Chương 22: Người không thương mình.

Đi một chuyến sang Singapore con cảm thấy vui chứ? Phan Hồng Nga đặt ly trà mới rót qua bên của Trịnh Mỹ Duyên.

Trịnh Mỹ Duyên mắt nhìn ly trà, cô yên lặng vài giây mới mở miệng trả lời: Mẹ lớn muốn con vui thì con sẽ vui, ngược lại mẹ lớn muốn con buồn thì con không thể không buồn.

Phan Hồng Nga chợt bật cười: Haha...Con nói cứ như mẹ đây là giang hồ không bằng.

Trịnh Mỹ Duyên vẻ mặt tĩnh mịch, cô không hề cười lại với Phan Hồng Nga. Thần thái cô con gái út của Trịnh Thống Kiệt rất lạnh lùng, đôi mắt nghiêm nghị cứng rắng không biểu tình gì là trông thấy.

Phan Hồng Nga sau đó cũng thôi cười, bà hơi nhướng mày: Không vòng vo tam quất nữa, mẹ nói vào vấn đề chính. Ba con đang cần thêm một số vốn đầu tư cho cái dự án mới. Vậy nên, con bảo chồng rót thêm vốn cho nhà mình đi!

Trịnh Mỹ Duyên nói: Dương Chấn Phong không phải là cái ngân hàng, anh ta cũng không có bị bại não. Mẹ lớn cứ muốn moi tiền từ công ty X như vậy thì sớm muộn Dương Chấn Phong cũng sẽ tức giận quay lưng với nhà vợ, không chừng còn đòi lại vốn lẫn lời. Khi đó công ty của ba sẽ gặp cái đại nạn.

Phan Hồng Nga cười mỉm tỏ vẻ khinh miệt: Chẳng phải còn có con sao? Mẹ và ba con nếu không tính chuyện thì đâu có đưa con vô nhà họ Dương.

Phan Hồng Nga rút điếu thuốc lá từ chiếc hộp trêи bàn, bật quẹt lửa lên châm thuốc rồi hút phì pheo trước mặt của Trịnh Mỹ Duyên.

Trịnh Mỹ Duyên hạ mắt xuống một chút: Con cũng chỉ có giới hạn của con, tiền cũng chẳng nằm trong túi con. Làm sao có thể muốn có tiền là có được.

Phan Hồng Nga hừm một tiếng, bà ta đứng dậy đi tới Trịnh Mỹ Duyên, tay đặt lên vai cô, tay còn lại thì cầm điếu thuốc lá: Con nói rất có lý. Nhưng mà, Mỹ Duyên à! Mẹ lớn đây có bệnh rối loạn tiền đình, con nói càng nhiều thì mẹ càng nhức đầu. Vậy nên, mẹ có bảo con làm gì thì con hãy cứ lo mà làm cái đó. Làm tốt thì sống tốt, làm không tốt thì ngược lại. Cuộc chơi này rất dễ dàng phải không? Điếu thuốc đỏ lửa châm xuống vai của Trịnh Mỹ Duyên.

Trịnh Mỹ Duyên nhíu chặt hàng lông mày để chịu đựng. Phan Hồng Nga hành động dã man xong thì thả điếu thuốc lá xuống, bình thản đi tới ghế ngồi xuống, chân vắt lên đùi: Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt là kẻ đại ngu. Mẹ lớn thấy con thông minh lanh lợi mới gả con cho nhà họ Dương, nhưng nhận ơn mà không biết báo ơn thì là cái loại cặn bã chó tha. Con cũng đừng quên mẹ ruột của con cũng nhờ ai mới được cứu. Biết thân biết phận một chút con sẽ sống an yên. Còn bồng bột ngu xuẩn, thì cái hậu quả thế nào mẹ lớn nghĩ con cũng đủ thông minh để nhận ra.

Trịnh Mỹ Duyên nghiến chặt hàm răng. Cô không phản bác lại bất kỳ câu nói nào của Phan Hồng Nga mà chỉ biết cắng răng chịu đựng.

Phan Hồng Nga liếc nhìn Trịnh Mỹ Duyên rồi cười một cái: Nên dùng cái trí tuệ của con để mà lấy tiền của chồng chứ đừng có dùng cái trí đó để đấu khẩu với mẹ. Chẳng có lễ phép chúc nào cả!

