Chương 40: Lấy đề thử nhân

Đến giờ bộ này mới đi được 1/3 chặng đường T^T tích cực tuyển editor cho bộ này vì ta đang muốn nhanh chóng hoàn thành , hoan nghênh các nàng yêu thích cùng tham gia ^^!

Thanh âm Nạp Lan Lâm lay động hội trường. Thanh âm của nàng vốn cũng không vang dội, lại tự dưng có vẻ âm vang. Ánh mắtLạc Khuynh Hoàng chợt lóe. Thơ của Nạp Lan Lâm, quả nhiên là âm thanh nói ra tiếng lòng của nàng.

Chiến tranh dữ dội tàn khốc. Một tướng công thành vạn cốt khô! Nói thật chính xác. Chiến trường như thế, hoàng thất tranh đoạt bên trong có thể nào khác được. Bên dưới một cái ngôi vị hoàng đế, vùi lấp bao nhiêu xương trắng? !

Nạp Lan Lâm là một khuê trung nữ tử lại có kiến thức bậc này, thực không dễ dàng. Nàng nếu không phải trọng sinh làm người, chỉ sợ cũng không có khả năng lĩnh hội đến bậc này. Trong mắt nàng hiện lên tia sáng, nhìn về phía Nạp Lan Lâm, rất có cảm giác muốn đem nàng làm tri kỷ, lại thấy Nạp Lan Lâm chính là nhìn chằm chằm ca ca của nàng.

Tình cảm bên trong đôi mắt kia nàng không nhìn thấu được. Chỉ sợ Nạp Lan Lâm từ trước khi bách hoa thịnh yến lần này cũng đã có tình cảm sâu đậm với ca ca. Cho nên mới có thể đối với chiến tranh thể hiểu sâu như thế, cho nên mới có được cảm khái như vậy. Ca ca quả nhiên có phúc khí, có thể được nữ tử ưu tú như vậy ưu ái.

Dung mạo Nạp Lan Lâm mặc dù không xuất chúng, nhưng trí tuệ tuyệt vời, nữ tử bình thường có thể nào so sánh được? Lạc Khuynh Hoàng đem ánh mắt dời về phía Lạc Vân Chỉ, chỉ thấy trong mắt Lạc Vân Chỉ cũng hiện lên biểu tình kinh ngạc và khen ngợi. Lại nhìn Quân Kiền Linh cùng Quân Hồng Phong cũng lộ ra biểu hiện tâm phục khẩu phục.

“Nạp Lan cô nương trí tuệ, Vân Chỉ bội phục!” Lạc Vân Chỉ đứng dậy, đối Nạp Lan Lâm nói.

Nạp Lan Lâm không như mới vừa rồi hào khí, trên mặt hiện lên một chút đỏ, có chút ngượng ngùng nói, “Đa tạ Lạc công tử khen ngợi.”

Bạch Mộ nhìn bọn họ liếc mắt một cái, cười nói, “Như vậy đề này thắng lợi chính là Nạp Lan cô nương .”

Tiếp theo Bạch Mộ lại tiếp tục rút bảy đề, đều là ngâm thi làm thơ, có thể nói, lần này bách hoa sự kiện quả thật đưa ra rất nhiều giai nhân tài tử, Bạch Mộ lấy ra tờ giấy thứ mười, cười nói, “Bởi vì thời gian hữu hạn, đề này là đề cuối cùng.”

Lạc Khuynh Hoàng trong mắt lóe lóe ánh sáng. Cuối cùng? ! Nếu như không lấy đến được, như vậy chẳng phải là uổng phí tâm tư của nàng. Nàng chau mày, nhìn tờ giấy trong tay Bạch Mộ.

“Đề cuối cùng rất là thú vị, thoạt nhìn có thể nói là nói đề mục khảo thí quân sự chiến lược.” Bạch Mộ nhìn nhìn tờ giấy dừng lại một chút rồi tiếp tục nói, “Hiện tại tiếp cận ba mươi vạn quân địch. Trong thành chỉ còn lại năm ngàn binh sĩ. Dân chúng năm trăm. Xin hỏi chủ soái phải làm như thế nào?”

