Chương 74: Uống chưa đủ à

"Ha ha, được rồi, vậy cất rượu vang vào thôi, dù sao cậu cũng không hiểu cái từ “nho nhã” này." La Tranh ngả ngớn nói xong thì trực tiếp bảo phục vụ đem tới hai chai phi thiên Mao Đài. Tất cả mọi người đều kinh hãi.

Mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng này.

Phải biết, rượu đế 56 độ, uống bằng chai? Đùa cái gì vậy! Uống cho vào bệnh viện luôn hả!?

“Tôi đoán Dương Huyền Cơ cũng không biết một chai Mao Đài có nghĩa là gì..."

"Đúng vậy, cậu ta vẫn đặt tiêu chuẩn vượt quá khả năng hệt như hồi đó, nhưng giờ cậu ta đâu còn là phú nhị đại năm đó nữa, còn ai sẽ nhường cậu ta chứ..."

"Đúng vậy, La Tranh đã lăn lộn bàn chuyện làm ăn bao nhiêu năm nay, đều là bàn chuyện trên bàn rượu, tôi đoán Dương Thiên hoàn toàn không phải là đối thủ...

Tuy nhiên, Dương Thiên mắt điếc tai ngơ trước tất cả những lời bàn luận này.

Triệu Ngạn ở bên cạnh cũng nhắc nhở Dương Thiên: "Anh Thiên, rượu Mao Đài này rất mạnh, hay là uống từng ly đi?”

Uống quá nhiều thực sự sẽ làm tổn thương thân thể, nếu thực sự uống kiểu này, một lát nữa sẽ phải nằm cho. người ta khiêng ra ngoài mất.

Dương Thiên lắc đầu nói không sao, anh nhìn chằm chằm La Tranh, hỏi: "Ai uống trước?"

"Không bằng cậu uống trước đi, người đến là khách, cậu đã nhiều năm không trở về mà."

La Tranh cười cười, nghĩ thầm, tao muốn xem xem Dương Huyền Cơ mày có thể giả vờ được bao lâu!

"Được!" Dương Thiên cũng không nhùng nhằng.

Trước mặt mọi người, anh lấy một chai Mao Đài và trực tiếp đưa lên miệng nốc!

Ánh mắt mọi người mở to, không thể tin được, bọn họ đều sửng sốt trước một màn này, nghẹn họng nhìn trân trối, ấp úng nói: "Cái này... Cứ như vậy mà uống?!"

Một chai rượu đế 500ml nặng khoảng nửa ký.

Trong phòng bao hoàn toàn yên tĩnh, một chút thanh âm cũng không có, kim rơi xuống đất cũng có thể nghe. thấy.

Một giây...

Ba giây...

Năm giây...

Chai rỗng!!

Lúc mọi người còn đang ngơ ngác thì Dương Thiên trực tiếp ném ra một cái chai rỗng!

Quá dễ dàng! Đơn giản, thô bạo và bá đạo!

Một chai rượu đế, sạch bách!

"Mẹ nó?! Thật hay giả vậy?”

"Cái này... Thật sự uống sạch?!"

La Tranh càng giống như lọt vào trong sương mù, bị dọa đến mức phải thận trọng nhặt chai rỗng lên nhìn, hỏi người phục vụ với vẻ mặt nghỉ ngờ:

"Không phải là cô lấy chai chỉ còn một nửa chứ?" "Không có, ngài La, đây là biên lai rời hầm rượu, ngài

có thể xem qua, tất cả đều là những chai đầy được đóng gói hoàn hảo." Nhân viên phục vụ đáp.

La Tranh liếm liếm môi: "Cái đó, vậy được rồi... Khui một chai khác cho tôi.

'Trên thực tế, một chai rượu đế cũng có chút đáng sợ, nhưng không đến mức dọa được La Tranh, sau nhiều năm lăn lộn trên bàn rượu, một chai rượu đế vẫn không phải là vấn đề lớn.

Tuy nhiên, sau khi mở ra, không đợi La Tranh cầm chai lên, Dương Thiên đã cầm lên.

"Sao thế?" La Tranh nhìn Dương Thiên: "Ha ha, cậu Dương uống chưa đủ à?”

"Không phải tôi chưa uống đủ, mà là quá không đủ, rượu ngon thì nhiêu đó mới là ngửi chút mùi thôi." Dương 'Thiên cười nhẹ, cầm chai thứ hai lên, kề miệng uống!

Uống được một nửa, anh liếc nhìn La Tranh nhắc nhở: "Này, nhớ kỹ, tôi uống bao nhiêu thì cậu cũng phải bấy nhiêu, lát nữa cậu tuyệt đối đừng có mà sợ đó. Uống không trôi cũng ráng mà uống!"

Sau khi Dương Thiên nói xong, hướng gió ở hiện trường lập tức bắt đầu thay đổi dần dân...

