Chương 95-2: Sự độc ác của nhà Trịnh (2)

Cô vội lăn xe ra ngoài xem thử có chuyện gì thì thấy cô Hoa giúp việc đang đỡ mẹ đi xuống cầu thang, mẹ vừa đi vừa khóc, chân tay bủn rũn không còn sức.

Nội đi ra cùng nhỏ Bơm nữa, nhìn bộ dạng con dâu thì lo lắng: "Sao vậy Anh, con bị đau ở chỗ nào hả?"

Bà Trúc Anh nước mắt nước mũi, bà bước xuống lầu thì ngã khụy xuống luôn.

"Trời đất ơi, kêu cấp cứu đi, nhanh lên!"

"Dạ." Bơm lật đật chạy đi gọi cấp cứu.

"Anh ơi Anh! Sao thế này hả con?" Bà lo lắng, lấy trai dầu gió trong túi xoa lên thùy trán cho con dâu.

"Mỹ Duyên! Con gọi cho thằng Phong ngay đi, nói mẹ nó xỉu rồi đây này."

Nghe nội nói Mỹ Duyên định lấy điện thoại ra gọi thì cô Hoa giúp việc mới sụt sùi nói: "Bà chủ không có bị gì hết, mà là cậu Phong đấy ạ."

Bà nội và Mỹ Duyên đều ngạc nhiên. Cô này nói Phong bị là sao, bà nội chả biết cái chuyện gì cả, bực quá bà gắt giọng: "Thằng Phong nó bị cái gì, nói rõ cho bà coi."

Cô Hoa rớt nước mắt, nói mếu mếu: "Dạ cậu bị xe tông, hồi nãy bà chủ nghe bệnh viện gọi tới nên bà mới bị sốc vầy đó cụ ơi."

Bà nội nghe xong người như chết lặng, đơ ra không nói được gì.

Trịnh Mỹ Duyên nhướng cao mắt, nhưng trong nhà này cô vẫn là người còn bình tĩnh nhất. Cô lấy điện thoại điện cho số của Dương Chấn Phong. Có tính hiệu của cuộc gọi, cô nghe được tiếng nhạc chuông thân thuộc kia mà. Nhưng không có ai bắt máy, cô lại tiếp tục gọi, nhịp tim đập thình thịch, cô đợi người trả lời, dù một tiếng anh ta mắng cô cũng muốn nghe giọng của Dương Chấn Phong.

Cuối cùng cũng có người bắt máy nhưng đó không hề là chồng cô: "Dạ alo!"

"Xin hỏi ai đang cầm máy?"

"Dạ tôi là nhân viên y tế của bệnh viên B."

"Chồng tôi gặp tại nạn phải không? Tôi muốn xác nhận rõ."

"Vâng, chúng tôi khi nãy cũng đã liên lạc cho người nhà."

Giọt nước mắt bất giác chảy xuống, Trịnh Mỹ Duyên nói: "Xin hãy cố gắng hết sức cứu chữa, tôi sẽ đến ngay để chuẩn bị mọi thủ tục cần thiết."

"Vâng, các bác sĩ sẽ cố gắng dốc toàn lực ạ."

Nội đứng dậy đi tới chỗ cháu dâu, bà nhìn nó đau lòng nói: "Đi thôi con, đi nhanh lên!" Bà khóc xót xa, Bơm chạy tới đỡ bà, thân già tuổi cao sức yếu mà gặp phải những chuyện như thế này nữa không biết bà nội có chịu nổi hay không.

Sau đó cả nhà họ Dương chạy vào trong bệnh viện, chị Khiết Như cũng vứt hết công việc mà vội vã chạy vô.

Trịnh Mỹ Duyên nắm chặt tay nội, cô liên tục ủi an bà để bà bớt lo lắng. Mọi người đều đứng bên ngoài đợi trước phòng phẩu thuật. Nghe bác sĩ nói thì tình trạng ba người bị đưa vô đây đều khá nặng, phải can thiệp cả máy sốc điện tim.

