Chương 89-2: Cưng chiều trong không lời (2)

Có điều, còn chưa kịp chờ các cô ngượng ngùng xong, cũng không biết lúc nào thì cửa hàng đột nhiên nhảy ra mấy người áo đen, cái gì cũng chưa nói đã lên trước vây hai người các cô lại.

Đã xảy ra chuyện gì? Xã hội đen trả thù? Trong khi người đi ngang qua đang tránh né, không quên chú ý nói thầm.

Nhìn người áo đen bao quanh các cô, Xá Cơ Hoa nghiêm mặt, lập tức tiến lên một bước ngăn ở trước mặt Hạ Tình Vũ. "Các anh là ai? Không có việc gì chớ cản đường."

Hạ Tình Vũ thấy vậy, sắc mặt cũng khẽ biến, nhìn bộ dáng bọn họ hình như thật sự là thế trận xã hội đen.

Người áo đen vẫn là lời gì cũng không nói, dưới tầm mắt đông đảo, đã trực tiếp lên bắt người, mà đối tượng chính là cô gái nào đó đứng ở phía trước mình.

"Vũ, tránh qua một bên đi."

Anh tới tôi cản, trong lúc nhất thời, người áo đen cũng không bắt được người như mong muốn, Hạ Tình Vũ cũng trực tiếp cầm lên ghế trong cửa hàng bèn xông lên, nhưng cao thủ tới so với tay mơ, một chiêu là quyết định thắng thua rồi, bị Cơ Hoa quát lớn đến bên cạnh ngây ngô.

Một lúc lâu, người xem cũng nhiều hơn!

"Mẹ nó, muốn đánh trước tiên báo ra tên họ, có phải các anh nhận lầm người hay không." Đá một phát văng ra người áo đen tóm bả vai cô, Xá Cơ Hoa hơi thở dốc quát lên.

Cô là nói cơm nước xong đi lại tiêu hóa một chút, nhưng cũng không có vận động quyền đấm cước đá như vậy chứ, cô không nhớ rõ có đắc tội nhân vật lớn nào nhỉ.

"Không nhận lầm người, muốn bắt đúng là cô." Khí thế đột nhiên chuyển biến, chỉ thấy một bóng người cao lớn, cả người toả ra lạnh lùng đứng ở cách đó không xa nhìn cô.

Ngay từ lúc mới vừa rồi đã đưa tới không ít sự chú ý của người đi đường, lúc này đột nhiên xuất hiện đàn ông đẹp, nhất thời làm cho không ít người ở đây lành lạnh nhìn mà trợn tròn mắt.

Vào lúc giọng nam vang lên thì người áo đen dây dưa với Xá Cơ Hoa lui ra ngay, để lại hình tượng cô gái nào đó có chút xốc xếch.

Xá Cơ Hoa quay đầu nhìn lại, nhất thời sững sờ, trang@dđlqđ@bubble editor hình như lúc này người nào đó mới nhớ tới chuyện hôm nay phải đi báo cáo.

Vẻ mặt Huyền Vũ Thác Hàn tuấn mỹ lạnh lùng, ánh mắt bén nhọn trực tiếp nhìn chằm chằm cô gái thở dốc kia, nghĩ đến hôm nay mình đợi cả buổi chiều, mà cô gái này lại vẫn ở chỗ này ăn cơm? Lửa giận đáy lòng không ngừng bốc lên. 

Lập tức ba làm hai bước đã đi đến trước mặt cô, nắm một phát kéo cô qua, vào lúc cô còn chưa kịp phản ứng, thì trực tiếp kéo cô đi tới phía xe.

Mà Hạ Tình Vũ bị người áo đen ngăn lại, người đi đường vội ầm một tiếng tản ra, ôi, xã hội hiện nay, vậy còn có nhân sĩ chính nghĩa gì chứ, mỗi một người đều bo bo giữ mình hết mức.

"A! Trời ạ, anh lại không thể lịch sự chút à." Xá Cơ Hoa bị cứng rắn đẩy nhét vào trong xe, vào lúc lên xe không cẩn thận đập đầu một chút, nhất thời đau thiếu chút nữa nước mắt rơi thẳng xuống, xoa trán giận liếc nhìn Huyền Vũ Thác Hàn ngồi vào xe theo, tức giận cắn răng nghiến lợi phẫn nộ quát.

Khẳng định lại thêm cục u rồi, người nào chịu trách nhiệm mặt mày hốc hác này đây? Mẹ nó đàn ông chết tiệt, trong lòng nổi giận đọc lên Tam Tự kinh.

"Lịch sự? Hừ, đối với phụ nữ như cô phải dùng tới lịch sự sao?" Thấy cục u sưng đỏ lên của cô, lửa giận đầy trong mắt Huyền Vũ Thác Hàn biến mất hơn phân nửa, có điều, giọng điệu nói chuyện lại vẫn tức giận như vậy.

Nhớ lại anh đợi một ngày cũng không thấy bóng người, cô gái này ngược lại khá lắm, đi theo bạn bè xuống tiệm ăn uống thả cửa, anh thì sao, cả ngày ngay cả miếng nước cũng còn chưa uống đấy.

Nhất thời cũng không biết là giận cô để cho anh đợi một ngày hay là giận cô lại còn có tâm tình ăn uống thả cửa.

"Anh......" Khẽ cắn răng, nghĩ đến tối hôm qua Vũ nói, "Hừ! Tôi không so đo với anh." Bèn hít sâu đè xuống tức giận, nghiêng đầu nhìn bên ngoài xe, nhắm mắt làm ngơ.

