Chương 89: Phòng bệnh cao cấp

Dương Oánh ôm cánh tay Cảnh Thiên Sương, đôi mắt đen láy nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của Lâm Tuyền:
- Cậu cũng giỏi thật đấy, nghe Cố Lương Vũ nói, mỗi ngày cậu công tác ít nhất 12 tiếng, trường học cũng không bỏ, lại còn chạy đi chạy lại giữa Tĩnh Hải và tỉnh thành, thua cậu mất thôi.
- Cố Lương Vũ cũng tới bệnh viện rồi à?
- Ừ, Cố Lương Vũ, Tiền Vệ Quốc đều đã tới, thấy cậu không việc gì cả, tôi bảo bọn họ về cả rồi.
Y tá đẩy cửa đi vào, nhìn chai đạm, đưa tay sờ trán Lâm Tuyền thử nhiệt độ, Lâm Tuyền không quen, nghiêng đầu đi, đợi y tá đi rồi mới hỏi Cảnh Thiên Sương:
- Có phải y tá phòng bệnh cao cấp đều tươi ngon mọng nước như vậy không?
- Dương Oánh vừa nói với tôi, nếu tôi bị bệnh, cô ấy sẽ ở nhà phục vụ tôi, kiên quyết không cho tôi tới đây.
Lâm Tuyền cười ha hả:
- Làm phiền anh chị thế này thật ngại quá, tôi ngủ một giấc thấy khỏe hơn nhiều rồi, anh chị về đi, cho dù đây là là phòng bệnh cấp cao thì mùi thuốc sát trùng cũng rất đậm, chẳng dễ chịu chút nào.
- Khách khí gì chứ, cậu cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, cũng đừng vội xuất viện, thủ tục làm xong cả rồi, dùng danh nghĩa phòng tổ chức tỉnh ủy đấy, không ai dám xem nhẹ đâu. Các cô y tá nơi này đều trẻ trung xinh đẹp, thuận tiện lừa một cô về đi. Cô gái vừa rồi chính là người gọi chúng tôi tới đấy, lúc cậu ngất xỉu, người ta bận tíu tít một hồi đấy.
Lâm Tuyền cười không nói, đưa mắt tiễn Cảnh Thiên Sương, Dương Oánh ra cửa, nghe tiếng thì bên ngoài còn có một cánh cửa nữa, phòng bệnh này chỉ là gian ngăn cách. Không tìm thấy ba lô của mình ở đâu, cái đồng hồ cơ đeo tay cũng bị y tá cởi ra mất rồi, nhớ ra mình suốt cả một ngày không ăn gì, bụng reo ùng ục tới khó chịu, Lâm Tuyền nhìn trái nhìn phải, đúng dự đoán, phòng bệnh cao cấp có chuông gọi bác sĩ, y bấm chuông, cô y tá lúc nãy đi vào:
- Anh Lâm, có chuyện gì thế?
- Có phải cô là người thấy tôi ngất xỉu, gọi người quen của tôi đến không? Tôi còn chưa cám ơn cô.
Tự nhiên thấy mặt cô y tá đỏ ửng, Lâm Tuyền mới mơ hồ nhớ ra trước khi ngất xỉu hình như mình tóm phải chỗ nào đó, không nhắc tới còn đỡ, giờ nhớ lại làm cả hai đâm ra xấu hổ. Lâm Tuyền giơ tay lên lắc lắc, ý bảo không thấy đồng hồ đâu nữa.
Cô y tá đi tới kéo ngăn kéo đầu giường, lấy ra di động, đồng hồ, ví. Lâm Tuyền ghé tới gần, nhìn thẻ đeo ở trước ngực cô :" Trần Á Cầm - Khu cao A".
Trần Á Cầm hơi thấp một chút, eo vô cùng mảnh mai, mặt trái xoan, cằm thon thon, mái tóc dài bện thành hai cái bím tóc to sau đầu, vô cùng xinh xắn. Mắt không to, nhưng sáng mà linh động, khi cười xuất hiện hai cái lúm đồng tiền rất duyên.
