Chương 67: Phân Xử

Sau khi giải quyết xong truyện của ả nữ nhân điên Hoàng Nguyệt Minh thì bọn họ lại tốn gần nửa tháng đã về tới căn cứ, nhìn cổng vào căn cứ lớn hơn trước đây một vòng, tường đất cũng cao bằng một toà nhà 5-6 tầng, xem ra bọn họ quản lý căn cứ vô cùng tốt.
Hai chiếc xe tải đậu ngay hàng thẳng lối trước căn cứ đợi đến lượt vào.

Tuy số người đợi được vào không đông như bọn cô từng thấy khi đến căn cứ trung tâm nhưng chỉ mới ba tháng sau mạt thế được như vậy đã tốt lắm rồi.
Những người xếp hàng ai nấy đều mang một túi to trên vai, cả người thì lấm len đơ bẩn do nhiều tháng không được tắm rồi.

Nhìn một đứa bé tầm 2-3 tuổi đang được bế trên tay một lão bà tuy dơ bẩn lấm lem nhưng vẫn giữ được ánh mắt hồn nhiên, đôi gò má phúng phính cho thấy được bảo vệ vô cùng tốt.
“Ngoại ơi con đói bụng” - Đứa bé phụng phịu xoa xoa cái bụng đói meo nhìn bà ngoại cũng lắm len như mình.
“Tiểu Ưu Ưu ráng đợi chút nha, qua khỏi cánh cổng này ngoại cho con ăn màn thầu nha”
Nhìn bà ngoại gầy gò sơ xác chắc ngay cả bản thân cũng chưa được ăn cái gì đã phải lo cho đứa cháu đang tuổi ăn tuổi lớn.

Nhìn đứa bé đó Thanh Nguyệt lại nghĩ đến bốn đứa nhóc nhà mình, đã một tháng cho gặp bọn nhỏ, từ ngày sinh bé tới nay đây là lần đầu xa nhau lâu như vậy.
“Bà và bé ăn tạm cái bánh nhé?” - Thanh Nguyệt không biết từ lúc nào tiến lại chỗ hai bà cháu đưa đến trước mặt họ hai chiếc bánh bao còn bốc khói nghi ngút.
“Không...ực...không cần đâu...thời buổi khó khăn...ực...sao có thể lấy đồ ăn của cháu chứ” - Nhìn thấy chiếc bánh bao bốc mùi thơm phức không kiềm được nước miếng như vẫn khéo léo từ chối.

“Không sao đâu bác, cháu có nhiều lắm” - Thanh Nguyệt vui vẻ đưa bánh bao lại gần hơn, bà lão nhìn cô chân thành mà bụng cũng có chút đói rụt rè đưa tay ra.
“Bà già không ăn thì để tôi.”
“Cho tôi, cho tôi ăn với”
“Cho tôi, tôi đã một tuần rồi chưa ăn gì”
Kết quả lòng tốt của Thanh Nguyệt vô tình làm đám người đang xếp nháo nhào cả lên để giành mấy cái bánh bao nóng hổi.

Năm sau người đàn ông nhìn vẫn còn khoẻ mạnh chỉ có chút dơ bẩn lại đi giành ăn với bà già và đứa nhỏ.
Mạt thế là như vậy đó, sinh tồn khó khăn và sự ích kỷ của con người ngày càng tăng.

Để giành được hai cái bánh bao bọn người đó không chút chần chừ đẩy ngã hai bà cháu cả người đã dơ nay còn bị thương nhưng một cái lật tay của Thanh Nguyệt hai cái bánh bao đã bị cất lại vào không gian.
“Bánh bao đâu?”
“Cô kia bánh bao của tôi đâu?”
“Trả đây, nó là của tôi”
“Cô lừa tôi, làm gì có cái bánh bao nào”
Đám người không tìm được bánh bao giận dữ như muốn ăn tươi nuốt sống Thanh Nguyệt nhưng không biết vì sao không bọn họ muốn xông lên đánh cô một trận cho hả giận thì đồng loạt té ngã nhào, chắc là do lâu ngày không được ăn đây mà.
“Nè, mấy người vừa vừa phải phải thôi.