Ngờ vực quay đầu nhìn cô, Huyền Vũ Thác Hàn nhíu mày khiêu khích nói: "Ồ! Chừng nào thì cô cũng học đạo lý quan trọng như vậy rồi hả? Hiếm thấy nha."

Hiếm thấy cái rắm á, đàn ông chết tiệt, cô gái nào đó coi như không nghe thấy, tiếp tục nhìn cảnh vật, không nhìn anh!

"Tối hôm qua, tôi đã nói, hôm nay đúng giờ báo cáo, trước tiên cô có cái gì muốn giải thích với tôi hay không?" Quét mắt người phụ nữ nhỏ bên cạnh, Huyền Vũ Thác Hàn lạnh nhạt mở miệng hỏi.

"Không có." Cô có cái gì phải giải thích? Có bệnh, hôm nay cũng còn chưa qua hết đấy, người nào đần như vậy đưa tới cửa chịu mệt nhọc.

"Không có?" Trong giọng nói mang theo một ngọn lửa.

Cô gái nào đó, tiếp tục, không nhìn trong......

"Tốt! Tốt!"

Đột nhiên, anh ngồi qua phía chỗ trống giữa bọn họ.

Xá Cơ Hoa quay đầu lại, trừng mắt về phía người đàn ông đến gần bên cạnh cô, đáy mắt mang theo tia sáng uy hiếp, giống như đang nói, nếu như cảm thấy anh dám có hành động gây rối gì, cô sẽ đánh cho anh răng rơi đầy đất. 

Huyền Vũ Thác Hàn đối mắt với cô, khóe miệng lạnh lùng nhất thời nâng lên một đường cong tà tà, ở dưới ánh mắt uy hiếp của cô, nghiêng người sang đột nhiên đưa tay sờ soạng về phía trên mặt cô.

Mẹ nó, tên háo sắc này! Thật sự coi cô là trang trí à.

Cô gái nào đó nổi giận bèn nắm đấm hung tợn bay tới, nhưng giữa không trung đã bị một thiết chưởng nắm lấy, còn bị gắt gao đè lên đỉnh đầu trên ghế dựa, một tay kia cũng bị đè ở trên ghế ngồi.

"Buông tay, anh muốn làm gì?" Đáng chết, nhìn chằm chằm người đàn ông cúi xuống ở trước mặt, Xá Cơ Hoa khí thế bừng bừng giãy giụa lớn tiếng nói.

"Cô có thấy người hầu đánh nhau với ông chủ không? Bây giờ cô nói tôi muốn làm gì?" Âm thanh thấp nguy hiểm vang lên ở bên tai cô.

"Anh hèn hạ, hợp đồng này căn bản là anh buộc tôi ký, không tính." Nói đến cái hợp đồng đó, lại tức giận trong bụng, nếu không phải là hợp đồng này, cô cần phải ở nơi này chịu anh chèn ép?

Ánh mắt Huyền Vũ Thác Hàn thâm trầm nhìn chăm chú vào cô, thấy lòng cô hoảng hoảng thì đột nhiên khóe miệng tràn ra một tiếng cười: "Vậy thì thế nào?" Cô gái này còn muốn nông dân vươn người làm địa chủ à?

Như thế nào? "Tôi không phục."

Nhìn cô, Huyền Vũ Thác Hàn đột nhiên gần sát nhìn tỉ mỉ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn của cô, môi mỏng khêu gợi kéo ra ham thích kỳ lạ, phun ra giọng điệu không cho chống cự kiêu ngạo tuyên bố. "Cô có phục hay không cũng không có bao nhiêu vấn đề, bắt đầu từ khi cô ấn xuống dấu tay, cả đời cô cũng đã bán cho tôi rồi, coi như không phục, cũng phải phục."

"Anh......" Quá ghê tởm......

Nhất định phải phá hủy hợp đồng kia, mẹ nó, nếu quả thật để cô cả đời làm người hầu bưng trà dâng nước, vậy cô còn cần sống ư?

Nhưng Vũ đưa ra biện pháp gì không được, đưa ra chính sách ‘Dụ dỗ’ với người đàn ông này, làm sao trở nên dịu dàng được?

"Anh...... Buông tôi ra trước, d!^Nd+n(#Q%*d@n cho tôi nhìn hợp đồng một chút, làm sao tôi biết anh có gạt tôi hay không?"

TM, ma-cà-bông chết tiệt, tốt nhất chờ cho cô, một ngày nào đó sẽ hung hăng đạp anh dưới lòng bàn chân, đạp chết anh.

Nhìn mắt to của cô đảo qua đảo lại một lúc lâu, trong con ngươi đen thui ánh sáng mờ ám lấp loé một chút, Huyền Vũ Thác Hàn buông tay nắm cô ra.

Khi anh vừa buông lỏng, Xá Cơ Hoa bèn vội vẩy vẩy tay đau nhức, nhưng người đàn ông trước mặt lại vẫn không có lui ra, nếu là lúc trước, nhất định thưởng anh một đấm, đá gãy nguồn gốc con cháu của anh.

Nhưng mà, cô cũng nhanh chóng không có ham vui nhất thời, chỉ có thể tuân theo tôn chỉ kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, quay đầu, nhắm mắt làm ngơ, tự mình buồn bực.

Nắng chiều xuyên thấu qua cửa sổ xe rắc vào bên trong xe, nhìn cô gái nhướng mày lên tức giận, đáy mắt thâm thúy thoáng qua một chút tình cảm dịu dàng động lòng. Cô gái này, vậy mà cũng có lúc đáng yêu như vậy?

