Quyển Chương 7 – 30: Không những đẹp trai mà còn hoc vấn cao, nói đơn giản là Einstein trong đám mỹ nam

Khi Xán Xán chạy đến quảng trường trung tâm, Nhan Như Ngọc đã đợi sẵn ở đó. Nhìn cách phục sức của Xán Xán, Nhan Như Ngọc gật gật:

- Được lắm, được lắm!

Nhưng Xán Xán lại không chút yên tâm:

- Như Ngọc, nhất định phải đi sao? Tớ sợ lần này lại…

- Sao nào! – Lập tức nhận được sự cắt ngang quyết đoán của Nhan Như Ngọc, cô vỗ vào lưng Xán Xán an ủi. – Cậu yên tâm, hôm nay là hàng đỉnh trong số đỉnh đây!

Chính vì hàng đỉnh mới đáng sợ đấy! Sắc mặt Xán Xán có phần mơ hồ. Thấy vẻ mặt khổ sở của bạn, Nhan Như Ngọc cũng có chút lo lắng, vội nhìn đi chỗ khác, giục giã:

- Đi thôi! Sắp đến giờ rồi, đừng đế người ta đợi.

Xán Xán miễn cưỡng nghe lời, rảo bước đi theo.

Địa điểm gặp mặt là quán ăn kiểu Pháp mới mở tại quảng trường trung tâm, nhiều comment trên mạng đánh giá rất tốt. Đến cửa, Xán Xán chợt thấy trong người dịu hẳn lại. Quá đẹp, quá sang trọng! So với cái quán trà hồi trước thì gấp vạn lần. Không phải thế à? Bỗng dưng cô nghĩ đến điều gì đó, vội quay lại hỏi:

- Như Ngọc, ăn ở đây có đắt quá không?

Nhan Như Ngọc lẳng ra một cái nhìn khinh khỉnh, ý là cậu không thấy phong cách ở đây có thể rẻ được sao?

- Tớ không đi đâu! – Xán Xán quay mình định chạy.

- Quay lại! – Chưa được mấy bước, đã bị Nhan Như Ngọc nhanh chóng tóm chặt tay – Tô Xán Xán, cậu đừng có như vậy, đã nói rồi thì đừng có đi!

- Không phải là tớ không muốn… – Xán Xán khổ sở – Nhỡ người ta đòi tiền ai nấy trả thì sao? Tớ không mang nhiều tiền đến thế… – Cô là người cùng khổ mà! Trăm phần trăm cùng khổ!

- Làm gì có kiểu tiền ai nấy trả?

- Lần trước cái người ấy chẳng… – Bóng dáng Kim Thành Thác Tai vẫn cứ ám ảnh Xán Xán.

Vừa nói đến chuyện ấy, sắc mặt Nhan Như Ngọc củng hụt hẫng, cô nghiến răng:

- Nếu người ta đòi tiền ai nấy trả, thì tớ sẽ trả cho cậu!

Chơi đẹp rồi đấy.

- Thật chứ?

- Quá thật ấy chứ!

Nhan Như Ngọc mà cũng xông xênh đến thế? Một linh cảm không lành nảy ra trong đầu Xán Xán:

- Như Ngọc, cậu nói cái người này…

- Lạc tiên sinh!

- Lạc tiên sinh người…

- Vừa khỏe vừa đẹp giai!

- Không phải vừa béo vừa xấu đấy chứ?

… - Nhan Như Ngọc mặt tôì sẩm lại. – Tớ… tớ sao có thể… giới thiệu cậu… với loại người ấy…

- Thế sao cậu lại xông xênh thê?

- …

Lại còn… – Bỗng nhiên Xán Xán nghĩ đến lúc vừa bước tới cửa nhà hàng, có một chiếc xe gắn máy dừng ở cửa. – Vừa rồi, chẳng phải có xe máy sao?

Sao thế được! Nhan Như Ngọc vội vàng phủ nhận, rồi nói tiếp – Cậu yên tâm, tớ ước chừng ít nhất người này cũng phải đi xe hơi…

Xán Xán:

- …

Sau vài câu, Xán Xán thấy nản hẳn, Nhan Như Ngọc, đúng là cậu hại tớ!