Nếu y tá khu cao A mà đều xinh đẹp như thế này đúng có thể hiểu được Dương Oánh vì sao không muốn Cảnh Thiên Sương ở đây, nghĩ tới đó bất giác bật cười.
- Cười gì thế?
Trần Á Cầm quay sang, không có hai người kia ở đây, cô trở nên hoạt bát hơn rất nhiều, cứ như quen Lâm Tuyền lâu lắm rồi:
- Anh đói chưa, tôi chuẩn bị anh cho anh chút nào nhé.
- Cô nên kiếm cho tôi một nồi chào mới đúng.
Trần Á Cầm bĩu môi đẩy bàn chuyên dụng nằm lơ lửng ngang giường, Lâm Tuyền ngồi dậy, còn tưởng rằng sẽ phải ăn thứ cháo dinh dưỡng khó ăn ở bệnh viện, không ngờ trong phòng bệnh cao cấp cung cấp cháo hạt sen ngân nhĩ, chỉ ngửi mùi thôi đã thấy muốn ăn rồi, húp hết một báo chào còn nóng hôi hổi, cảm giác dạ dày đã dễ chịu hơn, đầu vừa rồi còn mơ màng, liền tỉnh táo trở lại, tay chân cũng lấy lại sức, liền bảo Trần Á Cầm:
- Cô tìm giúp tôi Lâm Tĩnh Di của khoa phụ sản được không, tôi là em trai chị ấy.
Trần Á Cầm ngạc nhiên:
- Anh là em trai của bác sĩ Lâm à?
- Cô biết chị tôi sao?
- Không chỉ biết mà còn rất thân, bác sĩ Lâm đã giúp đỡ tôi rất nhiều, không ngờ anh là em trai chị ấy.
Trần Á Cầm đứng dậy:
- Tôi đi gọi chị ấy ngay đây, giờ này chị ấy vẫn còn ở bệnh viện, lão phó viện trưởng rất đáng ghét, luôn tìm cách làm khó chị ấy.
Lâm Tĩnh Di hay tin hớt ha hớt hải chạy tới, còn chưa đợi Lâm Tuyền kịp nói gì, cô đã tuôn ra một tràng:
- Em làm sao thế, bình thường sức khỏe đều rất tốt, sao đùng một cái phải vào nằm viện rồi, còn ngất trong bệnh viện nữa chứ, lần trước gặp em, chị đã thấy không ổn rồi, vừa gầy, sắc mặt lại rất kém. Em làm gì mà bị mệt mỏi quá độ thêm vào cảm sốt? Em làm gì mà lại mệt mỏi quá độ được, không phải là bệnh gì khác đấy chứ, để chị nhờ bác sĩ giỏi kiểm tra hộ em. Đừng nói cho nhà vội, tránh cha mẹ lo, ngủ không được, kiểm tra ra bệnh nói cũng không muộn. Bạn em là ai, sao đưa em tới khu cao cấp? Nằm chỗ này thì tốt rồi, điều kiện tốt, đừng đổi phòng nữa, em là em trai chị, người nhà nhân viên được ưu đãi ...
- Chị nó từ từ em còn trả lời chứ.
Lâm Tuyền cười khổ:
- Em không sao thật mà, đêm qua cùng bạn lên Bạch Mã Sơn ngắm mặt trời mọc, bị gió lạnh thổi một đêm, thành ra bị cảm, tới bệnh viện định gọi cho chị, không ngờ không chịu được, bị ngất. Y tá Tiểu Trần gọi điện cho bạn em tới, em không sao đâu, chị đừng dọa bản thân.
Còn câu vì sao lại mệt mỏi quá độ thì khéo léo không nhắc tới.
- Bạn em là ai? Tiểu Trần nói với chị đích thân trưởng phòng tổ chức tỉnh ủy gọi điện thoại tới, làm cả bí thư lẫn viện trưởng bệnh viện kinh động, còn tưởng em là công tử của nhân vật lớn nào, hiện đang thương lượng tới thăm em đấy.
