Quyển Chương 9 – 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải

Xán Xán lớn ngần này tuổi, lần đầu tiên biết thế nào là ăn không biết ngon.

Rõ là phòng ăn cao cấp, chọn món đắt tiền, rượu vin ngon nhất, nhưng cứ nhìn người ngồi trước mặt là cảm giác thèm ăn của cô lại giảm xuống thấp nhất. Có người nào làm thêm giờ tức là đi ăn tiệm không?

- Tổng Giám đốc… em cảm thấy rất khó chịu… – Xán Xán cúi đầu, lí nhí nói.

Lạc Thiếu Tuân nhướn mày:

- Có gì không ổn?

- Mọi người ở công ty lam thêm giờ, em thì lại đi ăn ở đây. Em thấy rất không công bằng với mọi người… – Nói rồi cô không quên làm ra bộ yêu nước thương dân, đau khổ nhìn Lạc Thiêu Tuấn.

Anh gật gù:

- Em nói cũng không phải không có lý.

Xán Xán gật đầu lia lịa, đúng là người mau hiểu! Anh đúng là thông minh đây!

- Em yên tâm, có anh ở đây, không bao giờ việc đó xảy ra ở công ty chúng ta được! Nói rồi, rất nghĩa khí vỗ vai cô. Vì thế, anh sẽ không phát tiền làm thêm giờ cho em.

Xán Xán cứng đờ người… như thế càng tệ!

- Sao? Cách giải quyết của anh không ổn sao?

Xán Xán hận quá, không giữ gìn nữa.

- Ổn! Tổng Giám đốc nói thật quá ổn!

Con nhà người ta đi event còn được tiền mang về, cô đi hầu ăn còn cả hầu cười, thế mà đến tiền làm thêm giờ cũng không được! Xán Xán ngửa mặt lên trời than dài: Đạo lý ở đâu! Phẫn chí quá, Xán Xán lại vùng lên, cô quyết định chuyển buồn đau thành ăn uống, thề sẽ ăn hết số tiền làm thêm giờ!

- Tổng Giám đốc, em gọi thêm một cánh gà chiên!

- Được.

- Tổng Giám đốc, em gọi thêm một bát súp!

- Đồng ý.

- Tổng Giám đốc, em gọi thêm một ly rượu!

- Ok.

Thế rồi Lạc Thiếu Tuấn kinh ngạc nhận ra hôm nay dạ dày Xán Xán thật vĩ đại.

- Xán Xán, hôm nay em rất ngon miệng phải không?

- Thưa Tổng Giám đốc, khẩu vị của em xưa nay vẫn thế.

- Thật hả? – Lạc Thiếu Tuấn nhã nhặn nâng ly – Thế mà lần trước chúng mình gặp mặt làm quen, em ăn uống có vẻ không tốt?

- Lắm lời! – Xán Xán lườm một phát – Lần trước là gặp mặt làm quen, phải ra vẻ giữ gìn! Lần này là làm thêm giờ, đương nhiên phải liều mình hết sức!

Lạc Thiếu Tuấn ngừng cười, quan sát gương mặt đã hồng lên vì rượu của Xán Xán, “cô ngốc này dường như uống cũng khá rồi, mới dám nói như thế”. Anh bình thản uống rượu vin, từ tốn nói:

- Thực ra em không cần phân biệt như thế, lần này cũng coi như gặp mặt làm quen mà.

Xán Xán chẳng nghĩ nữa, cứ tiện miệng mà nói:

- Không được!

Lạc Thiếu Tuấn hơi nhướn mày, hạ giọng hỏi:

- Vì sao?

- Vì… – Vì rượu vào, Xán Xán tư duy chậm hẳn đi – Anh Noãn Noãn sẽ không vui… – Nói rồi, cô lại uống thêm rượu. Mẹ kiếp! Thật đã quá!

Lạc Thiếu Tuấn hấp háy mắt:

- Anh Noãn Noãn với em có quan hệ gì?

- Anh ấy là… – May là cô chỉ hơi say thôi, ngẩn ra một hồi – … là anh Noãn Noãn của em.