- Tớ không đi nữa! – Xán Xán quả quyết, quay mình bước đi.

- Đừng mà! – Nhan Như Ngọc cuống lên, giơ tay kéo lại.

“Bụp” một tiếng, đây là cú ngã vô cùng đẹp mắt.

Thử nghĩ mà xem, trong sảnh nhà hàng sang trọng như thế, một cô gái mặc váy đột nhiên ngã quay lơ sẽ kéo theo bao nhiêu ánh mắt? Mọi người có mặt đều đô dồn lại nhìn. Mất mặt! xấu hổ quá lắm!

Lúc này, cái đau thân thể có đáng gì, cô chỉ hận là không có lỗ nẻ để chui xuống. Cô đang muốn lập tức đứng dậy để trốn cho mau thì một cánh tay chắc chắn đưa ra trước mặt cô.

- Không sao chứ?

Tiêng nói ấm áp, Xán Xán ngẩng vội nhìn, đột ngột thân hình cao lớn khiến cô giật cà mình. Vẻ mặt cương nghị và ân cần, nụ cười mỉm, sống mũi cao thẳng, ánh mắt sâu thăm, thần thái rạng rỡ như ánh mặt trời. Tóm lại cô chi nhìn rồi thốt lên một câu: Đẹp trai!

Xán Xán nhất thời rưng rưng lệ, cú ngã này thật đáng giá!

- Có dậy được không?

Chàng đẹp trai mở miệng, âm thanh cũng khác người thường, Xán Xán bỗng chốc xúc cảm, ba hồn báy vía mau chóng nhập thân, thoắt cái nhận ra cánh tay người ta vẫn đang chìa ra trước mặt mình. I

- Được, được… – Cô đỏ mặt, níu lấy cánh tay người ấy.

Cánh tay mạnh mẽ và ấm nóng, dường như chỉ rât nhẹ nhàng đã kéo dậy được cả trọng lượng của Xán Xán. Cô cũng nhờ sức kéo cúa anh mà đứng vững, nhận ra hai người đang ở sát gần nhau, nguồn nhiệt nóng ấm từ cánh tay anh truyền tới khiến cô cảm giác mình sắp chao đảo.

- Cảm ơn… – Cô cúi đầu, ra vẻ e thẹn.

- Sau này phải cẩn thận một chút.

Cẩn thận để không gặp được giai đẹp à! Nhưng người ta nói thế, gái nhà lành phải gật đầu, ngoài ra còn thêm chút thẹn thùng nữa.

- Xin hỏi cô có phải là Tô tiểu thư không?

Tô tiếu thư? Xán Xán có chút ngạc nhiên:

- Em họ Tô, nhưng… – Nhưng không biết có phải là Tô tiểu thư mà người ta vừa nhắc tới.

- Xin chào cô, tôi họ Lạc, là Lạc Thiếu Tuấn.

Lạc… Xán Xán choáng cả người, đây chẳng phải là người mà Nhan Như Ngọc nói sao: là sự kết hợp vẻ đẹp của những người đàn ông đẹp nhất, lịch sự đạo mạo và điển trai cao ráo, không những đẹp trai mà học vấn còn cao, nói cho vuông là Einstein của giai đẹp. Lạc tiên sinh!!! Cảm giác choáng váng càng không lời nào tả được.

Cô nhìn về phía Như Ngọc với ánh mắt mơ hồ, thấy Nhan Như Ngọc cũng đang hối hận. Đây là người mà Vương Bảo Bảo giới thiệu cho mình cơ mà? Sớm biết thế thì đã giữ cho bản thân rồi. Nhưng hối tiếc không còn kịp nữa, hôm qua cô đã quyết định giới thiệu người này cho Xán Xán, gửi cả ảnh rồi. Bây giờ cô chỉ là bà mối, nên chỉ có thể âm thầm rút đi thôi.

- Tô tiêu thư quên rồi sao? Chúng ta hẹn nhau ở đây, tôi đã gặp cô qua ảnh, mà ngoài đời cô cũng xinh đẹp y như vậy.

