Chương 48: 48: Liệt Hay Không Có Khác Gì Nhau

Tới dịch trạm, Yên Hưu Lộc thuê một cái xe ngựa nhỏ, mua thêm một số vật dụng cần thiết rồi đánh xe lên đường.

Tiền thuê xe ngựa là của Thanh Minh, đúng hơn là của Viên Quảng, hai người bọn hắn đâu làm gì ra tiền được, vẫn là thiếu niên ăn bám.Yên Hưu Lộc ngồi ngoài đánh xe.

Vốn hắn không biết làm những chuyện như này nhưng mà Thanh Minh nói ban đầu đâu ai biết làm đâu, cứ nhắm mắt làm bừa, dần sẽ quen.Nếu chỉ làm những việc trong khả năng có thể làm, vậy vĩnh viễn cũng chỉ làm được những việc đơn giản như vậy.

Bước ra vùng an toàn giống như bẽn lẽn thò chân ra mép nước vậy, mới lạ và kích thích nhưng cũng rất nguy hiểm.

Nhưng mà khi đi men mặt nước không thể không ướt chân, vậy nên điều cần cẩn trọng chính là những con sóng bất ngờ ập tới.Sóng nhấp nhô, xe ngựa cũng vừa qua đoạn đường như vậy.

Yên Hưu Lộc dần càng thuần thục hơn, nhưng vẫn còn luống cuống trong việc xử lý lắm.

Cũng may đường càng xuôi càng đẹp, giờ đã ra khỏi vùng thềm trung du, địa hình bằng phẳng thoáng đãng.Những cánh đồng thẳng cách cò bay bát ngát, đường xá rộng thênh thang nhiều làn, người qua người lại trên đường cũng bớt cảm giác vắng vẻ hơn, tất cả đều khác xa với chốn chân núi cũ.Mùa đông vụ chiêm, mạ non mới cấy mơn mởn.

Đi trên con đường lớn đâm xuyên qua những cánh đồng, Thanh Minh thò đầu ra tận hưởng những thứ lạ mắt này mặc kệ ánh mắt người qua lại.Nói lạ mắt cũng không hẳn, những thứ như thế này Cẩm thôn cũng có đấy, nhưng quy mô không được như vậy.

Ở đây phát triển hơn nhiều, quả thực tập chung giao thoa chính là tiền đề của phát triển.Không được như Thanh Minh, Yên Hưu Lộc đang nhức hết cả đầu.

Hắn nhìn bảng thôn báo hiện trước mặt mà thầm khóc trong lòng.“Nhiệm vụ còn một tháng mười bảy ngày, mời ký chủ hoàn thành đúng hạn.”Thở dài một cái, Yên Hưu Lộc tắt bảng thông báo đi rồi lấy bao nước sau lưng tu ừng ực.“Chuyện hồn linh ký sinh kia?” Thanh Minh nhìn cánh đồng phía xa, cất tiếng hỏi nhưng không đổi điểm nhìn.“Phải, nhưng không biết là thật không.

Mười năm thọ nguyên, xót quá.”“Ta vô pháp.” Thanh Minh không nặng không nhẹ nói.Lại qua hai ngày đường, hai người dừng tại một thị trấn nhỏ nhưng khá sầm uất.

Sau khi đổi ngựa, dạo chơi một chút quanh quanh, hai người lại lên đường.

Muốn tới Đỗ Long, bọn họ có lẽ sẽ phải mất thêm ba ngày đường nữa.…Đỗ Long, kinh đô Lạc Nam, ban trưa nắng lên ấm áp.“Thái tử, tới giờ cơm rồi.” Giọng nói nam nữ khó phân biệt vang lên.Trên giường gỗ trầm quý hiểm, một nam tử khoảng hai lăm tuổi nằm ở đó, rất tuấn lãng.

