Quyển 2 – Chương 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!

Là lá.. là la…

Triệu Noãn Noãn từ nhà bếp đi ra:

- Xán Xán, em sao vậy?

- Sao gì? Chẳng phải là em đây sao? – Xán Xán hất hất mái tóc vốn tự cho là rất mượt của mình, vọt từ phía sau Triệu Noãn Noãn

- Thơm quá! Anh đang xào món gì vậy?

Triệu Noãn Noãn không biết làm sao đành nhìn ra cửa sổ, tránh cái bộ dạng không e dè giữ kẽ của cô, bỗng liếc mắt nhìn thấy trên tay cô xách va li hành lý to tướng – Xán Xán, em bỏ nhà ra đi rồi à? – Giọng rất kinh ngạc.

Tô Xán Xán đang đánh mắt khắp nơi hít hà mùi thơm thức ăn, … nhìn va li của mình:

Bỏ nhà anh á?, em phải đến ở đây chứ!

Gì cơ? – Anh chặn đứng Tô Xán Xán đang bước vào bếp. – Tại sao lại đến ở nhà anh?

- Lạy hồn, anh ngạc nhiên như thế làm gì? Quên là hôm qua chúng mình đã ký giao kèo à? Bây giờ em là vợ anh, đến nhà anh ở, có gì là lạ… – Nói rồi, cô hài lòng đưa mắt nhìn vào bếp, chực vồ lấy món thức ăn thơm phức.

- Không được! – Triệu Noãn Noãn bê ngay lấy bữa trưa cùa mình. – Đừng nhìn vào đây! Chi có một suất thôi!

- Đổ ki bo…- Tô Xán Xán bĩu môi, hai mắt láo liên nhìn vào đĩa thức ăn. – Nhiều như thế anh ăn không hết đâu, người ta vội nên chưa kịp ăn sáng đây…

- Phàn nàn ít thôi! – Triệu Noãn Noãn lườm cô. – Nói mau, tại sao lại dọn đến đây?

- Không phải nói rồi sao! – Tô Xán Xán liếc anh thản nhiên nói

- Em là vợ của anh, em không ở nhà anh thì ở đâu?

- Em..- Triệu Noãn Noãn nhất thời chưng hửng vì câu nói của cô, ấp a â’p úng. – Em, em có thể ở nhà em, sao nhất định phải đến ở cùng anh?

- Ôi dào! – Tô Xán Xán không chút cảm thông, đặt phịch tay lên vai anh. – Khó khăn lắm em mới thuyết phục được bố mẹ em không cần tô chức lễ cưới, ông bà cụ đã rất nghi ngờ rồi, nếu hai chúng mình còn không ở với nhau, anh nghĩ xem bố mẹ em và bố mẹ anh có tin là chúng mình lấy nhau rồi không?

- Việc này… – Triệu Noãn Noãn đang phân vân, đĩa thức ăn thơm phức trong tay bị cướp trắng, còn chưa kịp định thần, Tô Xán Xán đã xúc lấy xúc để chẳng ra vẻ thục nữ tý nào, vừa ăn vừa nói:

- Ngon… quá…

- Tô Xán Xán! Em phải giữ chút thể diện chứ! – Triệu Noãn Noãn nhìn bữa trưa mà mình vất vả mới nấu được, trong chớp mắt bị Tô Xán Xán tặc lưỡi ăn quá nửa, không nén được, nổi cáu.

- ơ.. không cho ăn thì thôi, làm gì mà dữ thế…

- Em! Em! Em cút đi cho anh! – Triệu Noãn Noãn gầm lên, chạy ra mở cửa, vứt va li của Tô Xán Xán ra ngoài.

