Chương 10: Wechat

Ông chủ Triệu cúp máy ngẩng đầu lên, bỗng nghe thấy tên nhóc ăn cơm không trả tiền nghiêm túc bảo: “Bác giết con tin luôn đi.”

Ông chủ hớn hở: “Thế sao được, tôi chỉ buôn bán nhỏ thôi, nào dám giết con tin.”

Thịnh Vọng ngửa mặt “Hầy” thở siêu dài, ôm đầu ngồi chồm hỗm trên mặt đất.

Cậu không thích ra ngoài phơi nắng nên da dẻ trắng nõn chẳng thua gì Giang Thiêm, hễ có tí màu hồng là thấy rõ lắm. Ông chủ nhìn sắc hồng kéo dài từ cần cổ đến tận mang tai cậu, càng thấy hài hơn: “Ầy, đâu đến nỗi?”

Thịnh Vọng hít mũi, lầm rầm bảo: “Da mặt cháu mỏng.”

May mà Con Cua không nghe thấy câu này, nếu không đã ra sức phỉ nhổ cậu rồi.

Lúc anh chàng đẹp trai này mặt dày lên thì chẳng ai địch nổi, gặp tình huống cần thiết có thể khóc lóc om sòm ăn vạ không biết xấu hổ là gì, dám tự gắn cho mình ba chữ “Da mặt mỏng” đúng là liêm sỉ rụng đầy đường. Nhưng hai ngày nay tần suất xấu hổ của cậu có hơi cao.

Nghĩ tới nghĩ lui, phải trách Giang Thiêm thôi.

Mười phút ấy dài như một thể kỷ, ông chủ Triệu đá đá giày cậu nói: “Đứng dậy đê, người trả tiền đến rồi.”

Thịnh Vọng nghe thế lập tức bật dậy.

Cậu duỗi cổ nhìn thì thấy Giang Thiêm đang men theo con đường nhỏ trong “Vườn tu thân” tới gần đây. Cửa kính cảm ứng kêu leng keng mở ra. Thịnh Vọng tựa vào kệ hàng, rũ mắt giả bộ nghiêm trang. Màu hồng trên cần cổ và vành tai dần biến mất từ lúc cậu đứng dậy, giả bộ cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra.

“Cậu giỏi thật.” Cậu nghe thấy Giang Thiêm nói thế.

Thịnh Vọng ngửa mặt nhìn hắn, cười gượng: “Ra ngoài vội quá, không ngờ quên cả điện thoại với ví tiền trong phòng học.”

Cậu răm rắp tuân theo châm ngôn sống “Chỉ cần hối lỗi thật nhanh thì người ta sẽ không nỡ lòng mắng mình”, cộng thêm cái bản mặt lừa tình, nhiều năm qua chưa bao giờ lật thuyền.

Ai ngờ Giang Thiêm không dính bả. Nghe cậu chê trách bản thân một cách chân thành, Giang Thiêm độc địa kháy: “Tôi cũng không ngờ người khác ăn cơm mà tôi còn phải chịu trách nhiệm trả tiền.”

Thịnh Vọng: “….”

Cậu há mồm định phản dame, thì thấy Giang Thiêm lướt qua cậu, đứng trước quầy thu ngân quẹt thẻ trả tiền. Hắn vẫn mặc đồng phục, tay áo vén lên cao, lộ ra cẳng tay thon dài.

Ông chủ Triệu hỏi hắn: “Còn muốn lấy gì nữa không?”

Hắn liếc xéo Thịnh Vọng.

Thịnh Vọng: “?”

Hắn cao hơn Thịnh Vọng một chút, ngồi trong phòng học không cảm thấy gì, nhưng đứng gần nhau thế này, cộng thêm cái kiểu liếc xéo qua đuôi mắt và nhìn xuống người khác khiến khoảng cách mấy cm bỗng trở nên vô cùng rõ rệt.

Giang Thiêm thoạt nhìn hết sức thiếu kiên nhẫn: “Hỏi cậu còn muốn lấy gì nữa không.”

Thịnh Vọng ngẫm nghĩ, bước tới bên cạnh tủ lạnh, thò tay múc hai chai nước và cung kính đặt lên quầy: “Cảm ơn.”

Giang Thiêm: “….”

Cửa hàng tiện lợi Hân hoan cách tòa nhà dạy học của họ khá xa, đi đường mất 10 phút. Giang Thiêm nhìn thoáng qua thời gian, tay cầm điện thoại dúi vào túi quần, bước chân ung dung bình tĩnh.

