Chương 40: Tự quải nam chi

Toàn bộ tầng hai của thanh lâu bị Tứ hoàng tử bao xuống, người ngồi ở đây đều là đệ tử của Quốc Tử Giám.

Một đám đệ tử quyền quý, tài hoa xuất chúng tụ tập lại với nhau, khó tránh khỏi việc học đòi văn vẻ, còn chưa ăn được mấy ngụm đồ ăn, liền có người đề nghị ngâm thơ đối câu, khi đùa giỡn ồn ào ngầm so đo với nhau.

Mọi người càng chơi càng vui vẻ, Thủy Lung ngồi một bên không coi ai ra gì ăn cơm uống rượu tự nhiên, cả người khí chất nhàn hạ không thể che giấu được, rõ ràng đối lập với đám người đang vui đùa, ầm ĩ ở chung quanh.

Mộc Tuyết thấy vậy đáy mắt tràn đầy ý cười, nghĩ thầm: Lung tỷ tỷ thật sự là càng ngày càng thú vị.

Bạch Thiên Hoa cũng tự biết học vấn của mình có bao nhiêu cân lượng, cho nên cũng không có sáp đến chơi đùa náo nhiệt, cùng với Thủy Lung ăn cơm uống rượu.

Dáng vẻ của hai tỷ đệ vô tình lọt vào trong mắt mọi người, đôi mắt của Lục hoàng tử chuyển động, cao giọng nói: “Trước kia, Bạch đại tiểu thư từng giải thích các sách lược làm cho ta cực kỳ kính nể, nhưng không biết tài văn chương của tiểu thư có hơn người giống tài bình luận chiến lược hay không?”

Hắn vừa dứt lời, thanh âm huyên náo ở chung quanh bỗng nhiên chìm xuống, mọi người đều nhìn về Thủy Lung.

Tứ hoàng tử cười to, vẻ mặt hào hứng nói: “Đúng vậy, Bạch đại tiểu thư, ngươi cũng nên biểu lộ tài năng cho bọn ta mở mang kiến thức, đừng chỉ ngồi ăn cơm không như vậy, nể mặt ta một chút có được không?”

Mặt mũi của hoàng tộc có thể không nể sao?

Thủy Lung đã ăn gần no, buông chén rượu, liếc mọi người ở xung quanh một cái: “Có tiền không?”

Lời vừa rơi xuống, toàn trường yên tĩnh. =]]

Trong chốc lát, Tứ hoàng tử bất đắc dĩ nói: “Bạch đại tiểu thư thật đúng là người phàm tục.”

Giọng điệu nghe ra cũng không có ý châm chọc, Thủy Lung cũng không thèm để ý. Huống chi, lời này của tứ hoàng tử còn hơn xe tăng hiện đại, lực sát thương nhỏ thật sự tra không ra.

Nàng chẳng nói đúng sai, chỉ nhún nhún vai vài cái. Thủy Lung trong im lặng biểu hiện ý tứ của bản thân — Chuyện không mang lại lợi ích, ta mặc kệ.

Điệu bộ của nàng trực tiếp như vậy, trái lại nhóm đệ tử thanh cao, kiêu ngạo như bọn họ lại không có cách nào khinh bỉ nàng được.

Lục hoàng tử vỗ bàn, cười nói: “Bạch đại tiểu thư đã mở miệng, làm gì có lý do từ chối. Không bằng cứ làm theo ý kiến của ta đi, chúng ta mỗi người đối một câu, ta ra vế trên, Bạch đại tiểu thư đến đối vế dưới, trước mắt có thể đối trả lại, liền đưa cho Bạch đại tiểu thư một trăm lượng tiền thưởng, được không?”

Mở miệng nói một câu liền được một trăm lượng bạc, cũng chỉ có người quyền quý như bọn họ mới có thể tiêu xài hoang phí như vậy thôi.

Ở đây, nhóm đệ tử có xuất thân nghèo hèn, nghe vậy cũng không tránh khỏi có chút hâm mộ. Thầm nghĩ, tài hoa của bản thân còn cao hơn Bạch Thủy Lung, nhưng mà không có ai đối văn thơ lại nhận được tiền thưởng một trăm lượng hết. Tuy là trong lòng hâm mộ cực kỳ, trên mặt của bọn họ cũng sẽ không để lộ ra, càng không làm chuyện giống như Bạch Thủy Lung. Nguyên nhân là vì sĩ diện, cái gọi là khí phách của người có học.

Thủy Lung gật đầu: “Ngươi ra.”

Lục hoàng tử không có cố tình làm Thủy Lung khó xử, tùy ý ra vế trên: “Nhật xuất kê ngâm hà mạn thiên” [1]

Thủy Lung thuận miệng nói: “Nhất chi hồng hạnh xuất tường lai.” [2]

“Tốt.” Thư đồng bên người Lục hoàng tử tự động ghi lại số tiền, còn nữa: “Tạc dạ kim thần thử môn trung.” [3]

Thủy Lung cười nhạt nói: “Nhất chi hồng hạnh xuất tường lai.”

Lục hoàng tử ngẩn người: “Câu này không phải là vừa mới nói sao?”