- Á à! – Tô Xán Xán lập tức nổi giận. – Triệu Noãn Noãn, anh là đồ vô lương tâm, đáng chết! Em làm vợ anh, đến chỗ ở anh cũng không cho, lại còn đuổi em đi! Em làm gì nên tội chứ? Sao có thể tin được loại người như anh nhỉ! – Tô Xán Xán rển ri càng lúc càng to, đúng lúc có mấy người trên lầu đi xuống, họ hiếu kỳ dồn mắt nhìn, Tô Xán Xán càng được thế làm già. – Triệu Noãn Noãn, anh đúng là đổ lòng lang dạ sói! Em đang mang trong bụng giọt máu cùa anh, anh lại không chấp nhận chuyện hai đứa, anh để em một thân một mình bụng mang dạ chửa đi đâu hả, trời ơi…

- Thôi, thôi được rồi! – Thấy tư cách của mình bị xúc phạm, Triệu Noãn Noãn lập tức lại kéo va li vào, đóng sập cánh cửa. – Tô Xán Xán, chắc là kiếp trước anh nợ em…

- He he… – Tô Xán Xán mắt ráo hoảnh, hí hửng nở nụ cười tiểu nhân đắc chí, giật phắt va li của mình từ tay Triệu Noãn Noãn, sải bước khắp nhà. – Căn hộ này không tồi… từ nay em sẽ ở lại đây! – Vừa nói vừa ra vẻ rất nghĩa khí vỗ vỗ vai Triệu Noãn Noãn. – Yên tâm đi ông xã, em đây sẽ không ăn thịt anh đâu! Từ nay về sau, tối đến dù có nghe thấy tiếng gì, đây cũng làm như không lọt tai, đám bảo không làm phiền mình và ấy của mình đâu…

Em! – Triệu Noãn Noãn tức đến nỗi nghẹn họng.

* * *

Hôm sau, sáng sớm.

- Tô Xán Xán! Em ra đây cho anh!

Đất bằng đột nhiên dậy sóng, Tô Xán Xán đang mơ màng mộng đẹp bị giật mình tỉnh giâc.

- Làm cái gì mà… – Tô Xán Xán ló gương mặt tròn xoe tiều tụy từ trong đống chăn ấm màu vàng chanh, đêm qua không bị mẹ giám sát, cô ngồi với cái máy tính tới hơn năm giờ sáng, thành ra giờ này mới ngủ chưa đầy nửa tiếng đồng hồ.

Triệu Noãn Noãn mặt tái xanh:

- Em ra đây cho anh!

- Sáng sớm đã muốn đòi mạng người ta à.. – Tô Xán Xán ôm cả chăn khỏi giường, lục cục ra mờ cửa, bộ dạng chẳng khác gì chú chó con vừa đi vừa vẫy đuôi.

Cô nói không sai, người ngoài cửa đúng là đang muốn đòi mạng cô.

- Coi bộ dạng em giống cái gì hả? Mấy giờ rồi mà em còn ngủ?

- ơ… – Gì mà vẫn còn ngủ, cô vừa mới ngủ đây chứ! Tô Xán Xán tiện mồm hừ một tiếng, quay đầu đi về giường, nhưng bị người ta kéo chăn lại, soạt một tiếng, Tô Xán Xán như cái bánh bao bị lột hết vỏ, ngã phịch xuống đất, cái đau khiến cô tỉnh như sáo, quơ lấy chăn quấn quanh mông, nghiến răng ngẩng đầu. – Triệu Noãn Noãn, sớm ra anh đã bị điên à?

- Anh điên? – Triệu Noãn Noãn giận đến mức nghĩ hay là bóp chết cô gái này, anh đang hối hận chết đi được, lúc đầu cớ sao lại u mê mà chấp nhận đăng ký kết hôn. – Em đi ra xem cái việc hay hơ mà em làm đây!

- Cái gì chứ.. – Tô Xán Xán bò xoài trên đất, tay xoa xoa chỗ mông đau, gãi gãi lên mái tóc xù như tổ quạ.

