Chương 26: 26: Hóa Ra Đây Là Từ Hôn Kinh Điển

Đoạn Sơn Thành, hôm nay tiết trời đẹp như muốn chiều lòng người.Trên một cái xe ngựa chở đầy rượu, Thanh Minh với cha hắn cùng vài người làm công đang vào thành giao hàng.Đi mất cả ngày mệt mỏi, giờ đã là thời điểm nhá nhem, cả đoàn tìm tạm một quán trọ nghỉ ngơi.

Thanh Minh xin cha hắn chút tiền lẻ rồi tự mình dạo quanh đó đây.Lớn rồi, tự có chủ chương và quyết định, cộng với sắp phải đi ra ngoài, Viên Quảng chỉ dặn dò hắn vài điều rồi không quản.Đoạn Sơn Thành đêm nay náo nhiệt hơn mọi khi, nguyên do thứ nhất chính là sắp tới Trung Thu, cụ thể là bốn ngày nữa.Nhà nhà đều mua đèn lồng treo ở cửa, ít nhất bình dân đều là như thế.

Những hộ khá giả còn có cả câu đối đầy uyên thâm, có lẽ do người tài giỏi uẩn tâm cảnh vào, còn có dây hoa đỏ chăng khắp tứ phía, cùng một số thủ đoạn nhỏ của tu sĩ như quang thạch, cắt người nộm giấy chuyển động, một số cây cảnh lưu quang,...Các sạp hàng cũng đang được chuẩn bị, đường phố sạch sẽ.

Cả toàn thành rộng lớn như vậy tuy náo rộn nhưng vẫn rất khuôn phép.

Tất cả điều này cũng vì một lý do nữa, một tuần sau là mừng thành chủ tại chức một trăm năm.Thành chủ của Đoạn Sơn Thành, Ngự Cần Vi tại chức trăm năm.Đêm tối, mưa ngâu cũng không để ý thời gian mà kéo tới thật bất chợt.Mưa!Mưa lột độp khắp nơi, kèm với đó là vài tiếng sấm gầm gừ ẩn trong những phiến mây đen.

Mặc dù đêm tối trời như mực, nhưng nhờ ánh chớp vẫn có thể nhìn ra tầng mây đen khá mỏng.Như vậy có lẽ mưa sẽ nhanh tan.Trong thành có dòng sông nhỏ cắt ngang, gọi Ngự Khê.Một khúc của Ngự Khê, một tòa lâu các hoa mỹ nằm ngay cạnh nó, ánh đèn lung linh, người ra vào nhộn nhịp.

Trên lầu ba, một đám thanh niên thiếu nữ ngồi với nhau, quần áo sang trọng, đều thuộc nhà quyền quý.Thời điểm này, ngồi đàm luận ngắm mưa tí tách trên Ngự Khê, nhâm nhi rượu hay nghe tiếng đàn cũng là thú vui của con em có gia thế.Đang vui vẻ chuyện trò, một nam thanh niên đổi chủ đề khiến đám người cực chú ý.“Ta nói các ngươi, Ngự gia cửa vào cao như vậy mà cũng có người vọng tưởng tới trèo vào, kẻ này cũng không rõ ràng Ngự gia là gì rồi.

Lại nói Ngự Hoa Nhi cao lãnh cũng chẳng xuất hiện, khiến tên ăn bám kia bị đuổi thẳng thừng.”“Là chuyện tuần trước, nghe nói hai bên có hôn phối.

Hắn lặn lội đường xa tới, tự hạ thấp muốn ở rể nhưng người ta cũng không cho mặt mũi.” Một thiếu nữ thêm lời.“Đúng, ta hôm ấy vừa hay có mặt, tên kia hình như gọi là Yên Hưu Lộc.

Nghe nói hắn trong gia tộc bị mất địa vị, tính nhờ hôn thư tìm nơi quật khởi.

