Chương 50: Cạm bẫy

Edit : Kim Kim

Trời đã bắt đầu vào mùa hè, có vài phần oi bức. Lá cây xanh biếc dưới ánh mặt trời chiết xạ ra ánh sáng màu vàng chói mắt, chiếu xuống người làm cho mọi vật có chút choáng váng hồ đồ. Lạc Khuynh Hoàng mặc một thân thiên tàm y trắng thuần tựa người trên một thân cây, mắt khẽ híp lại phân nữa, khóe môi có chút cong lên như đang trầm tư đều gì đó.

“Tiểu thư, có người đưa đến cái này.” Hương Lăng cầm trong tay một phong thư, có chút nghi ngờ đưa cho Lạc Khuynh Hoàng.

Lạc Khuynh Hoàng nghe được tiếng nói của Hương Lăng, mở mắt nhìn xem, đưa tay nhận lấy phong thư. Bên trong hé ra một tờ giấy, chỉ viết đơn giản một dòng chữ, “Hôm nay giờ dậu, Hoa Đào Sơn hẹn gặp.”

Chỗ chữ kí có bốn chữ rồng bay phượng múa, Lưu Cảnh công tử.

Bên trong con ngươi đen như mực của Lạc Khuynh Hoàng hiện lên một tia nghi hoặc. Nàng cùng Lưu Cảnh công tử giao ước giờ hợi mỗi ngày tập võ, vì sao hôm nay đột nhiên kéo dài thời gian đến giờ dậu? ! Huống hồ xưa nay Lưu Cảnh công tử không có chuyện gì cũng thường xuyên chạy tới, vì sao hôm nay lại viết thư cho nàng?!

Còn chuyện khác nữa, trước giờ Lưu Cảnh công tử không thích nghe nàng gọi hắn Lưu Cảnh công tử, mà yêu cầu nàng gọi hắn là Vũ, sao có thể ở khoảng trống kí tên viết là Lưu Cảnh công tử. Sự việc có chút kì quái.

“Có nhìn thấy người truyền tin?” Lạc Khuynh Hoàng nhíu mày hỏi lại, giữa chân mày hiện lên một chút suy nghĩ sâu xa, khóe môi có chút cong cong.

Hương Lăng lắc lắc đầu, nói, “Người kia đem thư vào trong tay nô tỳ liền chạy đi ngay , nô tỳ chưa kịp thấy rõ ràng hình dáng của người kia, chỉ biết cả người đều màu trắng.”

Lạc Khuynh Hoàng có chút nhức đầu, mặc đồ trắng, thân pháp nhanh nhẹn. Thoạt nghĩ như là cùng Lưu Cảnh công tử rất phù hợp , nhưng nàng lại cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Nhìn nhìn sắc trời, trời đã ngã về tây. Nếu hiện tại xuất phát đi Hoa Đào Sơn, đến nơi có lẽ sẽ là giờ dậu. Theo như trong thư hẹn, bây giờ phải xuất phát.

Bên trong con ngươi u hắc của Lạc Khuynh Hoàng hiện lên một chút dị sắc, khóe môi có chút ý tứ, nhìn Hương Lăng nói, “Muội lập tức đem này phong thư đưa đến Phiêu Hương cư giao cho Lưu Cảnh công tử.”

Hương Lăng cũng không biết Lưu Cảnh công tử cùng Lạc Khuynh Hoàng trong thời gian này có quan hệ, trí nhớ của nàng với Lưu Cảnh công tử còn dừng lại ở thời điểm ba tháng trước cùng Lạc Khuynh Hoàng ăn cơm bá vương cơm lần đó, bởi vậy nàng nghe Lạc Khuynh Hoàng muốn nàng đem thư đưa cho Lưu Cảnh công tử rất là khó hiểu, không khỏi thắc mắc “Tiểu thư, vì sao phải đưa cho Lưu Cảnh công tử a? Cái đó và Lưu Cảnh công tử có quan hệ gì sao?”

