Chương 68: Xin cảm tạ các vị đại lão phù hộ

Nhóm dịch: Ẩn Môn

Nguồn:

- -------------------------------------------

Nơi xa xôi hư không…

Hai đạo nhân ảnh bay phấp phới giữa không trung. Trong đó một tên thanh y nam tử xuất ra một chưởng, toàn bộ trời đất đột nhiên biến sắc. Còn nam tử đối diện cầm không chắc trường kiếm trong tay, trực tiếp vuột khỏi tay rơi xuống, rồi như sao băng vụt lóe sáng sau đó lập tức bay vọt về phương xa, biến mất không còn vết tích.

- Lão Tam của Ngự Kiếm Các, xem ra cũng chỉ có bấy nhiêu. Hai sư huynh của ngươi đã bị chém chết, bây giờ chỉ còn lại một mình ngươi. Khôn hồn thì ngoan ngoãn quỳ xuống, có thể ta sẽ xem xét, tha cho ngươi một mạng. - Thanh y nam tử khuôn mặt tuấn lãng, uy nghiêm vô song đứng giữa không trung, làm cho người ta cảm giác có một loại thiên uy huy hoàng bao phủ toàn thân.

- Quân Vô Thiên, ngươi là người đứng đầu Thập Phong của Viêm Hoa Tông, tại sao lại giết trên dưới lớn nhỏ ba trăm sinh mạng của Ngự Kiếm Các. Ta phải đi Viêm Hoa Tông giải oan, để đòi lại sự công bằng. - Lão nhân trừng mắt phẫn nộ, nội tâm rỉ máu, trên dưới lớn nhỏ ba trăm người trong chớp mắt đã bị tên Quân Vô Thiên trước mắt giết sạch không còn sót một ai.

- Giải oan? - Quân Vô Thiên sửng sốt, rồi ngửa mặt lên trời cười to - Ngươi cho rằng ngươi có cơ hội đi giải oan?

- Ngươi là tên ác ma, Ngự Kiếm Các ta từ khi thành lập luôn được Viêm Hoa tông tông chủ bảo vệ. Vậy mà ngươi lại dám giết toàn bộ môn người trong các, tại sao? - Lão nhân khóe mắt oán giận kịch liệt, tức giận quát lên.

Quân Vô Thiên nhìn lão nhân trước mặt, như thể đang suy nghĩ lí do:

- Thôi được, dù sao ngươi cũng không còn sống được bao lâu nữa, vậy ta nói cho ngươi biết, vì Quân Vô Thiên ta đây thích giết người đấy, lí do này đã đầy đủ chưa?

- Hoang đường, hoang đường, thật là một lí do hoang đường... - Máu và nước mắt tuôn lã chã, lão nhân không cam lòng, đại họa ập đến vô duyên vô cớ, nhưng chỉ nhận được lí do vớ vẩn này.

Ngự Kiếm Các không phải tông môn, mà chỉ là một tổ chức luôn đứng dưới Viêm Hoa tông, có thể nói là xương thịt liền ruột. Ấy vậy mà chỉ vì một lí do đáng cười như vậy, mà người đứng đầu Thập Phong của Viêm Hoa tông lại làm ra hành động diệt môn, lão tài nào cam tâm cho được.

Bất luận có như thế nào cũng phải đi Viêm Hoa tông, đích thân gặp mặt tông chủ hỏi cho ra lí do.

- Còn muốn chạy, xem ngươi có thể chạy được đi đâu. - Quân Vô Thiên cười lạnh một tiếng, khuôn mặt dần dần trở nên dữ tợn. Trong con mắt của hắn, lão nhân trước mặt như con kiến vậy, hắn có thể giẫm chết bất cứ lúc nào, để xem chạy được đi đâu.

...

Mười giây sau.

Lâm Phàm mở mắt, cảm thấy ngáo ngơ, cũng có chút phẫn nộ.

Ta đã chọc đến ai, trời đất bao la như vậy, sao người khác không xui xẻo mà chỉ có mình ta xui xẻo?

Đúng là đen như chó thui.

- Ai mà lại bất lương đến vậy, kiếm cũng ném lung tung, có biết đã chém chết người rồi hay không? Ta mà tìm được ngươi, thì phải đòi bằng được phí đả thương. - Lâm Phàm tức giận, nhìn thanh trường kiếm, thất kinh, chuôi kiếm chọc sâu vào cơ thể, làm sao có thể rút ra đây.

