Chương 78: Cuối cùng cũng chết

Nhóm dịch: Ẩn Môn

Nguồn:

- ----------------------------

Ầm!

Tuy một chùy đánh xuống còn chưa đến mức long trời lở đất, nhưng mỗi lần đánh xuống đều khiến máu thịt văng tung tóe, vô cùng thê thảm.

- Thôn trưởng Bạch Thạch, bộ da này của ngươi khiến ta xuống tay không thoải mái, không bằng ngươi cứ bại lộ chân thân đi. - Lâm Phàm vung chùy đánh rụng một cái đầu người, sau đó hắn quay đầu nhìn về phía Bạch Thạch đang đứng đó.

Đám tà tu còn lại sớm đã không chịu nổi nữa, bọn chúng bắt đầu sợ Lâm Phàm chết khiếp.

Thậm chí bọn chúng còn cảm thấy cái tên trước mặt vốn dĩ không phải là ngưởi.

Thương thế nặng như vậy lại như không hề gì, đặc biệt là miệng vết thương kia, ngoài hắn ra còn ai có thể tỉnh bơ cười với bọn chúng, chuyện này sao có thể.

Viêm Hoa Tông có đệ tử biến thái như vậy từ bao giờ không biết, đây quả thực là người sinh ra để chiến đấu, ra tay tàn độc đến cực hạn.

- Nếu so sánh với bọn ta thì ngươi còn tàn nhẫn hơn. - Bạch Thạch áp chế sự hoảng loạn trong lòng, lạnh giọng nói.

- Tàn nhẫn? Không, không, đây không phải là tàn nhẫn, mà các ngươi chỉ đáng được hưởng đãi ngộ như thế này. - Sau đó, hắn chỉ vào đống thịt nát bên cạnh, rất là khó chịu nói - Ngay cái thằng cặn bã kia, dám tàn nhẫn hành hạ loli đáng yêu đến chết. Ngươi có biết các ngươi gây ra tội lỗi thế này khiến ta rất là đau lòng không.

Ầm!

Vừa dứt lời, nháy mắt Lâm Phàm biến mất tại chỗ, mà lúc hắn xuất hiện lại đã ở ngay trước mặt một tên tà tu chột mắt xấu xí.

- Ngươi… - Tên tà tu chột mắt sửng sốt, hắn đã bị khí thế của đối phương áp chế, xuất hiện cảm giác bị vây tụ chưa từng có.

Không…

Ta là tà tu đó, sao có thể bị đệ tử Viêm Hoa Tông làm cho sợ thế này.

Tên tà tu chột mắt bùng nổ khí thế, giang hai tay ra, giận dữ gầm lên:

- Đừng có bắt nạt quá à nha, chúng ta là tà tu đó!

Ầm!

Một chùy vung ra, cả người tên tà tu chột mắt bị đánh bẹp trên mặt đất, nháy mắt trở thành bánh thịt.

- Cứ thích bắt nạt đấy thì làm sao? - Lâm Phàm lạnh nhạt nói, sau đó nhìn về phía sau - Bạch Trạch thôn trưởng, ngươi định ngồi chờ chết thật sao? Có điều đừng nóng vội, từ từ đợi, một lát nữa là đến lượt ngươi rồi.

Đám tà tu còn xót lại sớm đã hoảng hốt, giận dữ hét:

- Bạch Thạch, ngươi còn muốn dứng nhìn đến khi nào. Ngươi cứ nhìn như vậy nữa chúng ta chết hết đó.

Với bọn chúng mà nói, mấy tên đệ tử Viêm Hoa Tông vốn là cá nằm trên thớt. Nhưng bọn hắn lại không ngờ đụng đến một thằng nhóc cuồng bạo như vậy, khiến bọn chúng chống đỡ không nổi.

Lâm Phàm cười lạnh:

- Các ngươi đừng gào nữa, hắn bị dọa cho ngáo luôn rồi.

