Chương 2: Tình Hình Tĩnh Hải

Lâm Tuyền dùng tiếng Tĩnh Hải bắt chuyện bọn họ, không ngờ Quách Bảo Lâm từ trong đám đông chen ra, đi về phía Lâm Tuyền gọi tên y một cách mừng rỡ.
Quách Bảo Lâm gặp đúng thời cơ tốt trường đại học tuyển thêm người, vào một cái khoa của học viện giáo dục do tỉnh Đông Hải thành lập, tới nay hắn còn chưa biết tên đầy đủ của cái khoa đó, dù sao hắn đi học chỉ để lấy uy tán gái thôi.
Nói ra thật xấu hổ, khi đó Lâm Tuyền còn không nhận ra đó là Quách Bảo Lâm lừng lẫy thời trung học, nhưng tất cả đều không làm trở ngại tình bạn của bọn họ phát triển nhảy vọt từ sau hôm đó.
Tình bạn này nhanh chóng đạt tới mức khi Quách Bảo Lâm và bạn gái ở trong khách sạn phát hiện bao cao su trong túi chỉ còn lại một cái, lại không thoát thân được, liền gọi điện thoại cho Lâm Tuyền dùng ám hiệu nhờ y mua hộ, sau đó khi cùng ăn cơm tối Lâm Tuyền lén đưa bao cao su cho Quách Bảo Lâm dưới gầm bàn, để hắn và bạn gái cùng về khách sạn, còn Lâm Tuyền cô đơn lủi thủi một mình trở về phòng chật chội ở KTX.
Y và Quách Bảo Lâm thân nhau thế đấy.
Quách Bảo Lâm đầu dựa vào khoang xe, miệng cười dâm đãng, Lâm Tuyền nghĩ chắc là đang mơ thấy cảnh dâm uế nào đó rồi.
Trường Giang từ vùng đất tuyết phủ chảy quanh co vạn dặm, nước chảy cuồn cuộn, cho tới khi đến hạ du, thế nước mới trở nên hiền hòa như xử nữ. Mang theo hàng triệu tấn phù sa trầm tích ở cửa sông, tạo thành mảnh đất bồi. Nước sông chảy mãi đem phù sa trút vào bờ bắc, hình thành một đồng bằng dài hẹp. Đó chính là Tĩnh Hải, viên minh châu rực rỡ phía đông Hoa Hạ.
Sắp tới trạm Tĩnh Hải rồi, Lâm Tuyền xoay cái cổ tê nhừ, khẽ đẩy thiếu phụ nằm dựa vào y ngủ mấy tiếng đồng hồ, liếc nhìn làn da mịn màng ở cổ, bầu vú no căng làm áo sơ mi đội lên, thấp thoáng còn thấy màu da bên trong, khiến cho đan điền của y nóng lên.
Giọng nữ ngọt lịm thông báo sắp tới Tĩnh Hải trong loa như viên đá ném vào trong hồ nước tĩnh lặng, khiến khoang xe liền trở nên náo loạn.
- Mấy năm nay Tĩnh Hải phát triển không được như trước nữa, trong bảng xếp hạng các thành phố lớn ven biển, không còn nhìn thấy cái tên Tĩnh Hải ...
Một giọng nam tiếc nuối vang lên:
- Sao không nhìn thấy? Lật tới trang cuối cùng mà xem, xếp thứ 7 từ đít lên đấy.
Một gióng nói mỉa mai cắt ngang lời cảm khái của đối phương:
- Sau khi Trần Nhiên xuống đài rồi, Chu Bình, Dương Vân đều là đồ phá hoại, đã bảy tám năm trôi qua, cứ nói thay đổi diện mạo của Tĩnh Hải, nhưng thay đổi được bao nhiêu? Chu Bình làm được bí thư thành ủy hai năm, đến khi đổi khóa bị người ta bóc trần tài sản lên tới 20 triệu. Những 20 mươi triệu, dù không có chứng cứ tham ô hối lộ thì riêng khoản tài sản lai lịch không rõ ràng cũng đủ cho ông ta ngồi tù hết đời, ai mà ngờ ông ta phủi đít tới Trì Châu làm bí thư thành ủy.
Người kia thở dài não ruột, giọng mang vẻ phẫn nộ:
- Dương Vân thì sao? Làm bí thư thành ủy năm năm, Tĩnh Hải trong tay ông ta cũng chẳng khởi sắc.