Vừa mới sống lại xong đã lại bị trọng thương, máu tươi chảy ra cũng thật là dọa người.

Thật chẳng còn biện pháp nào, hắn đành mạnh mẽ dùng lực, phập một tiếng, toàn bộ cơ thể trực tiếp xuyên qua chuôi kiếm.

Hắn ngồi bịch xuống đất, nhìn lồng ngực giờ đây như cái hố sâu, máu chảy đầm đìa, đúng là bó tay. Hơi thở hắn ngày một yếu dần, rồi nháy mắt tắt thở.

Mười giây sau.

Khi tỉnh dậy, vết thương ở lồng ngực đã khôi phục, sau đó hắn nhìn chằm chằm thanh trường kiếm cắm trên mặt đất, lại nhìn lên trời. Tình huống này là thế quái nào, cái thứ quần què này ở đâu ra vậy?

- Rút ra xem nào rốt cục là cái quần gì nào. - Lâm Phàm nắm chặt chuôi kiếm, chổng mông, dùng lực. Leng keng một tiếng, thanh kiếm được rút ra.

- Ây da, mù mắt ta rồi. - Lâm Phàm nhắm tịt mắt, kiếm gì mà sáng vãi, chói hết cả mắt.

Lâm Phàm quan sát tỉ mỉ một lượt, sắc mặt hơi thay đổi. Lưu quang của thanh trường kiếm chuyển động, hắn nhẹ nhàng vung tay, âm thanh tiếng rồng gầm vang lên.

Bảo bối!

Đây là phản ứng đầu tiên của hắn, trường kiếm này nhất định là bảo bối, trên thân kiếm còn có khắc vài chữ:

"Thái Hoàng kiếm"

- Tên kiếm thật bá đạo. - Lâm Phàm há hốc miệng, hắn thấy cái tên này thực ghê gớm. - He he, cái thằng đâm mình cũng tốt gớm, muốn giết thì cứ giết, lại còn tặng cho mình món quà to thế này, khách sáo quá.

- Thôi vậy, mặc dù mi đâm chết ta, nhưng Lâm Phàm ta cũng không phải là kẻ nhỏ mọn, sẽ không đi kiếm ngươi lí luận nữa.

Hắn còn đang nghĩ về sau tự sát ngày càng khó, nhưng thật không ngờ cầu được ước thấy. Đúng lúc thiếu thần khí để tự sát thì giờ đã thần khí đã tìm đến cửa rồi.

Tâm tình của hắn bây giờ vô cùng vui vẻ sung sướng.

Hết thu hoạch rồi.

Sau khi cất bảo bối vào nhẫn kết giới, Lâm Phàm cẩn thận quan sát chung quanh, xác định chắc chắn không có người rồi hấp tấp bỏ trốn. Hắn không muốn chủ nhân của thanh kiếm tìm ra mình rồi đòi lại bảo bối của hắn, vậy há chẳng phải hắn tổn thất rất lớn sao.

Nếu bảo bối này đã rơi vào tay của mình, thì nhất định phải là đồ của mình.

Tuy hắn không biết rốt cục ai đã đâm chết mình, nhưng đối với hành vi này, hắn đồng ý tha thứ cho đối phương.

Thậm chí hắn còn mong muốn có thể tiếp tục như này mấy lần nữa cũng không có sao.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là phải chạy cho mau, tìm đến nơi thật an toàn mới được.

Sau khi chạy được một đoạn khá xa, hắn dừng lại nhẹ nhàng thở ra một hơi, đến đây chắc là đã an toàn rồi.

Cũng không được vui sướng ra mặt, nếu bây giờ biểu hiện quá vui sướng, để cho người mất đồ bắt gặp thì nhìn phát biết ngay. Vì thế vẫn nên mặt lạnh như tiền, giả danh thiếu niên vừa mới vào đời, cái gì cũng không biết là tốt nhất.

Ý!

- Mùi máu. - Đúng lúc này, Lâm Phàm dừng bước, cẩn thận hít hít không khí. Hắn chau mày, ở đây có gì đó không đúng lắm, bèn nhanh chóng ngồi xổm xuống, dè dặt tiến về phía trước.

