Chương 85: Mơ và Bơm.

Mơ tơ tưởng đến cậu chủ, mới vô làm thôi mà đã mơ mộng hệt như cái tên của cô ta là chữ "Mơ". Những người khác đã nhắc nhở rồi, đó là động ai thì động nhưng đừng động vào mợ chủ Trịnh. Mợ ngồi xe lăn vậy thôi chứ mợ không phải là người sẽ im lặng trước ai đó muốn gây sự với mợ đâu. Cậu Phong là chủ cái nhà này mà còn ngán ngẫm với mợ mấy phần, huống hồ chỉ là người làm kẻ ở.

Mơ biết vậy nhưng mà Mơ vẫn không tin là mợ sẽ làm gì được Mơ. Trong khi Mơ trẻ hơn, đẹp hơn, lại đi đứng bình thường, hoàn toàn có thể quyến rũ được cậu chủ Phong. Đợi đến lúc Mơ đây đá được mợ ra khỏi cái nhà này, thế vào vị trí bà chủ nhỏ thì để coi ai còn dám xem thường Mơ.

Trịnh Mỹ Duyên không ngắm cảnh nữa, cô quay xe lăn lại, nhưng vô tình cô nhìn thấy giúp việc Mơ đang đứng ngay cửa sau tủm tỉm cười thích thú chuyện gì đó. Trịnh Mỹ Duyên chạy xe vào, Mơ nhìn thấy chỉ đứng nép sang một bên, cô ta để cho mợ chủ thoải mái lái xe vào. Thế nhưng Mơ làm vậy lại bị Trịnh Mỹ Duyên khiển trách.

"Dù xe của tôi có chế độ tự lái, nhưng em là giúp việc riêng cho tôi thì em vẫn phải làm đúng bổn phận của mình. Thấy tôi vào thì phải đẩy xe, chứ không phải đứng đấy nhìn tôi rồi nở nụ cười." Ánh mắt Trịnh Mỹ Duyên nghiêm nghị, tầm nhìn hướng thẳng về đằng trước. Không nhìn người đứng cạnh nhưng sắc thái rất lạnh lùng.

Mơ lập tức xị mặt, trong lòng cay cay, cô thầm nói: "Ủa đẩy xe thôi làm gì mà thái độ dữ vậy? Mà cái xe chạy được thì tự chạy đi. Là mợ chủ chứ có phải má người ta đâu chớ. Xía!"

"Em vẫn không muốn đẩy?" Trịnh Mỹ Duyên nghiêm giọng hỏi.

Mơ mím cái miệng giãn ra hai bên, miễn cưỡng đi tới, mặt thì chán chường. Cô đặt tay lên xe lăn của Trịnh Mỹ Duyên rồi đẩy cô chủ đi vào trong phòng.

Sau khi đẩy mợ vào phòng xong, Mơ đi ra lườm liếc nhìn cánh cửa, lòng lại thầm nói: "Ỷ thế hϊế͙p͙ người, sống không có đức thế hỏi sao chồng không thương là phải."

Mơ đi về phòng riêng của giúp việc tình cờ lại gặp nàng Bơm ngơ ngác. Bơm đang bưng ly nước bước đi thì đụng trúng Mơ làm đổ hết nước xuống sàn.

"Trời ơi! Mắt để sau gáy hả?" Bơm chửi rồi cúi xuống lụm cái ly lên: "Cũng may là ly nhựa đó nha! Ly thủy tinh thì mệt rồi."

Mơ chề môi: "Ly thủy tinh thì sao, mà nói ai mắt để sau gáy đấy?"

Bơm lúc trước hay xích mích với Trâm giờ đến cô Mơ Bơm cũng vậy, dù là lỗi của ai đi nữa một khi đã cãi nhau thì sẽ cãi cho tới bến. Không chuyện này thì cũng sinh chuyện kia, có cái để Bơm nói Bơm chửi.

"Thì cô chứ còn ai? Đi nhìn đâu đâu không ó!" Bơm chỉ ngón tay vào người của Mơ.

"Ủa! Vậy chứ cô đi cô ngó ở đâu? Tôi to thế này không phải con kiến, con ruồi nhá! Mắt cô bị lé thì ráng mà chịu đi."

"Gì gì? Cô nói mắt tôi lé hả? Mắt cô thì không lé à? Vừa lé mà còn vừa để sau gáy."

