Chương 4: Hư lấy ủy xá

Edit: Kim Kim

Lạc Khuynh Thành lộ ra ý cười ôn nhu, vẻ mặt lúc đó lộ vẻ cảm động, lôi kéo tay Lạc Khuynh Hoàng, ôn nhu nói.”Tỷ tỷ nói phải.”

Lạc Khuynh Hoàng khóe môi cũng nở một chút cười yếu ớt, lông mi thật dài che khuất đôi mắt hắc ngọc của nàng, ánh mắt lướt qua một tia sáng lạnh. Mới vừa rồi Lạc Khuynh Thành cảm động bên trong chợt lóe qua một tia chột dạ, cũng không giấu được ánh mắt của nàng.

Nàng tựa tiếu phi tiếu (*) nhìn Lạc Khuynh Thành. Nơi sâu thẳm trong mắt hiện lên một chút ánh sáng khó hiểu mà sắc lạnh. Lạc Khuynh Thành không tự chủ được cả người run lên, cũng lại cảm thấy ánh mắt Lạc Khuynh Hoàng sắc bén vô cùng, nhưng nhìn kỹ lại, vẫn thấy Lạc Khuynh Hoàng như trước dịu dàng khả ái cười, không có nửa phần dị thường.

(*)tựa tiếu phi tiếu = cười như không cười, ý chỉ gương mặt không hề thay đổi

“Tiểu thư, điểm tâm đến đây!”

Hương Lăng bưng điểm tâm đi vào, thời điểm thấy Lạc Khuynh Thành, tươi cười trên mặt trở nên có chút mất tự nhiên, tà tà liếc mắt nhìn Lạc Khuynh Thành một cái, có chút âm dương quái khí hỏi, “Tam tiểu thư cũng đến đây?”

Một bên đem điểm tâm để lên trên bàn, một bên nhỏ giọng lẩm bẩm nói, ” Thời điểm tiểu thư mê man chưa từng thấy tam tiểu thư, tiểu thư vừa tỉnh, tam tiểu thư đã chạy đến đây!”

Giọng nói Hương Lăng tuy nhỏ, lại vẫn là chui vào lỗ tai mỗi người ở đây, Tử Nguyệt lập tức quát lớn nói, “Hương Lăng, ngươi nói bậy bạ gì đó? ! Tam tiểu thư còn không phải lo lắng tùy tiện đến, mang đến hàn khí (= khí lạnh) bên ngoài, khiến cho bệnh tình tiểu thư chuyển biến xấu, khó có thể tỉnh lại!”

Đôi mắt Lạc Khuynh Hoàng chuyển động, khóe môi gợi lên một chút ý cười châm chọc như có như không, lo lắng mang đến hàn khí bên ngoài, hay là lo lắng nhiễm phải hàn khí của nàng? ! Nhìn thấy Hương Lăng còn muốn nói tiếp, Lạc Khuynh Hoàng thản nhiên liếc mắt nhìn Hương Lăng một cái, cười nói, “Hương Lăng đừng nói nữa.”

Nàng biết Hương Lăng là vì muốn tốt cho nàng, thay nàng bất bình. Nhưng mà khí phách nhất thời cũng không thể thay đổi cái gì. Lạc Khuynh Thành ở phủ đại tướng quân cũng không được sủng ái, nhưng mà muốn hoàn toàn hủy nàng, cũng không phải tùy ý tìm lấy cái cớ là có thể . Các nàng còn cần chờ đợi một cơ hội.

Hương Lăng nghe Lạc Khuynh Hoàng nói như thế, chỉ biết tức giận bất bình ngậm miệng lại, Lạc Khuynh Hoàng lại đem ánh mắt chuyển đến trên người Lạc Khuynh Thành, cười nói, “Muội muội đối với ta quan tâm ta tự nhiên biết đến, bằng không làm sao ta vừa tỉnh dậy, muội muội đã tới rồi. Nói vậy cũng là Tử Nguyệt vụng trộm nói cho muội muội đi?”