- Khởi sắc thế quái nào được, Trần Nhiêu và Chu Bình là do ông ta ngầm lật đổ, ông ta bận chiêu mộ thân tín, mua quan bán tước, thời gian đâu ra để phát triển kinh tế Tĩnh Hải? Cái gì không nói, riêng tiền mua bán quan chức kia ông ta kiếm được còn nhiều hơn Chu Bình, thành phố Tĩnh Hải ra giá công khai, bí thư xã thị trấn 200.000 tới 500.000, Tĩnh Hải có tới hơn ba trăm xã thị trấn, thay một lượt thì Dương Vân kiếm được bao nhiêu?
- Có 50 vạn thì ai thèm làm bí thư xã gì chứ, chẳng qua là đãi ngộ cấp chính khoa.
Người kia tỏ vẻ không tin tưởng:
- Này người anh em không có nhãn quang gì cả, làm bí thư xã ở Tĩnh Hải còn sướng hơn làm bí thư huyện ủy phía tây đấy, biết nhà máy dệt Chính Hoài không? Vốn là xí nghiệp tập thể trấn Chính Hoài, hai năm trước cải cách, tài sản gần chục triệu, hiệu ích cũng khá tốt, nhưng cuối cùng đánh giá chưa tới ba triệu. Kết quả thế nào, bí thư trấn ủy bỏ ra 1,5 triệu cùng với ông chủ tư nhân biến nó thành nhà máy tư. Nghe nói 1,5 triệu kia của bí thư trấn ủy còn là do ông chủ tư kia bỏ, anh nghĩ xem, nếu không chiếm cái ghế bí thư trấn ủy, làm gì có chuyện ngon lành thế.
Lâm Tuyền ngoái đầu nhìn hai người trung niên đang châu đầu vào vào một cuốn tạp chí tên là (Điều tra thành thị), bên trên chi chít những cái tên thành phố và con số phát triển kinh tế, một người trung niên tiều tụy nghe lời đồn đại kinh người từ miệng bạn mình, không kiềm được tiếng thở dài đầy bi phẫn và bất lực.
Trung niên ngồi đối diện với Lâm Tuyền mặt nhạo báng:
- Lão Trương ơi, thói đời hiện nay anh còn chưa nhìn thấu hay sao? Luôn là quan thương câu kết cướp bóc bình dân.
- Thành ủy Tĩnh Hải vừa đổi ban bệ khóa mới, có lẽ tình thế Tĩnh Hải sẽ tốt hơn một chút, trước kia Tĩnh Hải xếp thứ hai toàn tỉnh chỉ thua mỗi thủ phủ Kiến Nghiệp, mấy năm nay tuy nói chỉ tụt xuống mấy hạng, nhưng tổng lượng kinh tế thua thứ hạng trên khoảng xa tắp, đuổi không kịp nữa.
Kiến nghiệp là thành phố cấp phó tỉnh, thủ phủ tỉnh Đông Hải, trường Đh Đông Hải cũng đặt ở đó.
- Cảnh Nhất Dân cũng thế mà thôi, lên nhậm chứ hai ba tháng luôn hò hét chống hủ bại đề cao liêm khiết, nhưng có động tĩnh gì đâu? Tôi thấy bản chất ông ta cũng thối hoắc rồi.
Nói tới chỗ đắc ý, người trung niên vung tay lên:
- Còn chẳng bằng để Trần Nhiên tiếp tục làm bí thư thành ủy.
- Chẳng phải Trần Nhiên vì vấn đề kinh tế mà phải lui về à?
Người kia làm ra vẻ hiểu biết:
- Cũng gần như thế, nghe nói con cái ông ta tham lam, trong thời gian Trần Nhiên tại chức, hai đứa con trai ông ta đứa nào cũng có gia sản vài chục triệu ...
- Thật hết nói ...
- Trần Nhiên mặc dù dung túng con cái vơ vét tiền tài, song dù sao ông ta cũng có vài phần tài cán thực sự, ông ta tại nhiệm chín năm, Tĩnh Hải phát triển rất nhanh! Dù sao có ai làm quan lại không tham, song tham cũng phải kiếm kẻ có trình độ ...
Người trung niên thấy Lâm Tuyền quay đầu nhìn mình, trông y giống thành phần trí thức liền khẽ gật đầu, xem như lễ tiết giữa những người xa lạ.