Bạch Mộ nói xong, ở đây nữ tử trên mặt đều lộ ra thần sắc chán chết, mà nam tử còn lại là lộ ra một chút suy nghĩ sâu xa, cùng nhíu lại mày bắt đầu suy nghĩ.

Lạc Khuynh Hoàng cẩn thận quan sát biểu tình mỗi người. Nhìn đến Quân Khuynh Vũ, đã thấy nàng nhướng mày, khóe môi giơ lên một chút tươi cười sáng lạn, giống như đã biết đề mục là nàng đưa ra.

Lạc Khuynh Hoàng không khỏi nghi hoặc. Mới vừa rồi thời điểm Bạch Mộ đọc đề vẫn chưa tỏ vẻ gì, vì sao Quân Khuynh Vũ có thể đoán được đề mục là nàng đưa ra? ! Chẳng lẽ hắn thật sự hiểu biết nàng như thế, hay là, Quân Khuynh Vũ có biện pháp biết Bạch Mộ rút đề như thế nào? !

Hoặc là , Quân Khuynh Vũ căn bản chính là chủ tử sau lưng Bạch Mộ? ! Mới vừa rồi lúc Bạch Mộ nói đến phần thứ hai, Liễu Tư Triệt, Quân Kiền Linh, Quân Hồng Phong đều lộ ra ánh mắt chăm chú, nhưng Quân Khuynh Vũ lại không hề có động tĩnh gì. Lấy trí tuệ Quân Khuynh Vũ, không có khả năng không nhìn ra được dụng ý của Bạch Mộ, nhưng hắn lại hoàn toàn bình tĩnh không lộ ra biểu hiện nào.

Như vậy chỉ có hai khả năng. Một, là hắn đã sớm biết rõ dụng tâm của Bạch Mộ. Hai, là hắn chính là chủ tử sau lưng Bạch Mộ. Theo tình huống hiện tại, thứ hai có nhiều khả nắng hơn.

Trong lúc Lạc Khuynh Hoàng còn đang suy tư, thời gian từ từ trôi qua. Thời điểm Bạch Mộ hỏi lại vấn đề một lần nữa, trừ bỏ Lạc Vân Chỉ không trả lời mà chỉ nhắm rượu, những người khác như Quân Kiền Linh, Quân Hồng Phong cũng chưa từng mở miệng mở miệng trả lời.

Người đầu tiên trả lời chính là thái tử Quân Hiền Tề. Kỳ thật hắn cũng không có suy nghĩ sẽ trả lời, nhưng vấn đề quân sự mẫn cảm như vậy, thân là quân chủ quốc gia, hắn nếu là không trả lời, không khỏi có người chê cười hắn, chỉ nghe hắn nói, “Để cho binh lính bảo hộ dân chúng chạy trốn!”

Nói vừa nói ra, trong đám người liền truyền ra ẩn ẩn thanh âm cười nhạo. Lạc Khuynh Hoàng cũng là cảm thấy bất đắc dĩ, Quân Hiền Tề quả nhiên là nhát gan, thậm chí ngay cả biểu đạt như thế nào cũng không biết. Cho dù là chạy trốn, cũng không thể nói trắng ra như vậy, làm cho mọi người cảm thấy hắn thiếu can đảm.

Người thứ hai trả lời là Quân Kiền Linh,mày hắn gắt gao nhíu lại, tựa hồ cũng đoán không được đáp án, ôn hòa có lễ nói, “Nắm chặt cửa thành. Lấy một ngàn binh lính thủ thành. Mặt khác bốn ngàn binh lính che dấu dân chúng đi trước rút lui khỏi, đồng thời tìm kiếm viện quân.”

Lạc Khuynh Hoàng khẽ nhíu mày. Phương pháp này thoạt nhìn tựa hồ không sai, chính là viện quân làm sao có thể tìm được nhanh như vậy, một ngàn binh lính còn lại có thể bảo vệ cửa thành bao lâu? !

