Chương 74: Thôi toi cơm rồi

Nhóm dịch: Ẩn Môn

Nguồn:

- ---------------------------------------

Lúc này trong lòng Lâm Phàm cảm thấy hài lòng vô cùng, cảm giác người bên ngoài thật sự quá tốt bụng.

Nhất là các thôn dân này, thuần phác, thiện lương, hiếu khách, hơn nữa còn rất tôn trọng mình.

- Nếu ta không có mục tiêu lớn, thật đúng là muốn giao lưu cùng mọi người thật lâu. Trong thôn ngay cả một người trẻ tuổi cường tráng cũng không có, chắc chắn sẽ có rất nhiều chuyện không thể làm.

Giờ đây, hắn cảm thấy tấm lòng của mình thật là thiện lương quá, nếu không thiện lương thì sao có thể nghĩ đến những việc như này chứ.

...

- Viên sư huynh, trưởng thôn Bạch Thạch đã tiễn tên tiểu tử kia lên đường rồi. Dọc đường đi, ta phát hiện trưởng thôn có dấy lên sát ý đối với tên tiểu tử kia, nhưng cuối cùng không biết vì sao lại không ra tay.

Viên Thiên Quân cười lạnh:

- Xem như tên tiểu tử kia may mắn, nói vậy Bạch Thạch này cũng sợ hậu quả của việc giết chết đệ tử Viêm Hoa tông. Hiện tại nếu đã xác định xong, vậy cũng tới lúc chúng ta hành động rồi.

- Sư huynh, vậy chúng ta nửa đường chặn giết, hay là trực tiếp vào thôn chém giết trước mặt mọi người luôn. - Hoàng Hầu hỏi.

Viên Thiên Quân chưa hề nghĩ đến, nhếch mép cười:

- Đương nhiên là tiến vào thôn rồi, trực tiếp giết chết hắn, vừa vặn khiến vài thường dân vô tri kia ca tụng chúng ta hết lời.

Những đệ tử khác nghe xong cũng cười:

- Sư huynh biện pháp này được đó.

Đối với bọn họ mà nói, tu vi rất quan trọng, nhưng thanh danh bên ngoài cũng rất đáng lưu tâm.

Một đám người cấp tốc hành động, đến thẳng trong thôn chờ đợi.

Bọn họ có thể xác định trưởng thôn Bạch Thạch kia chính là mục tiêu mà bọn họ tìm đến lần này. Về phần những người khác trong thôn, bọn họ đều đã quan sát, không có bất cứ vấn đề gì.

Không thể không nói, Bạch Thạch này cũng thật thông minh, lại biết giấu mình trong một sơn dân bình thường

Cửa thôn.

Một đứa trẻ con bím tóc cao vút, tay cầm trống bỏi, để chân trần, vui tươi chạy nhảy ở cửa thôn.

Ầm!

Bé không cẩn thận đã đụng vào thứ gì đó, ngồi bệt mông xuống đất, rồi ngước đôi mắt to tròn lên nhìn những người lạ trước mặt:

- Các người là ai thế?

Viên Thiên Quân ánh mắt coi thường nhìn lướt qua, giọng điệu lạnh nhạt nói:

- Tiểu nha đầu, người lớn đâu?

Một trong các sư đệ nhỏ giọng nói:

- Sư huynh, tiểu nha đầu này chúng ta có cần kiểm tra một chút hay không?

- Không cần, chỉ là một nha đầu thôi, còn có vấn đề gì được sao? - Viên Thiên Quân nói.

Hoàng Hầu vừa nãy đi tìm hiểu tin tức đã quay trở lại:

- Sư huynh, tên kia sắp đến rồi.

- Được. - Viên Thiên Quân gật đầu, ngữ khí nghiêm túc nói - Nhanh, đi gọi hết tất cả người trong thôn đến đây.

Bé gái nhìn những người trước mắt, thấy hơi sợ hãi, sau đó cầm lấy trống bỏi chạy về thôn.

- Có người đến.

- Có người đến.

Tiểu nha đầu vui thích chạy trên đường, qua mỗi nhà đều gọi một lần.

