Chương 75

Ánh mắt Giang Thiêm rơi trên ngón tay gẩy gẩy tay mình, lặng thinh.

“Sao lại hỏi thế?” Hắn giương mắt nhìn Thịnh Vọng.

“Không biết.” Gáy Thịnh Vọng tựa lên tường, cằm hơi nhếch lên, ánh mắt thuận đường buông rủ rơi xuống nhìn bụi bặm lơ lửng trong ánh sáng, cậu duỗi tay bắt lấy nó nhưng lại hụt.

“Em cứ thấy lửng lơ, lên không được xuống không xong, cả hai đầu không với tới.” Cậu lười biếng buông thõng tay gác lên đầu gối: “Nói thế nghe rất lạ lùng, dù gì….”

Hôn cũng hôn rồi.

Cậu khựng lại vài giây, vượt qua vấn đề trong lòng họ biết rõ, đoạn mím đôi môi hơi khô, nói: “Dù gì…. Rất lạ. Anh không thấy vậy ư?”

Một lát sau, ánh mắt Giang Thiêm dời khỏi người cậu.

Tuy Thịnh Vọng nói lờ mờ nhưng Giang Thiêm hiểu ý cậu, hắn vẫn hiểu, luôn luôn hiểu rõ ràng. Nhưng hắn không ngờ Thịnh Vọng sẽ hỏi.

Đúng hơn là không ngờ cậu sẽ hỏi sớm thế.

Hắn cứ ngỡ cả hai người họ đã ngầm thỏa thuận về vấn đề này, đã ngầm hiểu lẫn nhau, giống như vô số khoảnh khắc trước đây. Nhưng đồng thời hắn cũng biết, cái thứ “ngầm hiểu lẫn nhau” thực sự không thể nào duy trì lâu dài, đã định trước sẽ bị phá vỡ, đã định trước sẽ có người kìm lòng không đặng.

Không có thứ gì có thể giấu kín trong bóng tối lâu dài. Hoặc là bùng nổ, hoặc là tiêu tan.

Vì thế vấn đề này tới rất bất ngờ, mà cũng thật hiển nhiên. Thực ra Giang Thiêm đã nghĩ xong đáp án từ lâu. Trong đầu hắn đã diễn tập rất nhiều lần, lúc Thịnh Vọng đề cập đến vấn đề này thì hắn sẽ đáp: Đợi thêm chút nữa.

Đợi đến khi kết thúc đợt tập huấn, đợi đến khi rời khỏi ngôi trường khép kín, rời khỏi những mơ mộng viển vông và miền đất hứa. Đợi đến khi xung quanh tiếp tục đông người, tràn ngập tiếng ồn muốn nghe hoặc không muốn nghe, nếu em vẫn muốn hỏi những lời này, tôi sẽ nói đáp án cho em nghe.

Nếu không muốn hỏi cũng chẳng sao đâu, miễn là không bắt đầu nghiêm túc thì không cần gắng sức nói câu chấm dứt. Đường lui cho em luôn sẵn sàng ở đó, không cản trở và đắn đo, không ai phải bối rối, đến cái cớ để xuống nước cũng chẳng cần đâu.

Đây là cách lý trí nhất để giải quyết những vọng động.

Nhưng ánh mặt trời sáng quá, phủ lên người bên cạnh ấm áp quá. Chỉ nhìn đôi mắt cất chứa ánh sáng của Thịnh Vọng, nhìn dáng vẻ vừa kiêu căng ngạo mạn vừa mong ngóng thấp thỏm của cậu, Giang Thiêm không nói nổi câu “Đợi thêm chút nữa.”

Mọi dự tính trong lòng bị khuấy đảo hết cả, hắn hoàn hồn, đoạn hỏi Thịnh Vọng: “Em không vui à?”

“Đâu có.” Thịnh Vọng lắc đầu: “Em rất vui.”

Cậu dừng lại, hạ quyết tâm vứt hết mặt mũi bồi thêm câu nữa: “Cực kỳ cực kỳ vui.”

Sau đó cậu nghe thấy Giang Thiêm đáp: “Thế tốt rồi.”

Thịnh Vọng tức thì ngơ ngác, cậu bỗng biết cảm giác lửng lơ chẳng cao chẳng thấp đến từ đâu rồi.

Chính là câu này, chính là cái câu “Thế tốt rồi.”

Thực ra trong lòng cậu luôn luôn lo lắng điều này.