Người thứ ba trả lời là quân Hồng Phong, thanh âm hàm chứa vài phần cứng rắn, trong mắt hiện lên một tia hung ác nham hiểm, lạnh giọng nói, “Phái mấy người tìm kiếm viện quân! Binh lính khác và dân chúng cùng nhau ứng chiến! Có thể giết bao nhiêu là bao nhiêu, tuyệt không để quân địch dễ dàng vào thành!”

Lạc Khuynh Hoàng thản nhiên nhìn Quân Hồng Phong một cái, người này quá mức huyết tinh bạo lực, không để ý đến an nguy của dân chúng, chỉ vì đạt tới mục đích của chính mình. Nhưng , năm ngàn đối ba mươi vạn, không khỏi quá mức chênh lệch, giống như trên sẽ ngăn cản không bao nhiêu thời điểm.

Không ít công tử khác cũng đều trả lời , cũng có người cư nhiên trả lời suất lĩnh dân chúng đầu hàng. Khiến nhiều người cười nhạo. Lạc Khuynh Hoàng cũng là không cho là đúng, phương pháp này cố nhiên đáng xấu hổ, nhưng là giáp mặt với tình huống này thật sự, chỉ sợ đại đa số sẽ lựa chọn phương pháp này, người này có thể nói ra chân chính ý tưởng, cũng không hổ thẹn dám nói dám làm.

Nhưng mà, nghe xong nhiều như vậy đáp án, nhưng không có một cái phù hợp đáp án trong lòng Lạc Khuynh Hoàng. Lạc Khuynh Hoàng đem ánh mắt nhìn về phía Quân Khuynh Vũ cùng Liễu Tư Triệt. Quân Khuynh Vũ như trước mang theo tà mị tươi cười, một chút cũng không có ý định mở miệng, ngược lại hứng thú dạt dào nhìn Lạc Khuynh Hoàng. Liễu Tư Triệt cũng là có chút mím môi, đôi mắt nhìn như hàm chứa sương mù mờ mịt, làm cho người ta nhìn không thấu tâm tư.

” Đề mục này có chút khó khăn, ta cũng nghĩ không ra đáp án, nghe xong đáp án của các vị, Bạch Mỗ cảm thấy đáp án của nhị hoàng tử tương đối hợp lý, không biết còn có ai muốn trả lời?” Bạch Mộ nhìn nhìn mọi người, dò hỏi.

Tất cả mọi người lâm vào trầm mặc. Mọi đáp án có thể mọi người đều đã nói rồi , thật sự nghĩ không ra cái khác để trả lời. Liễu Tư Triệt ở phía sau đem ánh mắt vẫn chăm chú về phía trước thu hồi lại, tựa hồ chuẩn bị mở miệng nói chuyện.