Lạc Thiếu Tuấn nhếch môi, đôi mắt sau gọng kính vàng tối đi, thì thầm dò xét:

- Bọn em… có quan hệ gì khác không?

Quan hệ khác? Trong đầu Xán Xán chợt vụt lên chữ chồng, rồi ý nghĩ hỗn loạn càng rối rắm hơn:

- Tổng Giám đốc, em có thể gọi thêm một ly rượu vin nữa chứ?

Lạc Thiếu Tuấn có vẻ trầm ngâm nhìn cô, giơ tay kêu phục vụ:

- Cho cô ấy thêm rượu.

Rượu vin đỏ chảy vào ly thủy tinh sóng sánh, dưới ánh đèn vàng trở nên long lanh. Ăn xong bữa tối, Xán Xán đã say tới bảy ám phần.

- Đi nào! – Lạc Thiếu Tuấn chìa tay ra.

Xán Xán chậm trễ vài giây, đầu óc choáng váng rồi đưa tay lắm lấy. Hai người ra đến sảnh, trời đã tối đen, bãi đậu xe không một bóng người. Lạc Thiếu Tuấn dìu Xán Xán đi đến xe, mở cửa, nói khẽ:

- Lên đi, anh đưa em về nhà.

Xán Xán đẩy tay anh ra, lúc lắc đầu một cách gượng gạo:

- Không cần đâu… anh Noãn Noãn nói sẽ tới đón em…

- Anh đưa em về cũng vậy mà? – Giọng anh có phần không vui.

Xán Xán chớp chớp mắt, nói khó khăn:

- Anh không vậy!

Anh thản nhiên từ tốn đến gần cô, hạ giọng, rì rầm bên tai cô:

- Có gì không giống như vậy?

Xán Xán đang mơ mơ hồ hồ đột nhiên cảm thấy một sức mạnh ép sát mình, khó khăn lắm mới định thần được mà nhìn, trong cái nhìn mơ hồ của cô là ánh mắt rực sáng cửa Lạc Thiếu Tuấn. Cô sợ hãi, tỉnh rượu được mấy phần. Cô vội lùi lại vài bước thì chạm phải cửa xe. Lạc Thiếu Tuấn vẫn tiến tới, bóng hai người càng lúc càng sát gần nhau. Xán Xán cuống lên, giơ tay đẩy ra:

- Anh đừng có lại gần em như thế.

Sắc mặt Lạc Thiếu Tuấn đột ngột tối sầm. Kìm nén cơn giận, anh tóm chặt lấy cánh tay Xán Xán, ngón tay mơn man trên tay cô:

- Xán Xán, chúng mình làm quen lại được không?

Bị anh mơn man như thế, Xán Xán lại có chút choáng váng, mơ màng nhìn anh. Thấy cô không phản ứng gì, trong lòng anh dịu hẳn đi:

- Thực ra em rất dễ thương.

Dễ thương? Xán Xán chóp chớp mắt, cái tính từ này có vẻ hay hay…

- Anh thích.

- Hả?

- Tô Xán Xán, anh thích em.

Thích? Thích! Xán Xán giật mình, tình cả rượu, chẳng nghĩ gì sất, đẩy phắt Lạc Thiếu Tuấn đang định hôn cô ra. Lạc Thiếu Tuấn không ngờ con thỏ bé nhỏ đang ngây ngất trong vòng tay mình lại phản kháng đến thế! Mà lại còn quá mạnh nữa. Nhất thời anh không chuẩn bị, bị cô đẩy bắn ra, loạng choạng. Lòng tự tôn đàn ông tất nhiên không cho phép cô làm như vậy. Anh bước tới, siết chặt cô vào lòng.

- Ngoan nào, em say rồi. – Rõ là giọng nói điềm tĩnh, nhưng đầy vẻ nguy hiểm.

- Em không say! Anh bỏ em ra! – Xán Xán giãy giụa mãnh liệt, vốn hai người không ngang sức, cô giãy giụa càng mạnh, anh càng ôm chặt. Lạc Thiếu Tuấn lại nhếch mép, nụ cười lần này không còn sáng rõ và ấm áp nữa, anh ghé sát tai cô, thì thầm:

- Đừng ngốc nữa, em không thoát được đâu.