Một lúc sau.

Trâm thấy cô chủ ra ngoài. Trâm chạy đến chào bà chủ Phan rồi đẩy cô chủ Trịnh đi về. Đi xa được một đoạn, Trâm mới dám hỏi cô chủ: Cô ơi! Vai cô bị làm sao vậy?

Khi Trịnh Mỹ Duyên vừa ra khỏi cánh cửa thì Trâm đã để ý đến vai phải của cô bị lở loét một lỗ tròn. Trâm không chứng kiến cảnh bà Phan dùng đầu thuốc lá châm Trịnh Mỹ Duyên, nhưng nhìn vai cô chủ Trịnh thì Trâm cũng đoán được vết thương này là do mụ đàn bà xấu xa kia gây ra.

Trịnh Mỹ Duyên lạnh lùng nói một câu: Như em thấy đấy!

Trâm thở dài phiền muộn thay cô chủ, cảnh này không biết khi nào mới chấm dứt. Bà Phan sao mà độc ác quá đi? Ông trời nếu có mắt xin hãy trừng trị bà ta! Nhìn cảnh cô chủ mỗi lần về nhà họ Trịnh là cứ bị bà ta hành hạ, lòng Trâm xót thay cô, buồn thay cô, tức thay cho cả cô nữa.

Cô ơi! Hay là cô kể với cậu Dương đi! Nói cho cậu biết cô về đây rất ấm ức, bảo lần sau cậu đi chung với cô. Để xem bà ta thấy cậu đến thì có dám làm gì cô không? Trâm ức chế quá nên nói với Trịnh Mỹ Duyên như vậy.

Trịnh Mỹ Duyên chỉ có thể là cười một cái cười nhạt nhẽo từ bên ngoài cho đến cõi lòng: Người không thương mình thì chẳng bao giờ làm gì cho mình cả. Tôi không trông đợi gì ở người đàn ông ấy.

Cô chủ nói vậy lòng Trâm lại xót xa hơn. Tự dưng Trâm lại quay sang rủa thầm Dương Chấn Phong: Đáng ghét cái nhà cậu Dương, cậu thương vợ một chút thì cậu chết à?

Dương Chấn Phong đang phê duyệt hồ sơ thì bỗng bị ngứa tai. Anh đặt bút xuống, đưa lòng bàn tay lên tai ấn vào xoa xoa. Hai hàng lông mày của Dương Chấn Phong nhíu xuống, sao khi không lái ngứa quá vậy nè? Kiểu này không ổn rồi, sức khỏe dạo này xuống quá! Tự dưng bị chảy máu cam, giờ lại đến cái chứng ngứa tai. Chắc phải bảo thư ký xếp cái lịch đi khám sức khỏe thôi. Dương Chấn Phong bỏ tay xuống rồi thở dài.

_______

Đến 5h chiều, thời gian tan làm. Lâm Chi vui vẻ chào các đồng nghiệp. Cô lên chuyến xe buýt để về Thủ Đức. Khi vừa bước lên xe thì Lâm Chi nhận được một cuộc điện thoại.

Lâm Chi một tay giữ cây cột, một tay nghe điện thoại: Alo, Dương tổng.

Theo cái chức vụ mà Lâm Chi gọi thì người gọi đến không ai khác chính là tổng giám đốc Dương Chấn Phong. Lần này anh chẳng nhắn tin nữa mà trực tiếp gọi điện luôn cho Lâm Chi.

Trong điện thoại, Dương Chấn Phong nói: 7h30 tối, tại nhà sách Cá Chép. Địa chỉ tôi sẽ nhắn qua cho cô sau. Hẹn gặp cô ở đó nhé!

Lâm Chi nghe xong thì có hơi ngạc nhiên, sau đó cô trả lời: Vâng, tôi sẽ đến!