Chị tôi cho bà lão và đứa bé chứ có cho mấy người đâu?” - Tiểu Linh tức giận chống nạnh quát đám người quá đáng này, thứ không phải của mình dù làm gì vẫn không phải của mình.

Bọn họ lại còn tham lam tự nhận mấy cái bánh đó là của mình nữa chứ.
“Đúng vậy, người xấu” - Liễu Như Tuyết cũng bắt chước Tiểu Linh chống nạnh trừng mắt với bọn người đó.
“Tụi bây thì biết gì chứ”
“Tụi bây có người nuôi môi hồng răng trắng sao hiểu được”
“Cái thứ được bao nuôi như tụi bây có quyền gì lên tiếng”
“Tụi tao thấy trước nó là của tụi tao”
“Có hai cái bánh bao tụi tao ăn thì làm sao chứ”
“Đúng vậy, nó đâu đáng bao nhiêu với tụi bây”
Bọn đàn ông kia nhìn thấy bọn cô ăn mặc sạch sẽ lại đi chung với một đám đàn ông phía sau, chưa kể còn có hai xe tải lớn như vậy chắc chắn toàn là đồ ăn, chỉ có hai cái bánh bao cũng keo kiệt với bọn họ.
“Thứ nhất, đây là đồ của tôi, tôi muốn cho ai là quyền của tôi” - Thanh Nguyệt lạnh lùng nhìn đám người đang nằm rạp ăn vạ dưới đất từ từ rút kiếm trong tay ra - “thứ hai, mấy người không có quyền hay tư cách ra lệnh cho tôi.

Thứ ba, đáng lẽ mấy người cũng có phần nhưng vì lòng tham của mấy người có lẽ ngay cả chỗ trú mùa đông này cũng chưa chắc có”
“Mày có ý gì”
“Mày nghĩ mày là vương là tướng ở đây à”
“Mày cũng chỉ là những kẻ phải nương nhờ như tụi tao thôi”
“Đừng có mà lên giọng”
Bọn người nhìn thấy cây kiếm nhật của Thanh Nguyệt có chút sợ nhưng mà nghe đến việc không có chỗ ở mùa đông này liền như bị bơm máy gà liền hùng hổ với cô.

Nhìn cô cầm kiếm nhật trông doạ người như vậy chưa chắc làm được trò trống gì.
"Ồ…lâu lắm rồi có kẻ dám lên mặt với tôi vậy" - Thanh Nguyệt cười sáng lạng như ánh mặt trời ngày đông, đúng hổ không ra uy lại tưởng là hổ giấy sao, một kiếm chém xuất trên mặt mấy gã đàn ông đó đều có một vệt màu dài lăn trên má - "Mấy người nghĩ tôi nói giỡn à? Hửm"
"Aaaa…"
"Giết người, anh à nói tính giết bọn tôi"
"Anh coi nó không xem tụi anh ra gì dám giết người này"
Cả đám bị Thanh Nguyệt cho ăn một kiếm đồng loạt sợ run trốn về chỗ kiểm tra và rà soát người ra vào.

Hừ, mấy người rà soát ở đây có người nhà bọn hắn, phen này xem ai không được vào cho biết.
"Anh ba, không phải em đã nói phải đợi đến lượt sao, còn vài người nữa thôi anh ráng đợi" - Kẻ được dho là họ hàng của bọn hành sự bát nháo đang bận trộn ghi chép lại thông tin người ra vào căn cứ và vật tư phải nộp làm gì biết chuyện xảy ra nãy giờ.
"Em xem, con nhỏ kia không coi tụi em ra gì, nói dám chém bọn anh đây này, nếu không có tụi em bọn anh là gì còn mạng" - Lên kia lay lay tay làm kẻ họ hàng vô cùng khó chịu mới ngước mặt lên nhìn thì hắn thật sự bị thương.
"Sao, thì ra cũng có quen biết à?" - Tiểu Linh dẫn Tiểu Tuyết tiến lại bàn kiểm tra xem xét bọn cáo trạng đang nói gì thì nghe được, thì ra toàn là lũ một giuộc với nhau, phải kêu chị kiểm tra lại nhân phẩm trước khi giao việc mới được.
"Xin lỗi nha cô bé, em có thể kể chuyện gì đang xảy ra được không? Nếu bọn họ sai anh sẽ làm chủ cho em" - Người đàn ông nhìn thấy cô gái trước mặt trắng trẻo xinh xắn lại sạch sẽ, không có chút nào giống như đã trải qua mạt thế, chắc cũng là con em nhà nào có của đây, phải lấy lòng mới được.
Tiểu Linh mặc dù ghét bọn người kia thiệt nhưng với kẻ nói chuyện có thiện ý thì bản thân nhaat thời không thể tỏ thái độ được đành kể hết cho người kia nghe.