- Hỗn xược… - Bạch Thạch không nhịn nổi nữa, không thể để tên gia hỏa này tiếp tục chém giết, nếu cứ để hắn làm loạn có khi toàn quân bị diệt sạch thật.

‘Bạo Huyết’ vào trạng thái khai hỏa toàn bộ, ngực còn cắm mũi thương, phong độ như thế này ngoài mình ra còn ai trâu hơn được nữa.

- Đúng lúc lắm, chuyện khủng bố chỉ vừa mới bắt đầu thôi. - Lâm Phàm chợt quát một tiếng, sức chiến đấu bừng bừng, đám tà tu còn lại này, hắn căn bản không thèm để trong mắt.

Mấy thằng Địa Cương tầng một thì chỉ cần một chùy là đủ để mất mạng, nếu không đủ thì đánh hai chùy.

Thậm chí trong số đám tà tu này còn có cả Tôi Thể cảnh cùi bắp.

- Vô liêm sỉ. - Bạch Thạch cầm cây gậy trong tay mãnh liệt xuất kích, tràn đầy Cương khí mạnh mẽ, đánh thẳng về phía Lâm Phàm.

Ý nghĩ duy nhất của Lâm Phàm bây giờ là giết sạch lũ kiến tà tu trước, sau đó cuối cùng là xử đẹp tên Bạch Thạch này.

Chung quy trong suốt quá trình quan sát, tên kia khẳng định không tầm thường, vừa nhìn đã biết là cao thủ.

Cao thủ ấy mà, phải để lại cuối cùng mà quyết đấu mới ngon.

Hắn đánh ra một chùy, một tên tà tu vô danh nháy mắt nát bét, sức mạnh bạo tạc như vậy mà muốn cản được thì đúng là có mà nằm mơ.

Máu thịt văng tứ tung.

Một tên tà tu đứng cạnh tên tà tu vô danh ấy trợn mắt chứng kiến hết cảnh máu me bạo lực ấy, sợ muốn són ra quần.

Hắn dám cam đoan nếu gia hỏa này mà gia nhập tổ chức của bọn chúng tuyệt đối sẽ là sự tồn tại khủng bố nhất.

Phập!

Bạch Thạch tấn công một đòn sắc bén, xé gió mà đánh tới, trực tiếp chém bay cánh tay của Lâm Phàm.

Cảnh đó khiến đám tà tu còn lại vui mừng.

Tên nhãi khốn kiếp, đợi lát nữa thôi và hôm nay chính là ngày chết của ngươi.

Mặt Lâm Phàm không hề thay đổi, xoay người vung ra một chùy. Bạch Thạch không ngờ tên nhãi này vậy mà còn sức phản kháng, không hề do dự, trực tiếp ngăn cản.

Ầm!

Bạch Thạch nhăn tít mày, tên nhãi nhép này sức bạo phát mạnh thật, đã bị bị thương thành như vậy mà vẫn còn có thế bộc phát ra năng lực như vậy.

Khủng bố gớm.

Lâm Phàm nhếch mép, nhe hàm răng trắng tinh, ánh mắt lóe lên khiến chiến ý kẻ khác khiếp sợ:

- Chả đau chả ngứa gì cả. Bạch Thạch, sức lực của ngươi chỉ có chút đó thôi sao?

Ực ực!

Bạch Thạch nuốt nước bọt, đây là kẻ địch kinh khủng nhất mà hắn gặp phải, giống như dánh mãi không chết vậy. Không thể, tuyệt đối không phải là như vậy.

- Cứu ta…

Phập!

Ngay giây lát hắn đang ngây người, lại thêm một tên tà tu bị nghiền chết.

- Thật Phiền, thiếu mất một cánh tay, khiến cử động của ta không được linh hoạt lắm. Nếu không một chùy vừa rồi đánh xuống các ngươi nhất định cũng được hưởng phần. - Lâm Phàm nhìn bốn tên tà tu còn lại trước mắt, tiếc nuối nói.

Loảng xoảng!

Vũ khí của tên tà tu kia rơi leng keng xuống đất, hắn đứng người.