Mơ mới vô làm nên chưa biết bà Bơm này khùng khùng, vì thế tức tối lên mà sân si: "Ê, đừng thấy tôi mới đi làm mà muốn nói gì là nói nha! Đây không dễ bắt nạt đâu à."

Bơm nghênh cái mặt lên: "Hơ! Thế cô tưởng Bơm này hiền á? Đến con Trâm mà láu cá thì Bơm cũng chửi cho nhá."

Mơ cười nhếch miệng làm Bơm nâng mắt ngỡ ngàng: "Hơ, Còn cười, vả cho cái bây giờ?"

"Giỏi vả đi!" Mơ kê cái mặt tới thách.

Ấy thế mà Bơm khùng lên tát cái bốp thật. Mơ bị đau cũng tức điên lên vả lại vào mặt Bơm cái bốp, hai bà túm tóc nhau quýnh lộn.

Đúng lúc này Dương Chấn Phong đi về, anh vừa bước vô cửa đã thấy cảnh túm tóc đạp đá nhau. Cô Quỳnh phụ trách việc bếp núc thấy họ thì chạy tới can, còn cậu chủ thì sững sờ.

"Làm gì vậy HẢ?"

Dương Chấn Phong nộ lên Bơm với Mơ mới chịu thả nhau ra. Tóc tai hai người lù xù nhìn bê bết, đã thả nhau ra rồi nhưng đôi mắt thì vẫn lườm liếc như đang phóng phi tiêu tới nhau vậy.

"Cậu Phong là nó tự dưng đánh em." Mơ đi tới nắm lấy cánh tay cậu chủ mét chuyện của Bơm.

Hành động của Mơ lọt vào trong cặp mắt trầm tĩnh của Trịnh Mỹ Duyên, cô đã mở cửa ra ngoài vì họ cãi nhau gần ngay phòng cô, tiếng ồn ào đã làm cô phải ra xem.

Dương Chấn Phong nhìn Bơm hỏi: "Cô bị uống nhầm thuốc hả? Tự dưng đi đánh người ta là sao?"

Bơm chỉ tay tới Mơ nói: "Là nó thách em đấy chứ? Nó bảo em đánh đi thì em vả luôn chứ sao."

"Là cô đòi đánh tôi còn gì." Mơ nói và tay vẫn bám lấy cánh tay của cậu chủ.

Dương Chấn Phong giật tay ra, anh đi tới Bơm nghiêm mặt: "Bớt gây sự giùm cái đi ha! Thấy con Trâm rồi chứ? Nếu không muốn như nó thì đừng có để tôi phải chú ý đến mấy cái chuyện tào lào này của các cô."

Dương Chấn Phong nói xong rồi nhìn Mơ nhìn Bơm mà kết lại: "Trong cái nhà này thuê người là để làm việc, tôi không mướn đầu gấu hay giang hồ gì vào đây. Vì vậy tuyệt đối cấm đánh lộn đánh lạo, ai nhắm không làm được, muốn tát nhau quá thì nghỉ đi! Ra ngoài rồi muốn đánh sao đó thì đánh. Còn nếu đã làm việc ở đây thì phải hòa thuận cho tôi, nghe chưa?"

Mơ đáp: "Dạ thưa cậu."

Bơm hồi giờ chỉ sợ bà cụ chứ không sợ cậu chủ. Nhưng kể từ vụ của Trâm thì biết sợ, cậu Phong nói đuổi là đuổi đến bà cụ cũng không giữ được Trâm. Bơm mà cà chớn là cậu cũng đuổi thẳng cổ. Bơm tuy khùng khùng dở hơi nhưng cũng biết nếu bị mất việc thì sẽ thế nào. Lương bên nhà Dương trả cao hơn những chỗ khác, làm ở đây cũng quen rồi giờ mà nghĩ thì biết sẽ đi đâu.

Bơm nghiến răng, cậu chủ lườm thì cũng phải nói: "Dạ cậu."

Dương Chấn Phong đi về phòng, mới về nhà mà đã bực bội nhưng đi đến thấy Trịnh Mỹ Duyên thì lại thêm bực. Anh liếc vợ một cái rồi mở cửa phòng đi vô kèm theo cả tiếng đóng cửa rầm.

