Chương 105: Phiên Ngoại 16

Lần đầu tiên Diệp Nhĩ biết một Huy Nguyệt như vậy——- hung hăng đâm tới, hung ác bá đạo.

Trong trí nhớ, thiếu niên rực rỡ sáng lạng, phong độ ngời ngời, nụ cười trong sáng mà lại tiêu sái, tựa như một miếng ngọc ấm áp dịu dàng phát sáng, chạm vào đã cảm thấy vui vẻ thoải mái.

Người đó cùng với người đang chiếm đoạt cô hiện tại là cùng một người ư?

“Em quên rồi ư, anh là đàn ông.” Anh nằm trên thân thể mềm mại, nỉ non, nhưng động tác lại không hề dịu dàng.

Diệp Nhĩ cắn răng, nhẫn nhịn, nghiêng đầu, tránh đi nụ hôn mạnh mẽ của anh.

Một giây sau, bàn tay mạnh mẽ của người đàn ông nắm chặt lấy cằm cô, “Tránh anh?”

Đôi mắt sắc bén khẽ híp lại, tia nguy hiểm thoáng qua đáy mắt.

Một đêm mất kiểm soát, lộn xộn khắp nơi.

“Leane, cuộc họp buổi sáng dời lại buổi chiều, có thể tôi sẽ đến công ty hơi trễ.”

Cúp điện thoại, Diệp Nhĩ đứng dậy.

Giây tiếp theo, một cánh tay dài vòng qua, người đàn ông sáp tới, cằm đặt trên hõm vai của người phụ nữ.

“Xin lỗi, tối hôm qua anh hơi nóng nảy.”

Cô chỉ im lặng nhìn xuống.

“Giận rồi?”

“Không có.”

“Anh không thích em nói dối anh.” Sắc mặt đột nhiên tối sầm.

Diệp Nhĩ ngước mắt lên nhìn anh, một lúc lâu sau, mới cười nói, “Em không nói dối.”

Cô không tức giận, chỉ là thấy hơi ấm ức.

Nhặt bộ đồ ngủ lên, mặc vào, nhấc chăn xuống giường.

Toàn thân mềm nhũn, bước chân nhẹ tênh, cô vịn vách tường mà đi mới miễn cưỡng mà đến được phòng tắm.

Nhìn vào gương, dấu hôn rải rác trên xương quai xanh, xuống chút nữa, một mảng xanh xanh tím tím.

Diệp Nhĩ thở dài, trong lòng chợt thấy chua xót.

Xem ra, không mặc áo cổ cao là không được, nhưng mà vào mùa hè nóng nực, càng che kín, càng khiến người ta nghi ngờ.

Sự xấu hổ giấu đầu lòi đuôi này cũng không phải là lần một lần hai nữa, Dạ Huy Nguyệt tràn đầy tinh lực, thường xuyên phát điên.

Chỉ là đêm qua…

Cô thực sự bị làm đau rồi.

Lạch cạch——

Cánh cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, Diệp Nhĩ vừa đánh phấn nền xong, đang chuẩn bị vẽ chân mày.

Dạ Huy Nguyệt mặc áo ngủ rộng rãi, bên hông thắt một chiếc dây đeo lỏng lẻo, áp sát vào, ôm lấy eo cô từ phía sau.

“Hôm qua là do anh tức giận quá nên mới ra tay nặng như vậy…” Nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống bên tai, tinh tế dịu dàng.

Diệp Nhĩ nghiêng người tránh né, “Đang vẽ chân mày, đừng có phá…”

“Không vẽ cũng vẫn đẹp mà.”

“Này là khen em xinh đẹp trời sinh à?”

Lắc đầu, “Là nghiêng nước nghiêng thành mới đúng.”

“So với mấy ngôi sao, người mẫu của công ty anh thì sao?”

“Ghen rồi à?”

“Mơ đẹp lắm!”

“Yên tâm, trước giờ anh luôn giữ mình trong sạch.”

Diệp Nhĩ không lời phản bác.

Cuộc sống riêng tư của Dạ Huy Nguyệt quả thực tự kiểm soát rất tốt.