Chỉ trách Ngự Hoa Nhi là thiên tài đã được tông môn lựa chọn, hắn với không nổi.”Mọi người đều gật, một kẻ thất thế làm sao có thể với được thiên cầm luôn bay cao trên bầu trời.Thanh Minh đang đi dạo loanh quanh, gặp cơn mưa ngâu bất chợt làm hắn chạy tới tấp.

Tới một hẻm cụt nhỏ, vừa hay bên trên có gác mấy nhánh cây khô, phủ ít rơm và cỏ khô thành một cái tán tạm bợ.Nơi đây có lẽ là nơi tránh nắng mưa ngày trước của một số người vô gia cư.Đang ngồi trên đống cỏ khô nhìn mưa rơi, Thanh Minh bỗng giật bắn người lên, lập tức thủ thế cảnh giác.

Đôi mắt hắn nhìn chằm chằm đống cỏ nghi hoặc.Nhưng qua một hồi vẫn yên ắng, Thanh Minh đành cảnh giác hết sức lật mấy nhánh cỏ trên cùng ra.

Nhánh cỏ ẩm ướt rơi lả tả để lộ ra một thân ảnh gầy gò dặt dẹo.“Ngươi còn sống không?”Im lặng không trả lời hồi lâu, Thanh Minh sực nhớ tới cái gì, bật cười.

Hắn tự đáp lại.“Không biết, mệnh mỏng như tờ!”Cười cười, hắn vỗ mặt thiếu niên nằm kia, lại hỏi tiếp.“Ngươi sẽ chết sao?”Vẫn không ai đáp lại hắn, tự hắn vẫn cười nhạt trả lời.“Ý chí lần này lại không cao, như muốn buông bỏ.

Đi men sinh tử, nhất niệm sinh, nhất niệm tử.”Mang theo tia hoài niệm, Thanh Minh thu hết tâm tình lại.

Định xốc lên thiếu niên gầy gò mang đi tìm dược sư, một tiếng sấm to làm Thanh Minh giật mình, đồng thời kẻ kia cũng theo đó lợ lợ mở mắt.“Ồ, ngươi tỉnh rồi.

Không sao chứ?” Thấy hắn tỉnh dậy, Thanh Minh đặt hắn tựa nhẹ vào bờ tường.“Không… Không sao.” Giọng nói yếu ớt vang lên.“Tốt, không sao là được rồi.”Thanh Minh từ trong ngực đưa ra miếng bánh bao ban tối còn một nửa, đưa cho hắn.

Nhìn người trước mặt nhai ngấu nghiến, Thanh Minh hỏi:“Ngươi sao lại ra nông nỗi này, nhìn khí chất cũng không phải người bình thường.”Thiếu niên gầy gò kia cũng trạc tuổi Thanh Minh, bộ dạng đói lâu ngày của hắn còn khiến cho người ta cảm thấy có lẽ lớn hơn mấy tuổi.

Hắn nhận nửa cái bánh bao không nhân, nhai ngấu nghiến.“Đa tạ!”Vỗ ngực hai cái, hắn đã ăn xong xuôi.

Lúc này hắn mới quan sát kỹ khuôn mặt đối diện.

Thanh Minh vẫn đang hòa ái nhìn hắn.Thờ dài một cái, hắn cảm giác cũng chả có gì to tát, liền nói một cách sảng khoái.“Giờ ta cũng chẳng còn gì, vậy nên cũng không giấu.

Nếu ngươi chịu nghe, ta có thể kể.”Thanh Minh thấy hắn có vẻ muốn rông dài, nhưng mà trời vẫn chưa tạnh.Có lẽ chút nữa mới tạnh.Thôi được, ở lại nghe câu chuyện của hắn.

Hóng biến vẫn là một thú vui, tuy không tao nhã nhưng để tiêu khiển vẫn là rất tốt.“Ta tên Yên Hưu Lộc, tới đây muốn cưới lão bà.