- Ngươi rốt cục là người hay là quỷ. - Tên tà tu hoảng sợ nói, một chút ý chí chiến đấu cũng không còn.

Hắn nhìn qua, cả mảnh đất đã bị nhiễm đỏ, hít một hơi nhẹ là có thể ngửi được mùi máu tươi gay mũi.

- Thôi cũng tàm tạm rồi. - Lâm Phàm cảm thấy sức sống trong cơ thể dần dần biến mất, cũng không thèm dấu giếm nữa, trực tiếp rút mũi thương cắm ở ngực ra.

Ùng ục!

Máu tươi từ lồng ngực hắn tuôn ra như vỡ đê.

- Chết! - Lâm Phàm xem như chả có việc gì, vung mạnh Lang Nha Bổng, tập trung nhìn vào một người rồi giáng một chùy thật mạnh từ trên trời xuống.

Bạch Thạch không nhịn nổi nữa, hóa thành một đạo tàn ảnh, cây gậy trong tay càng bạo phát ra khí tức ác liệt hơn, một kích này hắn muốn lấy mạng đối phương.

Ầm!

Phập!

Hai âm thanh nổ vang cùng lúc.

Lang Nha Bổng lại đập một tên tà tu nữa nát bét. Hai tên tà tu khác đứng tại chỗ không dám động đậy, nhìn thấy cảnh tượng giã người như giã thịt kia, chúng hoảng đến nỗi không nói nên lời.

Nhưng khi nhìn đến trạng thái của đối phương, bọn chúng lại nhịn không được mà phấn khởi hẳn lên.

Lâm Phàm nhìn quải trượng đâm xuyên qua tim, mỉm cười rồi gập hẳn người, chống một chân về phía trước, trực tiếp rút mạnh ra. Theo sau đó là một tiếng nổ vang lên, Lang Nha Bổng rơi xuống dựng đứng trên mặt đất.

- Không tệ, cuối cùng cũng giết được ta, Bạch Thạch thôn trưởng, ngươi thực sự đủ lợi hại. - Lâm Phàm cười tươi ra mặt, thân hình đứng thẳng tắp, sau đó hơi ngả về phía sau, ngã xuống đất.

Tuy rằng giết được Lâm Phàm, nhưng không hiểu vì sao tim Bạch Thạch cứ đập rất nhanh, có cảm giác không nói nên lời.

- Chết đi! - Bạch Thạch nhẹ giọng nói.

Còn hai tên tà tu sót lại thì nhốn nháo cả lên:

- Chết rồi, hắn cuối cùng cũng chết rồi.

- Đây là ác ma gì không biết, sao có thể kiên trì được tới lúc này, chúng ta đến cùng là chọc phải thứ gì vậy.

Bịch một tiếng, hắn ngồi bệt xuống đất, lệ rơi đầy mặt.

Bọn chúng trầm luân trong tuyệt vọng, giờ phút này cuối cùng cũng được giải thoát.