Hay ghê, câu này tuy cô chưa hiểu hết nhưng riêng hai chữ xinh đẹp thì cô nghe rõ mồn một. Trên đời này, người nói cô xinh đẹp chỉ đếm chưa hết năm đầu ngón tay, mà chính xác là chỉ có ba người: bà, bố, và bác hàng xóm, trong đó bác hàng xóm là người khiếm thị. Hôm nay, bỗng dưng có thêm một người nói đến từ ấy, đặc biệt hơn người ấy rất đẹp giai, đương nhiên Xán Xán cảm động khôn xiết.

- Tô tiểu thư đã dùng bữa chưa? Chúng ta lên lầu trò chuyện đi! – Nói rồi Lạc Thiếu Tuấn đưa tay mời.

- Vâng! – Xán Xán gật đầu, dựa vào hai chữ xinh đẹp vừa rồi, mối quan hệ này coi như là ok!

* * *

Trên lầu là khu dành cho khách quý, các cô tiếp viên đứng ngay ở cầu thang.

- Kính chào quý khách, xin hỏi quý vị đi mấy người?

Lạc Thiếu Tuấn gật đầu:

- Hai người.

- Dạ, xin mời qua đây.

Với sự đưa dẫn của tiếp viên, hai người tiến vào, Xán Xán nhìn chung quanh, cực kỳ kinh ngạc. Trang trí so với tầng dưới sang trọng hơn nhiều, giữa các bàn được ngăn bằng kính mờ, trên đường đi, thấy khách khứa đều trang phục rất sang trọng, đi nhẹ nói khẽ. Trên sân khấu có trình diễn piano, không gian miễn chê.

Nói thực lòng, từ bé đến giờ cô chưa đến nơi nào sang trọng thế này, nên không tránh khỏi căng thẳng.

- Mời cô ngồi! – Lạc Thiêu Tuấn đến trựớc mặt, đưa tay dẫn lối cho cô.

Quá lịch sự! Xán Xán vội nói cảm ơn rồi ngồi xuống. Hai người đã ổn định chỗ ngồi, thực đơn liền được đưa tới.

- Xin hỏi hai vị chọn món gì?

Lạc Thiêu Tuấn cười mỉm, đưa tay tỏ ý nhường phụ nữ. Phòng ăn cao cấp, thái độ tiếp viên không có gì phải phàn! Xán Xán kiềm chế sự xúc động, nhìn qua thực đơn, mổ hôi túa ra. Đây, đây đều là tiếng Anh! Cô tốt nghiệp đại học đã bao nhiêu năm, sao có thể đọc hiểu được? Ngấng lên nhìn Lạc Thiếu Tuấn, người ta đang mỉm cười nhìn cô, biết nói sao để người ta hiểu là cô không đọc nổi thực đơn?

Xán Xán lại cúi xuống nhìn kỹ. Cái món này có vẻ quen quen, I cái này cũng quen… Đau cả đầu. Cô đành ngẩng lên nhìn về phía người phục vụ:

- Xin hỏi, ở đây có đặc sản gì?

Câu hỏi khiên người phục vụ sáng rỡ hai mắt, cơ hội kiếm tiền đây rồi!

- Thưa cô, đặc sản ở chỗ chúng tôi có nhiều lắm, như là tôm sú nướng muối, tôm sú là đặc sản từ Úc tới, vô cùng tươi ngon. Lại có cả ba ba mới được đưa từ Bắc hải của Nhật Bản tới. Có cả gan cá mập, cá mập từ Pháp tới đây ạ…

Cô tiếp viên nói rành rọt lưu loát, Xán Xán càng nghe càng choáng, rốt cuộc ở đây là ăn thực phẩm hay là ăn vé máy bay vậy? Liếc mắt qua chỗ duy nhất cô hiểu là các con số, cô mới định thần trở lại. Thực ra cô chỉ cần ăn cơm rang trứng là đủ.

- Xin hỏi có rau không? Tôi muôn ăn thanh đạm một chút. – Hay quá, rau lúc nào chả rẻ hơn thịt.

Cô tiếp viên chưng hửng một lát rồi đáp liền:

- Quý cô thật may mắn, nhà hàng chúng tôi vừa mới đưa ra món gà trộn nấm thông cực ngon, lại rất đẹp da.