Nhà ta có một tờ hôn thư, là do trưởng bối hai bên từ xa xưa quyết định.

Cầm theo nó, ta lặn lội xa xôi tới đây, hạ thấp mình ở rể, vậy mà họ cũng không chịu.

Ngay cả mặt của vị tiểu thư kia ta cũng không thấy được.”Nói đến đây, hắn cười gượng tự giễu.

Tuy lời nói súc tích nhưng ở giữa những câu cú, Thanh Minh thấy được sự không liên kết.Có lẽ còn nhiều biến cố chêm ở giữa, thiếu niên này chịu khổ không ít đây.

Lại còn muốn ở rể? Chín phần gia tộc lục đục rồi.Yên Hưu Lộc rụi đi đôi mắt ấm ức.

Nhìn hắn tầm mười lăm mười sáu tuổi nhưng Thanh Minh cảm thấy hắn rất trẻ con.Bảo sao ra nông nỗi này.Thấy Thanh Minh cười hắn lắc đầu, tuy rất hòa ái nhưng khiến Yên Hưu Lộc tủi thân, hắn lại thút thít.“Ta dù sao cũng là công dân toàn cầu, lại còn học bá một phương, cứ nghĩ đời như một cuốn tiểu thuyết nhưng đến lúc va vào rồi mới biết không như mơ.

Lại còn bàn tay vàng gì đó, lão thiên gia thật bất công.

Ta còn tìm mãi không thấy một chiếc nhẫn nào hay một vị muội muội từ bé, toàn là lừa lão tử.”Một đống từ ngữ lạ lẫm khiến Thanh Minh khó hiểu, lại cảm thấy hắn đáng thương.

Yêu một người không yêu, vẫn lụy tình đến mức này? Lại còn đến mức điên dại rồi?Theo tiếng khóc, mưa cũng nhạt dần rồi tạnh hẳn.

Thiếu niên kia vẫn cứ ở đó ai oán với nhiều từ ngữ khó hiểu, Thanh Minh ngồi nghe chỉ là buồn cười.Đêm đã khuya, vẫn cần phải về, Thanh Minh từ trong ngực móc ra đưa hắn hết vài đồng lẻ vốn có, ai ủi hắn mấy câu.“Huynh đệ, lạc quan lên.

Ở đây có chút tiền không nhiều, nhưng là toàn bộ trên người ta, ngươi giữ lấy tạm qua ngày, rồi tìm công việc gì đó.

Không cần quá miễn cưỡng, chỉ cần ngay ngắn cùng đủ sống là được chứ đừng chết đói ngoài đường như vậy.”Yên Hưu Lộc nghe vậy nước mắt lại không cầm được.

Đúng như Thanh Minh nghĩ, tính tình kẻ này đúng là không tiếp xúc nhiều mà, hoặc là quá ngây ngô việc đời.“Từ lúc tới đây duy chỉ mình ngươi tốt với ta.

Ngươi làm ta tự dưng nhớ về cha ta.”“…”“Trên người ta giờ cũng chẳng còn gì.

Để trả ơn, huynh đệ ngươi cầm lấy tờ hôn thư này, coi như là ta và ngươi cũng có duyên.”Thanh Minh ngốc lặng tại đó.

Làm gì có ai trả ơn kiểu này? Đưa lão bà cho kẻ khác?Nhìn tờ hôn như cũng vẻ mặt uy tín của Yên Hưu Lộc, Thanh Minh cảm thấy tên này không phải định kéo hắn chết chung đó chứ?Chính chủ cầm hôn phối còn ra nông nỗi này, giờ còn muốn kéo theo ta xuống nước cho cùng chung vui?Nhưng mà nhìn vẻ mặt thành thật đối diện, Thanh Minh cảm giác hắn không có ý này, rất chân thành.“Ngươi cứ giữ lại, ta cũng chỉ là làm việc tiện tay, không gì lớn.