Núp vào sau gốc cây cổ thụ to, hắn ló ra một mắt. Ở phía trước, có một người nằm đó, hình như đã chết rồi, đang nằm im bất động.

- Chuyện gì đã xảy ra, phải chăng ở đây vừa diễn ra một trận đấu kịch liệt? - Lâm Phàm nghi hoặc trong lòng, tạm thời chưa biết tình huống này là sao, đưa mắt quan sát bốn phía, không có chút động tĩnh nào.

Bấy giờ, hắn bắt đầu suy xét sự việc. Theo như hắn quan sát, người chết kia mặc quần áo không giống người thường, hơn nữa còn là một lão nhân, thì hiển nhiên thân thế không bình thường tí nào.

Hơn nữa điều quan trọng nhất là cỗ thi thể kia vẫn chưa bị người khác lục xoát.

Hắn nhặt một viên đá bên chân, ném qua bên đó, không có bất cứ phản ứng nào.

Không chút do dự, hắn cẩn thận từng bước, từng bước đi tới. Đến khi đứng trước thi thể, hắn hít một ngụm khí lạnh, thật thảm thương, lồng ngực bị một sức mạnh kinh khủng xuyên qua, nội tạng bên trong cũng phèo hết ra ngoài.

Lâm Phàm chắp hai bàn tay, vái vái một lúc rồi bắt đầu tìm tòi, lục xoát thi thể.

Sờ mó một lúc nhưng tuyệt nhiên không tìm được bất cứ đồ vật gì, hắn bắt đầu muốn câm nín, đừng bảo nghèo đến mức này chứ.

Đột nhiên, hắn nhìn thấy chiếc nhẫn đang đeo trên tay lão nhân, tức thời nở nụ cười mãn nguyện. Nhẫn kết giới à, ra là vậy, đồ ngon đều nằm hết ở bên trong.

Chẳng qua không thể rút chiếc nhẫn ra được, quá đáng nó vừa chứ.

Lâm Phàm đỏ mặt, cố gắng dùng sức lôi ra, nhưng chiếc nhẫn vẫn như cũ không động đậy tí nào.

Lạch cạch!

Bất thình lình, lão nhân đang bất động đột nhiên nắm chặt lấy cổ tay Lâm Phàm.

- Ôi mẹ ơi, xác chết sống dậy…- Sự việc xảy ra quá bất ngờ khiến lâm phàm sợ đến nỗi thiếu chút nữa đạp cho xác sống kia một cước, chỉ là khi bàn chân đang ở giữa không trung lại từ từ hạ xuống.

- Báo thù cho ta… Quân Vô…Vô…

Đầu lão nhân vẹo xuống, trút hơi thở cuối cùng. Cùng lúc ấy, chiếc nhẫn rút mãi không ra dần dần trơn tuột rơi xuống.

Lâm Phàm nhận lấy chiếc nhẫn, đứng nhìn lão nhân, cảm thán một câu:

- Thì ra ông là cố gắng giữ hơi thở cuối cùng này, là để đợi người hữu duyên là ta đến giãi bày. Ông yên tâm, Lâm Phàm ta đã lấy đồ của ông, chỉ cần sau này gặp tên Quân Vô Vô kia, nhất định sẽ giúp ông báo thù, ông yên tâm an nghỉ đi.

Ngay sau đó tầm mắt hắn rơi vào trường kiếm bên cạnh, hắn ngừng lại một chút rồi trực tiếp nhặt lên, vừa nhìn đã thấy vô cùng sung sướng.

"Địa Hoàng kiếm."

- Đâm chết mình ban nãy chẳng phải là Thái Hoàng kiếm sao, chúng phải chăng là cùng một bộ. - Lâm Phàm nghi hoặc trong lòng, quét mắt một vòng, rồi mừng rỡ. Trong bụi cỏ trước mắt vẫn còn một thi thể nữa.

Hôm nay là ngày gì vậy, có phải nữ thần may mắn nhìn trúng ta không, sau đó hắn chắp tay trước ngực, bắt đầu cầu khấn.

- Con lạy Tam Thanh tại thượng, con nguyện dùng sự độc thân cả đời của các sư huynh con, cảm tạ các vị đại lão đã phù hộ cho con.