Từ khi yêu nhau, tuy khó tránh việc xã giao, nhưng anh chưa từng dính scandal với ngôi sao nữ nào, cho dù là vì một số lý do đặc biệt cần quảng bá hoạt động, cũng chưa từng tham gia vào.

Trong làng giải trí, đây có thể nói là một trường hợp “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” hiếm thấy.

Cho Diệp Nhĩ đủ cảm giác an toàn, dù cho tăng ca về muộn, anh cũng sẽ báo cáo đúng giờ.

“Đừng giận nữa mà…” Rút bút kẻ lông mày đi, anh vươn tay ôm lấy cô ấy, vừa hôn vừa liếm.

“Đừng có quậy! Em trễ giờ làm rồi!”

“Dù sao cũng trễ rồi, lo gì chút thời gian này nữa.”

“Tổng giám đốc anh đây nhàn rỗi ghê nhỉ, có mỗi em là đáng thương làm việc mệt muốn chết…”

“Không muốn làm nữa thì anh nuôi em.”

“Không có ý tốt! Muốn nuôi em thành nội trợ à?”

“Ừm.”

“Chỉ e là anh không trả nổi tiền lương cho em thôi.”

“Cứ nêu giá thoải mái.”

Nói qua nói lại, bầu không khí không còn nặng nề như trước nữa.

Hai người đều không đề cập đến chủ đề liên quan tới “Mạch Tương Ly”.

Huy Nguyệt cầm lấy cây bút kẻ lông mày, “Để anh.”

“Anh làm được à?” Trong mắt Diệp Nhĩ lộ ra vẻ kinh hãi, “Vậy hôm nay em khỏi đi gặp ai luôn.”

“Vẽ chân mày mà thôi, không khoa trương tới vậy đâu.”

Đưa đẩy một hồi, Diệp Nhĩ không còn cách nào, chỉ đành mặc cho anh ‘tung hoành’.

Ba phút sau.

“Nhanh vậy?”

Nhìn thứ như hai con sâu lông trong gương, dài ngắn không đồng đều, cao thấp không giống nhau, Diệp Nhĩ hét lên.

“Xấu chết đi được——–”

“Anh thấy được lắm mà?”

“Tránh ra! Ở yên một bên đi, đây là lông mày mà anh vẽ đó à? Anh có chắc đây không phải Shin cậu bé bút chì không hả?”

“Hừm… Vừa nghe em nói vậy, hình như có chút giống thật…”

“Cút!”

“Đừng, trước lạ sau quen mà.”

“Anh còn muốn có lần sau nữa à?!” Lông mày dựng lên, giận tím người.

Dạ Huy Nguyệt sờ sờ mũi, tỏ vẻ xấu hổ.

“Đều tại anh, hại em phải trang điểm lại… Đứng đực ra đó làm gì? Mau đưa nước tẩy trang cho em.”

Cánh tay dài vươn ra, mò mẫm hồi lâu, “Không có.”

“Vậy thì chắc là tiện tay bỏ ở trong phòng ngủ rồi, hừm… ngăn kéo thứ hai từ bên trái bàn trang điểm.”

Huy Nguyệt xoay người đi về phía phòng ngủ, rất là chịu thương chịu khó.

Diệp Nhĩ búi tóc xong, để lộ chiếc cổ thon dài trắng nõn, chọn đại một màu son tô lên, chỉ có mắt là chưa trang điểm.

“Xong chưa?! Huy Nguyệt——”

Xoay người, ra khỏi phòng tắm, “Ngơ ngẩn gì vậy? Kêu anh lấy…”

Chiếc hộp nhung đỏ mở toang, một chiếc vòng cổ không quá tinh xảo lặng lẽ nằm trong đó.

Phần thân dây chuyền hơi đen do bị oxy hóa, mặt dây cũng hơi cũ nhưng vẫn còn thấy rõ hình dạng ban đầu của hoa mẫu đơn.

“Huy Nguyệt…” Lảo đảo, lùi về sau nửa bước, hơi lộ vẻ hoảng hốt.

“Không phải là đã trả lại cho anh ta rồi hay sao? Hóa ra, em vẫn còn giữ à.”