Lâm Tuyền gật đầu đáp lại, thời buổi này có rất nhiều người bất mãn với thời cuộc, nhưng bàn luận chuyện bí mật trên quan trường lại rất hào hứng. Tuy chỉ là đồn thổi vô căn cứ, song lời trong miệng người trung niên kia đúng là thấy được vài phần thực tế ở Tĩnh Hải.
Lâm Tuyền là một sinh viên bình thường ở Đh Đông Hải, tuy nói bình thường, nhưng chẳng hề xa lạ quan trường Tĩnh Hải, vì vị bí thư thành ủy tiền nhiệm Trần Nhiên mà hai người trung niên kia nói chính là ông ngoại của Lâm Tuyền, mẹ của Lâm Tuyền là Trần Tú con nuôi Trần Nhiên.
Nói ra cũng thú vị, Lâm Tuyền cũng chẳng phải con đẻ của Trần Tú mà bốn tuổi mới được Trần Tú nhặt về mang tới Lâm gia.
Mặc dù giữa Lâm Tuyền và Trần Nhiên mặc dù chẳng có quan hệ máu mủ gì, nhưng lại là đứa cháu Trần Nhiên yêu thương nhất, yên tâm nhất. Sau khi Trần Nhiên vì vấn đề kinh tế mà rời nhiệm, hào quang phú quý hoa lệ trong một đêm vỡ tan như bong bóng, khi ấy Lâm Tuyền mới chỉ 15 tuổi, cái độ tuổi thiếu niên nhạy cảm, tâm lý gặp phải tác động lớn, bị lời chế nhạo mỉa mai vô cùng vô tận nuôi dưỡng thành tính cách trầm tĩnh lãnh đạm.
Ngay cả bí thư thành ủy hiện nhiệm là Cảnh Nhất Dân, Lâm Tuyền cũng chẳng lạ gì. Cảnh Nhất Dân là thời bạn đại học của cha y Lâm Minh Đạt. Khi Trần Nhiên tại chức, Cảnh Nhất Dân là phó thư ký trưởng thành ủy, bí thư khu ủy Tĩnh Nam, mặc dù không thèm lấy lòng Trần Nhiên, nhưng lại khá thân với nhà Lâm Minh Đạt.
Sau khi Trần Nhiên rời nhiệm, Cảnh Nhất Dân làm thư ký trưởng thành ủy, phó bí thư thành ủy rồi bí thư thành ủy, đại khái vì tị hiềm, cho nên quan hệ với Lâm gia lạnh nhạt dần.
Triệu Tăng, thư ký của Cảnh Nhất Dân, tháng tư năm nay lên làm phó thư ký trưởng thành ủy còn là học sinh của Lâm Minh Đạt khi ông là phó hiệu trưởng trường Trung học Nhất Trung.
Mặc dù quan hệ giữa Cảnh Nhất Dân và Lâm gia đã phai nhạt đi, nhưng Triệu Tăng nhận rất nhiều ân nghĩa từ Lâm Minh Đạt, phí học cao trung, đại học của Triệu Tăng là do Lâm Minh Đạt tài trợ riêng, luôn qua lại mật thiết với Lâm gia. Khi Triệu Tăng lên làm phó thư ký trưởng thành ủy mở tiệc riêng tại nhà, Lâm Tuyền còn chuyên môn xin nghỉ phép về Tĩnh Hải một lần.

