Chương 71: Tình cảm thiếu niên

Editor: SunniePham

Phó Vân Tịch còn nhớ rõ buổi trưa của bảy năm về trước.

Lúc đó chàng không phải là một người lạnh lùng và kiêu ngạo, khi đó chàng vừa mới biết được một sự việc đủ để ảnh hưởng đến bí mật của cả đời chàng; không cách nào tiếp nhận được việc này, đồng thời cũng là lần đầu tiên chàng trở mặt với Hoàng Huynh. Vì vậy chàng mới xin xuất chinh đi giết giặc.Hoàng Huynh không còn cách nào, đành phải đáp ứng yêu cầu của chàng. Nhưng sự phẫn nộ và đau buồn trong lòng Phó Vân Tịch cũng không vì vậy giảm bớt, sau buổi trưa ấy, chàng rời khỏi Hoàng Cung. Hầu như là đi dạo hết toàn bộ Kinh Thành, cuối cùng đi vào phía sau một ngọn núi ở Thành Tây.

Đó là một chỗ vô cùng tĩnh mịch, được bao bọc bởi non xanh nước biếc; lúc này thời tiết rất lạnh, bên ngoài tuyết vừa mới rơi nhẹ nhưng lông ngỗng, chôn cả cây cỏ xuống dưới một tầng tuyết trắng lắng đọng. Chàng ngồi trên tàng cây, lúc này gió rất to, nhưng trong lòng chàng vẫn bực bội như cũ. Đúng vào lúc này, thì nghe được một tiếng khóc.

Vốn dĩ không muốn để ý tới, nhưng tiếng khóc này càng lúc càng lớn, cuối cùng lại giống như là khóc đến không thở nổi.Vốn dĩ chàng ở đây là vì nó rất yên tĩnh, nhưng lại không ngờ có người lại quấy nhiễu sự yên tĩnh này. Trong cơn tức giận, chàng quay đầu lại nhìn, thì phát hiện ở phía dưới gốc cây có một tiểu oa nhi khoảng chừng năm sáu tuổi đang ngồi khóc.

Đó là một tiểu cô nương vô cùng bẩn, đầu được bới thành hai búi tóc, lúc này đang dùng tay lau nước mắt của mình, dáng vẻ khóc lóc nhìn cực kỳ thương tâm. Chàng bực bội không chịu nổi, thật sự chịu hết nổi mà phi thân dưới xuống, đi đến này trước mặt tiểu nữ oa đó, giọng nói lạnh lùng vang lên: "Câm miệng!"

Tiểu cô nương lại càng hoảng sợ, nhìn thấy có một thiếu niên tuấn mỹ đang đứng trước mặt mình; tuy nhiên sắc mặt không vui, nhưng mà nàng chưa bao giờ nhìn thấy qua người nào đẹp đến vậy, vì vậy mà nàng ngây người đi đến kéo tay của chàng: "Ngươi là Thần Tiên sao?"

Cả cuộc đời của Phó Vân Tịch, luôn được vô số khuê nữ ái mộ, nhưng tính tình của chàng luôn lạnh lùng, không thích người nào đụng vào mình, ngày thường cũng không có ai dám có can đảm mà kéo ống tay áo của chàng. Ai ngờ tiểu cô nương ở trước mặt này, dùng hai tay chùi nước mặt nước mũi rồi nắm lấy tay của hắn gọi hắn là thần tiên. Nhìn quần áo trắng như tuyết trắng lại lưu lại dấu vân tay đen huyền, từ nhỏ phó Vân Tịch luôn ưa sạch sẽ giờ đây lại có một sự phẫn nộ đến điên cuồng.

Chàng lùi về phía sau một bước: "Đừng đụng vào ta."

Tiểu nữ oa có chút khó hiểu, nhưng cười to nói: "Ngươi thật là đẹp."

Ngay lúc đó Phó Vân Tịch đã nghĩ là: Đây là con gấu nhà nào, mà không biết lễ phép tới vậy. Im lặng một lát, chàng nói: "Yên lặng chút đi."

Tiểu cô nương nhìn chàng, rồi đột nhiên mếu máo, sau đó thì khóc lớn lên.

Nàng đột nhiên khóc lại càng làm cho Phó Vân Tịch bị hoảng sợ, chàng nói: "Ngươi khóc cái gì?"