"Hợp đồng tôi có thể cho cô xem, có điều, bây giờ cô xoay đầu lại." Âm thanh từ tính khêu gợi, lúc này mang theo một chút hấp dẫn.

Anh gọi xoay thì xoay? Vậy không phải là rất mất mặt? Mũi âm thầm xì một tiếng, tiếp tục hờn dỗi, không xoay, cô sẽ không qua loa đâu.

"Cô gái, làm sao cô lại không nghe lời như vậy." Ý cười đáy mắt nổi lên, sau lưng lực tay vừa vặn che chở nắm cằm cô xoay sang phía anh.

Xá Cơ Hoa nổi giận trợn mắt nhìn sang, một tay vội vàng che miệng lại, mập mờ không rõ tức giận nói: "Anh muốn làm gì?"

Lúc này, đột nhiên một cảm giác lạnh lẽo lan ra từ cái trán, chỗ u mới vừa bị đụng truyền đến đau nhói từng chút, có điều thoải mái hơn so với nóng rát mới vừa rồi.

Thì ra là anh thoa cục băng cho cô, mà mới vừa rồi đột nhiên đến gần cô, cũng chỉ là muốn cầm cục băng làm tiêu sưng cho cô mà thôi, cô gái nào đó suy nghĩ nhiều rồi......

"Phốc...... Thì ra là cô nghĩ...... Ha ha......"

Huyền Vũ Thác Hàn nhìn cô gái nào đó nhất thời đỏ mặt, nhất thời không nhịn được cười lớn.

Cho tới bây giờ da mặt Xá Cơ Hoa dày đến nỗi ngay cả đạn cũng bắn không thủng, da mặt nóng lên, thấy anh cười thành như vậy, nhất thời thẹn quá thành giận dùng sức đẩy anh ra: "Cười, cười, cười cái rắm á, anh cút ra chút cho tôi."

"Ha ha......"

Sang sảng cười to một tiếng, vang dội trong mỗi một góc xe, ngay cả tài xế ngồi phía trước, trong mắt cũng không nhịn được nhuộm vào một chút ý cười kinh ngạc.

"Alô, Tuyết à, không xong, A Hoa bị người bắt đi, làm thế nào đây?" Thấy từng chiếc xe một lái đi, Hạ Tình Vũ sốt ruột xoay quanh ở ven đường, thật sự không nghĩ ra biện pháp nào ‘Cứu người’, có hợp đồng này, báo cảnh sát có tác dụng hay không đây? 

"Cái gì!"

Hoàng Bộ Tuyết đang theo gót tư liệu thích hợp, nhất thời thét một tiếng kinh hãi, hoàn toàn quên mất lúc này là cô âm thầm lén lút lẻn vào nhân viên, trong lúc nhất thời, tư liệu nào đó bị theo dõi trở mặt, điều động an ninh gì gì, một chỗ nào đó đang giữa truy đuổi gà bay chó chạy.

"Cái gì không biết làm sao bây giờ, ngu ngốc, trước tiên cậu nên báo cảnh sát." Hoàng Bộ Tuyết vừa tránh né an ninh đuổi theo bốn phía, vẫn không quên vội la hét nói về phía điện thoại.

"Nhưng! Tớ cảm thấy cảnh sát giống như mặc kệ, cậu mau trở lại nghĩ biện pháp. Đúng rồi, bây giờ cậu ở đâu thế? Sao ồn ào như vậy?" Trong điện thoại từng đợt tiếng ầm ầm vù vù leng keng.

Mới vừa bay qua tường rào chắn, Hoàng Bộ Tuyết cũng không quay đầu lại nhìn truy binh phía sau vừa chạy vừa quát lên: "Cục cảnh sát nào lại dám xem mạng người như cỏ rác như vậy? Tớ phá hủy nó, má ơi, rốt cuộc là ai bắt A Hoa đi hả? Bây giờ tớ đang ở phố XX, cậu ở đâu? Tớ chạy tới ngay."

"Chính là dưới lầu nhà trọ, cậu mau lại đây. A, đúng rồi, tớ phải gọi điện thoại, cứ như vậy." Hạ Tình Vũ đột nhiên nghĩ đến lão phu nhân kia! Sau khi cúp điện thoại, bèn trực tiếp gấp rút gọi sang.

Giữa sườn núi XX trong biệt thự.

"Thím Liễu! Thím Liễu......" Tiếng gào vô cùng ngạc nhiên vui mừng đột nhiên vang lên sắp hủy đi phòng.

Chỉ thấy bà nội nào đó mới vừa ngủ trưa rời giường, sau khi cúp điện thoại, một gương mặt già nua không biết chuyện gì, uốn éo thành loại hình hoa cúc, cười không khép miệng ngay cả giầy cũng quên mang đã vội vã xông ra khỏi phòng.

"Lão phu nhân, ngài sao thế?" Người giúp việc nữ nghe tiếng mà đến, vội vội vàng vàng vọt tới hỏi.

"Thím Liễu đâu? Thím ấy ở đâu? A, trước mặc kệ thím ấy, cô, nhanh đi bảo người chuẩn bị xe, tôi muốn đi thăm chắt trai của tôi, nhanh lên một chút." Hài lòng, vui mừng, kích động, những từ này đã không thể dùng để hình dung cảm giác của Chu Hữu Mai lúc này, có lẽ chỉ có thể dùng mừng như điên để hình dung.

