Chương 141: Mạo hiểm bức vua thoái vị

Trong điện Thải Phượng.

Thái hậu nghiêng người dựa vào ghế trên cao, Thất hoàng tử đứng phía dưới: "Hoàng tổ mẫu, hôm nay Phó Vân tịch đã chết rồi." Hắn không nói tiếp nhưng trong ánh mắt mang theo chút hưng phấn.

"Gấp cái khỉ gì?" Thái hậu mỉm cười: "Người này xảo trá nhiều thủ đoạn, Ai gia thấy con vẫn nên dò la cho thỏa đáng. Nếu bị người lừa thì liền thua lớn."

Thất hoàng tử đã tính trước, cười cười: "Hoàng tổ mẫu cứ việc yên tâm. Bổn cung đã phái người đi thăm dò, bây giờ Huyền Thanh vương phủ loạn thành một cục. Ngay cả Trang Hàn Nhạn cũng đều tránh trong phòng, đóng cửa không ra, chắc là âm thầm rơi lệ."

"Nàng ta cũng là người giàu tình cảm," Dường như Thái hậu hơi khinh thường, nói: "Dù thế thì Phó Vân Tịch cũng chết thật rồi." Bà ta thở dài một hơi thật dài: "Cuối cùng ai gia đã đợi được ngày này rôi. Đã vậy, chúng ta liền đi gặp Hoàng thượng đi. Vân Tịch chết rồi, người làm hoàng huynh này chắc hẳn cực kỳ bi thương."

Thất hoàng tử gật đầu: "Phía ngự lâm quân..."

"Con can thiệp quá nhiều," Vẻ mặt Thái hậu hơi đổi, giọng trở nên lạnh lùng: "Đừng quên, bây giờ con chẳng phải là gì cả."

"Dạ." Thất hoàng tử vội khom lưng đáp, nhưng trong ánh mắt thoáng qua một tia sáng loáng, nhưng trong chớp mắt lại khôi phục như thường.

Ngự thư phòng.

"Phụ hoàng!" Thái tử vội vàng chạy vào từ bên ngoài, vừa vào liền lớn tiếng gọi.

"Con học phép tắc vậy đó hả? Ngay cả thư phòng của trẫm cũng dám xông vào!" Hoàng thượng ngẩng phắt đầu lên, tức giận mà quát một tiếng, ánh mắt của hắn hơi đỏ lên.

"Phụ hoàng!" Thái tử không sợ vẻ mặt nghiêm nghị của hắn chút nào, đứng thẳng trước mặt hắn: "Bọn họ đều nói vương thúc đã chết rồi! Con không tin!"

"Càn quấy!" Hoàng thượng mặt rồng giận dữ: "Con nói bậy gì vậy!"

"Hoàng thượng bớt giận!" Hoàng hậu vội vàng chạy tới ôm chặt Thái tử: "Nó chỉ là quá đau lòng, nên mới mất lý trí..."

"Hừ!" Cơn giận củnha hoàng thượng còn chưa tan: "Trẫm thấy lá gan của nó càng ngày càng lớn, lại dám hét lên với trẫm. Rốt cuộc trong mắt nó có còn Hoàng thượng là trẫm không! Nàng dạy nó quy củ như thế đấy hả!"

Sự quở trách nào thật quá không đầu không đuôi. Lúc này trong lòng Hoàng hậu cũng hơi uất ức, lại thấy Thái tử vẫn ngửa cổ như cũ, nói: "Trước kia nghe nói vương thúc bệnh nặng, nhi thần định tới đó thăm, là phụ hoàng ngăn cản. Hôm nay nhi thần ngay cả mặt vương thúc cũng không gặp được. Những người đó nói vương thúc chết rồi! Nhi thần không tin!"

"Vương thúc con đã chết?" Hoàng thượng không nhịn được nữa: "Chuyện của đệ ấy còn chưa tới phiên con bình luận!"