“Tỷ tỷ thật thông minh. Không dối gạt tỷ tỷ, tỷ tỷ hôn mê hai ngày, muội là ăn không ngon, ngủ không yên nhưng mà lại không dám tùy tiện đến thăm, chỉ phải nhờ Tử Nguyệt, tỷ tỷ nếu tỉnh, nhất định phải lập tức nói cho muội biết. Vừa nghe được tỷ tỷ tỉnh, muội ngọ thiện (ăn trưa) cũng chưa dùng, liền chạy lại đây!” Lạc Khuynh Thành làm ra một bộ dáng lo lắng, ánh mắt minh bạch nhìn Lạc Khuynh Hoàng.

Lạc Khuynh Hoàng câu môi cười yếu ớt, hành động Lạc Khuynh Thành thật sự là hơn người, nàng cố ý dùng Tử Nguyệt thử, nhưng mà Lạc Khuynh Thành thế nhưng không có lộ ra nửa phần dấu vết, ngược lại thổ lộ một phen tâm tình, tâm tư không thể chê vào đâ được.

“Muội muội còn chưa dùng ngọ thiện nhỉ? Ta vừa vặn có điểm tâm, muội muội không bằng cùng nhau ăn đi?” Lạc Khuynh Hoàng lôi kéo tay Lạc Khuynh Thành hướng ghế bên cạnh kéo đến.

Lạc Khuynh Thành lộ ra bộ dáng lương thiện hiểu ý người dịu dàng tươi cười, từ chối nói, “Không cần . Tỷ tỷ mê man hai ngày, tất nhiên là đói bụng, vẫn là tỷ tỷ ăn nhiều chút đi. Nhìn thấy tỷ tỷ không việc gì, muội cũng an tâm, cũng không quấy rầy tỷ tỷ nghỉ ngơi , ngày mai muội lại đến thăm tỷ tỷ.”

“Một khi đã như vậy, muội muội về trước đi. Tử Nguyệt, thay ta tiễn muội muội.” Lạc Khuynh Hoàng cũng lộ ra ý cười dịu dàng, phân phó.

Tử Nguyệt vốn là người của Lạc Khuynh Thành, nghe được Lạc Khuynh Hoàng phân nàng đưa Lạc Khuynh Thành về, tự nhiên vui mừng.Liền lên tiếng giúp đỡ Lạc Khuynh Thành rời khỏi, bộ dáng quả thực so với thời điểm hầu hạ Lạc Khuynh Hoàng còn muốn ân cần hơn.

“Tiểu thư! Người chính là rất lương thiện . Người hôn mê hai ngày, Tam tiểu thư căn bản nhìn cũng không liếc mắt đến một cái. Nếu thật sự quan tâm tiểu thư, ít nhất cũng nên đến trước cửa hỏi thăm đi!” Lạc Khuynh Thành vừa đi, Hương Lăng liền liên thoắn nói không ngớt với Lạc Khuynh Hoàng.

Cả người giữ chặt tay Hương Lăng, ánh mắt trong con mắt đen sáng quắc, giống như bảo kiếm ẩn dưới vỏ đao, mang theo nồng đậm ác liệt, nàng câu môi cười yếu ớt, giọng nói nhỏ nhẹ như hoa thơm, trầm giọng nói, “Những gì ngươi nói, ta đều biết. Chính là đối phó nàng, còn chưa đến lúc đó. Hương Lăng, sau này ta có khả năng trở nên có chút tâm ngoan thủ lạt (= lòng dạ độc ác), ngươi còn nguyện ý đi theo ta?”

Hương Lăng đột nhiên bị Lạc Khuynh Hoàng kéo, có chút bất ngờ không kịp đề phòng, con ngươi nàng trong suốt nhìn Lạc Khuynh Hoàng, tựa hồ còn đang tiêu hóa ý trong lời nói của Lạc Khuynh Hoàng, có chút mê hoặc nhìn Lạc Khuynh Hoàng. Từ khi hôn mê tỉnh lại, tiểu thư tựa hồ trở nên có chút không giống với lúc trước .