Thủy Lung vẻ mặt bình tĩnh nói: “Không có quy tắc quy định không được lặp lại câu.”

Lục hoàng tử đen mặt, lại ra bảy câu đối nữa, phát hiện Thủy Lung vẫn dùng một câu để đối lại với câu đối mà hắn ra, cố gắng im lặng suy nghĩ.

“Ha ha ha, thật thú vị, đến lượt ta thử.” Tứ hoàng tử cảm thấy rất thích thú, nhìn chằm chằm Thủy Lung nói: “Nhật noãn bách hoa khai, Bạch đại tiểu thư mời đối.”

“Hồng hạnh xuất tường lai.” [4]

“Ách.” Tươi cười của tứ hoàng tử bị cứng lại, nhíu mày nói: “Bả tửu tiếu ngôn hoan.” [5]

“Hồng hạnh xuất tường lai.”

Tứ hoàng tử di chuyển môi, vẻ mặt dở khóc dở cười.

“Tới ta!” Ngũ hoàng tử kéo kéo ống tay áo, vẻ mặt không giống đi đối câu, ngược lại giống như phải lên chiến trường, lớn tiếng nói: “Túy sinh túy tử vũ kiếm lộng ảnh.” [6]

“Mộng lý mộng ngoại hồng hạnh xuất tường.” [7]

Công tử của Ngọc Ngạn hầu gia cũng bước lên, ánh mắt sáng quắc nói: “Thiên can thương, biến sương, kì khai đắc thắng, bả quân hoàn.” (Ngàn cây giáo, trên đất khắp nơi đều là sương phủ, vừa xuất quân đã chiến thắng giòn giã, mà quân đội vẫn còn.”

“Nhất tọa trang, mãn viên hương, nhất chích hồng hạnh xuất tường lai.” (Một tòa thôn trang, vườn đầy hương thơm, một nhánh hồng hạnh mọc ra tường.)

Thủy Lung vừa nói xong chữ cuối cùng, toàn trường đều không có nghe thấy được một âm thanh.

Mỗi người đều trố mắt ra nhìn Thủy Lung, mà người nào đó lại rảnh rang bưng chén rượu uống sạch, sau đó đặt cái chén xuống bàn, ngẩng đầu nhoẻn miệng cười với mọi người, hời hợt nói: “Sáu trăm lượng bạc, muốn hiện tại giao ra tiền hoặc là cho người đưa tới phủ Hoa Dương quận chúa cũng được.”

Tứ hoàng tử bất đắc dĩ bái phục, thở dài nói với Thủy Lung: “Bạch đại tiểu thư đừng có dùng câu ‘hồng hạnh vượt ra tường’ nữa có được không?”

Thủy Lung khẽ nhíu mày, một lũ gợn sóng hiện lên trong đôi mắt, liễm diễm phương hoa như vậy, lại lạnh nhạt sắc bén, nghèo mà sạch, mâu thuẫn thít chặt tâm trí con người.

Tứ hoàng tử bị nàng nhìn giật cả mình, không biết vì sao cảm giác vừa giống như khiếp sợ vừa giống như kinh diễm, ngay cả chính mình cũng không có biện pháp thừa nhận. Nhưng phát hiện câu nói vừa rồi của mình cũng có chút ý xấu, người không hiểu rõ sự việc còn nghĩ rằng Thủy Lung đã làm ra chuyện xấu xa.

Hắn cười mỉa một tiếng, đang định giải thích với nàng, lại cảm thấy hoa mắt, sau đó nghe thấy thanh âm trầm thấp lại dễ nghe của một nam tử: “Ngươi hồng hạnh ra tường?”

“Hoàng thúc?” Tứ hoàng tử kinh ngạc kêu lên.

Chỉ thấy bên người của Thủy Lung thừa ra một bóng dáng nam tử, người này có thân mình cao gầy, mặc trường bào màu trúc xanh, làm tôn lên dáng người như trúc cao quý, thanh nhã của hắn. Trên quần áo không có một vật trang trí nào, chỉ có một đầu tóc đen như mực rối tung ở sau lưng, theo động tác nghiêng mình khom lưng của hắn, vài sợi tóc dính ở hai bên sườn má, buông xuống giữa không trung.

Tuy rằng mọi người chỉ nhìn nghiêng, nhưng cũng đủ để thấy được dung mạo lịch sự tao nhã của hắn, dung mạo như tiên lại giống yêu độc nhất vô nhị, đã làm cho mọi người nhận ra thân phận của hắn — Đương triều Võ vương gia, Trưởng Tôn Vinh Cực.

Lúc này, Trưởng Tôn Vinh Cực một tay ôm eo của Thủy Lung, một tay nắm lấy hàm dưới của nàng, nâng lên khuôn mặt của nàng, nghiêng thân dựa sát vào nàng, con ngươi yên tĩnh, đen như nước mực chăm chú nhìn vào nàng, bên trong không hề che giấu sự hung ác tàn nhẫn, lạnh lùng hà khắc.

“Là ai?” Giọng nói khàn khàn, đủ chứng minh cho mọi người thấy tâm trạng hiện tại của hắn không được tốt.