Chapter
1 Chương 1: Ta là bất tử
2 Chương 2: Nghĩ đến đã thấy hí hửng
3 Chương 3: Thật không có tiền đồ
4 Chương 4: Mình khác gì Autohack
5 Chương 5: Ta chỉ không tin mà thôi
6 Chương 6: Lây lan đến tất cả mọi người
7 Chương 7: Phân tích một chút là ổn
8 Chương 8: Chờ chút, ta có lời muốn nói
9 Chương 9: Sát tính của các ngươi quá nặng
10 Chương 10: Sư đệ, đừng mà
11 Chương 11: Độ hảo cảm cày lên nhanh ghê
12 Chương 12: Bí kíp tự sáng tạo công pháp
13 Chương 13: Ngủ cái lờ mịa mài, high lên!
14 Chương 14: Ta nhiều tuyên ngôn lắm
15 Chương 15: Phải tem tém lại
16 Chương 16: Công pháp tự sáng tạo
17 Chương 17: Cơ hội tuyệt nhất đã tới
18 Chương 18: Rốt cục thì bọn mày có cho bố cơ hội không?
19 Chương 19: Tiểu bá vương bức khí tận trời: Lâm Phàm
20 Chương 20: Cho mày làm bố tao luôn được chưa?
21 Chương 21: Một đám súc sinh
22 Chương 22: Đó là một loại thần thái
23 Chương 23: Ta tu luyện vô cùng khắc khổ
24 Chương 24: Có đại hội biểu dương không?
25 Chương 25: Ngươi là đồ Súc con mẹ nó sinh
26 Chương 26: Các ngươi chờ đó cho ta
27 Chương 27: Khua chiêng gõ trống thu phế phẩm
28 Chương 28: Xin mọi người hãy lấy đó mà làm gương
29 Chương 29: Vũ khí sát sinh cực khủng bố ra đời
30 Chương 30: Đê tiện! Vô sỉ!
31 Chương 31: Trở về ông mày phải tu luyện công pháp
32 Chương 32: Cả thế giới im phăng fuck
33 Chương 33: Trên đời này thật lắm người tốt
34 Chương 34: Xuất phát làm nhiệm vụ
35 Chương 35: Xem ra ta phải giả chết mới được
36 Chương 36: Bội thu
37 Chương 37: Lầy lội theo ta nào
38 Chương 38: Đồ Cặn bã, ngươi muốn chết như thế nào?
39 Chương 39: Người bị đánh đâu mất tiêu rồi?
40 Chương 40: Hu hu! Nước mắt tuôn trào!
41 Chương 41: Thần đèn pa pa, mau ra đây
42 Chương 42: Ta chính là vị thần tối cao
43 Chương 43: Hiểu lầm coi như không có luôn
44 Chương 44: Mi gian xảo quá đi mất
45 Chương 45: Phải trở nên mạnh mẽ!
46 Chương 46: Sao mà khó giao tiếp thế này!
47 Chương 47: Để ta dùng canh gà bồi bổ cho tâm hồn ngươi
48 Chương 48: Quân lâm thiên hạ, nhiệt tình hăng hái!
49 Chương 49: Xuất phát đi, Phàm Phàm của ta
50 Chương 50: Lâm Phàm, xong
51 Chương 51: Lôi mày theo cùng
52 Chương 52: Loài người kia, ngươi được lắm
53 Chương 53: Lại muốn lừa ta vào tròng!
54 Chương 54: Về tông!
55 Chương 55: Sao lại thành thế này?
56 Chương 56: Lỡ đánh chết người ta thì phải làm sao
57 Chương 57: Thèm vào mà biết tên mày
58 Chương 58: Hãy để chúng ta đấu một trận thỏa thích đi
59 Chương 59: Đại ca… cứu đệ
60 Chương 60: Ngươi nhìn đi, chảy máu rồi này
61 Chương 61: Nào, mình cùng đi lên mặt chút
62 Chương 62: Bức khí tung hoành, chịu không nổi
63 Chương 63: Biết ta là ai không? Là Lâm Phàm rõ chưa
64 Chương 64: Đạt đến Địa Cương cảnh rồi
65 Chương 65: Sư muội có đứng lên được không?
66 Chương 66: Không có điểm tích lũy thì biết sống sao
67 Chương 67: Vừa ra ngoài đã chết
68 Chương 68: Xin cảm tạ các vị đại lão phù hộ
69 Chương 69: Cường giả cũng có quá khứ khổ cực không thể nói ra
70 Chương 70: Đừng mà!
71 Chương 71: Nhân vật phản diện tinh anh thiếu cảm giác tồn tại nhất
72 Chương 72: Sợ chết bảo bảo roài
73 Chương 73: Thật sự quá nhiệt tình
74 Chương 74: Thôi toi cơm rồi
75 Chương 75: Có chuyện thì nói, bán ta làm gì
76 Chương 76: Để xem chúng mình ai ác hơn
77 Chương 77: Các ngươi chuẩn bị xong chưa?
78 Chương 78: Cuối cùng cũng chết
79 Chương 79: Thật vô vị
80 Chương 80: Quyết định mục tiêu nhỏ tiếp theo
81 Chương 81: Thao tác nghẹt thở
82 Chương 82: Hoàn mỹ hủy thi diệt tích
83 Chương 83: Là đàn ông thì không được co vòi!
84 Chương 84: Đứng lại, người này là của chúng ta
85 Chương 85: Đây chính là cường giả bá đạo sao
86 Chương 86: Sư huynh chống lưng
87 Chương 87: Vẫn là chưa thể thích gì làm nấy
88 Chương 88: Không biết xấu hổ
89 Chương 89: Nam nhi nói là phải làm
90 Chương 90: Cho mọi người, sau này nhất định phải đuổi kịp ta
91 Chương 91: Ta phải trở nên mạnh hơn
92 Chương 92: Lời thề với trời đất
93 Chương 93: Trời đất, ta có thể bội ước không
94 Chương 94: Còn công pháp khác nữa không
95 Chương 95: Không tồi, cũng thú vị ra phết
96 Chương 96: Thật không quen với bộ dáng này chút nào
97 Chương 97: Đây là hành vi không thể khống chế
98 Chương 98: Hẳn là một con hàng lòe loẹt
99 Chương 99: Kẻ yếu thì nằm xuống là được rồi
100 Chương 100: Lâm Phàm ta rất giữ chữ tín
Chapter