Chapter
1 Chương 51: Tất cả mọi người đều thất vọng!
2 Chương 52: Toàn bộ bệnh viện quý tộc hỗn loạn!
3 Chương 53: Lý Hạo cũng đồng ý với lập luận này!
4 Chương 54: Hoàn toàn không có hiệu quả!
5 Chương 55: Không thể nào
6 Chương 56: Làm thế nào để tìm được đây!?
7 Chương 57: Sáu giờ tối
8 Chương 58: Đúng vậy!
9 Chương 59: Buổi họp lớp tối nay
10 Chương 60: Vậy thì lên xe
11 Chương 61: Đây rõ ràng là cố ý!
12 Chương 62: Không thể lẫn lộn!
13 Chương 63: Lá gan của anh đúng là đủ lớn
14 Chương 64: Sấm sét giữa trời quang
15 Chương 65: Ông đây một chút cũng không hối hận
16 Chương 66: Lòng hiếu thảo đáng khen ngợi
17 Chương 67: Tôi đều sẽ đáp ứng
18 Chương 68: Xe sang tụ tập
19 Chương 69: Nữ thần quốc dân
20 Chương 70: Mọi việc đều phải cẩn thận
21 Chương 71: Làm sao còn khả năng đấu với hắn!
22 Chương 72: Đã lâu không gặp
23 Chương 73: Muốn đấu rượu
24 Chương 74: Uống chưa đủ à
25 Chương 75: Mày có tiền thì ngon lắm hả?
26 Chương 76: Một người hai chai
27 Chương 77: Chút rượu
28 Chương 78: Kết quả
29 Chương 79: Nói thì chậm, diễn ra thì nhanh
30 Chương 80: Người phá vỡ cục diện bế tắc
31 Chương 81: Điều này tuyệt đối cần thiết
32 Chương 82: Rốt cuộc anh cũng đến rồi
33 Chương 83: Cậu còn chưa đủ tư cách đưa ra điều kiện với tôi
34 Chương 84: Tôi nghĩ cậu con mẹ nó đã sống đủ rồi
35 Chương 85: Nghĩa là gì
36 Chương 86: Cậu gọi tôi một tiếng sư phụ, tôi sẽ cho cậu một tương lai vô hạn
37 Chương 87: Top hai mươi?
38 Chương 88: Sẽ không tiếp tục gặp may nữa rồi!
39 Chương 89: Nhưng mà
40 Chương 90: Ông nói cái gì?
41 Chương 91: Ít nhất
42 Chương 92: Không sao đâu
43 Chương 93: Có thể không cần phải chết
44 Chương 94: Xin hãy bỏ qua cho họ được không
Chapter

Updated 44 Episodes

1
Chương 51: Tất cả mọi người đều thất vọng!
2
Chương 52: Toàn bộ bệnh viện quý tộc hỗn loạn!
3
Chương 53: Lý Hạo cũng đồng ý với lập luận này!
4
Chương 54: Hoàn toàn không có hiệu quả!
5
Chương 55: Không thể nào
6
Chương 56: Làm thế nào để tìm được đây!?
7
Chương 57: Sáu giờ tối
8
Chương 58: Đúng vậy!
9
Chương 59: Buổi họp lớp tối nay
10
Chương 60: Vậy thì lên xe
11
Chương 61: Đây rõ ràng là cố ý!
12
Chương 62: Không thể lẫn lộn!
13
Chương 63: Lá gan của anh đúng là đủ lớn
14
Chương 64: Sấm sét giữa trời quang
15
Chương 65: Ông đây một chút cũng không hối hận
16
Chương 66: Lòng hiếu thảo đáng khen ngợi
17
Chương 67: Tôi đều sẽ đáp ứng
18
Chương 68: Xe sang tụ tập
19
Chương 69: Nữ thần quốc dân
20
Chương 70: Mọi việc đều phải cẩn thận
21
Chương 71: Làm sao còn khả năng đấu với hắn!
22
Chương 72: Đã lâu không gặp
23
Chương 73: Muốn đấu rượu
24
Chương 74: Uống chưa đủ à
25
Chương 75: Mày có tiền thì ngon lắm hả?
26
Chương 76: Một người hai chai
27
Chương 77: Chút rượu
28
Chương 78: Kết quả
29
Chương 79: Nói thì chậm, diễn ra thì nhanh
30
Chương 80: Người phá vỡ cục diện bế tắc
31
Chương 81: Điều này tuyệt đối cần thiết
32
Chương 82: Rốt cuộc anh cũng đến rồi
33
Chương 83: Cậu còn chưa đủ tư cách đưa ra điều kiện với tôi
34
Chương 84: Tôi nghĩ cậu con mẹ nó đã sống đủ rồi
35
Chương 85: Nghĩa là gì
36
Chương 86: Cậu gọi tôi một tiếng sư phụ, tôi sẽ cho cậu một tương lai vô hạn
37
Chương 87: Top hai mươi?
38
Chương 88: Sẽ không tiếp tục gặp may nữa rồi!
39
Chương 89: Nhưng mà
40
Chương 90: Ông nói cái gì?
41
Chương 91: Ít nhất
42
Chương 92: Không sao đâu
43
Chương 93: Có thể không cần phải chết
44
Chương 94: Xin hãy bỏ qua cho họ được không