"Con không tin, con không tin!" Lúc Thái tử nghe những lời này củnha hoàng thượng thì nước mắt tràn mi, quăng lại một câu: "Con không tin!" Liền xoay ngươi chạy như bay ra ngoài. Hoàng hậu nhìn Hoàng thượng một cái, trong như như có ánh lệ mờ mờ: "Hoàng thượng, có đôi khi thần thiếp thật sự không biết rốt cuộc người đang nghĩ gì." Dứt lời, cũng không quan tâm xem sắc mặt Hoàng thượng thế nào, rời đi theo Thái tử.

Đợi bọn họ đi rồi, Hoàng thượng mới từ từ ngẩng đầu lên, đế vương từ trước tới nay không hiện vui giận trên mặt, trong mắt là sự bi ai thấp thoáng. Ông quét hết toàn bộ sổ con trên bàn xuống. Thái giám bên cạnh thở mạnh cũng không dám. Hoàng thượng và Huyền Thanh vương huynh đệ tình thâm, hôm nay Huyền Thanh vương bệnh chết, Hoàng thượng cực kỳ bi thương cũng là hợp tình hợp lý.

Thái tử chạy ra ngoài ngự thư phòng, dừng lại trước đình trong hoa viên. Cậu đã cao hơn một năm trước không ít, trên mặt không còn hơi thoáng vẻ ngây thơ trẻ con. Nhi tử đế vương gia, từ trước tới nay luôn phải trưởng thành sớm hơn trẻ con cùng lứa. Cậu cố gắng để mình càng chín chắn chững chạc hơn, nhưng khi nghe được tin Huyền Thanh vương mất vì bệnh thì đứa trẻ cố gắng duy trì hình tượng Thái tử này vẫn không kiềm được mà khóc lên.

Cậu nhớ khuôn mặt luôn lạnh lùng của vương thúc. Tuy không nói cười tùy tiện nhưng ít nhất lúc mình yêu cầu người chơi với mình thì sẽ không quả quyết từ chối như Phụ hoàng. Tuy người có vẻ rất nghiêm nghị nhưng thật ra là người rất dịu dàng. Dạy mình bắn tên cưỡi ngựa, càng có thể khiến Thái tử nhỏ tuổi cảm nhận sự ấm áp của tình thân. Ai nói hoàng gia không có tình thân? Ít nhất Phó Vân Tịch là người thân mà Thái tử nhận định. Hôm nay Phó Vân Tịch đã vĩnh viễn không còn, thậm chí cậu không kịp chạy tới gặp vương thúc lần cuối, sao có thể không đau lòng muốn chết được.

"Hoàng đệ đừng quá đau lòng," Một giọng nói đột ngột vang lên sau lưng. Thái tử xoay người, lại thấy Thất hoàng tử chứa ý cười chói mắt đang đi tới: "Sinh lão bệnh tử là chuyện thường tình của đời người. Dù bi thương thế nào thì vương thúc cũng không thể sống lại."

Thái tử cắn răng mà nhìn hắn. Mối quan hệ thù địch của Thất hoàng tử và vương thúc, Thái tử cũng biết một chút. Tuy không biết cụ thể rốt cuộc là chuyện gì nhưng ít nhất Thái tử biết một điều đó là vương thúc chết, với Thất hoàng tử mà nói thì là chuyện tốt.

Thấy Thái tử không nói lời nào, Thất hoàng tử càng cười kiêu ngạo hơn: "Không ai nói chính xác chuyện trên đời được. Có lẽ tuy bây giờ hoàng đệ đau lòng nhưng không bao lâu sau là có thể gặp vương thúc cũng không chừng."

Thái tử như bị sét đánh, không thể tin được mà nhìn Thất hoàng tử chằm chằm. Thất hoàng tử cười xấu xa, xoay người rời đi, để lại Thái tử ngơ ngác đứng đó. Không biết vì sao câu kia của Thất hoàng tử cho cậu một cảm giác bất an mãnh liệt. Trong hoàng cung này hình như sắp xảy ra chuyện lớn.