Tiểu nha đầu nhìn chàng: "Đau lòng thì sẽ khóc, di nương của phụ thân nói qua, không cho phép ta khóc trong phủ, cho nên một lần đến ngày mai, ngày mai, rồi ngày kia thì khóc."

Đầu tiên là Phó Vân Tịch không hiểu lời nói của nàng, nghĩ đi nghĩ lại, thì trong lòng có chút hiểu rõ. E là cô nương này là tiểu thư của nhà quý phủ nào không được sủng ái, bị thiếp thất khi dễ nên mới trốn ở chỗ này mà khóc. Thấy nàng khóc đến thương tâm, chàng nói: "Vậy ngươi còn muốn khóc bao lâu?"

Tiểu nha đầu nâng ngón tay lên mà tính: "Một, hai, ba. . . Tích góp nửa tháng nước mắt, còn có nước mắt từ nay về sau, ước chừng là một canh giờ."

Một canh giờ, phó Vân Tịch chịu hết nổi mà vuốt vuốt ấn đường; chàng phải ở chỗ này nghe nha đầu xấu này khóc một canh giờ?

Tiểu nha đầu như đang suy nghĩ gì đó nhìn chằm chằm vào chàng: "Thần Tiên, ngươi cũng muốn khóc sao?" Nghĩ nghĩ, nàng vỗ vỗ vai của mình, ra vẻ rất khí phách: "Nhạn nhi cho ngươi mượn bả vai dựa vào."

Phó Vân Tịch dở khóc dở cười, lời này từ đâu mà nghe thấy vậy. Thấy nàng quả thật ưỡn ngực lên, đem đôi vai gầy yếu lại gần chàng, ra vẻ "Ta rất rộng rãi", thì lặp tức dáng vẻ của chàng có chút cứng ngắc: "Cảm ơn ý tốt của ngươi, ta không muốn khóc."

"Không muốn khóc?" Tiểu nha đầu nghi ngờ nói: "Nhưng mà nhìn Thần Tiên hình như có dáng vẻ cũng muốn khóc, không cần sợ, cứ chèn ép vậy sẽ sinh bệnh đó. Nhạn nhi sẽ không cười nhạo ngươi đâu."

Phó Vân Tịch cúi đầu nhìn tiểu nha đầu này, nhớ tới việc hôm nay nghe được bí mật kia, trong lòng không khỏi có chút bi thương. Nghe lời nó của tiểu nha đầu này, chàng mới lẩm bẩm nói: "Khóc có ít sao?"

Lời này đối với một tiểu nha đầu mà nói quả thật là có chút ít sâu xa, chỉ thấy đối phương nghiêng đầu thật lâu mới nói: "Ít nhất cũng chính mình cũng phải vui vẻ chứ."

Phó Vân Tịch dứt khoát tại ngồi xuống bên cạnh nàng: "Nhưng mà ngươi lại vui vẻ rồi hả ?"

Lời này như đang nhắc nhở tiểu nha đầu, chỉ thấy nàng nói: "Ai nha, chỉ cần cùng thần tiên ngươi nói chuyện, thì ta đều quên khóc rồi. Vẫn còn phải khóc vì mẫu thân, Cấp Lam, Thu Hồng, Trần ma ma." Nói xong nàng lại mếu máo, phó Vân Tịch quả thực là sợ nước mắt của nàng, theo bản năng vươn tay che miệng của nàng lại: "Đừng khóc."

Tiểu cô nương lại phồng má nhìn chàng, nàng thấy được dáng vẻ vụng về của chàng thì lại thấy vô cùng thú vị, phó Vân Tịch chịu hết nổi mà vươn tay nhéo nhéo mặt của nàng.

Nàng nói: "Ta không thể chơi với ngươi rồi, đợi chút nữa là không đủ thời gian để khóc đó."

Phó Vân Tịch nhìn dáng vẻ nghiêm túc của nàng: "Vì sao không đem khóc biến thành cười?"

"Cười?" Tiểu nha đầu kia nghiêng đầu một cái: "Cười không nổi."

Trong lòng của chàng khẽ động, nàng nhỏ như một con búp bê vậy mà lại cười không nổi, chắc chắn là chịu rất nhiều khổ sợ. Nhưng mà lại không thể lộ liễu khóc lớn, cho nên mới trốn ở trên núi mà khóc. Giọng điệu của chàng liền mềm xuống: "Vì sao ngươi khóc?"