Nếu nói lúc trước tiểu thư đóa hoa xinh đẹp nở rộ dưới ánh mặt trời, thì bây giờ tiểu thư, liền càng giống như hoa nở rộ pha thêm chút kinh nghiệm phong sương, càng thêm mê hoặc so với lúc ban đầu. (Kim: khúc này ta chém dữ dội)

“Nếu không muốn, ta cũng sẽ không trách ngươi .” Lạc Khuynh Hoàng phát giác Hương Lăng nghi hoặc, ngữ điệu thản nhiên nói. Nàng cũng không nghĩ cưỡng cầu. Nếu như Hương Lăng không muốn, thì nàng sẽ thay nàng ấy an bài cuộc sống về sau, coi như là báo đáp một mảnh trung tâm của Hương Lăng đối với nàng.

Nghe Lạc Khuynh Hoàng nói như thế, Hương Lăng lúc này mới phản ứng lại, vội vàng quỳ xuống, chân thành mà kiên quyết nói, “Không! Nô tỳ nguyện ý! Mặc kệ tiểu thư biến thành bộ dáng gì, đều là chủ tử nô tỳ! Nô tỳ chỉ lo lắng tiểu thư rất thiện lương bị người khác khi dễ, làm sao có thể cảm thấy tiểu thư tâm ngoan thủ lạt đây? !”

“Được.” Lạc Khuynh Hoàng thản nhiên đáp, đôi mắt đen gợn sóng không sợ hãi, lại giống như đang ẩn chứa sóng to gió lớn, nàng thản nhiên đảo qua hai má Hương Lăng, nói, “Muội đi theo ta, ta sẽ cố gắng đối đãi muội. Nhưng mà muội phải nhớ kỹ, từ nay về sau, mệnh lệnh của ta muội đều phải vâng theo, không thể có nửa phần do dự! Nếu là làm không được, trước đó nên nói cho ta biết, ta sẽ không miễn cưỡng muội!” (Kim: khúc này hai chủ tớ đã xác định nhau nên ta đổi xưng hô nha)

Hương Lăng nghe Lạc Khuynh Hoàng nói như thế, liền quỳ xuống, kiên định nói “Mặc kệ tiểu thư muốn nô tỳ làm cái gì, nô tỳ đều vạn lần chết không chối từ! Lúc trước nếu không phải tiểu thư ở trên đường đem nô tỳ mua trở về, nô tỳ chỉ sợ đã sớm đã đói chết ở đầu đường ! Nô tỳ tuy rằng chưa từng đọc sách vở, nhưng mà đạo lý tri ân báo đáp ( = có ân phải trả), nô tỳ vẫn biết!”

“Đứng lên đi!” Lạc Khuynh Hoàng thản nhiên phân phó.

Để tay lên ngực tự hỏi, nàng đối đãi Hương Lăng cũng không tính là mười phần vẹn mười. Tuy rằng nàng tính tình ôn hòa, chưa bao giờ từng khắt khe Hương Lăng, nhưng mà rốt cuộc cũng đem nàng như một ngoại nhân đối đãi, làm sao so với đối đãi Lạc Khuynh Thành như vậy thâu tâm đào phế(*)? ! Nhưng mà, Hương Lăng lại biết tri ân báo đáp, mà Lạc Khuynh Thành, lại là lấy oán trả ơn a!