Lâm Tĩnh Di một tay đặt lên trán Lâm Tuyền, một tay đặt lên trán mình, thấy em trai mặt có sắc hồng, giọng nói khỏe khoắn thì yên tâm hơn không ít:
- Con trai chú Cảnh là con rể của Dương Thiên Hoa thường ủy tỉnh ủy, anh ấy nhận được điện thoại thì đúng lúc đang ở nhà Dương Thiên Hoa, nên em mới may mắn có ưu đãi lớn này. Em thật sự chỉ bị cảm thôi mà, chị mau đi chặn bọn họ lại đi, nếu để bọn họ biết mình đi thăm một thằng nhóc không đáng nhắc tới, chẳng may tức giận lại trút lên đầu chị.
- Người nhà nhân viên bị bệnh, lãnh đạo bệnh viện không thể đến thăm à? Nhìn đi, Tiểu Trần là y tá xinh đẹp nhất trong bệnh viện của bọn chị đấy, đưa tới chỗ em, rõ ràng định dùng mỹ sắc dụ em.
- Bác sĩ Lâm nói lung tung gì đó?
Trần Á Cầm đỏ mặt, nhỏ giọng giận dỗi:
- Em bị ngất trong bệnh viện, được y tá Tiểu Trần gặp phải, thế mà chị nói thành dạng gì rồi.
Lâm Tuyền đi "tán gái" thì mồm mép, bị người ta trêu lại thì sức chịu đựng rất kém, không chịu nổi kiểu đùa này:
- Chị Tĩnh Di, chị chuẩn bị giúp em, truyền hết cái chai này là em xuất viện.
- Em dám à?
Lâm Tĩnh Di trừng mắt lên, mắng:
- Cảm thì không vấn đề gì, nhưng mệt mỏi quá độ là sao? Em nghĩ qua loa vài câu là lừa được chị à, có phải Triệu Tăng sai em làm việc không? Anh ta là phó thư ký trưởng thành ủy, dưới tay thiếu gì người, lại đi bót lột sức lao động trẻ em, mấy tháng qua, em chăm chỉ chạy qua chạy lại Tĩnh Hải với tỉnh thành lắm đấy. Về Tĩnh Hải cũng không chịu về nhà, ba mẹ đầy một bụng ý kiến đấy.
Không ngờ trong mắt chị mình lại là "lao động trẻ em", thấy chị Tĩnh Di có vẻ giận thật rồi, Lâm Tuyền cuống quít nói:
- Rèn luyện nhiều một chút thôi mà, em không sao cả đâu.
- Chị không cần biết, em ít nhất ngoan ngoãn nằm ở đây ba ngày cho chị, nếu không đừng trách. Chị gọi điện cho Dương Minh rồi, bảo anh ấy mang ít thức ăn tới, căn phòng em ở có phòng khách, có phòng họp ...
Lâm Tĩnh Di nói tới đó khựng lại, ngờ vực hỏi:
- An bài phòng họp làm gì?