Tuy trên giường nhưng cả người hắn mặc bào phục sang trọng chỉnh chu, đầu đội mũ miện mười hai sợi ngọc, chân đeo giày lụa thêu họa tiết tỉ mỉ.Nghe tiếng gọi, hắn lười nhác vươn vai một cái rồi há miệng ra, ngay lập tức một nhóm thị nữ bưng đồ ăn tới phụ vụ cho hắn, kẻ gắp người bón, kẻ lau miệng người thổi canh rất chu đáo, bọn họ phối hợp với nhau vô cùng uyển chuyển nhịp nhàng như thể sinh ra để làm chuyện này vậy, hoặc có lẽ do làm quá nhiều mà việc hay tay quen.Đứng xa hơn một chút, một vị công công có vẻ bề ngoài đã qua bảy mươi, tay cầm phất trần tại đó cung kính.“Thái tử, người nên dậy vận động một chút mới tốt cho sức khỏe, với lại cả Lạc Nam này đang hiểu lầm ngài bị liệt, chuyện này để nhiều người đồn thổi dễ thành thứ không may.”Chúng thị nữ hầu hạ xong xuôi rồi rời đi hết, chỉ còn lại một thị nữ ở lại lau miệng và chỉnh lại quần áo cho hắn rồi khép nép đứng bên góc giường.“Ta đây, thiên hạ Lạc Nam ngoài kia, nếu những năm qua ngươi không nói ta cũng không biết có chuyện như vậy, tức là biết hay không đều không có ảnh hưởng gì, và bọn họ nghĩ gì nào có liên quan tới ta? Ta cũng không thể tới từng nhà rồi đi lại mấy vòng trước mặt họ để chứng minh mình bình thường cả, rất mệt.”Thái tử đáp, sau đó hắn liếc mắt nhìn thị nữ một cái rồi chớp mắt.

Dù vị thị nữ này đứng lệch với tầm nhìn hắn rất nhiều nhưng hắn cũng không cử động khớp cổ một chút nào, chỉ cố gắng liếc thật mạnh con ngươi sang góc mắt để trao đổi.

Ai nhìn vào tình cảnh này có lẽ còn tưởng hắn đang bị đau vai gáy.Vị thị nữ kia thông tâm hiểu ý, từ trong kệ ngay đó lấy ra một cuốn sách rồi lật trang sách có đánh dấu dây đỏ ra giơ lên trước mặt hắn.

Đôi bàn tay thon thả của vị thi nữ này không hề run hay động nhẹ, tựa như nếu thay quyển sách này bằng thái sơn thì nó vẫn bất di bất dịch ở vị trí thuận tiện nhất trong tầm nhìn hoàng tử kia.Lão công công đứng đó nhìn cảnh này cũng nhiều rồi, tuy là nhìn nhiều tới trai sần đôi mắt nhưng lão không hiểu vị thị nữ kia bắt lấy tín hiệu gì để lật trang sách mỗi khi Thái tử đọc xong, lão đã cố quan sát nhiều lần nhưng vẫn chưa tìm ra được.

Lão đoán vị thị nữ này có lẽ chỉ đọc song song với Thái tử, do thời gian dài hầu hạ nên tốc độ đọc đã khớp được với nhau.Không tò mò vấn đề này nữa, Tào công công cung kính nói:“Điện hạ, ít ra người cũng nên tới thỉnh ản Hoàng thượng, để Hoàng thượng tới đây thật không phải phép.”“Phụ hoàng bận trăm công ngàn việc, ta đã nói người không cần tới đây rồi, vì một nhi tử lười biếng mà tạm gác chính sự, quả thực không phải một vị vua anh minh.”“Thái tử cẩn trọng lời nói, để người khác nghe được không hay, nhất là người của Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử.” Lão công công nghe vậy giật mình hớt hải.“Gì mà lo trước lo sau như thái giám đi kỹ viện vậy, ta đã nói không muốn làm Hoàng đế rồi, nhường ngôi nhị đệ mưu lược cầu toàn hay tam đệ hùng binh bá võ quả thực đều hơn ta rất nhiều.

