Chương 66: Không có điểm tích lũy thì biết sống sao

Nhóm dịch: Ẩn Môn

Nguồn:

- ---------------------------------------

- Sư muội có thể đứng lên không? - Lâm Phàm cảm thấy có chút kỳ quái, không lẽ mình đẹp trai quá nên đã mê hoặc muội muội này rồi?

Đành chịu vậy, thi thoảng mị lực lớn quá biết sao được.

Ảo giác tan biến nhưng mọi thứ đều chân thật.

Mộ Linh vươn ra bàn tay trắng nõn không tỳ vết chậm rãi đặt vào lòng bàn tay của Lâm Phàm, cảm giác khi vừa chạm tay khiến nàng cảm thấy hết thảy đều chân thật.

“Ngón tay này thật xinh đẹp, trông không khác gì một tác phẩm nghệ thuật cả, chỉ có điều gương mặt bị mất điểm hơi nghiêm trọng.” Lâm Phàm nói thầm trong lòng, cảm giác thật đáng tiếc, sau đó kéo Mộ Linh đứng lên.

Mộ Linh cúi đầu, hai má ửng đỏ, nhưng bởi vì có vết bớt trên mặt nên không nhận ra sự thay đổi.

- Sư muội hãy tu luyện chăm chỉ nhé, nội tâm tốt đẹp chính là điều mỹ lệ nhất tồn tại trên thế gian, đừng vì dung mạo của mình mà cảm thấy tự ti... - Giọng nói càng ngày càng xa.

Lúc Mộ Linh nghe được lời nói này, nội tâm đang xôn xao bỗng tĩnh lặng, đây là lần đầu tiên nàng nghe được có người nói với nàng như vậy.

Nàng ngẩng đầu lên tìm kiếm, thì phát hiện vị sư huynh nọ chắp hai tay sau lưng, đã đi vào bên trong Công Pháp đường.

- Người ta còn chưa biết tên của huynh mà... - Mộ Linh tha thiết muốn biết tên của vị sư huynh kia, vừa định cất bước thì chợt dừng lại.

Các đệ tử đang vây xem xung quanh thấy có người nâng Mộ Linh dậy thì cả kinh, vốn dĩ định cười nhạo một trận thì chợt có người nhận ra vị kia là ai.

- Người vừa nãy là Lâm Phàm sư huynh có phải không?

- Chính là người ở lôi đài lấy một địch mười hai, ra tay vô cùng cuồng bạo, Lâm sư huynh đó sao?

- Đúng thế, chính là thần tượng của ta đấy.

- Thật không hổ là Lâm sư huynh, thế mà lại không sợ khuôn mặt của Mộ Linh kia, còn có thể tươi cười như vậy, thật khiến ta bội phục.

- Các ngươi nhìn Mộ Linh kìa, còn vọng tưởng cơ đấy, chẳng nhẽ cô ta cho rằng bằng dung mạo ấy có thể xứng đôi với Lâm sư huynh sao.

- Không sai, chỉ tại Lâm sư huynh làm người quá tốt mà thôi, bộ thật sự nghĩ rằng gà hoang có thể xứng đôi với thiên nga sao.

Một vài nữ đệ tử khinh thường nói, cho rằng Mộ Linh đúng là tự rước nhục.

Mộ Linh nghe những đệ tử xung quanh trao đổi, tất cả nội dung nhục nhã đều bị nàng bỏ qua, trong đầu chỉ còn lại ba chữ “Lâm sư huynh”.

Nhìn những người xung quanh, Mộ Linh quyết định không tới Công Pháp đường nữa mà xoay người rời đi.

Ngày hôm nay đối với nàng mà nói, thật sự rất vui vẻ.

...

Trong Công Pháp đường.

Lâm Phàm nhìn một vòng xung quanh, có không ít đệ tử nội môn và ngoại môn ở đây.

Lúc này, một lão nhân khép hờ mắt, ngồi yên tĩnh định thần ở đó. Nhưng trong mắt Lâm Phàm thì lão nhân này không đơn giản, có khi chẳng cần dùng mắt nhìn, lão vẫn nắm rõ tình hình bên trong Công Pháp đường.

