Chương 138

Editor: Heisall

Đáy mắt anh tràn đầy tình cảm và dịu dàng, rốt cuộc cũng dập tắt được sự tức giận cuồn cuộn của cô gái nào đó, trong khoảng thời gian này, không phải cô không biết chuyện người đàn ông này thật sự thích cô, quý trọng cô, luôn coi trọng sự an toàn của cô hơn bất cứ cái gì.

Thế bản thân cô thì sao? Cô cũng không biết nữa, nhưng vào lúc này, ngược lại cô không biết phải nói gì, chỉ có thể gật đầu một cái: “Được rồi, tôi đồng ý với anh.”

Anh thở ra một hơi dài, ôm thật chặt cả người cô vào trong ngực, khẽ vuốt mái tóc và sống lưng của cô, xác định cô không có bị thương nặng.

“Thiếu chút nữa em đã làm tôi sợ muốn chết! Sau khi nhận được cầu cứu của thuộc hạ, tôi liền nổi điên chạy nhanh tới, thật may là hôm nay đối thủ của em chỉ có một người, ngộ nhỡ em xảy ra xung đột với một đám đàn ông, tôi thật sự không dám tưởng tượng em sẽ phải bị thương đến mức nào nữa? Nhưng sau khi về nhà, vẫn nên gọi bác sĩ tới khám qua một chút, như vậy tôi mới có thể yên tâm.”

Nâng khuôn mặt của cô lên, Huyền Vũ Thác Hàn nhìn thẳng vào đôi mắt của cô, nói từng chữ từng câu kiên định: “Dù là giúp tôi một việc, nhưng sau này tuyệt đối không cho phép xảy ra chuyện như vậy, đừng để tôi phải lo lắng như thế nữa, có được không?”

Anh chưa bao giờ lo lắng cho cô gái nào như vậy, dù trước kia cũng không có, nhưng cô gái nhỏ hung dữ này lại thiếu chút nữa làm cho anh sợ vỡ mật.

......

Làm gì vậy? Xá Cơ Hoa không được tự nhiên muốn xoay đầu đi, nhưng dù uốn éo thế nào cũng không thoát ra được, cuối cùng chỉ có thể gật đầu một cái đáp lại: “Tôi biết rồi......”

Sự dịu dàng và lo lắng của anh lúc nãy, đã khiến cho cô có chút động lòng..., nhưng nói trước nha, chỉ là có một chút, thực sự chỉ có một chút xíu thôi, Xá Cơ Hoa cứ lặp đi lặp lại suy nghĩ đó ở trong lòng.

Nhưng cũng bởi vì một chút động lòng như vậy, đã khiến cho cô dịu dàng ngoan ngoãn dựa vào trong ngực của anh lúc nào không biết, để nhiệt độ ấm áp của cơ thể anh bao quanh mình, có một cảm giác không muốn rời xa.

“Lần sau còn dám làm tôi sợ như vậy nữa hay không? Vừa rồi......”

Xá Cơ Hoa đang dịu dàng dựa vào ngực anh, lại đột nhiên vòng tay ôm gáy của anh, dưới đôi mắt ngạc nhiên của anh liền nói: “Thật sự xin lỗi, lần sau tôi sẽ cân nhắc kỹ càng, lần này đã khiến anh lo lắng, nhưng tôi lại cảm thấy rất vui.”

Cô chủ động hôn anh, đôi môi đỏ mọng vừa tinh tế vừa ấm áp, dây dưa triền miên cùng cánh môi của anh, bộ ngực đầy đặn cách một lớp vải đang vuốt ve lồng ngực to lớn của anh, nhiệt độ của hai người rất nhanh đã tăng cao, hô hấp cũng dồn dập.

Huyền Vũ Thác Hàn đột nhiên đẩy cô ra.

“Sao vậy?” Đôi môi Xá Cơ Hoa bị hôn sưng lên đỏ mọng, cô có chút không hiểu, anh không thích nụ hôn của cô sao? Sao lại vội vã đẩy cô ra như vậy chứ?

Anh thở dốc hồng hộc, đáy mắt tràn đầy dục vọng, cùng sự ham muốn cực mạnh, trầm thấp nói: “Yêu tinh nhỏ, em sẽ hành hạ chết tôi đấy. Đi thôi, bây giờ lập tức về nhà, tôi chỉ muốn dùng tốc độ nhanh nhất để kéo em vào lễ đường!”

Mới chỉ một cái hôn thôi đã khiến cho “bộ phận nào đó” của anh nổi lên phản ứng thành thật nhất, ôi, anh thật sự yêu chết cô gái này rồi. Anh quả thật không cách nào tưởng tượng nổi nếu một ngày nào đó không có cô, anh phải làm sao đây?

Mà cô gái này được sinh ra là để hành hạ anh, nhưng lại là sự hành hạ ngọt ngào.

Khẽ vuốt ve gương mặt đỏ hồng xinh đẹp của cô, Huyền Vũ Thác Hàn đột nhiên cười đến tà ác, giống như thú dữ chuẩn bị đại khai sát giới: “Ngày mai, hãy chờ làm cô dâu của tôi, hiểu không?”

Vừa nói xong, anh đạp mạnh chân ga, chiếc xe thể thao bay vụt qua chạy lên phía trước.