Hai phút sau, cô đổi ngay bộ dạng, nét mặt cười nịnh nọt:

Anh Noãn Noãn ơi, lần sau em không dám nữa…

- Lần sau? Nếu có lần sau thì anh quẳng em từ lầu tám xuống đấy! – Trên bàn đầy những vỏ túi đụng khoai tây chiên, sô-cô-la, bánh quy, thậm chí.. cá bát mỳ ăn dở nữa.

Không cần nhiều lời cũng biết đó là kiệt tác của Tô Xán Xán.

Với kinh nghiệm hiểu Triệu Noãn Noãn bao nhiêu năm, cứ nghĩ anh là một thanh niên ưu tú thời đại mới không biết giận dữ, ôn hòa hiền lành, không nghiện hút gì. Nhưng dù có thế^ anh vẫn là một kẻ cực đoan. Nếu anh đã mê cái gì thì không bao giờ chấp nhận một ánh mắt coi rẻ nào. Ví dụ, anh là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ, chăn gối trên giường lúc nào cũng được gấp gọn gàng như trong quân đội. Thếm nữa, Triệu Noãn Noãn là người đàn ông rất chú trọng tiểu tiết, chi cần áo sơ-mi hơi có vết nhàu là anh sẽ bỏ đi ngay.

Điều khiến Xán Xán không nuốt nối nữa, anh còn là chàng trai thượng lưu có thói quen sinh hoạt rất nguyên tắc, 5 giờ rưỡi sáng là dậy khỏi giường, chạy bộ nửa tiếng rồi đọc báo, ăn sáng, đi làm, chiều tối về nhà nấu cơm ăn, xem sách đọc tin, tắm gội, kim đồng hổ chi đúng 11

giờ là lên giường đi ngủ!

Còn Tô Xán Xán? Xem cái đống vỏ hộp thực phẩm la liệt trên bàn và cái đầu tóc rối bù như tổ quạ của cô thì rõ ràng là trái ngược hẳn với Triệu Noãn Noãn, nói thẳng ra thì hai người là hai thái cực khác nhau. Tóm lại, chàng trai hoàn hảo như Triệu Noãn Noãn không thể nhịn nổi cơn phẫn nộ:

- Tô Xán Xán, anh muốn em phải cam kết với anh.

Và thực tế, hai kẻ khác nhau một trời một vực đã ký cam kết, nội dung như sau:

Bên A: Triệu Noãn Noãn – người sở hữu không gian chung.

Bên B: Tô Xán Xán – người sống tạm.

Dưới ánh mắt đằng đằng sát khí của Triệu Noãn Noãn, Tô Xán Xán cúi đầu ký tên vào bản cam kết làm nhục mình, bắt đầu một cuộc đời nô lệ.