Hai bên trái phải có vài vị đệ tử của Công Pháp đường đang sắp xếp đồ vật, đối với các đệ tử đang lựa chọn công pháp, bọn họ cũng không giám sát, dường như chẳng hề để ý xem có đệ tử nào lén lút lấy trộng công pháp hay không.

- Đệ tử ngoại môn Lâm Phàm đã đột phá đến Địa Cương cảnh, hôm nay đến đây để nhận một bộ công pháp. - Lâm Phàm đi đến trước mặt ông lão, cất tiếng.

Viêm Hoa tông tuy rằng bị chèn ép không ít, nhưng dù sao cũng là tông môn không thiếu cao thủ, mỗi một cửa đường đều có cao thủ tọa trấn.

Hiện tại tu vi của hắn hơi thấp nên không thể nhìn thấu tu vi của lão nhân này được.

Thiết nghĩ phải tỏ ra khiêm tốn.

Lâm Phàm thấy lão nhân này một chút cũng không nhúc nhích, đang chuẩn bị mở miệng thì hắn nhận ra hình như mình bị một nguồn lực bao bọc.

Sau đó hắn mất khống chế mà bị dịch chuyển vào bên trong, phía sau lão nhân như có một bức tường vô hình. Lúc hắn va vào bức tường ấy, thì từng gợn sóng lăn tăn tản ra.

Trong lòng Lâm Phàm cũng đã hiểu ra, không phải ở đây không sợ công pháp bị ăn cắp mà căn bản chính là ăn cắp không được.

Toàn bộ nơi này đều nằm trong cảm giác của lão nhân kia, nhất là bức hình vô tường đó không thể nào xuyên thấu được.

Một giọng nói truyền vào tai Lâm Phàm.

- Không được mang ra ngoài.

Lâm Phàm nói thầm trong lòng, quả thật đủ thâm. Được cái chỗ này rất im ắng, mấy vị đệ tử đến để lựa chọn công pháp xong đều ngồi khoanh chân, cố gắng tu luyện.

Lúc này, có một đệ tử của Công Pháp đường cầm một quyển sách thật dày đi về hướng Lâm Phàm.

- Đây là mục lục công pháp Hạ phẩm Huyền Giai, tự mình chọn đi. Chọn xong rồi thì nói với ta. – Đệ tử này nói xong thì đặt quyển sách thật dày đó trước mặt Lâm Phàm rồi đi ra luôn.

- Chết mẹ, dày như thế này thì chọn tới khi nào. - Lâm Phàm phỉ nhổ trong lòng rồi mở ra quyển mục lục được liệt kê rất chi tiết.

Công pháp Hạ phẩm Huyền Giai:

Quyền pháp, kiếm pháp, chưởng pháp, đao pháp…, đủ mọi thứ đều có, rồi hắn tiếp tục lật xuống dưới.

"Phá Hải Thập Tam thức" thiếu.

"Huyền Minh Cương Khí Kiếm" thiếu.

"Minh Vương Chưởng" thiếu.

...

Ở giữa quyển mục lục dày cộm có không ít công pháp đều bị đánh dấu thiếu. Nhưng điều khiến hắn kinh ngạc chính là nếu tìm kiếm công pháp khác bên ngoài rồi giao cho công pháp đường thì có thể miễn phí đổi lấy công pháp có giai phẩm tương đương.

Điều này có vẻ không tồi, về sau khi ra ngoài, nếu gặp phải cỗ thi thể nào, phải cần thận lục xoát tỉ mỉ mới được.

Bây giờ thì phải lựa chọn công pháp.

Đã xác định được lộ tuyến tu luyện của mình là không câu nệ rườm rà, đi theo đường chính đạo, thì việc nâng cao công pháp cần rất nhiều điểm tích lũy. Nên chắc chắc không thể tu nhiều loại công pháp, chỉ có thể từ từ mà tiến.

Vậy nên cần phải lựa chọn ra một công pháp cực kỳ thích hợp với mình mới được.

Đệ tử bình thường khi tới Địa Cương cảnh, đều lựa chọn công pháp kế sau "Luyện Thể Quyết", nhưng Lâm Phàm thì không cần. Giờ hắn đã có Bí kíp sáng tạo công pháp Huyền Giai rồi thì hoàn toàn có thể tự mở rộng "Kim Thân Tôi Thể Quyết", không phải lãng phí cơ hội lần này.