Không đợi Thủy Lung trả lời, Tứ hoàng tử vội vàng giải thích: “Võ vương thúc, ngài hiểu lầm rồi! Bạch đại tiểu thư không có ra tường[8], lời này là do hoàng chất nói sai.”

Trưởng Tôn Vinh Cực căn bản không có thèm để ý tới lời của hắn, hắn chỉ muốn nghe lời giải thích từ người trước mặt thôi.

“Vậy ngươi tính sẽ làm thế nào?” Thủy Lung không có vội vàng phủ nhận.

Con ngươi của Trưởng Tôn Vinh Cực càng u tối, một chữ: “Giết!”

Thủy Lung vỗ tay hai tiếng ‘bốp bốp’, trên mặt lộ ra vẻ giảo hoạt như hồ ly, tươi cười nói: “Chuyện này thật tốt, về sau ta muốn ai chết, tìm người nọ ra tường một lần… Ngô.”

Lời còn chưa dứt, miệng đã bị ngăn chặn lại. Chung quanh toàn là tiếng hít vào một hơi, còn có tiếng nước bọt do hai người hôn môi tạo thành.

Cho tới khi hai người không thể thở, Trưởng Tôn Vinh Cực mới chịu thả Thủy Lung ra, dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cánh môi đỏ hồng, non mịn của nàng, chậm rãi thì thầm: “Ta không thích ngươi nói mấy loại chuyện này, lại không nỡ trừng phạt ngươi. Lời này nếu chỉ nói một chút thì cho qua, nhưng… Nếu sau này ngươi thật sự cả gan đi tìm người khác, ta liền giết,…” Nói đến đây liền ngừng một lát, hai hàng lông mày của hắn nhíu lại, đôi mắt nhìn chằm chằm Thủy Lung càng trở nên đen bóng bức người, một hồi lại nói tiếp: “Nếu ta vẫn không nỡ giết ngươi, liền nhốt ngươi lại, đánh gãy hai chân của ngươi, bẽ gãy hai tay của ngươi, làm cho ngươi không có cách nào đi ra ngoài.” >_

Đôi mắt của Thủy Lung cũng trở nên thâm sâu, cũng không có sợ hãi nhìn kỹ Trưởng Tôn Vinh Cực: “Tâm lý giống như bọn cướp, thật làm cho người ta cảm thấy thân thiết.”

Đám người Tứ hoàng tử nghe xong, vẻ mặt càng thêm quái đản.

“Chậc!” Một thanh âm của nam tử vang lên.

Đám người của Tứ hoàng tử đảo mắt nhìn qua, liền thấy cửa thang lầu lầu hai xuất hiện vài bóng người quen thuộc.

Người mặc quần áo trắng, dung mạo ôn nhu dẫn đầu chính là Trưởng Tôn Lưu Hiến, bên trái hắn là Phương Tuấn Hiền mặc quần áo màu đỏ tía, Tống Thế Nguyệt và Tống Thế Minh đứng ở phía sau.

Lúc này, Tống Thế Nguyệt ngoài cười nhưng trong lòng không cười, đối với mọi người nói: “Vừa đến liền nghe tiểu nhị nói các vị ở trong này đối câu đối, ta cũng muốn làm một câu, không bằng mời các vị ra câu đối dưới.” Nói xong, nghiêng người nhìn về Thủy Lung, vẻ mặt bên ngoài rất thân thiện, thì thầm từng chữ: “Vế trên của ta là, bạch thị tuyên dâm thương nhân mục.” (Ban ngày ban mặt truyền bá làm tổn thương mắt của người khác.”

Lời này vừa ra, không khí trong phòng càng thêm nặng nề.

Tứ hoàng tử nhíu mày, môi mấp máy cuối cùng lại không thể nói ra được lời nào.

Tống Thế Nguyệt là người của Trưởng Tôn Lưu Hiến, đối phương dám trắng trợn khiêu khích, tất nhiên là do Trưởng Tôn Lưu Hiến gợi ý. Nếu hắn ra mặt cảnh cáo, đó là không cho Trưởng Tôn Lưu Hiến mặt mũi, sau này sẽ không dễ ở chung.

Ngũ hoàng tử cùng Lục hoàng tử cũng không có lên tiếng, người khác đương nhiên là cũng không dám lên tiếng. Bỗng nhiên, lại nghe thấy tiếng cười nói thản nhiên của Thủy Lung vang lên: “Bất như tự quải đông chi nam.” (Không bằng tự mình đi tìm một cành cây treo cổ chết đi. =]]]~)

—oOo—

[1] Mặt trời mọc gà gáy ráng đầy trời.

[2] Một nhánh hồng hạnh vượt quá đến tường.

[3] Hôm qua ra khỏi cánh cửa này là hôm nay .

[4] Hồng hạnh vượt ra tường.

[5] Nâng cốc vui cười nói.

[6] Sống say chết say múa kiếm chơi đùa với bóng dáng.

[7] Trong mộng ngoài mộng hồng hạnh vượt ra tường.

[8] Ngoại tình.