Âm thanh lớn làm Trịnh Mỹ Duyên nhíu mày, sau đó thì cô nâng mắt lên nhìn về hướng của Mơ. Nét mặt cô rất bình tĩnh, cô chỉ quan sát mà không nói gì.

Mơ cũng biết mợ đang nhìn mình chăm chú nhưng cũng không biết là tại sao. Có điều Mơ thấy rõ cái nhìn đó của mợ nó không phải là một sự quan tâm hay muốn thương cảm gì đến cô. Nhưng rốt cuộc tại sao cứ nhìn cô với cái vẻ thản nhiên mà có gì đó khó hiểu đến vậy?

"Hừm, giúp việc riêng của mình bị người khác bắt nạt mà cũng không lên tiếng nói giúp một lời nữa. Người ta nói đánh chó còn ngó mặt chủ, ở đây chủ này lại chả ai thèm ngó luôn. Như bù nhìn." Mơ xoa xoa cái má của mình rồi bỏ đi.

Bà Trúc Anh đi xuống lầu, bà nhìn thấy Mỹ Duyên thì hỏi: "Gì thế Duyên, con cần giúp gì sao?"

Trịnh Mỹ Duyên mỉm cười, cô nói: "Dạ không thưa mẹ."

Bà Trúc Anh thấy Mỹ Duyên hơi lạ nhưng bà cũng không hỏi gì nhiều. Cô con dâu này tính tình rất khó nắm bắt, lúc thì thấy nó hiền lắm, lúc thì trầm trầm, lại có lúc thì lạnh lùng. Đến nỗi đứng kế bên nó cũng lạnh theo luôn. Chả hiểu nổi con người nó là như thế nào nữa.