Đôi mắt của người đàn ông rất tối, vốn là một đôi mắt sáng như lưu ly, nhưng giờ đây lại trở nên ảm đạm không còn màu sắc, buồn bã thê lương.

Không có cơn thịnh nộ dữ dội như đêm qua, mà chỉ bình tĩnh gần như chết lặng.

“Huy Nguyệt, không phải như anh nghĩ đâu, anh nghe em giải thích, có được không?” Diệp Nhĩ nghiêm túc.

Nhìn thẳng vào anh, thản nhiên không thẹn với lòng.

“Vợ à, anh mệt rồi, để hôm khác rồi nói…”

Diệp Nhĩ đứng tại chỗ, trên bàn trang điểm đặt một sợi dây chuyền hoa mẫu đơn, người đàn ông thay quần áo, rửa mặt súc miệng, thu dọn đồ đạc, sau đó không nói lời nào rời đi.

Có vài lần cô muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.

Dạ Huy Nguyệt đi rồi, trong căn phòng rộng lớn chỉ còn lại mình cô đứng đó.

Một lúc sau, đông tác Diệp Nhĩ cứng ngắc cất sợi dây chuyền đi, để lại vào ngăn kéo rồi trang điểm lại đôi mắt, tinh xảo hoàn mỹ.

Sắc mặt tiều tụy lập tức trở nên hồng hào.

Lấy xe, đi làm.

Vừa vào công ty, Leane đã ra đón tiếp, cầm lấy chiếc túi trên tay cô ấy, bắt đầu báo cáo hành trình.

“Có cuộc họp với bộ phận thiết kế vào lúc một giờ chiều, tham dự lễ cắt băng khánh thành cửa hàng Dior ở trung tâm thành phố lúc ba giờ, và ăn tối với Đường tổng của Fancy lúc sáu giờ chiều.”

“Được rồi, tôi biết rồi. Cho người của bộ phận nhà máy qua đây họp ngay.”

“Diệp tổng, em thấy trạng thái tinh thần của chị không tốt lắm, có cần phải nghỉ ngơi….”

“Không cần, tôi rất khoẻ.”

Cố gắng hoàn thành mọi việc, về nhà trước chín giờ, nhưng đập vào mắt là một mảng tối đen.

Anh không trở lại.

Điều này đã giáng cho cô một đòn nặng nề, đầu vốn đã đau nay càng đau hơn.

Nằm trên ghế sô pha, yên lặng chờ đợi, thời gian từng giây từng phút trôi qua, đến cuối vẫn chỉ có một mình cô.

Tắm rửa, lên giường, rõ ràng là rất mệt, nhưng lại không ngủ được.

Ngày hôm sau, không cần đến đồng hồ báo thức, cô đã dậy rồi.

Nhắm mắt để đó chứ không hề ngủ.

Sửa soạn cho bản thân xong, những dấu hôn trên người đã mờ đi rất nhiều, cô mạnh dạn chọn một cái váy chữ A liền thân, ôm sát lấy bờ mông căng tròn của mình.

Lái xe đến công ty, cố tình hạ mui trần xuống, để tóc dài tùy ý tung bay phấp phới.

Cô là Diệp Nhĩ.

Nhà thiết kế Two nghìn mẫu, sao có thể suy sụp tinh thần được?

Sau khi kết thúc xong công việc của một ngày, trở về nhà, sự mệt mỏi như thủy triều dâng lên.

Lặp đi lặp lại như vậy, cô chỉ cảm thấy mệt mỏi.

Cùng là đêm không ngủ, cùng là người cuồng dại.

Người ở thành phố G xa xôi – Dạ Huy Nguyệt, đang ngủ trên một chiếc giường lớn xa lạ trong khách sạn, không khỏi bắt đầu nhớ nhung chiếc giường ở nhà.

Bên gối có mùi hương của Diệp Nhĩ, dưới chăn bông là cảm giác ấm áp mềm mại.

Nhìn lại tình hình bây giờ, khách sạn năm sao, phòng đơn sang trọng, điều hoà đầy đủ, nhưng chăn lại quá lạnh lẽo.