Chắt trai? Người giúp việc nữ nhất thời không phản ứng kịp chần chờ chốc lát.

"Các người còn lo lắng làm gì, còn không nhanh bảo người chuẩn bị xe." Ở trong vui mừng cực kỳ, thấy các cô chần chờ một lát như vậy, không nhịn được lớn tiếng quát.

"Dạ, lão phu nhân." Lúc này người giúp việc nữ mới vội lấy lại tinh thần bắt đầu bận rộn.

Lần đầu tiên gặp mặt chắt trai, phải mặc đẹp một chút, Chu Hữu Mai hét một nữ giúp việc lại: "Cô nhanh đi gọi thím Liễu, lập tức, nhanh đi."

Dứt lời, bèn vội vội vàng vàng vọt vào phòng thay quần áo, nhắm về phía mấy hàng quần áo này, cầm từng món một so thử trên người, vẻ mặt không ngừng sục sôi, hoàn toàn không nhìn ra, vị này chính là lão tổng giám đốc Huyền Vũ từng quát tháo gió mây.

......

Tiêu Vân Các, trong phòng ăn.

Cô gái nào đó đã liên tục nhẫn nại, trang@d#d#l#q#d@bubble nhưng sau khi đi qua hơn nửa giờ như vậy, cuối cùng không nhịn được: "Rốt cuộc anh muốn ăn đến lúc nào? Không phải nói cho tôi xem hợp đồng một chút sao? Nhanh lên chút."

Từ lúc bọn họ trở lại, bác Phúc đã chuẩn bị xong một bàn lớn thức ăn chờ, Huyền Vũ Thác Hàn lời gì cũng không nói, bèn trực tiếp vào phòng ăn, vùi đầu ăn hơn nửa loại, mà Xá Cơ Hoa, sau khi cô thăng làm người làm cũng chỉ có thể đứng ở bên cạnh, bưng trà dâng nước, còn thuận tiện bới cơm.

Mẹ nó, cũng đã chén thứ ba, người đàn ông này là heo à? Khinh thường thêm khinh thường cao nhất......

Cô gái nào đó hình như hoàn toàn quên mất, trước đó không lâu là ai ăn hết một bàn thức ăn.

"Cô gấp cái gì, người làm phải có dáng vẻ người làm." Liếc nhìn cô gái đứng phía sau không có thế đứng, khóe miệng vui thích nâng lên một nụ cười tà.

Nghe vậy, người phụ nữ nào đó âm thầm cắn răng nghiến lợi.

Huyền Vũ Thác Hàn tao nhã buông chén đũa xuống, quay đầu lại lạnh nhạt nói với cô: "Có thể lên trà sau khi ăn xong." Giọng nói kia tuyệt đối lão đại gia, nhưng mà quan sát cẩn thận lại có thể nhìn ra một nụ cười từ trong mắt thâm thúy kia.