“Muội cứ đưa đi là được.” Lạc Khuynh Hoàng không kịp cùng Hương Lăng giải thích nguyên do, huống chi nàng cũng không muốn cho Hương Lăng biết đến nhiều chuyện. Dù sao Hương Lăng tâm tư đơn giản, nếu biết quá nhiều, ngược lại đối với Hương Lăng bất lợi.

Hương Lăng nghe Lạc Khuynh Hoàng nói như thế, liền cầm thư rời đi.

Lạc Khuynh Hoàng nhìn Hương Lăng rời khỏi, khóe môi có chút kéo nhẹ. Vào nhà cầm một lọ thuốc bột, ở trên người bôi một ít. Trên người lập tức tràn ngập ra một cỗ mùi thơm tự nhiên, chẳng qua mùi hương thực nhẹ, không cẩn thận ngửi thử căn bản ngửi không được.

Bôi hết thuốc bột. Lạc Khuynh Hoàng lại lấy một thanh chủy thủ dấu trong ống tay áo, sau đó trấn định tự nhiên ra ngoài.

Nàng biết chuyện này có thể là một cái bẫy. Bởi vậy, nàng mới phái Hương Lăng đi truyền tin cho Lưu Cảnh công tử. Nếu phong thư này thật là Lưu Cảnh công tử đưa, hắn bây giờ khẳng định đã đến Hoa Đào Sơn, Hương Lăng đi Phiêu Hương cư nhất định tìm không thấy hắn. Nếu phong thư này không phải của Lưu Cảnh công tử viết, hắn nhìn thấy thư, nhất định sẽ biết có chuyện kỳ quái, chắc chắn sẽ đến Hoa Đào Sơn cứu giúp.

Từ phủ Đại Tướng Quân một đường hướng đến Hoa Đào Sơn.

Lạc Khuynh Hoàng chính mình cũng không phát hiện, nàng thế nhưng tín nhiệm Lưu Cảnh công tử đến như thế. Tin tưởng hắn sẽ đến cứu nàng, cho nên mới để cho Hương Lăng đi truyền tin, cho nên mới bôi lên người thuốc bột Lưu Cảnh công tử đưa cho nàng, cho nên mới mang theo chủy thủ của hắn đưa nàng.

Cho dù biết có thể là cạm bẫy, nhưng nàng vẫn như cũ muốn mạo hiểm, bởi vì nàng tin tưởng hắn sẽ đến cứu nàng. Có lẽ ở trong lòng Lạc Khuynh Hoàng suy nghĩ nàng chỉ là phái Hương Lăng đi truyền tin báo cho Lưu Cảnh công tử biết mà thôi. Nhưng nàng không có phát hiện, vì sao nàng lại tin tưởng Lưu Cảnh công tử sẽ đến? !

Đó là bởi vì, ở trong tiềm thức của nàng tin tưởng nhận được thư Lưu Cảnh công tử sẽ đến.. Tiềm thức của nàng thay bản năng mà phán đoán.

Thời điểm đi đến Hoa Đào Sơn, ánh mặt trời đã dần mất đi ánh hào quang của nó. Lạc Khuynh Hoàng nheo nheo đôi mắt đen nhung, cách giờ dậu không xa lắm. Dưới Hoa Đào Sơn không có người nào.

“Lạc Khuynh Hoàng?” Âm thanh có chút thô ráp vang lên.

Lạc Khuynh Hoàng nhíu mày nhìn lại, chỉ thấy một nam tử lấm la lấm lét mặc một thân áo bào trắng,nhìn nàng. Con mắt tràn ngập khinh thường, quanh thân lại tràn ngập sát khí.

Lạc Khuynh Hoàng lập tức phản ứng lại. Đây là có người cố ý lợi dụng Lưu Cảnh công tử dẫn nàng lại đây, mà mục đích, dĩ nhiên là muốn mạng của nàng.