Trong một gian bếp bình thường, một bà lão lưng còng cầm cái gáo múc nước đổ vào trong nồi, trầm giọng mà bình tĩnh nói:

- Ông già, đốt thêm lửa đi, đun sôi nước, đợi lát nữa còn phải giết heo.

Ông lão đốt lửa gật gật đầu, cánh tay nhăn nheo cầm một thanh củi lên, vừa cười vừa nói:

- Biết rồi, bà đi xem thử heo thế nào rồi, đừng có mà làm nó trốn mất.

- Yên tâm đi, có trưởng thôn ở đây, heo không chạy được đâu.

...

- Sư huynh, thôn này đúng là kỳ lạ thật luôn, ngay cả một tráng nam cũng không có, chẳng lẽ bỏ đi hết rồi hay sao?

Viên Thiên Quân đứng ở cửa thôn, ánh mắt chăm chú nhìn phía trước:

- Bình thường thôi, nơi này không nuôi được người nào, có lẽ đều đã đi lang bạt bên ngoài, chỉ còn lại mấy người già yếu và trẻ em. Có thế thì mấy tổ chức tà ma ngoại đạo mới có thể thâm nhập vào bên trong.

- Sư huynh, có người đến.

Phía trước, trưởng thôn Bạch Thạch chống gậy thong thả đi về phía cửa thôn, ánh mắt nhìn đến Viên Thiên Quân, nhưng sau đó lại nhìn xuống dưới mặt đất:

- Mấy vị đại nhân, xin hỏi có chuyện gì sao? - Trưởng thôn Bạch Thạch nói giọng bình tĩnh, hoàn toàn không giống với lúc đối mặt Lâm Phàm. Tuy rằng vẫn xưng hô "đại nhân" nhưng trong giọng nói lại có ý cân nhắc.

Hoàng Hầu tiến lên một bước:

- Bạch Thạch, đừng giả vờ nữa, ngươi nghĩ rằng chúng ta không biết ngươi là ai sao? Ẩn trốn trong thôn này, lẻ loi hiu quạnh, chắc phải vất vả lắm nhỉ?

- Không ngờ bị các ngươi phát hiện rồi, tiếc thật. - Bạch Thạch vừa cười vừa nói. - Còn về phần vất vả, ngược lại không vất vả chút nào hết. Ta là trưởng thôn nơi này, sao có thể vất vả được, mấy vị đại nhân các ngươi nói có phải không?

Lúc này, các thôn dân từ trong nhà đi ra, tất cả đứng hết ra cửa thôn, đếm kỹ một chút cũng thấy hơn ba mươi người.

Viên Thiên Quân nhìn thấy chỉ có ba mươi người đi ra, nhăn mày:

- Còn các thôn dân khác đâu?

Bà lão còng lưng sắc mặt bình tĩnh:

- Đại nhân, bọn họ ngủ cả rồi, chưa tỉnh, không biết trưởng thôn sao rồi?

Mà ở trong những căn nhà kia mỗi căn đều có một thi thể nằm trong vũng máu, dáng chết cực kỳ thê thảm.

Viên Thiên Quân ngược lại không hề nghĩ nhiều như vậy, hơn ba mươi người vậy thì hơn ba mươi người thôi, sau đó bèn nói:

- Trưởng thôn này của các ngươi là người của tổ chức tà ác, ẩn trốn trong các ngươi. Chúng ta thay mặt tông môn tới giết hắn, giúp các ngươi thoát khỏi bể khổ…

Bạch Thạch sắc mặt bình tĩnh đứng đó, ánh mắt hắn vừa nhìn đã thấy rõ là có ý trêu tức, nhưng Viên Thiên Quân bọn họ không hề chú ý tới ánh mắt này.

Trong lòng bọn họ, Bạch Thạch trước mắt này chẳng qua cũng như là cá trong chậu mà thôi.

Giờ nói nhiều như thế cũng chỉ là muốn thôn dân hiểu rõ, tính mạng của các ngươi là do chúng ta cứu vớt.

- Ôi, đáng tiếc thật... - Bạch Thạch lắc đầu tiếc nuối.