Lâm Chi nhét điện thoại lại vào trong túi xách rồi kéo lại. Cô nắm chặt cây cột để giữ thăng bằng khi người bị lắc lư. Lâm Chi nghĩ đến Dương Chấn Phong và cuộc hẹn tại nhà sách Cá Chép. Nghĩ lại lúc đó tại sao cô lại đồng ý nhanh như vậy? Dương tổng có bên cạnh không ít thư ký và trợ lý, bọn họ có thể giúp Dương tổng tìm được sách tốt để tặng cho khách hàng, đâu nhất thiết phải là nhờ đến cô.

Tại sao lại chọn mình nhỉ?

Người của Lâm Chi lắc nhẹ khi xe buýt di chuyển. Trong tâm tư cô gái trẻ suy nghĩ về những việc xảy đến với mình. Không phải là tự phụ hay quá đề cao bản thân, cũng không phải là không có cảm tình mà Lâm Chi chưa từng nghĩ đến chuyện liệu Dương Chấn Phong có để ý đến cô hay không? Mỗi lần bén sang suy nghĩ này thì trong lòng Lâm Chi lại kéo đến một loại cảm xúc khó tả. Càng ngày cô càng nhận thấy mình đang nghĩ về người đó nhiều hơn, ghi nhớ những lời người đó nói với cô sâu hơn.

Nếu mình nói thích anh ấy thì có bị đuổi việc không nhỉ? Lâm Chi thầm nghĩ rồi chợt cười nhẹ.

Chapter
1 Chương 1: Ngày đầu nhận việc.
2 Chương 2: Lời cám ơn.
3 Chương 3: Sự bất mãn với vợ.
4 Chương 4: Băng qua đường.
5 Chương 5: Thuyết phục thành công.
6 Chương 6: Bị mất việc.
7 Chương 7: Nơi phù hợp.
8 Chương 8: Niềm vui với vị trí mới.
9 Chương 9: Bị nội đánh đòn.
10 Chương 10: Cô chủ Trịnh.
11 Chương 11: Dằn mặt.
12 Chương 12: Ông chủ mời đi ăn.
13 Chương 13: Quà 20/10.
14 Chương 14: Thêm một người ghét.
15 Chương 15: Lâm Chi bị xỉu.
16 Chương 16: Tin đồn.
17 Chương 17: Vợ về (1)
18 Chương 18: Vợ về (2)
19 Chương 19: Chảy máu cam.
20 Chương 20: Sự so sánh.
21 Chương 21: Khoảng cách.
22 Chương 22: Người không thương mình.
23 Chương 23: Con chó nhỏ.
24 Chương 24: Gai xương rồng.
25 Chương 25: Món quà được tặng.
26 Chương 26: Tính tình.
27 Chương 27: Bị tát.
28 Chương 28: Bệnh viện.
29 Chương 29: Ngày xui.
30 Chương 30: Cô vợ bù nhìn.
31 Chương 31: Mợ chủ dùng cơm.
32 Chương 32: Cấm đoán của cậu chủ.
33 Chương 33: Chị gái Khiết Như.
34 Chương 34: Không ngủ được.
35 Chương 35: Mua phở.
36 Chương 36: Hộp thức ăn.
37 Chương 37: Nội đòi Mỹ Duyên.
38 Chương 38: Nét mặt tỉnh.
39 Chương 39: Câu hỏi.
40 Chương 40: Những kẻ nịnh bợ.
41 Chương 41: Nhà hàng.
42 Chương 42: Món ăn.
