Chương 46: Sao mà khó giao tiếp thế này!

Nhóm dịch: Ẩn Môn

Mặt trời nhô lên, bầu trời dần sáng hẳn.

Lâm Phàm đã sắp tẩu hỏa nhập ma rồi, hai mắt trừng to như sắp tóe ra lửa.

- Mày rốt cục có chịu thành công hay không. - Hắn muốn sụp đổ, thực nghiệm cả một đêm, số lần chết thì khỏi nói. Nhưng đừng có bắt nạt người khác quá đà vậy chứ, ít nhất cũng để bố thành công một lần được không.

Một lần cuối cùng, nếu không thành công, thì đi chết đi.

Đột nhiên!

Ngay khi Lâm Phàm sắp rơi vào trạng thái cuồng bạo, cảnh tượng khó tin đã xảy ra.

Phần còn trống trong “Bí kíp sáng tạo công pháp Nhân Giai” đột nhiên xuất hiện một hàng văn tự:

“Kim Thân Tôi Thể Quyết: Thân thể tăng trưởng, Kim Cương Bất Hoại, điểm khổ tu +3

Thượng phẩm Nhân Giai.”

- 6666... - Vừa thấy lời giới thiệu này, cả người hắn như sắp bay lên, tuyệt quá đi mất, không còn gì để nói, ngon lành cành đào.

Tu luyện một giây bằng 3 điểm điểm khổ tu.

Một phút được 180 điểm, một giờ chính là 10800 điểm, thời gian để đề tăng tu vi, giảm bớt không ít.

Rất tốt.

Lâm Phàm cảm thấy thật mỹ mãn, vất vả lâu như vậy, rốt cuộc tạo ra công pháp Thượng phẩm Nhân Giai, dù thế nào thì hắn cũng đã rất là thỏa mãn.

Trong tông môn, đệ tử Tôi Thể cảnh chủ yếu đều tu luyện “Tôi Thể quyết”, tốc độ tu hành chậm hơn mình rất nhiều. Hơn nữa sức mạnh của mình không ngừng tăng lên, còn có thêm cái Kim Cương Bất Hoại, chỉ nghĩ đến thôi đã thấy toàn thân phấn khởi.

Nơi ở của Hoàng Phú Quý.

Tên đệ tử sai vặt vừa nhìn thấy sư huynh đang bận rộn, liền hấp tấp chạy tới, mặt a dua nói:

- Sư huynh, để ta lo cho, lần này nhất định có thể bán đống sắt vụn này đi.

Đống sắt vụn xếp đống ở trong này, hắn cũng hơi chướng mắt, nhưng đa phần gia sản của Hoàng sư huynh hầu như đã bỏ hết vào đây, nếu vứt đi thì cũng quá đáng tiếc.

Hắn thân là sai vặt trung thành, tất nhiên cần giúp sư huynh thoát ưu giải sầu:

- Sư huynh, hãy tin tưởng ta, ta đã tìm hiểu rõ ràng, vài đệ tử của Luyện Khí đường hiện tại đang cần gấp sắt vụn, khẳng định sẽ thu mua với giá cao.

Hoàng Phú Quý trừng mắt nhìn:

- Đừng ăn nói lung tung, nhanh chóng sắp xếp, theo ta đi sang bên Lâm sư đệ.

Thân là sai vặt, đương nhiên là phải có con mắt sắc bén quan sát bốn phương tám hướng, năng lực nhìn mặt đoán ý là không cần phải nói. Xem cái kiểu của Hoàng sư huynh lúc này nhất định là muốn đi gây phiền toái với tên kia, dùng sức mạnh chèn ép, bắt đối phương mua hết đống sắt vụn này.

Hay, thật là quá hay.

...

Dọc đường đi.

Không ít đệ tử nhìn thấy Hoàng Phú Quý, đều chỉ trỏ, nhỏ giọng thảo luận.

- Thấy chưa, Hoàng sư huynh sắp phát tài rồi, hiện tại thị trường sắt vụn giá cao vời vợi, đã tăng lên ba đồng một cân.