Giang Thiêm góc cạnh và sắc bén, thỉnh thoảng sẽ đem đến cho người ta cảm giác rằng trong tình huống nào đó hắn cũng có sự vọng động của thiếu niên. Nhưng Thịnh Vọng biết, đó không phải vọng động mà là kiêu ngạo.

Thịnh Vọng biết Giang Thiêm tỉnh táo cỡ nào. Đến cả người như Quý Hoàn Vũ, đến cả những chuyện như thế xảy ra trước mắt, hắn vẫn có thể thu hẹp tức tối đến mức nhỏ nhất, không ảnh hưởng nhiều tới mình và những người xung quanh, vì vậy có thể tưởng tượng hắn tỉnh táo cỡ nào.

Hắn rất kiêu ngạo nhưng không vọng động, chứ đừng nói đến chuyện vọng động trong tình cảm.

Bởi thế mà mấy ngày nay, trong lúc xuân về hoa nở tâm trạng sung sướng, thỉnh thoảng Thịnh Vọng sẽ nghĩ: Tại sao hai người họ bỗng nhiên đi tới nước này? Đương nhiên cậu biết mình vì sao, nhưng cậu không biết Giang Thiêm.

Vì mình không thèm che giấu? Đôi lúc thể hiện sự chờ mong rõ ràng quá, đôi lúc bày tỏ sự thất vọng rõ ràng quá, khi thì cậu tiến lên, khi thì cậu lùi lại, loay hoay luẩn quẩn, thế là anh cậu không nhìn nổi nữa, bước tới kéo cậu.

Nhưng trong lòng cậu lo lắng, những mập mờ và thân thiết chẳng phải vì kìm lòng không đặng mà rung động, chỉ là cậu lao đến quá nhanh quá sát, Giang Thiêm sợ cậu thất vọng và khó chịu.

Nếu là thế thật thì cưỡng ép quá.

Vui vẻ phấn khích chỉ mình cậu có, ngang ngược quá mà thiếu mất công bằng.

Cảm xúc ấy lẽ ra phải chia đều cho cả hai.

Thịnh Vọng trầm ngâm mãi, rồi cười bảo rằng: “Thế anh làm những chuyện ấy vì muốn em vui vẻ ư?”

“Chuyện gì?” Giang Thiêm hỏi.

“Nhiều lắm.” Thịnh Vọng liệt kê từng cái một, giọng điệu hơi lười biếng như đang tán dóc, chẳng hề bận tâm: “Nhìn em sửa biệt danh của anh, đón sinh nhật sớm với em, để mặc em uống rượu của anh, chạy khắp nơi kiếm ảnh làm album, còn có —-“

Bàn tay gác trên đầu gối của cậu phối hợp theo, liệt kê một chuyện thì gập một ngón tay. Lúc liệt kê tới ngón cuối cùng, cậu khựng lại hồi lâu mới bảo: “Còn có hôn môi.”

Trong lòng im lặng lâu ơi là lâu, lâu đến mức Thịnh Vọng không nhịn được phải quay sang nhìn Giang Thiêm, mới nghe thấy hắn nói.

Có lẽ là phối hợp với kiểu tán dóc của cậu, Giang Thiêm cũng gập ngón tay liệt kê.

Hắn nói: “Biệt danh này, sinh nhật sớm này, uống rượu này, tìm ảnh chụp làm album cũng thế. Cái cuối thì không phải.”

Thịnh Vọng gật đầu khẽ khàng, liếm liếm môi dưới khô rang.

Rất hiếm khi cậu thấy căng thẳng, bất kể ở đâu, bất kể có bao nhiêu người đứng trước mặt hay ngồi trước mặt cậu đều khó thấy căng thẳng. Duy chỉ có trước mặt Giang Thiêm, tất cả những điều cậu lấy làm đắc chí và kiêu ngạo từ lúc sinh ra đến giờ sẽ tiêu tan trong tức khắc.

“Việc cuối cùng là vì cái gì?”

Cậu chờ đáp án, ngón cái vô thức vuốt ve đốt ngón trỏ, mãi tới khi cọ cho làn da chỗ ấy đỏ bừng mới nghe Giang Thiêm khàn giọng đáp: “Vọng động.”

“Định lực không đủ.”

“Kìm lòng không đặng.”

Ngón tay ấn các đốt của Thịnh Vọng dừng lại, mãi lâu sau mới bình tĩnh hơn. Giống như cậu ôm cõi lòng tràn đầy hoan hỉ đứng chờ biết bao lâu, rốt cuộc cũng được người ta đỡ cho một nửa, thế là cậu buông hết gánh nặng và vui vẻ trở lại.