Khiết Như rất lo, cô vừa phải chạy sang chỗ mẹ vì mẹ cô chưa có tỉnh, lại còn vừa chạy sang chỗ em trai và cả bà nội nữa.

"Nội ơi! Phong nó sẽ qua khỏi vậy nên nội đừng có lo quá mà bệnh đau nha nội."

Bà nội ngồi im lặng ở bên ngoài, bà không giống như mẹ Dương Chấn Phong khóc lóc đến ngất xỉu. Tuy bà già cả nhưng nội tâm của bà lại rất mạnh mẽ, bà biết trong tình cảnh này bà là chỗ giựa tinh thần cho con cháu, vì thế bà không thể ngã khụy được.

"Yên tâm đi, nội không có sao đâu. Con liên lạc với công an chưa? Nhất định phải nói họ bắt cho bằng được cái thằng khốn nạn tông cháu của bà." Nước mắt nội ứa ra, chua xót nói với Khiết Như.

"Dạ, con biết rồi nội." Chị Khiết Như cũng rớt nước mắt, lòng chỉ đinh ninh dù bằng cách nào chị cũng phải tìm ra cái thằng ác ôn đó.

Trịnh Mỹ Duyên chợt nhận được một cuộc gọi, cô tính tắt máy nhưng thấy đó là số của Phan Hồng Nga. Nội thấy thì bảo: "Con cần thì đi nghe máy đi."

"Dạ."

Mỹ Duyên đẩy xe lăn ra một chỗ khác rồi bắt máy của Phan Hồng Nga: "Con nghe đây mẹ lớn."

"Con đã nhận được tin vui chưa?"

Trịnh Mỹ Duyên không hiểu ý bà ta nói, cô chỉ thở ra với một cảm xúc buồn bã rồi nói: "Con chẳng nhận được tin vui nào cả, ngược lại thì..."

Cô còn chưa nói hết câu của mình thì bà Phan liền cười và bảo: "Sao mà chưa nhận, xe nó bị tông lâu hơn 1 tiếng đồng hồ rồi mà. Bệnh viện họ liên lạc với người thân chậm thế à?"

Trịnh Mỹ Duyên như đóng băng cả cơ thể, biểu hiện của một cơn sốc đang tấn công vào trong lòng ngực của cô, tim cô lại đập mạnh, nhịp thở tăng lên. Lúc này cô mới sực nhớ đến Trâm, nhớ đến những lời nói kỳ lạ của bà Phan lúc cô gặp bà ta. Chắc chắn Trâm đã muốn cảnh báo cho cô về một âm mưu giết người.

Đôi mắt của Mỹ Duyên hằng lên những vâng đỏ, cô nói: "Là bà đã làm sao?"

Phan Hồng Nga không chút ray rức trả lời thẳng thường: "Sao vậy? Xót chồng nên thay đổi cách xưng hô à Duyên? Là mẹ lớn làm ư? Không, mà là tự thằng Phong nó muốn chuốc họa vào thân thôi."

Trịnh Mỹ Duyên nước mắt động đầy trong đôi con ngươi, rơi xuống cay đắng: "Chỉ vì sổ đen ư? Tôi có thể lấy lại nó cho bà, tôi đã nói tôi có thể lấy lại kia mà."

"Hừm! Lấy lại thì đã làm sao? Mày nghĩ thằng Phong nó sẽ buông tay với công ty Trịnh hả? Tao phải đi trước một bước, đâu có thể để cho nó muốn làm gì là làm. Mày đừng có ở đó mà chất vấn. Nghe đây, nếu nó còn sống thì hãy giải quyết cho nó chết êm đẹp trong bệnh viện luôn đi, còn nếu không thì con gái mẹ của mày sẽ thế mạng thay cho nó đó. Tao nói là không có đùa, cũng không có dọa, mày tự liệu mà làm đi ha."