- Nhưng hiện tại ta không thiếu sắt vụn, đi tìm ai thu mua giờ.

- Giữ lại, tên ngốc này. Hiện giờ Hoàng sư huynh đã bão hòa rồi, tạm thời không thu mua nữa. Nhưng trong tương lai khẳng định giá sẽ càng cao, cho nên cứ trữ chút hàng, đợi sau này tăng giá thì bán phá giá.

Tên đệ tử này như thể biết rõ nội tình, giảng giải cho đồng môn rằng giá của thị trường sắt vụn tương lai rất khả quan.

Hoàng Phú Quý cũng không để ý những đệ tử chung quanh nói gì, hiện tại hắn chỉ có một ý nghĩ, đó chính là tặng hết đống sắt vụn này cho Lâm sư đệ.

Trước kia chỉ vì mấy việc cỏn con mà gây ra hiểu lầm.

Nhưng trải qua lần ra ngoài lịch lãm này, thái độ của hắn đối với Lâm sư đệ thay đổi rất nhiều, đồng thời cũng sinh lòng cảm kích.

Đặc biệt là cái cảnh Lâm sư đệ chắn một kiếm thay mình khiến hắn không thể nào quên được. Ban đêm mỗi khi nhắm mắt lại hắn đều nhớ lại chuyện này, bất giác mà khóe mắt đã thấm ướt.

Trong phòng.

Lâm Phàm tu luyện xong xuôi, rất là vừa lòng đối với thành quả tu luyện lần này. Cũng không uổng công tu luyện lâu lắc như vậy, mỗi lần tu luyện hắn đều ghi lại lộ tuyến, không ngừng thí nghiệm.

Hiện tại môn công pháp này đã đạt tới Thượng phẩm Nhân Giai, muốn sáng tạo ra công pháp mạnh hơn, vậy chỉ có thể chờ đến khi rút được bí kíp sáng tạo công pháp Huyền Giai.

- Lâm sư đệ. - Bên ngoài vang lên tiếng gọi.

Lâm Phàm đẩy cửa ra, vừa nhìn thấy Hoàng Phú Quý đẩy xe nhỏ tới liền có chút nghi hoặc trong lòng, không biết Hoàng sư huynh muốn làm gì?

Chẳng lẽ chỉ vì quan hệ giữa họ vừa xích lại một chút, hắn liền kéo đống sắt vụn này tới để mình mua lại giúp hắn?

Vậy thì nhất định phải thận trọng, nếu quả thật là như thế, cần phải đánh lừa hắn một chút, mình không thể chịu thiệt được.

- Hoàng sư huynh, sao vậy? - Lâm Phàm biếng nhác hỏi.

Hắn vừa mới kết thúc tu luyện, quên luôn cả tự sát, hiện tại không có chút tinh thần nào.

Tên sai vặt bên cạnh Hoàng Phú Quý lập tức đứng ra, mặt đầy phẫn nộ:

- Hoàng sư huynh là để cho ngươi gọi sao?

“Bốp!”

Tên sai vặt vốn đang chuẩn bị làm ầm lên.

Thì đột nhiên!

Hắn cảm thấy bản thân như đang bay lên, cả người bay vèo sang một bên khác.

Hoàng Phú Quý tiến lên phía trước, cầm tay Lâm Phàm, áy náy không thôi, nói:

- Lâm sư đệ, trước kia sư huynh và đệ có hiểu lầm, hi vọng đệ có thể tha thứ cho sư huynh.

Sau đó chỉ vào đống sắt vụn nói:

- Đây là sư huynh tặng cho sư đệ, hi vọng sư đệ có thể nhận lấy.

- Sư huynh, không cần như thế, đệ không có để ở trong lòng. - Lâm Phàm ngây ngẩn cả người, hấp tấp hoàn hồn. Vừa rồi hắn bị dọa cho một trận, cứ tưởng đến bắt chính mình mua hàng, không ngờ lại là tặng phúc lợi cho mình. Nhưng mình là loại người tùy tiện nhận đồ của người khác sao?