Chapter
1 Chương 1: Bạch gia hữu nữ (Nhà họ Bạch có con gái.)
2 Chương 2: Không thịt không vui
3 Chương 3: Nói chuyện không hợp ý
4 Chương 4: Trưởng Tôn Lưu Hiến
5 Chương 5: Cuộc đụng độ đầu tiên (Lần đầu giao phong)
6 Chương 6: Bóng đêm kinh hồng
7 Chương 7: Kinh vì thiên nhân
8 Chương 8: Thay trời hành đạo
9 Chương 9: Chuyện xưa Phủng sát (2)
10 Chương 10: Khắp nơi tính kế
11 Chương 11: Đệ đệ trúng độc
12 Chương 12: Gặp lại ở Thái Bạch lâu
13 Chương 13: Không để yên chuyện này
14 Chương 14: Đụng độ một lần nữa
15 Chương 15: Thiên chi kiêu nữ
16 Chương 16: Nhận được chiếu cố
17 Chương 17: Tính kế Vũ vương
18 Chương 18: Tướng quân trở về phủ
19 Chương 19: Trạch môn đại hí (Vở kịch của nhà giàu có)
20 Chương 20: Yêu thương vào tận xương
21 Chương 21: Một khi tỉnh ngộ
22 Chương 22: Trưởng Tôn Vinh Cực
23 Chương 23: Ngây thơ rung động
24 Chương 24: Thắng được xinh đẹp
25 Chương 25: Miệng nói chiến lược
26 Chương 26: Tục nhân tục vật
27 Chương 27: Hỉ nộ bất định
28 Chương 28: Ở chung hài hòa
29 Chương 30: Có gì không dám
30 Chương 31: Hết sức vô sỉ
31 Chương 32: Trò khôi hài ở phủ quận chúa
32 Chương 33: Vợ chồng nghi ngờ lẫn nhau
33 Chương 34: Tiểu nhân khó chơi
34 Chương 35: Nửa đêm đột kích
35 Chương 36: Rất thích
36 Chương 37: Dạy chồng từ thuở còn thơ
37 Chương 38: Vượt quá giới hạn
38 Chương 39: Thư các bí văn
39 Chương 40: Tự quải nam chi
40 Chương 41: Như ngươi mong muốn
41 Chương 42: Lưu Hiến chịu nhục
42 Chương 43: Không cho khi dễ
43 Chương 44: Vệ thị khủng hoảng
44 Chương 45: Vệ thị xong đời
45 Chương 46: Đùa giỡn Tuyết Vi
46 Chương 47: Ngươi ăn thịt giao thú, ta ăn ngươi
47 Chương 48: A Lung – Đế Duyên
48 Chương 49: Làm nũng, cho kẹo ăn
49 Chương 50: Nhìn với cặp mắt khác xưa
50 Chương 51: Từ từ thay đổi thái độ
51 Chương 52: Vòng cấm nghi ngờ
52 Chương 53: Càng thêm yêu thích ngươi
53 Chương 54: Tuyệt sắc như yêu
54 Chương 55: Cắt bào đoạn nghĩa
55 Chương 56: Gặp mặt thái hậu
56 Chương 57: Lãnh chúa kiêu ngạo
57 Chương 58: Hợp tác làm ăn
58 Chương 59: Không cho phép hủy hôn
59 Chương 60: Vinh Cực cầu hôn
60 Chương 61: Sau khi vào triều
61 Chương 62: Vuốt lông, đút ăn
62 Chương 63: Ta đang làm nũng với ngươi
63 Chương 64: Rung động bất ngờ
64 Chương 65: Bí mật của Võ vương
65 Chương 66: Họa từ miệng mà ra
66 Chương 67: Tự bạch của Vinh Cực
67 Chương 68: Đế Duyên là sính lễ
68 Chương 69: Trăng đến rằm trăng tròn
69 Chương 70: Tất cả bí mật
70 Chương 71: Mèo bắt chuột
71 Chương 72: Mèo đêm ăn vụng
72 Chương 73: Cưỡng bức bỏ chồng
73 Chương 74: Bí mật loạn luân
74 Chương 75: Quý nữ tuyên bố
75 Chương 76: Ai lợi dụng ai
76 Chương 77: Có thể đồng ý gặp ta
77 Chương 78: Hai người ở chung
78 Chương 79: Suy nghĩ sáng suốt
79 Chương 80: Hai phần lễ vật
80 Chương 81: Chuyện phiền lòng
81 Chương 82: Sống bằng cách của mình
82 Chương 83: Ngươi không thể so sánh
83 Chương 84: Thịnh yến khói lửa
84 Chương 85: Chuẩn bị xuất giá
85 Chương 86: Bảo vệ người như bảo vật
86 Chương 88: Trời xui đất khiến
87 Chương 89: Phu thê đối thoại
88 Chương 90: Cưng chiều vô hạn
89 Chương 91: Hôn nhân ấm áp
90 Chương 92: Tín vật của hai vợ chồng
91 Chương 93: Có lòng giác ngộ
92 Chương 94: Tự mình giải quyết
93 Chương 95: Gặp lại Túc Ương
94 Chương 96: Một lời thành sấm
95 Chương 97: Thái hậu bị khinh bỉ
96 Chương 98: Ghen tị là độc
97 Chương 99: Độc nhất vô nhị (có một không hai)
98 Chương 100: Hoa nở hai đóa
99 Chương 101: Chơi đùa ầm ĩ thổ lộ tình cảm
100 Chương 102: Thật là lớn mật
101 Chương 103: Cho nhau túng sủng
102 Chương 104: Ngẫu nhiên cãi một chút
103 Chương 105: Chương 105.2: Họa từ miệng mà ra
104 Chương 106: Âm mưu ngầm nổi lên
105 Chương 107: Phá kén thành bướm
106 Chương 108: Chọn một trong ba
107 Chương 109: Thân thể trở lại Nam Vân
108 Chương 110: Tiên cô tha mạng
109 Chương 111: Lấy mạng đổi mạng
110 Chương 112: Trù tính nằm trong tay
111 Chương 113: Ân uy đều có
112 Chương 114: Gặp mặt Đổng công tử
113 Chương 115: Bởi vì người đó
114 Chương 116: Sắp đến
115 Chương 117: Ngói xanh đánh người khác bị thương
116 Chương 118: Buông thả là nên bị phạt
117 Chương 119: Trạc vào chỗ manh
118 Chương 120: Đem ‘gậy gộc’ lấy ra!
119 Chương 121: Tình cảm ấm lên
120 Chương 122: Cạo trọc đầu