(*)thâu tâm đào phế = tương tự như móc hết ruột gan

Ngoài lề: Kim: ai thấy lỗi chính tả hay chỗ nào khó hiểu nhớ nói ta nha

Chapter
1 Chương 1: Phế thê phá thai
2 Chương 2: Giết thê
3 Chương 3: Ôm nỗi hận trọng sinh
4 Chương 4: Hư lấy ủy xá
5 Chương 5: Di nương tìm tra
6 Chương 6: Sửa trị điêu nô
7 Chương 7: Ăn cơm bá vương
8 Chương 8: Tửu lâu sơ ngộ
9 Chương 9: Hồi phủ bị giáo huấn
10 Chương 10: Gậy ông đập lưng ông
11 Chương 11: “Từ phụ” trở về
12 Chương 12: Khí thế bức người
13 Chương 13: Thế cục nghịch chuyển
14 Chương 14: Huynh muội tình thâm
15 Chương 15: Hoa viên tái ngộ
16 Chương 16: Tình cảm mông lung
17 Chương 17: Thứ muội hãm hại
18 Chương 18: Khéo thi diệu kế
19 Chương 19: Khí xe bảo suất*
20 Chương 20: Trò khôi hài kết thúc
21 Chương 21: Yêu cầu học y
22 Chương 22: Người kiên cường
23 Chương 23: Đêm khuya ngắm tuyết
24 Chương 24: Thất vương Khuynh Vũ
25 Chương 25: Gặp lại tra nam *
26 Chương 26: Tố cáo di nương
27 Chương 27: Mặt rồng giận dữ
28 Chương 28: Vả miệng
29 Chương 29: Va chạm
30 Chương 30: Ẩn tình
31 Chương 31: Ai bị phạt?
32 Chương 32: Ra oai phủ đầu
33 Chương 33: Thử
34 Chương 34: Thiên tàm y, rung động
35 Chương 35: Bách hoa thịnh yến
36 Chương 36: Kết thù oán cùng công chúa
37 Chương 37: Bộc lộ tài năng
38 Chương 38: Khó Khăn Phía Sau
39 Chương 39: Tình cảm bắt đầu nảy sinh
40 Chương 40: Lấy đề thử nhân
41 Chương 41: Công tử Tư Triệt
42 Chương 42: Sóng ngầm bắt đầu khởi động, bày tỏ
43 Chương 43: Tính kế đại tỷ
44 Chương 44: Tính kế đại tỷ 2
45 Chương 45: Thân phận bí ẩn
46 Chương 46: Di nương quỳ xuống
47 Chương 47: Hạ mị dược?
48 Chương 48: Ác giả ác báo!
49 Chương 49: Bị bắt gả đi
50 Chương 50: Cạm bẫy
51 Chương 51: Nàng tin tưởng ta như vậy sao?
52 Chương 52: Sự cố phát sinh
53 Chương 53: Sinh nhật
54 Chương 54: Phá kế ( một)
55 Chương 55: Thân phận , xác định tình cảm
56 Chương 56: Huyết Cừu, Ẩn Tình
57 Chương 57: Đánh cờ, thế cục
58 Chương 58: Nạp sườn phi
59 Chương 59: Thứ muội tâm cơ
60 Chương 60: Yến hội, biến cố trùng trùng điệp điệp
61 Chương 61: Nhất ba vị bình, nhất ba hựu khởi
62 Chương 62: Phượng hoàng giương cánh
63 Chương 63: Khách không mời mà đến, bị bắt cứu người
64 Chương 64: Đắc tội Quân Kiền Linh
65 Chương 65: Ai dám tranh phong
66 Chương 66: Vốn cuồng vọng của Khuynh Hoàng
67 Chương 67: Ám sát, lật tẩy bí mật
68 Chương 68: Thăng trầm dạ yến, cầu hôn
69 Chương 69: Đàm phán, lộ tẩy ( một )
70 Chương 70: Cự tuyệt cầu thân, tứ hôn ( 1 )
71 Chương 71: Tương kế tựu kế, bức tử di nương
72 Chương 72: Trừng phạt đến không nhận ra hình người
73 Chương 73: Mưu tính, chế ngạo thứ muội
74 Chương 74: Uy hiếp hoàng hậu, khiển trách thứ muội
75 Chương 75: Độc kế, cực kỳ nguy hiểm
76 Chương 76: Vĩnh viễn không tha thứ
77 Chương 77: Tình thâm, con đường cầu y
78 Chương 78: Đoạt Tuyết Tâm, tình thâm nghĩa trọng
