương 88: Lần Đầu Đại Chiến Tang Thi Đoàn
89
Chương 89: Lốc Xoáy Lửa
90
Chương 90: Con
91
Chương 91: Bắt Được
92
Chương 92: Thuần Phục
93
Chương 93: Cô Gái Kiêu Ngạo
94
Chương 94: Kiếm Chuyện
95
Chương 95: Hỏng Chuyện
96
Chương 96: Chăm Sóc Đặc Biệt
97
Chương 97: Yêu Thương Thắm Thiết
98
Chương 98: Bám Dính
99
Chương 99: Đối Thủ
100
Chương 100: Quá Khứ
101
Chương 101: Phát Triển Căn Cứ
102
Chương 102: Quân Đội
103
Chương 103: Nhờ Hỗ Trợ
104
Chương 104: Con
105
Chương 105: Nhờ Cứu Người
106
Chương 106: Lai Lịch
107
Chương 107: Sương Mù
108
Chương 108: Nguy Hiểm
109
Chương 109: Bị Động
110
Chương 110: Đánh Đổi
111
Chương 111: Thành Phố Không Người
112
Chương 112: Quái Vật
113
Chương 113: Dân Làng Nhiệt Tình
114
Chương 114: Linh Vật
115
Chương 115: Mẹ Chồng Phát Uy
116
Chương 116: Cưu Mang
117
Chương 117: Tốt Hay Xấu
118
Chương 118: Góp Sức
119
Chương 119: Thành Phố Q
120
Chương 120: Tập Kích Trong Toà Cao Ốc
121
Chương 121: Thí Nghiệm
122
Chương 122: Từ Đâu Xuất Hiện
123
Chương 123: Mất Tích
124
Chương 124: Ở Đâu Ra
125
Chương 125: Cống Ngầm
126
Chương 126: Bọn Họ Đều Điên Cả Rồi!!!
127
Chương 127: Thí Nghiệm Trên Cơ Thể Người
128
Chương 128: Huỷ Phòng Thí Nghiệm
129
Chương 129: Rời Đi
130
Chương 130: Rắn Và Dòi
131
Chương 131: Chó Khôn Chớ Cản Đường
132
Chương 132: Người Con Gái Đẹp Nhất Mạt Thế
133
Chương 133: Đùa Giỡn
134
Chương 134: Hóng Hớt
135
Chương 135: Trà Xanh
136
Chương 136: Kích Động Quần Chúng
137
Chương 137: Khu Đất Hoang
138
Chương 138: Máy Phát Điện
139
Chương 139: Giáng Sinh
140
Chương 141: Gặp Lại Anh Em Lý Gia
141
Chương 142: Nạn Chuột
142
Chương 143: Nguyên Nhân
143
Chương 144: Bị Dụ Dỗ
144
Chương 145: Thức Ăn
145
Chương 146: Ngao
146
Chương 147: Muốn Bắt Làm Thú Cưng
147
Chương 148: Quy Phục
148
Chương 149: Bị Gián Đoạn
149
Chương 150: Bất Tử
150
Chương 151: Thành Phố B
151
Chương 152: Miêu
152
Chương 153: Thứ Gì Đây
153
Chương 154: Lập Công Chuộc Tội
154
Chương 155: Nuôi Dưỡng
155
Chương 156: Bị Xem Thường
156
Chương 157: Căn Cứ Trung Tâm
157
Chương 158: Vờ Như Không Quen
158
Chương 159: Chiêu Mộ
159
Chương 160: Ra Mắt Nhà Chồng
160
Chương 161: Người Thân
161
Chương 162: Họ Hàng
162
Chương 163: Quyền Lực
163
Chương 164: Làm Quen
164
Chương 165: Luận Bàn
165
Chương 166: Trục Xuất
166
Chương 167: Đầu Quân
167
Chương 168: Đụng Mặt
168
Chương 169: Lôi Kéo Quan Hệ
169
Chương 170: Chia Tay