“Anh nói là kết hôn ư? Anh...... Anh......” Không phải anh hiểu lầm ý của cô đó chứ?

Phát hiện tên đại sắc lang vội vã muốn làm cái gì, Xá Cơ Hoa vừa tức giận vừa mắc cở đến đỏ bừng mặt, nhưng nhìn về phía khuôn mặt đang tươi cười ấy thì nhất thời lại không biết phải mở miệng như thế nào.

Chẳng qua tối nay nhất định là cả đêm không ngủ, hơn nữa, gần như cả thành phố đều nổ tung trong tối hôm nay!

Thế nhưng, trong lúc cô gái nào đó đang rồi bời đến ngất trời bị Huyền Vũ Thác Hàn đưa trở về biệt thự, sau khi được bác sĩ kiểm tra không có việc gì, liền leo lên chiếc giường lớn mềm nhũn, cùng hẹn với Chu công, hình như, thật sự không xem lời người đàn ông nói vào tối nay là sự thật.

......

Nước Pháp!

“Cái gì? Kết hôn? Ngày mai? Lão đại, sao lại gấp như vậy? Không phải dự định là một tháng sau hay sao?”

“Không kịp đợi nữa rồi hả? Lão đại, có phải anh quá nóng lòng rồi hay không?...... Hoàng Bộ tuyết cũng mang theo sao?...... Tôi sẽ cố gắng, ừ, được......”

“......”

Đêm khuya ở hành phố H vốn rất yên tĩnh, nhưng ngay đêm nay, lại lâm vào hoàn cảnh không chỗ nào không ồn ào, mà ngay tại nhà Tổ của dòng họ Huyền Vũ, cũng náo nhiệt cực kỳ, có thể nói hưng phấn nhất chính là bà nội, từ khi nhận được điện thoại của Huyền Vũ Thác Hàn, bà là người đầu tiên khuấy động mọi thứ.

Trong khoảng thời gian ngắn, bà đã bày biện cả biệt thự thành một nơi tràn ngập không khí vui mừng, gọi điện thoại đi suốt, không ngừng nghỉ một khắc đồng hồ nào, nếu như không nhờ chị Liễu đứng bên cạnh nhắc nhở, có thể bà nội sẽ hưng phấn đến điên mất thôi.

Chẳng qua, trước mắt, chuyện đau đầu nhất chính là mẹ vợ tương lai của cháu trai được Chu Hữu Mai mời về nhà. Cũng không biết thế nào, người mẹ vợ tương lai này đối với ai cũng đều rất tốt, nhưng mỗi lần nhìn đến cháu trai mình thì luôn không vừa mắt.

Điểm này đã khiến cho Huyền Vũ Thác Hàn nhức đầu đến chết rồi, vốn cho rằng bà nội có thể thuyết phục được, nhưng hình như biện pháp này không hiệu quả lắm.

Nhưng vì để cho hôn lễ này có thể thuận lợi tiến hành, nên tối nay Huyền Vũ Thác Hàn trực tiếp đi gặp người mẹ vợ tương lai kia. Thế nhưng ngay khi bước vào, còn chưa kịp mở miệng nói chuyện, đã trực tiếp bị tấn công một trận, mà Huyền Vũ Thác Hàn lại không đánh, chỉ toàn thủ, mắng cũng không nói lại còn trưng ra khuôn mặt tươi cười, điệu bộ nhẹ nhàng thoải mái mới khiến Xá Thanh Hoa dừng tay.

......

“Tuyết, tôi có chút chuyện!” Âu Dương Linh đang đi dạo cùng Hoàng Bộ Tuyết thì đột nhiên nhận được điện thoại.

“Việc gì gấp vậy?”

“Cô về trước đi.” Anh ta chỉ bỏ lại một câu như vậy, rồi nhanh chóng biến mất trước mặt Hoàng Bộ Tuyết giống như một cơn gió lốc, xem ra thật sự rất gấp, mặc dù có chút lo lắng, nhưng nếu bỗng dưng cô lấy được một chút xíu tự do, thì sao có thể không nắm bắt cơ hội đi đến tiệm sách cũ mình thích nhất chứ? Ha ha......

Cho nên sau đó, khi La Vũ Hiên tìm được Hoàng Bộ Tuyết, chỉ thấy cả người cô dường như đang muốn chôn trong đống sách cũ.

Thấy cô chuyên chú như vậy, hình như cô cũng rất thích đọc sách......

“Không ngờ cô cũng đọc sách?”

Giọng nói trầm thấp dễ nghe của La Vũ Hiên vang lên trên đầu Hoàng Bộ Tuyết, làm cả người cô cứng đờ một chút, sau đó cô mới chậm rãi ngẩng đầu lên trừng anh.

“Sao lại là anh? Có phải anh hơi nhiều chuyện rồi không?” Cô không vui trả lời, cầm quyển sách mình chọn lên rồi lướt qua anh, bộ dạng không muốn cùng anh nhiều lời.

“Tôi trả tiền giúp cô.” Anh muốn trả tiền sách cho ông chủ tiệm, nhưng Hoàng Bộ Tuyết lập tức từ chối.