Cậu hỏi Giang Thiêm: “Anh cũng vọng động ư?”

Giang Thiêm: “Có chứ.”

“Khi nào?” Thịnh Vọng lại hỏi.

“Rất nhiều.” Giang Thiêm nói: “Khi ý chí không vững.”

Thịnh Vọng đáp “Ò”, bỗng cậu nói: “Thế bây giờ ý chí của anh có vững không?”

Giang Thiêm nhìn cậu rồi dời mắt đi, một lát sau đáp: “Không vững.”

“Hỏi anh một chuyện này.”

“Nói đi.”

“Đối ngoại thì em vẫn gọi anh là anh trai.” Thịnh Vọng do dự vài giây, cậu nhìn hắn: “Còn đối nội thì có thể thay đổi tí không?”

“Đối nội là khi nào?”

“Lúc đóng cửa lại.” Vì ép xuống thấp mà giọng Thịnh Vọng cũng hơi khàn: “Lúc không có những người khác.”

“Em muốn đổi thành gì?”

“Có thể đổi thành gì?”

Chắc vì câu nói “Ý chí không vững” rõ rành rành mà bỗng dưng Thịnh Vọng không còn trói buộc nữa, bung lụa hơn. Cậu nhếch cằm ngẫm nghĩ một lát, quay sang hỏi: “Đổi thành bạn trai được không?”

Gáy Giang Thiêm tựa lên tường, con mắt nửa cụp chớp khẽ. Hắn toan mở miệng, Thịnh Vọng lại bồi thêm: “Anh mà nói không được thì em sẽ hôn anh đến khi anh nói được mới dừng.”

Giang Thiêm liếc mắt nhìn cậu, bỗng lướt xuống rồi dời đi, nói: “Thế thì không được.”

Trong đầu Thịnh Vọng nổ tung bùng lửa, cháy đến mức lỗ tai đỏ bừng. Cậu chớp chớp mắt, quay sang hôn lên môi hắn.

Giang Thiêm cực kì kiềm chế, mặc kệ Thịnh Vọng ngây ngô và hấp tấp chạm vào, mãi tới khi đối phương thử thăm dò liếm kẽ môi hắn, hắn mới nghiêng đầu tránh ra.

Thịnh Vọng nheo mắt, nhìn hầu kết Giang Thiêm trượt lên trượt xuống.

Một lát sau, Giang Thiêm quay đầu lại bảo: “Em muốn lây bệnh phải không?”

“Ai bảo anh nói không được.” Thịnh Vọng vẫn chưa thỏa mãn, chuồn chuồn lướt nước không đủ thân mật.

“Giờ anh nói được rồi.” Giang Thiêm bảo.

“À, thế chúc mừng phát nào.” Thịnh Vọng đạt được mục đích bèn cười rộ lên, sau đó liếm liếm môi dưới tiếp tục quấn lấy hắn. Cũng chẳng biết hôn lung tung mấy cái mà cuối cùng Giang Thiêm không chịu nổi nữa rồi.

Hắn hơi tránh ra, tay phải trượt từ nửa mặt Thịnh Vọng xuống đến xương quai hàm, ngón cái kê dưới cằm hẩy nhẹ khiến Thịnh Vọng nghiêng đầu đi, sau đó hôn lên bên gáy đối phương.

Kiềm chế nhưng cầm lòng không đặng.

Thịnh Vọng nhẹ nhàng nắm lấy tóc hắn, hơi thở run rẩy..

Cậu biết làm vậy không lây, nhưng mà…

Đậu xanh.

*

Ý chí của đám trai trẻ đương khi mê mẩn ái tình chỉ là đồ trang trí, kết quả cuối cùng, tối đó Giang Thiêm hết sốt nhưng bất hạnh thay, lại chuyển thành cảm cúm kéo dài, còn Thịnh Vọng sáng hôm sau hắt xì mấy phát và cũng hi sinh oanh liệt, gia nhập đoàn quân cảm cúm..

Ưu điểm là cùi không sợ lở chẳng cần lo lây bệnh nữa, nhược điểm là cổ họng cả hai vừa khàn vừa ho khan, cực kỳ ảnh hưởng đến bài diễn thuyết.