121 Chương 123: Nhu cầu vì nàng
122 Chương 125: Một hồi chuyện hài hước
123 Chương 126: Thật mất mặt
124 Chương 127: Dính răng
125 Chương 128: Một câu thích
126 Chương 129: Được nuông chiều mà kiêu căng
127 Chương 130: Thương con như mạng
128 Chương 131: Thiếu nữ thần bí
129 Chương 132: Thủy Lung tỏa sáng
130 Chương 133: Trò đùa chấm dứt
131 Chương 134: Ghen tuông nhỏ ồn ào
132 Chương 135: Thủy Lung liệt căn
133 Chương 136: Tiệc mừng tuổi của thái hậu
134 Chương 137: Để cho nàng vui vẻ
135 Chương 138: Trêu hoa ghẹo nguyệt
136 Chương 139: Chủ mưu là thái hậu
137 Chương 140: Uống say rồi
138 Chương 141: Có chút kì lạ
139 Chương 142: Vinh Cực trả thù
140 Chương 143: Đại Miêu giả bệnh
141 Chương 144: Đêm thăm dò bí mật
142 Chương 145: Có ý tốt
143 Chương 146: Không có tên chương
144 Chương 147: Tỷ ta dạy
145 Chương 148: Thủy Thiên Triệt lâm thời
146 Chương 149: Bảo vật hiếm thấy
147 Chương 150: Có gì kiêu ngạo
148 Chương 151: Khuynh thành ảnh vũ
149 Chương 152: Vạ lây cá trong chậu
150 Chương 153: Ra vẻ cãi nhau
151 Chương 154: Chu Giáng Tử bi thương
152 Chương 155: Tư Quy nhận tội thay
153 Chương 156: Thời cơ biến đổi
154 Chương 157: Sủng vật đầu hói
155 Chương 158: Yêu hận tình thù
156 Chương 159: Thiên diện quỷ y
157 Chương 160: Có gì không dám
158 Chương 161: Chân tướng thật sự
159 Chương 162: Khúc khuỷu
160 Chương 163: Hành động trả thù
161 Chương 164: Xúi quẩy giục giã
162 Chương 165: Thua còn manh giáp
163 Chương 166: Thập Lưỡng Tửu Gia (Quán rượu mười lượng)
164 Chương 167: Họa từ miệng mà ra
165 Chương 168: Thánh tôn đừng làm rộn
166 Chương 169: Mĩ nhân như ngọc
167 Chương 170: Hắn sống tốt
168 Chương 171: Xưng hô thần thánh
169 Chương 172: Ngươi lại sai rồi
170 Chương 173: Ngươi theo ta đi
171 Chương 174: Ta không có giả bộ
172 Chương 175: Bữa tiệc đính hôn
173 Chương 176: Đừng nói lý lẽ
174 Chương 177: Muốn ăn chùa ư?
175 Chương 178: Ngàn dặm gặp gỡ
176 Chương 178-2: Ngàn dặm gặp gỡ (2)
177 Chương 179: Suy nghĩ của Thủy Lung
178 Chương 180: Thánh tôn, Ám Đế
179 Chương 181: Đêm khuya vào phòng
180 Chương 182: Ta coi chừng nàng
181 Chương 183: Kéo theo nàng
182 Chương 184: Huyết quang tai ương
183 Chương 185: Coi là người thay thế
184 Chương 186-3: Sinh nữ nhi tốt (3)
185 Chương 186-2: Sinh nữ nhi tốt (2)
186 Chương 186: Sinh nữ nhi tốt
187 Chương 187: Chúng ta bỏ trốn đi
188 Chương 188: Ghét bọn họ làm phiền
189 Chương 189: Ta chăm sóc nàng
190 Chương 190: Chàng không có tư cách
191 Chương 191:  Thánh Tôn thay đổi sắc mặt
192 Chương 192: Quả nhiên đủ ướt
193 Chương 193-2: Nam nhân giảo hoạt (2)
194 Chương 193-1:  Nam nhân giảo hoạt
195 Chương 194-2: Ôn nhu của hắn (2)
196 Chương 194-1: Ôn nhu của hắn (1)
197 Chương 195-2:  Tổ hợp náo nhiệt (2)
198 Chương 195-1:  Tổ hợp náo nhiệt (1)
199 Chương 196-2:  Ta thua trước rồi (2)
200 Chương 196-1: Ta thua trước rồi (1)
201 Chương 197-2:  Không rời xa nàng (2)
202 Chương 197-1:  Không rời xa nàng (1)
203 Chương 198-1:  Chặt cho chó ăn (1)
204 Chương 198-2:  Chặt cho chó ăn (2)
205 Chương 199-1:  Người của đại miêu
206 Chương 199-2: Người của Đại miêu (2)
207 Chương 200: Lòng ai rối loạn
208 Chương 201: Làm người xem cuộc vui
209 Chương 202:  Nàng đang đau lòng
210 Chương 203: Trưởng Tôn Vinh Cực
211 Chương 204: Thật thật giả giả
212 Chương 205: Đi đánh Vinh Cực
213 Chương 206: Ăn no đánh người
214 Chương 207: Nàng là duy nhất
215 Chương 208: Năm mới vui vẻ
216 Chương 209: Một màn phản bội
217 Chương 210: Thánh Tôn bại lộ* (1)
218 Chương 210-2: Thánh Tôn bại lộ (2)
219 Chương 211: Băn khoăn chuyện gì
220 Chương 212: Không có ranh giới cuối cùng
221 Chương 213: Chỉ để ta nhìn
222 Chương 214: Vật tổ tôn quý
223 Chương 215: Nên xem cuộc vui rồi
224 Chương 216-2: Thủy Lung ra tay(2)
225 Chương 216: Thủy Lung ra tay
226 Chương 217: Thua triệt để (1)
227 Chương 217-2: Thua triệt để (2)
228 Chương 218: Hai tiểu gia hỏa (1)
229 Chương 218-2: Hai tiểu gia hỏa (2)
230 Chương 219: Một nhà bốn miệng
231 Chương 219-2: Một nhà bốn miệng (2)
232 Chương 220-2: Vận mệnh tương ngộ. ϼ2)
233 Chương 220: Vận mệnh tương ngộ. ϼ�1)
234 Chương 221: Trao đổi tín vật
235 Chương 222: Thủy Lung cứu con
236 Chương 223: Mẹ con tương trợ
237 Chương 224: Khách từ xa đến
Chapter