Rất hiển nhiên, đúng vậy đó.

Nhưng lời khách khí thì vẫn cần nói, đây chính là truyền thống mỹ đức của người Hoa Hạ chúng ta kiếp trước.

- Ây dà, sư huynh à, những thứ này sao ta có thể lấy được, khẳng định phải trả tiền. Dù sao đây đều là sư huynh dùng vàng thật, bạc trắng mua về cả. - Lâm Phàm tỏ vẻ sốt sắng.

Hoàng phú quý cảm động không thôi, một đại nam nhân mà nước mắt đều sắp tuôn ra.

Hắn không nghĩ tới sư đệ thế mà còn suy nghĩ cho hắn, tiền tài tuy rằng trọng yếu, nhưng hắn thấy rằng làm gì quan trọng bằng Lâm sư đệ. nhưng một phen tâm ý này của Lâm sư đệ, hắn cũng không dễ từ chối.

- Tất cả đều nghe theo sư đệ an bài. - Hoàng Phú Quý vỗ tay Lâm Phàm, chân thành nói.

- A?

Hắn trợn mắt há hốc mồm.

Ơ cái diễn biến này không đúng lắm.

Hoàng sư huynh sao ngươi đồng ý lẹ dữ vậy. Không phải nên nói là, không cần, không cần, đều là sư huynh tặng cho sư đệ cả ư.

Kịch bản không phải thường diễn như vậy sao?

Người của thế giới này tại sao không biết khách khí gì hết trơn vậy, sao mà khó giao tiếp thế này.

Nhưng lời đã nói ra, cũng không thể đổi ý, không thì cái mặt này biết giấu đi đâu.

- Được, nếu đã như vậy thì ta cứ nhận nhé, đúng lúc sư đệ cũng cần dùng gấp. Nhưng khoản tiền này thì sư đệ đành phải nói với sư huynh là, để từ từ thêm một thời gian rồi sư đệ sẽ dâng bằng cả hai tay. - Dù sao mình vốn cũng mặt dầy chán, nói ra những lời này chả cảm thấy vấn đề gì.

Hoàng Phú Quý cũng muốn thu lại chút vốn, nhưng sư đệ đã mở miệng thì hắn tự nhiên một hơi đáp ứng luôn:

- Được, không có việc gì, chỉ cần sư đệ đừng chê bai gì với sư huynh là được.

Lâm Phàm vỗ bả vai Hoàng Phú Quý:

- Đâu có, đâu có, còn phải cảm tạ sư huynh đã tin tưởng sư đệ. Sư huynh cứ yên tâm đi, qua một thời gian nữa, sư đệ nhất định sẽ trả lại tiền cho sư huynh.

- Được. - Hoàng Phú Quý gật đầu, hắn rất tin tưởng Lâm sư đệ.

Nhưng cái khoảng thời gian ấy thì không đảm bảo chính xác được đâu.

Rốt cuộc phải qua bao lâu thì mới tính là qua một thời gian đây?

Mà hiện tại hắn đích xác cũng cần đống sắt vụn này để chế tạo một ít lựu đạn. Bao nhiêu yêu thú còn đang chờ hắn, có những thứ này, điểm tích lũy không thoát ra khỏi lòng bàn tay.