Xem ra, thích hợp với hắn nhất chính là loại công pháp thiêu đốt tiềm lực bản thân để bộc phát ra lực lượng cường đại, cũng không biết trong mục lục có hay không nữa.

Tìm hồi lâu, đến mức hắn muốn mắng người. Đéo gì nhiều thế không biết, xem đến hoa cả mắt, thế này thà đi rút con mẹ nó thưởng còn hơn.

Cuối cùng, hắn đành phải chọn một loại công pháp mà trước mắt có lợi cho hắn.

"Hám Sơn Kình"

Điều chỉnh Cương khí của bản thân, quy tụ thành một điểm, có thể bạo phát ra sức mạnh kinh khủng, tổng cộng có sáu tầng. Đây có thể xem là công pháp có thể tăng nhiều cấp nhất trong số các công pháp ở đây.

Xem ra công pháp ở đây giai phẩm quá thấp, không có loại mà hắn mong muốn.

Cuối cùng, đành chọn công pháp này vậy.

Đệ tử của Công Pháp đường khi nhìn thấy hắn chọn loại công pháp này cũng có chút kinh ngạc, bởi vì công pháp này ngoại trừ có thể thăng cấp sức mạnh thì cũng không có gì huyền diệu.

Hơn nữa tu luyện công pháp này khó muốn chết, đích thị là tra tấn.

Trước kia cũng đã có đệ tử chọn qua rồi, nhưng đều hối hận cả. Chủ yếu là muốn tu luyện được thành công lớn thì phải chịu khổ một chút. Nhưng nếu tu luyện thành công, thì sức mạnh nhận được cũng không thể xem thường.

Lấy được công pháp, Lâm Phàm liền mở ra lĩnh ngộ.

“Có tiêu hao 1500 điểm tích lũy để lĩnh ngộ "Hám Sơn Kình" hay không?"

- Lĩnh ngộ.

“Tiêu hao 1500 điểm tích lũy.”

“Hám Sơn Kình (Tầng một).

Đặc tính: Tăng sức bạo phát.”

Sau khi tăng lên một tầng, Lâm Phàm có cảm giác rõ rệt rằng mình có thể bộc phát ra sức mạnh cường đại.

Nhưng ở đây bây giờ không thích hợp để tăng cấp cho lắm, hắn bèn để công pháp lại cho đối phương, rồi vỗ mông bỏ đi.

Lần này xem ra điểm tích lũy không giữ nổi rồi.

Phải rời tông kiếm thêm điểm mới được.

Trong phòng.

- Tăng lên tầng hai. - Hắn lẩm nhẩm.

“Tiêu hao 3500 điểm tích lũy.”

“Hám Sơn Kinh (Tầng hai)

Đặc tính: tăng lực bạo phát.”

Không biến hóa nhiều lắm, xem ra khoảng cách giữa tầng một và tầng hai cũng không quá cách biệt.

Công pháp Hạ phẩm Huyền Giai chính là công pháp Hạ phẩm Huyền Giai, tiềm lực không cường hãn như mình tưởng.

“Tăng lên tầng ba.”

“Tiêu hao 5500 điểm tích lũy.”

“Hám Sơn Kình (Tầng ba)

Đặc tính: tăng lực bạo phát, một chưởng kinh thiên động địa.”

Nhìn điểm tích lũy nháy mắt bay sạch có chút đau lòng, được cái đã tăng lên tầng ba cũng không tồi rồi, có nhiều thêm một đặc tính.

Mặc kệ thế nào, ít nhất thực lực đã mạnh hơn rồi, vậy là đủ.

Phải đi ra ngoài cày điểm tích lũy thôi, không có điểm tích lũy những ngày này biết sống sao.