Chapter
1 Chương 1-1: Ông trùm đứng phía sau (1)
2 Chương 1-2: Ông trùm đứng phía sau (2)
3 Chương 2: Món hàng như cô, không đáng 20 tệ
4 Chương 3: Phi vụ cướp sắc kinh điển
5 Chương 4: Có chút đạo đức đàn ông được không
6 Chương 5: Nổi giận
7 Chương 6: Phí bồi thường
8 Chương 7: Giận dữ
9 Chương 8: Rất phách lối đúng không?
10 Chương 9: Đủ phúc hắc
11 Chương 10: Ép buộc kết hôn
12 Chương 11: Kẻ keo kiệt chạy trốn!
13 Chương 12: Làm sao mình còn để ý đến cái đêm đó như vậy chứ?
14 Chương 13: Một con dê béo múp!
15 Chương 14: Cọ thêm chút dầu
16 Chương 15: Tiền boa năm mươi vạn
17 Chương 16: Hai người lại gặp nhau
18 Chương 17: Ỷ nhiều hiếp ít?
19 Chương 18: Giao ra thứ đáng giá
20 Chương 19: Đàn ông chính là không khen được
21 Chương 20: Nhanh lên một chút, thừa dịp máu chưa có đông lại
22 Chương 21: Nữ giúp việc!
23 Chương 22: Lão đại, anh bị cưỡng bức phải không?
24 Chương 23: Nịnh hót
25 Chương 24: Tên khốn kiếp nào?
26 Chương 25: Hồ bơi
27 Chương 26: Con mẹ nó, buông tay cho tôi
28 Chương 27: Anh có phải là đàn ông hay không?
29 Chương 28: Mau mở miệng, nếu không thì không khách khí
30 Chương 29: Anh ... anh muốn làm gì?
31 Chương 30: Để cô ta phụ trách quản lý cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của tôi
32 Chương 31: Xem từ nay về sau anh còn dám hay không!
33 Chương 32: Vừa chính vừa tà khó có thể diễn tả bằng lời
34 Chương 33: Đừng đùa quá trớn
35 Chương 34: Cao quý mà ưu nhã!
36 Chương 35: Tuyệt đối không thể nào
37 Chương 36: Không cẩn thận làm rơi khăn tắm của anh
38 Chương 37: Cô nhóc kia, cô đứng lại đó cho tôi
39 Chương 38: Bị cô gái chết tiệt kia “uy hiếp”?
40 Chương 39: Ép chặt trên làn môi kia của cô không chút khách khí
41 Chương 40: Tôi hôn cô, cô lại dám ngất hả?
42 Chương 41: Nhớ tới cô gái ghê tởm đó!
43 Chương 42: Trong lòng vô cùng thoải mái
44 Chương 43: Đập ruồi
45 Chương 44: Thật là một người phụ nữ ngốc
46 Chương 45: Hật đúng là loại người thiếu văn hóa
47 Chương 46: Xem cô như cái gì? Trái cầu à?
48 Chương 47: Làm sao mà cô chịu nổi chứ!
49 Chương 48: Cảm thấy nước bọt của tôi ghê tởm?
50 Chương 49: Trai đẹp, để lại số điện thoại được không?
51 Chương 50
52 Chương 51: Con bé đã đào hôn
53 Chương 52: Anh đã xem thường lá gan của cô
54 Chương 53: Chờ đó cho anh
55 Chương 54: Thiếu chút nữa thì chuột rút!
56 Chương 55: Thoáng qua cảm giác khác thường!
57 Chương 56: Các cậu có ý gì?
58 Chương 57: Hoàng Bộ Tuyết
59 Chương 58: Ăn cơm tại nhà của mình, cô lại nói tôi phải đưa tiền ư?
60 Chương 59: Ba người cùng giật mình
61 Chương 60: Minh Hạo Thiên
62 Chương 61: Giống như biến mất khỏi thế gian vậy!
63 Chương 62: Có cái gọi là khó chịu, buồn bực!
64 Chương 63: Trốn theo bản năng
65 Chương 64: Khó chịu trong lòng
66 Chương 65: Chịu khổ tính toán
67 Chương 66: Bị chán ghét đến rồi
68 Chương 67: Mẹ nó, lại là cô?
69 Chương 68: Cho đôi chân của cô ta nếm thử niềm vui
70 Chương 69: Không phải là cướp sắc giữa đường đấy chứ?
71 Chương 70: Hai người đàn ông khiến cho người ta giật mình
72 Chương 71: Nói ra ai mà tin cho nổi!
73 Chương 72: Đam Mỹ hiểu không?
74 Chương 73: Cô ấy có vị hôn phu?
75 Chương 74: Câu Lạc Bộ đồng tính? ?
76 Chương 75: Lại gặp Minh Hạo Thiên!
77 Chương 76: Vụng về!
78 Chương 77: Đến PUB tìm người
79 Chương 78: Buổi thảo luận đặc sắc tuyệt luân
80 Chương 79: Mau trả lại tiền cho tôi
81 Chương 80: Làm hộ vệ cho tôi được không?
82 Chương 81: Không phê chuẩn, nên không được nghỉ
83 Chương 82: Một kiểu trai đẹp yêu nghiệt
84 Chương 83: Không nhận ra tôi sao?
85 Chương 84: Khinh người quá đáng!
86 Chương 85: Mọi chuyện đều có thể ‘thương lượng’
87 Chương 86: Có muốn ký hợp đồng hay không?
88 Chương 87-1: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (1)
89 Chương 87-2: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (2)
90 Chương 87-3: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (3)
91 Chương 87-4: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (4)
92 Chương 87-5: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (5)
93 Chương 87-6: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (6)
94 Chương 88-1: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy!
95 Chương 88-2: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (2)
96 Chương 88-3: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (3)
97 Chương 88-4: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (4)
98 Chương 89: Cưng chiều trong không lời (1)
