Chương 223: Mẹ con tương trợ

Editor: Dungpro

Đêm đen đặc, trăng bị mây đen đậy, sắc biển xanh thẳm, động vật biển hung dữ, sóng biển càng ầm ầm dọa người.

Thân hình đỏ rực như lửa phá tan đêm đen, soi sáng trái tim mọi người, rơi vào đáy mắt thâm sâu của mỗi người.

Vệ Tố ngồi xổm trên phiến lưng dài của động vật biển hung dữ, nhìn nữ nhân thình lình xuất hiện kia, bị rung động quên mất mình đang đứng ở đâu, lúc cảm thấy dưới chân từng trận lắc lư dữ dội, hắn mới giật mình hoàn hồn thì đã bị ném bay ra ngoài.

Cuồng phong đánh vào người vào mặt, kích thích miệng vết thương trên người đau đớn.

Một bàn tay ôm lấy thắt lưng của hắn kéo hắn lên, Vệ Tố ngửi được hương vị nhàn nhạt, trong lòng sinh Ra một loại cảm giác thân cận yêu thích.

Lúc tầm mắt hắn khôi phục bình thường, phát hiện mình đã bị đặt lên một tấm gỗ trôi nổi trên biển, trên lưng, tay và chóp mũi vẫn quanh quẩn hương vị đã đi xa kia.

Hắn không khỏi ngẩng đầu nhìn lại, áo đỏ như lửa, dung nhan tuyệt sắc như yêu nghiệt, trong tay nàng cầm một thanh trường thương, va chạm với răng sắc nhọn của động vật biển.

Ai có thể nghĩ đến thân thể mảnh khảnh, lại có sức mạnh lớn như vậy năng lượng, có thể lấy cứng đối cứng với động vật biển.

Trường thương Thủy Lung cầm  trong tay cũng không phải Thương Ngâm đầy đủ, mà là bán thành phẩm. Bên trong hơn phân nửa đề là những mảnh vỡ của Thương Ngâm mấy năm qua nàng tìm được để lắp ráp, các bộ phận còn lại vân không tìm được, được nàng tìm các bộ phận khác để thay thế.

Dù là như vậy, trường thương sắc bén cộng thêm nội lực của nàng, vẫn có thể một chiêu đánh nát răng động vật biển.

"Hống!" Động vật biển như chịu tổn thương lớn, gầm rú lăn lộn thân thể.

Đôi mắt màu lục sắc lạnh nhìn chằm chằm nữ tử áo đỏ trước mặt (lấy nó so sánh, nhân loại thực sự rất nhỏ), rõ ràng không lớn hơn cái răng nanh của nó là bao, lại khiến nó này sinh cảm giác nguy hiểm, giống như gặp được Hải vương dưới đáy biển sâu.

Loài thú đối với cảm giác nguy hiểm cực kì nhạy bén, đôi mắt to như cái lồng đèn của động vật biển chống lại ánh mắt Thủy Lung, thân thể vĩ đại lắc lư, sau đó đột nhiên lao xuống mắt biển.

"Hừ." Thủy Lung sao có thể để nó trốn thoát như vậy.

Bước chân hướng mặt nước đi xuống, sóng nước dữ dội dưới chân mở ra.

Một màn này rơi vào trong mắt đám người Vệ Tố, khiến hắn nghĩ với năng lực này, nhất định có thể đưa thuyền đến vùng biển bình thường.

Sóng nước này đương nhiên không thể làm tổ thương đến động vật biển, bóng người Thủy Lung đã biến mất tại chỗ, nhảy lên lưng động vật biển. Việc Nàng cũng giống Vệ Tố trước đó, chẳng qua so với hắn càng nhanh và chính xác hơn.

Nàng theo sống lưng leo lên đầu nó, nàng dùng không tới 3 giây.

Này vài giây cũng đủ để động vật biển đâm vào nước.

Sóng nước quay cuồng, bọn người A Oán loay hoay chuyển người để đứng vững trên mặt biển.

Một giây, hai giây, ba giây... Năm giây...

Lúc này, thời gian đối với đám người Vệ Tố trên mặt biển, trở nên đặc biệt lâu, bọn chũng đều gắt gao nhìn chằm chằm vào mặt biển đang yên sóng dần dần, lo lắng suy đoán tình huống phía dưới.

Ở vùng biển không gió sóng lặng xuống đặc biệt nhanh, lúc mặt biển chỉ còn một chút gợn sóng dần tan ra. Bỗng nhiên, một vũng máu đỏ tươi đang dần dần loang ra trên mặt biển, vũng màu lớn như vậy chắc chắn không thể chảy ra từ cơ thể người, nhưng mà không thể đảm bảo trong đó không có máu người.

"Mau tránh ra!" Cơ Nhi trên trời kêu lên.

Theo độ cao của bé lúc này nhìn xuống, có thể thấy một bóng đen vĩ đại đang tiến sát gần mặt biển, vừa đúng chỗ đám người A Oán đang đứng.

A Oán không chút do dự lựa chọn một phương hướng đạp mặt nước rời đi, Vệ Tố ngẩn ra nhưng cũng không chậm bay đi, Bạch Hổ bốn chân vẽ hoa trên mặt nước, đến như Lý Anh và hộ vệ thấy động tác của mọi người, cũng lập tức dùng khinh công đạp nước, nhưng họ không thể đứng vững trên mặt nước, một khi dừng lại sẽ chìm nửa người vào trong nước.

Rầm!

Một cái miệng thú vĩ đại chạy ra khỏi mặt biển.

Lần này cũng không nuốt người, động vật biển không chút do dự, cái đuôi cũng chồi ra khỏi mặt biển, không ngừng điên cuồng đập nước, tạo ra từng trận sóng biển dữ dội.

Nó đã điên cuồng!

Điểm này, mọi người căn cứ vào động tác của nó có thể nhìn ra được.

Thủy Lung Đâu?

Sau khi mọi người chạy đến nơi an toàn mới nhớ ra vấn đề này, nghĩ xem nữ nhân áo đỏ kia đã đi nơi nào.

Chẳng lẽ động vật biển này ăn luôn sao?

Chỉ có A Oán và Cơ Nhi tuyệt đối tin tưởng Thủy Lung, chúng tin tưởng mẫu thân nhất định không sao, mẫu thân bọn hắn được xưng là người của Nam Hải Long Vương, làm sao có thể gặp chuyện không may trên biển, một con rệp nho nhỏ làm sao có thể ăn được mẫu thân chúng! (D: hẳn là con rệp nho nhỏ =))

Động vật biển vĩ đại hung dữ đã bị hai đứa bé gọi là con rệp nho nhỏ.

Hai đứa bé hình như đã quên, lúc trước thiếu chút nữa đã bị con rệp nho nhỏ này ăn thịt.

"Cơ Nhi!" A Oán dùng nội lực kêu lên.

Cơ Nhi cũng chú ý thấy, động vật biển điên cuồng kia vẫn nhớ đến Cơ Nhi, dù sao cũng muốn giết cá nhân, vậy thì đuổi giết đưuá bé khiến nó tổn thương sâu nhất. Nó đột nhiên từ trong biển nhảy dựng lên, ước chừng nhảy cao hơn mười thước, tốc độ lại cực nhanh, đem theo một trận gió đầy mùi hôi thối cắn đến chỗ Cơ Nhi.

Lúc này toàn bộ thân thể nó bại lộ trong tầm mắt của mọi người.

Một rắn biển quái vật.

Lần nữa đối mặt với sự tập kích của rắn biển, vẻ mặt Cơ Nhi vô cùng trấn định.

So tốc độ với một đứa bé trong không trung? Đừng nói giỡn! Huống chi mẫu thân còn ở đây, mẫu thân sẽ không để hắn bị ăn luôn!

"Hống - - hu!" Giữa không trung, trong cổ họng động vật biển bỗng nhiên gầm rú ra một luồng âm thanh sắc bén.

Bây giờ mọi người cực kỳ thông minh bưng kín lỗ tai, nhưng trong đầu vẫn đầy tiếng ong ong, thấy động vật biển giữa không trung mất đinh sinh mạng và tiếng kêu, thân thể vô lực rơi xuống.

Bởi vì nhìn vào bụng nó, mấy người mới thấy bụng nó mở ra một vết thương lớn, nữ tử toàn thân không biết áo đỏ hay bị máu nhuộm đỏ, một tay cầm thương, một tay cầm một khối lớn cỡ nửa bàn tay xanh đậm.

Ầm ầm!.

Ầm ầm!

Động vật biển hoàn toàn rơi xuống, Thủy Lung cũng một lần nữa đứng trên mặt biển.

"Đi." Thủy Lung đi tới bên người A Oán, Trường thương trong tay thu ngắn lại, treo vào bên eo, dùng cánh tay ôm lấy A Oán, một đường lao đi.

Ánh mắt Vệ Tố âm u âm u nhìn bóng lưng nàng.

Nơi này là vùng biển không gió, với thực lực của hắn, chỉ cần dùng khinh công thì việc ra ngoài cũng không khó, nhưng mấy người kia thì không được.

Nàng sẽ trở về cứu bọn họ sao?