Cuối cùng sẽ là ai?! Muốn nàng chết có rất nhiều người. Nhưng lại sử dụng cách thực hiện cực đoan như vậy, chỉ có thể là Lạc Khuynh Quốc hoặc Vương U Nhược. Nhưng có thể điều tra ra nàng quen biết Lưu Cảnh công tử, hơn nữa biết được nàng cùng Lưu Cảnh công tử thường xuyên đến Hoa Đào Sơn, người đó tuyệt đối không phải loại người đơn giản. Chỉ bằng Lạc Khuynh Quốc cùng Vương U Nhược, hình như năng lực còn chưa đủ.

“Ngươi muốn giết ta?” bắt đầu từ nụ cười lãnh liệt (lạnh lẽo + ác liệt), Lạc Khuynh Hoàng ngước mắt nhìn lên, không hề sợ hãi nhìn người trước mặt.

Sát thủ nhìn thấy Lạc Khuynh Hoàng không chút hoang mang, đầu tiên là kinh ngạc một phen, lại thấy đôi mắt Lạc Khuynh Hoàng tàn khốc, ngược lại có chút sợ hãi, không khỏi lên tiếng, “Không sai! Chúng ta chính là phụng mệnh tới giết ngươi!”

“Phụng mệnh?” Lạc Khuynh Hoàng khóe môi ý cười càng phát ra lãnh liệt, quả nhiên là chịu người thuê tới giết nàng, nhất định thoát không khỏi liên hệ với Lạc Khuynh Quốc, nhưng mà, nhất định còn có người khác đứng phía sau ủng hộ. Theo lý, đáng lẽ phải là Quân Kiền Linh cùng Lạc Khuynh Thành. Bọn họ sẽ không nóng lòng động thủ như vậy, còn ai có thể như vậy?

“Hãy bớt nói nhảm đi!” Người nọ tựa hồ bị sự lạnh nhạt tự nhiên của Lạc Khuynh Hoàng làm kinh sợ, có chút hồ nghi nhìn Lạc Khuynh Hoàng, nữ tử trước mắt này quá mức trấn định, thậm chí làm cho hắn cảm thấy run người, tay nắm đao của hắn có chút nặng nề, la to “Các huynh đệ, giết nàng, chúng ta có thể lấy một ngàn lượng hoàng kim!”

Hắn nắm đao thủ nhưng lại cũng có chút đẩu, hắn nói, “Các huynh đệ, giết nàng, chúng ta có thể lấy đến một ngàn lượng hoàng kim!”

Nam tử áo trắng ra lệnh một tiếng. bốn phía lập tức nhảy ra hơn mười người sát thủ áo đen.

Lạc Khuynh Hoàng híp mắt nhìn người tới. Phán đoán tình thế. Võ công của nàng rằng tiến bộ không ít, nhưng cần một lúc phải đối phó nhiều sát thủ chuyên nghiệp như vậy vẫn là không có khả năng . Vì vậy kế sách bây giờ chỉ có thể kéo dài thời gian, chờ Lưu Cảnh công tử tới cứu nàng .