“Tôi có tiền.” Sao phải dùng tới lòng tốt của anh ta chứ? Bởi vì chuyện lần trước, nên cô đã rất tránh mặt anh ta, nhưng......

“Không sao. Cô thích sách, tôi cũng thích, mọi người đều là người cùng sở thích, tôi trả cho cô.”

“Tôi với anh quen thân lắm sao? Tôi có tiền, không cần anh trả.”

“Nếu như mà tôi kiên trì muốn trả thì sao?”

“Anh kiên trì ư?” Cô nhíu hàng lông mày lá liễu, sau đó thản nhiên nhún nhún vai: “Vậy thì tôi không mua nữa được chứ?”

Anh vội bắt lây người cô: “Tôi có việc muốn tìm cô.”

“Buông tay! Tôi không cần phải nói nhiều với anh như vậy!” Hoàng Bộ Tuyết liều mạng giãy dụa, nhưng cô làm thế nào cũng không thoát được anh: “Buông tôi ra! Anh cút đi!”

Cô cũng không nghĩ quá nhiều, theo bản năng lấy tay bắt được đồ vật có thể bắt, dùng sức đánh loạn lên người anh.

“Đau quá! Cô làm gì mà đánh người lung tung vậy?” Anh không nhịn được rống giận.

“Chính là muốn đánh anh đau đó, nếu không đánh người làm gì? Anh buông tay thì tôi không đánh nữa.” Cô vừa nói nhưng động tác vẫn không dừng lại.

“Cô gái đáng chết, đừng đánh nữa! Tôi thật sự có chuyện tìm cô.”

La Vũ Hiên dùng một tay bắt được tay cô, còn một tay kia phải ngăn cản sự công kích ngông cuống của cô, dáng vẻ thật sự có chút nhếch nhác buồn cười.

“Đừng đánh nữa! Nếu không tôi sẽ không khách khí với cô đâu!” Anh lạnh lùng uy hiếp.

Cô mới không thèm nghe sự uy hiếp của anh, tiếp tục la lối om sòm. Cô cũng không tin anh ta sẽ đánh phụ nữ.

Trường hợp mất khống chế này làm La Vũ Hiên cũng không nhịn được nữa, phát ra một tiếng tức giận nhẹ, giống như một con thú dữ bị chọc giận đánh về phía cô, bàn tay không khách khí bắt được hai bờ vai mảnh khảnh của cô, tuyệt nhiên không thương hương tiếc ngọc đè thân thể mảnh mai của cô lên tường, đẩy mạnh khiến cho cô không nhịn được bật ra tiếng kêu.

“Đau quá......”

“Sợ đau thì không nên chống lại tôi!”

“Buông tôi ra!” Đôi tay cô ra sức chống đỡ lồng ngực của anh ta, muốn đẩy anh ta ra, nhưng anh ta vẫn không chút động đậy.

“Không thả! Tôi muốn cô phải trả giá thật lớn cho sự vô lễ vừa rồi!” Tròng mắt đen như màn đêm của anh lóe lên ngọn lửa tức giận, bây giờ Hoàng Bộ Tuyết mới hiểu được cô không phải là đối thủ của người đàn ông này.

“Anh ──” Cô chỉ vừa kịp nói một chữ, anh đã cúi đầu bá đạo xâm chiếm môi cô ──

Anh cũng không biết tại sao mình lại mất khống chế như thế, nhưng khi môi của anh hôn lên môi cô, anh phát hiện mình cực kỳ yêu thích mùi vị của cô, sự ngọt ngào làm cho người khác muốn hòa tan vào bên trong cô, trong lúc nhất thời, anh đã quên mất lý do đến tìm cô.

Anh ôm chặt lấy chiếc eo thon của cô, để cho thân thể xinh đẹp mềm mại của thiếu nữ dán sát vào cơ thể cao lớn đầy lửa nóng của anh, anh phát hiện mình không muốn buông cô ra......

Hoàng Bộ Tuyết có chút sợ khi bị anh bất ngờ ôm hôn.

Nếu như lần trước là ngoài ý muốn, vậy lần thứ hai này chính là nụ hôn đầu của cô rồi! Như thế nào lại bị tên đàn ông khốn kiếp vô lí này cậy mạnh mà đoạt đi lần nữa chứ?

Tức giận khiến cô không chút nghĩ đánh cho anh ta một bạt tai thật mạnh.

“Cô dám đánh tôi?” Ngay tức khắc, gương mặt anh liền trở nên xanh mét, cực kỳ khó coi.

“Tôi...... A!”

La Vũ Hiên nhanh chóng bắt được cô gái nhỏ trước mặt đang co rúm muốn lui về phía sau, để cô tiến lên đón nhận đôi mắt đen tràn đầy tức giận của anh.

“Cô là người con gái đầu tiên dám ra tay đánh tôi!”

“Vậy thì như thế nào? Là anh ép buộc tôi đấy!” Cô cố nén run rẩy, lấy dũng khí phản bác.

Cô vừa mới dứt lời, tay của anh liền không thương tiếc bắt lấy cổ tay của cô, sức lực to lớn, làm cô kêu gào đau đớn.

“Đau quá......” Cô càng muốn giãy giụa, thì càng bị anh siết chặt.