Ta chỉ thích đọc dị chí kỳ thư thôi, nào muốn quản thần trị quốc gì.”“Vậy ít ra điện hạ nên rời giường lo cho sau này một chút, hơn hai mươi năm rồi người còn chưa rời giường một bước.”Đến đây, tiếng lật sách xoẹt nhẹ vang lên, thị nữ kia vừa lật trang sách, công công già cũng tò mò nhìn vào.“Ta hỏi ngươi, ta cần lo quần áo để mặc không?”“Bẩm, không.”“Ta cần lo ăn uống không?”“Dạ, cũng không.”“Ta cần lo nhà cửa không?”“Vẫn không ạ.”“Ta không cần lo ăn mặc, không cần lo đói rét, không cần lo hạn hán thiên tai như dân chúng, không cần lo loạn bạo thảo khấu, không cần lo có người chèn ép, vậy ta còn cần làm gì.

Sinh ra đã ở vạch đích, ngươi không hiểu được đâu.

Ta nằm đây chỉ chờ chết nữa là hoàn thành cuộc đời tốt đẹp của mình, mọi thứ đều viên mãn.

Thử hỏi nhân sinh mấy ai được như ta?”“Điện hạ, Tam hoàng tử đại thắng trở về, sắp hồi kinh.

Người nên…”“Thay ta chúc mừng tam đệ là được rồi.

Tào công công, ngươi là thái dám của phụ hoàng, lo cho ta như vậy ta cũng rất cảm kích.

Từ nay ngươi không cần tới đây nữa, có tiểu Trình ở đây là được rồi.”“Xin điện hạ tha tội, nô tài sai ở đâu người cứ trừng phạt nô tài.

Săn sóc điện hạ là chuyện hoàng thượng đích thân an bày, nô tài không dám cãi chỉ.”“Đứng lên đi, không thì thôi.

Lui đi, ta ngủ trưa.”"Nô tài cáo lui."Lạc Kim Lân nhắm đôi mắt lại nghỉ ngơi.

Hắn đã như vậy suốt cuộc đời mình từ lúc sinh ra rồi, không ai bắt ép, không âm mưu, không có cú sốc tình cảm hay quá khứ của kẻ phản diện gì ở đây cả, đơn giản tính cách hắn là vây.

Cả Lạc Nam đều hiểu lầm điều này, phía hoàng cung không rõ nguyên do gì mà không đứng ra đính chính, chỉ nửa gật nửa lắc làm thông tin này cứ mập mờ nửa đúng nửa không.Cứ trên giường như vậy đem so với một người liệt thì có khác gì nhau? Vậy nên lâu dần sừng trâu cũng hóa bùn nhão.Theo lời Lạc Kim Lân, thị nữ cũng Tào công công khom người lui đi.

Ra bên ngoài, Tào công công đưa ra phất trần nán thị nữ kia lại.“Tiểu Trình chờ đã.”“Công công có gì dặn dò?” Nghe gọi, vị thị nữ kia dừng lại cung kính đáp.“Ngươi là người thân cận nhất với điện hạ, ta nói ngươi khuyên ngài ấy nên nghĩ cho tương lại, hay là thử tu luyện tiên pháp một chút, kết quả thế nào?”“Bẩm công công, vẫn như mọi khi.

Điện hạ còn nói…”“Nói gì?”Hít một hơn, vị thị nữ kia cố gắng phỏng lại phong thái của Thái tử, nói.“Ngu si tứ chi phát triển.”“…”“Không phải ngài ấy đang biện minh về cái thiếu vận động của mình chư?”“Nô tỳ không rõ.”“Đi làm việc của ngươi đi”Tào công công phất tay một cái ra hiệu, đồng thời lão cũng nhanh chóng rời đi.Trong thư phòng trầm hương nghi ngút, Hoàng đế Lạc Nam ngồi tại bàn phê tấu chương, cạnh là Tào công công đứng đó thuật lại buổi sáng nay cho hoàng thượng.

Đây là chuyện thường tình như bao ngày.“Ài, có phải do ta quá chiều chuộng Lân nhi không? Hoàng hậu mất sớm, ta lại bận rộn nhiều, không ai dạy bảo nó như nào là đúng sai.”“Bệ hạ lo nghĩ cho toàn dân thiên hạ, là phước của bá tánh.