Hai ngày nay, anh nhịn không gọi điện thoại cho Diệp Nhĩ, vừa hay tranh thủ cơ hội đi công tác để bình tĩnh lại, suy nghĩ kỹ càng.

Lựa chọn rời đi, là do không muốn bản thân bởi vì kích động mà tiếp tục làm tổn thương cô.

Đêm đó, cô kêu thảm bao nhiêu, thì tim anh cũng đau bấy nhiêu.

Mạch Tương Ly chỉ là dây dẫn nổ, giữa anh và Diệp Nhĩ, quả thật có vấn đề.

Trên đời này, không phải mối quan hệ nào cũng có thể vừa vặn thích hợp, sẽ luôn có người yêu sâu đậm hơn, cũng sẽ luôn có người cho đi nhiều hơn.

Ngay từ đầu, anh mặt dày mày dạng theo đuổi Diệp Nhĩ, thì đã định là anh phải cho đi nhiều hơn trong mối quan hệ này.

Anh không ngại phải cho đi.

Trong chuyện tình yêu, vốn là đã không có sự công bằng tuyệt đối.

Anh là đàn ông, sẵn sàng gánh vác buồn vui hờn giận của người phụ nữ mình yêu, nhưng mà, anh không cho phép, khi mình đã bước chín mươi chín bước, nhưng cô vẫn ngập ngừng không chịu bước một bước cuối cùng.

Cho nên lần này mới nhẫn tâm, muốn dạy cho Diệp Nhĩ một bài học.

Nhất định phải để cho người phụ nữ này tự hiểu ra.

Về phần Mạch Tương Ly, nói thật, anh hoàn toàn không e ngại người đàn ông này, Diệp Nhĩ là một người đầy kiêu ngạo, không thể nào quay lại với người mình đã từng rời xa.

Mượn đề tài để nói chuyện của mình cũng được, rút củi dưới đáy nồi cũng chả sao, Dạ Huy Nguyệt đã hạ quyết tâm, phải cởi bỏ lớp da ngụy trang của Diệp Nhĩ.

Reng reng–

Điện thoại cố định của khách sạn đổ chuông.

“Alo?”

“Thưa ngài, ngài có cần dịch vụ đặc biệt không ạ? Chúng tôi có thể cung cấp các dịch vụ khác nhau như trang phục cô gái thỏ, nữ sinh, hầu gái, v.v., tạo nhóm hai nữ một nam, hai nam một nữa tùy ý…”

“Điên à!”

Lạch cạch một tiếng, cúp máy.

Đêm dài đẵng đẵng, lẽ ra nên là một đêm xuân sắc vô biên, nhưng lại phải ôm một gian phòng cô đơn trống trải, chậm rãi qua đi.

Trái tim này của Dạ Huy Nguyệt, vừa tê vừa ngứa, nhất là khi nghĩ đến “nóc nhà” của mình, thật sự là kìm lòng không đặng.

Bên này không chịu nhận thua, bên kia chưa hẳn đã chịu cúi đầu.

Diệp Nhĩ đã làm nữ vương vô số lần, đột nhiên phải trở thành người hầu, ai chấp nhận cho được?

Không phải hai người chưa từng xảy ra mâu thuẫn, trước đây đều là Dạ Huy Nguyệt vội vàng dỗ dành cô.

Nhưng lần này…

Đã hai ngày rồi, thâm chí cô còn không nhận được một tin nhắn nào.

Ngồi ở trên ghế trong văn phòng, càng nghĩ càng tức giận, quăng bút xong vẫn tức, cuối cùng ném luôn cả một bàn tài liệu mới vừa lòng.

“Kiên cường lắm, đúng không?”

Tốt lắm!

Đứng dậy, xách túi, “Leane, tất cả hành trình buổi chiều hủy hết đi, tôi có việc cần đi ra ngoài.”

“Vâng… Được ạ, chị đi thong thả….”

Lời còn chưa nói xong, cửa thang máy đã đóng lại rồi.

Lập tức, một đám người ríu rít vây quanh: “Diệp tổng thật sự quá đáng sợ, từ sáng đến giờ, trái tim bé bỏng này đã sắp không chịu nổi nữa rồi.”