Cáo từ!”Thanh Minh vụt đi thật nhanh, không dám ngoái đầu lại, một bụng suy nghĩ.Cuối năm làm việc tốt, sao cứ phải bỏ chạy thục mạng như vậy?.

Chapter
1 Chương 1: 1: Thực Sự Ngốc
2 Chương 2: 2: Đan Tổ
3 Chương 3: 3: Uẩn Trí Đan
4 Chương 4: 4: Thật Trùng Hợp!
5 Chương 5: 5: Tính Kế
6 Chương 6: 6: Về Nhà
7 Chương 7: 7: Muốn Thành Thần Công Vung Đao Tự Cung
8 Chương 8: 8: Thu Phí Bảo Kê
9 Chương 9: 9: Cơ Duyên Đi Kèm Nguy Hiểm Nhưng Nguy Hiểm Không Đến Từ Cơ Duyên
10 Chương 10: 10: Kim Thiềm Chung Quy Vẫn Là Cóc
11 Chương 11: 11: Ngũ Chuyển Độc
12 Chương 12: 12: Tam Hồn Hoàn Mỹ
13 Chương 13: 13: Ngạo Kiếm Mai Hoa Thiên Lý
14 Chương 14: 14: Chờ Ngày Mưa Tan
15 Chương 15: 15: Tuyết Liên
16 Chương 16: 16: Ta Là Ai Giữa Cuộc Đời Này
17 Chương 17: 17: Khóc Không Phải Vì Ta Mà Là Vì Người Bên Cạnh
18 Chương 18: 18: Ta Nhặt Được Ngươi Ngoài Bụi Chuối
19 Chương 19: 19: Hải Băng Hư Linh Tám Tuổi
20 Chương 20: Chương 20
21 Chương 21: 21: Lấy Tử Khai Sinh
22 Chương 22: 22: Được Một Nửa
23 Chương 23: 23: Sát Thê Chứng Đạo
24 Chương 24: 24: Thiếu Niên Tỉnh Lại
25 Chương 25: 25: Cẩm Dục Tú Rời Đi
26 Chương 26: 26: Hóa Ra Đây Là Từ Hôn Kinh Điển
27 Chương 27: 27: Thiếu Niên Xuyên
28 Chương 28: 28: Ngươi Đã Lên Bờ Hay Chưa
29 Chương 29: 29: Ta Mời Ngươi Trả
30 Chương 30: 30: Nghệ Thuật Ăn Quỵt
31 Chương 31: 31: Trung Thu
32 Chương 32: 32: Trước Khi Nhập Tiệc
33 Chương 33: 33: Có Ta Phản Đối
34 Chương 34: 34: Vạn Quân Vây Một Tốt
35 Chương 35: 35: Lòng Ta Khó Chịu
36 Chương 36: 36: Hắn Là Đồ Đệ Ta
37 Chương 37: 37: Bái Sư
38 Chương 38: 38: Đào Hôn! Không Trốn Sẽ Chết!
39 Chương 39: 39: Hệ Thống