Tiểu nha đầu kia liền thao thao bất tuyệt mà nói, di nương trong phủ khi dễ mẫu tử như bọn họ thế nào, phụ thân đối với các nàng lạnh nhạt ra sao, bọn hạ nhân thờ ơ thế nào. Càng nói thì nước mắt càng không ngừng rơi xuống, Phó Vân Tịch thở dài một tiếng, đột nhiên lại có cảm giác đồng bệnh tương lân.

Thói đời không dễ dàng, ai có thể trôi qua tốt đẹp. Tiểu oa nhi tóc như trái đào này lại có thể tự mình nói ra được khổ sợ trong lòng. Thấy nàng khóc không ngừng, liền an ủi: "Ta và ngươi cùng nhau bắt cá nhỏ, nhưng ngươi đừng khóc nữa, như thế nào?"

Bên trong núi sâu truyền tới âm thanh rung động của nước suối, lờ mờ có thể nhìn thấy dưới nước có các con cá đủ màu đang chơi đùa. Chàng cũng bị nước mắt của tiểu nha đầu này làm cho đầu khiến có chút đau đầu, vì vậy mới có thể phá lệ mà trấn an đối phương.

Nhìn thấy tiểu nha đầu đang sững sờ nhìn mình, phó Vân Tịch đứng dậy rời đi, chỉ chốc lát sau thì mang theo một cái cần câu trở về. Từ nhỏ chàng đã quen được hầu hạ kiểu thiếu gia, đây cũng là lần đầu hầu hạ một tiểu nha đầu, hai người ngồi ở bên suối câu cá. Thấy chàng như vậy, tiểu nha đầu lại càng cảm thấy thú vị, không hề khóc nữa, ngoan ngoãn ngồi ở bên cạnh chàng, nhìn chằm chằm vào trong ao nước.

"Thần Tiên, ngươi không muốn khóc sao?" Đúng là Phó Vân Tịch không tập trung khi nghe tiểu nha đầu bên cạnh mình mở miệng hỏi.

Chàng sững sờ: "Ta chưa từng khóc."

"Đôi mắt của ngươi không khóc" nàng chỉ chỉ vào ngực của phó Vân Tịch: "Nơi này đang khóc."

Phó Vân Tịch khẽ giật mình, nhìn chằm chằm vào tiểu cô nương ở trước mặt cả buổi không nói gì. Nàng lại, nhìn ra sự của yếu ớt chàng.

Nhưng mà phó Vân Tịch chỉ thản nhiên nói: "Ta không có." Tiểu nha đầu thấy sắc mặt của chàng lạnh xuống, liền có chút sợ hãi mà co người lại: "Nơi này đang khóc, so với khóc bằng mắt thì càng đau khổ hơn. Mẫu thân nói, nhưng người khóc ở nơi này đều rất đáng thương."

Hắn không nói chuyện, bên môi hiện lên một nụ cười lạnh.

"Thần Tiên, sau này ngươi vẫn còn lại muốn tới nơi này câu cá sao?" Nàng hỏi.

Thiếu niên yên lặng một lúc, rồi nói: "Chưa chắc, ngày mai ta đã xuất chinh rồi, có lẽ sẽ không còn sống mà trở về, hôm nay gặp được ngươi, coi như là chúng ta có duyên đi." Chàng xem thường sự sinh tử của mình, thậm chí còn nghĩ, nếu chết trên chiến trường thì tốt rồi, không cần phải trở về nữa.

Tiểu nha đầu nhìn hắn, không biết rõ ý tứ trong lời nói của chàng: "Từ nay về sau ngươi sẽ không tới sao?"

Thiếu niên liếc nàng một cái: "Đúng vậy, cho nên buổi câu cá hôm nay coi như là kỷ niệm trước khi chia tay với ngươi."

Nhưng mà cho tới cùng, tiểu nha đầu chưa hề nhìn thấy chàng câu được một con cá nào.

Không bao lâu sau thì có hai nha hoàn vẻ mặt đầy lo lắng đi lại, vừa gọi một "Tiểu thư" vừa cảnh giác nhìn chàng. Nha đầu đó bị hai nha hoàn dẫn đi, lúc sau thì nha đầu không tim không phổi mà quay lại phất tay với chàng: "Thần Tiên, sau này sẽ gặp lại!"