79 Chương 79: Giải khúc mắc, lấy huyết làm thuốc
80 Chương 80: Thứ muội chết không hết tội!
81 Chương 81: Chuyện tốt thành đôi
82 Chương 82
83 Chương 83: Nợ đào hoa, công chúa muốn làm gì?
84 Chương 84: Dám tìm nàng gây phiền toái?
85 Chương 85: Tra nam mất thể diện !
86 Chương 86: Đại hôn
87 Chương 87: Vào cung nhiều thị phi
88 Chương 88: Tình bất do kỷ
89 Chương 89: Đoạt binh quyền, cha và con gái đoạn tuyệt
90 Chương 90: Bại lộ âm mưu!
91 Chương 91: Bắt ba ba trong rọ, nam nhân cặn bã chết !
92 Chương 92: Vũ Lưu cơ trí
93 Chương 93: Nịch sủng
94 Chương 94: Cự hôn, hai quốc quyết liệt
95 Chương 95: Hạ độc nàng ?
96 Chương 96: Ngộ sát thân tỷ
97 Chương 97: Nương tử có thai!
98 Chương 98: Quân Vũ Thần băng hà
99 Chương 99: Nợ máu trả máu!
100 Chương 100: Lựa chọn nan giải
101 Chương 101: Nguy cơ chồng chất
102 Chương 102: Phi lễ Lăng Vũ Lưu?
103 Chương 103: Đi tây quyết
104 Chương 104: Ám sát, phục kích
105 Chương 105: Khuynh Hoàng gặp nạn
106 Chương 106: Cho ta một cái công đạo!
107 Chương 107: Phản đòn
108 Chương 108: Dám khiêu khích bổn cung?
109 Chương 109: Song hỷ lâm môn chi phúc hắc oa tử
110 Chương 110: Kế ly gián, trí phá quân địch
111 Chương 111: Khuynh Hoàng ghen, Tiểu Quân Lạc phúc hắc
112 Chương 112: Tứ quốc tề tựu, phong vân biến đổi
113 Chương 113: Viện trợ gặp nạn, tòa thành trống không có một không hai
114 Chương 114: Đại kết cục (1)
115 Chương 115: Đại kết cục (hạ)
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: Phế thê phá thai
2
Chương 2: Giết thê
3
Chương 3: Ôm nỗi hận trọng sinh
4
Chương 4: Hư lấy ủy xá
5
Chương 5: Di nương tìm tra
6
Chương 6: Sửa trị điêu nô
7
Chương 7: Ăn cơm bá vương
8
Chương 8: Tửu lâu sơ ngộ
9
Chương 9: Hồi phủ bị giáo huấn
10
Chương 10: Gậy ông đập lưng ông
11
Chương 11: “Từ phụ” trở về
12
Chương 12: Khí thế bức người
13
Chương 13: Thế cục nghịch chuyển
14
Chương 14: Huynh muội tình thâm
15
Chương 15: Hoa viên tái ngộ
16
Chương 16: Tình cảm mông lung
17
Chương 17: Thứ muội hãm hại
18
Chương 18: Khéo thi diệu kế
19
Chương 19: Khí xe bảo suất*
20
Chương 20: Trò khôi hài kết thúc
21
Chương 21: Yêu cầu học y
22
Chương 22: Người kiên cường
23
Chương 23: Đêm khuya ngắm tuyết
24
Chương 24: Thất vương Khuynh Vũ
25
Chương 25: Gặp lại tra nam *
26
Chương 26: Tố cáo di nương
27
Chương 27: Mặt rồng giận dữ
28
Chương 28: Vả miệng
29
Chương 29: Va chạm
30
Chương 30: Ẩn tình
31
Chương 31: Ai bị phạt?
32
Chương 32: Ra oai phủ đầu
33
Chương 33: Thử
34
Chương 34: Thiên tàm y, rung động
35
Chương 35: Bách hoa thịnh yến
36
Chương 36: Kết thù oán cùng công chúa
37
Chương 37: Bộc lộ tài năng
38
Chương 38: Khó Khăn Phía Sau
39
Chương 39: Tình cảm bắt đầu nảy sinh
40
Chương 40: Lấy đề thử nhân
41
Chương 41: Công tử Tư Triệt
42
Chương 42: Sóng ngầm bắt đầu khởi động, bày tỏ