- Tất nhiên là đáng tiếc rồi, ngươi trốn kỹ như vậy, nếu không phải tông môn phát hiện sớm, e rằng sau khi ngươi lợi dụng thôn dân xong lại sẽ giết hết. Nhưng yên tâm đi, ngươi sẽ không có cơ hội này đâu. - Viên Thiên Quân nói.

- Đại ca ca, ngươi nói thử xem nếu như người thiếu mất một chân vậy còn có thể đi đường được không? - Lúc này đứa bé ban nãy đi đến trước mặt Hoàng Hầu. Nó ngồi xuống dưới đất, ôm đùi Hoàng Hầu hiếu kỳ hỏi.

- Đương nhiên là đi không được rồi.- Hoàng Hầu trả lời.

- Ờ. - Đứa nhỏ tựa như vừa hiểu ra điều gì, cái tay nhỏ bé nhẹ nhàng vỗ lên chân của Hoàng Hầu. Đột nhiên vang lên một tiếng "phập", một luồng sáng chợt lóe lên.

Hoàng Hầu cảm thấy có chút khác thường, cúi đầu liền phát hiện cẳng chân phải tựa như đã rời ra, trong phút chốc liền hét thảm một tiếng.

- Chân của ta, chân của ta… - Hoàng Hầu choáng váng ngã ngồi xuống đất, hai tay che lấy đoạn cẳng chân bị đả thương kia, máu tươi không ngừng phun ra nhiễm đỏ cả một mảng đất lớn.

Viên Thiên Quân vừa nhìn thấy cảnh đó tức thời kinh khiếp, không do dự một chút nào tung một chưởng về phía đứa bé kia.

Mà đứa bé thoạt nhìn không có chút năng lực gây sát thương kia, lại nhanh nhẹn lách mình thoát được một chưởng này.

- Các ngươi… - Viên Thiên Quân kinh ngạc, không dám tin nhìn Bạch Thạch, sau đó lại quay đầu nhìn thôn dân chung quanh. Hắn không ngờ rằng một đứa bé vô hại thế mà lại…

- Ta nói rồi, trốn ở thôn Cổ Hà thật sự không mệt một chút nào, bởi vì nơi này có rất nhiều người của ta. - Bạch Thạch xé rách miệng, làn da tróc ra từng mảng, sau đó lại đè lấy làn da đã nát ra kia. - Tất cả là các ngươi, vừa đến đây đã làm hỏng quần áo của ta rồi.

- Ngươi… - Viên Thiên Quân đột nhiên cảm thấy tình hình trở nên không ổn.

Chuyện này không giống với suy nghĩ của bọn họ.

Mà đúng lúc này, cảnh tượng khiến bọn họ hoảng sợ xảy ra.

- Ông trưởng thôn ơi, ta chịu hết nổi rồi. Bộ quần áo này quá nhỏ, không vừa với ta lắm. - Đứa bé đột nhiên dùng hai tay nắm lấy da đầu cào một cái, da đầu và tóc đều bị lột xuống dưới. Mà ẩn giấu trong thân hình đứa bé ấy lại là một nam nhân co quắp.

Rắc rắc!

Nam tử vận động xương cốt, vặn vẹo thân mình đứng lên. Sau đó hắn thong thả nhìn về phía đám người Viên Thiên Quân, lộ ra một nụ cười tàn nhẫn:

- Tốt rồi, bây giờ đã thoải mái hơn nhiều. Cái túi da này thực sự quá nhỏ.

- Tà công, đúng là tà công. Các ngươi đều là người của tổ chức tà ác. - Một đệ tử thấy cảnh đó, lập tức thất kinh.