Thịnh Vọng chẳng hay biết gì, cũng khoan thai chậm rãi theo hắn đi về phía tòa nhà Minh Lý.

Kết quả, vừa bước vào phòng học lập tức mắt to trừng mắt nhỏ với thầy dạy Toán.

Thầy dạy Toán họ Ngô, là người đàn ông trung niên hói đầu gọi Giang Thiêm ra nói chuyện vào buổi tự học tối lần trước.

Thời gian nghỉ trưa của lớp 11 trường trung học trực thuộc là 1 tiếng rưỡi —- nửa tiếng đầu ăn cơm, nửa tiếng cuối ngủ trưa, nửa tiếng giữa thuộc về thầy Ngô, buổi trưa mỗi ngày thầy sẽ tới lớp phát đề thi thử, chú trọng luyện tập đề phụ môn Toán, thời gian làm bài 30 phút.

Thầy Ngô nhìn đồng hồ treo tường, hỏi Thịnh Vọng: “Còn 15 phút nữa thôi, em định phất cờ khởi nghĩa hay sao đấy?”

Đệch, quên mất.” Vẻ mặt Thịnh Vọng đờ đẫn, đáp theo bản năng.

Cỏ quên hay không thì thầy không biết, thầy chỉ biết có lẽ em không kịp nữa rồi.” Giọng thầy Ngô lẫn tiếng địa phương, câu nào câu nấy chậm rì như hát tuồng, thầy còn duỗi ngón trỏ chỉ chỉ Thịnh Vọng, vừa nghe vừa nhìn quá giống tuồng luôn.

[1] Ở đây bé Thịnh nói là “Thảo (草)”, từ “thảo” trong “thảo nê mã”, đọc na ná “cào nỉ ma: đ*t mẹ mày”, từ “thảo” tương đương với “đệch” (ngôn ngữ mạng), “thảo” cũng có nghĩa là “cỏ”, thầy Ngô hiểu thành bé Thịnh nói là “Cỏ quên mất” hoặc cũng có thể thầy hiểu ngôn ngữ mạng nhưng cố tình trêu bé.

Cả lớp cười ầm.

Thịnh Vọng tay cầm nước tay che mặt, loạng quạng chuồn về chỗ. Thằng cha Giang Thiêm mất nết đi sau cậu vẫn chậm rãi khoan thai.

“Cậu cố ý đúng không?” Cậu vừa đặt mông xuống bèn quay đầu trừng mắt nhìn đối phương.

Dưới ánh mắt trừng trừng của cậu, Giang Thiêm cầm bút chỉ chỉ phía trên.

Thịnh Vọng men theo đầu bút nhìn qua, đầu hồ trên tường trôi thêm 2 vạch nữa rồi, còn 13 phút nữa thôi.

Đệt mẹ.

Tuy Thịnh Vọng viết chữ xấu nhưng được cái nhanh, tuy thế làm Toán chứ đâu phải chép Văn, cậu bận bịu như một chú ong mật mà cuối cùng chỉ làm được hơn nửa.

Tiếng chuông vang lên, thầy Ngô vỗ vỗ tay hô dừng, bảo bạn học bàn cuối cùng đi lên thu bài.

Giang Thiêm cầm tờ đề của mình đứng trước mặt Thịnh Vọng, chờ cậu 5 giây, nhìn cậu vật vã viết xong vài chữ cuối cùng của câu hỏi, sau đó giật phăng tờ giấy không chút nương tay.

“Cậu chờ chút.” Vẻ mặt Thịnh Vọng nghiêm túc nói.

Bước chân Giang Thiêm dừng lại, tưởng cậu có chuyện gì nghiêm chỉnh. Thế mà cậu lại thò móng vuốt giật lấy bài thi của hắn, miệng còn lẩm bà lẩm bẩm: “Vì hãm hại tôi mà cậu rõ là bất chấp, kẻ tám lạng người nửa cân thôi, để tôi xem 13 phút cậu làm được mấy câu.”

Kết quả khiến lòng người tuyệt vọng, Giang Thiêm biến thái thế mà làm hết rồi.

“Cậu hack à?” Thịnh Vọng buột miệng.

Chắc tại vẻ mặt cậu thẫn thờ quá, Giang Thiêm cầm bài thi của Cao Thiên Dương bỗng nhoẻn cười, nhưng ngắn ngủi vô cùng nên rất khó để kết luận có phải cười nhạo hay không.