Quốc học thuật sĩ được cử tới giáo dục Thái tử đã là người giỏi nhất được chọn ra, trong cả Lạc Nam không ai hơn được vị này.

Ngài ấy còn nhận xét Thái tử rất thông tuệ.”“Nó cứ như vậy mãi ta cũng khó.

Bỏ qua chuyện này, sắp xếp mấy ngày tới nghênh Ngự thành chủ và Tam nhi trở về.”“Tuân chỉ.”.

Chapter
1 Chương 1: 1: Thực Sự Ngốc
2 Chương 2: 2: Đan Tổ
3 Chương 3: 3: Uẩn Trí Đan
4 Chương 4: 4: Thật Trùng Hợp!
5 Chương 5: 5: Tính Kế
6 Chương 6: 6: Về Nhà
7 Chương 7: 7: Muốn Thành Thần Công Vung Đao Tự Cung
8 Chương 8: 8: Thu Phí Bảo Kê
9 Chương 9: 9: Cơ Duyên Đi Kèm Nguy Hiểm Nhưng Nguy Hiểm Không Đến Từ Cơ Duyên
10 Chương 10: 10: Kim Thiềm Chung Quy Vẫn Là Cóc
11 Chương 11: 11: Ngũ Chuyển Độc
12 Chương 12: 12: Tam Hồn Hoàn Mỹ
13 Chương 13: 13: Ngạo Kiếm Mai Hoa Thiên Lý
14 Chương 14: 14: Chờ Ngày Mưa Tan
15 Chương 15: 15: Tuyết Liên
16 Chương 16: 16: Ta Là Ai Giữa Cuộc Đời Này
17 Chương 17: 17: Khóc Không Phải Vì Ta Mà Là Vì Người Bên Cạnh
18 Chương 18: 18: Ta Nhặt Được Ngươi Ngoài Bụi Chuối
19 Chương 19: 19: Hải Băng Hư Linh Tám Tuổi
20 Chương 20: Chương 20
21 Chương 21: 21: Lấy Tử Khai Sinh
22 Chương 22: 22: Được Một Nửa
23 Chương 23: 23: Sát Thê Chứng Đạo
24 Chương 24: 24: Thiếu Niên Tỉnh Lại
25 Chương 25: 25: Cẩm Dục Tú Rời Đi
26 Chương 26: 26: Hóa Ra Đây Là Từ Hôn Kinh Điển
27 Chương 27: 27: Thiếu Niên Xuyên
28 Chương 28: 28: Ngươi Đã Lên Bờ Hay Chưa
29 Chương 29: 29: Ta Mời Ngươi Trả
30 Chương 30: 30: Nghệ Thuật Ăn Quỵt
31 Chương 31: 31: Trung Thu
32 Chương 32: 32: Trước Khi Nhập Tiệc
33 Chương 33: 33: Có Ta Phản Đối
34 Chương 34: 34: Vạn Quân Vây Một Tốt
35 Chương 35: 35: Lòng Ta Khó Chịu
36 Chương 36: 36: Hắn Là Đồ Đệ Ta
37 Chương 37: 37: Bái Sư