Chapter
1 Chương 1: Phế thê phá thai
2 Chương 2: Giết thê
3 Chương 3: Ôm nỗi hận trọng sinh
4 Chương 4: Hư lấy ủy xá
5 Chương 5: Di nương tìm tra
6 Chương 6: Sửa trị điêu nô
7 Chương 7: Ăn cơm bá vương
8 Chương 8: Tửu lâu sơ ngộ
9 Chương 9: Hồi phủ bị giáo huấn
10 Chương 10: Gậy ông đập lưng ông
11 Chương 11: “Từ phụ” trở về
12 Chương 12: Khí thế bức người
13 Chương 13: Thế cục nghịch chuyển
14 Chương 14: Huynh muội tình thâm
15 Chương 15: Hoa viên tái ngộ
16 Chương 16: Tình cảm mông lung
17 Chương 17: Thứ muội hãm hại
18 Chương 18: Khéo thi diệu kế
19 Chương 19: Khí xe bảo suất*
20 Chương 20: Trò khôi hài kết thúc
21 Chương 21: Yêu cầu học y
22 Chương 22: Người kiên cường
23 Chương 23: Đêm khuya ngắm tuyết
24 Chương 24: Thất vương Khuynh Vũ
25 Chương 25: Gặp lại tra nam *
26 Chương 26: Tố cáo di nương
27 Chương 27: Mặt rồng giận dữ
28 Chương 28: Vả miệng
29 Chương 29: Va chạm
30 Chương 30: Ẩn tình
31 Chương 31: Ai bị phạt?
32 Chương 32: Ra oai phủ đầu
33 Chương 33: Thử
34 Chương 34: Thiên tàm y, rung động
35 Chương 35: Bách hoa thịnh yến
36 Chương 36: Kết thù oán cùng công chúa
37 Chương 37: Bộc lộ tài năng
38 Chương 38: Khó Khăn Phía Sau
39 Chương 39: Tình cảm bắt đầu nảy sinh
40 Chương 40: Lấy đề thử nhân
41 Chương 41: Công tử Tư Triệt
42 Chương 42: Sóng ngầm bắt đầu khởi động, bày tỏ
43 Chương 43: Tính kế đại tỷ
44 Chương 44: Tính kế đại tỷ 2
45 Chương 45: Thân phận bí ẩn
46 Chương 46: Di nương quỳ xuống
47 Chương 47: Hạ mị dược?
48 Chương 48: Ác giả ác báo!
49 Chương 49: Bị bắt gả đi
50 Chương 50: Cạm bẫy
51 Chương 51: Nàng tin tưởng ta như vậy sao?
52 Chương 52: Sự cố phát sinh
53 Chương 53: Sinh nhật
54 Chương 54: Phá kế ( một)
55 Chương 55: Thân phận , xác định tình cảm
56 Chương 56: Huyết Cừu, Ẩn Tình
57 Chương 57: Đánh cờ, thế cục
58 Chương 58: Nạp sườn phi
59 Chương 59: Thứ muội tâm cơ
60 Chương 60: Yến hội, biến cố trùng trùng điệp điệp
61 Chương 61: Nhất ba vị bình, nhất ba hựu khởi
62 Chương 62: Phượng hoàng giương cánh
63 Chương 63: Khách không mời mà đến, bị bắt cứu người
64 Chương 64: Đắc tội Quân Kiền Linh
65 Chương 65: Ai dám tranh phong
66 Chương 66: Vốn cuồng vọng của Khuynh Hoàng
67 Chương 67: Ám sát, lật tẩy bí mật
68 Chương 68: Thăng trầm dạ yến, cầu hôn
69 Chương 69: Đàm phán, lộ tẩy ( một )
70 Chương 70: Cự tuyệt cầu thân, tứ hôn ( 1 )
71 Chương 71: Tương kế tựu kế, bức tử di nương
72 Chương 72: Trừng phạt đến không nhận ra hình người
73 Chương 73: Mưu tính, chế ngạo thứ muội
74 Chương 74: Uy hiếp hoàng hậu, khiển trách thứ muội
75 Chương 75: Độc kế, cực kỳ nguy hiểm
76 Chương 76: Vĩnh viễn không tha thứ
77 Chương 77: Tình thâm, con đường cầu y
78 Chương 78: Đoạt Tuyết Tâm, tình thâm nghĩa trọng
79 Chương 79: Giải khúc mắc, lấy huyết làm thuốc
80 Chương 80: Thứ muội chết không hết tội!
81 Chương 81: Chuyện tốt thành đôi
82 Chương 82
83 Chương 83: Nợ đào hoa, công chúa muốn làm gì?
84 Chương 84: Dám tìm nàng gây phiền toái?
85 Chương 85: Tra nam mất thể diện !
86 Chương 86: Đại hôn
87 Chương 87: Vào cung nhiều thị phi
88 Chương 88: Tình bất do kỷ
89 Chương 89: Đoạt binh quyền, cha và con gái đoạn tuyệt
90 Chương 90: Bại lộ âm mưu!
91 Chương 91: Bắt ba ba trong rọ, nam nhân cặn bã chết !
92 Chương 92: Vũ Lưu cơ trí
93 Chương 93: Nịch sủng
94 Chương 94: Cự hôn, hai quốc quyết liệt
95 Chương 95: Hạ độc nàng ?
96 Chương 96: Ngộ sát thân tỷ
97 Chương 97: Nương tử có thai!
98 Chương 98: Quân Vũ Thần băng hà
99 Chương 99: Nợ máu trả máu!
100 Chương 100: Lựa chọn nan giải
101 Chương 101: Nguy cơ chồng chất
102 Chương 102: Phi lễ Lăng Vũ Lưu?
103 Chương 103: Đi tây quyết
104 Chương 104: Ám sát, phục kích
105 Chương 105: Khuynh Hoàng gặp nạn
106 Chương 106: Cho ta một cái công đạo!
107 Chương 107: Phản đòn
108 Chương 108: Dám khiêu khích bổn cung?
109 Chương 109: Song hỷ lâm môn chi phúc hắc oa tử
110 Chương 110: Kế ly gián, trí phá quân địch
111 Chương 111: Khuynh Hoàng ghen, Tiểu Quân Lạc phúc hắc
112 Chương 112: Tứ quốc tề tựu, phong vân biến đổi
113 Chương 113: Viện trợ gặp nạn, tòa thành trống không có một không hai
114 Chương 114: Đại kết cục (1)
115 Chương 115: Đại kết cục (hạ)
Chapter