Lại nói sau khi Phó Vân Tịch chết, đương nhiên binh quyền trong tay Huyền Thanh vương tập trung vào tay Hoàng thượng. Binh quyền lớn như vậy, Hoàng thượng không yên tâm khi giao cho người khác. Quân đội cứ tạm thời để đó như vậy. Nếu không phải hai ngày sau Tây Nhung tiến đánh Đại Tông trên diện rộng thì không ai ý thức được tầm quan trọng của chuyện này.

Trong điện Kim Loan.

"Hoàng thượng! Người Tây Nhung đã ép tới kinh thành!" Thám tử thuộc hạ báo lại, vẻ mặt hốt hoảng vô cùng. Tuy Đại Tông và Tây Nhung giằng co nhiều năm như vậy nhưng đây là lần đầu tiên đánh tới kinh thành. Trong khoảng thời gian ngắn, lòng người bàng hoàng, dân chúng trong kinh thành người người cảm thấy bất an. Mà người Tây Nhung vô cùng tàn bạo, tới mức, đốt giết cướp giật, không chuyện ác nào không làm. Nhất thời, tiếng kêu than dậy trời đất, dân chúng lầm than.

Văn võ bá quan đều im lặng không lên tiếng mà đứng thẳng, Hoàng thượng giận dữ: "Trẫm nhắc lại lần nữa, ai bằng lòng lãnh binh chiến đấu!" Chuyện này thật kỳ lạ. Trong cung điện to lớn như vậy, nhiều tướng lĩnh như vậy, mà không ai sẵn lòng mang binh đánh giặc. Thành Lỗi mất tích một cách khó hiểu, ai cũng không tìm được hắn. Các tướng lĩnh mới nhậm chức không dám ra chiến trường. Các tướng lĩnh già thì đưa đẩy, nói mình tuổi già sức yếu, không gánh được trách nhiệm nặng nề như vậy. Một vài người trung thành và tận tâm thì mang binh tướng, nhất thời cũng khó có thể chống đỡ binh lính Tây Nhung như nước lũ. Hậu phương không có người phù hợp, thật sự là tiến thoái lưỡng nan.

Đám văn thần võ tướng đều không lên tiếng. Người Tây Nhung thế tới hung ác, chắc là đã chuẩn bị chu đáo. Trận chiến này có bao nhiêu thảm thiết cũng có thể đoán được. Đùa à, Huyền Thanh vương mười ba tuổi đã có thể đánh lui người Tây Nhung chỉ có một, đổi thành người khác thì không phải là đi chịu chết trước à. Bởi vì người không vì mình trời tru đất diệt, mọi người cũng không muốn làm người dẫn đầu.

Xung quanh không có tiếng đáp lại, Hoàng thượng ngồi trên cao bỗng cười lạnh: "Được! Được! Được!"

Nói liên tục ba từ "được", đế vương bỗng đứng bật dậy, quét mắt quần thần phía dưới một cái: "Đây chính là rường cột nước nhà mà trẫm nuôi! Bề tôi trẫm nuôi thật là tốt!" Ông tức giận tới mức phát run, hai tay cũng đều hơi không ổn định. Còn chưa kịp thu hồi nỗi bi thương khi mất đi huynh đệ của mình, người Tây Nhung đã tiến công quy mô lớn, bây giờ lại không có ai sẵn lòng chủ động xuất binh đánh trận. Đây là lần đầu tiên trong đời đế vương cao cao tại thượng cảm nhận được mùi vị của sự cô đơn. Nhưng thái độ của quần thần như vậy cũng có phần quá kỳ lạ.

"Hoàng thượng đừng sốt ruột," Bỗng một giọng nói chậm rãi truyền tới, Thái hậu từ từ đi ra từ trong điện, sau lưng là Thất hoàng tử mặc áo bào màu vàng.