Sau này? Làm gì mà có sau này, lần này từ biệt, sinh tử còn chưa biết, có lẽ kiếp sau gặp lại, cũng có thể vĩnh viễn sẽ không gặp nhau. Chàng gục đầu xuống, cổ tay dùng sức nhấc lên phía trên, một con cá tuyệt đẹp màu lam đầy ánh kim văng ra khỏi nước, bắn tung té những vần sáng lên không trung.

Con cá này, chàng nợ nàng.

Chàng cười cười, gỡ con cá từ lưỡi câu xuống, một lần nữa thả nó vào nước; đuôi cá màu lam vung lên, làm lân lên một tầng bọt nước, rồi rất nhanh đã không thấy bóng dáng đâu.

"Nếu ta còn mạng trở về, nhất định se trở lại thăm ngươi." Chàng nói khẽ với nước, nhìn lại con đường nhỏ nơi tiểu nha đầu đã biến mất. Trong trí nhớ lại hiện lên gương mặt đó, nhưng mà chỉ trong chốc lát lại cảm thấy mơ hồ rồi.

Cũng thế thôi, lúc ấy nàng nước mắt nước mũi không hề có hình tượng, phó Vân Tịch cũng không có quá chú ý đến dung mạo của nàng. Chỉ nhớ rõ một ít đôi mắt được rửa bởi nước mắt, nhìn vô cùng trong suốt giống như mọi thứ trong thế gian chiếu vào mắt nàng nhìn vô cùng dơ bẩn.

Ngày thứ hai, phó Vân Tịch đã theo đại quân đi xuất chinh, thiếu niên ngồi cao trên con ngựa cao, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời trong xanh dài vạn dăm đường, sắc mặt âm trầm vô cùng.

Sau khi ra chiến trường, xung đột vũ trang, núi đao biển lửa, thiếu niên nhỏ tuổi trong vài năm phát triển nhanh chóng, hờ hững, vắng lặng, thâm trầm, bình tĩnh. Chàng đã từ một thiếu niên cao ngạo mà lột xác thành nam nhân tuấn mỹ, thiên quân vạn mã đang ở ngay trước mắt cũng bất động thanh sắc. Sự tao vô song ngày càng lớn dần.

Thành Lỗi lo lắng trùng trùng nhìn chàng: "Mấy năm này, sao ngươi thay đổi thành một người khác vậy. Ngay cả ta nhìn thấy cũng cảm thấy. . . Đáng sợ."

Chàng nói: "Bởi vì ngươi, không có thử qua cảm giác không thể khóc."

Phó Vân Tịch thỉnh thoảng sẽ nghĩ tới tiểu nha đầu kia, sau buổi trưa ấy, nàng đã đánh bậy đánh bạ vào lúc hắn cảm thấy bất lực nhất, làm ầm ĩ một phen, làm cho sự đau khổ của chàng tản đi không ít. Một buổi câu cá, một kỷ niệm chia tay chưa hoàn thành; vậy mà nó như đã thành một cuộc ước hẹn, làm cho chàng ở trên chiến trường càng phát ra sự dũng mãnh vô địch.

Nàng có lo lắng cho chàng không.

Đợi khi chàng mang theo mười vạn binh mã chiến thắng trở về, vẫn giống như năm đó ngồi trên con chiến mã cao ngất, nhìn cửa thành mở rộng ra, dân chúng hoan hô, trong lòng thậm chí còn có chút buồn rầu.

Dù sao thì chàng đã không còn là một thiếu niên kiêu ngạo của năm xưa.

Lúc bên ở trong rừng hồng mai, trong lúc vô tình chàng đã gặp được một tiểu cô nương, trong lúc nguy cấp nàng lại đi gần tới chàng, nhưng nàng không biết, chàng so với nguy hiểm thì càng nguy hiểm hơn.

Tiểu cô nương này tết hai búi tóc có chút quen mắt, cho đến khi nàng ngẩng đầu, lộ ra đôi mắt trước sau sáng ngời thì lúc này ngũ quan dần dần bắt đầu mơ hồ, cuối cùng lại hiện ra một khuôn mặt nhỏ khóc nức nở.

