Chương 64: Mẹ kiếp lại là cái kiểu đó!

Ngồi trong xe, Chu Hoằng nhắm mắt lại, nhưng lông mi đang run rẩy, con ngươi không ngừng di chuyển bên dưới, tinh thần hắn khẩn trương, cực kỳ gắng sức kiềm chế tâm tư bay loạn của chính mình, lại không thoát khỏi cơn phẫn nộ càng lúc càng lớn đang lắc lư trước mắt, sau đó không thể khống chế được nữa.

Đầu tiên là lừa dối, sau đó là hẹn hò sau lưng, bây giờ thậm chí còn chạy tới nhà anh ta, đây là nhịp điệu gì? Mặc kệ anh ta giải thích kiểu gì, đều không thể khiến Chu Hoằng đơn giản cho qua.

Xuyên qua hơn nửa thành phố, đứng bên ngoài nhà của Tuyết Bạch Sinh đã là một giờ sau rồi.

Chu Hoằng đứng đó, cuối cùng chẳng có gì lớn cười thảm đạm một tiếng, giơ tay lên muốn nhấn chuông cửa lại phát hiện cửa cũng không có khóa, để lại một khe hở rõ rành rành.

Trong lòng Chu Hoằng xẹt qua tia quỷ dị, nhưng cũng không có bị hắn coi trọng, trực tiếp coi thường đồng thời tự tay đẩy cửa ra.

Vừa vào cửa, Chu Hoằng liền nghe thấy một tiếng va chạm từ bên trong vọng ra, mang theo âm thanh kỳ quái mơ hồ.

Hắn bỗng nhiên cứng đờ, khí huyết cuộn trào không ngừng, cần cổ cứng đơ chuyển hướng nhìn về phía nguồn âm thanh, sau đó nhấc chân lên sải bước đi tới.

Chỉ là lộ trình mấy bước cùng một cái xoay người thôi, Chu Hoằng liền thấy hai người trong khu dùng cơm được chia ra trong phòng khách.

Vừa nhìn thấy, hắn tựa như bị sét đánh trúng lùi về sau một bước, sắc mặt biến đổi, không tự biết đưa tay đè nặng lồng ngực, môi lập tức trở nên xanh trắng lạnh ngắt.

Mà cùng hai người trong kia cũng đồng dạng khiếp sợ nhìn qua, bởi vì quá khiếp sợ thế cho nên đã quên tình trạng trước mặt, vẫn là tư thế kia.

Trương Cảnh Minh hai tay đặt trên tường, trên mặt có hai màu đỏ ửng không bình thường, gọng kính đen hơi nghiêng, trên gương mặt đẹp trai trên đều là chật vật và khiếp sợ chưa từng thấy bao giờ.

Mà Tuyết Bạch Sinh dựa sát vào vách tường, bị nhốt giữa hai cánh tay của Trương Cảnh Minh, hai tay y nắm chặt cà vạt của Trương Cảnh Minh, gaowng mặt tái nhợt khẽ vặn vẹo vì kích động mà, mắt phượng hẹp dài nhìn chằm chằm Chu Hoằng, tựa hồ rất kinh ngạc, nhìn không ra sâu cạn.

Vẫn là Trương Cảnh Minh phản ứng kịp thời, anh kinh hoảng đẩy tay Tuyết Bạch Sinh ra, xoay người nhìn Chu Hoằng, trước tiên anh muốn đi qua, nhưng cuối cùng bỗng nhiên dừng lại, một cánh tay chống lên bàn, bất an xê dịch chân, "Chu, Chu Hoằng, sao em lại tới đây?"

Giọng của anh trầm đến cực hạn, Chu Hoằng cảm thấy mẹ nó êm tai chết, cho nên mới càng thêm bi thương, mà nhìn phản ứng của anh, lại càng thêm thất vọng.

Chu Hoằng chật vật siết bàn tay đặt lên ngực, nhìn Trương Cảnh Minh chật vật không chịu nổi, "Sao, ngay lúc quan trọng đột nhiên thấy tôi có phải cảm thấy rất sợ hãi không?"

