Chương 155-2: Lấy chính mình làm thuốc giải (tiếp theo)

Editor: Mẹ Bầu

Bằng tốc độ nhanh nhất Minh Hạo Thiên đã tìm được một nhà nghỉ xe hơi, không được xa hoa, nhưng coi như cũng sạch sẽ. Chỉ có điều tiểu thư trong quầy hàng có chút đáng ghét, tại thời điểm CHECK IN (tiếng Anh trong nguyên bản) vẫn không ngừng xun xoe.

"Đây là món quà nhỏ mà công ty chúng ta tặng cho quý khách hàng, hi vọng hai người được chơi đùa vui vẻ ở tại lữ quán của chúng tôi trong."

Phiền chết!

Minh Hạo Thiên căn bản không cần cái món quà nhỏ kia, bởi vì Tiêu Khiêu Khiêu đã sắp không chịu được nữa rồi.

"Tôi không cần."

"Tiên sinh, gài không cần phải khách khí, đây là một chút lòng thành của công ty chúng tôi thôi ạ. Bên trong không có gì quá quý trọng đâu, chỉ là hai chiếc kẹo chocolate thôi."

Chocolate! Vừa nghe đến chocolate, con mắt của Khiêu Khiêu liền hơi bị sáng ngời.

"Tôi muốn có chocolate, anh hãy quay cửa sổ xe xuống đi, để tôi nhận."

Cô nhận chocolate?

Tôi xin cô đấy, hiện tại bộ dạng của cô đức hạnh lắm sao, cầm cái gì chứ?

Cho tới bây giờ, Minh Hạo Thiên chưa từng thấy có cô gái nào thích ăn như vậy Thân thể của cô rõ ràng đã khổ sở muốn chết rồi, vậy mà cô vẫn còn có tâm tư để ăn chocolate sao?

Minh Hạo Thiên liền xe lái vào trong phòng.

Trong phòng có một kê một chiếc giường lớn, có một bồn tắm mát xa lớn, còn có máy bán hàng đồ dùng tình dục, nhưng Tiêu Khiêu Khiêu và Minh Hạo Thiên căn bản không có tâm tình nào mà thưởng thức bên trong đó có cái gì.

Bởi vì khi bọn họ đi vào, cô gái nào đó liền lập tức như củi khô gặp lửa mạnh, bốc cháy ngùn ngụt... Nằm ở trên mặt giường nước của nhà nghỉ xe hơi nhìn lên trần nhà phía trên đầy Tiêu Khiêu Khiêu kinh ngạc phát hiện, thế nào mà khắp trên trần của căn phòng này đều có gương. Cô và Minh Hạo Thiên làm bất cứ động tác gì ở trên mặt giường nước, thì ở trên trần nhà phía trên đều nhìn thấy rõ mồn một.

Trời ạ..."SHIT! SHIT!"

Thân thể còn đang ở trong trạng thái kích tình, vẫn còn chưa phục hồi lại tinh thần, Tiêu Khiêu Khiêu đột nhiên nghe thấy Minh Hạo Thiên hung dữ phát ra mấy câu chửi thề.

Anh làm sao vậy? diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn Tiêu Khiêu Khiêu nhìn qua anh vẻ vô tội.

Minh Hạo Thiên vừa giận lại vừa tức.

Vừa mới rồi anh đã quá mức say sưa, cho nên đã quên mang bao cao su. Nếu như bởi sự sơ suất này của anh mà cô bị mang thai thì phải làm sao bây giờ?

"Anh làm sao vậy?" Vừa rồi tâm trạng của anh còn khá tốt kia mà, như thế nào trong khoảnh khắc lại trở nên tức giận như vậy? Cô quan tâm lo lắng ngồi chồm hỗm ở trên giường, nhìn qua vẻ mặt buồn rầu của anh.

Minh Hạo Thiên nhìn thấy sự lo lắng ở trong đôi con ngươi của cô, trong nội tâm anh hiểu rất rõ, chuyện này không thể trách cô được. Nhưng anh đã đích đích xác xác phạm sai lầm rồi, đã đích đích xác xác gieo hạt giống của mình vào trong nơi sâu nhất trong thân thể của cô rồi.

"Khi trở về cô nhớ rõ là phải uống thuốc tránh thai ngay đó, nghe rõ chưa."

Cái gì???

Tiêu Khiêu Khiêu cho là mình nghe lầm, hai mắt mở thật to, nhìn sang Minh Hạo Thiên vẻ như không hiểu gì hết. Cô hoàn toàn không hiểu tại làm sao mà mới thoáng chớp mắt một cái, nét mặt của anh lúc này với lúc trước đó đã trở khác nhau hoàn toàn như vậy.

"Cô cũng không hi vọng chính mình bởi vì chuyện này mà sẽ bị mang thai đúng không nào?"

"Đúng vậy!" Thật sự là cô cũng không hề mong muốn vì chuyện này mà mình sẽ sớm bị mang thai. Nhưng trong nội tâm của cô lại cảm thấy có chút tủi thân không nói nên lời, lại có chút cảm giác chua xót, hiện tại, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì vậy?