Vệ Tố nhíu mày, cho dù nữ nhân này nội lực hùng hậu, bản lĩnh cao cường, những cứ đi qua đi lại như vậy cũng mất rất nhiều công sức, cho dù nàng có tâm cứu giúp, một buổi tối cũng không cách nào cứu được hết một nhóm người.

Rất nhanh hắn liền biết mình suy nghĩ nhiều, bởi vì xa có có một bóng thuyền đang dần dần xuất hiện trong tầm mắt.

Nơi này là vùng biển không gió, không thể giong buồm, thuyền này là dựa vào sức người và sức vật để chạy, có thể thấy người trong thuyền không ít.

Con thuyền xuất hiện, cho đám người Lý Anh hi vọng, cả đám đều theo hướng con thuyền bay đến.

Một động vật biển có bao nhiêu máu? Chỉ có thể nói là rất nhiều rất nhiều, mùi máu tươi đậm đặc như vậy, không biết sẽ đưa đến bao nhiêu quái vật, một phút họ cũng không muốn ở đây.

Trên thuyền đã có người cầm khăn mặt, nước sạch và hoa quả các loại nghênh đón.

"Tiểu chủ tử, các ngươi không sao chứ?"

"Ai ôi, tiểu bảo bối của chúng ta, mau mau, tới uống nước, môi cũng khô cả rồi."

"Khăn mặt, mau lau đi, chịu khổ rồi?"

Mọi người ngươi liếc mắt ta một câu ngươi một câu xum xeo quanh hai đứa bé, thể hiện sự quan tâm. Trận này khiến đám người Vệ Tố mới đuổi đến trợn mắt há mồm, trong lòng rốt cục cũng hiểu rõ, hóa ra là người thân của hai đứa bé, xem ra là chủ trương đến tìm chúng.

Kia... Nữ tử áo đỏ này có quan hệ gì với chúng? Tỷ tỷ sao? Mấy người nhìn Thủy Lung, suy đoán.

Ánh mắt Vệ Tố không ngừng đánh giá Thủy Lung, càng nhìn càng thấy quen thuộc, giống như đã từng gặp ở nơi nào đó, lại như chưa từng gặp qua. Dù sao với gương mặt như vậy, ai gặp qua cũng không thể quên được. 

"Hu hu hu, nương!"

"Nương, nương!"

Hai đứa bé đẩy đám hán tử thô lỗ xung quanh ra, nước mắt ròng ròng chạy tới chỗ Thủy Lung.

Hình tượng này làm đám người Vệ Tố và Lý Anh sợ hãi, trợn mắt há hốc mồm nhìn chúng, thiếu chút nữa bị hai bé doạn điên rồi, hoặc là bị quỷ nhập vào người rồi.

Thủy Lung không nói gì nhìn hai đứa mỗi đứa ôm một chân mình, đưa vật trong tay cho người khác, sau đó một bàn tay xoa đầu bé, khẽ nói: "Hiện tại mới biết sợ? Lúc chạy đi sao không biết sợ?"

A Oán lấy vạt áo Thủy Lung lau nước mắt, sau đó bị mùi máu tươi gay mũi kích thích, muốn vứt bỏ lại không nỡ, cứ nắm như vậy không rời, ngẩng đầu nói: "Chúng ta nhớ mẫu thân và phụ thân." Giọng nói trong veo mềm mại, một đám hán tử xung quanh nghe vậy ôm ngực muốn hét lên.

Thủy Lung vỗ lên đầu bé, "Đừng giả bộ ham chơi với ta."

Cơ Nhi lôi kéo quần áo của nàng, hấp dẫn lực chú ý của nàng, "Thật sự, thật sự, chúng ta nhớ mẫu thân và phụ thân, muốn đi cùng mẫu thân!"

"Nương, chúng ta đã rất lợi hại, so với bọn họ, bọn họ..." Ngón tay nho nhỏ của A Oán chỉ vào một đám hán tử thô lỗ, chỉ một vòng lại thấy chưa đủ, lại chỉ hướng Lý Anh và hộ vệ, "Đều lợi hại hơn nha...!"

Dáng người nho nhỏ, vẻ mặt nghiêm túc, giọng nói thật thà.

Cho dù là bị tiểu tử kia hung hăng đả kích, đoàn hán tử này vẫn không giận được, manh a! manh a!

"Bọn họ có thể giúp nương, chúng ta cũng có thể giúp nương!" Cơ Nhi cũng nói theo, đôi mắt sau khi bị nước mắt tẩy qua, giống như giọt nước đọng lại sau cơn mưa, "Nương, chúng ta muốn đi theo các ngươi, không muốn trốn tránh..."

Chúng còn rất nhỏ, rất nhiều chuyện không hiểu, lại vì trưởng thành sớm mà lại hiểu được rất nhiều.

So với bạn đồng trang lứa chúng hiểu chuyện hơn rất nhiều, lại thông minh, ổn trọng hơn rất nhiều, một số phương diện có thể so với người trưởng thành. Nhưng chung quy chúng vẫn là trẻ con, nội tâm mẫn cảm, quật cường bướng bỉnh, khát vọng được cùng cha mẹ thân thiết ấm áp, hơn nữa thân là nam hài tử, không muốn bị bảo hộ ở sau lưng.

Cái gọi là nghé con mới đẻ không sợ hổ chính là thế này, tuy nhiên loại tính tình này rất dễ gây chuyện nguy hiểm, nhưng rất nhiều người trưởng thành đều đã bị kích thích không dừng lại được, có dũng khí quyết chí tiến lên.

Thủy Lung nhìn hai tiểu gia hỏa, ngũ quan xinh xắn mơ hồ đều có bóng dáng của nàng và Trưởng Tôn Vinh Cực, chỉnh thể lại không giống ai, đây là phong cách diện mạo của riêng chúng.

"Được” Thủy Lung bất đắc dĩ đưa tay lau nước mắt cho chúng.

Nàng lần đầu làm mẹ, chỉ với những kinh nghiệm học qua lý luận và cảm tình với chúng, thật sự cũng không biết làm thế nào cho tốt. Nếu chúng muốn như vậy, vậy thì để chúng làm như vậy đi.

Nàng không ở chung với con, có lẽ đã phạm sai lầm, cũng không thể yếu đuối không cách nào tự quyết định được.

Nếu chúng lựa chọn sai, có thể nhớ rõ bài học mà sửa lại. Nếu như ngay cả dũng khí lựa chọn và quyết tâm cũng không có, đó mới là vô dụng.

A Oán và Cơ Nhi nhận được đáp án của nàng, lúc này mặt mày hớn hở, kéo tay nàng áp lên má cọ cọ, bộ dáng trẻ con kia muốn có bao nhiêu đáng yêu liền có bấy nhiêu, ai nhìn cũng cảm thấy chúng là những đứa bé được cung chiều vô lo vô nghĩ.

Lý Anh ngẩng đầu nhìn trời không nói gì. Đây là hai đứa bé mà hắn từng biết sao!

Vệ Tố cũng thấy cực kỳ kinh ngạc, nhưng mà hắn càng thêm hâm mộ ghen tỵ.

Hắn chưa từng có cha mẹ yêu thương như vậy, cho dù là cha nuôi hay mẹ nuôi, họ đều chưa từng ôn nhu với hắn như vậy, lại càng không vuốt ve đầu hắn, vui đùa ầm ĩ với hắn.

"Được, đi thay quần áo trước đi." Thủy Lung vỗ vỗ đầu haiDiendan///le./,quy/d,,on bé, "Các ngươi không chê bẩn, ta còn ngại thối đó."

Chống lại ánh mắt trêu đùa của nàng, A Oán và Cơ Nhi đều đỏ mặt.

Bởi vì thấy Thủy Lung cao hứng, lại sống sót sau tai nạn, chúng lập tức quên tình huống đã trải qua, hiện giờ bị Thủy Lung làm rõ, mới phát hiện bản thân hiện giờ rất thối và rất bẩn, may mắn bộ quần áo trên người chúng là vải dệt đặc biệt, không thấm nước cũng không dễ bị bẩn, nhìn qua mới không quá chật vật.

Nhưng mà bị mấy lần nước biển ngấm vào, cho dù là chất liệu đặc biệt, trong người chúng cũng bị ướt, ẩm ướt dinh dính vô cùng không thoải mái.

“A Oán Thiếu chủ, Cơ Thiếu chủ, nước và quần áo đã chuẩn bị sẵn, mời đi bên này." Lục Quyển đi tới, nói với hai đứa bé.

"Mẫu thân, cùng nhau tắm, cùng nhau tắm thôi ~" A Oán lôi kéo tay Thủy Lung, làm nũng.

Cơ Nhi cũng lôi kéo tay còn lại của nàng, sức lực nho nho không thể lung lay được Thủy Lung, nhưng mà Thủy Lung đúng là không nỡ cự tuyệt, nhưng không cự tuyệt cũng nói một câu, "Không sợ phụ thân các ngươi biết?"

Thân thể hai đứa bé cứng đờ, Cơ Nhi nhanh chóng nói: "Hừ, người nào sợ hắn chứ."

"Ta có nói các ngươi sợ hắn sao?" Thủy Lung chậm rì rì nói.

A Oán chu môi, tiếp tục làm nũng, "Nhi tử biết mẫu thân tốt nhất, đây là mẫu tử chúng ta cùng tương trợ, mẫu thân sẽ không đen chuyện mày nói với phụ thân."