Nấm thông? Có cùng loại với nâm rơm không nhi? Thịt gà? Ở đâu chả có, chắc là không cần phải đi máy bay từ đâu đẩu đầu đâu tới!

- Vậy tôi chọn món này.

Cô tiếp viên lập tức tươi cười:

- Đây là nấm thông hạng nhất nhà hàng chúng tôi vừa đặt từ Nhật Bản tới, quả nhiên quý cô thật tinh tường!

Xán Xán dẩu cả môi.

- Gà là giống được đưa từ Đức tới, chúng tôi đã thay đổi cho ngon hơn, nuôi theo cách

dùng sữa bò nên thịt rất tươi ngon, rất thích hợp cho chị em phụ nữ.

Miệng Xán Xán càng nhọn hơn.

- Nhà hàng chúng tôi lại mời đầu bếp giỏi nhất từ Pháp tới nên hương vị vô cùng đặc biệt.

Nghe xong, Xán Xán không nhịn được nữa, chỉ mong có một trận gió ào tới thổi cô đi, đi cho mau…

Vì đoán sai, chọn phải món ăn xa xỉ như thế nên tâm trạng Xán Xán trở nên phiền muộn.

- Xem ra Tô tiểu thư không vui? – Lạc Thiếu Tuấn đột nhiên cất lời.

Có thể vui sao? Chọn đi chọn lại một hồi chọn đúng món cháo gà nấu nấm, bực cả mình.

- Có lẽ món ăn không hợp khẩu vị? Tôi có thể gọi tiếp viên tới để chọn món khác.

- Không cần, không cần đâu ạ! – Xán Xán vội xua xua tay, đồ đắt như thế, dù có bưng ra cả mâm đầy cô cũng không ngon miệng đâu mà. Nhắm mắt nuốt một miếng, trong khoảnh khắc ấy,

cô bỗng nhớ Triệu Noãn Noãn, lúc này cô muốn ăn món gì do chính tay anh nấu.

Lạc Thiếu Tuấn cười nhẹ:

- Nếu Tô tiểu thư thích món ăn gì, sau này chúng ta sẽ thường xuyên tới ăn ở đây.

Một lần là đủ rồi, lại còn thường xuyên… đợi đấy! Anh ta vừa nói gì nhỉ? Thường xuyên? Cái này… điều này chẳng lẽ có ý, sau này họ sẽ tiếp tục quan hệ?

- Lạc tiên sinh nói là sau này… – Xán Xán nghi ngờ nhìn anh, trong ấn tượng của cô, hẹn hò chẳng phải chỉ là chuyện vô bổ hay sao!

- Tô tiểu thư khách khí quá, cứ gọi tôi là Thiếu Tuấn thôi.

Cao Vũ cũng thường cười, nhưng nụ cười bao giờ cũng che đậy âm mưu; Noãn Noãn cười thì rất âm áp, nhưng anh không hay cười; còn cái anh chàng Lạc Thiếu Tuấn này, cái nụ cười luôn treo bên mép, dịu dàng như gió xuân khiến người ta không kiềm chế được sự thư thái trong lòng.

- Thiếu Tuấn… – Cô mở miệng một cách vô thức.

Lạc Thiếu Tuấn gật gật đầu:

- Vậy tôi gọi cô là Xán Xán có được không?

- Vâng… – Xán Xán đã sắp đổ gục rồi.

Nhưng, một tràng âm thanh phá vỡ giả tưởng của cô. Theo quán tính cô quay nhìn về phía ấy, đột nhiên ngây người.

Sao, sao hai người này lại tới? Mà họ lại ngồi ngay bàn bên cạnh, thế mà đến giờ cô mới phát hiện ra.