“Dám đánh tôi ư? Vậy thì cô nên bỏ ra cái giá tương ứng.”

Trong lời nói của anh tràn đầy tức giận khiến sắc mặt của Hoàng Bộ Tuyết lập tức trở nên trắng bệch.

“Anh muốn làm gì ── không! Anh không thể......” Cô bị anh kéo về phía trước, tình huống quái dị như vậy, tự nhiên thu hút không ít ánh mắt tò mò của mọi người.

“Buông tôi ra! Anh muốn đưa tôi đi đâu?” Hoàng Bộ Tuyết càng tức giận nên không ngừng đánh anh, nhưng lại không rung chuyển được chút nào.

“Đây là do cô buộc tôi đấy!” Anh lạnh lùng nói, trong lòng đã có phương pháp trừng phạt rất tốt. Không cho cô gái nhỏ này chút bài học, thì cô sẽ leo lên trên đầu anh ngồi mất!

“Tôi thật sự rất sợ đó......” Cô giễu cợt nặn ra một câu.

Mà một câu nói này đã thành công làm anh mất khống chế.

“Được, tôi sẽ cho cô biết cái gì gọi là sợ!”

Anh ta tuyệt đối không thương hương tiếc ngọc với cô, không để ý tới sự giãy dụa phản kháng của, ngay dưới con mắt của mọi người liền trói cô mang đi.