Chapter
1 Chương 1: Ta là bất tử
2 Chương 2: Nghĩ đến đã thấy hí hửng
3 Chương 3: Thật không có tiền đồ
4 Chương 4: Mình khác gì Autohack
5 Chương 5: Ta chỉ không tin mà thôi
6 Chương 6: Lây lan đến tất cả mọi người
7 Chương 7: Phân tích một chút là ổn
8 Chương 8: Chờ chút, ta có lời muốn nói
9 Chương 9: Sát tính của các ngươi quá nặng
10 Chương 10: Sư đệ, đừng mà
11 Chương 11: Độ hảo cảm cày lên nhanh ghê
12 Chương 12: Bí kíp tự sáng tạo công pháp
13 Chương 13: Ngủ cái lờ mịa mài, high lên!
14 Chương 14: Ta nhiều tuyên ngôn lắm
15 Chương 15: Phải tem tém lại
16 Chương 16: Công pháp tự sáng tạo
17 Chương 17: Cơ hội tuyệt nhất đã tới
18 Chương 18: Rốt cục thì bọn mày có cho bố cơ hội không?
19 Chương 19: Tiểu bá vương bức khí tận trời: Lâm Phàm
20 Chương 20: Cho mày làm bố tao luôn được chưa?
21 Chương 21: Một đám súc sinh
22 Chương 22: Đó là một loại thần thái
23 Chương 23: Ta tu luyện vô cùng khắc khổ
24 Chương 24: Có đại hội biểu dương không?
25 Chương 25: Ngươi là đồ Súc con mẹ nó sinh
26 Chương 26: Các ngươi chờ đó cho ta
27 Chương 27: Khua chiêng gõ trống thu phế phẩm
28 Chương 28: Xin mọi người hãy lấy đó mà làm gương
29 Chương 29: Vũ khí sát sinh cực khủng bố ra đời
30 Chương 30: Đê tiện! Vô sỉ!
31 Chương 31: Trở về ông mày phải tu luyện công pháp
32 Chương 32: Cả thế giới im phăng fuck
33 Chương 33: Trên đời này thật lắm người tốt
34 Chương 34: Xuất phát làm nhiệm vụ
35 Chương 35: Xem ra ta phải giả chết mới được
36 Chương 36: Bội thu
37 Chương 37: Lầy lội theo ta nào
38 Chương 38: Đồ Cặn bã, ngươi muốn chết như thế nào?
39 Chương 39: Người bị đánh đâu mất tiêu rồi?
40 Chương 40: Hu hu! Nước mắt tuôn trào!
41 Chương 41: Thần đèn pa pa, mau ra đây
42 Chương 42: Ta chính là vị thần tối cao
43 Chương 43: Hiểu lầm coi như không có luôn
44 Chương 44: Mi gian xảo quá đi mất
45 Chương 45: Phải trở nên mạnh mẽ!
46 Chương 46: Sao mà khó giao tiếp thế này!
47 Chương 47: Để ta dùng canh gà bồi bổ cho tâm hồn ngươi
48 Chương 48: Quân lâm thiên hạ, nhiệt tình hăng hái!
49 Chương 49: Xuất phát đi, Phàm Phàm của ta
50 Chương 50: Lâm Phàm, xong
51 Chương 51: Lôi mày theo cùng
52 Chương 52: Loài người kia, ngươi được lắm
53 Chương 53: Lại muốn lừa ta vào tròng!
54 Chương 54: Về tông!
55 Chương 55: Sao lại thành thế này?
56 Chương 56: Lỡ đánh chết người ta thì phải làm sao
57 Chương 57: Thèm vào mà biết tên mày
58 Chương 58: Hãy để chúng ta đấu một trận thỏa thích đi
59 Chương 59: Đại ca… cứu đệ
60 Chương 60: Ngươi nhìn đi, chảy máu rồi này
61 Chương 61: Nào, mình cùng đi lên mặt chút
62 Chương 62: Bức khí tung hoành, chịu không nổi
63 Chương 63: Biết ta là ai không? Là Lâm Phàm rõ chưa
64 Chương 64: Đạt đến Địa Cương cảnh rồi
65 Chương 65: Sư muội có đứng lên được không?
66 Chương 66: Không có điểm tích lũy thì biết sống sao
67 Chương 67: Vừa ra ngoài đã chết
68 Chương 68: Xin cảm tạ các vị đại lão phù hộ
69 Chương 69: Cường giả cũng có quá khứ khổ cực không thể nói ra
70 Chương 70: Đừng mà!
71 Chương 71: Nhân vật phản diện tinh anh thiếu cảm giác tồn tại nhất
72 Chương 72: Sợ chết bảo bảo roài
73 Chương 73: Thật sự quá nhiệt tình
74 Chương 74: Thôi toi cơm rồi
75 Chương 75: Có chuyện thì nói, bán ta làm gì
76 Chương 76: Để xem chúng mình ai ác hơn
77 Chương 77: Các ngươi chuẩn bị xong chưa?
78 Chương 78: Cuối cùng cũng chết
79 Chương 79: Thật vô vị
80 Chương 80: Quyết định mục tiêu nhỏ tiếp theo
81 Chương 81: Thao tác nghẹt thở
82 Chương 82: Hoàn mỹ hủy thi diệt tích
83 Chương 83: Là đàn ông thì không được co vòi!
84 Chương 84: Đứng lại, người này là của chúng ta
85 Chương 85: Đây chính là cường giả bá đạo sao
86 Chương 86: Sư huynh chống lưng
87 Chương 87: Vẫn là chưa thể thích gì làm nấy
88 Chương 88: Không biết xấu hổ
89 Chương 89: Nam nhi nói là phải làm
90 Chương 90: Cho mọi người, sau này nhất định phải đuổi kịp ta
91 Chương 91: Ta phải trở nên mạnh hơn
92 Chương 92: Lời thề với trời đất
93 Chương 93: Trời đất, ta có thể bội ước không
94 Chương 94: Còn công pháp khác nữa không
95 Chương 95: Không tồi, cũng thú vị ra phết
96 Chương 96: Thật không quen với bộ dáng này chút nào
97 Chương 97: Đây là hành vi không thể khống chế
98 Chương 98: Hẳn là một con hàng lòe loẹt
99 Chương 99: Kẻ yếu thì nằm xuống là được rồi
100 Chương 100: Lâm Phàm ta rất giữ chữ tín
Chapter