Thất hoàng tử đi tới trước mặt Hoàng thượng, không quỳ xuống, chỉ hơi khom lưng một chút: "Nhi thần sẵn lòng lãnh binh đánh trận, đối phó với binh lính Tây Nhung."

Trong điện yên lặng như tờ, Hoàng thượng lẳng lặng đứng tại chỗ, ánh mắt rơi trên con rồng vàng sắp tung cánh bay trên vạt áo hắn: "Con muốn dẫn binh đánh trận?" Giọng hắn không nghe ra là đã hết giận.

Thất hoàng tử nói: "Vâng, xin Hoàng thượng ban binh phù."

Xin Hoàng thượng ban binh phù.

Chỉ là một miếng bài bằng đồng là có thể lệnh cho thiên quân vạn mã. Trong lịch sử có biết bao nhiêu người vì binh quyền mà tranh nhau tới đầu rơi máu chảy. Thứ này là đồ tốt, cũng có thể là thứ gây chuyện. Ở Đại Tông, binh phù trên tay Phó Vân Tịch không chỉ đại diện cho binh phù mà là đại diện cho quyền lực vô hạn. Có binh phu này thì tương đương với khống chế được tất cả binh lính Đại Tông. Tất cả tướng lính đều phải cúi đầu xưng thần, nói theo cách khác, quyền lợi của hoàng thượng cũng không bằng binh phù này.

"Hoàng thượng, Thất điện hạ sẵn lòng xuất chiến, ai gia cho rằng con nên đưa binh phù cho nó mới phải." Thái hậu từ từ nói. Hôm nay khóe mắt sự phấn khởi nơi khóe mắt bà ta thoạt nhìn hết sức bức người.

"Trẫm không cho." Hoàng thượng nói.

Vẻ mặt Thất hoàng tử không thay đổi, chỉ nói: "Hôm nay người Tây Nhung áp sát Đại Tông, lại không có ai dám xuất chiến, nhi thần sẵn lòng mặc giáp mang binh, Hoàng thượng lại không cho. Nhưng nếu không đánh thì mất nước, nhi thần không muốn thấy điều này." Giọng hắn mang theo chút uy hiếp lờ mờ: "Xin Hoàng thượng ban binh phù!"

"Con dám uy hiếp trẫm!" Hoàng thượng giận tím mặt.

Văn võ bá quan cũng đều không lên tiếng. Mắt bọn họ đang nhìn Thái hậu.

Bầu trời Đại Tông sắp thay đổi, ngay từ rất lâu trước đây, hình như đã có người từng nói thế. Hôm nay chuyện này đã thành sự thật, trên đại điện chỉ có mùi hương thoang thoảng, nhìn một màn bức vua thoái vị.

"Binh phù không có trên người trẫm." Hoàng thượng cười lạnh, nói: "Con có thể làm gì?"

Thất hoàng tử bi thương mà nói: "Vậy nhi thần cũng chỉ có thể gánh tiếng xấu bất hiếu thôi." Dứt lời, khẽ vung tay lên, lập tức có chừng trăm thị vệ mặc giáp đeo đao xông ra đại điện. Không biết từ lúc nào ngự lâm quân đã bị binh lính lao ra giữ lại. Hoàng thượng không ngờ tới thình lình xảy ra chuyện như vậy, nhưng trên đại điện không ai dám nhúc nhích. Thái hậu vẫn bình tĩnh, quần thần im lặng.

Trong không khí tràn đầy mùi hương xơ xác tiêu điều. Hoàng thượng lạnh lùng mà nhìn Thất hoàng tử chằm chằm, cơ thể dưới long bào màu vàng sáng cứng ngắc. Phó Vân Tịch mới chết hai ngày những người này đã rục rịch ngóc đầu dậy, mưu đồ đã lâu, hôm nay rốt cuộc đã ra tay. Thất hoàng tử nhếch môi: "Phụ hoàng, nói cho nhi thần biết binh phù ở đâu?"