Bà ta cúp máy khi nói dứt câu, Trịnh Mỹ Duyên bóp chặt hai lòng bàn tay, siết chặt cả điện thoại. Cô nhìn vào hướng bên phải, nơi đi đến phòng phẩu thuật của Dương Chấn Phong. Nước mắt của cô rơi thấm trêи chân váy, thì ra đây không phải là tai nạn, đây là sự ác độc của gia đình bên Trịnh. Đám xấu xa! Một đám không bằng con người, trong đó cũng có cả cô nữa. Thật khốn nạn!

Chapter
1 Chương 1: Ngày đầu nhận việc.
2 Chương 2: Lời cám ơn.
3 Chương 3: Sự bất mãn với vợ.
4 Chương 4: Băng qua đường.
5 Chương 5: Thuyết phục thành công.
6 Chương 6: Bị mất việc.
7 Chương 7: Nơi phù hợp.
8 Chương 8: Niềm vui với vị trí mới.
9 Chương 9: Bị nội đánh đòn.
10 Chương 10: Cô chủ Trịnh.
11 Chương 11: Dằn mặt.
12 Chương 12: Ông chủ mời đi ăn.
13 Chương 13: Quà 20/10.
14 Chương 14: Thêm một người ghét.
15 Chương 15: Lâm Chi bị xỉu.
16 Chương 16: Tin đồn.
17 Chương 17: Vợ về (1)
18 Chương 18: Vợ về (2)
19 Chương 19: Chảy máu cam.
20 Chương 20: Sự so sánh.
21 Chương 21: Khoảng cách.
22 Chương 22: Người không thương mình.
23 Chương 23: Con chó nhỏ.
24 Chương 24: Gai xương rồng.
25 Chương 25: Món quà được tặng.
26 Chương 26: Tính tình.
27 Chương 27: Bị tát.
28 Chương 28: Bệnh viện.
29 Chương 29: Ngày xui.
30 Chương 30: Cô vợ bù nhìn.
31 Chương 31: Mợ chủ dùng cơm.
32 Chương 32: Cấm đoán của cậu chủ.
33 Chương 33: Chị gái Khiết Như.
34 Chương 34: Không ngủ được.
35 Chương 35: Mua phở.
36 Chương 36: Hộp thức ăn.
37 Chương 37: Nội đòi Mỹ Duyên.
38 Chương 38: Nét mặt tỉnh.
39 Chương 39: Câu hỏi.
40 Chương 40: Những kẻ nịnh bợ.
41 Chương 41: Nhà hàng.
42 Chương 42: Món ăn.
43 Chương 43: Nội bảo.
44 Chương 44: Vai chồng tốt.
45 Chương 45: Không giải thích.
46 Chương 46-1: Ngộ độc pate
47 Chương 46-2: Ngộ độc pate
48 Chương 46-3: Ngộ độc pate
49 Chương 47: Suýt chút đã nhìn thấy (1)
50 Chương 48: Miếng mồi.
51 Chương 49: Xuất viện.
52 Chương 50: Có chuyện cần bàn.
53 Chương 51: Quán bar cùng Gia Uy.