Bảy năm sau ngày tuyết rơi lớn, rốt cục chàng lại một lần nữa nhìn thấy tiểu nha đầu này. Năm đó mặt mày cong cong thích khóc, khóe miệng hơi vểnh; còn bây giờ thì đôi mắt lạnh lùng đầy trào phúng, hai mắt trong sáng như nước hồ thu. Không phải là ánh mắt đơn độc chả nhìn vạn vật thế gian, mà là ánh mắt đầy tuyệt vọng đau thương.

Lòng của chàng đang khóc, nàng có cảm giác được không?

Chàng đứng ở một nơi bí mật gần đó, lẳng lặng nhìn nhất cử nhất động của nàng. Tiểu nha đầu kia thờ ơ khi bị người khác chửi bới, miệng vẫn luôn tươi cười, cổ tay khóe léo, ăn miếng trả miếng, đánh địch mà không hề dùng lực. Nàng giống như là không khóc, luôn cười tủm tỉm nhìn mọi chuyện.

Chàng đã không còn là thiếu niên mọi chuyện đều ghi lên mặt, nàng cũng không phải là một nha đầu vụng trộm đi ẩn núp chỗ khác mà khóc

Thời gian thay đổi toàn bộ, nhưng lại giống như không hề thay đổi gì cả.

Chàng sinh ra một cái ý định trong đầu, muốn đem nàng nhét vào dưới cánh chim của mình, muốn khóc thì cứ khóc, không muốn cười thì không cần miễn cưỡng cười.

Phó Vân Tịch nhớ rõ, mình thiếu nợ nàng một kỷ niệm sắp chia tay; hôm nay chàng đã trở về, vì vậy mớ hoàn trả lại nàng một cây trâm đuôi cá màu lam lân. Dưới ánh trăng chàng duỗi tay về phía nàng.

"Vương phi của ta.