Updated 237 Episodes

1
Chương 1: Bạch gia hữu nữ (Nhà họ Bạch có con gái.)
2
Chương 2: Không thịt không vui
3
Chương 3: Nói chuyện không hợp ý
4
Chương 4: Trưởng Tôn Lưu Hiến
5
Chương 5: Cuộc đụng độ đầu tiên (Lần đầu giao phong)
6
Chương 6: Bóng đêm kinh hồng
7
Chương 7: Kinh vì thiên nhân
8
Chương 8: Thay trời hành đạo
9
Chương 9: Chuyện xưa Phủng sát (2)
10
Chương 10: Khắp nơi tính kế
11
Chương 11: Đệ đệ trúng độc
12
Chương 12: Gặp lại ở Thái Bạch lâu
13
Chương 13: Không để yên chuyện này
14
Chương 14: Đụng độ một lần nữa
15
Chương 15: Thiên chi kiêu nữ
16
Chương 16: Nhận được chiếu cố
17
Chương 17: Tính kế Vũ vương
18
Chương 18: Tướng quân trở về phủ
19
Chương 19: Trạch môn đại hí (Vở kịch của nhà giàu có)
20
Chương 20: Yêu thương vào tận xương
21
Chương 21: Một khi tỉnh ngộ
22
Chương 22: Trưởng Tôn Vinh Cực
23
Chương 23: Ngây thơ rung động
24
Chương 24: Thắng được xinh đẹp
25
Chương 25: Miệng nói chiến lược
26
Chương 26: Tục nhân tục vật
27
Chương 27: Hỉ nộ bất định
28
Chương 28: Ở chung hài hòa
29
Chương 30: Có gì không dám
30
Chương 31: Hết sức vô sỉ
31
Chương 32: Trò khôi hài ở phủ quận chúa
32
Chương 33: Vợ chồng nghi ngờ lẫn nhau
33
Chương 34: Tiểu nhân khó chơi
34
Chương 35: Nửa đêm đột kích
35
Chương 36: Rất thích
36
Chương 37: Dạy chồng từ thuở còn thơ
37
Chương 38: Vượt quá giới hạn
38
Chương 39: Thư các bí văn
39
Chương 40: Tự quải nam chi
40
Chương 41: Như ngươi mong muốn
41
Chương 42: Lưu Hiến chịu nhục
42
Chương 43: Không cho khi dễ
43
Chương 44: Vệ thị khủng hoảng
44
Chương 45: Vệ thị xong đời
45
Chương 46: Đùa giỡn Tuyết Vi
46
Chương 47: Ngươi ăn thịt giao thú, ta ăn ngươi
47
Chương 48: A Lung – Đế Duyên
48
Chương 49: Làm nũng, cho kẹo ăn
49
Chương 50: Nhìn với cặp mắt khác xưa
50
Chương 51: Từ từ thay đổi thái độ
51
Chương 52: Vòng cấm nghi ngờ
52
Chương 53: Càng thêm yêu thích ngươi
53
Chương 54: Tuyệt sắc như yêu
54
Chương 55: Cắt bào đoạn nghĩa
55
Chương 56: Gặp mặt thái hậu
56
Chương 57: Lãnh chúa kiêu ngạo
57
Chương 58: Hợp tác làm ăn
58
Chương 59: Không cho phép hủy hôn
59
Chương 60: Vinh Cực cầu hôn
60
Chương 61: Sau khi vào triều
61
Chương 62: Vuốt lông, đút ăn
62
Chương 63: Ta đang làm nũng với ngươi
63
Chương 64: Rung động bất ngờ
64
Chương 65: Bí mật của Võ vương
65
Chương 66: Họa từ miệng mà ra
66
Chương 67: Tự bạch của Vinh Cực
67
Chương 68: Đế Duyên là sính lễ
68
Chương 69: Trăng đến rằm trăng tròn
69
Chương 70: Tất cả bí mật
70
Chương 71: Mèo bắt chuột
71
Chương 72: Mèo đêm ăn vụng
72
Chương 73: Cưỡng bức bỏ chồng
73
Chương 74: Bí mật loạn luân
74
Chương 75: Quý nữ tuyên bố
75
Chương 76: Ai lợi dụng ai
76
Chương 77: Có thể đồng ý gặp ta
77
Chương 78: Hai người ở chung
78
Chương 79: Suy nghĩ sáng suốt
79
Chương 80: Hai phần lễ vật
80
Chương 81: Chuyện phiền lòng
81
Chương 82: Sống bằng cách của mình