Thầy Ngô hoàn thành một pha hành xác đơn phương, hài lòng thỏa dạ ôm đống bài thi đi mất.

Bạn cùng lớp sắp xếp giấy bút, thu dọn mặt bàn sạch sẽ trống trơn, rồi nằm bò ra bàn chuẩn bị ngủ. Họ quen cách phân chia thời gian thế này rồi, gần như đã thành đồng hồ sinh học, một vài đứa vừa nằm xuống đã ngáy o o.

Thịnh Vọng quay người gõ gõ bàn sau, tiếng động rất khẽ nghe như mèo cào.

Giang Thiêm vừa đút hộp bút vào ngăn bàn, thấy thế bèn ngước mắt cất giọng trầm trầm: “Lại sao nữa?”

“Cho tôi wechat.” Thịnh Vọng nói nhỏ.

Giang Thiêm: “?”

“Trả tiền.” Thịnh Vọng lập tức giải thích, ma xui quỷ khiến cậu ngắt quãng một lúc mới nói thêm: “Không thì chuyển qua Alipay [2] cũng được, cậu chọn đi, nhanh lên.”

[2] Alipay: ví điện tử, như Zalopay, Ví momo, ….

Giang Thiêm nhìn bàn tay cậu xòe ra mà không nói gì, dường như đang tự hỏi chọn cách nào thì ổn hơn.

Chờ đợi vì bất cứ lý do nào luôn khiến người ta cảm thấy thấp thỏm. Bàn tay Thịnh Vọng xòe ra trên bàn hắn một lát, không hiểu sao thấy hơi khó chịu. Cậu nhìn đồng hồ treo tường, hất hất ngón tay thúc giục: “Nhanh lên tôi còn phải đi ngủ.”

Giang Thiêm lại lôi bút ra viết một dãy số, thuận tay dí tờ giấy nhớ vào lòng bàn tay cậu.

Thịnh Vọng “hứ”, lẩm bẩm nói: “Dán vào tay tôi.”

Cậu quay người lại, bóc tờ giấy nhớ ra, thoạt nhìn dãy số này là số điện thoại, dùng được cho cả wechat và Alipay.

Thịnh Vọng bĩu môi. Cậu nằm úp sấp như các những người khác, trán tì lên bàn, hai tay thì thò vào ngăn bàn nghịch điện thoại.

Cậu phân vân giữa 2 biểu tượng một lúc, rồi nhấn mở wechat tìm số điện thoại kia.

Ngay sau đó, trên màn hình hiển thị kết quả tìm kiếm.

Nickname wechat của người này chỉ có một dấu chấm tròn, lạnh nhạt và qua quýt ập thẳng vào mặt, nhìn cái biết ngay đúng là Giang Thiêm. Nhưng avatar của hắn không lạnh lùng như thế, là một con mèo nằm ngả ngón trên bờ tường đang cúi đầu nhìn người khác.

Thịnh Vọng nhướng mi, ấn thêm bạn tốt.

Cậu đợi chừng 2 phút mà không thấy thông báo chấp nhận của đối phương, không nhịn được quay đầu nhìn: thằng cha mất nết đã nằm bò ra ngủ mất rồi.

Tư thế ngủ của Giang Thiêm luôn cố định, tay phải vòng sau đầu, ngón tay thon dài hơi gập lại vắt lên gáy.

Người trong lớp đã ngủ hơn nửa, số còn lại mơ mơ màng màng. Trong phòng học, tiếng hít thở và tiếng ngáy khe khẽ không cùng một nhịp, hòa vào trong tiếng điều hòa chạy vù vù, không hề im lìm lặng thinh mà như yên ắng hơn bao giờ hết.

Hoàn cảnh im ắng như thế rất dễ khiến người ta ngẩn ngơ, Thịnh Vọng nhìn ngón tay Giang Thiêm mà đờ đẫn hồi lâu, bỗng nhiên phát hiện sau cổ hắn có một vết sẹo.

Ấy chắc là vết sẹo để lại từ rất lâu rồi, hình tròn tròn, phần da ở chỗ đó hơi lồi lên, như bị cái gì nóng rẫy áp vào. Mà bàn tay rũ xuống của hắn vừa khéo che khuất nơi đó.

Thịnh Vọng sửng sốt, lập tức thu hồi tầm mắt.