Updated 115 Episodes

1
Chương 1: Phế thê phá thai
2
Chương 2: Giết thê
3
Chương 3: Ôm nỗi hận trọng sinh
4
Chương 4: Hư lấy ủy xá
5
Chương 5: Di nương tìm tra
6
Chương 6: Sửa trị điêu nô
7
Chương 7: Ăn cơm bá vương
8
Chương 8: Tửu lâu sơ ngộ
9
Chương 9: Hồi phủ bị giáo huấn
10
Chương 10: Gậy ông đập lưng ông
11
Chương 11: “Từ phụ” trở về
12
Chương 12: Khí thế bức người
13
Chương 13: Thế cục nghịch chuyển
14
Chương 14: Huynh muội tình thâm
15
Chương 15: Hoa viên tái ngộ
16
Chương 16: Tình cảm mông lung
17
Chương 17: Thứ muội hãm hại
18
Chương 18: Khéo thi diệu kế
19
Chương 19: Khí xe bảo suất*
20
Chương 20: Trò khôi hài kết thúc
21
Chương 21: Yêu cầu học y
22
Chương 22: Người kiên cường
23
Chương 23: Đêm khuya ngắm tuyết
24
Chương 24: Thất vương Khuynh Vũ
25
Chương 25: Gặp lại tra nam *
26
Chương 26: Tố cáo di nương
27
Chương 27: Mặt rồng giận dữ
28
Chương 28: Vả miệng
29
Chương 29: Va chạm
30
Chương 30: Ẩn tình
31
Chương 31: Ai bị phạt?
32
Chương 32: Ra oai phủ đầu
33
Chương 33: Thử
34
Chương 34: Thiên tàm y, rung động
35
Chương 35: Bách hoa thịnh yến
36
Chương 36: Kết thù oán cùng công chúa
37
Chương 37: Bộc lộ tài năng
38
Chương 38: Khó Khăn Phía Sau
39
Chương 39: Tình cảm bắt đầu nảy sinh
40
Chương 40: Lấy đề thử nhân
41
Chương 41: Công tử Tư Triệt
42
Chương 42: Sóng ngầm bắt đầu khởi động, bày tỏ
43
Chương 43: Tính kế đại tỷ
44
Chương 44: Tính kế đại tỷ 2
45
Chương 45: Thân phận bí ẩn
46
Chương 46: Di nương quỳ xuống
47
Chương 47: Hạ mị dược?
48
Chương 48: Ác giả ác báo!
49
Chương 49: Bị bắt gả đi
50
Chương 50: Cạm bẫy
51
Chương 51: Nàng tin tưởng ta như vậy sao?
52
Chương 52: Sự cố phát sinh
53
Chương 53: Sinh nhật
54
Chương 54: Phá kế ( một)
55
Chương 55: Thân phận , xác định tình cảm
56
Chương 56: Huyết Cừu, Ẩn Tình
57
Chương 57: Đánh cờ, thế cục
58
Chương 58: Nạp sườn phi
59
Chương 59: Thứ muội tâm cơ
60
Chương 60: Yến hội, biến cố trùng trùng điệp điệp
61
Chương 61: Nhất ba vị bình, nhất ba hựu khởi
62
Chương 62: Phượng hoàng giương cánh
63
Chương 63: Khách không mời mà đến, bị bắt cứu người
64