Chapter
1 Chương 1: Trở Về Tĩnh Hải
2 Chương 2: Tình Hình Tĩnh Hải
3 Chương 3: Thiếu Phụ Xinh Đẹp
4 Chương 4: Đưa Mỹ Nữ Về Nhà
5 Chương 5: Bắt Đầu Kế Hoạch
6 Chương 6: Kiểm Khoản Tiền Đầu Tiên
7 Chương 7: Lộ Mặt Gian Thương
8 Chương 8: Chạm Trán Lưu Manh
9 Chương 9: Tổ Hợp Ưu Tú
10 Chương 10: Chuyển Hướng Kinh Doanh
11 Chương 11: Cám Ơn Cậu
12 Chương 12: Nữ Yêu Tinh
13 Chương 13: Mách Lới Cũ Rích (1)
14 Chương 14: Mách Lới Cũ Rích (2)
15 Chương 15: Lâm Tĩnh Sơ
16 Chương 16: Phó Thư Ký Trưởng Thành Ủy
17 Chương 17: Chỉ Là Bàn Đạp
18 Chương 18: Có Giỏi Thì Nói Với Ba Tao
19 Chương 19: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân
20 Chương 20: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân (2)
21 Chương 21: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (1)
22 Chương 22: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (2)
23 Chương 23: Con Dấu
24 Chương 24: Phải Tạo Ra Đề Tài
25 Chương 25: Số 5 Đường Hoa Viên
26 Chương 26: Suy Nghĩ Của Cảnh Nhất Dân
27 Chương 27: Đăng Ký Công Ty
28 Chương 28: Lần Đầu Gặp Tôn Phi Phi
29 Chương 29: Cáo Mượn Oai Hùm
30 Chương 30: Mời Khách
31 Chương 31: Mời Khách (2)
32 Chương 32: Mời Khách (3)
33 Chương 33: Say Rượu
34 Chương 34: Một Thoáng Nhu Tình
35 Chương 35: Tinh Hồ Uyển
36 Chương 36: Khó Khăn Của Tinh Hổ
37 Chương 37: Thời Nay Cũng Có Danh Kỹ
38 Chương 38: Nội Tình Phức Tạp
39 Chương 39: Có Người Ứng Tuyển Rồi
40 Chương 40: Phỏng Vấn
41 Chương 41: Cần Có Bạn Gái Rồi
42 Chương 42: Cậu Là Thạch Phật Lâm Tuyền ?
43 Chương 43: Con Ông Cháu Cha
44 Chương 44: Bắt Cóc Tôn Phi Phi
45 Chương 45: Bắt Cóc Tôn Phi Phi (3)
46 Chương 46: Ngưỡng Cửa Ngân Hàng
47 Chương 47: Giao Kèo
48 Chương 48: Đi Mua Nhà
49 Chương 49: Đi Mua Nhà (2)
50 Chương 50: Nhà Máy Trấn Lục Hồng
51 Chương 51: Trần Minh Hành Nổi Giận
52 Chương 52: Thái Độ Của Ngân Hàng
53 Chương 53: Tôi Là Khổng Lập Dân Của Đông Đô
54 Chương 54: Lễ Vật Của Khổng Lập Dân
55 Chương 55: Mở Đầu Hoa Lệ
56 Chương 56: Lập Kế Hoạch
57 Chương 57: Vua Không Ngai Bị Đánh
58 Chương 58: Tiến Về Phía Trước
59 Chương 59: Quy Hoạch Tương Lai Tú Thủy Các
60 Chương 60: Gọi Điện Xin Chỉ Thị
61 Chương 61: Đi Xin Lỗi
62 Chương 62: Cô Gái Đanh Đá
63 Chương 63: Gặp Gỡ Trên Tàu
64 Chương 64: Bạn Bè Đại Học
65 Chương 65: Căn Hộ Tân Hôn
66 Chương 66: Bị Nhìn Thấy Hết Rồi
67 Chương 67: Cô Gái Bán Nhà
68 Chương 68: Sao Sơn Chấn Hổ (1)
69 Chương 69: Sao Sơn Chấn Hổ (2)
70 Chương 70: Sao Sơn Chấn Hổ (3)
71 Chương 71: Đòn Bẩy Nâng Địa Cầu
72 Chương 72: Cảnh Xuân Trong Phòng
73 Chương 73: Trương Đào Thất Tình
74 Chương 74: Con nhớ mẹ lắm …
75 Chương 75: Đẩy giá nhà lên cho tôi
76 Chương 76: Ủy ban chủ nhà
77 Chương 77: Tiểu khu nhất định phải đẹp
78 Chương 78: Giao dịch ngầm
79 Chương 79: Kế hoạch bị lật nhào
80 Chương 80: Kế Hoạch Bị Lật Nhào 2