"Có phải là anh... không thích tôi... hay không?" Vừa mới rồi, anh ôm cô như vậy chẳng qua chỉ là vì anh muốn giúp cô thôi sao?

Đối với cô, chẳng lẽ anh không hề yêu mến cô một chút xíu nào hay sao... Ngay cả một chút thưởng thức cũng không có sao?

Khẩu khí của Tiêu Khiêu Khiêu sâu kín, nghe không ra là cô phàn nàn, hay là có một chút hối tiếc.

Nói thật là, vốn dĩ Minh Hạo Thiên cũng đã nghĩ sẽ không muốn có một chút liên quan nào với cô. Chẳng qua là giọng nói của cô đã làm cho anh không có cách nào mà vứt bỏ hay là không để ý đến cô được. Thậm chí là anh còn đã từng nghĩ là sẽ để cho người đàn ông khác chiếm giữ lấy thân thể của cô... Đây là một mặt ích kỷ của anh, vì trong lòng anh chỉ nghĩ đến một người phụ nữ khác, nhưng mà, anh lại ôm cô!

Anh thật sự không nên như vậy, nhưng mà... Minh Hạo Thiên thử thả cho giọng nói của mình trở nên mềm mại hơn, anh giải thích với Tiêu Khiêu Khiêu: "Không phải là cô không tốt, mà là... trong nội tâm của tôi đã có người rồi."

"Cô ấy là bạn gái của anh sao?" 

"Không phải, cô ấy đã gả cho người khác."

"Cô ấy không thương anh à?" Tiêu Khiêu Khiêu hỏi rất trực tiếp, hoàn toàn không nghĩ tới cô hỏi gọn gàng dứt khoát như vậy, sẽ làm cho Minh Hạo Thiên bị tổn thương, càng không hề nghĩ tới, người trong lòng của anh lại chính là vị nữ hiệp ở trong suy nghĩ của cô.

"Đúng vậy, cô ấy không thương tôi."

"Vậy thì vì sao anh còn phải đợi cô ấy? Anh không thể thử đi yêu người khác...hay là...hay là anh thử yêu tôi đi, có được không?"

Trên thực tế, Tiêu Khiêu Khiêu nghĩ thử bàn bạc với anh chuyện này: "Tôi biết rõ là tôi trèo cao, không xứng với anh, nhưng... Coi như chỉ là sự giả dối thôi cũng được, cầu xin anh hãy giúp tôi một chút! Nếu như anh không ra mặt, cha của tôi sẽ bán tôi đi. Lần thứ nhất này may mắn tôi có thể gặp được anh, nhưng lần tiếp theo rất có thể sẽ không được may mắn như vậy."

Mặc dù lần này cô không biết là cha mình đã thu xếp đối tượng cho chị em cô như thế nào, nhưng chắc chắn một điều đối phương nhất định sẽ không phải là người có chỗ nào tốt, bởi vì mẹ cả vẫn luôn một mực vô cùng căm ghét đối với ba mẹ con cô.

Nếu như có người đàn ông tốt, mẹ cả đã sớm giới thiệu người ta cho cô con gái ruột thịt của mình rồi, làm gì đến lượt chị em cô.

"Cô gặp phải tôi cũng không có chút may mắn nào đâu." Anh nói.

Tiêu Khiêu Khiêu nghe không hiểu.

"Chẳng phải cuối cùng cô vẫn bị mất đi sự trong sạch của mình đó sao?" Làm cái chuyện như thế này mà có thể gọi là tránh được một kiếp nạn sao? Chẳng qua chỉ là đối tượng của cô đã được thay đổi, mà chính bản thân cô cũng vẫn phải chịu bị lăng nhục đó thôi.

"Nhưng nếu như người đó là anh, tôi liền không thèm để ý...”

Ai nha! Sao cô lại nói quá nhanh chóng thế nhỉ, giống như kiểu chính mình thật sự đã bị anh làm cho cảm thấy cực kỳ cao hứng vậy."Không... Không phải như thế, trên thực tế, ý tôi muốn nói là, rốt cuộc để cho anh ức hiếp thì tôi lại cảm thấy còn tốt dẹp hơn rât nhiều, so với chuyện để cho cha của tôi tự chọn lựa người đến chiếm tiện nghi của tôi! Ít nhất là tôi còn biết, với anh... Tôi cảm thấy được an tâm hơn."

Tiêu Khiêu Khiêu cúi đầu, khi nói chuyện cô không dám nhìn vào gương mặt của anh.

Tim của cô đập thật là nhanh, mặt thật nóng, nóng quá... Có chuyện gì xảy ra vậy nhỉ? Chẳng phải là cô đã làm một lần rồi lại làm thêm một lần nữa rồi sao?

Chẳng lẽ công hiệu của thuốc vẫn chăng? Cho nên cô mới vẫn còn đang phát xuân tình như vậy?

Tiêu Khiêu Khiêu vội vàng bụm lấy mặt mình, không dám để cho anh nhìn thấy bộ dáng của mình mà cảm thấy khó xử  .

"Nhưng mà tôi lại không yêu cô."