Chapter
1 Chương 1: Phế thê phá thai
2 Chương 2: Giết thê
3 Chương 3: Ôm nỗi hận trọng sinh
4 Chương 4: Hư lấy ủy xá
5 Chương 5: Di nương tìm tra
6 Chương 6: Sửa trị điêu nô
7 Chương 7: Ăn cơm bá vương
8 Chương 8: Tửu lâu sơ ngộ
9 Chương 9: Hồi phủ bị giáo huấn
10 Chương 10: Gậy ông đập lưng ông
11 Chương 11: “Từ phụ” trở về
12 Chương 12: Khí thế bức người
13 Chương 13: Thế cục nghịch chuyển
14 Chương 14: Huynh muội tình thâm
15 Chương 15: Hoa viên tái ngộ
16 Chương 16: Tình cảm mông lung
17 Chương 17: Thứ muội hãm hại
18 Chương 18: Khéo thi diệu kế
19 Chương 19: Khí xe bảo suất*
20 Chương 20: Trò khôi hài kết thúc
21 Chương 21: Yêu cầu học y
22 Chương 22: Người kiên cường
23 Chương 23: Đêm khuya ngắm tuyết
24 Chương 24: Thất vương Khuynh Vũ
25 Chương 25: Gặp lại tra nam *
26 Chương 26: Tố cáo di nương
27 Chương 27: Mặt rồng giận dữ
28 Chương 28: Vả miệng
29 Chương 29: Va chạm
30 Chương 30: Ẩn tình
31 Chương 31: Ai bị phạt?
32 Chương 32: Ra oai phủ đầu
33 Chương 33: Thử
34 Chương 34: Thiên tàm y, rung động
35 Chương 35: Bách hoa thịnh yến
36 Chương 36: Kết thù oán cùng công chúa
37 Chương 37: Bộc lộ tài năng
38 Chương 38: Khó Khăn Phía Sau
39 Chương 39: Tình cảm bắt đầu nảy sinh
40 Chương 40: Lấy đề thử nhân
41 Chương 41: Công tử Tư Triệt
42 Chương 42: Sóng ngầm bắt đầu khởi động, bày tỏ
43 Chương 43: Tính kế đại tỷ
44 Chương 44: Tính kế đại tỷ 2
45 Chương 45: Thân phận bí ẩn
46 Chương 46: Di nương quỳ xuống
47 Chương 47: Hạ mị dược?
48 Chương 48: Ác giả ác báo!
49 Chương 49: Bị bắt gả đi
50 Chương 50: Cạm bẫy
51 Chương 51: Nàng tin tưởng ta như vậy sao?
52 Chương 52: Sự cố phát sinh
53 Chương 53: Sinh nhật
54 Chương 54: Phá kế ( một)
55 Chương 55: Thân phận , xác định tình cảm
56 Chương 56: Huyết Cừu, Ẩn Tình
57 Chương 57: Đánh cờ, thế cục
58 Chương 58: Nạp sườn phi
59 Chương 59: Thứ muội tâm cơ
60 Chương 60: Yến hội, biến cố trùng trùng điệp điệp
61 Chương 61: Nhất ba vị bình, nhất ba hựu khởi
62 Chương 62: Phượng hoàng giương cánh
63 Chương 63: Khách không mời mà đến, bị bắt cứu người
64 Chương 64: Đắc tội Quân Kiền Linh
65 Chương 65: Ai dám tranh phong
66 Chương 66: Vốn cuồng vọng của Khuynh Hoàng
67 Chương 67: Ám sát, lật tẩy bí mật
68 Chương 68: Thăng trầm dạ yến, cầu hôn
69 Chương 69: Đàm phán, lộ tẩy ( một )
70 Chương 70: Cự tuyệt cầu thân, tứ hôn ( 1 )
71 Chương 71: Tương kế tựu kế, bức tử di nương
72 Chương 72: Trừng phạt đến không nhận ra hình người
73 Chương 73: Mưu tính, chế ngạo thứ muội
74 Chương 74: Uy hiếp hoàng hậu, khiển trách thứ muội
75 Chương 75: Độc kế, cực kỳ nguy hiểm
76 Chương 76: Vĩnh viễn không tha thứ
77 Chương 77: Tình thâm, con đường cầu y
78 Chương 78: Đoạt Tuyết Tâm, tình thâm nghĩa trọng
79 Chương 79: Giải khúc mắc, lấy huyết làm thuốc