Cho dù giáo viên chấm điểm đã biết trình độ thật của cả hai, cũng biết bị bệnh là yếu tố khách quan, lúc chấm điểm có lẽ sẽ thoáng hơn. Nhưng bài diễn thuyết vẫn rành rành ra đấy, đâu thể nhắm mắt bao dung tất cả vấn đề, thế là Thịnh Vọng và Giang Thiêm bị cảm lên cảm xuống hơn 1 tuần lễ, kéo theo điểm PK phập phù lên lên xuống xuống.

Trong lúc ấy người rối rắm nhất là Biện Thần, 10 điểm PK thì hắn quét sạch 7 điểm, vừa phấn khởi sung sướng vừa cảm thấy mình thừa nước đục thả câu quá.

Còn bản thân Thịnh Vọng thì rất xông xênh, nói với hắn: “Có được ắt có mất, chuyện đương nhiên mà. Vừa hay nhắc nhở tôi trận chung kết chính thức phải cố gắng gấp bội.”

Nửa câu sau có lý lắm nhưng “có được ắt có mất” và “chuyện đương nhiên” ở vế trước đã vượt qua phạm vi hiểu biết của Biện Thần, thuộc về phạm trù siêu hình. Hắn không thấy Thịnh Vọng “được” cái gì, thì tại sao lại nói “đương nhiên”.

Bất tri bất giác tập huấn đã đến cuối, địa điểm tổ chức trận chung kết chính thức không ở trường này. Giáo viên trại tập huấn sắp xếp xong hành trình, 40 học sinh phải ra miền Bắc.

Trước khi xuất phát, Thịnh Vọng rốt cuộc cũng có thời gian đến đầu phố sau núi, cửa hàng đóng cửa mấy ngày để sửa sang trông rực rỡ hẳn lên. Cậu đưa bức ảnh chụp chung trong điện thoại cho người ta, in hẳn hai bức.

Một bức cho Giang Thiêm, một bức cậu muốn dán vào album.

Cậu vừa tròn 17 tuổi, tổng cộng có 18 bức ảnh, bức cuối cùng là điều không tưởng và cũng là niềm vui bất ngờ nhất.

Mỗi trang album đều được lót bằng giấy cứng, trên và dưới có hai tấm màng trong suốt, trước khi nhét ảnh vào tấm màng trong suốt, cậu bỗng nảy ra một suy nghĩ.

Cậu hỏi Giang Thiêm: “Số năm ghi trên góc ảnh bên phải là anh viết à?”

“In đấy.” Giang Thiêm nói: “Ảnh này sao mà viết nét thế được.”

“Được rồi.” Thịnh Vọng hỏi tiếp: “Em muốn viết chữ lên thì sao?”

Giang Thiêm ngẫm nghĩ: “Viết ở mặt sau đấy.”

“Viết ở mặt sau rồi nhét vào thì không nhìn thấy nữa.” Thịnh Vọng nói.

“Em muốn viết cái gì?”

Nghe Giang Thiêm hỏi thế, Thịnh Vọng sửng sốt rồi bật cười: “Ôi em ngốc quá, ban đầu không định viết cho người khác đọc đâu.”

Cậu cầm một cây bút, lật ngược bức ảnh lại, hứng ánh sáng nhìn bóng lưng người trong ảnh. Cậu viết một chữ sau lưng minh —- em.

Sau đó viết chữ còn lại lên lưng Giang Thiêm —- Em thích anh.

Em và Em thích anh.

Giang Thiêm đứng ngay bên cạnh nhìn cậu nghiêm túc viết những chữ ấy, đột nhiên cảm thấy sự rối rắm trước kia và cái thứ lý trí của mình thật ngu ngốc quá, chẳng bằng bung lụa.

Vì thích em mà anh như rơi xuống vực sâu, như bước trên băng mỏng.

Thế nên suýt chút nữa quên mất, anh mới 17 tuổi – cái tuổi thế giới này là của bố mày. Chẳng cần do dự chẳng cần đắn đo.

Anh đánh đâu thắng đó, không gì không làm được.