Trương Cảnh Minh biến sắc, cơ thể hơi nghiêng về trước, đang định nói lại bị Tuyết Bạch Sinh bên cạnh đi trước một bước, "Chu Hoằng, cậu đừng hiểu lầm, sự việc không phải như cậu nghĩ đâu."

Mẹ kiếp lại là cái kiểu đó!

Chu Hoằng lập tức nổi trận lôi đình, chỉ vào mặt Tuyết Bạch Sinh mắng: "Anh câm miệng giả vờ giả vịt cái gì, mẹ kiếp chẳng phải anh kêu tôi tới sao con mẹ nó anh ước gì tôi hiểu lầm đúng không câm miệng cho bố!"

Tuyết Bạch Sinh sắc mặt thay đổi, y theo bản năng nhìn Trương Cảnh Minh, nhưng căn bản tìm không thấy anh có ý nhìn tới, trong mắt không khỏi hiện lên vẻ tự giễu, lùi về sau một bước, bỗng nhiên thả lỏng đứng lên mắt lạnh nhìn mọi thứ trước mắt.

Bầu không khí đã căng thẳng thần kinh cũng căng thẳng theo, Trương Cảnh Minh vẫn muốn trước không tiến lên một bước, mắt kiếng vẫn lệch như thế, giọng nói cũng khuyết thiếu sức mạnh, mỗi một chữ nặng nhẹ rất bất đồng, "Sự việc thật sự không phải như em thấy, em bình tĩnh một chút, đừng vọng động."

Nói đùa hả ditme, đã như vậy rồi mà không nổi điên chắc là người chết nhỉ.

Chu Hoằng không đành muốn nhìn Trương Cảnh Minh nữa, trái tim lạnh giá, hắn dời mắt về nơi khác, rơi lên bàn, sau đó đưa tay chỉ đồ ăn đầy bàn, cười thảm một tiếng, khàn giọng khó nghe, "Anh làm? Thật con mẹ nó phong phú."

Trương Cảnh Minh chịu không nổi bộ dạng này của Chu Hoằng, cuối cùng sải bước tiến lên, nắm cánh tay Chu Hoằng, trên mặt vẫn đỏ, đôi mắt đen kịt sáng ngời ẩm ướt bất kham, "Chu Hoằng em nghe anh giải thích."

Chu Hoằng lại không nghe, dùng sức hất tay Trương Cảnh Minh nhưng không được, mà lại bị anh cầm thật chặt.

Không biết có phải quá mức bi phẫn hay không, Chu Hoằng chỉ chống cự vài cái cũng có chút vô lực, đối mặt tình cảnh này, hắn giận quá hóa cười, nhìn Trương Cảnh Minh nhe hàm răng, lại dị thường băng lãnh, "Kỳ thực anh hoàn toàn không cần phải lén lút như vậy, anh chỉ cần nói với tôi một tiếng cút tôi tuyệt đối sẽ rời đi không quay đầu, nhưng nếu như anh cảm thấy lén lút rất kích thích vậy tôi cũng không có biện pháp chơi cùng, bởi vì tôi không có tiện đến thế!"

Trương Cảnh Minh cầm thật chặt tay Chu Hoằng, môi mỏng nhạt màu mím thành một đường, trong mắt đen nhán tràn đầy đau xót hoảng loạn, anh siết chặt lấy, giữ lấy Chu Hoằng đẩy hắn ra phía ngoài, giọng nói rốt cục trầm tĩnh kiên định, "Chúng ta về nhà."

Nghe vậy, cơn giận của Chu Hoằng liền khó hiểu tăng vọt, hắn bỗng đẩy Trương Cảnh Minh ra, chưa đẩy ra hoàn toàn, lại ngoài ý muốn nhìn xuống đũng quần khẽ nhô lên Trương Cảnh Minh, hắn cả kinh, đôi mắt đã nâng lên lại nhanh chóng cụp xuống, không thể tin nhìn chằm chằm chỗ đó.

Quả thực... cương rồi, tuy là, cũng không rõ ràng nhưng quả thật đã cương rồi.

Chu Hoằng lập tức hiểu ra lúc đầu vì sao Trương Cảnh Minh do dự lấy không chịu đi qua, hóa ra là vì bên dưới cương, sợ bị nhìn thấy.