Chapter
1 Chương 1: Tiệc mừng đoạt mệnh
2 Chương 2: Bất ngờ sống lại
3 Chương 3: Tỷ đệ tình thâm
4 Chương 4: Kế mẫu gây khó dễ
5 Chương 5: Lần đầu tiên giao chiến
6 Chương 6: Trêu chọc Hách Liên Dục
7 Chương 7: Bái sư Trạng Nguyên
8 Chương 8: Gặp lại Thế tử
9 Chương 9: Trai cò tranh nhau
10 Chương 10: Gần gũi thứ tỷ
11 Chương 11: Bắt đầu sắp xếp kế hoạch
12 Chương 12: Kết thành đồng minh
13 Chương 13: Kinh Thành thủ phủ
14 Chương 14: Trân bảo có độc
15 Chương 15: Dụng tâm hiểm ác
16 Chương 16: Lục đục đấu đá
17 Chương 17: Biến cố lan tràn
18 Chương 18: Hình nhân thế mạng
19 Chương 19: Bình yên trước sóng gió
20 Chương 20: Dạ yến (1) trong cung
21 Chương 21: Cảnh cáo nho nhỏ
22 Chương 22: Chuyện chỉ có hai
23 Chương 23: Nữ nhi Đặng gia
24 Chương 24: Đạp tuyết tìm mai
25 Chương 25: Đóa hoa của Lý gia
26 Chương 26: Tiếp xúc thân mật
27 Chương 27: Kỹ thuật diễn kịch còn kém cỏi
28 Chương 28: Xu nịnh thúc ngựa
29 Chương 29: Người tài giỏi tuấn kiệt trong kinh thành
30 Chương 30: Thì ra là hắn
31 Chương 31: Kết hợp lại gây khó khăn
32 Chương 32: Gặp chiêu phá chiêu
33 Chương 33: Âm thầm bắt nạt
34 Chương 34: Trả lại cho ngươi một cái tát
35 Chương 35: Mỉa mai Thái Tử
36 Chương 36: Oan gia ngõ hẹp
37 Chương 37: Công chúa Vân Nghê
38 Chương 38: Vũ điệu lớn mừng thắng lợi
39 Chương 39: Cố ý làm chuyện xấu
40 Chương 40: Âm mưu khiêu khích
41 Chương 41: Tặng cho một sự vui mừng "kinh hãi"
42 Chương 42: Chuyển bại thành thắng
43 Chương 43: Ban thưởng nhiều hơn
44 Chương 44: Cố ý xa cách
45 Chương 45: Được người nào đó giải vây
46 Chương 46: Giáo viên cô cô
47 Chương 47: Sư phụ là sát thủ
48 Chương 48: Gấp không thể chờ
49 Chương 49: Châm ngòi ly gián
50 Chương 50: Giả vờ có thai
51 Chương 51: Đi lên chùa trên núi
52 Chương 52: Thay mận đổi đào
53 Chương 53: Chuyện ngoài ý muốn
54 Chương 54: Bảo vệ tiểu thư
55 Chương 55: Tương kế tựu kế
56 Chương 56: Xoay ngược một trận chiến
57 Chương 57: Cùng nhau ngắm pháo hoa
58 Chương 58: Thế tử cầu hôn
59 Chương 59: Hủy trong sạch của nàng
60 Chương 60: Không bằng ngươi gả cho ta
61 Chương 61: Trời xui đất khiến
62 Chương 62: Tính toán
63 Chương 63: Ai là phu quân
64 Chương 64: Mãi mãi không làm thiếp
65 Chương 65: Không phải đoạn tụ
66 Chương 66: Cầu hôn dưới triều đình
67 Chương 67: Câu đố về thân thế
68 Chương 68: Thế lực sau lưng
69 Chương 69: Thích khách giữa khuê phòng
70 Chương 70: Vương gia ghen
71 Chương 71: Tình cảm thiếu niên
72 Chương 72: A Bích chết
73 Chương 73: Khăn tay Tứ Xuyên của Đường Môn
74 Chương 74: Công chúa Tây Nhung
75 Chương 75: Lời tâm tình buồn nôn
76 Chương 76: Tỷ đệ phản bội
77 Chương 77: Hồng Môn Yến
78 Chương 78: Thân trúng độc xuân
79 Chương 79: Dạy nàng hôn môi
80 Chương 80: Làm loạn hậu cung
81 Chương 81: Cắt đứt hoàn toàn
82 Chương 82: Cút ra khỏi vương phủ
83 Chương 83: Chuyện phong nhã của hoàng gia
84 Chương 84: Thái Hậu chống chiêu
85 Chương 85: Hoàng Thượng triệu kiến
86 Chương 86: Tấm thân xử nữ
87 Chương 87: Thượng phương bảo kiếm
88 Chương 88: Quý phi chết thảm
89 Chương 89: Trút giận vì nàng
90 Chương 90: Bái tế đẫm máu
91 Chương 91: Một mũi tên trúng hai con nhạn
92 Chương 92: Chiến đấu một mình
93 Chương 93: Chợt hiểu tấm lòng
94 Chương 94: Thái tử ban thưởng
95 Chương 95: Âm thầm tương trợ
96 Chương 96: Trở lại Trang phủ
97 Chương 97: Đồng minh vỡ tan
98 Chương 98: Bí ẩn nặng nề
99 Chương 99: Mua chuộc nha hoàn
100 Chương 100: Lòng hư vinh
101 Chương 101: Di nương sảy thai
102 Chương 102: Đạo trưởng Tĩnh Hư
103 Chương 103: Khắc cha khắc chồng
104 Chương 104: Một cách trốn khác
105 Chương 105: Là ai nói bậy
106 Chương 106: Không sảy thai
107 Chương 107: Bài học kinh nghiệm xương máu
108 Chương 108: Phải xuất chinh
109 Chương 109: Chờ ta trở lại
110 Chương 110: Ngày cập kê
111 Chương 111: Vương phi của chàng
112 Chương 112: Ở lại vương phủ
113 Chương 113: Gặp Trác Thất
114 Chương 114: Nhờ Dương Kỳ giúp đỡ
115 Chương 115: Ngươi lo lắng cho ta
116 Chương 116: Đưa hắn trở về
117 Chương 117: Ở cùng một đêm
118 Chương 118: Bắt đầu phản kích
119 Chương 119: Bị phát hiện
120 Chương 120: Bắt ngươi khai đao
121 Chương 121: Ta phải trở về
122 Chương 122: Rời khỏi vương phủ
123 Chương 123: Điều tra lần nữa
124 Chương 124: Tiểu Kiều của Đường Môn
125 Chương 125: Trực giác của nàng
126 Chương 126: Ngõ tối kinh hồn
127 Chương 127: Quân muốn thần tử
128 Chương 128: Bệnh nguy kịch
129 Chương 129: Sấm sét giữa trời quang
130 Chương 130: Chàng không có cách nào
131 Chương 131: Thân thế phức tạp
132 Chương 132: Gặp lại cố nhân
133 Chương 133: Làm giao dịch
134 Chương 134: Rõ ràng chân tướng
135 Chương 135: Chỉ cần chàng
136 Chương 136: Cùng quân gặp lại
137 Chương 137: Lá ngọc cành vàng
138 Chương 138: Vĩnh viễn không tuyệt vọng
139 Chương 139: Chợt truyền ra tin người đã chết
140 Chương 140: Tiền đồ của mình
141 Chương 141: Mạo hiểm bức vua thoái vị
142 Chương 142: Một mẻ bắt gọn
143 Chương 143: Thân phận của Đường Môn
144 Chương 144: Đại kết cục
145 Chương 145: Ngoại truyện: trăm năm hảo hợp
Chapter