Chapter
1 Chương 1: Ta là bất tử
2 Chương 2: Nghĩ đến đã thấy hí hửng
3 Chương 3: Thật không có tiền đồ
4 Chương 4: Mình khác gì Autohack
5 Chương 5: Ta chỉ không tin mà thôi
6 Chương 6: Lây lan đến tất cả mọi người
7 Chương 7: Phân tích một chút là ổn
8 Chương 8: Chờ chút, ta có lời muốn nói
9 Chương 9: Sát tính của các ngươi quá nặng
10 Chương 10: Sư đệ, đừng mà
11 Chương 11: Độ hảo cảm cày lên nhanh ghê
12 Chương 12: Bí kíp tự sáng tạo công pháp
13 Chương 13: Ngủ cái lờ mịa mài, high lên!
14 Chương 14: Ta nhiều tuyên ngôn lắm
15 Chương 15: Phải tem tém lại
16 Chương 16: Công pháp tự sáng tạo
17 Chương 17: Cơ hội tuyệt nhất đã tới
18 Chương 18: Rốt cục thì bọn mày có cho bố cơ hội không?
19 Chương 19: Tiểu bá vương bức khí tận trời: Lâm Phàm
20 Chương 20: Cho mày làm bố tao luôn được chưa?
21 Chương 21: Một đám súc sinh
22 Chương 22: Đó là một loại thần thái
23 Chương 23: Ta tu luyện vô cùng khắc khổ
24 Chương 24: Có đại hội biểu dương không?
25 Chương 25: Ngươi là đồ Súc con mẹ nó sinh
26 Chương 26: Các ngươi chờ đó cho ta
27 Chương 27: Khua chiêng gõ trống thu phế phẩm
28 Chương 28: Xin mọi người hãy lấy đó mà làm gương
29 Chương 29: Vũ khí sát sinh cực khủng bố ra đời
30 Chương 30: Đê tiện! Vô sỉ!
31 Chương 31: Trở về ông mày phải tu luyện công pháp
32 Chương 32: Cả thế giới im phăng fuck
33 Chương 33: Trên đời này thật lắm người tốt
34 Chương 34: Xuất phát làm nhiệm vụ
35 Chương 35: Xem ra ta phải giả chết mới được
36 Chương 36: Bội thu
37 Chương 37: Lầy lội theo ta nào
38 Chương 38: Đồ Cặn bã, ngươi muốn chết như thế nào?
39 Chương 39: Người bị đánh đâu mất tiêu rồi?
40 Chương 40: Hu hu! Nước mắt tuôn trào!
41 Chương 41: Thần đèn pa pa, mau ra đây
42 Chương 42: Ta chính là vị thần tối cao
43 Chương 43: Hiểu lầm coi như không có luôn
44 Chương 44: Mi gian xảo quá đi mất
45 Chương 45: Phải trở nên mạnh mẽ!
46 Chương 46: Sao mà khó giao tiếp thế này!
47 Chương 47: Để ta dùng canh gà bồi bổ cho tâm hồn ngươi
48 Chương 48: Quân lâm thiên hạ, nhiệt tình hăng hái!
49 Chương 49: Xuất phát đi, Phàm Phàm của ta
50 Chương 50: Lâm Phàm, xong
51 Chương 51: Lôi mày theo cùng
52 Chương 52: Loài người kia, ngươi được lắm
53 Chương 53: Lại muốn lừa ta vào tròng!
54 Chương 54: Về tông!
55 Chương 55: Sao lại thành thế này?
56 Chương 56: Lỡ đánh chết người ta thì phải làm sao
57 Chương 57: Thèm vào mà biết tên mày
58 Chương 58: Hãy để chúng ta đấu một trận thỏa thích đi
59 Chương 59: Đại ca… cứu đệ
60 Chương 60: Ngươi nhìn đi, chảy máu rồi này
61 Chương 61: Nào, mình cùng đi lên mặt chút
62 Chương 62: Bức khí tung hoành, chịu không nổi
63 Chương 63: Biết ta là ai không? Là Lâm Phàm rõ chưa
64 Chương 64: Đạt đến Địa Cương cảnh rồi
65 Chương 65: Sư muội có đứng lên được không?
66 Chương 66: Không có điểm tích lũy thì biết sống sao
67 Chương 67: Vừa ra ngoài đã chết
68 Chương 68: Xin cảm tạ các vị đại lão phù hộ
69 Chương 69: Cường giả cũng có quá khứ khổ cực không thể nói ra
70 Chương 70: Đừng mà!
71 Chương 71: Nhân vật phản diện tinh anh thiếu cảm giác tồn tại nhất
72 Chương 72: Sợ chết bảo bảo roài
73 Chương 73: Thật sự quá nhiệt tình
74 Chương 74: Thôi toi cơm rồi
75 Chương 75: Có chuyện thì nói, bán ta làm gì
76 Chương 76: Để xem chúng mình ai ác hơn
77 Chương 77: Các ngươi chuẩn bị xong chưa?
78 Chương 78: Cuối cùng cũng chết
79 Chương 79: Thật vô vị
80 Chương 80: Quyết định mục tiêu nhỏ tiếp theo
81 Chương 81: Thao tác nghẹt thở
82 Chương 82: Hoàn mỹ hủy thi diệt tích
83 Chương 83: Là đàn ông thì không được co vòi!
84 Chương 84: Đứng lại, người này là của chúng ta
85 Chương 85: Đây chính là cường giả bá đạo sao
86 Chương 86: Sư huynh chống lưng
87 Chương 87: Vẫn là chưa thể thích gì làm nấy
88 Chương 88: Không biết xấu hổ
89 Chương 89: Nam nhi nói là phải làm
90 Chương 90: Cho mọi người, sau này nhất định phải đuổi kịp ta
91 Chương 91: Ta phải trở nên mạnh hơn
92 Chương 92: Lời thề với trời đất
93 Chương 93: Trời đất, ta có thể bội ước không
94 Chương 94: Còn công pháp khác nữa không
95 Chương 95: Không tồi, cũng thú vị ra phết
96 Chương 96: Thật không quen với bộ dáng này chút nào
97 Chương 97: Đây là hành vi không thể khống chế
98 Chương 98: Hẳn là một con hàng lòe loẹt
99 Chương 99: Kẻ yếu thì nằm xuống là được rồi
100 Chương 100: Lâm Phàm ta rất giữ chữ tín
Chapter