Nếu bị phụ thân biết bọn hắn cùng mẫu thân đồng khởi tắm rửa sạch sẻ mà nói, bọn hắn tuyệt đối sẽ bị phụ thân luân bạch bạch!

"Ai biết được." Thủy Lung không có cho hắn đáp án chính xác.

Con mèo lớn thú vị, mèo nhỏ cũng khơi dậy thú vi không kém.

Thủy Lung cười nhìn vẻ mặt do dự của hai đứa bé, Gọi một người lên nói: "Sắp xếp cho họ."

Lời nàng chính là nói đám người Vệ Tố.

"Ngoao!" Bạch Hổ chạy đến bên người Thủy Lung, lấy cái đầu vĩ đại dụi dụi lên người nàng. Đại chủ nhân, sao ngươi có thể quên ta, sao lại có thể!

"Phốc." Thủy Lung vừa thấy biểu hiện của Bạch Hổ bèn bật cười.

Toàn thân Bạch Hổ xinh đẹp oai hùng, lông mượt đã ướt chèm nhẹp rũ xuống, may mắn dáng người nó vẫn tốt, dù cho không có da lông trang sức sẽ không có vẻ gầy yếu khó coi, nhưng mà sao lão hổ lại chật vật như vậy, bộ dạng quỷ quái này của nó thật anh tuấn nha, sự tương phản khi nó chật vật thế này lại càng lớn, có vẻ đặc biệt thú vị.

"Lục Quyển, mang Bạch Đế xuống xử lí." Nói thế nào thì cũng cùng họ với nàng, lại là bạn chơi của chồng con nàng, đương nhiên không thể thất lễ rồi.

"Được." Lục Quyển cười cầm khăn lông lớn lau cho Bạch Đế.

Trong bóng đêm ở vùng biển không gió, chiến thuyền vĩ đại chầm chậm rời đi.

Thủy Lung mang theo lưỡng tiểu hài tử vào nàng cư trú trong phòng, tắm rửa trong gian bày đặt nước ấm, cũng không có phóng mãn một cái thùng tắm, chỉ là cái lũ lụt bồn, bên cạnh bày đặt khăn.

Bởi vì tìm kiếm hai con gần 1 tháng trên biển, Thủy Lung cũng không có thời gian và tâm tư đi hưởng thụ vật chất, hiện giờ nước sạch trữ trên thuyền cũng không còn nhiều, không thể tùy tiện dùng.

Hai đứa bé thấy vậy cũng không có gì bất mãn, lúc Thủy Lung bảo chúng cởi quần áo ra, lộ ra thân thể hai cậu bé con, từ trên xuống dưới giống nhau như đúc.

Nếu lúc này có bọn người Vệ Tố ở đây, nhất định sẽ kinh ngạc, Vệ Tố tự nhận lần đầu biết yêu càng ảm đạm thương tâm.

Bởi vì thân dưới của hai đứa bé giống nhau như đúc, đều có một con chim nhỏ.

Đây là hai đứa con trai!

"Qua đây." Thủy Lung cầm lấy hộp xà phòng nhỏ đặt ở một bên, để hai đứa bé thay nhau xoa lên người, thấy hai bé thỏa mãn híp mắt, vẻ mặt kia khiến nàng nhớ đến Trưởng Tôn Vinh Cực, nhớ rõ lúc nàng gội đầu cho hắn, hắn cũng có vẻ mặt này.

"Thật không hổ là cha con." Thủy Lung khẽ cười một tiếng, nói với hai bé: "Được rồi, tự mình rửa tay."

A Oán và Cơ Nhi cùng bĩu môi, xem ra vẫn chưa đủ, A Oán vừa định nói gì, Cơ Nhi kéo tay hắn lắc đầu, giọng nói trong trẻo vang lên: "Trên người nương cũng  bẩn, không cần làm phiền mẫu thân."

Thủy Lung chợt nhíu mày, cố ý nói: "Vẫn là A Oán hiếu thuận với mẫu thân."

A Oán một bên chu miệng, "Nương, người gọi sai, con mới là A Oán!"

"Hừ hừ." Thủy Lung hừ cười, cốc lên đầu bé, "Người khác nhận không ra các ngươi, ta không nhận ra sao?"

Thực sự là A Oán sinh trước, Cơ Nhi sinh sau, cho dù hai đứa bé đổi quần áo thế nào, nàng vẫn có thể nhận ra, Trưởng Tôn Vinh Cực cũng vậy, chẳng qua Trưởng Tôn Vinh Cực sẽ không để tâm, sẽ dựa theo cách chúng mặc quần áo để gọi tên.

"Mặc kệ, mặc kệ, hôm nay ta mới đúng A Oán, hắn là Cơ Nhi!" A Oán tùy hứng nói.

"Được rồi." Thủy Lung không tranh với chúng, cầm khăn lau người cho chúng, "Gọi các người không lúc không mặc quần áo thế này, cho nên ta gọi sai cũng có thể tha thứ."

"Uh`m hừ ~" A Oán gật gật đầu, nâng cánh tay lên để Thủy Lung thuận tiện tắm cho, rụt rè nói: "Nhìn thái độ nhận sai thành tâm như vậy, con liền tha thứ cho mẫu thân."

"Thật sự thật cám ơn sự khoan dung đại lượng của ngươi rồi." Thủy Lung nhéo nhéo khuôn mặt hắn.

A Oán hơi cong môi một cái, nhưng mà Thủy Lung nhéo nhéo khiến cho nụ cười của bé hơi biến dạng, nửa điểm rụt rè quý khí cũng không có, chỉ khiến người ta thấy đáng yêu muốn cười mà ôm lấy.

A Oán nhanh nhảu nói: "Không cần cảm tạ, ai kêu người là mẫu thân của con chứ."

"Nương, nương, lau cho con!" Cơ Nhi đợi một hồi, thấy Thủy Lung và A Oán đùa giỡn vui vẻ, bé không chịu thiệt thòi đi đến.

"Ta thiếu của các ngươi sao." Ngay cả tên “đại miêu” kia cũng không được nàng phục vụ trọn gói như vậy, cũng chỉ có hai tiểu gia hỏa này để nàng đi đến bước này. Nàng cười cười để A Oán đi lau tóc, Thủy Lung lại cầm khăn lau người cho Cơ Nhi, hỏi: "Sau khi xuống núi gặp phải chuyện gì, mau nói cho nuong nghe một chút."

A Oán và Cơ Nhi lập tức đem những chuyện xảy ra hơn một tháng qua kể cho Thủy Lung nghe, lúc nói đến những chuyện thú vị, và việc mình thể hiện uy phong thế nào, ánh mắt chúng sẽ đặc biệt lạnh, trên mặt không thể hiện rõ nhưng lại kích thích người ta hỏi chuyện của chúng.

Sau khi nhận được lời khen của Thủy Lung, hai đứa bé như giành được bánh ngọt yêu thích, cười đến đặc biệt thỏa mãn.

Ngoài cửa Lục Quyển đưa nước ấm tới, nghe thấy bên trong vọng ra từng tràng cười giòn tan, khóe miệng cũng không nhịn được cong lên. Bỗng nhiên chú ý thấy chỗ rẽ phía trước có một bóng người đứng, một cậu bé choai choai, mặc trường bào màu đen rộng, tóc rối tung không buộc lên.

Đứa nhỏ này...

Lục Quyển nhớ đến cậu bé lên thuyền cùng hai thiếu chủ, lúc mới nhìn thấy hắn trên sàn tàu, nàng bị ngạc nhiên một hồi, nghĩ thầm rằng hai thiếu chủ sao có thể ở cùng với đứa bé này, có phải bị đối phương lừa hay không.

Hình tượng của Vệ Tố lúc lên thuyền thực sự quá lạnh lùng, diện mạo của cậu ta vốn nguy hiểm, vừa mới trải qua một cuộc chém giết kích thích, giữa trán lệ khí tràn đầy, trên mặt và thân thể đều là máu, nhìn rất giống sát thần hắc ám.

Tuy nhiên, nhìn chiều cao của cậu, vẫn không lớn giống như một sát thần.

Nhưng điều này khiến cho những người gặp hắn đều xa lánh - - còn nhỏ mà đã có lệ khí như vậy, lớn lên còn ra sao nữa?

Hiện giờ, đứa bé choai choai này rửa mặt, mặc quần áo sang trọng, tay áo và vạt áo cũng quá dài, ngược lại khiến cậu có vài phần bé nhỏ, sắc mặt tái nhợt khiến cho ngũ quan càng rõ ràng. Lúc này, mặt mày hắn buông xuống, môi hơi hơi nhếch lên, nhìn vào phòng, cũng không biết suy nghĩ gì.

Lục Quyển chỉ cảm thấy đưa bé này có vài phần yếu ớt.

Lúc này Vệ Tố cũng phát hiện ra Lục Quyển, hắn nhìn nàng một cái, không nói một câu xoay người rời đi.

Lục Quyển há mồm, không biết nói gì, Bóng lưng Vệ Tố đã biến mất.

Kẽo kẹt.