Hắn ta nghe xong lại một bộ dạng suy tư nhưng nhìn thấy bọn lão đại căn cứ đang từ bên trong di ra liền hắn giọng nói.
"Chuyện này đôi bên đều có sai.

Anh không thể lấy đồ mà không xin phép được, còn chị của em cũng sai khi dám chém người.

Thôi thì hai bên bỏ qua cho nhau được không?" - Hắn ta cố gắng nặng ra một nụ cười vô cùng chuyên nghiệp để lão đại căn cứ thấy hắn mà đề bạt.
"Không cần phân xử.

Bọn họ được phép vào căn cứ với điều kiện phần ăn bọn họ được hưởng một nửa phải chia cho hai bà cháu này cho hết mùa đông.

Nếu không có thể cắm trại trước căn cứ, chúng tôi sẽ không bảo vệ" - Thanh Triệt tiến lên liếc nhìn tên đang ngồi trên bàn kia, nhìn bộ mặt giả tạo của hắn càng không thể thích được.
"Cậu trai trẻ này, không biết cậu lấy quyền gì mà được phép ra lệnh cho bọn tôi phải làm theo ý cậu" - Nhìn thấy Thanh Triệt còn trẻ lại có chút bụi bặm trên người, chắc là anh em của nhóc này nhưng nhìn sao cũng không ra được người có quyền có thế.

Nghĩ đến tên vắt mũi chưa sạch mà dám ra lệnh cho hắn thì biểu cảm thân thiện liền có vết nức.
"Không cần anh biết.

Làm theo lời cậu ta là được"
Thư ký Thiên nhận được thông báo từ ong chúa của Thanh Nguyệt nhanh chóng đi ra tiếp đón mọi người, vừa ra ngoài đã nghe được bọn họ nói chuyện tuy không biết chuyện gì nhưng hai chị em nhà lão đại của mình chưa bao giờ làm việc gì quá đáng cả.
"Nè, anh kia, anh là ai mà ra lệnh cho em………" - Cái tên ỷ vào họ hàng thân thích tính lên giọng dạy đời thư ký Thiên đã bị bịch miệng không cho nói.
"Vâng vâng…tôi sẽ làm theo" - Cái tên ngồi trên bàn tới lúc này nếu còn không biết thân phận mấy người mới tới này thì quả là ngu rồi.
"Lão đại.

Mọi chuyện thuận lợi chứ?" - Thư ký Thiên không thèm nhìn bọn người kia đi về phía Tử Hoàng cúi đầu.
"Thuận lợi.

Đồ đã đem về, phân phó chạy xe vào biệt thự đi, những người thân của những người này cậu kêu lại" - Tử Hoàng cũng gật đầu với anh phân phó rồi ngang nhiên nắm tay Thanh Nguyệt đi vào.
"Dẫn hai bà cháu kia theo"
"Vâng"
Đoàn xe phía xe cũng khởi động, đám thuộc hạ có công trong chuyến đi này đều ngẩn cao đầu đi vào bên trong căn cứ còn đám người vừa hùng hổ lúc này mới biết bản thân thật sự chọc nhằm người rồi.

Tưởng đâu là bọn con gái bị bao nuôi giống như bọn họ thấy ai dè là bao nuôi cao cấp.

Nếu Thanh Nguyệt mà biết suy nghĩ bọn người này thì còn lâu mới có cơ hội đi vào căn cứ.