Chapter
1 Chương 1: Ta là bất tử
2 Chương 2: Nghĩ đến đã thấy hí hửng
3 Chương 3: Thật không có tiền đồ
4 Chương 4: Mình khác gì Autohack
5 Chương 5: Ta chỉ không tin mà thôi
6 Chương 6: Lây lan đến tất cả mọi người
7 Chương 7: Phân tích một chút là ổn
8 Chương 8: Chờ chút, ta có lời muốn nói
9 Chương 9: Sát tính của các ngươi quá nặng
10 Chương 10: Sư đệ, đừng mà
11 Chương 11: Độ hảo cảm cày lên nhanh ghê
12 Chương 12: Bí kíp tự sáng tạo công pháp
13 Chương 13: Ngủ cái lờ mịa mài, high lên!
14 Chương 14: Ta nhiều tuyên ngôn lắm
15 Chương 15: Phải tem tém lại
16 Chương 16: Công pháp tự sáng tạo
17 Chương 17: Cơ hội tuyệt nhất đã tới
18 Chương 18: Rốt cục thì bọn mày có cho bố cơ hội không?
19 Chương 19: Tiểu bá vương bức khí tận trời: Lâm Phàm
20 Chương 20: Cho mày làm bố tao luôn được chưa?
21 Chương 21: Một đám súc sinh
22 Chương 22: Đó là một loại thần thái
23 Chương 23: Ta tu luyện vô cùng khắc khổ
24 Chương 24: Có đại hội biểu dương không?
25 Chương 25: Ngươi là đồ Súc con mẹ nó sinh
26 Chương 26: Các ngươi chờ đó cho ta
27 Chương 27: Khua chiêng gõ trống thu phế phẩm
28 Chương 28: Xin mọi người hãy lấy đó mà làm gương
29 Chương 29: Vũ khí sát sinh cực khủng bố ra đời
30 Chương 30: Đê tiện! Vô sỉ!
31 Chương 31: Trở về ông mày phải tu luyện công pháp
32 Chương 32: Cả thế giới im phăng fuck
33 Chương 33: Trên đời này thật lắm người tốt
34 Chương 34: Xuất phát làm nhiệm vụ
35 Chương 35: Xem ra ta phải giả chết mới được
36 Chương 36: Bội thu
37 Chương 37: Lầy lội theo ta nào
38 Chương 38: Đồ Cặn bã, ngươi muốn chết như thế nào?
39 Chương 39: Người bị đánh đâu mất tiêu rồi?
40 Chương 40: Hu hu! Nước mắt tuôn trào!
41 Chương 41: Thần đèn pa pa, mau ra đây
42 Chương 42: Ta chính là vị thần tối cao
43 Chương 43: Hiểu lầm coi như không có luôn
44 Chương 44: Mi gian xảo quá đi mất
45 Chương 45: Phải trở nên mạnh mẽ!
46 Chương 46: Sao mà khó giao tiếp thế này!
47 Chương 47: Để ta dùng canh gà bồi bổ cho tâm hồn ngươi
48 Chương 48: Quân lâm thiên hạ, nhiệt tình hăng hái!
49 Chương 49: Xuất phát đi, Phàm Phàm của ta
50 Chương 50: Lâm Phàm, xong
51 Chương 51: Lôi mày theo cùng
52 Chương 52: Loài người kia, ngươi được lắm
53 Chương 53: Lại muốn lừa ta vào tròng!
54 Chương 54: Về tông!
55 Chương 55: Sao lại thành thế này?
56 Chương 56: Lỡ đánh chết người ta thì phải làm sao
57 Chương 57: Thèm vào mà biết tên mày
58 Chương 58: Hãy để chúng ta đấu một trận thỏa thích đi
59 Chương 59: Đại ca… cứu đệ
60 Chương 60: Ngươi nhìn đi, chảy máu rồi này
61 Chương 61: Nào, mình cùng đi lên mặt chút
62 Chương 62: Bức khí tung hoành, chịu không nổi
63 Chương 63: Biết ta là ai không? Là Lâm Phàm rõ chưa
64 Chương 64: Đạt đến Địa Cương cảnh rồi
65 Chương 65: Sư muội có đứng lên được không?
66 Chương 66: Không có điểm tích lũy thì biết sống sao
67 Chương 67: Vừa ra ngoài đã chết
68 Chương 68: Xin cảm tạ các vị đại lão phù hộ
69 Chương 69: Cường giả cũng có quá khứ khổ cực không thể nói ra
70 Chương 70: Đừng mà!
71 Chương 71: Nhân vật phản diện tinh anh thiếu cảm giác tồn tại nhất
72 Chương 72: Sợ chết bảo bảo roài
73 Chương 73: Thật sự quá nhiệt tình
74 Chương 74: Thôi toi cơm rồi
75 Chương 75: Có chuyện thì nói, bán ta làm gì
76 Chương 76: Để xem chúng mình ai ác hơn
77 Chương 77: Các ngươi chuẩn bị xong chưa?
78 Chương 78: Cuối cùng cũng chết
79 Chương 79: Thật vô vị
80 Chương 80: Quyết định mục tiêu nhỏ tiếp theo
81 Chương 81: Thao tác nghẹt thở
82 Chương 82: Hoàn mỹ hủy thi diệt tích
83 Chương 83: Là đàn ông thì không được co vòi!
84 Chương 84: Đứng lại, người này là của chúng ta
85 Chương 85: Đây chính là cường giả bá đạo sao
86 Chương 86: Sư huynh chống lưng
87 Chương 87: Vẫn là chưa thể thích gì làm nấy
88 Chương 88: Không biết xấu hổ
89 Chương 89: Nam nhi nói là phải làm
90 Chương 90: Cho mọi người, sau này nhất định phải đuổi kịp ta
91 Chương 91: Ta phải trở nên mạnh hơn
92 Chương 92: Lời thề với trời đất
93 Chương 93: Trời đất, ta có thể bội ước không
94 Chương 94: Còn công pháp khác nữa không
95 Chương 95: Không tồi, cũng thú vị ra phết
96 Chương 96: Thật không quen với bộ dáng này chút nào
97 Chương 97: Đây là hành vi không thể khống chế
98 Chương 98: Hẳn là một con hàng lòe loẹt
99 Chương 99: Kẻ yếu thì nằm xuống là được rồi
100 Chương 100: Lâm Phàm ta rất giữ chữ tín
Chapter