Cánh cửa trước mắt nàng bị mở ra, hai đứa bé đã tắm rửa sạch sẽ bước ra, trên người khoác áo khoác, trong tay lại ôm một chồng quần áo trong nho nhỏ.

"A Oán thiếu chủ, Cơ Nhi Thiếu chủ." Lục Quyển lập tức chào hỏi chúng.

"Uh`m." A Oán gật gật đầu, nói với nàng: "Cho chúng ta một chậu nước, chúng ta muốn giặt quần áo."

Cơ Nhi nói theo: "Không cần nhiều, quần áo của chúng ta rất nhỏ."  (D: Mình bị yêu hai con mèo nhỏ này quá)

Lục quyển kinh ngạc nhìn hai đứa bé, vội vàng nói: "Y phục để chúng ta giặt là được, đâu có lí để chủ tử tự giặt quần áo..."

A Oán không đợi nàng nói chuyện liền ngắt lời, "Không cần, quần áo của chúng ta thì tự chúng ta giặt!"

Cơ Nhi cũng nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt nhìn Lục Quyển mang theo kháng cự.

Lục Quyển dường như hiểu rõ, căn bản là chúng ghét bỏ bọn họ đi! Nghĩ đến Thủy Lung lúc ở Nam Vân thành kia, nàng cũng tự tay giặt quần áo, không cho người khác động tay, hai tiểu gia hỏa trước mắt này cũng như vậy.

Đúng là cha mẹ nào sinh con như vậy, thói quen cũng quá giống nhau rồi.

"Được. Để tiểu nhân đưa nước nóng vào, sau đó sẽ đem nước cho chủ tử giặt." Lục Quyển bưng nước vào trong phòng Thủy Lung.

Lúc Thủy Lung tắm rửa sạch sẽ, A Oán và Cơ Nhi cũng đã giặt xong quần áo, thuyền của họ cũng đi ra khỏi vùng biển không gió.

Trên sàn tàu đặt mấy cái bàn, trên bàn cũng đặt thức ăn phong phú, nhất là trên mặt biển như vậy, càng thêm đặc sắc.

"Đây là để làm chi?" Thủy Lung tùy tiện kéo một cái ghế ngồi xuống, hai đứa bé vội vàng ngồi xuống bên người nàng, giống như Tả Hữu Hộ Pháp, khiến người ta thấy buồn cười.

"Ha ha." Thuyền viên Trương Hổ nói: "Lão Đại, hôm nay là lần đầu tiên chúng ta gặp hai vị Thiếu chủ, đương nhiên muốn chúc mừng một phen, mọi người nói đúng không?" Hắn nhìn mọi người chung quanh.

"Vâng, đúng!" Một đám người ồn ào.

Thủy Lung đối thuyền viên luôn luôn phóng túng, trên thuyền có quy củ trên thuyền, chỉ cần không quá đáng thì mọi người đều là bằng.

Lúc đầu, người trên thuyền cực kỳ câu thúc kính sợ Thủy Lung, trải qua mấy năm vẫn kính sợ như cũ chẳng qua càng thêm kính yêu mà thôi, ở chung cũng bình tĩnh rất nhiều, ít nhất cũng không ngơ ngơ ngẩn ngẩn trước mặt nàng nữa.

Tuy nhiên, trước mắt đa phần mọi người vẫn không dám tùy tiện ngẩng đầu nhìn thẳng vào Thủy Lung.

"Ta thấy là các ngươi muốn uống rượu thôi." Thủy Lung cũng không tức giận, cũng trêu đùa bọn họ một chút. Quay đầu nhéo nhéo khuôn mặt hai đứa bé, thấy vẻ mặt bọn họ lạnh nhạt tự phụ, đáy lòng có một dòng tâm tư trêu đùa xuất hiện, muốn phá tan vẻ đứng đắn này của hai đứa bé. 

"Ai." Nàng bỗng nhiên lý giải được ở hiện đại cha mẹ vì sao đều thích trêu đùa con cái, bây giờ nàng cũng bị kích thích không khác gì. Nhìn về phía mọi người chung quanh liếc mắt một cái, hơi cong môi một cái, lộ ra vẻ mặt tùy ý lại lười biếng, "Hôm nay của các ngươi thực vất vả, liền tha cho các ngươi một đêm, hôm nay tùy các ngươi uống, nhưng mà nếu là ngày mai dậy không nổi, trì hoãn công việc..."

"Ha ha hắc, yên tâm yên tâm, tuyệt đối không." Trương Hổ nhìn Thủy Lung liếc mắt một cái, liền không chịu nổi cúi đầu, nghĩ thầm, bình thường lão Đại không cười còn tốt, bây giờ nàng cười như vậy có mấy nam nhân chịu được chứ.

Trên thuyền không có mấy phụ nhân, lại mỗi ngày đối mặt lão Đại tuyệt thế mỹ nhân, như vậy bọn họ làm sao chịu được qua ngày chứ!

"Các ngươi ngồi đi." Thủy Lung mặc bọn hắn náo loạn, ngẩng đầu nhìn về phía mấy người Lý Anh và Vệ Tố, tùy ý nói.

Lý Anh và hộ vệ không dám ngồi, Vệ Tố nhìn nàng một cái, từ từ ngồi xuống, mấp máy môi cứng ngắc nói: "Chào Bá mẫu..."

Tuổi của Thủy Lung bây giờ cũng không nhỏ, chẳng qua nhìn lại cực kì trẻ tuổi, dáng vẻ cũng chỉ chừng hai mươi, một tiếng “bá mẫu” này Vệ Tố gọi không được tự nhiên, Lý Anh và hộ vệ đứng đằng sau cũng căng thẳng.

"Hô hô." Thủy Lung cười to, nói với Vệ Tố: "Người không biết ngeh ngươi gọi như vậy hẳn là trầm trồ khen ngợi."

Ngôn từ tiêu sái, giọng điệu ôn hòa, Thủy Lung khiến Vệ Tố thấy thoải mái hơn, hắn không khỏi cũng chậm rãi trầm tĩnh lại, nói: "Ta gọi Người là dì Bạch đi?"

"Cứ tùy ngươi đi." Thủy Lung khoát tay, đưa tay lấy đĩa điểm tâm hai đứa bé thích nhất đặt xuống trước mặt chúng.

A Oán và Cơ Nhi mắt sáng lên, cùng đưa tay nhận, lại hướng Thủy Lung tươi cười.

Thủy Lung cũng không tự chủ cong khóe miệng, nói với bọn họ: "Không cần cái gì cũng học theo phụ thân các ngươi."

Mỗi bé trai đều sùng kính và học theo cha mình, sẽ không tự giác học theo hành động của cha mẹ, cũng uy phong như dáng vẻ phụ thân.

A Oán cùng Cơ Nhi cũng không ngoại lệ, mặc kệ là mặt lạnh nhạt, hay là giọng nói kiêu ngạo, đều giống y hệt Trưởng Tôn Vinh Cực, chỉ là không được thâm sâu như Trưởng Tôn Vinh Cực, da mặt cũng không dày như hắn mà thôi

Hai bé trời sinh thích ăn đồ ngọt, hay là không tự giác học tập cha mẹ, đối với đồ ngọt nhất kiến chung tình. Lại cứ thấy cha mẹ ăn đồ ngọt, ngayc ả Thủy Lung không lấy cho chúng, chúng cũng thể hiện sự yêu thích.

Nếu nói Trưởng Tôn Vinh Cực có thể giả vờ khiến người ngoài không nhận ra hắn thích cái gì, thì hai đứa bé vẫn chưa thể làm được như vậy.

Chúng cười đến hai mắt cong cong, ánh mắt lấp lánh, tất cả đều làm lộ ra tâm tư bọn hắn.

"Học phụ thân cái gì?" A Oán nuốt điểm tâm vào miệng mới hỏi.

"Xinh đẹp, Kiêu ngạo." Thủy Lung nói.

A Oán nghiêng đầu, suy nghĩ một hồi, quay đầu nghiêm túc nói với Cơ Nhi: "Ta biết, mẫu thân nói ta kiêu ngạo, Cơ Nhi xinh đẹp."

"Ngươi mới xinh xắn yếu ớt! Ngươi xinh xắn yếu ớt nhất!" Cơ Nhi cầm một khối điểm tâm, nhét đầy miệng A Oán.

"Ưm ưm, Cơ Nhi phải ôn nhu, ôn nhu!" A Oán ậm ừ nói không rõ.

Lưỡng đứa bé thoáng chống đã nháo loạn, chỉ vì một vấn đề ngây thơ, tự mình nháo không tính, còn kéo cả Thủy Lung vào, hỏi nàng tới cùng là ai đúng ai sai.

Đối mặt với tình huống như vậy, Thủy Lung không chút hoang mang tham dự, lại ai cũng không giúp, ngược khiến chúng liên thủ lại với nhau, cùng đối phó với địch nhận mới - - nương của chúng!

Người chung quanh thấy một màn như vậy đều lộ ra ý cười.

Trương Hổ lặng lẽ cảm thán, "Ai ~ thấy một màn như vậy, bỗng nhiên có dũng khí lập tức trở về tìm nữ nhân, sinh một đám trẻ con."