“Người ta nói phụ nữ thất tình là đáng sợ nhất, quả nhiên là đúng!”

“Thất tình?!”

“Oh, My God! Chuyện gì vậy? Không phải là mấy ngày trước còn như hình với bóng à?”

Người kia duỗi ra ba ngón tay, “Đã nhiều ngày như vậy, Dạ tổng chưa từng tới đây dù chỉ một lần….”

“Ừ nhỉ! Lúc trước toàn là đi làm thì đưa, tan làm thì đón, không quản mưa gió.”

“Được rồi được rồi, đi làm việc đi! Bớt tám lại!”

Hùng hổ xông vào bãi đậu xe, phóng nhanh đến Truyền thông Tinh Huy.

“Dạ Huy Nguyệt, cánh cứng rồi phải không! Không chịu cúi đầu phải không? Được! Chị đây đích thân tới cửa—— xin lỗi!”

Hai từ cuối gần như là bị ép ra khỏi kẽ răng.

Xắn tay áo lên.

Một người phụ nữ xù lông = một tên điên…

Diệp Nhĩ một lòng chỉ nghĩ đến sau khi tìm được tên kia rồi thì nên xử lý bằng cách nào.

“Thư giãn gân cốt”, hay là ăn sống nuốt tươi?

Dù thế nào đi chăng nữa, cô tuyệt đối sẽ không thừa nhận, hành vi này là biến tướng cho việc chịu thua.

……

Truyền thông Tinh Huy, đại sảnh tầng một.

Cửa xoay người ra vào tấp nập, lễ tân nghênh đón người đến kẻ đi, cảnh tượng phồn hoa.

Tiếng phanh xe chói tai làm chấn động nhiều người xung quanh, người đẹp siêu xe đi đến bất cứ đâu cũng vô cùng bắt mắt.

Giày cao gót màu đen, nhìn từ sau ra trước, đế giày màu đỏ tươi đập vào mắt.

Mái tóc dài màu đỏ rượu phấp phới trong gió, kính râm có thiết kế khoa trương, lại thêm chiếc váy ngắn nóng bỏng, gợi lên một tràn tiếng cười lưu manh.

Rầm—–

Đóng cửa xe lại, động tác tiêu sái.

Lấy mẫu mới trong mùa hè này của PRADA, bước lên bậc thang, bóng lưng biến mất sau cánh cửa xoay.

Đám đông tản ra như chim bay tứ tán.

“Thưa cô, xin hỏi cô tìm ai ạ?” Nhân viên lễ tân niềm nở tươi cười.

Người phụ nữ cực phẩm đó!

Dung mạo xinh đẹp, phẩm vị không tầm thường, trọng điểm là khí chất ngự tỷ, lập tức khiến người ta phải sùng bái.

Vừa nhìn là biết, lai lịch không nhỏ!

“Dạ Huy Nguyệt.”

“Ồ, vâng ạ, Dạ….” Giọng nói đột nhiên dừng lại, “Cô tìm Dạ tổng của chúng tôi?!”

“Có vấn đề gì sao?” Khẽ nhướng mày, khí thế mạnh mẽ.

“Vậy xin hỏi cô có hẹn trước không ạ?” Cô lễ tân trở nên cảnh giác.

Từ trước đến nay Dạ tổng luôn rất biết tự kiềm chế, tuy rằng dưới trướng có vô số ngôi sao nữ, nhưng không bao giờ lộn xộn quan hệ nam nữ, chuyện này cũng không phải bí mật gì trong công ty.

Nhưng vẫn có rất nhiều phụ nữ muốn trèo lên giường của Dạ tổng, muốn trèo lên cái cây to này, để được một lần vất vả đổi lại suốt đời nhàn nhã.

Chuyện liên quan đến danh dự của công ty và Dạ tổng, cô nhất định phải kiểm tra nghiêm ngặt!

“Hẹn trước? Tôi gặp anh ấy không cần mấy thứ này. Hoặc là, cô cứ kêu anh ấy xuống đây luôn đi.”

Sự bá đạo lộ ra, cả đại sảnh bỗng trở nên yên tĩnh.