38 Chương 38: 38: Đào Hôn! Không Trốn Sẽ Chết!
39 Chương 39: 39: Hệ Thống
40 Chương 40: 40: Ở Lại Qua Đông
41 Chương 41: 41: Luyên Cốt
42 Chương 42: 42: Sư Đồ Gặp Lại
43 Chương 43: 43: Nhiệm Vụ Của Hệ Thống
44 Chương 44: 44: Chính - Ma
45 Chương 45: 45: Ngộ
46 Chương 46: 46: Đông Lai Hàn Phong Khải
47 Chương 47: 47: Tương Lai Chính Là Mỹ Nữ Không Nên Xem Lén Coi Trừng Ứa Máu
48 Chương 48: 48: Liệt Hay Không Có Khác Gì Nhau
49 Chương 49: 49: Lão Bà Họa Tam Thanh
50 Chương 50: 50: Kẻ Mộng Mơ
51 Chương 51: 51: Kim Quy
52 Chương 52: 52: Thành Chủ Tới Chơi
53 Chương 53: 53: Tri Thức Là Sức Mạnh
54 Chương 54: 54: Chạy Cũng Đâu Thoát Được Vậy Không Chạy
55 Chương 55: 55: Ngỏ Lời
56 Chương 56: 56: Thân Thế Thái Tử
57 Chương 57: 57: Quân Tử Chỉ Nhìn Chỗ Có Vải
58 Chương 58: 58: Tạo Phản Một Phen
59 Chương 59: 59: Onii-chan
60 Chương 60: 60: Cha Ta Muốn Bắt Ngươi Ta Cản Lão
61 Chương 61: 61: Đưa Mẩu Lương Khô Vào Miệng
62 Chương 62: 62: Ngắm Hoa Ven Đường
63 Chương 63: 63: Giết Người Có Nên Tru Tâm
64 Chương 64: 64: Ta Tu Là Tuyệt Tình Đạo
65 Chương 65: 65: Đàm Phán
66 Chương 66: 66: Vấn Tử Mẫn
67 Chương 67: 67: Mạnh Bà Đòi Đình Công
68 Chương 68: 68: Đánh Tới Mai
69 Chương 69: 69: Thiên Địa Trợ Thân
70 Chương 70: 70: Ván Cờ Đổi Giang Sơn
71 Chương 71: 71: Chơi Nối Từ Không
72 Chương 72: 72: Lại Là Từ Hôn
73 Chương 73: 73: Chân Long Cuộn Hành Lá
74 Chương 74: 74: Bút Sa Gà Chết
75 Chương 75: 75: Bóc Trần
76 Chương 76: 76: Ngươi Chiếu Bí Vậy Ta Không Đi Nước Cuối Cùng
77 Chương 77: 77: Làm Thái Tử Năm Mươi Năm Thật Phế Vật
78 Chương 78: 78: Tiết Khí Kiếm Trình Làng
79 Chương 79: 79: Triệu Hồi Hệ Thống
80 Chương 80: 80: Đế Vương Rất Dễ Bị Thao Túng
Chapter