Chapter
1 Chương 1: Ta là bất tử
2 Chương 2: Nghĩ đến đã thấy hí hửng
3 Chương 3: Thật không có tiền đồ
4 Chương 4: Mình khác gì Autohack
5 Chương 5: Ta chỉ không tin mà thôi
6 Chương 6: Lây lan đến tất cả mọi người
7 Chương 7: Phân tích một chút là ổn
8 Chương 8: Chờ chút, ta có lời muốn nói
9 Chương 9: Sát tính của các ngươi quá nặng
10 Chương 10: Sư đệ, đừng mà
11 Chương 11: Độ hảo cảm cày lên nhanh ghê
12 Chương 12: Bí kíp tự sáng tạo công pháp
13 Chương 13: Ngủ cái lờ mịa mài, high lên!
14 Chương 14: Ta nhiều tuyên ngôn lắm
15 Chương 15: Phải tem tém lại
16 Chương 16: Công pháp tự sáng tạo
17 Chương 17: Cơ hội tuyệt nhất đã tới
18 Chương 18: Rốt cục thì bọn mày có cho bố cơ hội không?
19 Chương 19: Tiểu bá vương bức khí tận trời: Lâm Phàm
20 Chương 20: Cho mày làm bố tao luôn được chưa?
21 Chương 21: Một đám súc sinh
22 Chương 22: Đó là một loại thần thái
23 Chương 23: Ta tu luyện vô cùng khắc khổ
24 Chương 24: Có đại hội biểu dương không?
25 Chương 25: Ngươi là đồ Súc con mẹ nó sinh
26 Chương 26: Các ngươi chờ đó cho ta
27 Chương 27: Khua chiêng gõ trống thu phế phẩm
28 Chương 28: Xin mọi người hãy lấy đó mà làm gương
29 Chương 29: Vũ khí sát sinh cực khủng bố ra đời
30 Chương 30: Đê tiện! Vô sỉ!
31 Chương 31: Trở về ông mày phải tu luyện công pháp
32 Chương 32: Cả thế giới im phăng fuck
33 Chương 33: Trên đời này thật lắm người tốt
34 Chương 34: Xuất phát làm nhiệm vụ
35 Chương 35: Xem ra ta phải giả chết mới được
36 Chương 36: Bội thu
37 Chương 37: Lầy lội theo ta nào
38 Chương 38: Đồ Cặn bã, ngươi muốn chết như thế nào?
39 Chương 39: Người bị đánh đâu mất tiêu rồi?
40 Chương 40: Hu hu! Nước mắt tuôn trào!
41 Chương 41: Thần đèn pa pa, mau ra đây
42 Chương 42: Ta chính là vị thần tối cao
43 Chương 43: Hiểu lầm coi như không có luôn
44 Chương 44: Mi gian xảo quá đi mất
45 Chương 45: Phải trở nên mạnh mẽ!
46 Chương 46: Sao mà khó giao tiếp thế này!
47 Chương 47: Để ta dùng canh gà bồi bổ cho tâm hồn ngươi
48 Chương 48: Quân lâm thiên hạ, nhiệt tình hăng hái!
49 Chương 49: Xuất phát đi, Phàm Phàm của ta
50 Chương 50: Lâm Phàm, xong
51 Chương 51: Lôi mày theo cùng
52 Chương 52: Loài người kia, ngươi được lắm
53 Chương 53: Lại muốn lừa ta vào tròng!
54 Chương 54: Về tông!
55 Chương 55: Sao lại thành thế này?
56 Chương 56: Lỡ đánh chết người ta thì phải làm sao
57 Chương 57: Thèm vào mà biết tên mày
58 Chương 58: Hãy để chúng ta đấu một trận thỏa thích đi
59 Chương 59: Đại ca… cứu đệ
60 Chương 60: Ngươi nhìn đi, chảy máu rồi này
61 Chương 61: Nào, mình cùng đi lên mặt chút
62 Chương 62: Bức khí tung hoành, chịu không nổi
63 Chương 63: Biết ta là ai không? Là Lâm Phàm rõ chưa
64 Chương 64: Đạt đến Địa Cương cảnh rồi
65 Chương 65: Sư muội có đứng lên được không?
66 Chương 66: Không có điểm tích lũy thì biết sống sao
67 Chương 67: Vừa ra ngoài đã chết
68 Chương 68: Xin cảm tạ các vị đại lão phù hộ
69 Chương 69: Cường giả cũng có quá khứ khổ cực không thể nói ra
70 Chương 70: Đừng mà!
71 Chương 71: Nhân vật phản diện tinh anh thiếu cảm giác tồn tại nhất
72 Chương 72: Sợ chết bảo bảo roài
73 Chương 73: Thật sự quá nhiệt tình
74 Chương 74: Thôi toi cơm rồi
75 Chương 75: Có chuyện thì nói, bán ta làm gì
76 Chương 76: Để xem chúng mình ai ác hơn
77 Chương 77: Các ngươi chuẩn bị xong chưa?
78 Chương 78: Cuối cùng cũng chết
79 Chương 79: Thật vô vị
80 Chương 80: Quyết định mục tiêu nhỏ tiếp theo
81 Chương 81: Thao tác nghẹt thở
82 Chương 82: Hoàn mỹ hủy thi diệt tích
83 Chương 83: Là đàn ông thì không được co vòi!
84 Chương 84: Đứng lại, người này là của chúng ta
85 Chương 85: Đây chính là cường giả bá đạo sao
86 Chương 86: Sư huynh chống lưng
87 Chương 87: Vẫn là chưa thể thích gì làm nấy
88 Chương 88: Không biết xấu hổ
89 Chương 89: Nam nhi nói là phải làm
90 Chương 90: Cho mọi người, sau này nhất định phải đuổi kịp ta
91 Chương 91: Ta phải trở nên mạnh hơn
92 Chương 92: Lời thề với trời đất
93 Chương 93: Trời đất, ta có thể bội ước không
94 Chương 94: Còn công pháp khác nữa không
95 Chương 95: Không tồi, cũng thú vị ra phết
96 Chương 96: Thật không quen với bộ dáng này chút nào
97 Chương 97: Đây là hành vi không thể khống chế
98 Chương 98: Hẳn là một con hàng lòe loẹt
99 Chương 99: Kẻ yếu thì nằm xuống là được rồi
100 Chương 100: Lâm Phàm ta rất giữ chữ tín
Chapter