- Bỏ em ra! Anh bỏ em ra… Anh Noãn Noãn!

Đôi mắt đen sâu vụt lên một ánh lạnh lẽo, anh càng siết chặt gương mặt cô:

- Hãy nhớ, từ nay không được nhắc đến người đàn ông khác trước mặt anh, vĩnh viễn không được, nhớ chưa! – Một nỗi chua chát trào lên trong người, anh lấy sức mạnh cúi xuống đòi hôn cô. Anh đã thích cái gì thì cái đó vĩnh viễn là của anh.

- Bỏ cô ấy ra!

Một tiếng quát phẫn nộ từ trên trời giáng xuống. Lạc Thiếu Tuấn còn chưa kịp đặt môi lên môi Xán Xán, đã bị kéo mạnh ra, tiếp đó, khuôn mặt điển trai bị một cú đấm nặng nề, ngã sõng xoài ra đất, kính cũng rơi theo.

- Tôi cảnh cáo anh, đừng nghĩ đến chuyện theo đuổi cô ấy!

Giọng nói lạnh lùng vang lên, lọt vào tai Xán Xán, sao lại quen thế? Trong mớ bùng nhùng, cô dần định thần, nhìn thấy một bóng người quen thuộc dưới ánh đèn vàng trong bãi đậu xe, lưng dựng thẳng vì giận dữ, cúi xuống Lạc Thiếu Tuấn đang ngồi dưới đất. Gương mặt đang cúi ấy tuy bị sấp bóng nhưng vẫn rõ đôi mắt phượng quen thuộc, ánh nhìn rừng rực lửa.

- Anh… anh Cao Vũ?

Cô chưa kịp nói thêm gì nữa, Cao Vũ đã đột ngột xông tới kéo tay cô:

- Đi với anh!

Rồi cô bị kéo đi.

Lạc Thiếu Tuấn nhỏm dậy, nhìn hai người khuất xa, ánh mắt trở nên xa vời, ký ức 17 năm trước hiện về, một buổi chiều chan chứa nắng…

Bữa ăn trưa, phòng học năm lớp hai rất náo nhiệt. Ngồi hàng ba, một cậu nam sinh đeo kính, mắt to, mặt phúng phính sữa. Đó là Lạc Thiếu Tuấn năm 8 tuổi. Đột nhiên, cô giáo chủ nhiệm trẻ trung xinh đẹp bước vào, tiếng ồn ào lặng hẳn.

- Các em, hôm nay lớp chúng ta có một bạn mới! Chúng ta vỗ tay chào đón bạn ấy nào!

Bộp bộp bộp…

Sau một tràng pháo tay, Thiếu Tuấn nhìn thấy một dáng vóc mảnh mai lấp ló sau lưng cô giáo, mặc chiếc váy hoa nhỏ xíu màu trắng, gương mặt tròn trĩnh hồng hào, đôi mắt to đen láy

tò mò nhìn các bạn trong lớp. Rồi bé khẽ cười, cất giọng lảnh lót:

- Chào các bạn, tôi tên là Tô Xán Xán!

Thiếu Tuấn chưa từng nghe âm thanh nào dễ thương như thế. Khoảnh khắc hai người chạm vào mắt nhau, Thiếu Tuấn nóng ran người.

- Từ nay Tô Xán Xán là một thành viên lớp chúng mình, mọi người phải tốt với bạn ấy nhé?

- Vâng ạ! – Thiếu Tuấn đáp rõ to.

Thế là sau buổi học, cậu lấy hết can đảm đến trước mặt cô bạn mới, rụt rè tự giới thiệu:

- Chào bạn, tớ là Lạc Thiếu Tuấn, tớ… tớ có thể làm bạn với bạn được không?

Xán Xán liếc mắt nhìn cô giáo, rồi thẳng thừng từ chối:

- Không được!

- Tại… tại sao? – Một cảm giác khó chịu trong bụng.

Xán Xán nhìn cậu, vô cùng nghiêm túc nói:

- Vì cậu là con trai, con trai thì phải chơi với con trai mới đúng. – Câu này là Triệu Noãn Noãn dạy cô.

- Thật… thật sao?