43
Chương 43: Tính kế đại tỷ
44
Chương 44: Tính kế đại tỷ 2
45
Chương 45: Thân phận bí ẩn
46
Chương 46: Di nương quỳ xuống
47
Chương 47: Hạ mị dược?
48
Chương 48: Ác giả ác báo!
49
Chương 49: Bị bắt gả đi
50
Chương 50: Cạm bẫy
51
Chương 51: Nàng tin tưởng ta như vậy sao?
52
Chương 52: Sự cố phát sinh
53
Chương 53: Sinh nhật
54
Chương 54: Phá kế ( một)
55
Chương 55: Thân phận , xác định tình cảm
56
Chương 56: Huyết Cừu, Ẩn Tình
57
Chương 57: Đánh cờ, thế cục
58
Chương 58: Nạp sườn phi
59
Chương 59: Thứ muội tâm cơ
60
Chương 60: Yến hội, biến cố trùng trùng điệp điệp
61
Chương 61: Nhất ba vị bình, nhất ba hựu khởi
62
Chương 62: Phượng hoàng giương cánh
63
Chương 63: Khách không mời mà đến, bị bắt cứu người
64
Chương 64: Đắc tội Quân Kiền Linh
65
Chương 65: Ai dám tranh phong
66
Chương 66: Vốn cuồng vọng của Khuynh Hoàng
67
Chương 67: Ám sát, lật tẩy bí mật
68
Chương 68: Thăng trầm dạ yến, cầu hôn
69
Chương 69: Đàm phán, lộ tẩy ( một )
70
Chương 70: Cự tuyệt cầu thân, tứ hôn ( 1 )
71
Chương 71: Tương kế tựu kế, bức tử di nương
72
Chương 72: Trừng phạt đến không nhận ra hình người
73
Chương 73: Mưu tính, chế ngạo thứ muội
74
Chương 74: Uy hiếp hoàng hậu, khiển trách thứ muội
75
Chương 75: Độc kế, cực kỳ nguy hiểm
76
Chương 76: Vĩnh viễn không tha thứ
77
Chương 77: Tình thâm, con đường cầu y
78
Chương 78: Đoạt Tuyết Tâm, tình thâm nghĩa trọng
79
Chương 79: Giải khúc mắc, lấy huyết làm thuốc
80
Chương 80: Thứ muội chết không hết tội!
81
Chương 81: Chuyện tốt thành đôi
82
Chương 82
83
Chương 83: Nợ đào hoa, công chúa muốn làm gì?
84
Chương 84: Dám tìm nàng gây phiền toái?
85
Chương 85: Tra nam mất thể diện !
86
Chương 86: Đại hôn
87
Chương 87: Vào cung nhiều thị phi
88
Chương 88: Tình bất do kỷ
89
Chương 89: Đoạt binh quyền, cha và con gái đoạn tuyệt
90
Chương 90: Bại lộ âm mưu!
91
Chương 91: Bắt ba ba trong rọ, nam nhân cặn bã chết !
92
Chương 92: Vũ Lưu cơ trí
93
Chương 93: Nịch sủng
94
Chương 94: Cự hôn, hai quốc quyết liệt
95
Chương 95: Hạ độc nàng ?
96
Chương 96: Ngộ sát thân tỷ
97
Chương 97: Nương tử có thai!
98
Chương 98: Quân Vũ Thần băng hà
99
Chương 99: Nợ máu trả máu!
100
Chương 100: Lựa chọn nan giải
101
Chương 101: Nguy cơ chồng chất
102
Chương 102: Phi lễ Lăng Vũ Lưu?
103
Chương 103: Đi tây quyết
104
Chương 104: Ám sát, phục kích
105
Chương 105: Khuynh Hoàng gặp nạn
106
Chương 106: Cho ta một cái công đạo!
107
Chương 107: Phản đòn
108
Chương 108: Dám khiêu khích bổn cung?
109
Chương 109: Song hỷ lâm môn chi phúc hắc oa tử
110
Chương 110: Kế ly gián, trí phá quân địch
111
Chương 111: Khuynh Hoàng ghen, Tiểu Quân Lạc phúc hắc
112
Chương 112: Tứ quốc tề tựu, phong vân biến đổi
113
Chương 113: Viện trợ gặp nạn, tòa thành trống không có một không hai
114
Chương 114: Đại kết cục (1)
115
Chương 115: Đại kết cục (hạ)