Người bên cạnh lập tức đả kích hắn, "Chỉ dựa vào ngươi? Sinh ra được đứa bé xinh đẹp thông minh như thiếu chủ sao? Đừng vọng tưởng, trẻ con là ác ma, giống Thiếu chủ nhu thuận như vậy, chỉ có chủ tử mới sinh dưỡng được thôi!"

Lý Anh đang gặm thịt, cảm thán trong lòng: Các ngươi chưa gặp thời điểm thực sự là ác ma của chúng, nếu các ngươi thấy được, các ngươi sẽ phát hiện đứa bé ác ma tong miệng các người, thực sự có bao nhiêu ngây thơ đáng yêu.

Hộ vệ một mực yên lặng đứng sau Vệ Tố lặng lẽ nhìn Diendan///le./,quy/d,,on chủ tử của mình.

Hôm nay chủ tử rất kỳ quái, hắn chưa từng thấy vẻ mặt cảm xúc như vậy của chủ tử, thậm chí ngay cả nói cũng không nói.

"Nếu ta cũng có mẫu thân, có phải cũng được như vậy hay không?" Vệ Tố nhìn hình ảnh mẹ con chơi đùa vui vẻ ấm áp, bỗng nhiên cảm thấy trái tim hơi hơi **, yết hầu cũng ngứa ngáy, ăn vào miệng cũng nếm không ra hương vị, " Mẫu thân của Bản công tử, nhất định rất tốt, rất lợi hại, lại cực kỳ ôn nhu, cũng như nàng..."

Chỉ là càng muốn, Trong trong lòng Vệ Tố lại càng khổ sở, nhìn hình ảnh trước mắt thấy cực kì khó chịu, lại không nỡ rời đi.

"Mẫu thân, mẫu thân, mang chúng ta đi cùng, có được hay không?"

"Ừ, chúng ta muốn đi xem, chúng ta chưa từng được đi những nơi khác!"

Hai đứa bé bỗng nhiên làm nũng, nghe thấy giọng chúng mọi người không khỏi dừng lại nhìn sang.

Thủy Lung nói: "Lúc trước không phải còn muốn ở bên cha mẹ sao? Phụ thân các ngươi còn ở Nam Vân Thành."

Cơ Nhi nói: "Có thể để phụ thân tới tìm chúng ta nha, chúng ta muốn đi theo bên người cha mẹ, không phải đơn độc một mình...!"

"Không sai, để cho phụ thân tới tìm chúng ta! Thân là nam nhân, không nên để cho thê nhi chịu khổ!" A Oán nghiêm trang nói.

Hai người khiến cho những người lớn xung quanh không khỏi buồn cười.

"Hội biển cá rồng lẫn lộn, các ngươi đi không sợ bị bọn buôn người lừa bán sao?" Thủy Lung cười nói.

Hai bé cùng lộ ra ánh mắt khinh bỉ, lấy cái lí do lừa gạt trẻ em này, là khinh thường bọn hắn sao? Quá đáng giận!

"Mẫu thân, cùng đi có được hay không, nếu không mẫu thân yên tâm để người khác đưa chúng ta tới Nam Vân thành sao?" A Oán tiếp tục làm nũng.

Cơ Nhi cũng dùng ánh mắt ngập nước nhìn Thủy Lung.

Hai đứa bé bình thường không làm nũng, một khi làm nũng lại cực kì có uy lực

Thủy Lung vẫn bất vi như cũ, "Ta có thể tự đưa các ngươi về."

"Như vậy hội biển mẫu thân cũng không thể tham gia, rất đáng tiếc! Chúng ta tuyệt đối làm không ảnh hưởng công việc của mẫu thân!" Cơ Nhi nghiêm trang.

A Oán bỗng nhiên u oán nhìn Thủy Lung chằm chằm, dùng ngón tay nho nhỏ chỉ vào Thủy Lung, tư thế và vẻ mặt thật giống như hoàng hoa khuê nữ bị làm bẩn trong sạch, "Mẫu thân, người hơi quá đáng! Ngươi đùa chúng ta còn chưa đủ sao, người đây là muốn chúng ta khóc sao!?"

"Đứa trẻ thông minh." Thủy Lung gõ một cái lên gáy bé, lười biếng nói: "Nếu ngươi thực sự khóc cho ta nhìn, nói không chừng ta còn đáp ứng."

"..." A Oán chớp chớp mắt, giống như đang suy tính thiệt hơn.

"Lão Đại, thực sự mang hai tiểu thiếu chủ đi cũng không sao. Dù sao tất cả mọi người hợp tác, lấy lão Đại làm chủ, chỉ cần Thiếu chủ luôn ở bên cạnh ngài, nhất định sẽ không có nguy hiểm gì." Ai ôi, vẻ mặt hai đứa bé làm nũng, trái tim lão đại hẳn đã mềm nhũn, lão Đại còn có thể bình tĩnh như vậy, thực cứng rắn nha.

"Nương, ngườii không tin tưởng bảo vệ được chúng ta sao?" A Oán lôi kéo Thủy Lung thủ, nói: "Vậy đổi lại chúng ta bảo vệ mẫu thân."

Thủy Lung bị câu nói kia của chúng đả kích triệt để, "Người mới được cứu không có tư cách nói lời này."

Vẻ mặt A Oán và Cơ Nhi buồn bực.

"Được, buổi tối ăn ít đồ ngọt thôi, chờ thuyền cập bến nói sau." Thủy Lung cười cười, xoa xoa đầu hai đứa bé.

Hai đứa bé hiểu rằng nàng đang nhượng bộ, lúc này mặt mày hớn hở.

Lần này thuyền có bản đồ đi biển lại có thủy thủ chuyên nghiệp, Họ mất không tới hai ngày thuyền đã cập bờ. Chẳng qua bở biển này không thuộc Tây Lăng, mà là đến bở biển của Đông Vân Quốc, thành Hải Lâm không tính là nghèo nhưng cũng không quá mức phồn hoa.

Đoàn người rời thuyền trực tiếp thuê một thôn trang gần đó dừng chân, cũng cuối cùng cũng được tắm giặt sạch sẽ, có quần áo vừa vặn để mặc.

Trong đình viện, Thủy Lung và hai đứa bé đang chơi cờ nhảy, Lúc này Vệ Tố và hai hộ vệ của hắn tới.

"A tố, ngươi cũng tới chơi đi." Cơ Nhi ngoắc ngoắc Vệ Tố.

Vệ Tố mím môi, khẽ nói: "Ta là tới chào từ biệt."

"Hử?" Thủy Lung và hai bé đang chơi vui vẻ cũng ngừng tay, Nhìn sang Vệ Tố, ánh mắt có mấy phần kinh ngạc.

Vẻ mặt hai đứa bé đều lọt vào mắt của Thủy Lung, nàng cũng không nói, tựa vào ghế, híp mắt nhìn động tác của ba đứa bé.

"Vì sao?" Trong lòng A Oán không buông, ở ngoài mặt cũng không thể hiện rõ ràng.

Vệ Tố nắm tay, lại nghe Cơ Nhi nói: "Chúng ta mới vừa thuyết phục mẫu thân mang chúng ta đi hội biển chơi, còn chưa ăn đồ ngon Đông Vân Quốc, xem cảnh đẹp chung quanh..." Lời hắn nghe vào tai Vệ Tố, sự hâm mộ lại khiến tâm tình hắn thêm phiền não.

"Nhiều việc hay như vậy, vì sao lại đi?" Cơ Nhi thất vọng nhìn hắn.

Vệ Tố ngẩn ra, "Các ngươi muốn mang ta cùng đi?"

"Cái gì kêu mang theo, chúng ta không phải vẫn cùng đi sao." A Oán không hiểu nhìn hắn.

"... Ưm." Vệ Tố há mồm, không biết nên nói như thế nào. Hắn vốn cho rằng, mẫu thân của hai bé đã đến tìm, chúng sẽ không cần hắn, dù sao chúng theo chân mẫu thân bọn họ cực kỳ vui vẻ, có mình hay không căn bản không khác biệt.

Ai biết, hai đứa bé đều tính cả hắn trong đó.

Trong mắt Vệ Tố đều lộ ra vẻ mặt cao hứng, hắn nhìn về phía Thủy Lung.

Hắn đã nghĩ tới thân phận của Thủy Lung, nàng sẽ đáp ứng Cơ Nhi và A Oán kết giao cùng hắn sao?

Thủy Lung cười nói: "Ta đi Hội biển làm việc, không có thời gian để chơi cùng chúng."

Thấy Vệ Tố không màng nguy hiểm cứu Cơ Nhi, trong tay lại cầm kiếm của hai đứa bé đưa cho, nàng cũng không muốn ngăn cản chúng kết giao.

"Nếu không có chuyện gì quan trọng, cùng đi đi." Ngay cả không có nhiều nguyên nhânh, nàng cũng sẽ không can thiệp việc con trẻ kết bạn, cho dù kết bạn với người xấu hay tốt, đều giúp chúng trưởng thành.

"Được." Hai má Vệ Tố đỏ hồng.

"A Tố không đi nữa sao?" Cơ Nhi tươi cười.

"Uh`m." Vệ Tố gật gật đầu, lệ khí tối tăm giữa trán mấy ngày hôm nay rốt cuộc cũng tan.