Cậu quay về tiếp tục kê trán lên mặt bàn, im lặng chơi di động một lát, sau đó trước khi sắp ngủ mở Alipay ra rồi nhập lại số điện thoại của Giang Thiêm vào, gửi trả tiền cơm và hai chai nước trưa nay.

Vừa mới chuyển xong, trong ngăn bàn sau lưng vang lên tiếng “Brừ”.

Thịnh Vọng: “……”

Cậu cứng đờ quay cổ lại, phát hiện Giang Thiêm chưa tỉnh bèn thở phào nhẹ nhõm. Cậu móc một chai nước trong hai chai trong ngăn bàn ra, đặt vào tầm với của Giang Thiêm, sau đó nhẹ chân nhẹ tay nằm bò ra bàn, lầm rầm chửi đần thối.

Không biết vì sao mà suốt cả một ngày, trong đầu Thịnh Vọng cứ hiện lên vết sẹo bỏng của Giang Thiêm, trong khi rõ ràng chả liên quan gì đến cậu.

Tận tới nửa đêm nằm trên chiếc giường bự trong phòng ngủ, hình ảnh ấy mới bị chuyện khác xua đi —-

Bấy giờ cậu đang cầm điện thoại, định bụng tranh thủ từng giây từng phút trước khi ngủ để chơi game. Di động đột nhiên rung lên, khiến cho ngón tay cậu tê dại.

Màn hình hiển thị wechat có thông báo mới.

Nửa đêm hơn 2 giờ, thằng khỉ nào không ngủ đi mà gửi wechat cho cậu? Đâu có giống thói quen của Con Cua đâu nhỉ?

Thịnh Vọng ngờ vực mở wechat, phát hiện không phải thông báo có người gửi tin nhắn mà là thông báo có người đã chấp nhận lời mời kết bạn của cậu.

Trên đầu khung đối thoại có thêm một người nữa, bên trong hiển thị “Bạn và . đã trở thành bạn tốt, có thể bắt đầu trò chuyện.”