Updated 100 Episodes

1
Chương 1: Ta là bất tử
2
Chương 2: Nghĩ đến đã thấy hí hửng
3
Chương 3: Thật không có tiền đồ
4
Chương 4: Mình khác gì Autohack
5
Chương 5: Ta chỉ không tin mà thôi
6
Chương 6: Lây lan đến tất cả mọi người
7
Chương 7: Phân tích một chút là ổn
8
Chương 8: Chờ chút, ta có lời muốn nói
9
Chương 9: Sát tính của các ngươi quá nặng
10
Chương 10: Sư đệ, đừng mà
11
Chương 11: Độ hảo cảm cày lên nhanh ghê
12
Chương 12: Bí kíp tự sáng tạo công pháp
13
Chương 13: Ngủ cái lờ mịa mài, high lên!
14
Chương 14: Ta nhiều tuyên ngôn lắm
15
Chương 15: Phải tem tém lại
16
Chương 16: Công pháp tự sáng tạo
17
Chương 17: Cơ hội tuyệt nhất đã tới
18
Chương 18: Rốt cục thì bọn mày có cho bố cơ hội không?
19
Chương 19: Tiểu bá vương bức khí tận trời: Lâm Phàm
20
Chương 20: Cho mày làm bố tao luôn được chưa?
21
Chương 21: Một đám súc sinh
22
Chương 22: Đó là một loại thần thái
23
Chương 23: Ta tu luyện vô cùng khắc khổ
24
Chương 24: Có đại hội biểu dương không?
25
Chương 25: Ngươi là đồ Súc con mẹ nó sinh
26
Chương 26: Các ngươi chờ đó cho ta
27
Chương 27: Khua chiêng gõ trống thu phế phẩm
28
Chương 28: Xin mọi người hãy lấy đó mà làm gương
29
Chương 29: Vũ khí sát sinh cực khủng bố ra đời
30
Chương 30: Đê tiện! Vô sỉ!
31
Chương 31: Trở về ông mày phải tu luyện công pháp
32
Chương 32: Cả thế giới im phăng fuck
33
Chương 33: Trên đời này thật lắm người tốt
34
Chương 34: Xuất phát làm nhiệm vụ
35
Chương 35: Xem ra ta phải giả chết mới được
36
Chương 36: Bội thu
37
Chương 37: Lầy lội theo ta nào
38
Chương 38: Đồ Cặn bã, ngươi muốn chết như thế nào?
39
Chương 39: Người bị đánh đâu mất tiêu rồi?
40
Chương 40: Hu hu! Nước mắt tuôn trào!
41
Chương 41: Thần đèn pa pa, mau ra đây
42
Chương 42: Ta chính là vị thần tối cao
43
Chương 43: Hiểu lầm coi như không có luôn
44
Chương 44: Mi gian xảo quá đi mất
45
Chương 45: Phải trở nên mạnh mẽ!
46
Chương 46: Sao mà khó giao tiếp thế này!
47
Chương 47: Để ta dùng canh gà bồi bổ cho tâm hồn ngươi
48
Chương 48: Quân lâm thiên hạ, nhiệt tình hăng hái!
49
Chương 49: Xuất phát đi, Phàm Phàm của ta
50
Chương 50: Lâm Phàm, xong
51
Chương 51: Lôi mày theo cùng
52