Chapter
1 Chương 1: Tận Thế
2 Chương 2: Lật Mặt
3 Chương 3: Sống Lại
4 Chương 4: Trốn
5 Chương 5: Bạn Cũ
6 Chương 6: Vạch Mặt
7 Chương 7: Đánh Hội Đồng
8 Chương 8: Không Gian Khai Thông
9 Chương 9: Không Gian Sinh Động
10 Chương 10: Gặp Lại
11 Chương 11: Mặt Đối Mặt
12 Chương 12: Gặp Mặt Bảo Bảo
13 Chương 13: Du Lịch
14 Chương 14: Thao Túng Dị Năng
15 Chương 15: Dị Năng Giả
16 Chương 16: Đến Ngược Trước Mạt Thế
17 Chương 17: Địa Ngục Trần Gian
18 Chương 18: Thức Tỉnh
19 Chương 19: Rời Khỏi Biệt Thự
20 Chương 20: Thực Chiến
21 Chương 21: Thu Thập Vật Tư
22 Chương 22: Đồng Đội Mới
23 Chương 23: Người Quen Cũ
24 Chương 24: Truy Bắt Tang Thi Vương
25 Chương 25: Thử Nghiệm
26 Chương 26: Luyện Tập
27 Chương 27: Mài Giũa Dị Năng
28 Chương 28: Tang Thi Cấp Ba
29 Chương 29: Hỗ Trợ
30 Chương 30: Thu Tiền Bảo Kê
31 Chương 31: Đập Ra Bã
32 Chương 32: Núi Cao Còn Có Núi Cao Hơn
33 Chương 33: Sơ Lược Về Dòi Sống
34 Chương 34: Tang Thi Chuột Bao Vây
35 Chương 35: Qua Đêm Bên Ngoài
36 Chương 36: Ngươi Đã Hỏi Qua Ý Ta Chưa
37 Chương 37: Xin Tha
38 Chương 38: Bị Hố
39 Chương 39: Tự Tạo Căn Cứ
40 Chương 40: Không Có Vô Sĩ Chỉ Có Vô Sĩ Hơn
41 Chương 41: Muốn Gia Nhập
42 Chương 42: Đột Nhập
43 Chương 43: Nguy Hiểm
44 Chương 44: Cắn Nuốt
45 Chương 45: Đột Nhập 2
46 Chương 46: Gia Nhập
47 Chương 47: “chăm Sóc Đặc Biệt”
48 Chương 48: Lần Đầu Đi Xa
49 Chương 49: Người Lạ Đột Nhập
50 Chương 50: “chiếm Núi Xưng Vương”
51 Chương 51: Gai Độc Mãng Xà
52 Chương 52: Dị Năng Chưa Từng Thấy
53 Chương 53: Tập Kích
54 Chương 54: Giao Đấu
55 Chương 55: Sao Chép
56 Chương 56: Tâm Sự
57 Chương 57: Bóng Đen
58 Chương 58: Ong Chúa
59 Chương 59: Nổi Bão
60 Chương 60: Thương Vong
61 Chương 61: Ấu Trùng
62 Chương 62: Tấn Công Xào Huyệt
63 Chương 63: Trở Về
64 Chương 64: Nhóc Đáng Yêu
65 Chương 65: Kênh Kiệu
66 Chương 66: Nữ Nhân Điên
67 Chương 67: Phân Xử
68 Chương 68: Chia Sẻ Bí Mật
69 Chương 69: Tin Vui
70 Chương 70: Ôm Đùi
71 Chương 71: Khoa Nhi
72 Chương 72: Thảm Khốc
73 Chương 73: Hữu Trung
74 Chương 74: Tuyết Rơi
75 Chương 75: Yên Bình
76 Chương 76: Gặp Lại Người Quen
77 Chương 77: Tiếng Sét Ái Tình
78 Chương 78: Đùa Giỡn
79 Chương 79: Bỏ Rơi
80 Chương 80: Lục Đục
81 Chương 81: Lôi Kéo
82 Chương 82: Phân Biệt Đối Xử
83 Chương 83: May Mắn Hay Xui Xẻo
84 Chương 84: Bị Ghét
85 Chương 85: Được Cứu
86 Chương 86: Đầu Quân
87 Chương 87: Trà Trộn