Chapter
1 Chương 1
2 Chương 2
3 Chương 3
4 Chương 4
5 Chương 5
6 Chương 6
7 Chương 7
8 Chương 8
9 Chương 9
10 Chương 10
11 Chương 11
12 Chương 12
13 Chương 13
14 Chương 14
15 Chương 15
16 Chương 16
17 Chương 17
18 Chương 18
19 Chương 19
20 Chương 20
21 Chương 21
22 Chương 22
23 Chương 23
24 Chương 24
25 Chương 25
26 Chương 26
27 Chương 27
28 Chương 28
29 Chương 29
30 Chương 30
31 Chương 31
32 Chương 32
33 Chương 33
34 Chương 34
35 Chương 35
36 Chương 36
37 Chương 37
38 Chương 38
39 Chương 39
40 Chương 40
41 Chương 41: Lão Phạm phong thủy, Cô Tinh gài bẫy
42 Chương 42: Giải quyết dễ dàng, một Dạ Cô Tinh hoàn toàn khác
43 Chương 43: Trợ lý Trần Hi, thanh xuân nổi loạn
44 Chương 44: Ảnh đế ảnh hậu, tim đập thình thịch
45 Chương 45: Sự thâm tình và vô tình của anh
46 Chương 46: Từng trải, King xuất hiện
47 Chương 47: Đối đầu gay gắt, họ không giống nhau
48 Chương 48: Một phen tranh chấp, hoàng hôn đẹp như tranh vẽ
49 Chương 49: Chính thức đóng máy, bánh bao nhỏ dễ thương
50 Chương 50: Bùng nổ tin tức giật gân, bay về Thuỵ Điển
51 Chương 51: Gặp mặt Anne, thủy quân đại bại
52 Chương 52: Đi dự tiệc ở Hoàng cung, Victoria
53 Chương 53: Cách màn hình trêu chọc, bí mật hoàng thất
54 Chương 54: Bí mật của hoàng trữ, hai cha con gặp nhau
55 Chương 55: Không đủ yêu bà, gom đủ ba cây
56 Chương 56: Bữa tiệc nội y, toa tàu bị đánh úp
57 Chương 57: Nhanh trí thoát thân, Hằng Nga Trường Nga
58 Chương 58: Anh An xuống bếp, thịt và canh thịt
59 Chương 59: Thạch dâu tây, anh An bị lừa
60 Chương 60: Buổi sáng ấm áp, Húc Nhi bị lộ mặt
61 Chương 61: Lại bị đánh đòn, bị vợ đánh trả
62 Chương 62: Anh An ấm áp, Cô Tinh bị phạt
63 Chương 63: An Húc lém lỉnh, ván bài lật ngửa của hai mẹ con
64 Chương 64: Hoàng cung mở yến tiệc, cha vợ và con rể bất hoà
65 Chương 65: Tranh chấp trên bàn ăn, nóng lòng chờ đợi vương miện
66 Chương 66: Hai chiếc vương miện, kết thúc buổi lễ
67 Chương 67: Công chúa quốc dân, trẻ con lớn xác
68 Chương 68: Bữa tiệc của các nhân vật nổi tiếng, đúng sai thắng thua
69 Chương 69: Người lỗ mãng ít yên tĩnh, vương trữ đến cửa
70 Chương 70: Gọi một tiếng chị gái, hai người phụ nữ
71 Chương 71: Suýt nữa mất sạch, quạ trên đời
72 Chương 72: Đánh cành vàng là ngọc, bác ông ngoại
73 Chương 73: Cãi nhau to, nguồn gốc của đồng tử màu tím
74 Chương 74: Cô đơn một mình khó ngủ, mẹ con cùng chụp ảnh
75 Chương 75: Phiên bản mini, thần thái chị đại
76 Chương 76: Tâm tư của King, anh An cầu xin lòng thương xót
77 Chương 77: Anh An mất ngủ, kế hoạch cho Tề Dục
78 Chương 78: Tha thứ cho anh An, cũng là cậu
79 Chương 79: Dụ dỗ sinh em bé, talk show Danh viện
80 Chương 80: Cuộc phỏng vấn tuyệt vời, trang phục đặc sắc
81 Chương 81
82 Chương 82
83 Chương 83
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89: Phiên Ngoại 1
90 Chương 90: Phiên Ngoại 2
91 Chương 91: Phiên Ngoại 3
92 Chương 92: Phiên Ngoại 4
93 Chương 93: Phiên Ngoại 5
94 Chương 94: Phiên Ngoại 6
95 Chương 95: Phiên Ngoại 7
96 Chương 96: Phiên Ngoại 8
97 Chương 97: Phiên Ngoại 9
98 Chương 98: Phiên Ngoại 10
99 Chương 99: Phiên Ngoại 11
100 Chương 100: Phiên Ngoại 12
101 Chương 101: Phiên Ngoại 13
102 Chương 102: Phiên Ngoại 13
103 Chương 103: Phiên Ngoại 14
104 Chương 104: Phiên Ngoại 15
105 Chương 105: Phiên Ngoại 16
106 Chương 106: Phiên Ngoại 17
107 Chương 107: Phiên Ngoại 18
108 Chương 108: Phiên Ngoại 19
109 Chương 109: Phiên Ngoại 20
110 Chương 110: Phiên Ngoại 21
111 Chương 111: Phiên Ngoại 22
112 Chương 112: Phiên Ngoại 23
113 Chương 113: Phiên Ngoại 24
114 Chương 114: Phiên Ngoại 25
115 Chương 115: Phiên Ngoại 26
116 Chương 116: Phiên Ngoại 27
117 Chương 117: Phiên Ngoại 28
118 Chương 118: Phiên Ngoại 29
119 Chương 119: Phiên Ngoại 230
120 Chương 120: Phiên Ngoại 31
121 Chương 121: Phiên Ngoại 32
122 Chương 122: Phiên Ngoại 33
123 Chương 123: Phiên Ngoại 34
124 Chương 124: Phiên Ngoại 35
125 Chương 125: Tiểu kịch trường (1)
126 Chương 126: Tiểu kịch trường (2)
127 Chương 127: Tiểu kịch trường (3)
Chapter