82
Chương 83: Ngươi không thể so sánh
83
Chương 84: Thịnh yến khói lửa
84
Chương 85: Chuẩn bị xuất giá
85
Chương 86: Bảo vệ người như bảo vật
86
Chương 88: Trời xui đất khiến
87
Chương 89: Phu thê đối thoại
88
Chương 90: Cưng chiều vô hạn
89
Chương 91: Hôn nhân ấm áp
90
Chương 92: Tín vật của hai vợ chồng
91
Chương 93: Có lòng giác ngộ
92
Chương 94: Tự mình giải quyết
93
Chương 95: Gặp lại Túc Ương
94
Chương 96: Một lời thành sấm
95
Chương 97: Thái hậu bị khinh bỉ
96
Chương 98: Ghen tị là độc
97
Chương 99: Độc nhất vô nhị (có một không hai)
98
Chương 100: Hoa nở hai đóa
99
Chương 101: Chơi đùa ầm ĩ thổ lộ tình cảm
100
Chương 102: Thật là lớn mật
101
Chương 103: Cho nhau túng sủng
102
Chương 104: Ngẫu nhiên cãi một chút
103
Chương 105: Chương 105.2: Họa từ miệng mà ra
104
Chương 106: Âm mưu ngầm nổi lên
105
Chương 107: Phá kén thành bướm
106
Chương 108: Chọn một trong ba
107
Chương 109: Thân thể trở lại Nam Vân
108
Chương 110: Tiên cô tha mạng
109
Chương 111: Lấy mạng đổi mạng
110
Chương 112: Trù tính nằm trong tay
111
Chương 113: Ân uy đều có
112
Chương 114: Gặp mặt Đổng công tử
113
Chương 115: Bởi vì người đó
114
Chương 116: Sắp đến
115
Chương 117: Ngói xanh đánh người khác bị thương
116
Chương 118: Buông thả là nên bị phạt
117
Chương 119: Trạc vào chỗ manh
118
Chương 120: Đem ‘gậy gộc’ lấy ra!
119
Chương 121: Tình cảm ấm lên
120
Chương 122: Cạo trọc đầu
121
Chương 123: Nhu cầu vì nàng
122
Chương 125: Một hồi chuyện hài hước
123
Chương 126: Thật mất mặt
124
Chương 127: Dính răng
125
Chương 128: Một câu thích
126
Chương 129: Được nuông chiều mà kiêu căng
127
Chương 130: Thương con như mạng
128
Chương 131: Thiếu nữ thần bí
129
Chương 132: Thủy Lung tỏa sáng
130
Chương 133: Trò đùa chấm dứt
131
Chương 134: Ghen tuông nhỏ ồn ào
132
Chương 135: Thủy Lung liệt căn
133
Chương 136: Tiệc mừng tuổi của thái hậu
134
Chương 137: Để cho nàng vui vẻ
135
Chương 138: Trêu hoa ghẹo nguyệt
136
Chương 139: Chủ mưu là thái hậu
137
Chương 140: Uống say rồi
138
Chương 141: Có chút kì lạ
139
Chương 142: Vinh Cực trả thù
140
Chương 143: Đại Miêu giả bệnh
141
Chương 144: Đêm thăm dò bí mật
142
Chương 145: Có ý tốt
143
Chương 146: Không có tên chương
144
Chương 147: Tỷ ta dạy
145
Chương 148: Thủy Thiên Triệt lâm thời
146
Chương 149: Bảo vật hiếm thấy
147
Chương 150: Có gì kiêu ngạo
148
Chương 151: Khuynh thành ảnh vũ
149
Chương 152: Vạ lây cá trong chậu
150
Chương 153: Ra vẻ cãi nhau
151
Chương 154: Chu Giáng Tử bi thương
152
Chương 155: Tư Quy nhận tội thay
153
Chương 156: Thời cơ biến đổi
154
Chương 157: Sủng vật đầu hói
155
Chương 158: Yêu hận tình thù
156
Chương 159: Thiên diện quỷ y
157
Chương 160: Có gì không dám
158
Chương 161: Chân tướng thật sự
159
Chương 162: Khúc khuỷu
160
Chương 163: Hành động trả thù
161
Chương 164: Xúi quẩy giục giã