Chapter
1 Chương 1-1: Ông trùm đứng phía sau (1)
2 Chương 1-2: Ông trùm đứng phía sau (2)
3 Chương 2: Món hàng như cô, không đáng 20 tệ
4 Chương 3: Phi vụ cướp sắc kinh điển
5 Chương 4: Có chút đạo đức đàn ông được không
6 Chương 5: Nổi giận
7 Chương 6: Phí bồi thường
8 Chương 7: Giận dữ
9 Chương 8: Rất phách lối đúng không?
10 Chương 9: Đủ phúc hắc
11 Chương 10: Ép buộc kết hôn
12 Chương 11: Kẻ keo kiệt chạy trốn!
13 Chương 12: Làm sao mình còn để ý đến cái đêm đó như vậy chứ?
14 Chương 13: Một con dê béo múp!
15 Chương 14: Cọ thêm chút dầu
16 Chương 15: Tiền boa năm mươi vạn
17 Chương 16: Hai người lại gặp nhau
18 Chương 17: Ỷ nhiều hiếp ít?
19 Chương 18: Giao ra thứ đáng giá
20 Chương 19: Đàn ông chính là không khen được
21 Chương 20: Nhanh lên một chút, thừa dịp máu chưa có đông lại
22 Chương 21: Nữ giúp việc!
23 Chương 22: Lão đại, anh bị cưỡng bức phải không?
24 Chương 23: Nịnh hót
25 Chương 24: Tên khốn kiếp nào?
26 Chương 25: Hồ bơi
27 Chương 26: Con mẹ nó, buông tay cho tôi
28 Chương 27: Anh có phải là đàn ông hay không?
29 Chương 28: Mau mở miệng, nếu không thì không khách khí
30 Chương 29: Anh ... anh muốn làm gì?
31 Chương 30: Để cô ta phụ trách quản lý cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của tôi
32 Chương 31: Xem từ nay về sau anh còn dám hay không!
33 Chương 32: Vừa chính vừa tà khó có thể diễn tả bằng lời
34 Chương 33: Đừng đùa quá trớn
35 Chương 34: Cao quý mà ưu nhã!
36 Chương 35: Tuyệt đối không thể nào
37 Chương 36: Không cẩn thận làm rơi khăn tắm của anh
38 Chương 37: Cô nhóc kia, cô đứng lại đó cho tôi
39 Chương 38: Bị cô gái chết tiệt kia “uy hiếp”?
40 Chương 39: Ép chặt trên làn môi kia của cô không chút khách khí
41 Chương 40: Tôi hôn cô, cô lại dám ngất hả?
42 Chương 41: Nhớ tới cô gái ghê tởm đó!
43 Chương 42: Trong lòng vô cùng thoải mái
44 Chương 43: Đập ruồi
45 Chương 44: Thật là một người phụ nữ ngốc
46 Chương 45: Hật đúng là loại người thiếu văn hóa
47 Chương 46: Xem cô như cái gì? Trái cầu à?
48 Chương 47: Làm sao mà cô chịu nổi chứ!
49 Chương 48: Cảm thấy nước bọt của tôi ghê tởm?
50 Chương 49: Trai đẹp, để lại số điện thoại được không?
51 Chương 50
52 Chương 51: Con bé đã đào hôn
53 Chương 52: Anh đã xem thường lá gan của cô
54 Chương 53: Chờ đó cho anh
55 Chương 54: Thiếu chút nữa thì chuột rút!
56 Chương 55: Thoáng qua cảm giác khác thường!
57 Chương 56: Các cậu có ý gì?
58 Chương 57: Hoàng Bộ Tuyết
59 Chương 58: Ăn cơm tại nhà của mình, cô lại nói tôi phải đưa tiền ư?
60 Chương 59: Ba người cùng giật mình
61 Chương 60: Minh Hạo Thiên
62 Chương 61: Giống như biến mất khỏi thế gian vậy!
63 Chương 62: Có cái gọi là khó chịu, buồn bực!
64 Chương 63: Trốn theo bản năng
65 Chương 64: Khó chịu trong lòng
66 Chương 65: Chịu khổ tính toán
67 Chương 66: Bị chán ghét đến rồi
68 Chương 67: Mẹ nó, lại là cô?
69 Chương 68: Cho đôi chân của cô ta nếm thử niềm vui
70 Chương 69: Không phải là cướp sắc giữa đường đấy chứ?
71 Chương 70: Hai người đàn ông khiến cho người ta giật mình
72 Chương 71: Nói ra ai mà tin cho nổi!
73 Chương 72: Đam Mỹ hiểu không?
74 Chương 73: Cô ấy có vị hôn phu?
75 Chương 74: Câu Lạc Bộ đồng tính? ?
76 Chương 75: Lại gặp Minh Hạo Thiên!
77 Chương 76: Vụng về!
78 Chương 77: Đến PUB tìm người
79 Chương 78: Buổi thảo luận đặc sắc tuyệt luân
80 Chương 79: Mau trả lại tiền cho tôi
81 Chương 80: Làm hộ vệ cho tôi được không?
82 Chương 81: Không phê chuẩn, nên không được nghỉ
83 Chương 82: Một kiểu trai đẹp yêu nghiệt
84 Chương 83: Không nhận ra tôi sao?
85 Chương 84: Khinh người quá đáng!
86 Chương 85: Mọi chuyện đều có thể ‘thương lượng’
87 Chương 86: Có muốn ký hợp đồng hay không?
88 Chương 87-1: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (1)
89 Chương 87-2: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (2)
90 Chương 87-3: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (3)
91 Chương 87-4: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (4)
92 Chương 87-5: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (5)
93 Chương 87-6: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (6)
94 Chương 88-1: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy!
95 Chương 88-2: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (2)
96 Chương 88-3: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (3)
97 Chương 88-4: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (4)
98 Chương 89: Cưng chiều trong không lời (1)