40 Chương 40: 40: Ở Lại Qua Đông
41 Chương 41: 41: Luyên Cốt
42 Chương 42: 42: Sư Đồ Gặp Lại
43 Chương 43: 43: Nhiệm Vụ Của Hệ Thống
44 Chương 44: 44: Chính - Ma
45 Chương 45: 45: Ngộ
46 Chương 46: 46: Đông Lai Hàn Phong Khải
47 Chương 47: 47: Tương Lai Chính Là Mỹ Nữ Không Nên Xem Lén Coi Trừng Ứa Máu
48 Chương 48: 48: Liệt Hay Không Có Khác Gì Nhau
49 Chương 49: 49: Lão Bà Họa Tam Thanh
50 Chương 50: 50: Kẻ Mộng Mơ
51 Chương 51: 51: Kim Quy
52 Chương 52: 52: Thành Chủ Tới Chơi
53 Chương 53: 53: Tri Thức Là Sức Mạnh
54 Chương 54: 54: Chạy Cũng Đâu Thoát Được Vậy Không Chạy
55 Chương 55: 55: Ngỏ Lời
56 Chương 56: 56: Thân Thế Thái Tử
57 Chương 57: 57: Quân Tử Chỉ Nhìn Chỗ Có Vải
58 Chương 58: 58: Tạo Phản Một Phen
59 Chương 59: 59: Onii-chan
60 Chương 60: 60: Cha Ta Muốn Bắt Ngươi Ta Cản Lão
61 Chương 61: 61: Đưa Mẩu Lương Khô Vào Miệng
62 Chương 62: 62: Ngắm Hoa Ven Đường
63 Chương 63: 63: Giết Người Có Nên Tru Tâm
64 Chương 64: 64: Ta Tu Là Tuyệt Tình Đạo
65 Chương 65: 65: Đàm Phán
66 Chương 66: 66: Vấn Tử Mẫn
67 Chương 67: 67: Mạnh Bà Đòi Đình Công
68 Chương 68: 68: Đánh Tới Mai
69 Chương 69: 69: Thiên Địa Trợ Thân
70 Chương 70: 70: Ván Cờ Đổi Giang Sơn
71 Chương 71: 71: Chơi Nối Từ Không
72 Chương 72: 72: Lại Là Từ Hôn
73 Chương 73: 73: Chân Long Cuộn Hành Lá
74 Chương 74: 74: Bút Sa Gà Chết
75 Chương 75: 75: Bóc Trần
76 Chương 76: 76: Ngươi Chiếu Bí Vậy Ta Không Đi Nước Cuối Cùng
77 Chương 77: 77: Làm Thái Tử Năm Mươi Năm Thật Phế Vật
78 Chương 78: 78: Tiết Khí Kiếm Trình Làng
79 Chương 79: 79: Triệu Hồi Hệ Thống
80 Chương 80: 80: Đế Vương Rất Dễ Bị Thao Túng
Chapter