Trong giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ, sát khí hiện ra hoàn toàn.

Chapter
1 Chương 1: Tiệc mừng đoạt mệnh
2 Chương 2: Bất ngờ sống lại
3 Chương 3: Tỷ đệ tình thâm
4 Chương 4: Kế mẫu gây khó dễ
5 Chương 5: Lần đầu tiên giao chiến
6 Chương 6: Trêu chọc Hách Liên Dục
7 Chương 7: Bái sư Trạng Nguyên
8 Chương 8: Gặp lại Thế tử
9 Chương 9: Trai cò tranh nhau
10 Chương 10: Gần gũi thứ tỷ
11 Chương 11: Bắt đầu sắp xếp kế hoạch
12 Chương 12: Kết thành đồng minh
13 Chương 13: Kinh Thành thủ phủ
14 Chương 14: Trân bảo có độc
15 Chương 15: Dụng tâm hiểm ác
16 Chương 16: Lục đục đấu đá
17 Chương 17: Biến cố lan tràn
18 Chương 18: Hình nhân thế mạng
19 Chương 19: Bình yên trước sóng gió
20 Chương 20: Dạ yến (1) trong cung
21 Chương 21: Cảnh cáo nho nhỏ
22 Chương 22: Chuyện chỉ có hai
23 Chương 23: Nữ nhi Đặng gia
24 Chương 24: Đạp tuyết tìm mai
25 Chương 25: Đóa hoa của Lý gia
26 Chương 26: Tiếp xúc thân mật
27 Chương 27: Kỹ thuật diễn kịch còn kém cỏi
28 Chương 28: Xu nịnh thúc ngựa
29 Chương 29: Người tài giỏi tuấn kiệt trong kinh thành
30 Chương 30: Thì ra là hắn
31 Chương 31: Kết hợp lại gây khó khăn
32 Chương 32: Gặp chiêu phá chiêu
33 Chương 33: Âm thầm bắt nạt
34 Chương 34: Trả lại cho ngươi một cái tát
35 Chương 35: Mỉa mai Thái Tử
36 Chương 36: Oan gia ngõ hẹp
37 Chương 37: Công chúa Vân Nghê
38 Chương 38: Vũ điệu lớn mừng thắng lợi
39 Chương 39: Cố ý làm chuyện xấu
40 Chương 40: Âm mưu khiêu khích
41 Chương 41: Tặng cho một sự vui mừng "kinh hãi"
42 Chương 42: Chuyển bại thành thắng
43 Chương 43: Ban thưởng nhiều hơn
44 Chương 44: Cố ý xa cách
45 Chương 45: Được người nào đó giải vây
46 Chương 46: Giáo viên cô cô
47 Chương 47: Sư phụ là sát thủ
48 Chương 48: Gấp không thể chờ
49 Chương 49: Châm ngòi ly gián
50 Chương 50: Giả vờ có thai
51 Chương 51: Đi lên chùa trên núi
52 Chương 52: Thay mận đổi đào
53 Chương 53: Chuyện ngoài ý muốn
54 Chương 54: Bảo vệ tiểu thư
55 Chương 55: Tương kế tựu kế
56 Chương 56: Xoay ngược một trận chiến
57 Chương 57: Cùng nhau ngắm pháo hoa
58 Chương 58: Thế tử cầu hôn
59 Chương 59: Hủy trong sạch của nàng
60 Chương 60: Không bằng ngươi gả cho ta
61 Chương 61: Trời xui đất khiến
62 Chương 62: Tính toán
63 Chương 63: Ai là phu quân
64 Chương 64: Mãi mãi không làm thiếp
65 Chương 65: Không phải đoạn tụ
66 Chương 66: Cầu hôn dưới triều đình
67 Chương 67: Câu đố về thân thế
68 Chương 68: Thế lực sau lưng
69 Chương 69: Thích khách giữa khuê phòng
70 Chương 70: Vương gia ghen
71 Chương 71: Tình cảm thiếu niên
72 Chương 72: A Bích chết