81 Chương 81: Cuộc Đời Phương Nam 1
82 Chương 82: Cuộc Đời Phương Nam 2
83 Chương 83: Gọi Ba Đi!
84 Chương 84: Công Việc Lặng Lẽ Tới
85 Chương 85: Ngày đặc biệt
86 Chương 86: Lòng loạn rồi (1)
87 Chương 87: Lòng Loạn Rồi (2)
88 Chương 88: Bệnh Rồi
89 Chương 89: Phòng bệnh cao cấp
90 Chương 90: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (1)
91 Chương 91: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (2)
92 Chương 92: Chu Vân Thiên Đòi Tiền
93 Chương 93: Giữ Lại Trương Bích Quân
94 Chương 94: Chỉ Hơi Nhớ
95 Chương 95: Còn Chưa Quên Tiểu Tình Nhân
96 Chương 96: Vết Thương Thành Phố
97 Chương 97: Vết Thương Thành Phố (2)
98 Chương 98: Chúc tết thật là mệt
99 Chương 99: Trần Vũ và Trần Thần
100 Chương 100: Tiệc tân gia
101 Chương 101: Tiền Vi Ghen Tỵ
102 Chương 102: Quốc Tế Duy Lợi
103 Chương 103: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu
104 Chương 104: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu (2)
105 Chương 105: Không có ý đồ tốt
106 Chương 106: Lục Nhất Mạn
107 Chương 107: Lục Nhất Mạn. (2)
108 Chương 108: Lục Nhất Mạn. (3)
109 Chương 109: Lãnh Đạo Thị Sát
110 Chương 110: Công Trình Chính Tích
111 Chương 111: Lần đầu tới Tần Hoài
112 Chương 112: Chung cư Đàn Sơn
113 Chương 113: Kế Hoạch Tân Thành Trấn
Chapter

Updated 113 Episodes

1
Chương 1: Trở Về Tĩnh Hải
2
Chương 2: Tình Hình Tĩnh Hải
3
Chương 3: Thiếu Phụ Xinh Đẹp
4
Chương 4: Đưa Mỹ Nữ Về Nhà
5
Chương 5: Bắt Đầu Kế Hoạch
6
Chương 6: Kiểm Khoản Tiền Đầu Tiên
7
Chương 7: Lộ Mặt Gian Thương
8
Chương 8: Chạm Trán Lưu Manh
9
Chương 9: Tổ Hợp Ưu Tú
10
Chương 10: Chuyển Hướng Kinh Doanh
11
Chương 11: Cám Ơn Cậu
12
Chương 12: Nữ Yêu Tinh
13
Chương 13: Mách Lới Cũ Rích (1)
14
Chương 14: Mách Lới Cũ Rích (2)
15
Chương 15: Lâm Tĩnh Sơ
16
Chương 16: Phó Thư Ký Trưởng Thành Ủy
17
Chương 17: Chỉ Là Bàn Đạp
18
Chương 18: Có Giỏi Thì Nói Với Ba Tao
19
Chương 19: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân
20
Chương 20: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân (2)
21
Chương 21: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (1)
22
Chương 22: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (2)
23
Chương 23: Con Dấu
24
Chương 24: Phải Tạo Ra Đề Tài
25
Chương 25: Số 5 Đường Hoa Viên
26
Chương 26: Suy Nghĩ Của Cảnh Nhất Dân
27
Chương 27: Đăng Ký Công Ty
28
Chương 28: Lần Đầu Gặp Tôn Phi Phi
29
Chương 29: Cáo Mượn Oai Hùm
30
Chương 30: Mời Khách
31
Chương 31: Mời Khách (2)
32
Chương 32: Mời Khách (3)
33
Chương 33: Say Rượu
34
Chương 34: Một Thoáng Nhu Tình
35
Chương 35: Tinh Hồ Uyển
36
Chương 36: Khó Khăn Của Tinh Hổ
37
Chương 37: Thời Nay Cũng Có Danh Kỹ
38
Chương 38: Nội Tình Phức Tạp
39
Chương 39: Có Người Ứng Tuyển Rồi
40
Chương 40: Phỏng Vấn
41
Chương 41: Cần Có Bạn Gái Rồi
42
Chương 42: Cậu Là Thạch Phật Lâm Tuyền ?