Updated 100 Episodes

1
Chương 1: Ta là bất tử
2
Chương 2: Nghĩ đến đã thấy hí hửng
3
Chương 3: Thật không có tiền đồ
4
Chương 4: Mình khác gì Autohack
5
Chương 5: Ta chỉ không tin mà thôi
6
Chương 6: Lây lan đến tất cả mọi người
7
Chương 7: Phân tích một chút là ổn
8
Chương 8: Chờ chút, ta có lời muốn nói
9
Chương 9: Sát tính của các ngươi quá nặng
10
Chương 10: Sư đệ, đừng mà
11
Chương 11: Độ hảo cảm cày lên nhanh ghê
12
Chương 12: Bí kíp tự sáng tạo công pháp
13
Chương 13: Ngủ cái lờ mịa mài, high lên!
14
Chương 14: Ta nhiều tuyên ngôn lắm
15
Chương 15: Phải tem tém lại
16
Chương 16: Công pháp tự sáng tạo
17
Chương 17: Cơ hội tuyệt nhất đã tới
18
Chương 18: Rốt cục thì bọn mày có cho bố cơ hội không?
19
Chương 19: Tiểu bá vương bức khí tận trời: Lâm Phàm
20
Chương 20: Cho mày làm bố tao luôn được chưa?
21
Chương 21: Một đám súc sinh
22
Chương 22: Đó là một loại thần thái
23
Chương 23: Ta tu luyện vô cùng khắc khổ
24
Chương 24: Có đại hội biểu dương không?
25
Chương 25: Ngươi là đồ Súc con mẹ nó sinh
26
Chương 26: Các ngươi chờ đó cho ta
27
Chương 27: Khua chiêng gõ trống thu phế phẩm
28
Chương 28: Xin mọi người hãy lấy đó mà làm gương
29
Chương 29: Vũ khí sát sinh cực khủng bố ra đời
30
Chương 30: Đê tiện! Vô sỉ!
31
Chương 31: Trở về ông mày phải tu luyện công pháp
32
Chương 32: Cả thế giới im phăng fuck
33
Chương 33: Trên đời này thật lắm người tốt
34
Chương 34: Xuất phát làm nhiệm vụ
35
Chương 35: Xem ra ta phải giả chết mới được
36
Chương 36: Bội thu
37
Chương 37: Lầy lội theo ta nào
38
Chương 38: Đồ Cặn bã, ngươi muốn chết như thế nào?
39
Chương 39: Người bị đánh đâu mất tiêu rồi?
40
Chương 40: Hu hu! Nước mắt tuôn trào!
41
Chương 41: Thần đèn pa pa, mau ra đây
42
Chương 42: Ta chính là vị thần tối cao
43
Chương 43: Hiểu lầm coi như không có luôn
44
Chương 44: Mi gian xảo quá đi mất
45
Chương 45: Phải trở nên mạnh mẽ!
46
Chương 46: Sao mà khó giao tiếp thế này!
47
Chương 47: Để ta dùng canh gà bồi bổ cho tâm hồn ngươi
48
Chương 48: Quân lâm thiên hạ, nhiệt tình hăng hái!
49
Chương 49: Xuất phát đi, Phàm Phàm của ta
50
Chương 50: Lâm Phàm, xong
51
Chương 51: Lôi mày theo cùng
52