Updated 100 Episodes

1
Chương 1: Ta là bất tử
2
Chương 2: Nghĩ đến đã thấy hí hửng
3
Chương 3: Thật không có tiền đồ
4
Chương 4: Mình khác gì Autohack
5
Chương 5: Ta chỉ không tin mà thôi
6
Chương 6: Lây lan đến tất cả mọi người
7
Chương 7: Phân tích một chút là ổn
8
Chương 8: Chờ chút, ta có lời muốn nói
9
Chương 9: Sát tính của các ngươi quá nặng
10
Chương 10: Sư đệ, đừng mà
11
Chương 11: Độ hảo cảm cày lên nhanh ghê
12
Chương 12: Bí kíp tự sáng tạo công pháp
13
Chương 13: Ngủ cái lờ mịa mài, high lên!
14
Chương 14: Ta nhiều tuyên ngôn lắm
15
Chương 15: Phải tem tém lại
16
Chương 16: Công pháp tự sáng tạo
17
Chương 17: Cơ hội tuyệt nhất đã tới
18
Chương 18: Rốt cục thì bọn mày có cho bố cơ hội không?
19
Chương 19: Tiểu bá vương bức khí tận trời: Lâm Phàm
20
Chương 20: Cho mày làm bố tao luôn được chưa?
21
Chương 21: Một đám súc sinh
22
Chương 22: Đó là một loại thần thái
23
Chương 23: Ta tu luyện vô cùng khắc khổ
24
Chương 24: Có đại hội biểu dương không?
25
Chương 25: Ngươi là đồ Súc con mẹ nó sinh
26
Chương 26: Các ngươi chờ đó cho ta
27
Chương 27: Khua chiêng gõ trống thu phế phẩm
28
Chương 28: Xin mọi người hãy lấy đó mà làm gương
29
Chương 29: Vũ khí sát sinh cực khủng bố ra đời
30
Chương 30: Đê tiện! Vô sỉ!
31
Chương 31: Trở về ông mày phải tu luyện công pháp
32
Chương 32: Cả thế giới im phăng fuck
33
Chương 33: Trên đời này thật lắm người tốt
34
Chương 34: Xuất phát làm nhiệm vụ
35
Chương 35: Xem ra ta phải giả chết mới được
36
Chương 36: Bội thu
37
Chương 37: Lầy lội theo ta nào
38
Chương 38: Đồ Cặn bã, ngươi muốn chết như thế nào?
39
Chương 39: Người bị đánh đâu mất tiêu rồi?
40
Chương 40: Hu hu! Nước mắt tuôn trào!
41
Chương 41: Thần đèn pa pa, mau ra đây
42
Chương 42: Ta chính là vị thần tối cao
43
Chương 43: Hiểu lầm coi như không có luôn
44
Chương 44: Mi gian xảo quá đi mất
45
Chương 45: Phải trở nên mạnh mẽ!
46
Chương 46: Sao mà khó giao tiếp thế này!
47
Chương 47: Để ta dùng canh gà bồi bổ cho tâm hồn ngươi
48
Chương 48: Quân lâm thiên hạ, nhiệt tình hăng hái!
49
Chương 49: Xuất phát đi, Phàm Phàm của ta
50
Chương 50: Lâm Phàm, xong
51
Chương 51: Lôi mày theo cùng
52