- Đúng vậy! – Cô bé Xán Xán nghiêm nghị gật đầu – Con trai nhất định phải chơi với con trai, phải gần gũi với con trai nếu không thì là không bình thường! Cậu là người không bình thường! Người không bình thường!

Cậu bé Thiếu Tuấn nhìn Xán Xán, lùi lại vài bước, rồi chạy như bay, vừa chạy vừa khóc… hu hu… hóa ra cậu là người không bình thường…

Để trở thành người bình thường, cậu bé quyết định từ nay về sau chỉ chơi với bạn trai. Đối tượng đầu tiên trong lớp là Vương Tiểu Mao.

- Chào bạn… tớ… tớ là Lạc Thiếu Tuấn… tớ có thể kết bạn với bạn không?

Vương Tiểu Mao nhanh như cắt nhét miếng sô-cô-la vào mồm sau đó lúng búng nói:

- Được thôi… Nhưng cậu không được ăn sô-cô-la của tớ…

- Được! – Thiếu Tuấn cười tít mắt, xem ra cậu sắp thành người bình thường rồi!

- Thế tớ có thể gần gũi cậu được không?

- … mẹ ơi! Đồ biến thái!

Vương Tiểu Mao quay mình chạy biến, vừa chạy vừa làm rơi bao nhiêu là sô-cô-la.

Thiếu Tuần òa khóc, lần này cậu không chỉ không bình thường mà còn biến thái nữa! Không được! Cậu nhất định phải trở lại làm người bình thường! Thế là đối tượng thứ hai được chọn, kẻ bị ghét nhất trong lớp: Chu Đại Cường. Cậu này không có bạn, chắc sẽ dễ dàng nhận lời của Thiếu Tuấn? Thiếu Tuấn lấy hết can đảm đến bên chỗ ngồi của Chu Đại Cường:

- Xin… xin hỏi… tớ có thể làm bạn với bạn không?

Chu Đại Cường đang chơi với nước mũi nước dãi của mình, cứ xì ra lại hít vào, xì ra hít vào… Nghe thấy người gọi mình, ngẩng phắt lên.

Bụp… Một vật gì đó bắn ra, trúng áo của Thiếu Tuấn, thoắt cái trên áo hiện lên một đốm vàng. 3 giây sau.

- Á! – Thiêu Tuấn bỏ chạy thục mạng. Muốn làm người bình thường thật chẳng dễ dàng! Nhưng kiên trì chắc sẽ thành công, càng lúc càng can đảm. Đô’i tượng thứ ba của cậu bé Thiếu Tuấn là Lý Mỹ Nhân ngồi bàn thứ năm. Nói chính xác, đó là một cậu con trai.

- Xin hỏi… tớ có thể kết bạn với cậu không?

- Được chứ! Nhưng cậu phải để tớ hôn một cái đã!

Không ngờ lần này thuận lợi quá, cậu bé Thiêu Tuấn mừng rỡ:

- Được ngay!

Lý Mỹ Nhân sáng mắt, nước dãi chảy nhầy nhụa…

- Hả? Các em đang làm gì vậy?

Cô giáo chủ nhiệm đứng bên cửa sổ, kinh hãi nhìn mọi việc xảy ra. Trong trường tiểu học trong trắng này, làm sao có thể xảy ra việc như thế! Không thể tha thứ được!

- Lý Mỹ Nhân!

- Thưa cô… Là bạn ấy bỗng nhiên chạy tới chỗ em… hu hu hu… không tin cô hỏi bạn ấy… – Mỹ Nhân khóc tơi tả, thảm thiết.

Cô giáo chủ nhiệm đưa mắt nhìn sang cậu học trò ngày thường nổi tiếng ngoan nhất lớp, chỉ thấy cậu bé gật đầu xác nhận:

- Thưa cô, em muốn kết bạn với Lý Mỹ Nhân.

- Không được như thế. Lý Mỹ Nhân là con trai. – Cô giáo nén giận, nhẹ nhàng khuyên nhủ.

- Em biết ạ! Em chỉ muốn kết bạn với con trai! – Cậu bé Thiếu Tuấn hãnh diện đáp.