80 Chương 80: Thứ muội chết không hết tội!
81 Chương 81: Chuyện tốt thành đôi
82 Chương 82
83 Chương 83: Nợ đào hoa, công chúa muốn làm gì?
84 Chương 84: Dám tìm nàng gây phiền toái?
85 Chương 85: Tra nam mất thể diện !
86 Chương 86: Đại hôn
87 Chương 87: Vào cung nhiều thị phi
88 Chương 88: Tình bất do kỷ
89 Chương 89: Đoạt binh quyền, cha và con gái đoạn tuyệt
90 Chương 90: Bại lộ âm mưu!
91 Chương 91: Bắt ba ba trong rọ, nam nhân cặn bã chết !
92 Chương 92: Vũ Lưu cơ trí
93 Chương 93: Nịch sủng
94 Chương 94: Cự hôn, hai quốc quyết liệt
95 Chương 95: Hạ độc nàng ?
96 Chương 96: Ngộ sát thân tỷ
97 Chương 97: Nương tử có thai!
98 Chương 98: Quân Vũ Thần băng hà
99 Chương 99: Nợ máu trả máu!
100 Chương 100: Lựa chọn nan giải
101 Chương 101: Nguy cơ chồng chất
102 Chương 102: Phi lễ Lăng Vũ Lưu?
103 Chương 103: Đi tây quyết
104 Chương 104: Ám sát, phục kích
105 Chương 105: Khuynh Hoàng gặp nạn
106 Chương 106: Cho ta một cái công đạo!
107 Chương 107: Phản đòn
108 Chương 108: Dám khiêu khích bổn cung?
109 Chương 109: Song hỷ lâm môn chi phúc hắc oa tử
110 Chương 110: Kế ly gián, trí phá quân địch
111 Chương 111: Khuynh Hoàng ghen, Tiểu Quân Lạc phúc hắc
112 Chương 112: Tứ quốc tề tựu, phong vân biến đổi
113 Chương 113: Viện trợ gặp nạn, tòa thành trống không có một không hai
114 Chương 114: Đại kết cục (1)
115 Chương 115: Đại kết cục (hạ)
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: Phế thê phá thai
2
Chương 2: Giết thê
3
Chương 3: Ôm nỗi hận trọng sinh
4
Chương 4: Hư lấy ủy xá
5
Chương 5: Di nương tìm tra
6
Chương 6: Sửa trị điêu nô
7
Chương 7: Ăn cơm bá vương
8
Chương 8: Tửu lâu sơ ngộ
9
Chương 9: Hồi phủ bị giáo huấn
10
Chương 10: Gậy ông đập lưng ông
11
Chương 11: “Từ phụ” trở về
12
Chương 12: Khí thế bức người
13
Chương 13: Thế cục nghịch chuyển
14
Chương 14: Huynh muội tình thâm
15
Chương 15: Hoa viên tái ngộ
16
Chương 16: Tình cảm mông lung
17
Chương 17: Thứ muội hãm hại
18
Chương 18: Khéo thi diệu kế
19
Chương 19: Khí xe bảo suất*
20
Chương 20: Trò khôi hài kết thúc
21
Chương 21: Yêu cầu học y
22
Chương 22: Người kiên cường
23
Chương 23: Đêm khuya ngắm tuyết
24
Chương 24: Thất vương Khuynh Vũ
25
Chương 25: Gặp lại tra nam *
26
Chương 26: Tố cáo di nương
27
Chương 27: Mặt rồng giận dữ
28
Chương 28: Vả miệng
29
Chương 29: Va chạm
30
Chương 30: Ẩn tình
31
Chương 31: Ai bị phạt?
32
Chương 32: Ra oai phủ đầu
33
Chương 33: Thử
34
Chương 34: Thiên tàm y, rung động
35
Chương 35: Bách hoa thịnh yến
36
Chương 36: Kết thù oán cùng công chúa
37
Chương 37: Bộc lộ tài năng
38
Chương 38: Khó Khăn Phía Sau
39
Chương 39: Tình cảm bắt đầu nảy sinh
40
Chương 40: Lấy đề thử nhân
41
Chương 41: Công tử Tư Triệt
42
Chương 42: Sóng ngầm bắt đầu khởi động, bày tỏ
43
Chương 43: Tính kế đại tỷ
44