Chương 52: Loài người kia, ngươi được lắm
53
Chương 53: Lại muốn lừa ta vào tròng!
54
Chương 54: Về tông!
55
Chương 55: Sao lại thành thế này?
56
Chương 56: Lỡ đánh chết người ta thì phải làm sao
57
Chương 57: Thèm vào mà biết tên mày
58
Chương 58: Hãy để chúng ta đấu một trận thỏa thích đi
59
Chương 59: Đại ca… cứu đệ
60
Chương 60: Ngươi nhìn đi, chảy máu rồi này
61
Chương 61: Nào, mình cùng đi lên mặt chút
62
Chương 62: Bức khí tung hoành, chịu không nổi
63
Chương 63: Biết ta là ai không? Là Lâm Phàm rõ chưa
64
Chương 64: Đạt đến Địa Cương cảnh rồi
65
Chương 65: Sư muội có đứng lên được không?
66
Chương 66: Không có điểm tích lũy thì biết sống sao
67
Chương 67: Vừa ra ngoài đã chết
68
Chương 68: Xin cảm tạ các vị đại lão phù hộ
69
Chương 69: Cường giả cũng có quá khứ khổ cực không thể nói ra
70
Chương 70: Đừng mà!
71
Chương 71: Nhân vật phản diện tinh anh thiếu cảm giác tồn tại nhất
72
Chương 72: Sợ chết bảo bảo roài
73
Chương 73: Thật sự quá nhiệt tình
74
Chương 74: Thôi toi cơm rồi
75
Chương 75: Có chuyện thì nói, bán ta làm gì
76
Chương 76: Để xem chúng mình ai ác hơn
77
Chương 77: Các ngươi chuẩn bị xong chưa?
78
Chương 78: Cuối cùng cũng chết
79
Chương 79: Thật vô vị
80
Chương 80: Quyết định mục tiêu nhỏ tiếp theo
81
Chương 81: Thao tác nghẹt thở
82
Chương 82: Hoàn mỹ hủy thi diệt tích
83
Chương 83: Là đàn ông thì không được co vòi!
84
Chương 84: Đứng lại, người này là của chúng ta
85
Chương 85: Đây chính là cường giả bá đạo sao
86
Chương 86: Sư huynh chống lưng
87
Chương 87: Vẫn là chưa thể thích gì làm nấy
88
Chương 88: Không biết xấu hổ
89
Chương 89: Nam nhi nói là phải làm
90
Chương 90: Cho mọi người, sau này nhất định phải đuổi kịp ta
91
Chương 91: Ta phải trở nên mạnh hơn
92
Chương 92: Lời thề với trời đất
93
Chương 93: Trời đất, ta có thể bội ước không
94
Chương 94: Còn công pháp khác nữa không
95
Chương 95: Không tồi, cũng thú vị ra phết
96
Chương 96: Thật không quen với bộ dáng này chút nào
97
Chương 97: Đây là hành vi không thể khống chế
98
Chương 98: Hẳn là một con hàng lòe loẹt
99
Chương 99: Kẻ yếu thì nằm xuống là được rồi
100
Chương 100: Lâm Phàm ta rất giữ chữ tín