Chapter
1 Chương 1: Giang Thiêm
2 Chương 2: Đả kích
3 Chương 3: Cuộc thi
4 Chương 4: Mục tiêu nhỏ
5 Chương 5: Chuyển nhà
6 Chương 6: Bắt người
7 Chương 7: Giấy nhớ
8 Chương 8: Lòng dạ hẹp hòi
9 Chương 9: Ăn cơm không trả tiền
10 Chương 10: Wechat
11 Chương 11: Bị ốm
12 Chương 12: Hòa hoãn
13 Chương 13: Đề tiếng Anh
14 Chương 14: Thống nhất khẩu cung
15 Chương 15: Mách lẻo
16 Chương 16: Con ma men
17 Chương 17: Nửa câu
18 Chương 18: Kiểm tra bài tập
19 Chương 19: Tôi sai rồi
20 Chương 20: Ôn tập
21 Chương 21: Vở tổng kết
22 Chương 22: Cụ Đinh
23 Chương 23: Phạt
24 Chương 24: Kinh Trập cuối hè
25 Chương 25: Lật thuyền
26 Chương 26: Ra mặt
27 Chương 27: Bức cung
28 Chương 28: Chán
29 Chương 29: Điểm thi
30 Chương 30: Đóng cửa
31 Chương 31: Thay đổi
32 Chương 32: Vắng họp
33 Chương 33: Ngông
34 Chương 34: Ngã rẽ
35 Chương 35: Giám sát
36 Chương 36: Thơ ấu
37 Chương 37: Cư trú
38 Chương 38: Hiểu lầm
39 Chương 39: Anh em
40 Chương 40: Xưng hô
41 Chương 41: Vinh dự
42 Chương 42: Ngứa đòn
43 Chương 43: Cược
44 Chương 44: Người lạ
45 Chương 45: Bướng như lừa
46 Chương 46: Nghỉ bệnh
47 Chương 47: Nhầm đường
48 Chương 48: Bàn bạc
49 Chương 49: Vi diệu
50 Chương 50: Quấy nhiễu
51 Chương 51: Tên trộm
52 Chương 52: Chuyển lớp
53 Chương 53: Liên hoan
54 Chương 54: Đường tắt
55 Chương 55: Lật lọng
56 Chương 56: Tác động mạnh
57 Chương 57: Xưng hô
58 Chương 58: Lưu đày
59 Chương 59: Chuyển lớp
60 Chương 60: Dao động
61 Chương 61
62 Chương 62
63 Chương 63
64 Chương 64
65 Chương 65
66 Chương 66
67 Chương 67
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70
71 Chương 71
72 Chương 72
73 Chương 73
74 Chương 74
75 Chương 75
76 Chương 76
77 Chương 77
78 Chương 78
79 Chương 79
80 Chương 80
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89
90 Chương 90
91 Chương 91
92 Chương 92
93 Chương 93
94 Chương 94
95 Chương 95
96 Chương 96
97 Chương 97
98 Chương 98
99 Chương 99
100 Chương 100
101 Chương 101
102 Chương 102
103 Chương 103
104 Chương 104
105 Chương 105
106 Chương 106
107 Chương 107
108 Chương 108
109 Chương 109
110 Chương 110
111 Chương 111
112 Chương 112
113 Chương 113: Phiên ngoại: Móc khóa
114 Chương 114: Tiểu kịch trường 1
115 Chương 115: Tiểu kịch trường 2
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: Giang Thiêm
2
Chương 2: Đả kích
3
Chương 3: Cuộc thi
4
Chương 4: Mục tiêu nhỏ
5
Chương 5: Chuyển nhà
6
Chương 6: Bắt người
7
Chương 7: Giấy nhớ
8
Chương 8: Lòng dạ hẹp hòi
9
Chương 9: Ăn cơm không trả tiền
10
Chương 10: Wechat
11
Chương 11: Bị ốm
12
Chương 12: Hòa hoãn
13
Chương 13: Đề tiếng Anh
14
Chương 14: Thống nhất khẩu cung
15
Chương 15: Mách lẻo
16
Chương 16: Con ma men
17
Chương 17: Nửa câu
18
Chương 18: Kiểm tra bài tập
19
Chương 19: Tôi sai rồi
20
Chương 20: Ôn tập
21
Chương 21: Vở tổng kết
22
Chương 22: Cụ Đinh
23
Chương 23: Phạt
24
Chương 24: Kinh Trập cuối hè
25
Chương 25: Lật thuyền
26
Chương 26: Ra mặt
27
Chương 27: Bức cung
28
Chương 28: Chán
29
Chương 29: Điểm thi
30
Chương 30: Đóng cửa
31
Chương 31: Thay đổi
32
Chương 32: Vắng họp
33
Chương 33: Ngông
34
Chương 34: Ngã rẽ
35
Chương 35: Giám sát
36
Chương 36: Thơ ấu
37
Chương 37: Cư trú
38
Chương 38: Hiểu lầm
39
Chương 39: Anh em
40
Chương 40: Xưng hô
41
Chương 41: Vinh dự
42
Chương 42: Ngứa đòn
43
Chương 43: Cược
44
Chương 44: Người lạ
45
Chương 45: Bướng như lừa
46
Chương 46: Nghỉ bệnh
47
Chương 47: Nhầm đường
48
Chương 48: Bàn bạc
49
Chương 49: Vi diệu
50
Chương 50: Quấy nhiễu
51
Chương 51: Tên trộm
52
Chương 52: Chuyển lớp
53
Chương 53: Liên hoan
54
Chương 54: Đường tắt
55
Chương 55: Lật lọng
56
Chương 56: Tác động mạnh
57
Chương 57: Xưng hô
58
Chương 58: Lưu đày
59
Chương 59: Chuyển lớp
60
Chương 60: Dao động
61
Chương 61
62
Chương 62
63
Chương 63
64
Chương 64
65
Chương 65
66
Chương 66
67
Chương 67
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70
71
Chương 71
72
Chương 72
73
Chương 73
74
Chương 74
75
Chương 75
76
Chương 76
77
Chương 77
78
Chương 78
79
Chương 79
80
Chương 80
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89
90
Chương 90
91
Chương 91
92
Chương 92
93
Chương 93
94
Chương 94
95
Chương 95
96
Chương 96
97
Chương 97
98
Chương 98
99
Chương 99
100
Chương 100
101
Chương 101
102
Chương 102
103
Chương 103
104
Chương 104
105
Chương 105
106
Chương 106
107
Chương 107
108
Chương 108
109
Chương 109
110
Chương 110
111
Chương 111
112
Chương 112
113
Chương 113: Phiên ngoại: Móc khóa
114
Chương 114: Tiểu kịch trường 1
115
Chương 115: Tiểu kịch trường 2