Chapter
1 Chương 1: Ngày đầu nhận việc.
2 Chương 2: Lời cám ơn.
3 Chương 3: Sự bất mãn với vợ.
4 Chương 4: Băng qua đường.
5 Chương 5: Thuyết phục thành công.
6 Chương 6: Bị mất việc.
7 Chương 7: Nơi phù hợp.
8 Chương 8: Niềm vui với vị trí mới.
9 Chương 9: Bị nội đánh đòn.
10 Chương 10: Cô chủ Trịnh.
11 Chương 11: Dằn mặt.
12 Chương 12: Ông chủ mời đi ăn.
13 Chương 13: Quà 20/10.
14 Chương 14: Thêm một người ghét.
15 Chương 15: Lâm Chi bị xỉu.
16 Chương 16: Tin đồn.
17 Chương 17: Vợ về (1)
18 Chương 18: Vợ về (2)
19 Chương 19: Chảy máu cam.
20 Chương 20: Sự so sánh.
21 Chương 21: Khoảng cách.
22 Chương 22: Người không thương mình.
23 Chương 23: Con chó nhỏ.
24 Chương 24: Gai xương rồng.
25 Chương 25: Món quà được tặng.
26 Chương 26: Tính tình.
27 Chương 27: Bị tát.
28 Chương 28: Bệnh viện.
29 Chương 29: Ngày xui.
30 Chương 30: Cô vợ bù nhìn.
31 Chương 31: Mợ chủ dùng cơm.
32 Chương 32: Cấm đoán của cậu chủ.
33 Chương 33: Chị gái Khiết Như.
34 Chương 34: Không ngủ được.
35 Chương 35: Mua phở.
36 Chương 36: Hộp thức ăn.
37 Chương 37: Nội đòi Mỹ Duyên.
38 Chương 38: Nét mặt tỉnh.
39 Chương 39: Câu hỏi.
40 Chương 40: Những kẻ nịnh bợ.
41 Chương 41: Nhà hàng.
42 Chương 42: Món ăn.
43 Chương 43: Nội bảo.
44 Chương 44: Vai chồng tốt.
45 Chương 45: Không giải thích.
46 Chương 46-1: Ngộ độc pate
47 Chương 46-2: Ngộ độc pate
48 Chương 46-3: Ngộ độc pate
49 Chương 47: Suýt chút đã nhìn thấy (1)
50 Chương 48: Miếng mồi.
51 Chương 49: Xuất viện.
52 Chương 50: Có chuyện cần bàn.
53 Chương 51: Quán bar cùng Gia Uy.
54 Chương 52: Mơ hay thật.
55 Chương 53: Mưu đồ.
56 Chương 54: Người trong ảnh.
57 Chương 55: Đọc trộm máy tính của Lâm Chi.
58 Chương 56: Cốc nước.
59 Chương 57: Tát.
60 Chương 58: Bức ảnh.
61 Chương 59: Đi chùa.
62 Chương 60: Đi chùa (2)
63 Chương 61: Tia nắng
64 Chương 62: Sự giúp đỡ của Police.
65 Chương 63: Máu trong người cô (1)
66 Chương 64: Máu trong người cô (2)
67 Chương 65: Máu trong người cô (3).
68 Chương 66: Vào chăm một hôm.
69 Chương 67: Mẹ vợ.
70 Chương 68: Quản gia đến tìm.
71 Chương 69: Nằm trên giường.
72 Chương 70: Ngô Gia Phúc cầu xin (1).
73 Chương 71: Ngô Gia Phúc cầu xin (2)
74 Chương 72: Ngô Gia Phúc cầu xin (3.1)
75 Chương 73: Ngô Gia Phúc cầu xin (4)
76 Chương 74: Nhận ra.
77 Chương 75: Ông trời tàn nhẫn.
78 Chương 76: Cay nghiệt trỗi dậy.
79 Chương 77: Ăn miếng trả miếng.
80 Chương 78: Quân tử nhất ngôn
81 Chương 78-2: Quân tử nhất ngôn (2)
82 Chương 79: Dục vọng
83 Chương 79-2: Dục vọng (2)
84 Chương 80: Sự thật.
85 Chương 80-2: Sự thật (2)
86 Chương 81: Coi như chia tay.
87 Chương 82: Khác xưa.
88 Chương 82-2: Khác xưa (2.2)
89 Chương 83: Còn ai dám động.
90 Chương 84: Thiết bị theo dõi.
91 Chương 85: Mơ và Bơm.
92 Chương 86: Suy nghĩ sai trái.
93 Chương 87: Mưu thâm kế độc.
94 Chương 88: Có nên gọi không?
95 Chương 89: Không bắt máy.
96 Chương 90: Cắn rách môi.
97 Chương 91: Trong khách sạn.
98 Chương 92: Mạng xã hội.
99 Chương 93: Giận dữ của Dương Chấn Phong.
100 Chương 94: Biểu hiện của Trâm.
101 Chương 95: Sự độc ác của nhà Trịnh (1)
102 Chương 95-2: Sự độc ác của nhà Trịnh (2)
103 Chương 96: Cảm giác tội lỗi.
104 Chương 97: Vì con hi sinh.
105 Chương 98: Lâm Chi đến.
106 Chương 99: Đến lúc dừng lại.
107 Chương 100: Chuyện nội không ngờ.
108 Chương 101: Tên của chị?
109 Chương 102: Ký ức nhạt nhòa.
110 Chương 103: Tâm tư của nội.
111 Chương 104: Tên của vợ.
112 Chương 105: Tự do.
113 Chương 106: Lời tác giả.
Chapter