Updated 145 Episodes

1
Chương 1: Tiệc mừng đoạt mệnh
2
Chương 2: Bất ngờ sống lại
3
Chương 3: Tỷ đệ tình thâm
4
Chương 4: Kế mẫu gây khó dễ
5
Chương 5: Lần đầu tiên giao chiến
6
Chương 6: Trêu chọc Hách Liên Dục
7
Chương 7: Bái sư Trạng Nguyên
8
Chương 8: Gặp lại Thế tử
9
Chương 9: Trai cò tranh nhau
10
Chương 10: Gần gũi thứ tỷ
11
Chương 11: Bắt đầu sắp xếp kế hoạch
12
Chương 12: Kết thành đồng minh
13
Chương 13: Kinh Thành thủ phủ
14
Chương 14: Trân bảo có độc
15
Chương 15: Dụng tâm hiểm ác
16
Chương 16: Lục đục đấu đá
17
Chương 17: Biến cố lan tràn
18
Chương 18: Hình nhân thế mạng
19
Chương 19: Bình yên trước sóng gió
20
Chương 20: Dạ yến (1) trong cung
21
Chương 21: Cảnh cáo nho nhỏ
22
Chương 22: Chuyện chỉ có hai
23
Chương 23: Nữ nhi Đặng gia
24
Chương 24: Đạp tuyết tìm mai
25
Chương 25: Đóa hoa của Lý gia
26
Chương 26: Tiếp xúc thân mật
27
Chương 27: Kỹ thuật diễn kịch còn kém cỏi
28
Chương 28: Xu nịnh thúc ngựa
29
Chương 29: Người tài giỏi tuấn kiệt trong kinh thành
30
Chương 30: Thì ra là hắn
31
Chương 31: Kết hợp lại gây khó khăn
32
Chương 32: Gặp chiêu phá chiêu
33
Chương 33: Âm thầm bắt nạt
34
Chương 34: Trả lại cho ngươi một cái tát
35
Chương 35: Mỉa mai Thái Tử
36
Chương 36: Oan gia ngõ hẹp
37
Chương 37: Công chúa Vân Nghê
38
Chương 38: Vũ điệu lớn mừng thắng lợi
39
Chương 39: Cố ý làm chuyện xấu
40
Chương 40: Âm mưu khiêu khích
41
Chương 41: Tặng cho một sự vui mừng "kinh hãi"
42
Chương 42: Chuyển bại thành thắng
43
Chương 43: Ban thưởng nhiều hơn
44
Chương 44: Cố ý xa cách
45
Chương 45: Được người nào đó giải vây
46
Chương 46: Giáo viên cô cô
47
Chương 47: Sư phụ là sát thủ
48
Chương 48: Gấp không thể chờ
49
Chương 49: Châm ngòi ly gián
50
Chương 50: Giả vờ có thai
51
Chương 51: Đi lên chùa trên núi
52
Chương 52: Thay mận đổi đào
53
Chương 53: Chuyện ngoài ý muốn
54
Chương 54: Bảo vệ tiểu thư
55
Chương 55: Tương kế tựu kế
56
Chương 56: Xoay ngược một trận chiến
57
Chương 57: Cùng nhau ngắm pháo hoa
58
Chương 58: Thế tử cầu hôn
59
Chương 59: Hủy trong sạch của nàng
60
Chương 60: Không bằng ngươi gả cho ta
61
Chương 61: Trời xui đất khiến
62
Chương 62: Tính toán
63
Chương 63: Ai là phu quân
64
Chương 64: Mãi mãi không làm thiếp
65
Chương 65: Không phải đoạn tụ
66
Chương 66: Cầu hôn dưới triều đình
67
Chương 67: Câu đố về thân thế
68
Chương 68: Thế lực sau lưng
69
Chương 69: Thích khách giữa khuê phòng
70
Chương 70: Vương gia ghen
71
Chương 71: Tình cảm thiếu niên
72
Chương 72: A Bích chết
73
Chương 73: Khăn tay Tứ Xuyên của Đường Môn