73 Chương 73: Khăn tay Tứ Xuyên của Đường Môn
74 Chương 74: Công chúa Tây Nhung
75 Chương 75: Lời tâm tình buồn nôn
76 Chương 76: Tỷ đệ phản bội
77 Chương 77: Hồng Môn Yến
78 Chương 78: Thân trúng độc xuân
79 Chương 79: Dạy nàng hôn môi
80 Chương 80: Làm loạn hậu cung
81 Chương 81: Cắt đứt hoàn toàn
82 Chương 82: Cút ra khỏi vương phủ
83 Chương 83: Chuyện phong nhã của hoàng gia
84 Chương 84: Thái Hậu chống chiêu
85 Chương 85: Hoàng Thượng triệu kiến
86 Chương 86: Tấm thân xử nữ
87 Chương 87: Thượng phương bảo kiếm
88 Chương 88: Quý phi chết thảm
89 Chương 89: Trút giận vì nàng
90 Chương 90: Bái tế đẫm máu
91 Chương 91: Một mũi tên trúng hai con nhạn
92 Chương 92: Chiến đấu một mình
93 Chương 93: Chợt hiểu tấm lòng
94 Chương 94: Thái tử ban thưởng
95 Chương 95: Âm thầm tương trợ
96 Chương 96: Trở lại Trang phủ
97 Chương 97: Đồng minh vỡ tan
98 Chương 98: Bí ẩn nặng nề
99 Chương 99: Mua chuộc nha hoàn
100 Chương 100: Lòng hư vinh
101 Chương 101: Di nương sảy thai
102 Chương 102: Đạo trưởng Tĩnh Hư
103 Chương 103: Khắc cha khắc chồng
104 Chương 104: Một cách trốn khác
105 Chương 105: Là ai nói bậy
106 Chương 106: Không sảy thai
107 Chương 107: Bài học kinh nghiệm xương máu
108 Chương 108: Phải xuất chinh
109 Chương 109: Chờ ta trở lại
110 Chương 110: Ngày cập kê
111 Chương 111: Vương phi của chàng
112 Chương 112: Ở lại vương phủ
113 Chương 113: Gặp Trác Thất
114 Chương 114: Nhờ Dương Kỳ giúp đỡ
115 Chương 115: Ngươi lo lắng cho ta
116 Chương 116: Đưa hắn trở về
117 Chương 117: Ở cùng một đêm
118 Chương 118: Bắt đầu phản kích
119 Chương 119: Bị phát hiện
120 Chương 120: Bắt ngươi khai đao
121 Chương 121: Ta phải trở về
122 Chương 122: Rời khỏi vương phủ
123 Chương 123: Điều tra lần nữa
124 Chương 124: Tiểu Kiều của Đường Môn
125 Chương 125: Trực giác của nàng
126 Chương 126: Ngõ tối kinh hồn
127 Chương 127: Quân muốn thần tử
128 Chương 128: Bệnh nguy kịch
129 Chương 129: Sấm sét giữa trời quang
130 Chương 130: Chàng không có cách nào
131 Chương 131: Thân thế phức tạp
132 Chương 132: Gặp lại cố nhân
133 Chương 133: Làm giao dịch
134 Chương 134: Rõ ràng chân tướng
135 Chương 135: Chỉ cần chàng
136 Chương 136: Cùng quân gặp lại
137 Chương 137: Lá ngọc cành vàng
138 Chương 138: Vĩnh viễn không tuyệt vọng
139 Chương 139: Chợt truyền ra tin người đã chết
140 Chương 140: Tiền đồ của mình
141 Chương 141: Mạo hiểm bức vua thoái vị
142 Chương 142: Một mẻ bắt gọn
143 Chương 143: Thân phận của Đường Môn
144 Chương 144: Đại kết cục
145 Chương 145: Ngoại truyện: trăm năm hảo hợp
Chapter