Updated 80 Episodes

1
Chương 1: 1: Thực Sự Ngốc
2
Chương 2: 2: Đan Tổ
3
Chương 3: 3: Uẩn Trí Đan
4
Chương 4: 4: Thật Trùng Hợp!
5
Chương 5: 5: Tính Kế
6
Chương 6: 6: Về Nhà
7
Chương 7: 7: Muốn Thành Thần Công Vung Đao Tự Cung
8
Chương 8: 8: Thu Phí Bảo Kê
9
Chương 9: 9: Cơ Duyên Đi Kèm Nguy Hiểm Nhưng Nguy Hiểm Không Đến Từ Cơ Duyên
10
Chương 10: 10: Kim Thiềm Chung Quy Vẫn Là Cóc
11
Chương 11: 11: Ngũ Chuyển Độc
12
Chương 12: 12: Tam Hồn Hoàn Mỹ
13
Chương 13: 13: Ngạo Kiếm Mai Hoa Thiên Lý
14
Chương 14: 14: Chờ Ngày Mưa Tan
15
Chương 15: 15: Tuyết Liên
16
Chương 16: 16: Ta Là Ai Giữa Cuộc Đời Này
17
Chương 17: 17: Khóc Không Phải Vì Ta Mà Là Vì Người Bên Cạnh
18
Chương 18: 18: Ta Nhặt Được Ngươi Ngoài Bụi Chuối
19
Chương 19: 19: Hải Băng Hư Linh Tám Tuổi
20
Chương 20: Chương 20
21
Chương 21: 21: Lấy Tử Khai Sinh
22
Chương 22: 22: Được Một Nửa
23
Chương 23: 23: Sát Thê Chứng Đạo
24
Chương 24: 24: Thiếu Niên Tỉnh Lại
25
Chương 25: 25: Cẩm Dục Tú Rời Đi
26
Chương 26: 26: Hóa Ra Đây Là Từ Hôn Kinh Điển
27
Chương 27: 27: Thiếu Niên Xuyên
28
Chương 28: 28: Ngươi Đã Lên Bờ Hay Chưa
29
Chương 29: 29: Ta Mời Ngươi Trả
30
Chương 30: 30: Nghệ Thuật Ăn Quỵt
31
Chương 31: 31: Trung Thu
32
Chương 32: 32: Trước Khi Nhập Tiệc
33
Chương 33: 33: Có Ta Phản Đối
34
Chương 34: 34: Vạn Quân Vây Một Tốt
35
Chương 35: 35: Lòng Ta Khó Chịu
36
Chương 36: 36: Hắn Là Đồ Đệ Ta
37
Chương 37: 37: Bái Sư
38
Chương 38: 38: Đào Hôn! Không Trốn Sẽ Chết!
39
Chương 39: 39: Hệ Thống
40
Chương 40: 40: Ở Lại Qua Đông
41
Chương 41: 41: Luyên Cốt
42
Chương 42: 42: Sư Đồ Gặp Lại
43
Chương 43: 43: Nhiệm Vụ Của Hệ Thống
44
Chương 44: 44: Chính - Ma
45
Chương 45: 45: Ngộ
46
Chương 46: 46: Đông Lai Hàn Phong Khải
47
Chương 47: 47: Tương Lai Chính Là Mỹ Nữ Không Nên Xem Lén Coi Trừng Ứa Máu
48
Chương 48: 48: Liệt Hay Không Có Khác Gì Nhau
49
Chương 49: 49: Lão Bà Họa Tam Thanh
50
Chương 50: 50: Kẻ Mộng Mơ
51
Chương 51: 51: Kim Quy
52
Chương 52: 52: Thành Chủ Tới Chơi
53
Chương 53: 53: Tri Thức Là Sức Mạnh
54
Chương 54: 54: Chạy Cũng Đâu Thoát Được Vậy Không Chạy
55
Chương 55: 55: Ngỏ Lời
56
Chương 56: 56: Thân Thế Thái Tử
57
Chương 57: 57: Quân Tử Chỉ Nhìn Chỗ Có Vải
58
Chương 58: 58: Tạo Phản Một Phen
59
Chương 59: 59: Onii-chan
60
Chương 60: 60: Cha Ta Muốn Bắt Ngươi Ta Cản Lão
61
Chương 61: 61: Đưa Mẩu Lương Khô Vào Miệng
62
Chương 62: 62: Ngắm Hoa Ven Đường
63
Chương 63: 63: Giết Người Có Nên Tru Tâm
64
Chương 64: 64: Ta Tu Là Tuyệt Tình Đạo
65
Chương 65: 65: Đàm Phán
66
Chương 66: 66: Vấn Tử Mẫn
67
Chương 67: 67: Mạnh Bà Đòi Đình Công
68
Chương 68: 68: Đánh Tới Mai
69
Chương 69: 69: Thiên Địa Trợ Thân
70
Chương 70: 70: Ván Cờ Đổi Giang Sơn
71
Chương 71: 71: Chơi Nối Từ Không
72
Chương 72: 72: Lại Là Từ Hôn
73
Chương 73: 73: Chân Long Cuộn Hành Lá
74
Chương 74: 74: Bút Sa Gà Chết
75
Chương 75: 75: Bóc Trần
76
Chương 76: 76: Ngươi Chiếu Bí Vậy Ta Không Đi Nước Cuối Cùng
77
Chương 77: 77: Làm Thái Tử Năm Mươi Năm Thật Phế Vật
78
Chương 78: 78: Tiết Khí Kiếm Trình Làng
79
Chương 79: 79: Triệu Hồi Hệ Thống
80
Chương 80: 80: Đế Vương Rất Dễ Bị Thao Túng