Chapter
1 Chương 1: Giang Thiêm
2 Chương 2: Đả kích
3 Chương 3: Cuộc thi
4 Chương 4: Mục tiêu nhỏ
5 Chương 5: Chuyển nhà
6 Chương 6: Bắt người
7 Chương 7: Giấy nhớ
8 Chương 8: Lòng dạ hẹp hòi
9 Chương 9: Ăn cơm không trả tiền
10 Chương 10: Wechat
11 Chương 11: Bị ốm
12 Chương 12: Hòa hoãn
13 Chương 13: Đề tiếng Anh
14 Chương 14: Thống nhất khẩu cung
15 Chương 15: Mách lẻo
16 Chương 16: Con ma men
17 Chương 17: Nửa câu
18 Chương 18: Kiểm tra bài tập
19 Chương 19: Tôi sai rồi
20 Chương 20: Ôn tập
21 Chương 21: Vở tổng kết
22 Chương 22: Cụ Đinh
23 Chương 23: Phạt
24 Chương 24: Kinh Trập cuối hè
25 Chương 25: Lật thuyền
26 Chương 26: Ra mặt
27 Chương 27: Bức cung
28 Chương 28: Chán
29 Chương 29: Điểm thi
30 Chương 30: Đóng cửa
31 Chương 31: Thay đổi
32 Chương 32: Vắng họp
33 Chương 33: Ngông
34 Chương 34: Ngã rẽ
35 Chương 35: Giám sát
36 Chương 36: Thơ ấu
37 Chương 37: Cư trú
38 Chương 38: Hiểu lầm
39 Chương 39: Anh em
40 Chương 40: Xưng hô
41 Chương 41: Vinh dự
42 Chương 42: Ngứa đòn
43 Chương 43: Cược
44 Chương 44: Người lạ
45 Chương 45: Bướng như lừa
46 Chương 46: Nghỉ bệnh
47 Chương 47: Nhầm đường
48 Chương 48: Bàn bạc
49 Chương 49: Vi diệu
50 Chương 50: Quấy nhiễu
51 Chương 51: Tên trộm
52 Chương 52: Chuyển lớp
53 Chương 53: Liên hoan
54 Chương 54: Đường tắt
55 Chương 55: Lật lọng
56 Chương 56: Tác động mạnh
57 Chương 57: Xưng hô
58 Chương 58: Lưu đày
59 Chương 59: Chuyển lớp
60 Chương 60: Dao động
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113: Phiên ngoại: Móc khóa
114 Chương 114: Tiểu kịch trường 1
115 Chương 115: Tiểu kịch trường 2
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: Giang Thiêm
2
Chương 2: Đả kích
3
Chương 3: Cuộc thi
4
Chương 4: Mục tiêu nhỏ
5
Chương 5: Chuyển nhà
6
Chương 6: Bắt người
7
Chương 7: Giấy nhớ
8
Chương 8: Lòng dạ hẹp hòi
9
Chương 9: Ăn cơm không trả tiền
10
Chương 10: Wechat
11
Chương 11: Bị ốm
12
Chương 12: Hòa hoãn
13
Chương 13: Đề tiếng Anh
14
Chương 14: Thống nhất khẩu cung
15
Chương 15: Mách lẻo
16
Chương 16: Con ma men
17
Chương 17: Nửa câu
18
Chương 18: Kiểm tra bài tập
19
Chương 19: Tôi sai rồi
20
Chương 20: Ôn tập
21
Chương 21: Vở tổng kết
22
Chương 22: Cụ Đinh
23
Chương 23: Phạt
24
Chương 24: Kinh Trập cuối hè
25
Chương 25: Lật thuyền
26
Chương 26: Ra mặt
27
Chương 27: Bức cung
28
Chương 28: Chán
29
Chương 29: Điểm thi
30
Chương 30: Đóng cửa
31
Chương 31: Thay đổi
32
Chương 32: Vắng họp
33
Chương 33: Ngông
34
Chương 34: Ngã rẽ
35
Chương 35: Giám sát
36
Chương 36: Thơ ấu
37
Chương 37: Cư trú
38
Chương 38: Hiểu lầm
39
Chương 39: Anh em
40
Chương 40: Xưng hô
41
Chương 41: Vinh dự
42
Chương 42: Ngứa đòn
43
Chương 43: Cược
44
Chương 44: Người lạ
45
Chương 45: Bướng như lừa
46
Chương 46: Nghỉ bệnh
47
Chương 47: Nhầm đường
48
Chương 48: Bàn bạc
49
Chương 49: Vi diệu
50
Chương 50: Quấy nhiễu
51
Chương 51: Tên trộm
52
Chương 52: Chuyển lớp
53
Chương 53: Liên hoan
54
Chương 54: Đường tắt
55
Chương 55: Lật lọng
56
Chương 56: Tác động mạnh
57
Chương 57: Xưng hô
58
Chương 58: Lưu đày
59
Chương 59: Chuyển lớp
60
Chương 60: Dao động
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113: Phiên ngoại: Móc khóa
114
Chương 114: Tiểu kịch trường 1
115
Chương 115: Tiểu kịch trường 2