Chương 44: Tính kế đại tỷ 2
45
Chương 45: Thân phận bí ẩn
46
Chương 46: Di nương quỳ xuống
47
Chương 47: Hạ mị dược?
48
Chương 48: Ác giả ác báo!
49
Chương 49: Bị bắt gả đi
50
Chương 50: Cạm bẫy
51
Chương 51: Nàng tin tưởng ta như vậy sao?
52
Chương 52: Sự cố phát sinh
53
Chương 53: Sinh nhật
54
Chương 54: Phá kế ( một)
55
Chương 55: Thân phận , xác định tình cảm
56
Chương 56: Huyết Cừu, Ẩn Tình
57
Chương 57: Đánh cờ, thế cục
58
Chương 58: Nạp sườn phi
59
Chương 59: Thứ muội tâm cơ
60
Chương 60: Yến hội, biến cố trùng trùng điệp điệp
61
Chương 61: Nhất ba vị bình, nhất ba hựu khởi
62
Chương 62: Phượng hoàng giương cánh
63
Chương 63: Khách không mời mà đến, bị bắt cứu người
64
Chương 64: Đắc tội Quân Kiền Linh
65
Chương 65: Ai dám tranh phong
66
Chương 66: Vốn cuồng vọng của Khuynh Hoàng
67
Chương 67: Ám sát, lật tẩy bí mật
68
Chương 68: Thăng trầm dạ yến, cầu hôn
69
Chương 69: Đàm phán, lộ tẩy ( một )
70
Chương 70: Cự tuyệt cầu thân, tứ hôn ( 1 )
71
Chương 71: Tương kế tựu kế, bức tử di nương
72
Chương 72: Trừng phạt đến không nhận ra hình người
73
Chương 73: Mưu tính, chế ngạo thứ muội
74
Chương 74: Uy hiếp hoàng hậu, khiển trách thứ muội
75
Chương 75: Độc kế, cực kỳ nguy hiểm
76
Chương 76: Vĩnh viễn không tha thứ
77
Chương 77: Tình thâm, con đường cầu y
78
Chương 78: Đoạt Tuyết Tâm, tình thâm nghĩa trọng
79
Chương 79: Giải khúc mắc, lấy huyết làm thuốc
80
Chương 80: Thứ muội chết không hết tội!
81
Chương 81: Chuyện tốt thành đôi
82
Chương 82
83
Chương 83: Nợ đào hoa, công chúa muốn làm gì?
84
Chương 84: Dám tìm nàng gây phiền toái?
85
Chương 85: Tra nam mất thể diện !
86
Chương 86: Đại hôn
87
Chương 87: Vào cung nhiều thị phi
88
Chương 88: Tình bất do kỷ
89
Chương 89: Đoạt binh quyền, cha và con gái đoạn tuyệt
90
Chương 90: Bại lộ âm mưu!
91
Chương 91: Bắt ba ba trong rọ, nam nhân cặn bã chết !
92
Chương 92: Vũ Lưu cơ trí
93
Chương 93: Nịch sủng
94
Chương 94: Cự hôn, hai quốc quyết liệt
95
Chương 95: Hạ độc nàng ?
96
Chương 96: Ngộ sát thân tỷ
97
Chương 97: Nương tử có thai!
98
Chương 98: Quân Vũ Thần băng hà
99
Chương 99: Nợ máu trả máu!
100
Chương 100: Lựa chọn nan giải
101
Chương 101: Nguy cơ chồng chất
102
Chương 102: Phi lễ Lăng Vũ Lưu?
103
Chương 103: Đi tây quyết
104
Chương 104: Ám sát, phục kích
105
Chương 105: Khuynh Hoàng gặp nạn
106
Chương 106: Cho ta một cái công đạo!
107
Chương 107: Phản đòn
108
Chương 108: Dám khiêu khích bổn cung?
109
Chương 109: Song hỷ lâm môn chi phúc hắc oa tử
110
Chương 110: Kế ly gián, trí phá quân địch
111
Chương 111: Khuynh Hoàng ghen, Tiểu Quân Lạc phúc hắc
112
Chương 112: Tứ quốc tề tựu, phong vân biến đổi
113
Chương 113: Viện trợ gặp nạn, tòa thành trống không có một không hai
114
Chương 114: Đại kết cục (1)
115
Chương 115: Đại kết cục (hạ)