"Tôi hiểu điều này mà." Tiêu Khiêu Khiêu vội vã gật gật đầu, nghĩ muốn chứng minh tất cả những gì mà anh đã nói, cô đều hiểu rất rõ: "Tôi biết rõ anh là một người rất có tiền, rất có thân phận, địa vị, chẳng qua là tôi đã trèo cao không xứng với anh."

"Nhưng mà chuyện tôi không yêu cô lại không hề có chút liên quan gì đến tiền bạc cả."

"Mặc kệ là anh căn cứ vào nguyên nhân gì, cho nên mới không thể nào yêu tôi, tôi đều có thể lý giải được. Mà tôi chỉ muốn nhờ anh giúp tôi một chuyện đó thôi. Hãy để cho tôi được làm bạn gái của anh, cho dù chỉ là giả dối thôi cũng được. Tôi chỉ muốn làm cho cha tôi hết hy vọng đối với tôi, từ nay về sau cũng sẽ không dám có suy nghĩ lệch lạc mà đụng đến tôi nữa. Cũng không thể được sao?"

Tiêu Khiêu Khiêu cầu xin anh, coi như là anh đã cứu cô một lần về mặt thể diện, cũng giống như đưa Phật thì đưa thẳng lên trời, thì cũng mong anh sẽ giúp cô thêm lần nữa.

Cô tin tưởng với năng lực cùng địa vị của anh, chỉ cần cô thành người phụ nữ của anh, từ nay về sau cha của cô cũng sẽ không dám làm gì đối với cô nữa.

Nhưng mà cô nhìn vẻ mặt khó xử của anh, chắc hẳn yêu cầu này của cô đã rất quá phận rồi!

Ngẫm lại cũng thấy, anh là một người có thân phận gì địa vị như thế, tại sao anh phải giúp cô chứ? Hơn nữa yêu cầu của cô lại còn quá phận như thế, cô thật không biết xấu hổ, lại còn ý đồ muốn làm bạn gái của anh nữa, anh nghe xong, đương nhiên sẽ cảm thấy không được thoải mái.

"Nếu như anh không muốn thì thôi, quên đi, tôi... Tôi có thể nghĩ ra biện pháp khác.”

"Nghĩ ra biện pháp gì?"

Thật bất ngờ, anh vậy mà lại hỏi cô. Đây không phải là đại biểu anh kỳ thật cũng có một chút gì đó quan tâm đến cô chăng?

Tiêu Khiêu Khiêu cảm thấy khó hiểu, sự quan tâm của anh chỉ là sự thuận miệng, nên anh hỏi một chút mà thôi, mà cô lại bởi vì một câu nói thuận miệng của anh, dường như lúc này lại cảm thấy vui vẻ, tung tăng như chim sẻ như thế.

"Tôi có thể tiếp tục tìm đối tượng khác."

"Muốn nhờ anh ta làm bạn trai của cô?"

"Vâng!" Tiêu Khiêu Khiêu thẹn thùng gật đầu.

Cô biết rõ, nếu cô muốn đi ra ngoài tìm người đàn ông khác để làm bạn trai của mình, như vậy cô sẽ rất mất mặt. Nhưng, vì muốn để cho cha đẻ của cô không thể áp đặt chủ ý của mình lên cô, thì cô chỉ có phương pháp này nữa mà thôi!

Tiêu Khiêu Khiêu không biết là khi cô thẹn thùng gật đầu, nói cô muốn đi tìm người đàn ông khác để đảm đương chức phận bạn trai của cô, thì từ trong ngực của Minh Hạo Thiên đã dâng lên một luồng lửa giận vô cùng khó hiểu.

"Tôi sẽ làm bạn trai của cô."

"Thật sự sao?" Thế nào mà chỉ trong tích tắc anh có thể thay đổi tâm ý, tình nguyện chấp nhận thỉnh cầu của cô vậy?

"Nhưng mà tôi sẽ không yêu cô đâu."

"Tôi biết rõ, tôi biết rõ điều này mà, đó chỉ là sự giả vờ mà thôi! Tất cả những điều này tôi đều hiểu rất rõ ràng, anh không cần thiết phải giải thích với tôi đâu. Tôi hiểu rõ tất cả mọi chuyện mà!Nhưng mà tôi cũng vẫn phải rất cám ơn anh đã vô cùng nghĩa khí như thế. Rõ ràng là hai chúng ta không hề quen biết nhau, vậy mà anh lại chịu ra tay giúp tôi cái đại ân này." Đối với lời đề nghị kia của anh, Tiêu Khiêu Khiêu hoàn toàn không chút tức giận, ngược lại, cô còn một mực nói cám ơn anh.

Minh Hạo Thiên cảm thấy cô thật sự là ngu xuẩn đến chết.

Cô vừa mới bị anh chiếm tiện nghi - tuy nói là không phải anh cố ý, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên của cô, vậy mà cô đã tặng nó cho anh, đây là sự thật; Tại sao cô lại làm cái chuyện thấp bé như vậy chứ? Vì cái gì mà cô không trực tiếp muốn anh phụ trách? Đây không phải là bớt việc cho anh hay sao? Tại sao cô còn phải nhìn sắc mặt mới dám yêu cầu anh?