Cô giáo chủ nhiệm kinh hãi:

- Kết bạn thì được, nhưng em không thể hôn bạn ấy…

- Thưa cô! Con trai thì phải hôn con trai mới là bình thường! – Hay chưa, đây là câu nói của bạn mới vào lớp dạy cậu.

- Trời ơi! – Một tiếng kêu ghê sợ, cô giáo chủ nhiệm chạy vội tới phòng giáo viên, nhấc điện thoại. – A lô? Phụ huynh của em Lạc Thiếu Tuấn phải không ạ? Không hay rồi… hừ… hừ… hừ…

Tối hôm ấy, cậu bé Thiếu Tuấn ăn một trận no đòn.

Một tháng sau, cậu bé bị gửi sang nước Anh học. Trên máy bay, cậu bé mở những gói quà mà các bạn cùng lớp tặng. Một tấm thiệp kết nơ bướm màu phấn hồng, trên đó có mấy chữ viết tay Bạn Lạc Thiếu Tuấn, nhớ là ra nước ngoài rồi phải làm người bình thường nhé! Ký tên Tô Xán Xán. Trên trời cao vang lên một tiếng kêu non nớt Tô Xán Xán, cậu là kẻ lừa dối.

Đúng lúc ấy, Xán Xán đang làm bài tập thì hắt xì hơi:

- Anh Noãn Noãn, hình như em bị cảm!

- Đồ ngốc mà cũng biết bị cảm!