74
Chương 74: Công chúa Tây Nhung
75
Chương 75: Lời tâm tình buồn nôn
76
Chương 76: Tỷ đệ phản bội
77
Chương 77: Hồng Môn Yến
78
Chương 78: Thân trúng độc xuân
79
Chương 79: Dạy nàng hôn môi
80
Chương 80: Làm loạn hậu cung
81
Chương 81: Cắt đứt hoàn toàn
82
Chương 82: Cút ra khỏi vương phủ
83
Chương 83: Chuyện phong nhã của hoàng gia
84
Chương 84: Thái Hậu chống chiêu
85
Chương 85: Hoàng Thượng triệu kiến
86
Chương 86: Tấm thân xử nữ
87
Chương 87: Thượng phương bảo kiếm
88
Chương 88: Quý phi chết thảm
89
Chương 89: Trút giận vì nàng
90
Chương 90: Bái tế đẫm máu
91
Chương 91: Một mũi tên trúng hai con nhạn
92
Chương 92: Chiến đấu một mình
93
Chương 93: Chợt hiểu tấm lòng
94
Chương 94: Thái tử ban thưởng
95
Chương 95: Âm thầm tương trợ
96
Chương 96: Trở lại Trang phủ
97
Chương 97: Đồng minh vỡ tan
98
Chương 98: Bí ẩn nặng nề
99
Chương 99: Mua chuộc nha hoàn
100
Chương 100: Lòng hư vinh
101
Chương 101: Di nương sảy thai
102
Chương 102: Đạo trưởng Tĩnh Hư
103
Chương 103: Khắc cha khắc chồng
104
Chương 104: Một cách trốn khác
105
Chương 105: Là ai nói bậy
106
Chương 106: Không sảy thai
107
Chương 107: Bài học kinh nghiệm xương máu
108
Chương 108: Phải xuất chinh
109
Chương 109: Chờ ta trở lại
110
Chương 110: Ngày cập kê
111
Chương 111: Vương phi của chàng
112
Chương 112: Ở lại vương phủ
113
Chương 113: Gặp Trác Thất
114
Chương 114: Nhờ Dương Kỳ giúp đỡ
115
Chương 115: Ngươi lo lắng cho ta
116
Chương 116: Đưa hắn trở về
117
Chương 117: Ở cùng một đêm
118
Chương 118: Bắt đầu phản kích
119
Chương 119: Bị phát hiện
120
Chương 120: Bắt ngươi khai đao
121
Chương 121: Ta phải trở về
122
Chương 122: Rời khỏi vương phủ
123
Chương 123: Điều tra lần nữa
124
Chương 124: Tiểu Kiều của Đường Môn
125
Chương 125: Trực giác của nàng
126
Chương 126: Ngõ tối kinh hồn
127
Chương 127: Quân muốn thần tử
128
Chương 128: Bệnh nguy kịch
129
Chương 129: Sấm sét giữa trời quang
130
Chương 130: Chàng không có cách nào
131
Chương 131: Thân thế phức tạp
132
Chương 132: Gặp lại cố nhân
133
Chương 133: Làm giao dịch
134
Chương 134: Rõ ràng chân tướng
135
Chương 135: Chỉ cần chàng
136
Chương 136: Cùng quân gặp lại
137
Chương 137: Lá ngọc cành vàng
138
Chương 138: Vĩnh viễn không tuyệt vọng
139
Chương 139: Chợt truyền ra tin người đã chết
140
Chương 140: Tiền đồ của mình
141
Chương 141: Mạo hiểm bức vua thoái vị
142
Chương 142: Một mẻ bắt gọn
143
Chương 143: Thân phận của Đường Môn
144
Chương 144: Đại kết cục
145
Chương 145: Ngoại truyện: trăm năm hảo hợp