Chapter
1 Quyển Chương 1 - 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
2 Quyển Chương 1 - 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
3 Quyển Chương 1 - 3: Phụ nữ thiệt thòi
4 Quyển Chương 2 - 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
5 Quyển Chương 2 - 5: Thì ra nhục thế!
6 Quyển Chương 2 - 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
7 Quyển Chương 2 - 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
8 Quyển Chương 2 - 8: Chó cắn áo rách
9 Quyển Chương 3 - 9: Môn đăng hộ đối
10 Quyển Chương 3 - 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
11 Quyển Chương 3 - 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
12 Quyển Chương 3 - 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
13 Quyển Chương 3 - 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
14 Quyển Chương 4 - 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
15 Quyển Chương 4 - 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
16 Quyển Chương 4 - 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
17 Quyển Chương 5 - 17: Chẳng lẽ bon họ định vào hùa đập chết cô, sau đó về chung môt nhà với nhau?
18 Quyển Chương 5 - 18
19 Quyển Chương 5 - 19: Khó tả
20 Quyển Chương 5 - 20: Đem thân đánh đổi cũng chẳng sai, người ta dù sao cũng là anh chàng đep trai…
21 Quyển Chương 5 - 21: Phu nữ không đẹp, không tiền, không sexy, đàn ông tốt với họ chỉ vì một nguyên nhân!
22 Quyển Chương 5 - 22: Thiếu chút nữa, cô ấy cướp ban trai của… anh Noãn Noãn
23 Quyển Chương 6 - 23: Như sợi bún, ba phút là mềm nhũn?
24 Quyển Chương 6 - 24: Đep trai đáng mấy xu? Đẹp trai có mài ra mà ăn được không?
25 Quyển Chương 6 - 25: Thích cô ấy ư? Tôi vốn không mê phụ nữ mà!
26 Quyển Chương 6 - 26: Tình một đêm cũng được, đối tượng là GAY mà!
27 Quyển Chương 6 - 27: Đàn ông mỗi tháng có vài ngày mừng giận bất thường
28 Quyển Chương 7 - 28: Em đừng vào lúc anh đang tắm, có được không?
29 Quyển Chương 7 - 29: Mặc quá đẹp, nhỡ bị đàn ông để mắt thì sao?!
30 Quyển Chương 7 - 30: Không những đẹp trai mà còn hoc vấn cao, nói đơn giản là Einstein trong đám mỹ nam
31 Quyển Chương 7 - 31: Một cuộc hẹn hò rốt cuộc thành một mâm đấu khẩu
32 Quyển Chương 7 - 32: Chẳng lẽ bọn họ thành đôi, còn cô không được tìm một ai đấy?
33 Quyển Chương 8 - 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
34 Quyển Chương 8 - 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
35 Quyển Chương 8 - 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
36 Quyển Chương 8 - 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
37 Quyển Chương 8 - 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
38 Quyển Chương 8 - 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
39 Quyển Chương 8 - 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
40 Quyển Chương 8 - 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
41 Quyển Chương 9 - 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
42 Quyển Chương 9 - 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
43 Quyển Chương 9 - 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
44 Quyển Chương 9 - 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
45 Quyển Chương 9 - 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
46 Quyển Chương 9 - 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
47 Quyển Chương 9 - 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!
48 Quyển Chương 9 - 48: Mới được mấy phút thôi à? Bản thân từ chỗ là người bị hại, biến thành kẻ biến thái xấu xa
49 Quyển Chương 10 - 49: Mỗi phụ nữ đều nên có một đôi giày thuộc về mình, cũng như mỗi chị em đều nên có một người đàn ông che chở m
50 Quyển Chương 10 - 50: Hôm nay sinh nhật, em phải đi tìm lại tuổi thanh xuân đã trôi qua
51 Quyển Chương 10 - 51: Chơi trò tuổi trẻ
52 Quyển Chương 10 - 52: Chỗ ấy là vườn vui chơi, chính xác là chỗ chơi hết mình
53 Quyển Chương 11 - 53: Anh lớn, anh không chấp, nhưng em chấp
54 Quyển Chương 11 - 54: Anh Noãn Noãn! Anh không thể không cần em được!
55 Quyển Chương 11 - 55: Danh tiết 25 năm trời của Tô Xán Xán tiêu tan trong chớp mắt
56 Quyển Chương 11 - 56: Mẹ không phải người ưa bao lưc, vì khi bạo lực me không phải là người
57 Quyển Chương 12 - 57: Đột ngột
58 Quyển Chương 12 - 58: Điều khó hiểu nhất trên đời là bạn bỗng nhiên nhận ra đã yêu một người chưa bao giờ nghĩ là yêu
59 Quyển Chương 12 - 59: Đàn ông nói chả tin được câu nào! Hành động mới có thể chứng tỏ họ thành thực
60 Quyển Chương 12 - 60: Anh Noãn Noãn… Anh… Anh bị đụng xe thành phụ nữ à?
61 Quyển Chương 12 - 61: Trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, con chó của nhà hàng xóm cách xa hàng kilômét cũng biết cô ấy sắp cưới chồ