Cô đó, thật sự đúng là đồ ngu ngốc!

Minh Hạo Thiên nhìn thấy bộ dáng kia của Tiêu Khiêu Khiêu, trái tim anh vì vậy mà trở nên mềm nhũn ra, vẻ lạnh lùng tàn khốc trên mặt lúc này cũng không nén nhịn được nữa mà đã trở nên dịu dàng hơn.

Nếu như đối tượng là cô... Minh Hạo Thiên lại liếc nhìn Tiêu Khiêu Khiêu một lần nữa, hay là anh cũng nên thử chấp nhận cô một chút xem sao, nói không chừng có khi...

Chapter
1 Chương 1-1: Ông trùm đứng phía sau (1)
2 Chương 1-2: Ông trùm đứng phía sau (2)
3 Chương 2: Món hàng như cô, không đáng 20 tệ
4 Chương 3: Phi vụ cướp sắc kinh điển
5 Chương 4: Có chút đạo đức đàn ông được không
6 Chương 5: Nổi giận
7 Chương 6: Phí bồi thường
8 Chương 7: Giận dữ
9 Chương 8: Rất phách lối đúng không?
10 Chương 9: Đủ phúc hắc
11 Chương 10: Ép buộc kết hôn
12 Chương 11: Kẻ keo kiệt chạy trốn!
13 Chương 12: Làm sao mình còn để ý đến cái đêm đó như vậy chứ?
14 Chương 13: Một con dê béo múp!
15 Chương 14: Cọ thêm chút dầu
16 Chương 15: Tiền boa năm mươi vạn
17 Chương 16: Hai người lại gặp nhau
18 Chương 17: Ỷ nhiều hiếp ít?
19 Chương 18: Giao ra thứ đáng giá
20 Chương 19: Đàn ông chính là không khen được
21 Chương 20: Nhanh lên một chút, thừa dịp máu chưa có đông lại
22 Chương 21: Nữ giúp việc!
23 Chương 22: Lão đại, anh bị cưỡng bức phải không?
24 Chương 23: Nịnh hót
25 Chương 24: Tên khốn kiếp nào?
26 Chương 25: Hồ bơi
27 Chương 26: Con mẹ nó, buông tay cho tôi
28 Chương 27: Anh có phải là đàn ông hay không?
29 Chương 28: Mau mở miệng, nếu không thì không khách khí
30 Chương 29: Anh ... anh muốn làm gì?
31 Chương 30: Để cô ta phụ trách quản lý cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của tôi
32 Chương 31: Xem từ nay về sau anh còn dám hay không!
33 Chương 32: Vừa chính vừa tà khó có thể diễn tả bằng lời
34 Chương 33: Đừng đùa quá trớn
35 Chương 34: Cao quý mà ưu nhã!
36 Chương 35: Tuyệt đối không thể nào
37 Chương 36: Không cẩn thận làm rơi khăn tắm của anh
38 Chương 37: Cô nhóc kia, cô đứng lại đó cho tôi
39 Chương 38: Bị cô gái chết tiệt kia “uy hiếp”?
40 Chương 39: Ép chặt trên làn môi kia của cô không chút khách khí
41 Chương 40: Tôi hôn cô, cô lại dám ngất hả?
42 Chương 41: Nhớ tới cô gái ghê tởm đó!
43 Chương 42: Trong lòng vô cùng thoải mái
44 Chương 43: Đập ruồi
45 Chương 44: Thật là một người phụ nữ ngốc
46 Chương 45: Hật đúng là loại người thiếu văn hóa
47 Chương 46: Xem cô như cái gì? Trái cầu à?
48 Chương 47: Làm sao mà cô chịu nổi chứ!
49 Chương 48: Cảm thấy nước bọt của tôi ghê tởm?
50 Chương 49: Trai đẹp, để lại số điện thoại được không?
51 Chương 50
52 Chương 51: Con bé đã đào hôn
53 Chương 52: Anh đã xem thường lá gan của cô
54 Chương 53: Chờ đó cho anh
55 Chương 54: Thiếu chút nữa thì chuột rút!
56 Chương 55: Thoáng qua cảm giác khác thường!
57 Chương 56: Các cậu có ý gì?
58 Chương 57: Hoàng Bộ Tuyết
59 Chương 58: Ăn cơm tại nhà của mình, cô lại nói tôi phải đưa tiền ư?
60 Chương 59: Ba người cùng giật mình
61 Chương 60: Minh Hạo Thiên
62 Chương 61: Giống như biến mất khỏi thế gian vậy!
63 Chương 62: Có cái gọi là khó chịu, buồn bực!