- Hứ…

Chapter
1 Quyển Chương 1 - 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
2 Quyển Chương 1 - 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
3 Quyển Chương 1 - 3: Phụ nữ thiệt thòi
4 Quyển Chương 2 - 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
5 Quyển Chương 2 - 5: Thì ra nhục thế!
6 Quyển Chương 2 - 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
7 Quyển Chương 2 - 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
8 Quyển Chương 2 - 8: Chó cắn áo rách
9 Quyển Chương 3 - 9: Môn đăng hộ đối
10 Quyển Chương 3 - 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
11 Quyển Chương 3 - 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
12 Quyển Chương 3 - 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
13 Quyển Chương 3 - 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
14 Quyển Chương 4 - 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
15 Quyển Chương 4 - 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
16 Quyển Chương 4 - 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
17 Quyển Chương 5 - 17: Chẳng lẽ bon họ định vào hùa đập chết cô, sau đó về chung môt nhà với nhau?
18 Quyển Chương 5 - 18
19 Quyển Chương 5 - 19: Khó tả
20 Quyển Chương 5 - 20: Đem thân đánh đổi cũng chẳng sai, người ta dù sao cũng là anh chàng đep trai…
21 Quyển Chương 5 - 21: Phu nữ không đẹp, không tiền, không sexy, đàn ông tốt với họ chỉ vì một nguyên nhân!
22 Quyển Chương 5 - 22: Thiếu chút nữa, cô ấy cướp ban trai của… anh Noãn Noãn
23 Quyển Chương 6 - 23: Như sợi bún, ba phút là mềm nhũn?
24 Quyển Chương 6 - 24: Đep trai đáng mấy xu? Đẹp trai có mài ra mà ăn được không?
25 Quyển Chương 6 - 25: Thích cô ấy ư? Tôi vốn không mê phụ nữ mà!
26 Quyển Chương 6 - 26: Tình một đêm cũng được, đối tượng là GAY mà!
27 Quyển Chương 6 - 27: Đàn ông mỗi tháng có vài ngày mừng giận bất thường
28 Quyển Chương 7 - 28: Em đừng vào lúc anh đang tắm, có được không?
29 Quyển Chương 7 - 29: Mặc quá đẹp, nhỡ bị đàn ông để mắt thì sao?!
30 Quyển Chương 7 - 30: Không những đẹp trai mà còn hoc vấn cao, nói đơn giản là Einstein trong đám mỹ nam
31 Quyển Chương 7 - 31: Một cuộc hẹn hò rốt cuộc thành một mâm đấu khẩu
32 Quyển Chương 7 - 32: Chẳng lẽ bọn họ thành đôi, còn cô không được tìm một ai đấy?
33 Quyển Chương 8 - 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
34 Quyển Chương 8 - 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
35 Quyển Chương 8 - 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
36 Quyển Chương 8 - 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
37 Quyển Chương 8 - 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
38 Quyển Chương 8 - 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
39 Quyển Chương 8 - 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
40 Quyển Chương 8 - 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
41 Quyển Chương 9 - 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
42 Quyển Chương 9 - 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
43 Quyển Chương 9 - 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
44 Quyển Chương 9 - 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
45 Quyển Chương 9 - 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
46 Quyển Chương 9 - 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
47 Quyển Chương 9 - 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!
48 Quyển Chương 9 - 48: Mới được mấy phút thôi à? Bản thân từ chỗ là người bị hại, biến thành kẻ biến thái xấu xa
49 Quyển Chương 10 - 49: Mỗi phụ nữ đều nên có một đôi giày thuộc về mình, cũng như mỗi chị em đều nên có một người đàn ông che chở m
50 Quyển Chương 10 - 50: Hôm nay sinh nhật, em phải đi tìm lại tuổi thanh xuân đã trôi qua
51 Quyển Chương 10 - 51: Chơi trò tuổi trẻ
52 Quyển Chương 10 - 52: Chỗ ấy là vườn vui chơi, chính xác là chỗ chơi hết mình
53 Quyển Chương 11 - 53: Anh lớn, anh không chấp, nhưng em chấp
54 Quyển Chương 11 - 54: Anh Noãn Noãn! Anh không thể không cần em được!
55 Quyển Chương 11 - 55: Danh tiết 25 năm trời của Tô Xán Xán tiêu tan trong chớp mắt
56 Quyển Chương 11 - 56: Mẹ không phải người ưa bao lưc, vì khi bạo lực me không phải là người
57 Quyển Chương 12 - 57: Đột ngột
58 Quyển Chương 12 - 58: Điều khó hiểu nhất trên đời là bạn bỗng nhiên nhận ra đã yêu một người chưa bao giờ nghĩ là yêu
59 Quyển Chương 12 - 59: Đàn ông nói chả tin được câu nào! Hành động mới có thể chứng tỏ họ thành thực
60 Quyển Chương 12 - 60: Anh Noãn Noãn… Anh… Anh bị đụng xe thành phụ nữ à?
61 Quyển Chương 12 - 61: Trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, con chó của nhà hàng xóm cách xa hàng kilômét cũng biết cô ấy sắp cưới chồ