Chapter
1 Chương 1: Trở Về Tĩnh Hải
2 Chương 2: Tình Hình Tĩnh Hải
3 Chương 3: Thiếu Phụ Xinh Đẹp
4 Chương 4: Đưa Mỹ Nữ Về Nhà
5 Chương 5: Bắt Đầu Kế Hoạch
6 Chương 6: Kiểm Khoản Tiền Đầu Tiên
7 Chương 7: Lộ Mặt Gian Thương
8 Chương 8: Chạm Trán Lưu Manh
9 Chương 9: Tổ Hợp Ưu Tú
10 Chương 10: Chuyển Hướng Kinh Doanh
11 Chương 11: Cám Ơn Cậu
12 Chương 12: Nữ Yêu Tinh
13 Chương 13: Mách Lới Cũ Rích (1)
14 Chương 14: Mách Lới Cũ Rích (2)
15 Chương 15: Lâm Tĩnh Sơ
16 Chương 16: Phó Thư Ký Trưởng Thành Ủy
17 Chương 17: Chỉ Là Bàn Đạp
18 Chương 18: Có Giỏi Thì Nói Với Ba Tao
19 Chương 19: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân
20 Chương 20: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân (2)
21 Chương 21: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (1)
22 Chương 22: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (2)
23 Chương 23: Con Dấu
24 Chương 24: Phải Tạo Ra Đề Tài
25 Chương 25: Số 5 Đường Hoa Viên
26 Chương 26: Suy Nghĩ Của Cảnh Nhất Dân
27 Chương 27: Đăng Ký Công Ty
28 Chương 28: Lần Đầu Gặp Tôn Phi Phi
29 Chương 29: Cáo Mượn Oai Hùm
30 Chương 30: Mời Khách
31 Chương 31: Mời Khách (2)
32 Chương 32: Mời Khách (3)
33 Chương 33: Say Rượu
34 Chương 34: Một Thoáng Nhu Tình
35 Chương 35: Tinh Hồ Uyển
36 Chương 36: Khó Khăn Của Tinh Hổ
37 Chương 37: Thời Nay Cũng Có Danh Kỹ
38 Chương 38: Nội Tình Phức Tạp
39 Chương 39: Có Người Ứng Tuyển Rồi
40 Chương 40: Phỏng Vấn
41 Chương 41: Cần Có Bạn Gái Rồi
42 Chương 42: Cậu Là Thạch Phật Lâm Tuyền ?
43 Chương 43: Con Ông Cháu Cha
44 Chương 44: Bắt Cóc Tôn Phi Phi
45 Chương 45: Bắt Cóc Tôn Phi Phi (3)
46 Chương 46: Ngưỡng Cửa Ngân Hàng
47 Chương 47: Giao Kèo
48 Chương 48: Đi Mua Nhà
49 Chương 49: Đi Mua Nhà (2)
50 Chương 50: Nhà Máy Trấn Lục Hồng
51 Chương 51: Trần Minh Hành Nổi Giận
52 Chương 52: Thái Độ Của Ngân Hàng
53 Chương 53: Tôi Là Khổng Lập Dân Của Đông Đô
54 Chương 54: Lễ Vật Của Khổng Lập Dân
55 Chương 55: Mở Đầu Hoa Lệ
56 Chương 56: Lập Kế Hoạch
57 Chương 57: Vua Không Ngai Bị Đánh
58 Chương 58: Tiến Về Phía Trước
59 Chương 59: Quy Hoạch Tương Lai Tú Thủy Các
60 Chương 60: Gọi Điện Xin Chỉ Thị
61 Chương 61: Đi Xin Lỗi
62 Chương 62: Cô Gái Đanh Đá
63 Chương 63: Gặp Gỡ Trên Tàu
64 Chương 64: Bạn Bè Đại Học
65 Chương 65: Căn Hộ Tân Hôn
66 Chương 66: Bị Nhìn Thấy Hết Rồi
67 Chương 67: Cô Gái Bán Nhà
68 Chương 68: Sao Sơn Chấn Hổ (1)
69 Chương 69: Sao Sơn Chấn Hổ (2)
70 Chương 70: Sao Sơn Chấn Hổ (3)
71 Chương 71: Đòn Bẩy Nâng Địa Cầu
72 Chương 72: Cảnh Xuân Trong Phòng
73 Chương 73: Trương Đào Thất Tình
74 Chương 74: Con nhớ mẹ lắm …
75 Chương 75: Đẩy giá nhà lên cho tôi
76 Chương 76: Ủy ban chủ nhà
77 Chương 77: Tiểu khu nhất định phải đẹp
78 Chương 78: Giao dịch ngầm
79 Chương 79: Kế hoạch bị lật nhào
80 Chương 80: Kế Hoạch Bị Lật Nhào 2
81 Chương 81: Cuộc Đời Phương Nam 1
82 Chương 82: Cuộc Đời Phương Nam 2
83 Chương 83: Gọi Ba Đi!
84 Chương 84: Công Việc Lặng Lẽ Tới