62 Quyển Chương 12 - 62: Động phòng! Em muốn động phòng!
63 Quyển 1 - Chương 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
64 Quyển 1 - Chương 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
65 Quyển 1 - Chương 3: Phụ nữ thiệt thòi
66 Quyển 2 - Chương 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
67 Quyển 2 - Chương 5: Thì ra nhục thế!
68 Quyển 2 - Chương 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
69 Quyển 2 - Chương 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
70 Quyển 2 - Chương 8: Chó cắn áo rách
71 Quyển 3 - Chương 9: Môn đăng hộ đối
72 Quyển 3 - Chương 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
73 Quyển 3 - Chương 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
74 Quyển 3 - Chương 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
75 Quyển 3 - Chương 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
76 Quyển 4 - Chương 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
77 Quyển 4 - Chương 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
78 Quyển 4 - Chương 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
79 Quyển 8 - Chương 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
80 Quyển 8 - Chương 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
81 Quyển 8 - Chương 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
82 Quyển 8 - Chương 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
83 Quyển 8 - Chương 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
84 Quyển 8 - Chương 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
85 Quyển 8 - Chương 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
86 Quyển 8 - Chương 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
87 Quyển 9 - Chương 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
88 Quyển 9 - Chương 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
89 Quyển 9 - Chương 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
90 Quyển 9 - Chương 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
91 Quyển 9 - Chương 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
92 Quyển 9 - Chương 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
93 Quyển 9 - Chương 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Quyển Chương 1 - 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
2
Quyển Chương 1 - 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
3
Quyển Chương 1 - 3: Phụ nữ thiệt thòi
4
Quyển Chương 2 - 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
5
Quyển Chương 2 - 5: Thì ra nhục thế!
6
Quyển Chương 2 - 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
7
Quyển Chương 2 - 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
8
Quyển Chương 2 - 8: Chó cắn áo rách
9
Quyển Chương 3 - 9: Môn đăng hộ đối
10
Quyển Chương 3 - 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
11
Quyển Chương 3 - 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
12
Quyển Chương 3 - 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
13
Quyển Chương 3 - 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
14
Quyển Chương 4 - 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
15
Quyển Chương 4 - 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
16
Quyển Chương 4 - 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
17
Quyển Chương 5 - 17: Chẳng lẽ bon họ định vào hùa đập chết cô, sau đó về chung môt nhà với nhau?
18
Quyển Chương 5 - 18
19
Quyển Chương 5 - 19: Khó tả
20
Quyển Chương 5 - 20: Đem thân đánh đổi cũng chẳng sai, người ta dù sao cũng là anh chàng đep trai…
21
Quyển Chương 5 - 21: Phu nữ không đẹp, không tiền, không sexy, đàn ông tốt với họ chỉ vì một nguyên nhân!
22
Quyển Chương 5 - 22: Thiếu chút nữa, cô ấy cướp ban trai của… anh Noãn Noãn
23
Quyển Chương 6 - 23: Như sợi bún, ba phút là mềm nhũn?
24
Quyển Chương 6 - 24: Đep trai đáng mấy xu? Đẹp trai có mài ra mà ăn được không?
25
Quyển Chương 6 - 25: Thích cô ấy ư? Tôi vốn không mê phụ nữ mà!
26
Quyển Chương 6 - 26: Tình một đêm cũng được, đối tượng là GAY mà!
27
Quyển Chương 6 - 27: Đàn ông mỗi tháng có vài ngày mừng giận bất thường
28
Quyển Chương 7 - 28: Em đừng vào lúc anh đang tắm, có được không?
29
Quyển Chương 7 - 29: Mặc quá đẹp, nhỡ bị đàn ông để mắt thì sao?!
30
Quyển Chương 7 - 30: Không những đẹp trai mà còn hoc vấn cao, nói đơn giản là Einstein trong đám mỹ nam
31
Quyển Chương 7 - 31: Một cuộc hẹn hò rốt cuộc thành một mâm đấu khẩu
32
Quyển Chương 7 - 32: Chẳng lẽ bọn họ thành đôi, còn cô không được tìm một ai đấy?
33
Quyển Chương 8 - 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