43
Chương 43: Con Ông Cháu Cha
44
Chương 44: Bắt Cóc Tôn Phi Phi
45
Chương 45: Bắt Cóc Tôn Phi Phi (3)
46
Chương 46: Ngưỡng Cửa Ngân Hàng
47
Chương 47: Giao Kèo
48
Chương 48: Đi Mua Nhà
49
Chương 49: Đi Mua Nhà (2)
50
Chương 50: Nhà Máy Trấn Lục Hồng
51
Chương 51: Trần Minh Hành Nổi Giận
52
Chương 52: Thái Độ Của Ngân Hàng
53
Chương 53: Tôi Là Khổng Lập Dân Của Đông Đô
54
Chương 54: Lễ Vật Của Khổng Lập Dân
55
Chương 55: Mở Đầu Hoa Lệ
56
Chương 56: Lập Kế Hoạch
57
Chương 57: Vua Không Ngai Bị Đánh
58
Chương 58: Tiến Về Phía Trước
59
Chương 59: Quy Hoạch Tương Lai Tú Thủy Các
60
Chương 60: Gọi Điện Xin Chỉ Thị
61
Chương 61: Đi Xin Lỗi
62
Chương 62: Cô Gái Đanh Đá
63
Chương 63: Gặp Gỡ Trên Tàu
64
Chương 64: Bạn Bè Đại Học
65
Chương 65: Căn Hộ Tân Hôn
66
Chương 66: Bị Nhìn Thấy Hết Rồi
67
Chương 67: Cô Gái Bán Nhà
68
Chương 68: Sao Sơn Chấn Hổ (1)
69
Chương 69: Sao Sơn Chấn Hổ (2)
70
Chương 70: Sao Sơn Chấn Hổ (3)
71
Chương 71: Đòn Bẩy Nâng Địa Cầu
72
Chương 72: Cảnh Xuân Trong Phòng
73
Chương 73: Trương Đào Thất Tình
74
Chương 74: Con nhớ mẹ lắm …
75
Chương 75: Đẩy giá nhà lên cho tôi
76
Chương 76: Ủy ban chủ nhà
77
Chương 77: Tiểu khu nhất định phải đẹp
78
Chương 78: Giao dịch ngầm
79
Chương 79: Kế hoạch bị lật nhào
80
Chương 80: Kế Hoạch Bị Lật Nhào 2
81
Chương 81: Cuộc Đời Phương Nam 1
82
Chương 82: Cuộc Đời Phương Nam 2
83
Chương 83: Gọi Ba Đi!
84
Chương 84: Công Việc Lặng Lẽ Tới
85
Chương 85: Ngày đặc biệt
86
Chương 86: Lòng loạn rồi (1)
87
Chương 87: Lòng Loạn Rồi (2)
88
Chương 88: Bệnh Rồi
89
Chương 89: Phòng bệnh cao cấp
90
Chương 90: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (1)
91
Chương 91: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (2)
92
Chương 92: Chu Vân Thiên Đòi Tiền
93
Chương 93: Giữ Lại Trương Bích Quân
94
Chương 94: Chỉ Hơi Nhớ
95
Chương 95: Còn Chưa Quên Tiểu Tình Nhân
96
Chương 96: Vết Thương Thành Phố
97
Chương 97: Vết Thương Thành Phố (2)
98
Chương 98: Chúc tết thật là mệt
99
Chương 99: Trần Vũ và Trần Thần
100
Chương 100: Tiệc tân gia
101
Chương 101: Tiền Vi Ghen Tỵ
102
Chương 102: Quốc Tế Duy Lợi
103
Chương 103: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu
104
Chương 104: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu (2)
105
Chương 105: Không có ý đồ tốt
106
Chương 106: Lục Nhất Mạn
107
Chương 107: Lục Nhất Mạn. (2)
108
Chương 108: Lục Nhất Mạn. (3)
109
Chương 109: Lãnh Đạo Thị Sát
110
Chương 110: Công Trình Chính Tích
111
Chương 111: Lần đầu tới Tần Hoài
112
Chương 112: Chung cư Đàn Sơn
113
Chương 113: Kế Hoạch Tân Thành Trấn