162
Chương 165: Thua còn manh giáp
163
Chương 166: Thập Lưỡng Tửu Gia (Quán rượu mười lượng)
164
Chương 167: Họa từ miệng mà ra
165
Chương 168: Thánh tôn đừng làm rộn
166
Chương 169: Mĩ nhân như ngọc
167
Chương 170: Hắn sống tốt
168
Chương 171: Xưng hô thần thánh
169
Chương 172: Ngươi lại sai rồi
170
Chương 173: Ngươi theo ta đi
171
Chương 174: Ta không có giả bộ
172
Chương 175: Bữa tiệc đính hôn
173
Chương 176: Đừng nói lý lẽ
174
Chương 177: Muốn ăn chùa ư?
175
Chương 178: Ngàn dặm gặp gỡ
176
Chương 178-2: Ngàn dặm gặp gỡ (2)
177
Chương 179: Suy nghĩ của Thủy Lung
178
Chương 180: Thánh tôn, Ám Đế
179
Chương 181: Đêm khuya vào phòng
180
Chương 182: Ta coi chừng nàng
181
Chương 183: Kéo theo nàng
182
Chương 184: Huyết quang tai ương
183
Chương 185: Coi là người thay thế
184
Chương 186-3: Sinh nữ nhi tốt (3)
185
Chương 186-2: Sinh nữ nhi tốt (2)
186
Chương 186: Sinh nữ nhi tốt
187
Chương 187: Chúng ta bỏ trốn đi
188
Chương 188: Ghét bọn họ làm phiền
189
Chương 189: Ta chăm sóc nàng
190
Chương 190: Chàng không có tư cách
191
Chương 191:  Thánh Tôn thay đổi sắc mặt
192
Chương 192: Quả nhiên đủ ướt
193
Chương 193-2: Nam nhân giảo hoạt (2)
194
Chương 193-1:  Nam nhân giảo hoạt
195
Chương 194-2: Ôn nhu của hắn (2)
196
Chương 194-1: Ôn nhu của hắn (1)
197
Chương 195-2:  Tổ hợp náo nhiệt (2)
198
Chương 195-1:  Tổ hợp náo nhiệt (1)
199
Chương 196-2:  Ta thua trước rồi (2)
200
Chương 196-1: Ta thua trước rồi (1)
201
Chương 197-2:  Không rời xa nàng (2)
202
Chương 197-1:  Không rời xa nàng (1)
203
Chương 198-1:  Chặt cho chó ăn (1)
204
Chương 198-2:  Chặt cho chó ăn (2)
205
Chương 199-1:  Người của đại miêu
206
Chương 199-2: Người của Đại miêu (2)
207
Chương 200: Lòng ai rối loạn
208
Chương 201: Làm người xem cuộc vui
209
Chương 202:  Nàng đang đau lòng
210
Chương 203: Trưởng Tôn Vinh Cực
211
Chương 204: Thật thật giả giả
212
Chương 205: Đi đánh Vinh Cực
213
Chương 206: Ăn no đánh người
214
Chương 207: Nàng là duy nhất
215
Chương 208: Năm mới vui vẻ
216
Chương 209: Một màn phản bội
217
Chương 210: Thánh Tôn bại lộ* (1)
218
Chương 210-2: Thánh Tôn bại lộ (2)
219
Chương 211: Băn khoăn chuyện gì
220
Chương 212: Không có ranh giới cuối cùng
221
Chương 213: Chỉ để ta nhìn
222
Chương 214: Vật tổ tôn quý
223
Chương 215: Nên xem cuộc vui rồi
224
Chương 216-2: Thủy Lung ra tay(2)
225
Chương 216: Thủy Lung ra tay
226
Chương 217: Thua triệt để (1)
227
Chương 217-2: Thua triệt để (2)
228
Chương 218: Hai tiểu gia hỏa (1)
229
Chương 218-2: Hai tiểu gia hỏa (2)
230
Chương 219: Một nhà bốn miệng
231
Chương 219-2: Một nhà bốn miệng (2)
232
Chương 220-2: Vận mệnh tương ngộ. ϼ2)
233
Chương 220: Vận mệnh tương ngộ. ϼ�1)
234
Chương 221: Trao đổi tín vật
235
Chương 222: Thủy Lung cứu con
236
Chương 223: Mẹ con tương trợ
237
Chương 224: Khách từ xa đến