34
Quyển Chương 8 - 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
35
Quyển Chương 8 - 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
36
Quyển Chương 8 - 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
37
Quyển Chương 8 - 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
38
Quyển Chương 8 - 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
39
Quyển Chương 8 - 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
40
Quyển Chương 8 - 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
41
Quyển Chương 9 - 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
42
Quyển Chương 9 - 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
43
Quyển Chương 9 - 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
44
Quyển Chương 9 - 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
45
Quyển Chương 9 - 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
46
Quyển Chương 9 - 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
47
Quyển Chương 9 - 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!
48
Quyển Chương 9 - 48: Mới được mấy phút thôi à? Bản thân từ chỗ là người bị hại, biến thành kẻ biến thái xấu xa
49
Quyển Chương 10 - 49: Mỗi phụ nữ đều nên có một đôi giày thuộc về mình, cũng như mỗi chị em đều nên có một người đàn ông che chở m
50
Quyển Chương 10 - 50: Hôm nay sinh nhật, em phải đi tìm lại tuổi thanh xuân đã trôi qua
51
Quyển Chương 10 - 51: Chơi trò tuổi trẻ
52
Quyển Chương 10 - 52: Chỗ ấy là vườn vui chơi, chính xác là chỗ chơi hết mình
53
Quyển Chương 11 - 53: Anh lớn, anh không chấp, nhưng em chấp
54
Quyển Chương 11 - 54: Anh Noãn Noãn! Anh không thể không cần em được!
55
Quyển Chương 11 - 55: Danh tiết 25 năm trời của Tô Xán Xán tiêu tan trong chớp mắt
56
Quyển Chương 11 - 56: Mẹ không phải người ưa bao lưc, vì khi bạo lực me không phải là người
57
Quyển Chương 12 - 57: Đột ngột
58
Quyển Chương 12 - 58: Điều khó hiểu nhất trên đời là bạn bỗng nhiên nhận ra đã yêu một người chưa bao giờ nghĩ là yêu
59
Quyển Chương 12 - 59: Đàn ông nói chả tin được câu nào! Hành động mới có thể chứng tỏ họ thành thực
60
Quyển Chương 12 - 60: Anh Noãn Noãn… Anh… Anh bị đụng xe thành phụ nữ à?
61
Quyển Chương 12 - 61: Trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, con chó của nhà hàng xóm cách xa hàng kilômét cũng biết cô ấy sắp cưới chồ
62
Quyển Chương 12 - 62: Động phòng! Em muốn động phòng!
63
Quyển 1 - Chương 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
64
Quyển 1 - Chương 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
65
Quyển 1 - Chương 3: Phụ nữ thiệt thòi
66
Quyển 2 - Chương 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
67
Quyển 2 - Chương 5: Thì ra nhục thế!
68
Quyển 2 - Chương 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
69
Quyển 2 - Chương 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
70
Quyển 2 - Chương 8: Chó cắn áo rách
71
Quyển 3 - Chương 9: Môn đăng hộ đối
72
Quyển 3 - Chương 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
73
Quyển 3 - Chương 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
74
Quyển 3 - Chương 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
75
Quyển 3 - Chương 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
76
Quyển 4 - Chương 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
77
Quyển 4 - Chương 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
78
Quyển 4 - Chương 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
79
Quyển 8 - Chương 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
80
Quyển 8 - Chương 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
81
Quyển 8 - Chương 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
82
Quyển 8 - Chương 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
83
Quyển 8 - Chương 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
84
Quyển 8 - Chương 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
85
Quyển 8 - Chương 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
86
Quyển 8 - Chương 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
87
Quyển 9 - Chương 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
88
Quyển 9 - Chương 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
89
Quyển 9 - Chương 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
90
Quyển 9 - Chương 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
91
Quyển 9 - Chương 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
92
Quyển 9 - Chương 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
93
Quyển 9 - Chương 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!