64 Chương 63: Trốn theo bản năng
65 Chương 64: Khó chịu trong lòng
66 Chương 65: Chịu khổ tính toán
67 Chương 66: Bị chán ghét đến rồi
68 Chương 67: Mẹ nó, lại là cô?
69 Chương 68: Cho đôi chân của cô ta nếm thử niềm vui
70 Chương 69: Không phải là cướp sắc giữa đường đấy chứ?
71 Chương 70: Hai người đàn ông khiến cho người ta giật mình
72 Chương 71: Nói ra ai mà tin cho nổi!
73 Chương 72: Đam Mỹ hiểu không?
74 Chương 73: Cô ấy có vị hôn phu?
75 Chương 74: Câu Lạc Bộ đồng tính? ?
76 Chương 75: Lại gặp Minh Hạo Thiên!
77 Chương 76: Vụng về!
78 Chương 77: Đến PUB tìm người
79 Chương 78: Buổi thảo luận đặc sắc tuyệt luân
80 Chương 79: Mau trả lại tiền cho tôi
81 Chương 80: Làm hộ vệ cho tôi được không?
82 Chương 81: Không phê chuẩn, nên không được nghỉ
83 Chương 82: Một kiểu trai đẹp yêu nghiệt
84 Chương 83: Không nhận ra tôi sao?
85 Chương 84: Khinh người quá đáng!
86 Chương 85: Mọi chuyện đều có thể ‘thương lượng’
87 Chương 86: Có muốn ký hợp đồng hay không?
88 Chương 87-1: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (1)
89 Chương 87-2: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (2)
90 Chương 87-3: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (3)
91 Chương 87-4: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (4)
92 Chương 87-5: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (5)
93 Chương 87-6: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (6)
94 Chương 88-1: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy!
95 Chương 88-2: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (2)
96 Chương 88-3: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (3)
97 Chương 88-4: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (4)
98 Chương 89: Cưng chiều trong không lời (1)
99 Chương 89-2: Cưng chiều trong không lời (2)
100 Chương 89-3: Cưng chiều trong không lời (3)
101 Chương 90-1: Đây xem như là ghen sao?
102 Chương 90-2: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
103 Chương 90-3: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
104 Chương 90-4: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
105 Chương 91-1: Phương pháp tán gái vụng về (1)
106 Chương 91-2: Phương pháp tán gái vụng về (2)
107 Chương 91-3: Phương pháp tán gái vụng về (3)
108 Chương 92-1: Hiểu lầm khi khám thai (1)
109 Chương 92-2: Hiểu lầm khi khám thai (2)
110 Chương 92-3: Hiểu lầm khi khám thai (3)
111 Chương 92-4: Hiểu lầm khi khám thai (4)
112 Chương 93-1: Ăn giấm không được tự nhiên
113 Chương 93-2: Ăn giấm không được tự nhiên
114 Chương 93-3: Ăn giấm không được tự nhiên
115 Chương 94: Muốn mời tiệc sinh nhật
116 Chương 95-1: Phùng Thiên Bảo tìm đến
117 Chương 95-2: Phùng Thiên Bảo tìm đến
118 Chương 96-1: Tìm tới cửa
119 Chương 96-2: Tìm tới cửa
120 Chương 97: Trực tiếp bức hôn!
121 Chương 98: Cô là mẹ các con của anh
122 Chương 99-1: Cướp người ép hôn (1)
123 Chương 99-2: Cướp người ép hôn (2)
124 Chương 100: Vậy thì gả cho tôi!
125 Chương 101: Cô lại dám trốn?
126 Chương 102: Đợi cô tự mình đưa tới cửa
127 Chương 103: Trời sinh khắc tinh
128 Chương 104-1: Em là người phụ nữ tôi (1)