Updated 127 Episodes

1
Chương 1
2
Chương 2
3
Chương 3
4
Chương 4
5
Chương 5
6
Chương 6
7
Chương 7
8
Chương 8
9
Chương 9
10
Chương 10
11
Chương 11
12
Chương 12
13
Chương 13
14
Chương 14
15
Chương 15
16
Chương 16
17
Chương 17
18
Chương 18
19
Chương 19
20
Chương 20
21
Chương 21
22
Chương 22
23
Chương 23
24
Chương 24
25
Chương 25
26
Chương 26
27
Chương 27
28
Chương 28
29
Chương 29
30
Chương 30
31
Chương 31
32
Chương 32
33
Chương 33
34
Chương 34
35
Chương 35
36
Chương 36
37
Chương 37
38
Chương 38
39
Chương 39
40
Chương 40
41
Chương 41: Lão Phạm phong thủy, Cô Tinh gài bẫy
42
Chương 42: Giải quyết dễ dàng, một Dạ Cô Tinh hoàn toàn khác
43
Chương 43: Trợ lý Trần Hi, thanh xuân nổi loạn
44
Chương 44: Ảnh đế ảnh hậu, tim đập thình thịch
45
Chương 45: Sự thâm tình và vô tình của anh
46
Chương 46: Từng trải, King xuất hiện
47
Chương 47: Đối đầu gay gắt, họ không giống nhau
48
Chương 48: Một phen tranh chấp, hoàng hôn đẹp như tranh vẽ
49
Chương 49: Chính thức đóng máy, bánh bao nhỏ dễ thương
50
Chương 50: Bùng nổ tin tức giật gân, bay về Thuỵ Điển
51
Chương 51: Gặp mặt Anne, thủy quân đại bại
52
Chương 52: Đi dự tiệc ở Hoàng cung, Victoria
53
Chương 53: Cách màn hình trêu chọc, bí mật hoàng thất
54
Chương 54: Bí mật của hoàng trữ, hai cha con gặp nhau
55
Chương 55: Không đủ yêu bà, gom đủ ba cây
56
Chương 56: Bữa tiệc nội y, toa tàu bị đánh úp
57
Chương 57: Nhanh trí thoát thân, Hằng Nga Trường Nga
58
Chương 58: Anh An xuống bếp, thịt và canh thịt
59
Chương 59: Thạch dâu tây, anh An bị lừa
60
Chương 60: Buổi sáng ấm áp, Húc Nhi bị lộ mặt
61
Chương 61: Lại bị đánh đòn, bị vợ đánh trả
62
Chương 62: Anh An ấm áp, Cô Tinh bị phạt
63
Chương 63: An Húc lém lỉnh, ván bài lật ngửa của hai mẹ con
64
Chương 64: Hoàng cung mở yến tiệc, cha vợ và con rể bất hoà
65
Chương 65: Tranh chấp trên bàn ăn, nóng lòng chờ đợi vương miện
66
Chương 66: Hai chiếc vương miện, kết thúc buổi lễ
67
Chương 67: Công chúa quốc dân, trẻ con lớn xác
68