Thủy Lung để cho ba đứa bé cùng chơi, bản thân mình đến thư phòng viết một lá thư, để cho Đầu Hói mang đến Nam Vân thành cho Trưởng Tôn Vinh Cực.

Theo nàng xuất lai tìm lưỡng đứa con nít đến bây giờ hơn một tháng, dựa theo kia nhức đầu miêu tính tình, nhất định hội xù lông, cũng không biết lần này tương kiến hậu, hắn lại hội như thế nào làm ầm ĩ.

Thủy Lung vặn eo, cười thở dài một hơi.

Sự thật chính Thủy Lung muốn như vậy, chắc chắn Trưởng Tôn Vinh Cực đã xù lông, lông mao toan thân đã nổ tung, nghĩ thầm, rằng đợi khi tìm được nàng, nhất định mặc kệ thế nào cũng không thể mềm lòng, nhốt nàng vào trong gian phòng, muốn nàng không tha!

Một tháng!

Không đúng, là một tháng lẻ bốn thiên!

Trưởng Tôn Vinh Cực thông qua tất cả mạng lưới tình báo, lấy được tin tức đều là Thủy Lung đang ở trên biển, hôm nay ở trên biển ngày mai vẫn ở trên biển.

Hắn liền không rõ, tìm hai cái thằng nhóc cần một tháng đều ở trên biển sao? Chẳng lẽ đang ngắm cảnh biển? Liếc mắt một cái bốn phía đều nước, có cái gì đẹp!

Nếu không phải tình báo vẫn chưa đứt đoạn... Hiển nhiên là Thủy Lung cũng không muốn hắn lo lắng, cho nên mỗi lần đều truyền tin tức đến, Trưởng Tôn Vinh Cực đã cho là nàng gặp nạn trên biển rồi.

Tuy Trưởng Tôn Vinh Cực không quen đi biển, hắn vẫn dứt khoát lên thuyền, bắt đầu hành trình truy thê.

Chapter
1 Chương 1: Bạch gia hữu nữ (Nhà họ Bạch có con gái.)
2 Chương 2: Không thịt không vui
3 Chương 3: Nói chuyện không hợp ý
4 Chương 4: Trưởng Tôn Lưu Hiến
5 Chương 5: Cuộc đụng độ đầu tiên (Lần đầu giao phong)
6 Chương 6: Bóng đêm kinh hồng
7 Chương 7: Kinh vì thiên nhân
8 Chương 8: Thay trời hành đạo
9 Chương 9: Chuyện xưa Phủng sát (2)
10 Chương 10: Khắp nơi tính kế
11 Chương 11: Đệ đệ trúng độc
12 Chương 12: Gặp lại ở Thái Bạch lâu
13 Chương 13: Không để yên chuyện này
14 Chương 14: Đụng độ một lần nữa
15 Chương 15: Thiên chi kiêu nữ
16 Chương 16: Nhận được chiếu cố
17 Chương 17: Tính kế Vũ vương
18 Chương 18: Tướng quân trở về phủ
19 Chương 19: Trạch môn đại hí (Vở kịch của nhà giàu có)
20 Chương 20: Yêu thương vào tận xương
21 Chương 21: Một khi tỉnh ngộ
22 Chương 22: Trưởng Tôn Vinh Cực
23 Chương 23: Ngây thơ rung động
24 Chương 24: Thắng được xinh đẹp
25 Chương 25: Miệng nói chiến lược
26 Chương 26: Tục nhân tục vật
27 Chương 27: Hỉ nộ bất định
28 Chương 28: Ở chung hài hòa
29 Chương 30: Có gì không dám
30 Chương 31: Hết sức vô sỉ
31 Chương 32: Trò khôi hài ở phủ quận chúa
32 Chương 33: Vợ chồng nghi ngờ lẫn nhau
33 Chương 34: Tiểu nhân khó chơi
34 Chương 35: Nửa đêm đột kích
35 Chương 36: Rất thích
36 Chương 37: Dạy chồng từ thuở còn thơ
37 Chương 38: Vượt quá giới hạn
38 Chương 39: Thư các bí văn
39 Chương 40: Tự quải nam chi
40 Chương 41: Như ngươi mong muốn
41 Chương 42: Lưu Hiến chịu nhục
42 Chương 43: Không cho khi dễ
43 Chương 44: Vệ thị khủng hoảng
44 Chương 45: Vệ thị xong đời
45 Chương 46: Đùa giỡn Tuyết Vi
46 Chương 47: Ngươi ăn thịt giao thú, ta ăn ngươi
47 Chương 48: A Lung – Đế Duyên
48 Chương 49: Làm nũng, cho kẹo ăn
49 Chương 50: Nhìn với cặp mắt khác xưa
50 Chương 51: Từ từ thay đổi thái độ
51 Chương 52: Vòng cấm nghi ngờ
52 Chương 53: Càng thêm yêu thích ngươi
53 Chương 54: Tuyệt sắc như yêu
54 Chương 55: Cắt bào đoạn nghĩa
55 Chương 56: Gặp mặt thái hậu
56 Chương 57: Lãnh chúa kiêu ngạo
57 Chương 58: Hợp tác làm ăn
58 Chương 59: Không cho phép hủy hôn
59 Chương 60: Vinh Cực cầu hôn
60 Chương 61: Sau khi vào triều
61 Chương 62: Vuốt lông, đút ăn
62 Chương 63: Ta đang làm nũng với ngươi
63 Chương 64: Rung động bất ngờ
64 Chương 65: Bí mật của Võ vương
65 Chương 66: Họa từ miệng mà ra
66 Chương 67: Tự bạch của Vinh Cực
67 Chương 68: Đế Duyên là sính lễ
68 Chương 69: Trăng đến rằm trăng tròn
69 Chương 70: Tất cả bí mật
70 Chương 71: Mèo bắt chuột
71 Chương 72: Mèo đêm ăn vụng
72 Chương 73: Cưỡng bức bỏ chồng
73 Chương 74: Bí mật loạn luân
74 Chương 75: Quý nữ tuyên bố
75 Chương 76: Ai lợi dụng ai
76 Chương 77: Có thể đồng ý gặp ta
77 Chương 78: Hai người ở chung
78 Chương 79: Suy nghĩ sáng suốt
79 Chương 80: Hai phần lễ vật
80 Chương 81: Chuyện phiền lòng
81 Chương 82: Sống bằng cách của mình
82 Chương 83: Ngươi không thể so sánh
83 Chương 84: Thịnh yến khói lửa
84 Chương 85: Chuẩn bị xuất giá
85 Chương 86: Bảo vệ người như bảo vật
86 Chương 88: Trời xui đất khiến
87 Chương 89: Phu thê đối thoại
88 Chương 90: Cưng chiều vô hạn
89 Chương 91: Hôn nhân ấm áp
90 Chương 92: Tín vật của hai vợ chồng
91 Chương 93: Có lòng giác ngộ
92 Chương 94: Tự mình giải quyết
93 Chương 95: Gặp lại Túc Ương
94 Chương 96: Một lời thành sấm
95 Chương 97: Thái hậu bị khinh bỉ
96 Chương 98: Ghen tị là độc
97 Chương 99: Độc nhất vô nhị (có một không hai)
98 Chương 100: Hoa nở hai đóa
99 Chương 101: Chơi đùa ầm ĩ thổ lộ tình cảm
100 Chương 102: Thật là lớn mật
101 Chương 103: Cho nhau túng sủng
102 Chương 104: Ngẫu nhiên cãi một chút