99 Chương 89-2: Cưng chiều trong không lời (2)
100 Chương 89-3: Cưng chiều trong không lời (3)
101 Chương 90-1: Đây xem như là ghen sao?
102 Chương 90-2: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
103 Chương 90-3: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
104 Chương 90-4: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
105 Chương 91-1: Phương pháp tán gái vụng về (1)
106 Chương 91-2: Phương pháp tán gái vụng về (2)
107 Chương 91-3: Phương pháp tán gái vụng về (3)
108 Chương 92-1: Hiểu lầm khi khám thai (1)
109 Chương 92-2: Hiểu lầm khi khám thai (2)
110 Chương 92-3: Hiểu lầm khi khám thai (3)
111 Chương 92-4: Hiểu lầm khi khám thai (4)
112 Chương 93-1: Ăn giấm không được tự nhiên
113 Chương 93-2: Ăn giấm không được tự nhiên
114 Chương 93-3: Ăn giấm không được tự nhiên
115 Chương 94: Muốn mời tiệc sinh nhật
116 Chương 95-1: Phùng Thiên Bảo tìm đến
117 Chương 95-2: Phùng Thiên Bảo tìm đến
118 Chương 96-1: Tìm tới cửa
119 Chương 96-2: Tìm tới cửa
120 Chương 97: Trực tiếp bức hôn!
121 Chương 98: Cô là mẹ các con của anh
122 Chương 99-1: Cướp người ép hôn (1)
123 Chương 99-2: Cướp người ép hôn (2)
124 Chương 100: Vậy thì gả cho tôi!
125 Chương 101: Cô lại dám trốn?
126 Chương 102: Đợi cô tự mình đưa tới cửa
127 Chương 103: Trời sinh khắc tinh
128 Chương 104-1: Em là người phụ nữ tôi (1)
129 Chương 104-2: Em là người phụ nữ tôi (2)
130 Chương 105: Theo đuổi lần nữa
131 Chương 106: Bắt đầu lấy lòng
132 Chương 107: Trì Á Hinh
133 Chương 108: Huyền Vũ Viêm
134 Chương 109
135 Chương 110
136 Chương 111: Cãi nhau ầm ĩ
137 Chương 112-1: Hiểu lầm (1)
138 Chương 112-2: Hiểu lầm (2)
139 Chương 113
140 Chương 114: Cha con ngăn cách!
141 Chương 115: Xá Tinh Hoa
142 Chương 116: Mẹ vợ tương lai
143 Chương 117-1: Bữa ăn khuya
144 Chương 117-2: Bữa ăn khuya (tiếp theo)
145 Chương 118
146 Chương 119
147 Chương 120
148 Chương 121
149 Chương 122: Lãng mạn
150 Chương 123: Hoàng Bộ Tuyết xem mắt
151 Chương 124-1: Bữa tối dưới ánh nến (1)
152 Chương 124-2: Bữa tối dưới ánh nến (2)
153 Chương 124-3: Bữa tối dưới ánh nến (3)
154 Chương 125: Cầu hôn
155 Chương 126: Lời tỏ tình nồng nàng
156 Chương 127: Đòi phúc lợi
157 Chương 128: Nói chút lý lẽ được không?
158 Chương 129: Đi dạo phố
159 Chương 130: Xem như ghen sao???
160 Chương 130-2: Xem như ghen sao??? (tiếp theo)
161 Chương 131: Anh dịu dàng
162 Chương 132: Ngã bệnh
163 Chương 133: Gặp cướp lại đánh
164 Chương 134
165 Chương 135
166 Chương 136
167 Chương 137
168 Chương 138
169 Chương 139
170 Chương 140: Kết hôn!
171 Chương 141
172 Chương 142: Không hiểu ra sao
173 Chương 143-1: Vệ sĩ và người hầu gái
174 Chương 143-2: Vệ sĩ và người hầu gái (tiếp theo)
175 Chương 144
176 Chương 145: Tôi là vợ của Huyền Vũ Thác Hàn
177 Chương 146: Dịu dàng mà cưng chiều
178 Chương 146-2: Dịu dàng mà cưng chiều
179 Chương 147-1: Xem như em lợi hại
180 Chương 147-2: Xem như em lợi hại
181 Chương 147-3: Xem như em lợi hại
182 Chương 148-1: Tim đập thình thịch
183 Chương 148-2: Tim đập thình thịch
184 Chương 148-3: Tim đập thình thịch
185 Chương 149-1: Em không muốn đợi
186 Chương 149-2: Em không muốn đợi
187 Chương 150: Đây đều là tại anh
188 Chương 151-1: Hoàng Bộ Tuyết (1)
189 Chương 151-2: Hoàng Bộ Tuyết (2)
190 Chương 152: Làm bạn gái của tôi!
191 Chương 153
192 Chương 154: Anh hãy dẫn tôi rời khỏi đây
193 Chương 155-1: Lấy chính mình làm thuốc giải
194 Chương 155-2: Lấy chính mình làm thuốc giải (tiếp theo)
195 Chương 156: Cảm giác thứ hai được yêu nhiệt liệt, là một khí trời tốt đáng chết
196 Chương 157: Náo loạn xì căng đan
197 Chương 158: Em vẫn còn chưa tha thứ cho anh đâu
198 Chương 159-1: Kết thúc vui mừng
199 Chương 159-2: Kết thúc vui mừng (2)
200 Chương 159-3: Kết thúc vui mừng (3)
201 Chương 159-4: Kết thúc vui mừng (4)
202 Chương 159-5: Kết thúc vui mừng (5)
203 Chương 159-6: Kết thúc vui mừng (6)
204 Chương 159-7: Kết thúc vui mừng (7)
205 Chương 159-8: Kết thúc vui mừng (8)
206 Chương 159-9: Kết thúc vui mừng (9)
207 Chương 159-10: Kết thúc vui mừng (10)
208 Chương 159-11: Kết thúc vui mừng (11)
209 Chương 159-12: Kết thúc vui mừng (12)
210 Chương 159-13: Kết thúc vui mừng(13)
211 Chương 159-14: Kết thúc vui mừng (14)
212 Chương 159-15: Kết thúc vui mừng (15)
213 Chương 159-16: Kết thúc vui mừng (16)
214 Chương 159-17: Kết thúc vui mừng (17)
215 Chương 159-18: Kết thúc vui mừng (18)
216 Chương 159-19: Kết thúc vui mừng (19)
Chapter