Chu Hoằng bỗng nhiên muốn cười, hắn ngẩng đầu, như không nhận thức nhìn Trương Cảnh Minh biểu tình cứng ngắc, "Anh xấu hổ? Đúng là khách sáo, cũng không phải chưa từng thấy." Nói xong, sắc mặt hung ác, dùng hết sức toàn thân đẩy Trương Cảnh Minh, sau khi tránh thoát lập tức xoay người chạy ra ngoài.

Trương Cảnh Minh va vào bàn một phát, ánh mắt lại thủy chung không rời Chu Hoằng, anh thấy hắn chạy ra ngoài thì vội vàng đuổi theo, Tuyết Bạch Sinh ở phía sau kéo anh lại, cũng bị anh không chút lưu tình bỏ qua, "Chu Hoằng!"

Chu Hoằng tin tưởng mình đã đủ nhanh, nhưng không ngờ vẫn bị Trương Cảnh Minh từ phía sau ôm chặt lấy trước thang máy, nhưng hắn đã nản lòng thoái chí tới cực điểm, lúc này bị Trương Cảnh Minh chạm vào, chỉ làm hắn cảm thấy ghét bỏ.

Vì vậy, hắn gần như hỏng mất điên cuồng giãy dụa, hình dáng liều mạng, triệt để và quyết liệt của hắn làm cho trong lòng Trương Cảnh Minh sức mạnh kiên định đau đớn, Trương Cảnh Minh không thể làm gì khác hơn là liên tục gọi tên Chu Hoằng, sức mạnh trong lúc vô tình lại thả lỏng.

Chu Hoằng được thả lỏng, cơ thể bỗng nghiêng về sau, hai tay nắm thật chặt cổ áo của Trương Cảnh Minh, không chút do dự giơ chân hung hăng đá lên đũng quần của anh.

Trương Cảnh Minh đã sớm hỗn loạn, căn bản không thể đoán trước động tác của Chu Hoằng, lúc này chỉ cảm thấy một cơn đau đớn không còn cách nào nói nên lời từ phía dưới chạy tới tứ chi bách hài thậm chí còn đến trong đầu, anh kêu lên một tiếng đau đớn khom lưng quỳ xuống mặt đất, sau đó ngã qua một bên, gương mặt lập tức biến thành tuyết trắng, mồ hôi lạnh rỉ ra.

Chu Hoằng cũng không thèm nhìn một cái, xoay người rời đi, không đi thang máy, trong lòng ôm tuyệt vọng không ngừng chạy xuống cầu thang.

Trương Cảnh Minh bị mồ hôi lạnh làm mờ ánh mắt, anh nhìn hướng Chu Hoằng biến mất, đau đớn trong lòng bỗng nhiên lấn át đau nhức trên người, há đôi môi trắng bệch, lại không thể gọi tên Chu Hoằng.