88 Chương 88: Lần Đầu Đại Chiến Tang Thi Đoàn
89 Chương 89: Lốc Xoáy Lửa
90 Chương 90: Con
91 Chương 91: Bắt Được
92 Chương 92: Thuần Phục
93 Chương 93: Cô Gái Kiêu Ngạo
94 Chương 94: Kiếm Chuyện
95 Chương 95: Hỏng Chuyện
96 Chương 96: Chăm Sóc Đặc Biệt
97 Chương 97: Yêu Thương Thắm Thiết
98 Chương 98: Bám Dính
99 Chương 99: Đối Thủ
100 Chương 100: Quá Khứ
101 Chương 101: Phát Triển Căn Cứ
102 Chương 102: Quân Đội
103 Chương 103: Nhờ Hỗ Trợ
104 Chương 104: Con
105 Chương 105: Nhờ Cứu Người
106 Chương 106: Lai Lịch
107 Chương 107: Sương Mù
108 Chương 108: Nguy Hiểm
109 Chương 109: Bị Động
110 Chương 110: Đánh Đổi
111 Chương 111: Thành Phố Không Người
112 Chương 112: Quái Vật
113 Chương 113: Dân Làng Nhiệt Tình
114 Chương 114: Linh Vật
115 Chương 115: Mẹ Chồng Phát Uy
116 Chương 116: Cưu Mang
117 Chương 117: Tốt Hay Xấu
118 Chương 118: Góp Sức
119 Chương 119: Thành Phố Q
120 Chương 120: Tập Kích Trong Toà Cao Ốc
121 Chương 121: Thí Nghiệm
122 Chương 122: Từ Đâu Xuất Hiện
123 Chương 123: Mất Tích
124 Chương 124: Ở Đâu Ra
125 Chương 125: Cống Ngầm
126 Chương 126: Bọn Họ Đều Điên Cả Rồi!!!
127 Chương 127: Thí Nghiệm Trên Cơ Thể Người
128 Chương 128: Huỷ Phòng Thí Nghiệm
129 Chương 129: Rời Đi
130 Chương 130: Rắn Và Dòi
131 Chương 131: Chó Khôn Chớ Cản Đường
132 Chương 132: Người Con Gái Đẹp Nhất Mạt Thế
133 Chương 133: Đùa Giỡn
134 Chương 134: Hóng Hớt
135 Chương 135: Trà Xanh
136 Chương 136: Kích Động Quần Chúng
137 Chương 137: Khu Đất Hoang
138 Chương 138: Máy Phát Điện
139 Chương 139: Giáng Sinh
140 Chương 141: Gặp Lại Anh Em Lý Gia
141 Chương 142: Nạn Chuột
142 Chương 143: Nguyên Nhân
143 Chương 144: Bị Dụ Dỗ
144 Chương 145: Thức Ăn
145 Chương 146: Ngao
146 Chương 147: Muốn Bắt Làm Thú Cưng
147 Chương 148: Quy Phục
148 Chương 149: Bị Gián Đoạn
149 Chương 150: Bất Tử
150 Chương 151: Thành Phố B
151 Chương 152: Miêu
152 Chương 153: Thứ Gì Đây
153 Chương 154: Lập Công Chuộc Tội
154 Chương 155: Nuôi Dưỡng
155 Chương 156: Bị Xem Thường
156 Chương 157: Căn Cứ Trung Tâm
157 Chương 158: Vờ Như Không Quen
158 Chương 159: Chiêu Mộ
159 Chương 160: Ra Mắt Nhà Chồng
160 Chương 161: Người Thân
161 Chương 162: Họ Hàng
162 Chương 163: Quyền Lực
163 Chương 164: Làm Quen
164 Chương 165: Luận Bàn
165 Chương 166: Trục Xuất
166 Chương 167: Đầu Quân
167 Chương 168: Đụng Mặt
168 Chương 169: Lôi Kéo Quan Hệ
169 Chương 170: Chia Tay
Chapter