Updated 80 Episodes

1
Chương 1: 1: Thực Sự Ngốc
2
Chương 2: 2: Đan Tổ
3
Chương 3: 3: Uẩn Trí Đan
4
Chương 4: 4: Thật Trùng Hợp!
5
Chương 5: 5: Tính Kế
6
Chương 6: 6: Về Nhà
7
Chương 7: 7: Muốn Thành Thần Công Vung Đao Tự Cung
8
Chương 8: 8: Thu Phí Bảo Kê
9
Chương 9: 9: Cơ Duyên Đi Kèm Nguy Hiểm Nhưng Nguy Hiểm Không Đến Từ Cơ Duyên
10
Chương 10: 10: Kim Thiềm Chung Quy Vẫn Là Cóc
11
Chương 11: 11: Ngũ Chuyển Độc
12
Chương 12: 12: Tam Hồn Hoàn Mỹ
13
Chương 13: 13: Ngạo Kiếm Mai Hoa Thiên Lý
14
Chương 14: 14: Chờ Ngày Mưa Tan
15
Chương 15: 15: Tuyết Liên
16
Chương 16: 16: Ta Là Ai Giữa Cuộc Đời Này
17
Chương 17: 17: Khóc Không Phải Vì Ta Mà Là Vì Người Bên Cạnh
18
Chương 18: 18: Ta Nhặt Được Ngươi Ngoài Bụi Chuối
19
Chương 19: 19: Hải Băng Hư Linh Tám Tuổi
20
Chương 20: Chương 20
21
Chương 21: 21: Lấy Tử Khai Sinh
22
Chương 22: 22: Được Một Nửa
23
Chương 23: 23: Sát Thê Chứng Đạo
24
Chương 24: 24: Thiếu Niên Tỉnh Lại
25
Chương 25: 25: Cẩm Dục Tú Rời Đi
26
Chương 26: 26: Hóa Ra Đây Là Từ Hôn Kinh Điển
27
Chương 27: 27: Thiếu Niên Xuyên
28
Chương 28: 28: Ngươi Đã Lên Bờ Hay Chưa
29
Chương 29: 29: Ta Mời Ngươi Trả
30
Chương 30: 30: Nghệ Thuật Ăn Quỵt
31
Chương 31: 31: Trung Thu
32
Chương 32: 32: Trước Khi Nhập Tiệc
33
Chương 33: 33: Có Ta Phản Đối
34
Chương 34: 34: Vạn Quân Vây Một Tốt
35
Chương 35: 35: Lòng Ta Khó Chịu
36
Chương 36: 36: Hắn Là Đồ Đệ Ta
37
Chương 37: 37: Bái Sư
38
Chương 38: 38: Đào Hôn! Không Trốn Sẽ Chết!
39
Chương 39: 39: Hệ Thống
40
Chương 40: 40: Ở Lại Qua Đông
41
Chương 41: 41: Luyên Cốt
42
Chương 42: 42: Sư Đồ Gặp Lại
43
Chương 43: 43: Nhiệm Vụ Của Hệ Thống
44
Chương 44: 44: Chính - Ma
45
Chương 45: 45: Ngộ
46
Chương 46: 46: Đông Lai Hàn Phong Khải
47
Chương 47: 47: Tương Lai Chính Là Mỹ Nữ Không Nên Xem Lén Coi Trừng Ứa Máu
48
Chương 48: 48: Liệt Hay Không Có Khác Gì Nhau
49
Chương 49: 49: Lão Bà Họa Tam Thanh
50
Chương 50: 50: Kẻ Mộng Mơ
51
Chương 51: 51: Kim Quy
52
Chương 52: 52: Thành Chủ Tới Chơi
53
Chương 53: 53: Tri Thức Là Sức Mạnh
54
Chương 54: 54: Chạy Cũng Đâu Thoát Được Vậy Không Chạy
55
Chương 55: 55: Ngỏ Lời
56
Chương 56: 56: Thân Thế Thái Tử
57
Chương 57: 57: Quân Tử Chỉ Nhìn Chỗ Có Vải
58
Chương 58: 58: Tạo Phản Một Phen
59
Chương 59: 59: Onii-chan
60
Chương 60: 60: Cha Ta Muốn Bắt Ngươi Ta Cản Lão
61
Chương 61: 61: Đưa Mẩu Lương Khô Vào Miệng
62
Chương 62: 62: Ngắm Hoa Ven Đường
63
Chương 63: 63: Giết Người Có Nên Tru Tâm
64
Chương 64: 64: Ta Tu Là Tuyệt Tình Đạo
65
Chương 65: 65: Đàm Phán
66
Chương 66: 66: Vấn Tử Mẫn
67
Chương 67: 67: Mạnh Bà Đòi Đình Công
68
Chương 68: 68: Đánh Tới Mai
69
Chương 69: 69: Thiên Địa Trợ Thân
70
Chương 70: 70: Ván Cờ Đổi Giang Sơn
71
Chương 71: 71: Chơi Nối Từ Không
72
Chương 72: 72: Lại Là Từ Hôn
73
Chương 73: 73: Chân Long Cuộn Hành Lá
74
Chương 74: 74: Bút Sa Gà Chết
75
Chương 75: 75: Bóc Trần
76
Chương 76: 76: Ngươi Chiếu Bí Vậy Ta Không Đi Nước Cuối Cùng
77
Chương 77: 77: Làm Thái Tử Năm Mươi Năm Thật Phế Vật
78
Chương 78: 78: Tiết Khí Kiếm Trình Làng
79
Chương 79: 79: Triệu Hồi Hệ Thống
80
Chương 80: 80: Đế Vương Rất Dễ Bị Thao Túng