Chapter
1 Quyển Chương 1 - 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
2 Quyển Chương 1 - 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
3 Quyển Chương 1 - 3: Phụ nữ thiệt thòi
4 Quyển Chương 2 - 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
5 Quyển Chương 2 - 5: Thì ra nhục thế!
6 Quyển Chương 2 - 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
7 Quyển Chương 2 - 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
8 Quyển Chương 2 - 8: Chó cắn áo rách
9 Quyển Chương 3 - 9: Môn đăng hộ đối
10 Quyển Chương 3 - 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
11 Quyển Chương 3 - 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
12 Quyển Chương 3 - 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
13 Quyển Chương 3 - 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
14 Quyển Chương 4 - 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
15 Quyển Chương 4 - 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
16 Quyển Chương 4 - 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
17 Quyển Chương 5 - 17: Chẳng lẽ bon họ định vào hùa đập chết cô, sau đó về chung môt nhà với nhau?
18 Quyển Chương 5 - 18
19 Quyển Chương 5 - 19: Khó tả
20 Quyển Chương 5 - 20: Đem thân đánh đổi cũng chẳng sai, người ta dù sao cũng là anh chàng đep trai…
21 Quyển Chương 5 - 21: Phu nữ không đẹp, không tiền, không sexy, đàn ông tốt với họ chỉ vì một nguyên nhân!
22 Quyển Chương 5 - 22: Thiếu chút nữa, cô ấy cướp ban trai của… anh Noãn Noãn
23 Quyển Chương 6 - 23: Như sợi bún, ba phút là mềm nhũn?
24 Quyển Chương 6 - 24: Đep trai đáng mấy xu? Đẹp trai có mài ra mà ăn được không?
25 Quyển Chương 6 - 25: Thích cô ấy ư? Tôi vốn không mê phụ nữ mà!
26 Quyển Chương 6 - 26: Tình một đêm cũng được, đối tượng là GAY mà!
27 Quyển Chương 6 - 27: Đàn ông mỗi tháng có vài ngày mừng giận bất thường
28 Quyển Chương 7 - 28: Em đừng vào lúc anh đang tắm, có được không?
29 Quyển Chương 7 - 29: Mặc quá đẹp, nhỡ bị đàn ông để mắt thì sao?!
30 Quyển Chương 7 - 30: Không những đẹp trai mà còn hoc vấn cao, nói đơn giản là Einstein trong đám mỹ nam
31 Quyển Chương 7 - 31: Một cuộc hẹn hò rốt cuộc thành một mâm đấu khẩu
32 Quyển Chương 7 - 32: Chẳng lẽ bọn họ thành đôi, còn cô không được tìm một ai đấy?
33 Quyển Chương 8 - 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
34 Quyển Chương 8 - 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
35 Quyển Chương 8 - 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
36 Quyển Chương 8 - 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
37 Quyển Chương 8 - 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
38 Quyển Chương 8 - 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
39 Quyển Chương 8 - 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
40 Quyển Chương 8 - 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
41 Quyển Chương 9 - 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
42 Quyển Chương 9 - 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
43 Quyển Chương 9 - 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
44 Quyển Chương 9 - 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
45 Quyển Chương 9 - 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
46 Quyển Chương 9 - 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
47 Quyển Chương 9 - 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!
48 Quyển Chương 9 - 48: Mới được mấy phút thôi à? Bản thân từ chỗ là người bị hại, biến thành kẻ biến thái xấu xa
49 Quyển Chương 10 - 49: Mỗi phụ nữ đều nên có một đôi giày thuộc về mình, cũng như mỗi chị em đều nên có một người đàn ông che chở m
50 Quyển Chương 10 - 50: Hôm nay sinh nhật, em phải đi tìm lại tuổi thanh xuân đã trôi qua
51 Quyển Chương 10 - 51: Chơi trò tuổi trẻ
52 Quyển Chương 10 - 52: Chỗ ấy là vườn vui chơi, chính xác là chỗ chơi hết mình
53 Quyển Chương 11 - 53: Anh lớn, anh không chấp, nhưng em chấp
54 Quyển Chương 11 - 54: Anh Noãn Noãn! Anh không thể không cần em được!
55 Quyển Chương 11 - 55: Danh tiết 25 năm trời của Tô Xán Xán tiêu tan trong chớp mắt
56 Quyển Chương 11 - 56: Mẹ không phải người ưa bao lưc, vì khi bạo lực me không phải là người
57 Quyển Chương 12 - 57: Đột ngột
58 Quyển Chương 12 - 58: Điều khó hiểu nhất trên đời là bạn bỗng nhiên nhận ra đã yêu một người chưa bao giờ nghĩ là yêu
59 Quyển Chương 12 - 59: Đàn ông nói chả tin được câu nào! Hành động mới có thể chứng tỏ họ thành thực
60 Quyển Chương 12 - 60: Anh Noãn Noãn… Anh… Anh bị đụng xe thành phụ nữ à?
61 Quyển Chương 12 - 61: Trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, con chó của nhà hàng xóm cách xa hàng kilômét cũng biết cô ấy sắp cưới chồ