Updated 169 Episodes

1
Chương 1: Tận Thế
2
Chương 2: Lật Mặt
3
Chương 3: Sống Lại
4
Chương 4: Trốn
5
Chương 5: Bạn Cũ
6
Chương 6: Vạch Mặt
7
Chương 7: Đánh Hội Đồng
8
Chương 8: Không Gian Khai Thông
9
Chương 9: Không Gian Sinh Động
10
Chương 10: Gặp Lại
11
Chương 11: Mặt Đối Mặt
12
Chương 12: Gặp Mặt Bảo Bảo
13
Chương 13: Du Lịch
14
Chương 14: Thao Túng Dị Năng
15
Chương 15: Dị Năng Giả
16
Chương 16: Đến Ngược Trước Mạt Thế
17
Chương 17: Địa Ngục Trần Gian
18
Chương 18: Thức Tỉnh
19
Chương 19: Rời Khỏi Biệt Thự
20
Chương 20: Thực Chiến
21
Chương 21: Thu Thập Vật Tư
22
Chương 22: Đồng Đội Mới
23
Chương 23: Người Quen Cũ
24
Chương 24: Truy Bắt Tang Thi Vương
25
Chương 25: Thử Nghiệm
26
Chương 26: Luyện Tập
27
Chương 27: Mài Giũa Dị Năng
28
Chương 28: Tang Thi Cấp Ba
29
Chương 29: Hỗ Trợ
30
Chương 30: Thu Tiền Bảo Kê
31
Chương 31: Đập Ra Bã
32
Chương 32: Núi Cao Còn Có Núi Cao Hơn
33
Chương 33: Sơ Lược Về Dòi Sống
34
Chương 34: Tang Thi Chuột Bao Vây
35
Chương 35: Qua Đêm Bên Ngoài
36
Chương 36: Ngươi Đã Hỏi Qua Ý Ta Chưa
37
Chương 37: Xin Tha
38
Chương 38: Bị Hố
39
Chương 39: Tự Tạo Căn Cứ
40
Chương 40: Không Có Vô Sĩ Chỉ Có Vô Sĩ Hơn
41
Chương 41: Muốn Gia Nhập
42
Chương 42: Đột Nhập
43
Chương 43: Nguy Hiểm
44
Chương 44: Cắn Nuốt
45
Chương 45: Đột Nhập 2
46
Chương 46: Gia Nhập
47
Chương 47: “chăm Sóc Đặc Biệt”
48
Chương 48: Lần Đầu Đi Xa
49
Chương 49: Người Lạ Đột Nhập
50
Chương 50: “chiếm Núi Xưng Vương”
51
Chương 51: Gai Độc Mãng Xà
52
Chương 52: Dị Năng Chưa Từng Thấy
53
Chương 53: Tập Kích
54
Chương 54: Giao Đấu
55
Chương 55: Sao Chép
56
Chương 56: Tâm Sự
57
Chương 57: Bóng Đen
58
Chương 58: Ong Chúa
59
Chương 59: Nổi Bão
60
Chương 60: Thương Vong
61
Chương 61: Ấu Trùng
62
Chương 62: Tấn Công Xào Huyệt
63
Chương 63: Trở Về
64
Chương 64: Nhóc Đáng Yêu
65
Chương 65: Kênh Kiệu
66
Chương 66: Nữ Nhân Điên
67
Chương 67: Phân Xử
68
Chương 68: Chia Sẻ Bí Mật
69
Chương 69: Tin Vui
70
Chương 70: Ôm Đùi
71
Chương 71: Khoa Nhi
72
Chương 72: Thảm Khốc
73
Chương 73: Hữu Trung
74
Chương 74: Tuyết Rơi
75
Chương 75: Yên Bình
76
Chương 76: Gặp Lại Người Quen
77
Chương 77: Tiếng Sét Ái Tình
78
Chương 78: Đùa Giỡn
79
Chương 79: Bỏ Rơi
80
Chương 80: Lục Đục
81
Chương 81: Lôi Kéo
82
Chương 82: Phân Biệt Đối Xử
83
Chương 83: May Mắn Hay Xui Xẻo
84
Chương 84: Bị Ghét
85
Chương 85: Được Cứu
86
Chương 86: Đầu Quân
87
Chương 87: Trà Trộn