Chương 52: Loài người kia, ngươi được lắm
53
Chương 53: Lại muốn lừa ta vào tròng!
54
Chương 54: Về tông!
55
Chương 55: Sao lại thành thế này?
56
Chương 56: Lỡ đánh chết người ta thì phải làm sao
57
Chương 57: Thèm vào mà biết tên mày
58
Chương 58: Hãy để chúng ta đấu một trận thỏa thích đi
59
Chương 59: Đại ca… cứu đệ
60
Chương 60: Ngươi nhìn đi, chảy máu rồi này
61
Chương 61: Nào, mình cùng đi lên mặt chút
62
Chương 62: Bức khí tung hoành, chịu không nổi
63
Chương 63: Biết ta là ai không? Là Lâm Phàm rõ chưa
64
Chương 64: Đạt đến Địa Cương cảnh rồi
65
Chương 65: Sư muội có đứng lên được không?
66
Chương 66: Không có điểm tích lũy thì biết sống sao
67
Chương 67: Vừa ra ngoài đã chết
68
Chương 68: Xin cảm tạ các vị đại lão phù hộ
69
Chương 69: Cường giả cũng có quá khứ khổ cực không thể nói ra
70
Chương 70: Đừng mà!
71
Chương 71: Nhân vật phản diện tinh anh thiếu cảm giác tồn tại nhất
72
Chương 72: Sợ chết bảo bảo roài
73
Chương 73: Thật sự quá nhiệt tình
74
Chương 74: Thôi toi cơm rồi
75
Chương 75: Có chuyện thì nói, bán ta làm gì
76
Chương 76: Để xem chúng mình ai ác hơn
77
Chương 77: Các ngươi chuẩn bị xong chưa?
78
Chương 78: Cuối cùng cũng chết
79
Chương 79: Thật vô vị
80
Chương 80: Quyết định mục tiêu nhỏ tiếp theo
81
Chương 81: Thao tác nghẹt thở
82
Chương 82: Hoàn mỹ hủy thi diệt tích
83
Chương 83: Là đàn ông thì không được co vòi!
84
Chương 84: Đứng lại, người này là của chúng ta
85
Chương 85: Đây chính là cường giả bá đạo sao
86
Chương 86: Sư huynh chống lưng
87
Chương 87: Vẫn là chưa thể thích gì làm nấy
88
Chương 88: Không biết xấu hổ
89
Chương 89: Nam nhi nói là phải làm
90
Chương 90: Cho mọi người, sau này nhất định phải đuổi kịp ta
91
Chương 91: Ta phải trở nên mạnh hơn
92
Chương 92: Lời thề với trời đất
93
Chương 93: Trời đất, ta có thể bội ước không
94
Chương 94: Còn công pháp khác nữa không
95
Chương 95: Không tồi, cũng thú vị ra phết
96
Chương 96: Thật không quen với bộ dáng này chút nào
97
Chương 97: Đây là hành vi không thể khống chế
98
Chương 98: Hẳn là một con hàng lòe loẹt
99
Chương 99: Kẻ yếu thì nằm xuống là được rồi
100
Chương 100: Lâm Phàm ta rất giữ chữ tín