Updated 100 Episodes

1
Chương 1: Ta là bất tử
2
Chương 2: Nghĩ đến đã thấy hí hửng
3
Chương 3: Thật không có tiền đồ
4
Chương 4: Mình khác gì Autohack
5
Chương 5: Ta chỉ không tin mà thôi
6
Chương 6: Lây lan đến tất cả mọi người
7
Chương 7: Phân tích một chút là ổn
8
Chương 8: Chờ chút, ta có lời muốn nói
9
Chương 9: Sát tính của các ngươi quá nặng
10
Chương 10: Sư đệ, đừng mà
11
Chương 11: Độ hảo cảm cày lên nhanh ghê
12
Chương 12: Bí kíp tự sáng tạo công pháp
13
Chương 13: Ngủ cái lờ mịa mài, high lên!
14
Chương 14: Ta nhiều tuyên ngôn lắm
15
Chương 15: Phải tem tém lại
16
Chương 16: Công pháp tự sáng tạo
17
Chương 17: Cơ hội tuyệt nhất đã tới
18
Chương 18: Rốt cục thì bọn mày có cho bố cơ hội không?
19
Chương 19: Tiểu bá vương bức khí tận trời: Lâm Phàm
20
Chương 20: Cho mày làm bố tao luôn được chưa?
21
Chương 21: Một đám súc sinh
22
Chương 22: Đó là một loại thần thái
23
Chương 23: Ta tu luyện vô cùng khắc khổ
24
Chương 24: Có đại hội biểu dương không?
25
Chương 25: Ngươi là đồ Súc con mẹ nó sinh
26
Chương 26: Các ngươi chờ đó cho ta
27
Chương 27: Khua chiêng gõ trống thu phế phẩm
28
Chương 28: Xin mọi người hãy lấy đó mà làm gương
29
Chương 29: Vũ khí sát sinh cực khủng bố ra đời
30
Chương 30: Đê tiện! Vô sỉ!
31
Chương 31: Trở về ông mày phải tu luyện công pháp
32
Chương 32: Cả thế giới im phăng fuck
33
Chương 33: Trên đời này thật lắm người tốt
34
Chương 34: Xuất phát làm nhiệm vụ
35
Chương 35: Xem ra ta phải giả chết mới được
36
Chương 36: Bội thu
37
Chương 37: Lầy lội theo ta nào
38
Chương 38: Đồ Cặn bã, ngươi muốn chết như thế nào?
39
Chương 39: Người bị đánh đâu mất tiêu rồi?
40
Chương 40: Hu hu! Nước mắt tuôn trào!
41
Chương 41: Thần đèn pa pa, mau ra đây
42
Chương 42: Ta chính là vị thần tối cao
43
Chương 43: Hiểu lầm coi như không có luôn
44
Chương 44: Mi gian xảo quá đi mất
45
Chương 45: Phải trở nên mạnh mẽ!
46
Chương 46: Sao mà khó giao tiếp thế này!
47
Chương 47: Để ta dùng canh gà bồi bổ cho tâm hồn ngươi
48
Chương 48: Quân lâm thiên hạ, nhiệt tình hăng hái!
49
Chương 49: Xuất phát đi, Phàm Phàm của ta
50
Chương 50: Lâm Phàm, xong
51
Chương 51: Lôi mày theo cùng
52