Updated 216 Episodes

1
Chương 1-1: Ông trùm đứng phía sau (1)
2
Chương 1-2: Ông trùm đứng phía sau (2)
3
Chương 2: Món hàng như cô, không đáng 20 tệ
4
Chương 3: Phi vụ cướp sắc kinh điển
5
Chương 4: Có chút đạo đức đàn ông được không
6
Chương 5: Nổi giận
7
Chương 6: Phí bồi thường
8
Chương 7: Giận dữ
9
Chương 8: Rất phách lối đúng không?
10
Chương 9: Đủ phúc hắc
11
Chương 10: Ép buộc kết hôn
12
Chương 11: Kẻ keo kiệt chạy trốn!
13
Chương 12: Làm sao mình còn để ý đến cái đêm đó như vậy chứ?
14
Chương 13: Một con dê béo múp!
15
Chương 14: Cọ thêm chút dầu
16
Chương 15: Tiền boa năm mươi vạn
17
Chương 16: Hai người lại gặp nhau
18
Chương 17: Ỷ nhiều hiếp ít?
19
Chương 18: Giao ra thứ đáng giá
20
Chương 19: Đàn ông chính là không khen được
21
Chương 20: Nhanh lên một chút, thừa dịp máu chưa có đông lại
22
Chương 21: Nữ giúp việc!
23
Chương 22: Lão đại, anh bị cưỡng bức phải không?
24
Chương 23: Nịnh hót
25
Chương 24: Tên khốn kiếp nào?
26
Chương 25: Hồ bơi
27
Chương 26: Con mẹ nó, buông tay cho tôi
28
Chương 27: Anh có phải là đàn ông hay không?
29
Chương 28: Mau mở miệng, nếu không thì không khách khí
30
Chương 29: Anh ... anh muốn làm gì?
31
Chương 30: Để cô ta phụ trách quản lý cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của tôi
32
Chương 31: Xem từ nay về sau anh còn dám hay không!
33
Chương 32: Vừa chính vừa tà khó có thể diễn tả bằng lời
34
Chương 33: Đừng đùa quá trớn
35
Chương 34: Cao quý mà ưu nhã!
36
Chương 35: Tuyệt đối không thể nào
37
Chương 36: Không cẩn thận làm rơi khăn tắm của anh
38
Chương 37: Cô nhóc kia, cô đứng lại đó cho tôi
39
Chương 38: Bị cô gái chết tiệt kia “uy hiếp”?
40
Chương 39: Ép chặt trên làn môi kia của cô không chút khách khí
41
Chương 40: Tôi hôn cô, cô lại dám ngất hả?
42
Chương 41: Nhớ tới cô gái ghê tởm đó!
43
Chương 42: Trong lòng vô cùng thoải mái
44
Chương 43: Đập ruồi
45
Chương 44: Thật là một người phụ nữ ngốc
46
Chương 45: Hật đúng là loại người thiếu văn hóa
47
Chương 46: Xem cô như cái gì? Trái cầu à?
48
Chương 47: Làm sao mà cô chịu nổi chứ!
49
Chương 48: Cảm thấy nước bọt của tôi ghê tởm?
50
Chương 49: Trai đẹp, để lại số điện thoại được không?
51
Chương 50
52
Chương 51: Con bé đã đào hôn
53
Chương 52: Anh đã xem thường lá gan của cô
54
Chương 53: Chờ đó cho anh
55
Chương 54: Thiếu chút nữa thì chuột rút!
56
Chương 55: Thoáng qua cảm giác khác thường!
57
Chương 56: Các cậu có ý gì?
58
Chương 57: Hoàng Bộ Tuyết
59
Chương 58: Ăn cơm tại nhà của mình, cô lại nói tôi phải đưa tiền ư?
60
Chương 59: Ba người cùng giật mình
61
Chương 60: Minh Hạo Thiên
62
Chương 61: Giống như biến mất khỏi thế gian vậy!
63
Chương 62: Có cái gọi là khó chịu, buồn bực!
64
Chương 63: Trốn theo bản năng
65
Chương 64: Khó chịu trong lòng
66
Chương 65: Chịu khổ tính toán
67
Chương 66: Bị chán ghét đến rồi
68
Chương 67: Mẹ nó, lại là cô?
69
Chương 68: Cho đôi chân của cô ta nếm thử niềm vui
70
Chương 69: Không phải là cướp sắc giữa đường đấy chứ?
71
Chương 70: Hai người đàn ông khiến cho người ta giật mình
72
Chương 71: Nói ra ai mà tin cho nổi!
73
Chương 72: Đam Mỹ hiểu không?
74
Chương 73: Cô ấy có vị hôn phu?
75
Chương 74: Câu Lạc Bộ đồng tính? ?
76
Chương 75: Lại gặp Minh Hạo Thiên!
77
Chương 76: Vụng về!
78
Chương 77: Đến PUB tìm người
79
Chương 78: Buổi thảo luận đặc sắc tuyệt luân
80
Chương 79: Mau trả lại tiền cho tôi
81
Chương 80: Làm hộ vệ cho tôi được không?
82
Chương 81: Không phê chuẩn, nên không được nghỉ
83
Chương 82: Một kiểu trai đẹp yêu nghiệt
84
Chương 83: Không nhận ra tôi sao?
85
Chương 84: Khinh người quá đáng!
86
Chương 85: Mọi chuyện đều có thể ‘thương lượng’
87
Chương 86: Có muốn ký hợp đồng hay không?
88
Chương 87-1: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (1)
89
Chương 87-2: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (2)
90
Chương 87-3: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (3)
91
Chương 87-4: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (4)
92
Chương 87-5: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (5)
93
Chương 87-6: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (6)
94
Chương 88-1: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy!
95
Chương 88-2: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (2)
96
Chương 88-3: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (3)
97
Chương 88-4: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (4)
98
Chương 89: Cưng chiều trong không lời (1)