Updated 100 Episodes

1
Chương 1: Ta là bất tử
2
Chương 2: Nghĩ đến đã thấy hí hửng
3
Chương 3: Thật không có tiền đồ
4
Chương 4: Mình khác gì Autohack
5
Chương 5: Ta chỉ không tin mà thôi
6
Chương 6: Lây lan đến tất cả mọi người
7
Chương 7: Phân tích một chút là ổn
8
Chương 8: Chờ chút, ta có lời muốn nói
9
Chương 9: Sát tính của các ngươi quá nặng
10
Chương 10: Sư đệ, đừng mà
11
Chương 11: Độ hảo cảm cày lên nhanh ghê
12
Chương 12: Bí kíp tự sáng tạo công pháp
13
Chương 13: Ngủ cái lờ mịa mài, high lên!
14
Chương 14: Ta nhiều tuyên ngôn lắm
15
Chương 15: Phải tem tém lại
16
Chương 16: Công pháp tự sáng tạo
17
Chương 17: Cơ hội tuyệt nhất đã tới
18
Chương 18: Rốt cục thì bọn mày có cho bố cơ hội không?
19
Chương 19: Tiểu bá vương bức khí tận trời: Lâm Phàm
20
Chương 20: Cho mày làm bố tao luôn được chưa?
21
Chương 21: Một đám súc sinh
22
Chương 22: Đó là một loại thần thái
23
Chương 23: Ta tu luyện vô cùng khắc khổ
24
Chương 24: Có đại hội biểu dương không?
25
Chương 25: Ngươi là đồ Súc con mẹ nó sinh
26
Chương 26: Các ngươi chờ đó cho ta
27
Chương 27: Khua chiêng gõ trống thu phế phẩm
28
Chương 28: Xin mọi người hãy lấy đó mà làm gương
29
Chương 29: Vũ khí sát sinh cực khủng bố ra đời
30
Chương 30: Đê tiện! Vô sỉ!
31
Chương 31: Trở về ông mày phải tu luyện công pháp
32
Chương 32: Cả thế giới im phăng fuck
33
Chương 33: Trên đời này thật lắm người tốt
34
Chương 34: Xuất phát làm nhiệm vụ
35
Chương 35: Xem ra ta phải giả chết mới được
36
Chương 36: Bội thu
37
Chương 37: Lầy lội theo ta nào
38
Chương 38: Đồ Cặn bã, ngươi muốn chết như thế nào?
39
Chương 39: Người bị đánh đâu mất tiêu rồi?
40
Chương 40: Hu hu! Nước mắt tuôn trào!
41
Chương 41: Thần đèn pa pa, mau ra đây
42
Chương 42: Ta chính là vị thần tối cao
43
Chương 43: Hiểu lầm coi như không có luôn
44
Chương 44: Mi gian xảo quá đi mất
45
Chương 45: Phải trở nên mạnh mẽ!
46
Chương 46: Sao mà khó giao tiếp thế này!
47
Chương 47: Để ta dùng canh gà bồi bổ cho tâm hồn ngươi
48
Chương 48: Quân lâm thiên hạ, nhiệt tình hăng hái!
49
Chương 49: Xuất phát đi, Phàm Phàm của ta
50
Chương 50: Lâm Phàm, xong
51
Chương 51: Lôi mày theo cùng
52