88
Chương 88: Lần Đầu Đại Chiến Tang Thi Đoàn
89
Chương 89: Lốc Xoáy Lửa
90
Chương 90: Con
91
Chương 91: Bắt Được
92
Chương 92: Thuần Phục
93
Chương 93: Cô Gái Kiêu Ngạo
94
Chương 94: Kiếm Chuyện
95
Chương 95: Hỏng Chuyện
96
Chương 96: Chăm Sóc Đặc Biệt
97
Chương 97: Yêu Thương Thắm Thiết
98
Chương 98: Bám Dính
99
Chương 99: Đối Thủ
100
Chương 100: Quá Khứ
101
Chương 101: Phát Triển Căn Cứ
102
Chương 102: Quân Đội
103
Chương 103: Nhờ Hỗ Trợ
104
Chương 104: Con
105
Chương 105: Nhờ Cứu Người
106
Chương 106: Lai Lịch
107
Chương 107: Sương Mù
108
Chương 108: Nguy Hiểm
109
Chương 109: Bị Động
110
Chương 110: Đánh Đổi
111
Chương 111: Thành Phố Không Người
112
Chương 112: Quái Vật
113
Chương 113: Dân Làng Nhiệt Tình
114
Chương 114: Linh Vật
115
Chương 115: Mẹ Chồng Phát Uy
116
Chương 116: Cưu Mang
117
Chương 117: Tốt Hay Xấu
118
Chương 118: Góp Sức
119
Chương 119: Thành Phố Q
120
Chương 120: Tập Kích Trong Toà Cao Ốc
121
Chương 121: Thí Nghiệm
122
Chương 122: Từ Đâu Xuất Hiện
123
Chương 123: Mất Tích
124
Chương 124: Ở Đâu Ra
125
Chương 125: Cống Ngầm
126
Chương 126: Bọn Họ Đều Điên Cả Rồi!!!
127
Chương 127: Thí Nghiệm Trên Cơ Thể Người
128
Chương 128: Huỷ Phòng Thí Nghiệm
129
Chương 129: Rời Đi
130
Chương 130: Rắn Và Dòi
131
Chương 131: Chó Khôn Chớ Cản Đường
132
Chương 132: Người Con Gái Đẹp Nhất Mạt Thế
133
Chương 133: Đùa Giỡn
134
Chương 134: Hóng Hớt
135
Chương 135: Trà Xanh
136
Chương 136: Kích Động Quần Chúng
137
Chương 137: Khu Đất Hoang
138
Chương 138: Máy Phát Điện
139
Chương 139: Giáng Sinh
140
Chương 141: Gặp Lại Anh Em Lý Gia
141
Chương 142: Nạn Chuột
142
Chương 143: Nguyên Nhân
143
Chương 144: Bị Dụ Dỗ
144
Chương 145: Thức Ăn
145
Chương 146: Ngao
146
Chương 147: Muốn Bắt Làm Thú Cưng
147
Chương 148: Quy Phục
148
Chương 149: Bị Gián Đoạn
149
Chương 150: Bất Tử
150
Chương 151: Thành Phố B
151
Chương 152: Miêu
152
Chương 153: Thứ Gì Đây
153
Chương 154: Lập Công Chuộc Tội
154
Chương 155: Nuôi Dưỡng
155
Chương 156: Bị Xem Thường
156
Chương 157: Căn Cứ Trung Tâm
157
Chương 158: Vờ Như Không Quen
158
Chương 159: Chiêu Mộ
159
Chương 160: Ra Mắt Nhà Chồng
160
Chương 161: Người Thân
161
Chương 162: Họ Hàng
162
Chương 163: Quyền Lực
163
Chương 164: Làm Quen
164
Chương 165: Luận Bàn
165
Chương 166: Trục Xuất
166
Chương 167: Đầu Quân
167
Chương 168: Đụng Mặt
168
Chương 169: Lôi Kéo Quan Hệ
169
Chương 170: Chia Tay