103 Chương 105: Chương 105.2: Họa từ miệng mà ra
104 Chương 106: Âm mưu ngầm nổi lên
105 Chương 107: Phá kén thành bướm
106 Chương 108: Chọn một trong ba
107 Chương 109: Thân thể trở lại Nam Vân
108 Chương 110: Tiên cô tha mạng
109 Chương 111: Lấy mạng đổi mạng
110 Chương 112: Trù tính nằm trong tay
111 Chương 113: Ân uy đều có
112 Chương 114: Gặp mặt Đổng công tử
113 Chương 115: Bởi vì người đó
114 Chương 116: Sắp đến
115 Chương 117: Ngói xanh đánh người khác bị thương
116 Chương 118: Buông thả là nên bị phạt
117 Chương 119: Trạc vào chỗ manh
118 Chương 120: Đem ‘gậy gộc’ lấy ra!
119 Chương 121: Tình cảm ấm lên
120 Chương 122: Cạo trọc đầu
121 Chương 123: Nhu cầu vì nàng
122 Chương 125: Một hồi chuyện hài hước
123 Chương 126: Thật mất mặt
124 Chương 127: Dính răng
125 Chương 128: Một câu thích
126 Chương 129: Được nuông chiều mà kiêu căng
127 Chương 130: Thương con như mạng
128 Chương 131: Thiếu nữ thần bí
129 Chương 132: Thủy Lung tỏa sáng
130 Chương 133: Trò đùa chấm dứt
131 Chương 134: Ghen tuông nhỏ ồn ào
132 Chương 135: Thủy Lung liệt căn
133 Chương 136: Tiệc mừng tuổi của thái hậu
134 Chương 137: Để cho nàng vui vẻ
135 Chương 138: Trêu hoa ghẹo nguyệt
136 Chương 139: Chủ mưu là thái hậu
137 Chương 140: Uống say rồi
138 Chương 141: Có chút kì lạ
139 Chương 142: Vinh Cực trả thù
140 Chương 143: Đại Miêu giả bệnh
141 Chương 144: Đêm thăm dò bí mật
142 Chương 145: Có ý tốt
143 Chương 146: Không có tên chương
144 Chương 147: Tỷ ta dạy
145 Chương 148: Thủy Thiên Triệt lâm thời
146 Chương 149: Bảo vật hiếm thấy
147 Chương 150: Có gì kiêu ngạo
148 Chương 151: Khuynh thành ảnh vũ
149 Chương 152: Vạ lây cá trong chậu
150 Chương 153: Ra vẻ cãi nhau
151 Chương 154: Chu Giáng Tử bi thương
152 Chương 155: Tư Quy nhận tội thay
153 Chương 156: Thời cơ biến đổi
154 Chương 157: Sủng vật đầu hói
155 Chương 158: Yêu hận tình thù
156 Chương 159: Thiên diện quỷ y
157 Chương 160: Có gì không dám
158 Chương 161: Chân tướng thật sự
159 Chương 162: Khúc khuỷu
160 Chương 163: Hành động trả thù
161 Chương 164: Xúi quẩy giục giã
162 Chương 165: Thua còn manh giáp
163 Chương 166: Thập Lưỡng Tửu Gia (Quán rượu mười lượng)
164 Chương 167: Họa từ miệng mà ra
165 Chương 168: Thánh tôn đừng làm rộn
166 Chương 169: Mĩ nhân như ngọc
167 Chương 170: Hắn sống tốt
168 Chương 171: Xưng hô thần thánh
169 Chương 172: Ngươi lại sai rồi
170 Chương 173: Ngươi theo ta đi
171 Chương 174: Ta không có giả bộ
172 Chương 175: Bữa tiệc đính hôn
173 Chương 176: Đừng nói lý lẽ
174 Chương 177: Muốn ăn chùa ư?
175 Chương 178: Ngàn dặm gặp gỡ
176 Chương 178-2: Ngàn dặm gặp gỡ (2)
177 Chương 179: Suy nghĩ của Thủy Lung
178 Chương 180: Thánh tôn, Ám Đế
179 Chương 181: Đêm khuya vào phòng
180 Chương 182: Ta coi chừng nàng
181 Chương 183: Kéo theo nàng
182 Chương 184: Huyết quang tai ương
183 Chương 185: Coi là người thay thế
184 Chương 186-3: Sinh nữ nhi tốt (3)
185 Chương 186-2: Sinh nữ nhi tốt (2)
186 Chương 186: Sinh nữ nhi tốt
187 Chương 187: Chúng ta bỏ trốn đi
188 Chương 188: Ghét bọn họ làm phiền
189 Chương 189: Ta chăm sóc nàng
190 Chương 190: Chàng không có tư cách
191 Chương 191:  Thánh Tôn thay đổi sắc mặt
192 Chương 192: Quả nhiên đủ ướt
193 Chương 193-2: Nam nhân giảo hoạt (2)
194 Chương 193-1:  Nam nhân giảo hoạt
195 Chương 194-2: Ôn nhu của hắn (2)
196 Chương 194-1: Ôn nhu của hắn (1)
197 Chương 195-2:  Tổ hợp náo nhiệt (2)
198 Chương 195-1:  Tổ hợp náo nhiệt (1)
199 Chương 196-2:  Ta thua trước rồi (2)
200 Chương 196-1: Ta thua trước rồi (1)
201 Chương 197-2:  Không rời xa nàng (2)
202 Chương 197-1:  Không rời xa nàng (1)
203 Chương 198-1:  Chặt cho chó ăn (1)
204 Chương 198-2:  Chặt cho chó ăn (2)
205 Chương 199-1:  Người của đại miêu
206 Chương 199-2: Người của Đại miêu (2)
207 Chương 200: Lòng ai rối loạn
208 Chương 201: Làm người xem cuộc vui
209 Chương 202:  Nàng đang đau lòng
210 Chương 203: Trưởng Tôn Vinh Cực
211 Chương 204: Thật thật giả giả
212 Chương 205: Đi đánh Vinh Cực
213 Chương 206: Ăn no đánh người
214 Chương 207: Nàng là duy nhất
215 Chương 208: Năm mới vui vẻ
216 Chương 209: Một màn phản bội
217 Chương 210: Thánh Tôn bại lộ* (1)
218 Chương 210-2: Thánh Tôn bại lộ (2)
219 Chương 211: Băn khoăn chuyện gì
220 Chương 212: Không có ranh giới cuối cùng
221 Chương 213: Chỉ để ta nhìn
222 Chương 214: Vật tổ tôn quý
223 Chương 215: Nên xem cuộc vui rồi
224 Chương 216-2: Thủy Lung ra tay(2)
225 Chương 216: Thủy Lung ra tay
226 Chương 217: Thua triệt để (1)
227 Chương 217-2: Thua triệt để (2)
228 Chương 218: Hai tiểu gia hỏa (1)
229 Chương 218-2: Hai tiểu gia hỏa (2)
230 Chương 219: Một nhà bốn miệng
231 Chương 219-2: Một nhà bốn miệng (2)
232 Chương 220-2: Vận mệnh tương ngộ. ϼ2)
233 Chương 220: Vận mệnh tương ngộ. ϼ�1)
234 Chương 221: Trao đổi tín vật
235 Chương 222: Thủy Lung cứu con
236 Chương 223: Mẹ con tương trợ
237 Chương 224: Khách từ xa đến
Chapter