99 Chương 89-2: Cưng chiều trong không lời (2)
100 Chương 89-3: Cưng chiều trong không lời (3)
101 Chương 90-1: Đây xem như là ghen sao?
102 Chương 90-2: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
103 Chương 90-3: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
104 Chương 90-4: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
105 Chương 91-1: Phương pháp tán gái vụng về (1)
106 Chương 91-2: Phương pháp tán gái vụng về (2)
107 Chương 91-3: Phương pháp tán gái vụng về (3)
108 Chương 92-1: Hiểu lầm khi khám thai (1)
109 Chương 92-2: Hiểu lầm khi khám thai (2)
110 Chương 92-3: Hiểu lầm khi khám thai (3)
111 Chương 92-4: Hiểu lầm khi khám thai (4)
112 Chương 93-1: Ăn giấm không được tự nhiên
113 Chương 93-2: Ăn giấm không được tự nhiên
114 Chương 93-3: Ăn giấm không được tự nhiên
115 Chương 94: Muốn mời tiệc sinh nhật
116 Chương 95-1: Phùng Thiên Bảo tìm đến
117 Chương 95-2: Phùng Thiên Bảo tìm đến
118 Chương 96-1: Tìm tới cửa
119 Chương 96-2: Tìm tới cửa
120 Chương 97: Trực tiếp bức hôn!
121 Chương 98: Cô là mẹ các con của anh
122 Chương 99-1: Cướp người ép hôn (1)
123 Chương 99-2: Cướp người ép hôn (2)
124 Chương 100: Vậy thì gả cho tôi!
125 Chương 101: Cô lại dám trốn?
126 Chương 102: Đợi cô tự mình đưa tới cửa
127 Chương 103: Trời sinh khắc tinh
128 Chương 104-1: Em là người phụ nữ tôi (1)
129 Chương 104-2: Em là người phụ nữ tôi (2)
130 Chương 105: Theo đuổi lần nữa
131 Chương 106: Bắt đầu lấy lòng
132 Chương 107: Trì Á Hinh
133 Chương 108: Huyền Vũ Viêm
134 Chương 109
135 Chương 110
136 Chương 111: Cãi nhau ầm ĩ
137 Chương 112-1: Hiểu lầm (1)
138 Chương 112-2: Hiểu lầm (2)
139 Chương 113
140 Chương 114: Cha con ngăn cách!
141 Chương 115: Xá Tinh Hoa
142 Chương 116: Mẹ vợ tương lai
143 Chương 117-1: Bữa ăn khuya
144 Chương 117-2: Bữa ăn khuya (tiếp theo)
145 Chương 118
146 Chương 119
147 Chương 120
148 Chương 121
149 Chương 122: Lãng mạn
150 Chương 123: Hoàng Bộ Tuyết xem mắt
151 Chương 124-1: Bữa tối dưới ánh nến (1)
152 Chương 124-2: Bữa tối dưới ánh nến (2)
153 Chương 124-3: Bữa tối dưới ánh nến (3)
154 Chương 125: Cầu hôn
155 Chương 126: Lời tỏ tình nồng nàng
156 Chương 127: Đòi phúc lợi
157 Chương 128: Nói chút lý lẽ được không?
158 Chương 129: Đi dạo phố
159 Chương 130: Xem như ghen sao???
160 Chương 130-2: Xem như ghen sao??? (tiếp theo)
161 Chương 131: Anh dịu dàng
162 Chương 132: Ngã bệnh
163 Chương 133: Gặp cướp lại đánh
164 Chương 134
165 Chương 135
166 Chương 136
167 Chương 137
168 Chương 138
169 Chương 139
170 Chương 140: Kết hôn!
171 Chương 141
172 Chương 142: Không hiểu ra sao
173 Chương 143-1: Vệ sĩ và người hầu gái
174 Chương 143-2: Vệ sĩ và người hầu gái (tiếp theo)
175 Chương 144
176 Chương 145: Tôi là vợ của Huyền Vũ Thác Hàn
177 Chương 146: Dịu dàng mà cưng chiều
178 Chương 146-2: Dịu dàng mà cưng chiều
179 Chương 147-1: Xem như em lợi hại
180 Chương 147-2: Xem như em lợi hại
181 Chương 147-3: Xem như em lợi hại
182 Chương 148-1: Tim đập thình thịch
183 Chương 148-2: Tim đập thình thịch
184 Chương 148-3: Tim đập thình thịch
185 Chương 149-1: Em không muốn đợi
186 Chương 149-2: Em không muốn đợi
187 Chương 150: Đây đều là tại anh
188 Chương 151-1: Hoàng Bộ Tuyết (1)
189 Chương 151-2: Hoàng Bộ Tuyết (2)
190 Chương 152: Làm bạn gái của tôi!
191 Chương 153
192 Chương 154: Anh hãy dẫn tôi rời khỏi đây
193 Chương 155-1: Lấy chính mình làm thuốc giải
194 Chương 155-2: Lấy chính mình làm thuốc giải (tiếp theo)
195 Chương 156: Cảm giác thứ hai được yêu nhiệt liệt, là một khí trời tốt đáng chết
196 Chương 157: Náo loạn xì căng đan
197 Chương 158: Em vẫn còn chưa tha thứ cho anh đâu
198 Chương 159-1: Kết thúc vui mừng
199 Chương 159-2: Kết thúc vui mừng (2)
200 Chương 159-3: Kết thúc vui mừng (3)
201 Chương 159-4: Kết thúc vui mừng (4)
202 Chương 159-5: Kết thúc vui mừng (5)
203 Chương 159-6: Kết thúc vui mừng (6)
204 Chương 159-7: Kết thúc vui mừng (7)
205 Chương 159-8: Kết thúc vui mừng (8)
206 Chương 159-9: Kết thúc vui mừng (9)
207 Chương 159-10: Kết thúc vui mừng (10)
208 Chương 159-11: Kết thúc vui mừng (11)
209 Chương 159-12: Kết thúc vui mừng (12)
210 Chương 159-13: Kết thúc vui mừng(13)
211 Chương 159-14: Kết thúc vui mừng (14)
212 Chương 159-15: Kết thúc vui mừng (15)
213 Chương 159-16: Kết thúc vui mừng (16)
214 Chương 159-17: Kết thúc vui mừng (17)
215 Chương 159-18: Kết thúc vui mừng (18)
216 Chương 159-19: Kết thúc vui mừng (19)
Chapter