Updated 145 Episodes

1
Chương 1: Tiệc mừng đoạt mệnh
2
Chương 2: Bất ngờ sống lại
3
Chương 3: Tỷ đệ tình thâm
4
Chương 4: Kế mẫu gây khó dễ
5
Chương 5: Lần đầu tiên giao chiến
6
Chương 6: Trêu chọc Hách Liên Dục
7
Chương 7: Bái sư Trạng Nguyên
8
Chương 8: Gặp lại Thế tử
9
Chương 9: Trai cò tranh nhau
10
Chương 10: Gần gũi thứ tỷ
11
Chương 11: Bắt đầu sắp xếp kế hoạch
12
Chương 12: Kết thành đồng minh
13
Chương 13: Kinh Thành thủ phủ
14
Chương 14: Trân bảo có độc
15
Chương 15: Dụng tâm hiểm ác
16
Chương 16: Lục đục đấu đá
17
Chương 17: Biến cố lan tràn
18
Chương 18: Hình nhân thế mạng
19
Chương 19: Bình yên trước sóng gió
20
Chương 20: Dạ yến (1) trong cung
21
Chương 21: Cảnh cáo nho nhỏ
22
Chương 22: Chuyện chỉ có hai
23
Chương 23: Nữ nhi Đặng gia
24
Chương 24: Đạp tuyết tìm mai
25
Chương 25: Đóa hoa của Lý gia
26
Chương 26: Tiếp xúc thân mật
27
Chương 27: Kỹ thuật diễn kịch còn kém cỏi
28
Chương 28: Xu nịnh thúc ngựa
29
Chương 29: Người tài giỏi tuấn kiệt trong kinh thành
30
Chương 30: Thì ra là hắn
31
Chương 31: Kết hợp lại gây khó khăn
32
Chương 32: Gặp chiêu phá chiêu
33
Chương 33: Âm thầm bắt nạt
34
Chương 34: Trả lại cho ngươi một cái tát
35
Chương 35: Mỉa mai Thái Tử
36
Chương 36: Oan gia ngõ hẹp
37
Chương 37: Công chúa Vân Nghê
38
Chương 38: Vũ điệu lớn mừng thắng lợi
39
Chương 39: Cố ý làm chuyện xấu
40
Chương 40: Âm mưu khiêu khích
41
Chương 41: Tặng cho một sự vui mừng "kinh hãi"
42
Chương 42: Chuyển bại thành thắng
43
Chương 43: Ban thưởng nhiều hơn
44
Chương 44: Cố ý xa cách
45
Chương 45: Được người nào đó giải vây
46
Chương 46: Giáo viên cô cô
47
Chương 47: Sư phụ là sát thủ
48
Chương 48: Gấp không thể chờ
49
Chương 49: Châm ngòi ly gián
50
Chương 50: Giả vờ có thai
51
Chương 51: Đi lên chùa trên núi
52
Chương 52: Thay mận đổi đào
53
Chương 53: Chuyện ngoài ý muốn
54
Chương 54: Bảo vệ tiểu thư
55
Chương 55: Tương kế tựu kế
56
Chương 56: Xoay ngược một trận chiến
57
Chương 57: Cùng nhau ngắm pháo hoa
58
Chương 58: Thế tử cầu hôn
59
Chương 59: Hủy trong sạch của nàng
60
Chương 60: Không bằng ngươi gả cho ta
61
Chương 61: Trời xui đất khiến
62
Chương 62: Tính toán
63
Chương 63: Ai là phu quân
64
Chương 64: Mãi mãi không làm thiếp
65
Chương 65: Không phải đoạn tụ
66
Chương 66: Cầu hôn dưới triều đình
67
Chương 67: Câu đố về thân thế
68
Chương 68: Thế lực sau lưng
69
Chương 69: Thích khách giữa khuê phòng
70
Chương 70: Vương gia ghen
71
Chương 71: Tình cảm thiếu niên
72
Chương 72: A Bích chết
73
Chương 73: Khăn tay Tứ Xuyên của Đường Môn