Chương 52: Loài người kia, ngươi được lắm
53
Chương 53: Lại muốn lừa ta vào tròng!
54
Chương 54: Về tông!
55
Chương 55: Sao lại thành thế này?
56
Chương 56: Lỡ đánh chết người ta thì phải làm sao
57
Chương 57: Thèm vào mà biết tên mày
58
Chương 58: Hãy để chúng ta đấu một trận thỏa thích đi
59
Chương 59: Đại ca… cứu đệ
60
Chương 60: Ngươi nhìn đi, chảy máu rồi này
61
Chương 61: Nào, mình cùng đi lên mặt chút
62
Chương 62: Bức khí tung hoành, chịu không nổi
63
Chương 63: Biết ta là ai không? Là Lâm Phàm rõ chưa
64
Chương 64: Đạt đến Địa Cương cảnh rồi
65
Chương 65: Sư muội có đứng lên được không?
66
Chương 66: Không có điểm tích lũy thì biết sống sao
67
Chương 67: Vừa ra ngoài đã chết
68
Chương 68: Xin cảm tạ các vị đại lão phù hộ
69
Chương 69: Cường giả cũng có quá khứ khổ cực không thể nói ra
70
Chương 70: Đừng mà!
71
Chương 71: Nhân vật phản diện tinh anh thiếu cảm giác tồn tại nhất
72
Chương 72: Sợ chết bảo bảo roài
73
Chương 73: Thật sự quá nhiệt tình
74
Chương 74: Thôi toi cơm rồi
75
Chương 75: Có chuyện thì nói, bán ta làm gì
76
Chương 76: Để xem chúng mình ai ác hơn
77
Chương 77: Các ngươi chuẩn bị xong chưa?
78
Chương 78: Cuối cùng cũng chết
79
Chương 79: Thật vô vị
80
Chương 80: Quyết định mục tiêu nhỏ tiếp theo
81
Chương 81: Thao tác nghẹt thở
82
Chương 82: Hoàn mỹ hủy thi diệt tích
83
Chương 83: Là đàn ông thì không được co vòi!
84
Chương 84: Đứng lại, người này là của chúng ta
85
Chương 85: Đây chính là cường giả bá đạo sao
86
Chương 86: Sư huynh chống lưng
87
Chương 87: Vẫn là chưa thể thích gì làm nấy
88
Chương 88: Không biết xấu hổ
89
Chương 89: Nam nhi nói là phải làm
90
Chương 90: Cho mọi người, sau này nhất định phải đuổi kịp ta
91
Chương 91: Ta phải trở nên mạnh hơn
92
Chương 92: Lời thề với trời đất
93
Chương 93: Trời đất, ta có thể bội ước không
94
Chương 94: Còn công pháp khác nữa không
95
Chương 95: Không tồi, cũng thú vị ra phết
96
Chương 96: Thật không quen với bộ dáng này chút nào
97
Chương 97: Đây là hành vi không thể khống chế
98
Chương 98: Hẳn là một con hàng lòe loẹt
99
Chương 99: Kẻ yếu thì nằm xuống là được rồi
100
Chương 100: Lâm Phàm ta rất giữ chữ tín