62 Quyển Chương 12 - 62: Động phòng! Em muốn động phòng!
63 Quyển 1 - Chương 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
64 Quyển 1 - Chương 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
65 Quyển 1 - Chương 3: Phụ nữ thiệt thòi
66 Quyển 2 - Chương 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
67 Quyển 2 - Chương 5: Thì ra nhục thế!
68 Quyển 2 - Chương 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
69 Quyển 2 - Chương 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
70 Quyển 2 - Chương 8: Chó cắn áo rách
71 Quyển 3 - Chương 9: Môn đăng hộ đối
72 Quyển 3 - Chương 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
73 Quyển 3 - Chương 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
74 Quyển 3 - Chương 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
75 Quyển 3 - Chương 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
76 Quyển 4 - Chương 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
77 Quyển 4 - Chương 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
78 Quyển 4 - Chương 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
79 Quyển 8 - Chương 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
80 Quyển 8 - Chương 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
81 Quyển 8 - Chương 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
82 Quyển 8 - Chương 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
83 Quyển 8 - Chương 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
84 Quyển 8 - Chương 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
85 Quyển 8 - Chương 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
86 Quyển 8 - Chương 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
87 Quyển 9 - Chương 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
88 Quyển 9 - Chương 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
89 Quyển 9 - Chương 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
90 Quyển 9 - Chương 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
91 Quyển 9 - Chương 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
92 Quyển 9 - Chương 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
93 Quyển 9 - Chương 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Quyển Chương 1 - 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
2
Quyển Chương 1 - 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
3
Quyển Chương 1 - 3: Phụ nữ thiệt thòi
4
Quyển Chương 2 - 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
5
Quyển Chương 2 - 5: Thì ra nhục thế!
6
Quyển Chương 2 - 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
7
Quyển Chương 2 - 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
8
Quyển Chương 2 - 8: Chó cắn áo rách
9
Quyển Chương 3 - 9: Môn đăng hộ đối
10
Quyển Chương 3 - 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
11
Quyển Chương 3 - 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
12
Quyển Chương 3 - 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
13
Quyển Chương 3 - 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
14
Quyển Chương 4 - 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
15
Quyển Chương 4 - 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
16
Quyển Chương 4 - 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
17
Quyển Chương 5 - 17: Chẳng lẽ bon họ định vào hùa đập chết cô, sau đó về chung môt nhà với nhau?
18
Quyển Chương 5 - 18
19
Quyển Chương 5 - 19: Khó tả
20
Quyển Chương 5 - 20: Đem thân đánh đổi cũng chẳng sai, người ta dù sao cũng là anh chàng đep trai…
21
Quyển Chương 5 - 21: Phu nữ không đẹp, không tiền, không sexy, đàn ông tốt với họ chỉ vì một nguyên nhân!
22
Quyển Chương 5 - 22: Thiếu chút nữa, cô ấy cướp ban trai của… anh Noãn Noãn
23
Quyển Chương 6 - 23: Như sợi bún, ba phút là mềm nhũn?
24
Quyển Chương 6 - 24: Đep trai đáng mấy xu? Đẹp trai có mài ra mà ăn được không?
25
Quyển Chương 6 - 25: Thích cô ấy ư? Tôi vốn không mê phụ nữ mà!
26
Quyển Chương 6 - 26: Tình một đêm cũng được, đối tượng là GAY mà!
27
Quyển Chương 6 - 27: Đàn ông mỗi tháng có vài ngày mừng giận bất thường
28
Quyển Chương 7 - 28: Em đừng vào lúc anh đang tắm, có được không?
29
Quyển Chương 7 - 29: Mặc quá đẹp, nhỡ bị đàn ông để mắt thì sao?!
30
Quyển Chương 7 - 30: Không những đẹp trai mà còn hoc vấn cao, nói đơn giản là Einstein trong đám mỹ nam
31
Quyển Chương 7 - 31: Một cuộc hẹn hò rốt cuộc thành một mâm đấu khẩu
32
Quyển Chương 7 - 32: Chẳng lẽ bọn họ thành đôi, còn cô không được tìm một ai đấy?
33
Quyển Chương 8 - 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
34