129 Chương 104-2: Em là người phụ nữ tôi (2)
130 Chương 105: Theo đuổi lần nữa
131 Chương 106: Bắt đầu lấy lòng
132 Chương 107: Trì Á Hinh
133 Chương 108: Huyền Vũ Viêm
134 Chương 109
135 Chương 110
136 Chương 111: Cãi nhau ầm ĩ
137 Chương 112-1: Hiểu lầm (1)
138 Chương 112-2: Hiểu lầm (2)
139 Chương 113
140 Chương 114: Cha con ngăn cách!
141 Chương 115: Xá Tinh Hoa
142 Chương 116: Mẹ vợ tương lai
143 Chương 117-1: Bữa ăn khuya
144 Chương 117-2: Bữa ăn khuya (tiếp theo)
145 Chương 118
146 Chương 119
147 Chương 120
148 Chương 121
149 Chương 122: Lãng mạn
150 Chương 123: Hoàng Bộ Tuyết xem mắt
151 Chương 124-1: Bữa tối dưới ánh nến (1)
152 Chương 124-2: Bữa tối dưới ánh nến (2)
153 Chương 124-3: Bữa tối dưới ánh nến (3)
154 Chương 125: Cầu hôn
155 Chương 126: Lời tỏ tình nồng nàng
156 Chương 127: Đòi phúc lợi
157 Chương 128: Nói chút lý lẽ được không?
158 Chương 129: Đi dạo phố
159 Chương 130: Xem như ghen sao???
160 Chương 130-2: Xem như ghen sao??? (tiếp theo)
161 Chương 131: Anh dịu dàng
162 Chương 132: Ngã bệnh
163 Chương 133: Gặp cướp lại đánh
164 Chương 134
165 Chương 135
166 Chương 136
167 Chương 137
168 Chương 138
169 Chương 139
170 Chương 140: Kết hôn!
171 Chương 141
172 Chương 142: Không hiểu ra sao
173 Chương 143-1: Vệ sĩ và người hầu gái
174 Chương 143-2: Vệ sĩ và người hầu gái (tiếp theo)
175 Chương 144
176 Chương 145: Tôi là vợ của Huyền Vũ Thác Hàn
177 Chương 146: Dịu dàng mà cưng chiều
178 Chương 146-2: Dịu dàng mà cưng chiều
179 Chương 147-1: Xem như em lợi hại
180 Chương 147-2: Xem như em lợi hại
181 Chương 147-3: Xem như em lợi hại
182 Chương 148-1: Tim đập thình thịch
183 Chương 148-2: Tim đập thình thịch
184 Chương 148-3: Tim đập thình thịch
185 Chương 149-1: Em không muốn đợi
186 Chương 149-2: Em không muốn đợi
187 Chương 150: Đây đều là tại anh
188 Chương 151-1: Hoàng Bộ Tuyết (1)
189 Chương 151-2: Hoàng Bộ Tuyết (2)
190 Chương 152: Làm bạn gái của tôi!
191 Chương 153
192 Chương 154: Anh hãy dẫn tôi rời khỏi đây
193 Chương 155-1: Lấy chính mình làm thuốc giải
194 Chương 155-2: Lấy chính mình làm thuốc giải (tiếp theo)
195 Chương 156: Cảm giác thứ hai được yêu nhiệt liệt, là một khí trời tốt đáng chết
196 Chương 157: Náo loạn xì căng đan
197 Chương 158: Em vẫn còn chưa tha thứ cho anh đâu
198 Chương 159-1: Kết thúc vui mừng
199 Chương 159-2: Kết thúc vui mừng (2)
200 Chương 159-3: Kết thúc vui mừng (3)
201 Chương 159-4: Kết thúc vui mừng (4)
202 Chương 159-5: Kết thúc vui mừng (5)
203 Chương 159-6: Kết thúc vui mừng (6)
204 Chương 159-7: Kết thúc vui mừng (7)
205 Chương 159-8: Kết thúc vui mừng (8)
206 Chương 159-9: Kết thúc vui mừng (9)
207 Chương 159-10: Kết thúc vui mừng (10)
208 Chương 159-11: Kết thúc vui mừng (11)
209 Chương 159-12: Kết thúc vui mừng (12)
210 Chương 159-13: Kết thúc vui mừng(13)
211 Chương 159-14: Kết thúc vui mừng (14)
212 Chương 159-15: Kết thúc vui mừng (15)
213 Chương 159-16: Kết thúc vui mừng (16)
214 Chương 159-17: Kết thúc vui mừng (17)
215 Chương 159-18: Kết thúc vui mừng (18)
216 Chương 159-19: Kết thúc vui mừng (19)
Chapter