Chương 68: Bữa tiệc của các nhân vật nổi tiếng, đúng sai thắng thua
69
Chương 69: Người lỗ mãng ít yên tĩnh, vương trữ đến cửa
70
Chương 70: Gọi một tiếng chị gái, hai người phụ nữ
71
Chương 71: Suýt nữa mất sạch, quạ trên đời
72
Chương 72: Đánh cành vàng là ngọc, bác ông ngoại
73
Chương 73: Cãi nhau to, nguồn gốc của đồng tử màu tím
74
Chương 74: Cô đơn một mình khó ngủ, mẹ con cùng chụp ảnh
75
Chương 75: Phiên bản mini, thần thái chị đại
76
Chương 76: Tâm tư của King, anh An cầu xin lòng thương xót
77
Chương 77: Anh An mất ngủ, kế hoạch cho Tề Dục
78
Chương 78: Tha thứ cho anh An, cũng là cậu
79
Chương 79: Dụ dỗ sinh em bé, talk show Danh viện
80
Chương 80: Cuộc phỏng vấn tuyệt vời, trang phục đặc sắc
81
Chương 81
82
Chương 82
83
Chương 83
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89: Phiên Ngoại 1
90
Chương 90: Phiên Ngoại 2
91
Chương 91: Phiên Ngoại 3
92
Chương 92: Phiên Ngoại 4
93
Chương 93: Phiên Ngoại 5
94
Chương 94: Phiên Ngoại 6
95
Chương 95: Phiên Ngoại 7
96
Chương 96: Phiên Ngoại 8
97
Chương 97: Phiên Ngoại 9
98
Chương 98: Phiên Ngoại 10
99
Chương 99: Phiên Ngoại 11
100
Chương 100: Phiên Ngoại 12
101
Chương 101: Phiên Ngoại 13
102
Chương 102: Phiên Ngoại 13
103
Chương 103: Phiên Ngoại 14
104
Chương 104: Phiên Ngoại 15
105
Chương 105: Phiên Ngoại 16
106
Chương 106: Phiên Ngoại 17
107
Chương 107: Phiên Ngoại 18
108
Chương 108: Phiên Ngoại 19
109
Chương 109: Phiên Ngoại 20
110
Chương 110: Phiên Ngoại 21
111
Chương 111: Phiên Ngoại 22
112
Chương 112: Phiên Ngoại 23
113
Chương 113: Phiên Ngoại 24
114
Chương 114: Phiên Ngoại 25
115
Chương 115: Phiên Ngoại 26
116
Chương 116: Phiên Ngoại 27
117
Chương 117: Phiên Ngoại 28
118
Chương 118: Phiên Ngoại 29
119
Chương 119: Phiên Ngoại 230
120
Chương 120: Phiên Ngoại 31
121
Chương 121: Phiên Ngoại 32
122
Chương 122: Phiên Ngoại 33
123
Chương 123: Phiên Ngoại 34
124
Chương 124: Phiên Ngoại 35
125
Chương 125: Tiểu kịch trường (1)
126
Chương 126: Tiểu kịch trường (2)
127
Chương 127: Tiểu kịch trường (3)