Updated 113 Episodes

1
Chương 1: Ngày đầu nhận việc.
2
Chương 2: Lời cám ơn.
3
Chương 3: Sự bất mãn với vợ.
4
Chương 4: Băng qua đường.
5
Chương 5: Thuyết phục thành công.
6
Chương 6: Bị mất việc.
7
Chương 7: Nơi phù hợp.
8
Chương 8: Niềm vui với vị trí mới.
9
Chương 9: Bị nội đánh đòn.
10
Chương 10: Cô chủ Trịnh.
11
Chương 11: Dằn mặt.
12
Chương 12: Ông chủ mời đi ăn.
13
Chương 13: Quà 20/10.
14
Chương 14: Thêm một người ghét.
15
Chương 15: Lâm Chi bị xỉu.
16
Chương 16: Tin đồn.
17
Chương 17: Vợ về (1)
18
Chương 18: Vợ về (2)
19
Chương 19: Chảy máu cam.
20
Chương 20: Sự so sánh.
21
Chương 21: Khoảng cách.
22
Chương 22: Người không thương mình.
23
Chương 23: Con chó nhỏ.
24
Chương 24: Gai xương rồng.
25
Chương 25: Món quà được tặng.
26
Chương 26: Tính tình.
27
Chương 27: Bị tát.
28
Chương 28: Bệnh viện.
29
Chương 29: Ngày xui.
30
Chương 30: Cô vợ bù nhìn.
31
Chương 31: Mợ chủ dùng cơm.
32
Chương 32: Cấm đoán của cậu chủ.
33
Chương 33: Chị gái Khiết Như.
34
Chương 34: Không ngủ được.
35
Chương 35: Mua phở.
36
Chương 36: Hộp thức ăn.
37
Chương 37: Nội đòi Mỹ Duyên.
38
Chương 38: Nét mặt tỉnh.
39
Chương 39: Câu hỏi.
40
Chương 40: Những kẻ nịnh bợ.
41
Chương 41: Nhà hàng.
42
Chương 42: Món ăn.
43
Chương 43: Nội bảo.
44
Chương 44: Vai chồng tốt.
45
Chương 45: Không giải thích.
46
Chương 46-1: Ngộ độc pate
47
Chương 46-2: Ngộ độc pate
48
Chương 46-3: Ngộ độc pate
49
Chương 47: Suýt chút đã nhìn thấy (1)
50
Chương 48: Miếng mồi.
51
Chương 49: Xuất viện.
52
Chương 50: Có chuyện cần bàn.
53
Chương 51: Quán bar cùng Gia Uy.
54
Chương 52: Mơ hay thật.
55
Chương 53: Mưu đồ.
56
Chương 54: Người trong ảnh.
57
Chương 55: Đọc trộm máy tính của Lâm Chi.
58
Chương 56: Cốc nước.
59
Chương 57: Tát.
60
Chương 58: Bức ảnh.
61
Chương 59: Đi chùa.
62
Chương 60: Đi chùa (2)
63
Chương 61: Tia nắng
64
Chương 62: Sự giúp đỡ của Police.
65
Chương 63: Máu trong người cô (1)
66
Chương 64: Máu trong người cô (2)
67
Chương 65: Máu trong người cô (3).
68
Chương 66: Vào chăm một hôm.
69
Chương 67: Mẹ vợ.
70
Chương 68: Quản gia đến tìm.
71
Chương 69: Nằm trên giường.
72
Chương 70: Ngô Gia Phúc cầu xin (1).
73
Chương 71: Ngô Gia Phúc cầu xin (2)
74
Chương 72: Ngô Gia Phúc cầu xin (3.1)
75
Chương 73: Ngô Gia Phúc cầu xin (4)
76
Chương 74: Nhận ra.
77
Chương 75: Ông trời tàn nhẫn.
78
Chương 76: Cay nghiệt trỗi dậy.
79
Chương 77: Ăn miếng trả miếng.
80
Chương 78: Quân tử nhất ngôn
81
Chương 78-2: Quân tử nhất ngôn (2)
82
Chương 79: Dục vọng
83
Chương 79-2: Dục vọng (2)
84
Chương 80: Sự thật.
85
Chương 80-2: Sự thật (2)
86
Chương 81: Coi như chia tay.
87
Chương 82: Khác xưa.
88
Chương 82-2: Khác xưa (2.2)
89
Chương 83: Còn ai dám động.
90
Chương 84: Thiết bị theo dõi.
91
Chương 85: Mơ và Bơm.
92
Chương 86: Suy nghĩ sai trái.
93
Chương 87: Mưu thâm kế độc.
94
Chương 88: Có nên gọi không?
95
Chương 89: Không bắt máy.
96
Chương 90: Cắn rách môi.
97
Chương 91: Trong khách sạn.
98
Chương 92: Mạng xã hội.
99
Chương 93: Giận dữ của Dương Chấn Phong.
100
Chương 94: Biểu hiện của Trâm.
101
Chương 95: Sự độc ác của nhà Trịnh (1)
102
Chương 95-2: Sự độc ác của nhà Trịnh (2)
103
Chương 96: Cảm giác tội lỗi.
104
Chương 97: Vì con hi sinh.
105
Chương 98: Lâm Chi đến.
106
Chương 99: Đến lúc dừng lại.
107
Chương 100: Chuyện nội không ngờ.
108
Chương 101: Tên của chị?
109
Chương 102: Ký ức nhạt nhòa.
110
Chương 103: Tâm tư của nội.
111
Chương 104: Tên của vợ.
112
Chương 105: Tự do.
113
Chương 106: Lời tác giả.