Updated 216 Episodes

1
Chương 1-1: Ông trùm đứng phía sau (1)
2
Chương 1-2: Ông trùm đứng phía sau (2)
3
Chương 2: Món hàng như cô, không đáng 20 tệ
4
Chương 3: Phi vụ cướp sắc kinh điển
5
Chương 4: Có chút đạo đức đàn ông được không
6
Chương 5: Nổi giận
7
Chương 6: Phí bồi thường
8
Chương 7: Giận dữ
9
Chương 8: Rất phách lối đúng không?
10
Chương 9: Đủ phúc hắc
11
Chương 10: Ép buộc kết hôn
12
Chương 11: Kẻ keo kiệt chạy trốn!
13
Chương 12: Làm sao mình còn để ý đến cái đêm đó như vậy chứ?
14
Chương 13: Một con dê béo múp!
15
Chương 14: Cọ thêm chút dầu
16
Chương 15: Tiền boa năm mươi vạn
17
Chương 16: Hai người lại gặp nhau
18
Chương 17: Ỷ nhiều hiếp ít?
19
Chương 18: Giao ra thứ đáng giá
20
Chương 19: Đàn ông chính là không khen được
21
Chương 20: Nhanh lên một chút, thừa dịp máu chưa có đông lại
22
Chương 21: Nữ giúp việc!
23
Chương 22: Lão đại, anh bị cưỡng bức phải không?
24
Chương 23: Nịnh hót
25
Chương 24: Tên khốn kiếp nào?
26
Chương 25: Hồ bơi
27
Chương 26: Con mẹ nó, buông tay cho tôi
28
Chương 27: Anh có phải là đàn ông hay không?
29
Chương 28: Mau mở miệng, nếu không thì không khách khí
30
Chương 29: Anh ... anh muốn làm gì?
31
Chương 30: Để cô ta phụ trách quản lý cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của tôi
32
Chương 31: Xem từ nay về sau anh còn dám hay không!
33
Chương 32: Vừa chính vừa tà khó có thể diễn tả bằng lời
34
Chương 33: Đừng đùa quá trớn
35
Chương 34: Cao quý mà ưu nhã!
36
Chương 35: Tuyệt đối không thể nào
37
Chương 36: Không cẩn thận làm rơi khăn tắm của anh
38
Chương 37: Cô nhóc kia, cô đứng lại đó cho tôi
39
Chương 38: Bị cô gái chết tiệt kia “uy hiếp”?
40
Chương 39: Ép chặt trên làn môi kia của cô không chút khách khí
41
Chương 40: Tôi hôn cô, cô lại dám ngất hả?
42
Chương 41: Nhớ tới cô gái ghê tởm đó!
43
Chương 42: Trong lòng vô cùng thoải mái
44
Chương 43: Đập ruồi
45
Chương 44: Thật là một người phụ nữ ngốc
46
Chương 45: Hật đúng là loại người thiếu văn hóa
47
Chương 46: Xem cô như cái gì? Trái cầu à?
48
Chương 47: Làm sao mà cô chịu nổi chứ!
49
Chương 48: Cảm thấy nước bọt của tôi ghê tởm?
50
Chương 49: Trai đẹp, để lại số điện thoại được không?
51
Chương 50
52
Chương 51: Con bé đã đào hôn
53
Chương 52: Anh đã xem thường lá gan của cô
54
Chương 53: Chờ đó cho anh
55
Chương 54: Thiếu chút nữa thì chuột rút!
56
Chương 55: Thoáng qua cảm giác khác thường!
57
Chương 56: Các cậu có ý gì?
58
Chương 57: Hoàng Bộ Tuyết
59
Chương 58: Ăn cơm tại nhà của mình, cô lại nói tôi phải đưa tiền ư?
60
Chương 59: Ba người cùng giật mình
61
Chương 60: Minh Hạo Thiên
62
Chương 61: Giống như biến mất khỏi thế gian vậy!
63
Chương 62: Có cái gọi là khó chịu, buồn bực!
64
Chương 63: Trốn theo bản năng
65
Chương 64: Khó chịu trong lòng
66
Chương 65: Chịu khổ tính toán
67
Chương 66: Bị chán ghét đến rồi
68
Chương 67: Mẹ nó, lại là cô?
69
Chương 68: Cho đôi chân của cô ta nếm thử niềm vui
70
Chương 69: Không phải là cướp sắc giữa đường đấy chứ?
71
Chương 70: Hai người đàn ông khiến cho người ta giật mình
72
Chương 71: Nói ra ai mà tin cho nổi!
73
Chương 72: Đam Mỹ hiểu không?
74
Chương 73: Cô ấy có vị hôn phu?
75
Chương 74: Câu Lạc Bộ đồng tính? ?
76
Chương 75: Lại gặp Minh Hạo Thiên!
77
Chương 76: Vụng về!
78
Chương 77: Đến PUB tìm người
79
Chương 78: Buổi thảo luận đặc sắc tuyệt luân
80
Chương 79: Mau trả lại tiền cho tôi
81
Chương 80: Làm hộ vệ cho tôi được không?
82
Chương 81: Không phê chuẩn, nên không được nghỉ
83
Chương 82: Một kiểu trai đẹp yêu nghiệt
84
Chương 83: Không nhận ra tôi sao?
85
Chương 84: Khinh người quá đáng!
86
Chương 85: Mọi chuyện đều có thể ‘thương lượng’
87
Chương 86: Có muốn ký hợp đồng hay không?
88
Chương 87-1: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (1)
89
Chương 87-2: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (2)
90
Chương 87-3: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (3)
91
Chương 87-4: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (4)
92
Chương 87-5: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (5)
93
Chương 87-6: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (6)
94
Chương 88-1: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy!
95
Chương 88-2: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (2)
96
Chương 88-3: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (3)
97
Chương 88-4: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (4)
98
Chương 89: Cưng chiều trong không lời (1)