43 Chương 43: Nội bảo.
44 Chương 44: Vai chồng tốt.
45 Chương 45: Không giải thích.
46 Chương 46-1: Ngộ độc pate
47 Chương 46-2: Ngộ độc pate
48 Chương 46-3: Ngộ độc pate
49 Chương 47: Suýt chút đã nhìn thấy (1)
50 Chương 48: Miếng mồi.
51 Chương 49: Xuất viện.
52 Chương 50: Có chuyện cần bàn.
53 Chương 51: Quán bar cùng Gia Uy.
54 Chương 52: Mơ hay thật.
55 Chương 53: Mưu đồ.
56 Chương 54: Người trong ảnh.
57 Chương 55: Đọc trộm máy tính của Lâm Chi.
58 Chương 56: Cốc nước.
59 Chương 57: Tát.
60 Chương 58: Bức ảnh.
61 Chương 59: Đi chùa.
62 Chương 60: Đi chùa (2)
63 Chương 61: Tia nắng
64 Chương 62: Sự giúp đỡ của Police.
65 Chương 63: Máu trong người cô (1)
66 Chương 64: Máu trong người cô (2)
67 Chương 65: Máu trong người cô (3).
68 Chương 66: Vào chăm một hôm.
69 Chương 67: Mẹ vợ.
70 Chương 68: Quản gia đến tìm.
71 Chương 69: Nằm trên giường.
72 Chương 70: Ngô Gia Phúc cầu xin (1).
73 Chương 71: Ngô Gia Phúc cầu xin (2)
74 Chương 72: Ngô Gia Phúc cầu xin (3.1)
75 Chương 73: Ngô Gia Phúc cầu xin (4)
76 Chương 74: Nhận ra.
77 Chương 75: Ông trời tàn nhẫn.
78 Chương 76: Cay nghiệt trỗi dậy.
79 Chương 77: Ăn miếng trả miếng.
80 Chương 78: Quân tử nhất ngôn
81 Chương 78-2: Quân tử nhất ngôn (2)
82 Chương 79: Dục vọng
83 Chương 79-2: Dục vọng (2)
84 Chương 80: Sự thật.
85 Chương 80-2: Sự thật (2)
86 Chương 81: Coi như chia tay.
87 Chương 82: Khác xưa.
88 Chương 82-2: Khác xưa (2.2)
89 Chương 83: Còn ai dám động.
90 Chương 84: Thiết bị theo dõi.
91 Chương 85: Mơ và Bơm.
92 Chương 86: Suy nghĩ sai trái.
93 Chương 87: Mưu thâm kế độc.
94 Chương 88: Có nên gọi không?
95 Chương 89: Không bắt máy.
96 Chương 90: Cắn rách môi.
97 Chương 91: Trong khách sạn.
98 Chương 92: Mạng xã hội.
99 Chương 93: Giận dữ của Dương Chấn Phong.
100 Chương 94: Biểu hiện của Trâm.
101 Chương 95: Sự độc ác của nhà Trịnh (1)
102 Chương 95-2: Sự độc ác của nhà Trịnh (2)
103 Chương 96: Cảm giác tội lỗi.
104 Chương 97: Vì con hi sinh.
105 Chương 98: Lâm Chi đến.
106 Chương 99: Đến lúc dừng lại.
107 Chương 100: Chuyện nội không ngờ.
108 Chương 101: Tên của chị?
109 Chương 102: Ký ức nhạt nhòa.
110 Chương 103: Tâm tư của nội.
111 Chương 104: Tên của vợ.
112 Chương 105: Tự do.
113 Chương 106: Lời tác giả.
Chapter