62 Quyển Chương 12 - 62: Động phòng! Em muốn động phòng!
63 Quyển 1 - Chương 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
64 Quyển 1 - Chương 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
65 Quyển 1 - Chương 3: Phụ nữ thiệt thòi
66 Quyển 2 - Chương 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
67 Quyển 2 - Chương 5: Thì ra nhục thế!
68 Quyển 2 - Chương 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
69 Quyển 2 - Chương 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
70 Quyển 2 - Chương 8: Chó cắn áo rách
71 Quyển 3 - Chương 9: Môn đăng hộ đối
72 Quyển 3 - Chương 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
73 Quyển 3 - Chương 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
74 Quyển 3 - Chương 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
75 Quyển 3 - Chương 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
76 Quyển 4 - Chương 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
77 Quyển 4 - Chương 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
78 Quyển 4 - Chương 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
79 Quyển 8 - Chương 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
80 Quyển 8 - Chương 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
81 Quyển 8 - Chương 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
82 Quyển 8 - Chương 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
83 Quyển 8 - Chương 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
84 Quyển 8 - Chương 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
85 Quyển 8 - Chương 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
86 Quyển 8 - Chương 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
87 Quyển 9 - Chương 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
88 Quyển 9 - Chương 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
89 Quyển 9 - Chương 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
90 Quyển 9 - Chương 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
91 Quyển 9 - Chương 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
92 Quyển 9 - Chương 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
93 Quyển 9 - Chương 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Quyển Chương 1 - 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
2
Quyển Chương 1 - 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
3
Quyển Chương 1 - 3: Phụ nữ thiệt thòi
4
Quyển Chương 2 - 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
5
Quyển Chương 2 - 5: Thì ra nhục thế!
6
Quyển Chương 2 - 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
7
Quyển Chương 2 - 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
8
Quyển Chương 2 - 8: Chó cắn áo rách
9
Quyển Chương 3 - 9: Môn đăng hộ đối
10
Quyển Chương 3 - 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
11
Quyển Chương 3 - 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
12
Quyển Chương 3 - 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
13
Quyển Chương 3 - 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
14
Quyển Chương 4 - 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
15
Quyển Chương 4 - 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
16
Quyển Chương 4 - 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
17
Quyển Chương 5 - 17: Chẳng lẽ bon họ định vào hùa đập chết cô, sau đó về chung môt nhà với nhau?
18
Quyển Chương 5 - 18
19
Quyển Chương 5 - 19: Khó tả
20
Quyển Chương 5 - 20: Đem thân đánh đổi cũng chẳng sai, người ta dù sao cũng là anh chàng đep trai…
21
Quyển Chương 5 - 21: Phu nữ không đẹp, không tiền, không sexy, đàn ông tốt với họ chỉ vì một nguyên nhân!
22
Quyển Chương 5 - 22: Thiếu chút nữa, cô ấy cướp ban trai của… anh Noãn Noãn
23
Quyển Chương 6 - 23: Như sợi bún, ba phút là mềm nhũn?
24
Quyển Chương 6 - 24: Đep trai đáng mấy xu? Đẹp trai có mài ra mà ăn được không?
25
Quyển Chương 6 - 25: Thích cô ấy ư? Tôi vốn không mê phụ nữ mà!
26
Quyển Chương 6 - 26: Tình một đêm cũng được, đối tượng là GAY mà!
27
Quyển Chương 6 - 27: Đàn ông mỗi tháng có vài ngày mừng giận bất thường
28
Quyển Chương 7 - 28: Em đừng vào lúc anh đang tắm, có được không?
29
Quyển Chương 7 - 29: Mặc quá đẹp, nhỡ bị đàn ông để mắt thì sao?!
30
Quyển Chương 7 - 30: Không những đẹp trai mà còn hoc vấn cao, nói đơn giản là Einstein trong đám mỹ nam
31
Quyển Chương 7 - 31: Một cuộc hẹn hò rốt cuộc thành một mâm đấu khẩu
32
Quyển Chương 7 - 32: Chẳng lẽ bọn họ thành đôi, còn cô không được tìm một ai đấy?
33
Quyển Chương 8 - 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