Updated 216 Episodes

1
Chương 1-1: Ông trùm đứng phía sau (1)
2
Chương 1-2: Ông trùm đứng phía sau (2)
3
Chương 2: Món hàng như cô, không đáng 20 tệ
4
Chương 3: Phi vụ cướp sắc kinh điển
5
Chương 4: Có chút đạo đức đàn ông được không
6
Chương 5: Nổi giận
7
Chương 6: Phí bồi thường
8
Chương 7: Giận dữ
9
Chương 8: Rất phách lối đúng không?
10
Chương 9: Đủ phúc hắc
11
Chương 10: Ép buộc kết hôn
12
Chương 11: Kẻ keo kiệt chạy trốn!
13
Chương 12: Làm sao mình còn để ý đến cái đêm đó như vậy chứ?
14
Chương 13: Một con dê béo múp!
15
Chương 14: Cọ thêm chút dầu
16
Chương 15: Tiền boa năm mươi vạn
17
Chương 16: Hai người lại gặp nhau
18
Chương 17: Ỷ nhiều hiếp ít?
19
Chương 18: Giao ra thứ đáng giá
20
Chương 19: Đàn ông chính là không khen được
21
Chương 20: Nhanh lên một chút, thừa dịp máu chưa có đông lại
22
Chương 21: Nữ giúp việc!
23
Chương 22: Lão đại, anh bị cưỡng bức phải không?
24
Chương 23: Nịnh hót
25
Chương 24: Tên khốn kiếp nào?
26
Chương 25: Hồ bơi
27
Chương 26: Con mẹ nó, buông tay cho tôi
28
Chương 27: Anh có phải là đàn ông hay không?
29
Chương 28: Mau mở miệng, nếu không thì không khách khí
30
Chương 29: Anh ... anh muốn làm gì?
31
Chương 30: Để cô ta phụ trách quản lý cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của tôi
32
Chương 31: Xem từ nay về sau anh còn dám hay không!
33
Chương 32: Vừa chính vừa tà khó có thể diễn tả bằng lời
34
Chương 33: Đừng đùa quá trớn
35
Chương 34: Cao quý mà ưu nhã!
36
Chương 35: Tuyệt đối không thể nào
37
Chương 36: Không cẩn thận làm rơi khăn tắm của anh
38
Chương 37: Cô nhóc kia, cô đứng lại đó cho tôi
39
Chương 38: Bị cô gái chết tiệt kia “uy hiếp”?
40
Chương 39: Ép chặt trên làn môi kia của cô không chút khách khí
41
Chương 40: Tôi hôn cô, cô lại dám ngất hả?
42
Chương 41: Nhớ tới cô gái ghê tởm đó!
43
Chương 42: Trong lòng vô cùng thoải mái
44
Chương 43: Đập ruồi
45
Chương 44: Thật là một người phụ nữ ngốc
46
Chương 45: Hật đúng là loại người thiếu văn hóa
47
Chương 46: Xem cô như cái gì? Trái cầu à?
48
Chương 47: Làm sao mà cô chịu nổi chứ!
49
Chương 48: Cảm thấy nước bọt của tôi ghê tởm?
50
Chương 49: Trai đẹp, để lại số điện thoại được không?
51
Chương 50
52
Chương 51: Con bé đã đào hôn
53
Chương 52: Anh đã xem thường lá gan của cô
54
Chương 53: Chờ đó cho anh
55
Chương 54: Thiếu chút nữa thì chuột rút!
56
Chương 55: Thoáng qua cảm giác khác thường!
57
Chương 56: Các cậu có ý gì?
58
Chương 57: Hoàng Bộ Tuyết
59
Chương 58: Ăn cơm tại nhà của mình, cô lại nói tôi phải đưa tiền ư?
60
Chương 59: Ba người cùng giật mình
61
Chương 60: Minh Hạo Thiên
62
Chương 61: Giống như biến mất khỏi thế gian vậy!
63
Chương 62: Có cái gọi là khó chịu, buồn bực!
64
Chương 63: Trốn theo bản năng
65
Chương 64: Khó chịu trong lòng
66
Chương 65: Chịu khổ tính toán
67
Chương 66: Bị chán ghét đến rồi
68
Chương 67: Mẹ nó, lại là cô?
69
Chương 68: Cho đôi chân của cô ta nếm thử niềm vui
70
Chương 69: Không phải là cướp sắc giữa đường đấy chứ?
71
Chương 70: Hai người đàn ông khiến cho người ta giật mình
72
Chương 71: Nói ra ai mà tin cho nổi!
73
Chương 72: Đam Mỹ hiểu không?
74
Chương 73: Cô ấy có vị hôn phu?
75
Chương 74: Câu Lạc Bộ đồng tính? ?
76
Chương 75: Lại gặp Minh Hạo Thiên!
77
Chương 76: Vụng về!
78
Chương 77: Đến PUB tìm người
79
Chương 78: Buổi thảo luận đặc sắc tuyệt luân
80
Chương 79: Mau trả lại tiền cho tôi
81
Chương 80: Làm hộ vệ cho tôi được không?
82
Chương 81: Không phê chuẩn, nên không được nghỉ
83
Chương 82: Một kiểu trai đẹp yêu nghiệt
84
Chương 83: Không nhận ra tôi sao?
85
Chương 84: Khinh người quá đáng!
86
Chương 85: Mọi chuyện đều có thể ‘thương lượng’
87
Chương 86: Có muốn ký hợp đồng hay không?
88
Chương 87-1: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (1)
89
Chương 87-2: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (2)
90
Chương 87-3: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (3)
91
Chương 87-4: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (4)
92
Chương 87-5: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (5)
93
Chương 87-6: Cũng dám đùa cợt lừa cô, chán sống rồi ư! (6)
94
Chương 88-1: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy!
95
Chương 88-2: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (2)
96
Chương 88-3: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (3)
97
Chương 88-4: Cô nhóc, gan cũng lớn đấy! (4)
98
Chương 89: Cưng chiều trong không lời (1)