99
Chương 89-2: Cưng chiều trong không lời (2)
100
Chương 89-3: Cưng chiều trong không lời (3)
101
Chương 90-1: Đây xem như là ghen sao?
102
Chương 90-2: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
103
Chương 90-3: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
104
Chương 90-4: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
105
Chương 91-1: Phương pháp tán gái vụng về (1)
106
Chương 91-2: Phương pháp tán gái vụng về (2)
107
Chương 91-3: Phương pháp tán gái vụng về (3)
108
Chương 92-1: Hiểu lầm khi khám thai (1)
109
Chương 92-2: Hiểu lầm khi khám thai (2)
110
Chương 92-3: Hiểu lầm khi khám thai (3)
111
Chương 92-4: Hiểu lầm khi khám thai (4)
112
Chương 93-1: Ăn giấm không được tự nhiên
113
Chương 93-2: Ăn giấm không được tự nhiên
114
Chương 93-3: Ăn giấm không được tự nhiên
115
Chương 94: Muốn mời tiệc sinh nhật
116
Chương 95-1: Phùng Thiên Bảo tìm đến
117
Chương 95-2: Phùng Thiên Bảo tìm đến
118
Chương 96-1: Tìm tới cửa
119
Chương 96-2: Tìm tới cửa
120
Chương 97: Trực tiếp bức hôn!
121
Chương 98: Cô là mẹ các con của anh
122
Chương 99-1: Cướp người ép hôn (1)
123
Chương 99-2: Cướp người ép hôn (2)
124
Chương 100: Vậy thì gả cho tôi!
125
Chương 101: Cô lại dám trốn?
126
Chương 102: Đợi cô tự mình đưa tới cửa
127
Chương 103: Trời sinh khắc tinh
128
Chương 104-1: Em là người phụ nữ tôi (1)
129
Chương 104-2: Em là người phụ nữ tôi (2)
130
Chương 105: Theo đuổi lần nữa
131
Chương 106: Bắt đầu lấy lòng
132
Chương 107: Trì Á Hinh
133
Chương 108: Huyền Vũ Viêm
134
Chương 109
135
Chương 110
136
Chương 111: Cãi nhau ầm ĩ
137
Chương 112-1: Hiểu lầm (1)
138
Chương 112-2: Hiểu lầm (2)
139
Chương 113
140
Chương 114: Cha con ngăn cách!
141
Chương 115: Xá Tinh Hoa
142
Chương 116: Mẹ vợ tương lai
143
Chương 117-1: Bữa ăn khuya
144
Chương 117-2: Bữa ăn khuya (tiếp theo)
145
Chương 118
146
Chương 119
147
Chương 120
148
Chương 121
149
Chương 122: Lãng mạn
150
Chương 123: Hoàng Bộ Tuyết xem mắt
151
Chương 124-1: Bữa tối dưới ánh nến (1)
152
Chương 124-2: Bữa tối dưới ánh nến (2)
153
Chương 124-3: Bữa tối dưới ánh nến (3)
154
Chương 125: Cầu hôn
155
Chương 126: Lời tỏ tình nồng nàng
156
Chương 127: Đòi phúc lợi
157
Chương 128: Nói chút lý lẽ được không?
158
Chương 129: Đi dạo phố
159
Chương 130: Xem như ghen sao???
160
Chương 130-2: Xem như ghen sao??? (tiếp theo)
161
Chương 131: Anh dịu dàng
162
Chương 132: Ngã bệnh
163
Chương 133: Gặp cướp lại đánh
164
Chương 134
165
Chương 135
166
Chương 136
167
Chương 137
168
Chương 138
169
Chương 139
170
Chương 140: Kết hôn!
171
Chương 141
172
Chương 142: Không hiểu ra sao
173
Chương 143-1: Vệ sĩ và người hầu gái
174
Chương 143-2: Vệ sĩ và người hầu gái (tiếp theo)
175
Chương 144
176
Chương 145: Tôi là vợ của Huyền Vũ Thác Hàn
177
Chương 146: Dịu dàng mà cưng chiều
178
Chương 146-2: Dịu dàng mà cưng chiều
179
Chương 147-1: Xem như em lợi hại
180
Chương 147-2: Xem như em lợi hại
181
Chương 147-3: Xem như em lợi hại
182
Chương 148-1: Tim đập thình thịch
183
Chương 148-2: Tim đập thình thịch
184
Chương 148-3: Tim đập thình thịch
185
Chương 149-1: Em không muốn đợi
186
Chương 149-2: Em không muốn đợi
187
Chương 150: Đây đều là tại anh
188
Chương 151-1: Hoàng Bộ Tuyết (1)
189
Chương 151-2: Hoàng Bộ Tuyết (2)
190
Chương 152: Làm bạn gái của tôi!
191
Chương 153
192
Chương 154: Anh hãy dẫn tôi rời khỏi đây
193
Chương 155-1: Lấy chính mình làm thuốc giải
194
Chương 155-2: Lấy chính mình làm thuốc giải (tiếp theo)
195
Chương 156: Cảm giác thứ hai được yêu nhiệt liệt, là một khí trời tốt đáng chết
196
Chương 157: Náo loạn xì căng đan
197
Chương 158: Em vẫn còn chưa tha thứ cho anh đâu
198
Chương 159-1: Kết thúc vui mừng
199
Chương 159-2: Kết thúc vui mừng (2)
200
Chương 159-3: Kết thúc vui mừng (3)
201
Chương 159-4: Kết thúc vui mừng (4)
202
Chương 159-5: Kết thúc vui mừng (5)
203
Chương 159-6: Kết thúc vui mừng (6)
204
Chương 159-7: Kết thúc vui mừng (7)
205
Chương 159-8: Kết thúc vui mừng (8)
206
Chương 159-9: Kết thúc vui mừng (9)
207
Chương 159-10: Kết thúc vui mừng (10)
208
Chương 159-11: Kết thúc vui mừng (11)
209
Chương 159-12: Kết thúc vui mừng (12)
210
Chương 159-13: Kết thúc vui mừng(13)
211
Chương 159-14: Kết thúc vui mừng (14)
212
Chương 159-15: Kết thúc vui mừng (15)
213
Chương 159-16: Kết thúc vui mừng (16)
214
Chương 159-17: Kết thúc vui mừng (17)
215
Chương 159-18: Kết thúc vui mừng (18)
216
Chương 159-19: Kết thúc vui mừng (19)