Chương 52: Loài người kia, ngươi được lắm
53
Chương 53: Lại muốn lừa ta vào tròng!
54
Chương 54: Về tông!
55
Chương 55: Sao lại thành thế này?
56
Chương 56: Lỡ đánh chết người ta thì phải làm sao
57
Chương 57: Thèm vào mà biết tên mày
58
Chương 58: Hãy để chúng ta đấu một trận thỏa thích đi
59
Chương 59: Đại ca… cứu đệ
60
Chương 60: Ngươi nhìn đi, chảy máu rồi này
61
Chương 61: Nào, mình cùng đi lên mặt chút
62
Chương 62: Bức khí tung hoành, chịu không nổi
63
Chương 63: Biết ta là ai không? Là Lâm Phàm rõ chưa
64
Chương 64: Đạt đến Địa Cương cảnh rồi
65
Chương 65: Sư muội có đứng lên được không?
66
Chương 66: Không có điểm tích lũy thì biết sống sao
67
Chương 67: Vừa ra ngoài đã chết
68
Chương 68: Xin cảm tạ các vị đại lão phù hộ
69
Chương 69: Cường giả cũng có quá khứ khổ cực không thể nói ra
70
Chương 70: Đừng mà!
71
Chương 71: Nhân vật phản diện tinh anh thiếu cảm giác tồn tại nhất
72
Chương 72: Sợ chết bảo bảo roài
73
Chương 73: Thật sự quá nhiệt tình
74
Chương 74: Thôi toi cơm rồi
75
Chương 75: Có chuyện thì nói, bán ta làm gì
76
Chương 76: Để xem chúng mình ai ác hơn
77
Chương 77: Các ngươi chuẩn bị xong chưa?
78
Chương 78: Cuối cùng cũng chết
79
Chương 79: Thật vô vị
80
Chương 80: Quyết định mục tiêu nhỏ tiếp theo
81
Chương 81: Thao tác nghẹt thở
82
Chương 82: Hoàn mỹ hủy thi diệt tích
83
Chương 83: Là đàn ông thì không được co vòi!
84
Chương 84: Đứng lại, người này là của chúng ta
85
Chương 85: Đây chính là cường giả bá đạo sao
86
Chương 86: Sư huynh chống lưng
87
Chương 87: Vẫn là chưa thể thích gì làm nấy
88
Chương 88: Không biết xấu hổ
89
Chương 89: Nam nhi nói là phải làm
90
Chương 90: Cho mọi người, sau này nhất định phải đuổi kịp ta
91
Chương 91: Ta phải trở nên mạnh hơn
92
Chương 92: Lời thề với trời đất
93
Chương 93: Trời đất, ta có thể bội ước không
94
Chương 94: Còn công pháp khác nữa không
95
Chương 95: Không tồi, cũng thú vị ra phết
96
Chương 96: Thật không quen với bộ dáng này chút nào
97
Chương 97: Đây là hành vi không thể khống chế
98
Chương 98: Hẳn là một con hàng lòe loẹt
99
Chương 99: Kẻ yếu thì nằm xuống là được rồi
100
Chương 100: Lâm Phàm ta rất giữ chữ tín