Updated 113 Episodes

1
Chương 1: Ngày đầu nhận việc.
2
Chương 2: Lời cám ơn.
3
Chương 3: Sự bất mãn với vợ.
4
Chương 4: Băng qua đường.
5
Chương 5: Thuyết phục thành công.
6
Chương 6: Bị mất việc.
7
Chương 7: Nơi phù hợp.
8
Chương 8: Niềm vui với vị trí mới.
9
Chương 9: Bị nội đánh đòn.
10
Chương 10: Cô chủ Trịnh.
11
Chương 11: Dằn mặt.
12
Chương 12: Ông chủ mời đi ăn.
13
Chương 13: Quà 20/10.
14
Chương 14: Thêm một người ghét.
15
Chương 15: Lâm Chi bị xỉu.
16
Chương 16: Tin đồn.
17
Chương 17: Vợ về (1)
18
Chương 18: Vợ về (2)
19
Chương 19: Chảy máu cam.
20
Chương 20: Sự so sánh.
21
Chương 21: Khoảng cách.
22
Chương 22: Người không thương mình.
23
Chương 23: Con chó nhỏ.
24
Chương 24: Gai xương rồng.
25
Chương 25: Món quà được tặng.
26
Chương 26: Tính tình.
27
Chương 27: Bị tát.
28
Chương 28: Bệnh viện.
29
Chương 29: Ngày xui.
30
Chương 30: Cô vợ bù nhìn.
31
Chương 31: Mợ chủ dùng cơm.
32
Chương 32: Cấm đoán của cậu chủ.
33
Chương 33: Chị gái Khiết Như.
34
Chương 34: Không ngủ được.
35
Chương 35: Mua phở.
36
Chương 36: Hộp thức ăn.
37
Chương 37: Nội đòi Mỹ Duyên.
38
Chương 38: Nét mặt tỉnh.
39
Chương 39: Câu hỏi.
40
Chương 40: Những kẻ nịnh bợ.
41
Chương 41: Nhà hàng.
42
Chương 42: Món ăn.
43
Chương 43: Nội bảo.
44
Chương 44: Vai chồng tốt.
45
Chương 45: Không giải thích.
46
Chương 46-1: Ngộ độc pate
47
Chương 46-2: Ngộ độc pate
48
Chương 46-3: Ngộ độc pate
49
Chương 47: Suýt chút đã nhìn thấy (1)
50
Chương 48: Miếng mồi.
51
Chương 49: Xuất viện.
52
Chương 50: Có chuyện cần bàn.
53
Chương 51: Quán bar cùng Gia Uy.
54
Chương 52: Mơ hay thật.
55
Chương 53: Mưu đồ.
56
Chương 54: Người trong ảnh.
57
Chương 55: Đọc trộm máy tính của Lâm Chi.
58
Chương 56: Cốc nước.
59
Chương 57: Tát.
60
Chương 58: Bức ảnh.
61
Chương 59: Đi chùa.
62
Chương 60: Đi chùa (2)
63
Chương 61: Tia nắng
64
Chương 62: Sự giúp đỡ của Police.
65
Chương 63: Máu trong người cô (1)
66
Chương 64: Máu trong người cô (2)
67
Chương 65: Máu trong người cô (3).
68
Chương 66: Vào chăm một hôm.
69
Chương 67: Mẹ vợ.
70
Chương 68: Quản gia đến tìm.
71
Chương 69: Nằm trên giường.
72
Chương 70: Ngô Gia Phúc cầu xin (1).
73
Chương 71: Ngô Gia Phúc cầu xin (2)
74
Chương 72: Ngô Gia Phúc cầu xin (3.1)
75
Chương 73: Ngô Gia Phúc cầu xin (4)
76
Chương 74: Nhận ra.
77
Chương 75: Ông trời tàn nhẫn.
78
Chương 76: Cay nghiệt trỗi dậy.
79
Chương 77: Ăn miếng trả miếng.
80
Chương 78: Quân tử nhất ngôn
81
Chương 78-2: Quân tử nhất ngôn (2)
82
Chương 79: Dục vọng
83
Chương 79-2: Dục vọng (2)
84
Chương 80: Sự thật.
85
Chương 80-2: Sự thật (2)
86
Chương 81: Coi như chia tay.
87
Chương 82: Khác xưa.
88
Chương 82-2: Khác xưa (2.2)
89
Chương 83: Còn ai dám động.
90
Chương 84: Thiết bị theo dõi.
91
Chương 85: Mơ và Bơm.
92
Chương 86: Suy nghĩ sai trái.
93
Chương 87: Mưu thâm kế độc.
94
Chương 88: Có nên gọi không?
95
Chương 89: Không bắt máy.
96
Chương 90: Cắn rách môi.
97
Chương 91: Trong khách sạn.
98
Chương 92: Mạng xã hội.
99
Chương 93: Giận dữ của Dương Chấn Phong.
100
Chương 94: Biểu hiện của Trâm.
101
Chương 95: Sự độc ác của nhà Trịnh (1)
102
Chương 95-2: Sự độc ác của nhà Trịnh (2)
103
Chương 96: Cảm giác tội lỗi.
104
Chương 97: Vì con hi sinh.
105
Chương 98: Lâm Chi đến.
106
Chương 99: Đến lúc dừng lại.
107
Chương 100: Chuyện nội không ngờ.
108
Chương 101: Tên của chị?
109
Chương 102: Ký ức nhạt nhòa.
110
Chương 103: Tâm tư của nội.
111
Chương 104: Tên của vợ.
112
Chương 105: Tự do.
113
Chương 106: Lời tác giả.