Chương 52: Loài người kia, ngươi được lắm
53
Chương 53: Lại muốn lừa ta vào tròng!
54
Chương 54: Về tông!
55
Chương 55: Sao lại thành thế này?
56
Chương 56: Lỡ đánh chết người ta thì phải làm sao
57
Chương 57: Thèm vào mà biết tên mày
58
Chương 58: Hãy để chúng ta đấu một trận thỏa thích đi
59
Chương 59: Đại ca… cứu đệ
60
Chương 60: Ngươi nhìn đi, chảy máu rồi này
61
Chương 61: Nào, mình cùng đi lên mặt chút
62
Chương 62: Bức khí tung hoành, chịu không nổi
63
Chương 63: Biết ta là ai không? Là Lâm Phàm rõ chưa
64
Chương 64: Đạt đến Địa Cương cảnh rồi
65
Chương 65: Sư muội có đứng lên được không?
66
Chương 66: Không có điểm tích lũy thì biết sống sao
67
Chương 67: Vừa ra ngoài đã chết
68
Chương 68: Xin cảm tạ các vị đại lão phù hộ
69
Chương 69: Cường giả cũng có quá khứ khổ cực không thể nói ra
70
Chương 70: Đừng mà!
71
Chương 71: Nhân vật phản diện tinh anh thiếu cảm giác tồn tại nhất
72
Chương 72: Sợ chết bảo bảo roài
73
Chương 73: Thật sự quá nhiệt tình
74
Chương 74: Thôi toi cơm rồi
75
Chương 75: Có chuyện thì nói, bán ta làm gì
76
Chương 76: Để xem chúng mình ai ác hơn
77
Chương 77: Các ngươi chuẩn bị xong chưa?
78
Chương 78: Cuối cùng cũng chết
79
Chương 79: Thật vô vị
80
Chương 80: Quyết định mục tiêu nhỏ tiếp theo
81
Chương 81: Thao tác nghẹt thở
82
Chương 82: Hoàn mỹ hủy thi diệt tích
83
Chương 83: Là đàn ông thì không được co vòi!
84
Chương 84: Đứng lại, người này là của chúng ta
85
Chương 85: Đây chính là cường giả bá đạo sao
86
Chương 86: Sư huynh chống lưng
87
Chương 87: Vẫn là chưa thể thích gì làm nấy
88
Chương 88: Không biết xấu hổ
89
Chương 89: Nam nhi nói là phải làm
90
Chương 90: Cho mọi người, sau này nhất định phải đuổi kịp ta
91
Chương 91: Ta phải trở nên mạnh hơn
92
Chương 92: Lời thề với trời đất
93
Chương 93: Trời đất, ta có thể bội ước không
94
Chương 94: Còn công pháp khác nữa không
95
Chương 95: Không tồi, cũng thú vị ra phết
96
Chương 96: Thật không quen với bộ dáng này chút nào
97
Chương 97: Đây là hành vi không thể khống chế
98
Chương 98: Hẳn là một con hàng lòe loẹt
99
Chương 99: Kẻ yếu thì nằm xuống là được rồi
100
Chương 100: Lâm Phàm ta rất giữ chữ tín