Updated 237 Episodes

1
Chương 1: Bạch gia hữu nữ (Nhà họ Bạch có con gái.)
2
Chương 2: Không thịt không vui
3
Chương 3: Nói chuyện không hợp ý
4
Chương 4: Trưởng Tôn Lưu Hiến
5
Chương 5: Cuộc đụng độ đầu tiên (Lần đầu giao phong)
6
Chương 6: Bóng đêm kinh hồng
7
Chương 7: Kinh vì thiên nhân
8
Chương 8: Thay trời hành đạo
9
Chương 9: Chuyện xưa Phủng sát (2)
10
Chương 10: Khắp nơi tính kế
11
Chương 11: Đệ đệ trúng độc
12
Chương 12: Gặp lại ở Thái Bạch lâu
13
Chương 13: Không để yên chuyện này
14
Chương 14: Đụng độ một lần nữa
15
Chương 15: Thiên chi kiêu nữ
16
Chương 16: Nhận được chiếu cố
17
Chương 17: Tính kế Vũ vương
18
Chương 18: Tướng quân trở về phủ
19
Chương 19: Trạch môn đại hí (Vở kịch của nhà giàu có)
20
Chương 20: Yêu thương vào tận xương
21
Chương 21: Một khi tỉnh ngộ
22
Chương 22: Trưởng Tôn Vinh Cực
23
Chương 23: Ngây thơ rung động
24
Chương 24: Thắng được xinh đẹp
25
Chương 25: Miệng nói chiến lược
26
Chương 26: Tục nhân tục vật
27
Chương 27: Hỉ nộ bất định
28
Chương 28: Ở chung hài hòa
29
Chương 30: Có gì không dám
30
Chương 31: Hết sức vô sỉ
31
Chương 32: Trò khôi hài ở phủ quận chúa
32
Chương 33: Vợ chồng nghi ngờ lẫn nhau
33
Chương 34: Tiểu nhân khó chơi
34
Chương 35: Nửa đêm đột kích
35
Chương 36: Rất thích
36
Chương 37: Dạy chồng từ thuở còn thơ
37
Chương 38: Vượt quá giới hạn
38
Chương 39: Thư các bí văn
39
Chương 40: Tự quải nam chi
40
Chương 41: Như ngươi mong muốn
41
Chương 42: Lưu Hiến chịu nhục
42
Chương 43: Không cho khi dễ
43
Chương 44: Vệ thị khủng hoảng
44
Chương 45: Vệ thị xong đời
45
Chương 46: Đùa giỡn Tuyết Vi
46
Chương 47: Ngươi ăn thịt giao thú, ta ăn ngươi
47
Chương 48: A Lung – Đế Duyên
48
Chương 49: Làm nũng, cho kẹo ăn
49
Chương 50: Nhìn với cặp mắt khác xưa
50
Chương 51: Từ từ thay đổi thái độ
51
Chương 52: Vòng cấm nghi ngờ
52
Chương 53: Càng thêm yêu thích ngươi
53
Chương 54: Tuyệt sắc như yêu
54
Chương 55: Cắt bào đoạn nghĩa
55
Chương 56: Gặp mặt thái hậu
56
Chương 57: Lãnh chúa kiêu ngạo
57
Chương 58: Hợp tác làm ăn
58
Chương 59: Không cho phép hủy hôn
59
Chương 60: Vinh Cực cầu hôn
60
Chương 61: Sau khi vào triều
61
Chương 62: Vuốt lông, đút ăn
62
Chương 63: Ta đang làm nũng với ngươi
63
Chương 64: Rung động bất ngờ
64
Chương 65: Bí mật của Võ vương
65
Chương 66: Họa từ miệng mà ra
66
Chương 67: Tự bạch của Vinh Cực
67
Chương 68: Đế Duyên là sính lễ
68
Chương 69: Trăng đến rằm trăng tròn
69
Chương 70: Tất cả bí mật
70
Chương 71: Mèo bắt chuột
71
Chương 72: Mèo đêm ăn vụng
72
Chương 73: Cưỡng bức bỏ chồng
73
Chương 74: Bí mật loạn luân
74
Chương 75: Quý nữ tuyên bố
75
Chương 76: Ai lợi dụng ai
76
Chương 77: Có thể đồng ý gặp ta
77
Chương 78: Hai người ở chung
78
Chương 79: Suy nghĩ sáng suốt
79
Chương 80: Hai phần lễ vật
80
Chương 81: Chuyện phiền lòng
81
Chương 82: Sống bằng cách của mình
82
Chương 83: Ngươi không thể so sánh
83
Chương 84: Thịnh yến khói lửa
84
Chương 85: Chuẩn bị xuất giá
85
Chương 86: Bảo vệ người như bảo vật
86
Chương 88: Trời xui đất khiến
87
Chương 89: Phu thê đối thoại
88
Chương 90: Cưng chiều vô hạn
89
Chương 91: Hôn nhân ấm áp
90
Chương 92: Tín vật của hai vợ chồng
91
Chương 93: Có lòng giác ngộ
92
Chương 94: Tự mình giải quyết
93
Chương 95: Gặp lại Túc Ương
94
Chương 96: Một lời thành sấm
95
Chương 97: Thái hậu bị khinh bỉ
96
Chương 98: Ghen tị là độc
97
Chương 99: Độc nhất vô nhị (có một không hai)
98
Chương 100: Hoa nở hai đóa
99
Chương 101: Chơi đùa ầm ĩ thổ lộ tình cảm
100
Chương 102: Thật là lớn mật
101
Chương 103: Cho nhau túng sủng
102
Chương 104: Ngẫu nhiên cãi một chút
103
Chương 105: Chương 105.2: Họa từ miệng mà ra
104
Chương 106: Âm mưu ngầm nổi lên
105
Chương 107: Phá kén thành bướm
106
Chương 108: Chọn một trong ba
107
Chương 109: Thân thể trở lại Nam Vân
108
Chương 110: Tiên cô tha mạng
109
Chương 111: Lấy mạng đổi mạng
110
Chương 112: Trù tính nằm trong tay
111
Chương 113: Ân uy đều có
112
Chương 114: Gặp mặt Đổng công tử
113
Chương 115: Bởi vì người đó
114
Chương 116: Sắp đến
115
Chương 117: Ngói xanh đánh người khác bị thương
116
Chương 118: Buông thả là nên bị phạt
117
Chương 119: Trạc vào chỗ manh
118
Chương 120: Đem ‘gậy gộc’ lấy ra!
119
Chương 121: Tình cảm ấm lên
120
Chương 122: Cạo trọc đầu
121
Chương 123: Nhu cầu vì nàng
122
Chương 125: Một hồi chuyện hài hước
123
Chương 126: Thật mất mặt
124
Chương 127: Dính răng
125
Chương 128: Một câu thích
126
Chương 129: Được nuông chiều mà kiêu căng
127
Chương 130: Thương con như mạng
128
Chương 131: Thiếu nữ thần bí
129
Chương 132: Thủy Lung tỏa sáng
130
Chương 133: Trò đùa chấm dứt
131
Chương 134: Ghen tuông nhỏ ồn ào
132
Chương 135: Thủy Lung liệt căn
133
Chương 136: Tiệc mừng tuổi của thái hậu
134
Chương 137: Để cho nàng vui vẻ
135
Chương 138: Trêu hoa ghẹo nguyệt
136
Chương 139: Chủ mưu là thái hậu
137
Chương 140: Uống say rồi
138
Chương 141: Có chút kì lạ
139
Chương 142: Vinh Cực trả thù
140
Chương 143: Đại Miêu giả bệnh
141
Chương 144: Đêm thăm dò bí mật
142
Chương 145: Có ý tốt
143
Chương 146: Không có tên chương
144
Chương 147: Tỷ ta dạy
145
Chương 148: Thủy Thiên Triệt lâm thời
146
Chương 149: Bảo vật hiếm thấy
147
Chương 150: Có gì kiêu ngạo
148
Chương 151: Khuynh thành ảnh vũ
149
Chương 152: Vạ lây cá trong chậu
150
Chương 153: Ra vẻ cãi nhau
151
Chương 154: Chu Giáng Tử bi thương
152
Chương 155: Tư Quy nhận tội thay
153
Chương 156: Thời cơ biến đổi
154
Chương 157: Sủng vật đầu hói
155
Chương 158: Yêu hận tình thù
156
Chương 159: Thiên diện quỷ y
157
Chương 160: Có gì không dám
158
Chương 161: Chân tướng thật sự
159
Chương 162: Khúc khuỷu
160
Chương 163: Hành động trả thù
161
Chương 164: Xúi quẩy giục giã
162
Chương 165: Thua còn manh giáp
163
Chương 166: Thập Lưỡng Tửu Gia (Quán rượu mười lượng)
164
Chương 167: Họa từ miệng mà ra
165
Chương 168: Thánh tôn đừng làm rộn
166
Chương 169: Mĩ nhân như ngọc
167
Chương 170: Hắn sống tốt
168
Chương 171: Xưng hô thần thánh
169
Chương 172: Ngươi lại sai rồi
170
Chương 173: Ngươi theo ta đi
171
Chương 174: Ta không có giả bộ
172
Chương 175: Bữa tiệc đính hôn
173
Chương 176: Đừng nói lý lẽ
174
Chương 177: Muốn ăn chùa ư?
175
Chương 178: Ngàn dặm gặp gỡ
176
Chương 178-2: Ngàn dặm gặp gỡ (2)
177
Chương 179: Suy nghĩ của Thủy Lung
178
Chương 180: Thánh tôn, Ám Đế
179
Chương 181: Đêm khuya vào phòng
180
Chương 182: Ta coi chừng nàng
181
Chương 183: Kéo theo nàng
182
Chương 184: Huyết quang tai ương
183
Chương 185: Coi là người thay thế
184
Chương 186-3: Sinh nữ nhi tốt (3)
185
Chương 186-2: Sinh nữ nhi tốt (2)
186
Chương 186: Sinh nữ nhi tốt
187
Chương 187: Chúng ta bỏ trốn đi
188
Chương 188: Ghét bọn họ làm phiền
189
Chương 189: Ta chăm sóc nàng
190
Chương 190: Chàng không có tư cách
191
Chương 191:  Thánh Tôn thay đổi sắc mặt
192
Chương 192: Quả nhiên đủ ướt
193
Chương 193-2: Nam nhân giảo hoạt (2)
194
Chương 193-1:  Nam nhân giảo hoạt
195
Chương 194-2: Ôn nhu của hắn (2)
196
Chương 194-1: Ôn nhu của hắn (1)
197
Chương 195-2:  Tổ hợp náo nhiệt (2)
198
Chương 195-1:  Tổ hợp náo nhiệt (1)
199
Chương 196-2:  Ta thua trước rồi (2)
200
Chương 196-1: Ta thua trước rồi (1)
201
Chương 197-2:  Không rời xa nàng (2)
202
Chương 197-1:  Không rời xa nàng (1)
203
Chương 198-1:  Chặt cho chó ăn (1)
204
Chương 198-2:  Chặt cho chó ăn (2)
205
Chương 199-1:  Người của đại miêu
206
Chương 199-2: Người của Đại miêu (2)
207
Chương 200: Lòng ai rối loạn
208
Chương 201: Làm người xem cuộc vui
209
Chương 202:  Nàng đang đau lòng
210
Chương 203: Trưởng Tôn Vinh Cực
211
Chương 204: Thật thật giả giả
212
Chương 205: Đi đánh Vinh Cực
213
Chương 206: Ăn no đánh người
214
Chương 207: Nàng là duy nhất
215
Chương 208: Năm mới vui vẻ
216
Chương 209: Một màn phản bội
217
Chương 210: Thánh Tôn bại lộ* (1)
218
Chương 210-2: Thánh Tôn bại lộ (2)
219
Chương 211: Băn khoăn chuyện gì
220
Chương 212: Không có ranh giới cuối cùng
221
Chương 213: Chỉ để ta nhìn
222
Chương 214: Vật tổ tôn quý
223
Chương 215: Nên xem cuộc vui rồi
224
Chương 216-2: Thủy Lung ra tay(2)
225
Chương 216: Thủy Lung ra tay
226
Chương 217: Thua triệt để (1)
227
Chương 217-2: Thua triệt để (2)
228
Chương 218: Hai tiểu gia hỏa (1)
229
Chương 218-2: Hai tiểu gia hỏa (2)
230
Chương 219: Một nhà bốn miệng
231
Chương 219-2: Một nhà bốn miệng (2)
232
Chương 220-2: Vận mệnh tương ngộ. ϼ2)
233
Chương 220: Vận mệnh tương ngộ. ϼ�1)
234
Chương 221: Trao đổi tín vật
235
Chương 222: Thủy Lung cứu con
236
Chương 223: Mẹ con tương trợ
237
Chương 224: Khách từ xa đến