34
Quyển Chương 8 - 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
35
Quyển Chương 8 - 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
36
Quyển Chương 8 - 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
37
Quyển Chương 8 - 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
38
Quyển Chương 8 - 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
39
Quyển Chương 8 - 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
40
Quyển Chương 8 - 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
41
Quyển Chương 9 - 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
42
Quyển Chương 9 - 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
43
Quyển Chương 9 - 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
44
Quyển Chương 9 - 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
45
Quyển Chương 9 - 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
46
Quyển Chương 9 - 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
47
Quyển Chương 9 - 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!
48
Quyển Chương 9 - 48: Mới được mấy phút thôi à? Bản thân từ chỗ là người bị hại, biến thành kẻ biến thái xấu xa
49
Quyển Chương 10 - 49: Mỗi phụ nữ đều nên có một đôi giày thuộc về mình, cũng như mỗi chị em đều nên có một người đàn ông che chở m
50
Quyển Chương 10 - 50: Hôm nay sinh nhật, em phải đi tìm lại tuổi thanh xuân đã trôi qua
51
Quyển Chương 10 - 51: Chơi trò tuổi trẻ
52
Quyển Chương 10 - 52: Chỗ ấy là vườn vui chơi, chính xác là chỗ chơi hết mình
53
Quyển Chương 11 - 53: Anh lớn, anh không chấp, nhưng em chấp
54
Quyển Chương 11 - 54: Anh Noãn Noãn! Anh không thể không cần em được!
55
Quyển Chương 11 - 55: Danh tiết 25 năm trời của Tô Xán Xán tiêu tan trong chớp mắt
56
Quyển Chương 11 - 56: Mẹ không phải người ưa bao lưc, vì khi bạo lực me không phải là người
57
Quyển Chương 12 - 57: Đột ngột
58
Quyển Chương 12 - 58: Điều khó hiểu nhất trên đời là bạn bỗng nhiên nhận ra đã yêu một người chưa bao giờ nghĩ là yêu
59
Quyển Chương 12 - 59: Đàn ông nói chả tin được câu nào! Hành động mới có thể chứng tỏ họ thành thực
60
Quyển Chương 12 - 60: Anh Noãn Noãn… Anh… Anh bị đụng xe thành phụ nữ à?
61
Quyển Chương 12 - 61: Trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, con chó của nhà hàng xóm cách xa hàng kilômét cũng biết cô ấy sắp cưới chồ
62
Quyển Chương 12 - 62: Động phòng! Em muốn động phòng!
63
Quyển 1 - Chương 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
64
Quyển 1 - Chương 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
65
Quyển 1 - Chương 3: Phụ nữ thiệt thòi
66
Quyển 2 - Chương 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
67
Quyển 2 - Chương 5: Thì ra nhục thế!
68
Quyển 2 - Chương 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
69
Quyển 2 - Chương 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
70
Quyển 2 - Chương 8: Chó cắn áo rách
71
Quyển 3 - Chương 9: Môn đăng hộ đối
72
Quyển 3 - Chương 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
73
Quyển 3 - Chương 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
74
Quyển 3 - Chương 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
75
Quyển 3 - Chương 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
76
Quyển 4 - Chương 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
77
Quyển 4 - Chương 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
78
Quyển 4 - Chương 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
79
Quyển 8 - Chương 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
80
Quyển 8 - Chương 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
81
Quyển 8 - Chương 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
82
Quyển 8 - Chương 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
83
Quyển 8 - Chương 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
84
Quyển 8 - Chương 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
85
Quyển 8 - Chương 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
86
Quyển 8 - Chương 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
87
Quyển 9 - Chương 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
88
Quyển 9 - Chương 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
89
Quyển 9 - Chương 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
90
Quyển 9 - Chương 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
91
Quyển 9 - Chương 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
92
Quyển 9 - Chương 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
93
Quyển 9 - Chương 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!