Quyển Chương 8 - 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
35
Quyển Chương 8 - 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
36
Quyển Chương 8 - 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
37
Quyển Chương 8 - 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
38
Quyển Chương 8 - 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
39
Quyển Chương 8 - 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
40
Quyển Chương 8 - 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
41
Quyển Chương 9 - 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
42
Quyển Chương 9 - 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
43
Quyển Chương 9 - 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
44
Quyển Chương 9 - 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
45
Quyển Chương 9 - 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
46
Quyển Chương 9 - 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
47
Quyển Chương 9 - 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!
48
Quyển Chương 9 - 48: Mới được mấy phút thôi à? Bản thân từ chỗ là người bị hại, biến thành kẻ biến thái xấu xa
49
Quyển Chương 10 - 49: Mỗi phụ nữ đều nên có một đôi giày thuộc về mình, cũng như mỗi chị em đều nên có một người đàn ông che chở m
50
Quyển Chương 10 - 50: Hôm nay sinh nhật, em phải đi tìm lại tuổi thanh xuân đã trôi qua
51
Quyển Chương 10 - 51: Chơi trò tuổi trẻ
52
Quyển Chương 10 - 52: Chỗ ấy là vườn vui chơi, chính xác là chỗ chơi hết mình
53
Quyển Chương 11 - 53: Anh lớn, anh không chấp, nhưng em chấp
54
Quyển Chương 11 - 54: Anh Noãn Noãn! Anh không thể không cần em được!
55
Quyển Chương 11 - 55: Danh tiết 25 năm trời của Tô Xán Xán tiêu tan trong chớp mắt
56
Quyển Chương 11 - 56: Mẹ không phải người ưa bao lưc, vì khi bạo lực me không phải là người
57
Quyển Chương 12 - 57: Đột ngột
58
Quyển Chương 12 - 58: Điều khó hiểu nhất trên đời là bạn bỗng nhiên nhận ra đã yêu một người chưa bao giờ nghĩ là yêu
59
Quyển Chương 12 - 59: Đàn ông nói chả tin được câu nào! Hành động mới có thể chứng tỏ họ thành thực
60
Quyển Chương 12 - 60: Anh Noãn Noãn… Anh… Anh bị đụng xe thành phụ nữ à?
61
Quyển Chương 12 - 61: Trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, con chó của nhà hàng xóm cách xa hàng kilômét cũng biết cô ấy sắp cưới chồ
62
Quyển Chương 12 - 62: Động phòng! Em muốn động phòng!
63
Quyển 1 - Chương 1: Đến cục dân chính, chúng mình lấy nhau đi! Chín tệ, em mời anh!
64
Quyển 1 - Chương 2: Lần sau nếu không ly hôn, tôi phải trả bao nhiêu hào?
65
Quyển 1 - Chương 3: Phụ nữ thiệt thòi
66
Quyển 2 - Chương 4: Yên tâm đi bà xã, anh đây không ăn thịt em đâu mà!
67
Quyển 2 - Chương 5: Thì ra nhục thế!
68
Quyển 2 - Chương 6: Lòng vả cũng như lòng sung! Tức nước là phải vỡ bờ
69
Quyển 2 - Chương 7: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu Giết nhau bằng cái u sầu độcchưa?
70
Quyển 2 - Chương 8: Chó cắn áo rách
71
Quyển 3 - Chương 9: Môn đăng hộ đối
72
Quyển 3 - Chương 10: Thử xem có thể dùng ý nghĩ khiến miếng khoai tây chiên chuyển đông
73
Quyển 3 - Chương 11: Rốt cuộc ai bảo ăn no mới có sức giảm béo chứ?!
74
Quyển 3 - Chương 12: Mình cớ gì mà khóc? Ấy là mừng quá thì khóc, hiểu không hả?
75
Quyển 3 - Chương 13: Hóa ra chẳng phải ai chịu, mỗi mình cô chấp nhận
76
Quyển 4 - Chương 14: Triệu Noãn Noãn, em nguyền rủa anh suốt đời làm kẻ bị trị
77
Quyển 4 - Chương 15: Em hỏi anh, dối người có bị coi là trái luân thường đạo lý không?
78
Quyển 4 - Chương 16: Thế thì sinh cho mẹ anh một đứa cháu đi
79
Quyển 8 - Chương 33: Muốn bán đứt em? Không dễ thế đâu!
80
Quyển 8 - Chương 34: Đừng nhìn em như thế, em chỉ là…
81
Quyển 8 - Chương 35: Có khi nhớ ưu điểm của một ai đó cũng sẽ khiến người ta chìm đắm
82
Quyển 8 - Chương 36: Hóa ra mình luôn đóng vai kẻ thứ ba…
83
Quyển 8 - Chương 37: Mẹ ơi, bọn con măc áo ngủ ra ngoài còn hơn…
84
Quyển 8 - Chương 38: Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy cosplay bao giờ à?
85
Quyển 8 - Chương 39: Trời mưa có người lạ mang ô đón, rất có thể đó chỉ là người bán ô
86
Quyển 8 - Chương 40: Hôn lễ, tổ chức hay không là cả một vấn đề
87
Quyển 9 - Chương 41: Em nghĩ kỹ rồi, làm người là phải có việc làm
88
Quyển 9 - Chương 42: Anh Noãn Noãn, em cảm thấy anh vẫn khá hợp vào vai chồng!
89
Quyển 9 - Chương 43: Dọn toa-lét cũng có giải thưởng hàng quý
90
Quyển 9 - Chương 44: Tình yêu, nói thẳng ra thật quá đáng sợ!
91
Quyển 9 - Chương 45: Lòng dạ đàn ông mới thật là cây kim đáy biển!
92
Quyển 9 - Chương 46: Vì anh là là đàn ông, đàn ông nên kết vớỉ đàn ông mới phải
93
Quyển 9 - Chương 47: Cô ấy đã quyết, vẫn cứ choáng!