54 Chương 52: Mơ hay thật.
55 Chương 53: Mưu đồ.
56 Chương 54: Người trong ảnh.
57 Chương 55: Đọc trộm máy tính của Lâm Chi.
58 Chương 56: Cốc nước.
59 Chương 57: Tát.
60 Chương 58: Bức ảnh.
61 Chương 59: Đi chùa.
62 Chương 60: Đi chùa (2)
63 Chương 61: Tia nắng
64 Chương 62: Sự giúp đỡ của Police.
65 Chương 63: Máu trong người cô (1)
66 Chương 64: Máu trong người cô (2)
67 Chương 65: Máu trong người cô (3).
68 Chương 66: Vào chăm một hôm.
69 Chương 67: Mẹ vợ.
70 Chương 68: Quản gia đến tìm.
71 Chương 69: Nằm trên giường.
72 Chương 70: Ngô Gia Phúc cầu xin (1).
73 Chương 71: Ngô Gia Phúc cầu xin (2)
74 Chương 72: Ngô Gia Phúc cầu xin (3.1)
75 Chương 73: Ngô Gia Phúc cầu xin (4)
76 Chương 74: Nhận ra.
77 Chương 75: Ông trời tàn nhẫn.
78 Chương 76: Cay nghiệt trỗi dậy.
79 Chương 77: Ăn miếng trả miếng.
80 Chương 78: Quân tử nhất ngôn
81 Chương 78-2: Quân tử nhất ngôn (2)
82 Chương 79: Dục vọng
83 Chương 79-2: Dục vọng (2)
84 Chương 80: Sự thật.
85 Chương 80-2: Sự thật (2)
86 Chương 81: Coi như chia tay.
87 Chương 82: Khác xưa.
88 Chương 82-2: Khác xưa (2.2)
89 Chương 83: Còn ai dám động.
90 Chương 84: Thiết bị theo dõi.
91 Chương 85: Mơ và Bơm.
92 Chương 86: Suy nghĩ sai trái.
93 Chương 87: Mưu thâm kế độc.
94 Chương 88: Có nên gọi không?
95 Chương 89: Không bắt máy.
96 Chương 90: Cắn rách môi.
97 Chương 91: Trong khách sạn.
98 Chương 92: Mạng xã hội.
99 Chương 93: Giận dữ của Dương Chấn Phong.
100 Chương 94: Biểu hiện của Trâm.
101 Chương 95: Sự độc ác của nhà Trịnh (1)
102 Chương 95-2: Sự độc ác của nhà Trịnh (2)
103 Chương 96: Cảm giác tội lỗi.
104 Chương 97: Vì con hi sinh.
105 Chương 98: Lâm Chi đến.
106 Chương 99: Đến lúc dừng lại.
107 Chương 100: Chuyện nội không ngờ.
108 Chương 101: Tên của chị?
109 Chương 102: Ký ức nhạt nhòa.
110 Chương 103: Tâm tư của nội.
111 Chương 104: Tên của vợ.
112 Chương 105: Tự do.
113 Chương 106: Lời tác giả.
Chapter