Chương 64: Đắc tội Quân Kiền Linh
65
Chương 65: Ai dám tranh phong
66
Chương 66: Vốn cuồng vọng của Khuynh Hoàng
67
Chương 67: Ám sát, lật tẩy bí mật
68
Chương 68: Thăng trầm dạ yến, cầu hôn
69
Chương 69: Đàm phán, lộ tẩy ( một )
70
Chương 70: Cự tuyệt cầu thân, tứ hôn ( 1 )
71
Chương 71: Tương kế tựu kế, bức tử di nương
72
Chương 72: Trừng phạt đến không nhận ra hình người
73
Chương 73: Mưu tính, chế ngạo thứ muội
74
Chương 74: Uy hiếp hoàng hậu, khiển trách thứ muội
75
Chương 75: Độc kế, cực kỳ nguy hiểm
76
Chương 76: Vĩnh viễn không tha thứ
77
Chương 77: Tình thâm, con đường cầu y
78
Chương 78: Đoạt Tuyết Tâm, tình thâm nghĩa trọng
79
Chương 79: Giải khúc mắc, lấy huyết làm thuốc
80
Chương 80: Thứ muội chết không hết tội!
81
Chương 81: Chuyện tốt thành đôi
82
Chương 82
83
Chương 83: Nợ đào hoa, công chúa muốn làm gì?
84
Chương 84: Dám tìm nàng gây phiền toái?
85
Chương 85: Tra nam mất thể diện !
86
Chương 86: Đại hôn
87
Chương 87: Vào cung nhiều thị phi
88
Chương 88: Tình bất do kỷ
89
Chương 89: Đoạt binh quyền, cha và con gái đoạn tuyệt
90
Chương 90: Bại lộ âm mưu!
91
Chương 91: Bắt ba ba trong rọ, nam nhân cặn bã chết !
92
Chương 92: Vũ Lưu cơ trí
93
Chương 93: Nịch sủng
94
Chương 94: Cự hôn, hai quốc quyết liệt
95
Chương 95: Hạ độc nàng ?
96
Chương 96: Ngộ sát thân tỷ
97
Chương 97: Nương tử có thai!
98
Chương 98: Quân Vũ Thần băng hà
99
Chương 99: Nợ máu trả máu!
100
Chương 100: Lựa chọn nan giải
101
Chương 101: Nguy cơ chồng chất
102
Chương 102: Phi lễ Lăng Vũ Lưu?
103
Chương 103: Đi tây quyết
104
Chương 104: Ám sát, phục kích
105
Chương 105: Khuynh Hoàng gặp nạn
106
Chương 106: Cho ta một cái công đạo!
107
Chương 107: Phản đòn
108
Chương 108: Dám khiêu khích bổn cung?
109
Chương 109: Song hỷ lâm môn chi phúc hắc oa tử
110
Chương 110: Kế ly gián, trí phá quân địch
111
Chương 111: Khuynh Hoàng ghen, Tiểu Quân Lạc phúc hắc
112
Chương 112: Tứ quốc tề tựu, phong vân biến đổi
113
Chương 113: Viện trợ gặp nạn, tòa thành trống không có một không hai
114
Chương 114: Đại kết cục (1)
115
Chương 115: Đại kết cục (hạ)