Tuyết Bạch Sinh sớm đi theo ra ngoài, lúc này đứng ngoài cửa, tay nắm ván cửa, mắt rõ ràng là đen, lại tạo ra cảm giác màu tro, trỗng rỗng mờ mịt, còn chứa vẻ hài lòng bệnh hoạn sau khi thực hiện được mưu đồ, y nhìn Trương Cảnh Minh bên dưới đau nhức còn nhìn hướng Chu Hoằng rời đi giùng giằng muốn đứng lên, nhìn rồi, đột nhiên cảm thấy mình thật nực cười, rồi thật sự nở nụ cười, chỉ là không có tiếng, rất khó coi.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41: Thắt hậu môn...
42 Chương 42: Nông dân vô giáo dục
43 Chương 43: Đều có thể nhận ra xoắn tim đến thế nào
44 Chương 44: Không muốn ngủ trong phòng anh
45 Chương 45: Anh ta đã trở về
46 Chương 46: Hai người chia phòng ngủ à
47 Chương 47: Tôi mồi lửa anh cản cái đéo ấy!
48 Chương 48: Sung sướng tới chết trên tay hắn
49 Chương 49: Vua tưởng tượng
50 Chương 50: Em tuốt cho anh
51 Chương 51: Cậu cũng được đấy
52 Chương 52: Chúng tôi có một chân đó!
53 Chương 53: Hắn rốt cuộc thích người này đến thế nào!
54 Chương 54: Quán bar Long Dương
55 Chương 55: Cậu không phải kiểu hắn thích
56 Chương 56: Kết quả xuống không được mời tưởng tượng
57 Chương 57: Sợ vãi đ*i
58 Chương 58: Quả nhiên làm việc này trong phòng làm việc rất xấu hổ mà
59 Chương 59: Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa
60 Chương 60: Anh ngồi canh tôi làm gì?
61 Chương 61: Dám uy hiếp chồng em, tìm đường chết
62 Chương 62: Chiếc điện thoại không biết điều
63 Chương 63: Chỉ đánh thôi chẳng phải có hơi nhẹ?
64 Chương 64: Mẹ kiếp lại là cái kiểu đó!
65 Chương 65: Chính là người khiến cậu thương tâm?
66 Chương 66: Anh nói cái gì? Tôi không nghe rõ...
67 Chương 67: Hắn không thể từ bỏ trị liệu
68 Chương 68: Chắc đầu hỏng mất thôi
69 Chương 69: Đừng nói nữa! Phiền chết đi được!
70 Chương 70: Đối tượng gì, không có đối tượng
71 Chương 71: Không sợ tương lai sẽ hối hận sao
72 Chương 72: Mày có ý gì đây?
73 Chương 73: Mẹ bà nó moi ra cho chó ăn!
74 Chương 74: Ghi hận chuyện này cả đời
75 Chương 75: Người nói chuyện không phải hắn là cứt chó!
76 Chương 76: Cháu tao là tốt nhất trên đời
77 Chương 77: Đã, đã ở chung một phòng
78 Chương 78: Không phải cái trứng ấy!
79 Chương 79: Con mẹ nó bây giờ em về với anh!
Chapter

Updated 79 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41: Thắt hậu môn...
42
Chương 42: Nông dân vô giáo dục
43
Chương 43: Đều có thể nhận ra xoắn tim đến thế nào
44
Chương 44: Không muốn ngủ trong phòng anh
45
Chương 45: Anh ta đã trở về
46
Chương 46: Hai người chia phòng ngủ à
47
Chương 47: Tôi mồi lửa anh cản cái đéo ấy!
48
Chương 48: Sung sướng tới chết trên tay hắn
49
Chương 49: Vua tưởng tượng
50
Chương 50: Em tuốt cho anh
51
Chương 51: Cậu cũng được đấy
52
Chương 52: Chúng tôi có một chân đó!
53
Chương 53: Hắn rốt cuộc thích người này đến thế nào!
54
Chương 54: Quán bar Long Dương
55
Chương 55: Cậu không phải kiểu hắn thích
56
Chương 56: Kết quả xuống không được mời tưởng tượng
57
Chương 57: Sợ vãi đ*i
58
Chương 58: Quả nhiên làm việc này trong phòng làm việc rất xấu hổ mà
59
Chương 59: Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa
60
Chương 60: Anh ngồi canh tôi làm gì?
61
Chương 61: Dám uy hiếp chồng em, tìm đường chết
62
Chương 62: Chiếc điện thoại không biết điều
63
Chương 63: Chỉ đánh thôi chẳng phải có hơi nhẹ?
64
Chương 64: Mẹ kiếp lại là cái kiểu đó!
65
Chương 65: Chính là người khiến cậu thương tâm?
66
Chương 66: Anh nói cái gì? Tôi không nghe rõ...
67
Chương 67: Hắn không thể từ bỏ trị liệu
68
Chương 68: Chắc đầu hỏng mất thôi
69
Chương 69: Đừng nói nữa! Phiền chết đi được!
70
Chương 70: Đối tượng gì, không có đối tượng
71
Chương 71: Không sợ tương lai sẽ hối hận sao
72
Chương 72: Mày có ý gì đây?
73
Chương 73: Mẹ bà nó moi ra cho chó ăn!
74
Chương 74: Ghi hận chuyện này cả đời
75
Chương 75: Người nói chuyện không phải hắn là cứt chó!
76
Chương 76: Cháu tao là tốt nhất trên đời
77
Chương 77: Đã, đã ở chung một phòng
78
Chương 78: Không phải cái trứng ấy!
79
Chương 79: Con mẹ nó bây giờ em về với anh!