74
Chương 74: Công chúa Tây Nhung
75
Chương 75: Lời tâm tình buồn nôn
76
Chương 76: Tỷ đệ phản bội
77
Chương 77: Hồng Môn Yến
78
Chương 78: Thân trúng độc xuân
79
Chương 79: Dạy nàng hôn môi
80
Chương 80: Làm loạn hậu cung
81
Chương 81: Cắt đứt hoàn toàn
82
Chương 82: Cút ra khỏi vương phủ
83
Chương 83: Chuyện phong nhã của hoàng gia
84
Chương 84: Thái Hậu chống chiêu
85
Chương 85: Hoàng Thượng triệu kiến
86
Chương 86: Tấm thân xử nữ
87
Chương 87: Thượng phương bảo kiếm
88
Chương 88: Quý phi chết thảm
89
Chương 89: Trút giận vì nàng
90
Chương 90: Bái tế đẫm máu
91
Chương 91: Một mũi tên trúng hai con nhạn
92
Chương 92: Chiến đấu một mình
93
Chương 93: Chợt hiểu tấm lòng
94
Chương 94: Thái tử ban thưởng
95
Chương 95: Âm thầm tương trợ
96
Chương 96: Trở lại Trang phủ
97
Chương 97: Đồng minh vỡ tan
98
Chương 98: Bí ẩn nặng nề
99
Chương 99: Mua chuộc nha hoàn
100
Chương 100: Lòng hư vinh
101
Chương 101: Di nương sảy thai
102
Chương 102: Đạo trưởng Tĩnh Hư
103
Chương 103: Khắc cha khắc chồng
104
Chương 104: Một cách trốn khác
105
Chương 105: Là ai nói bậy
106
Chương 106: Không sảy thai
107
Chương 107: Bài học kinh nghiệm xương máu
108
Chương 108: Phải xuất chinh
109
Chương 109: Chờ ta trở lại
110
Chương 110: Ngày cập kê
111
Chương 111: Vương phi của chàng
112
Chương 112: Ở lại vương phủ
113
Chương 113: Gặp Trác Thất
114
Chương 114: Nhờ Dương Kỳ giúp đỡ
115
Chương 115: Ngươi lo lắng cho ta
116
Chương 116: Đưa hắn trở về
117
Chương 117: Ở cùng một đêm
118
Chương 118: Bắt đầu phản kích
119
Chương 119: Bị phát hiện
120
Chương 120: Bắt ngươi khai đao
121
Chương 121: Ta phải trở về
122
Chương 122: Rời khỏi vương phủ
123
Chương 123: Điều tra lần nữa
124
Chương 124: Tiểu Kiều của Đường Môn
125
Chương 125: Trực giác của nàng
126
Chương 126: Ngõ tối kinh hồn
127
Chương 127: Quân muốn thần tử
128
Chương 128: Bệnh nguy kịch
129
Chương 129: Sấm sét giữa trời quang
130
Chương 130: Chàng không có cách nào
131
Chương 131: Thân thế phức tạp
132
Chương 132: Gặp lại cố nhân
133
Chương 133: Làm giao dịch
134
Chương 134: Rõ ràng chân tướng
135
Chương 135: Chỉ cần chàng
136
Chương 136: Cùng quân gặp lại
137
Chương 137: Lá ngọc cành vàng
138
Chương 138: Vĩnh viễn không tuyệt vọng
139
Chương 139: Chợt truyền ra tin người đã chết
140
Chương 140: Tiền đồ của mình
141
Chương 141: Mạo hiểm bức vua thoái vị
142
Chương 142: Một mẻ bắt gọn
143
Chương 143: Thân phận của Đường Môn
144
Chương 144: Đại kết cục
145
Chương 145: Ngoại truyện: trăm năm hảo hợp