99
Chương 89-2: Cưng chiều trong không lời (2)
100
Chương 89-3: Cưng chiều trong không lời (3)
101
Chương 90-1: Đây xem như là ghen sao?
102
Chương 90-2: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
103
Chương 90-3: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
104
Chương 90-4: Đây xem như là ghen sao? (tiếp theo)
105
Chương 91-1: Phương pháp tán gái vụng về (1)
106
Chương 91-2: Phương pháp tán gái vụng về (2)
107
Chương 91-3: Phương pháp tán gái vụng về (3)
108
Chương 92-1: Hiểu lầm khi khám thai (1)
109
Chương 92-2: Hiểu lầm khi khám thai (2)
110
Chương 92-3: Hiểu lầm khi khám thai (3)
111
Chương 92-4: Hiểu lầm khi khám thai (4)
112
Chương 93-1: Ăn giấm không được tự nhiên
113
Chương 93-2: Ăn giấm không được tự nhiên
114
Chương 93-3: Ăn giấm không được tự nhiên
115
Chương 94: Muốn mời tiệc sinh nhật
116
Chương 95-1: Phùng Thiên Bảo tìm đến
117
Chương 95-2: Phùng Thiên Bảo tìm đến
118
Chương 96-1: Tìm tới cửa
119
Chương 96-2: Tìm tới cửa
120
Chương 97: Trực tiếp bức hôn!
121
Chương 98: Cô là mẹ các con của anh
122
Chương 99-1: Cướp người ép hôn (1)
123
Chương 99-2: Cướp người ép hôn (2)
124
Chương 100: Vậy thì gả cho tôi!
125
Chương 101: Cô lại dám trốn?
126
Chương 102: Đợi cô tự mình đưa tới cửa
127
Chương 103: Trời sinh khắc tinh
128
Chương 104-1: Em là người phụ nữ tôi (1)
129
Chương 104-2: Em là người phụ nữ tôi (2)
130
Chương 105: Theo đuổi lần nữa
131
Chương 106: Bắt đầu lấy lòng
132
Chương 107: Trì Á Hinh
133
Chương 108: Huyền Vũ Viêm
134
Chương 109
135
Chương 110
136
Chương 111: Cãi nhau ầm ĩ
137
Chương 112-1: Hiểu lầm (1)
138
Chương 112-2: Hiểu lầm (2)
139
Chương 113
140
Chương 114: Cha con ngăn cách!
141
Chương 115: Xá Tinh Hoa
142
Chương 116: Mẹ vợ tương lai
143
Chương 117-1: Bữa ăn khuya
144
Chương 117-2: Bữa ăn khuya (tiếp theo)
145
Chương 118
146
Chương 119
147
Chương 120
148
Chương 121
149
Chương 122: Lãng mạn
150
Chương 123: Hoàng Bộ Tuyết xem mắt
151
Chương 124-1: Bữa tối dưới ánh nến (1)
152
Chương 124-2: Bữa tối dưới ánh nến (2)
153
Chương 124-3: Bữa tối dưới ánh nến (3)
154
Chương 125: Cầu hôn
155
Chương 126: Lời tỏ tình nồng nàng
156
Chương 127: Đòi phúc lợi
157
Chương 128: Nói chút lý lẽ được không?
158
Chương 129: Đi dạo phố
159
Chương 130: Xem như ghen sao???
160
Chương 130-2: Xem như ghen sao??? (tiếp theo)
161
Chương 131: Anh dịu dàng
162
Chương 132: Ngã bệnh
163
Chương 133: Gặp cướp lại đánh
164
Chương 134
165
Chương 135
166
Chương 136
167
Chương 137
168
Chương 138
169
Chương 139
170
Chương 140: Kết hôn!
171
Chương 141
172
Chương 142: Không hiểu ra sao
173
Chương 143-1: Vệ sĩ và người hầu gái
174
Chương 143-2: Vệ sĩ và người hầu gái (tiếp theo)
175
Chương 144
176
Chương 145: Tôi là vợ của Huyền Vũ Thác Hàn
177
Chương 146: Dịu dàng mà cưng chiều
178
Chương 146-2: Dịu dàng mà cưng chiều
179
Chương 147-1: Xem như em lợi hại
180
Chương 147-2: Xem như em lợi hại
181
Chương 147-3: Xem như em lợi hại
182
Chương 148-1: Tim đập thình thịch
183
Chương 148-2: Tim đập thình thịch
184
Chương 148-3: Tim đập thình thịch
185
Chương 149-1: Em không muốn đợi
186
Chương 149-2: Em không muốn đợi
187
Chương 150: Đây đều là tại anh
188
Chương 151-1: Hoàng Bộ Tuyết (1)
189
Chương 151-2: Hoàng Bộ Tuyết (2)
190
Chương 152: Làm bạn gái của tôi!
191
Chương 153
192
Chương 154: Anh hãy dẫn tôi rời khỏi đây
193
Chương 155-1: Lấy chính mình làm thuốc giải
194
Chương 155-2: Lấy chính mình làm thuốc giải (tiếp theo)
195
Chương 156: Cảm giác thứ hai được yêu nhiệt liệt, là một khí trời tốt đáng chết
196
Chương 157: Náo loạn xì căng đan
197
Chương 158: Em vẫn còn chưa tha thứ cho anh đâu
198
Chương 159-1: Kết thúc vui mừng
199
Chương 159-2: Kết thúc vui mừng (2)
200
Chương 159-3: Kết thúc vui mừng (3)
201
Chương 159-4: Kết thúc vui mừng (4)
202
Chương 159-5: Kết thúc vui mừng (5)
203
Chương 159-6: Kết thúc vui mừng (6)
204
Chương 159-7: Kết thúc vui mừng (7)
205
Chương 159-8: Kết thúc vui mừng (8)
206
Chương 159-9: Kết thúc vui mừng (9)
207
Chương 159-10: Kết thúc vui mừng (10)
208
Chương 159-11: Kết thúc vui mừng (11)
209
Chương 159-12: Kết thúc vui mừng (12)
210
Chương 159-13: Kết thúc vui mừng(13)
211
Chương 159-14: Kết thúc vui mừng (14)
212
Chương 159-15: Kết thúc vui mừng (15)
213
Chương 159-16: Kết thúc vui mừng (16)
214
Chương 159-17: Kết thúc vui mừng (17)
215
Chương 159-18: Kết thúc vui mừng (18)
216
Chương 159-19: Kết thúc vui mừng (19)