Updated 113 Episodes

1
Chương 1: Ngày đầu nhận việc.
2
Chương 2: Lời cám ơn.
3
Chương 3: Sự bất mãn với vợ.
4
Chương 4: Băng qua đường.
5
Chương 5: Thuyết phục thành công.
6
Chương 6: Bị mất việc.
7
Chương 7: Nơi phù hợp.
8
Chương 8: Niềm vui với vị trí mới.
9
Chương 9: Bị nội đánh đòn.
10
Chương 10: Cô chủ Trịnh.
11
Chương 11: Dằn mặt.
12
Chương 12: Ông chủ mời đi ăn.
13
Chương 13: Quà 20/10.
14
Chương 14: Thêm một người ghét.
15
Chương 15: Lâm Chi bị xỉu.
16
Chương 16: Tin đồn.
17
Chương 17: Vợ về (1)
18
Chương 18: Vợ về (2)
19
Chương 19: Chảy máu cam.
20
Chương 20: Sự so sánh.
21
Chương 21: Khoảng cách.
22
Chương 22: Người không thương mình.
23
Chương 23: Con chó nhỏ.
24
Chương 24: Gai xương rồng.
25
Chương 25: Món quà được tặng.
26
Chương 26: Tính tình.
27
Chương 27: Bị tát.
28
Chương 28: Bệnh viện.
29
Chương 29: Ngày xui.
30
Chương 30: Cô vợ bù nhìn.
31
Chương 31: Mợ chủ dùng cơm.
32
Chương 32: Cấm đoán của cậu chủ.
33
Chương 33: Chị gái Khiết Như.
34
Chương 34: Không ngủ được.
35
Chương 35: Mua phở.
36
Chương 36: Hộp thức ăn.
37
Chương 37: Nội đòi Mỹ Duyên.
38
Chương 38: Nét mặt tỉnh.
39
Chương 39: Câu hỏi.
40
Chương 40: Những kẻ nịnh bợ.
41
Chương 41: Nhà hàng.
42
Chương 42: Món ăn.
43
Chương 43: Nội bảo.
44
Chương 44: Vai chồng tốt.
45
Chương 45: Không giải thích.
46
Chương 46-1: Ngộ độc pate
47
Chương 46-2: Ngộ độc pate
48
Chương 46-3: Ngộ độc pate
49
Chương 47: Suýt chút đã nhìn thấy (1)
50
Chương 48: Miếng mồi.
51
Chương 49: Xuất viện.
52
Chương 50: Có chuyện cần bàn.
53
Chương 51: Quán bar cùng Gia Uy.
54
Chương 52: Mơ hay thật.
55
Chương 53: Mưu đồ.
56
Chương 54: Người trong ảnh.
57
Chương 55: Đọc trộm máy tính của Lâm Chi.
58
Chương 56: Cốc nước.
59
Chương 57: Tát.
60
Chương 58: Bức ảnh.
61
Chương 59: Đi chùa.
62
Chương 60: Đi chùa (2)
63
Chương 61: Tia nắng
64
Chương 62: Sự giúp đỡ của Police.
65
Chương 63: Máu trong người cô (1)
66
Chương 64: Máu trong người cô (2)
67
Chương 65: Máu trong người cô (3).
68
Chương 66: Vào chăm một hôm.
69
Chương 67: Mẹ vợ.
70
Chương 68: Quản gia đến tìm.
71
Chương 69: Nằm trên giường.
72
Chương 70: Ngô Gia Phúc cầu xin (1).
73
Chương 71: Ngô Gia Phúc cầu xin (2)
74
Chương 72: Ngô Gia Phúc cầu xin (3.1)
75
Chương 73: Ngô Gia Phúc cầu xin (4)
76
Chương 74: Nhận ra.
77
Chương 75: Ông trời tàn nhẫn.
78
Chương 76: Cay nghiệt trỗi dậy.
79
Chương 77: Ăn miếng trả miếng.
80
Chương 78: Quân tử nhất ngôn
81
Chương 78-2: Quân tử nhất ngôn (2)
82
Chương 79: Dục vọng
83
Chương 79-2: Dục vọng (2)
84
Chương 80: Sự thật.
85
Chương 80-2: Sự thật (2)
86
Chương 81: Coi như chia tay.
87
Chương 82: Khác xưa.
88
Chương 82-2: Khác xưa (2.2)
89
Chương 83: Còn ai dám động.
90
Chương 84: Thiết bị theo dõi.
91
Chương 85: Mơ và Bơm.
92
Chương 86: Suy nghĩ sai trái.
93
Chương 87: Mưu thâm kế độc.
94
Chương 88: Có nên gọi không?
95
Chương 89: Không bắt máy.
96
Chương 90: Cắn rách môi.
97
Chương 91: Trong khách sạn.
98
Chương 92: Mạng xã hội.
99
Chương 93: Giận dữ của Dương Chấn Phong.
100
Chương 94: Biểu hiện của Trâm.
101
Chương 95: Sự độc ác của nhà Trịnh (1)
102
Chương 95-2: Sự độc ác của nhà Trịnh (2)
103
Chương 96: Cảm giác tội lỗi.
104
Chương 97: Vì con hi sinh.
105
Chương 98: Lâm Chi đến.
106
Chương 99: Đến lúc dừng lại.
107
Chương 100: Chuyện nội không ngờ.
108
Chương 101: Tên của chị?
109
Chương 102: Ký ức nhạt nhòa.
110
Chương 103: Tâm tư của nội.
111
Chương 104: Tên của vợ.
112
Chương 105: Tự do.
113
Chương 106: Lời tác giả.