99
Chương 89-2: Cưng chiều trong không lời (2)
100
Chương 89-3: Cưng chiều trong không lời (3)
101
Chương 90-1: Đây xem như là ghen sao?
102
Chương 90-2: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
103
Chương 90-3: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
104
Chương 90-4: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
105
Chương 91-1: Phương pháp tán gái vụng về (1)
106
Chương 91-2: Phương pháp tán gái vụng về (2)
107
Chương 91-3: Phương pháp tán gái vụng về (3)
108
Chương 92-1: Hiểu lầm khi khám thai (1)
109
Chương 92-2: Hiểu lầm khi khám thai (2)
110
Chương 92-3: Hiểu lầm khi khám thai (3)
111
Chương 92-4: Hiểu lầm khi khám thai (4)
112
Chương 93-1: Ăn giấm không được tự nhiên
113
Chương 93-2: Ăn giấm không được tự nhiên
114
Chương 93-3: Ăn giấm không được tự nhiên
115
Chương 94: Muốn mời tiệc sinh nhật
116
Chương 95-1: Phùng Thiên Bảo tìm đến
117
Chương 95-2: Phùng Thiên Bảo tìm đến
118
Chương 96-1: Tìm tới cửa
119
Chương 96-2: Tìm tới cửa
120
Chương 97: Trực tiếp bức hôn!
121
Chương 98: Cô là mẹ các con của anh
122
Chương 99-1: Cướp người ép hôn (1)
123
Chương 99-2: Cướp người ép hôn (2)
124
Chương 100: Vậy thì gả cho tôi!
125
Chương 101: Cô lại dám trốn?
126
Chương 102: Đợi cô tự mình đưa tới cửa
127
Chương 103: Trời sinh khắc tinh
128
Chương 104-1: Em là người phụ nữ tôi (1)
129
Chương 104-2: Em là người phụ nữ tôi (2)
130
Chương 105: Theo đuổi lần nữa
131
Chương 106: Bắt đầu lấy lòng
132
Chương 107: Trì Á Hinh
133
Chương 108: Huyền Vũ Viêm
134
Chương 109
135
Chương 110
136
Chương 111: Cãi nhau ầm ĩ
137
Chương 112-1: Hiểu lầm (1)
138
Chương 112-2: Hiểu lầm (2)
139
Chương 113
140
Chương 114: Cha con ngăn cách!
141
Chương 115: Xá Tinh Hoa
142
Chương 116: Mẹ vợ tương lai
143
Chương 117-1: Bữa ăn khuya
144
Chương 117-2: Bữa ăn khuya (tiếp theo)
145
Chương 118
146
Chương 119
147
Chương 120
148
Chương 121
149
Chương 122: Lãng mạn
150
Chương 123: Hoàng Bộ Tuyết xem mắt
151
Chương 124-1: Bữa tối dưới ánh nến (1)
152
Chương 124-2: Bữa tối dưới ánh nến (2)
153
Chương 124-3: Bữa tối dưới ánh nến (3)
154
Chương 125: Cầu hôn
155
Chương 126: Lời tỏ tình nồng nàng
156
Chương 127: Đòi phúc lợi
157
Chương 128: Nói chút lý lẽ được không?
158
Chương 129: Đi dạo phố
159
Chương 130: Xem như ghen sao???
160
Chương 130-2: Xem như ghen sao??? (tiếp theo)
161
Chương 131: Anh dịu dàng
162
Chương 132: Ngã bệnh
163
Chương 133: Gặp cướp lại đánh
164
Chương 134
165
Chương 135
166
Chương 136
167
Chương 137
168
Chương 138
169
Chương 139
170
Chương 140: Kết hôn!
171
Chương 141
172
Chương 142: Không hiểu ra sao
173
Chương 143-1: Vệ sĩ và người hầu gái
174
Chương 143-2: Vệ sĩ và người hầu gái (tiếp theo)
175
Chương 144
176
Chương 145: Tôi là vợ của Huyền Vũ Thác Hàn
177
Chương 146: Dịu dàng mà cưng chiều
178
Chương 146-2: Dịu dàng mà cưng chiều
179
Chương 147-1: Xem như em lợi hại
180
Chương 147-2: Xem như em lợi hại
181
Chương 147-3: Xem như em lợi hại
182
Chương 148-1: Tim đập thình thịch
183
Chương 148-2: Tim đập thình thịch
184
Chương 148-3: Tim đập thình thịch
185
Chương 149-1: Em không muốn đợi
186
Chương 149-2: Em không muốn đợi
187
Chương 150: Đây đều là tại anh
188
Chương 151-1: Hoàng Bộ Tuyết (1)
189
Chương 151-2: Hoàng Bộ Tuyết (2)
190
Chương 152: Làm bạn gái của tôi!
191
Chương 153
192
Chương 154: Anh hãy dẫn tôi rời khỏi đây
193
Chương 155-1: Lấy chính mình làm thuốc giải
194
Chương 155-2: Lấy chính mình làm thuốc giải (tiếp theo)
195
Chương 156: Cảm giác thứ hai được yêu nhiệt liệt, là một khí trời tốt đáng chết
196
Chương 157: Náo loạn xì căng đan
197
Chương 158: Em vẫn còn chưa tha thứ cho anh đâu
198
Chương 159-1: Kết thúc vui mừng
199
Chương 159-2: Kết thúc vui mừng (2)
200
Chương 159-3: Kết thúc vui mừng (3)
201
Chương 159-4: Kết thúc vui mừng (4)
202
Chương 159-5: Kết thúc vui mừng (5)
203
Chương 159-6: Kết thúc vui mừng (6)
204
Chương 159-7: Kết thúc vui mừng (7)
205
Chương 159-8: Kết thúc vui mừng (8)
206
Chương 159-9: Kết thúc vui mừng (9)
207
Chương 159-10: Kết thúc vui mừng (10)
208
Chương 159-11: Kết thúc vui mừng (11)
209
Chương 159-12: Kết thúc vui mừng (12)
210
Chương 159-13: Kết thúc vui mừng(13)
211
Chương 159-14: Kết thúc vui mừng (14)
212
Chương 159-15: Kết thúc vui mừng (15)
213
Chương 159-16: Kết thúc vui mừng (16)
214
Chương 159-17: Kết thúc vui mừng (17)
215
Chương 159-18: Kết thúc vui mừng (18)
216
Chương 159-19: Kết thúc vui mừng (19)