85 Chương 85: Ngày đặc biệt
86 Chương 86: Lòng loạn rồi (1)
87 Chương 87: Lòng Loạn Rồi (2)
88 Chương 88: Bệnh Rồi
89 Chương 89: Phòng bệnh cao cấp
90 Chương 90: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (1)
91 Chương 91: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (2)
92 Chương 92: Chu Vân Thiên Đòi Tiền
93 Chương 93: Giữ Lại Trương Bích Quân
94 Chương 94: Chỉ Hơi Nhớ
95 Chương 95: Còn Chưa Quên Tiểu Tình Nhân
96 Chương 96: Vết Thương Thành Phố
97 Chương 97: Vết Thương Thành Phố (2)
98 Chương 98: Chúc tết thật là mệt
99 Chương 99: Trần Vũ và Trần Thần
100 Chương 100: Tiệc tân gia
101 Chương 101: Tiền Vi Ghen Tỵ
102 Chương 102: Quốc Tế Duy Lợi
103 Chương 103: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu
104 Chương 104: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu (2)
105 Chương 105: Không có ý đồ tốt
106 Chương 106: Lục Nhất Mạn
107 Chương 107: Lục Nhất Mạn. (2)
108 Chương 108: Lục Nhất Mạn. (3)
109 Chương 109: Lãnh Đạo Thị Sát
110 Chương 110: Công Trình Chính Tích
111 Chương 111: Lần đầu tới Tần Hoài
112 Chương 112: Chung cư Đàn Sơn
113 Chương 113: Kế Hoạch Tân Thành Trấn
Chapter

Updated 113 Episodes

1
Chương 1: Trở Về Tĩnh Hải
2
Chương 2: Tình Hình Tĩnh Hải
3
Chương 3: Thiếu Phụ Xinh Đẹp
4
Chương 4: Đưa Mỹ Nữ Về Nhà
5
Chương 5: Bắt Đầu Kế Hoạch
6
Chương 6: Kiểm Khoản Tiền Đầu Tiên
7
Chương 7: Lộ Mặt Gian Thương
8
Chương 8: Chạm Trán Lưu Manh
9
Chương 9: Tổ Hợp Ưu Tú
10
Chương 10: Chuyển Hướng Kinh Doanh
11
Chương 11: Cám Ơn Cậu
12
Chương 12: Nữ Yêu Tinh
13
Chương 13: Mách Lới Cũ Rích (1)
14
Chương 14: Mách Lới Cũ Rích (2)
15
Chương 15: Lâm Tĩnh Sơ
16
Chương 16: Phó Thư Ký Trưởng Thành Ủy
17
Chương 17: Chỉ Là Bàn Đạp
18
Chương 18: Có Giỏi Thì Nói Với Ba Tao
19
Chương 19: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân
20
Chương 20: Gặp Lại Cảnh Nhất Dân (2)
21
Chương 21: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (1)
22
Chương 22: Cuộc Sống Của Tiền Bí Thư Thành Ủy (2)
23
Chương 23: Con Dấu
24
Chương 24: Phải Tạo Ra Đề Tài
25
Chương 25: Số 5 Đường Hoa Viên
26
Chương 26: Suy Nghĩ Của Cảnh Nhất Dân
27
Chương 27: Đăng Ký Công Ty
28
Chương 28: Lần Đầu Gặp Tôn Phi Phi
29
Chương 29: Cáo Mượn Oai Hùm
30
Chương 30: Mời Khách
31
Chương 31: Mời Khách (2)
32
Chương 32: Mời Khách (3)
33
Chương 33: Say Rượu
34
Chương 34: Một Thoáng Nhu Tình
35
Chương 35: Tinh Hồ Uyển
36
Chương 36: Khó Khăn Của Tinh Hổ
37
Chương 37: Thời Nay Cũng Có Danh Kỹ
38
Chương 38: Nội Tình Phức Tạp
39
Chương 39: Có Người Ứng Tuyển Rồi
40
Chương 40: Phỏng Vấn
41
Chương 41: Cần Có Bạn Gái Rồi
42
Chương 42: Cậu Là Thạch Phật Lâm Tuyền ?
43
Chương 43: Con Ông Cháu Cha
44
Chương 44: Bắt Cóc Tôn Phi Phi
45
Chương 45: Bắt Cóc Tôn Phi Phi (3)
46
Chương 46: Ngưỡng Cửa Ngân Hàng
47
Chương 47: Giao Kèo
48
Chương 48: Đi Mua Nhà
49
Chương 49: Đi Mua Nhà (2)
50
Chương 50: Nhà Máy Trấn Lục Hồng
51
Chương 51: Trần Minh Hành Nổi Giận
52
Chương 52: Thái Độ Của Ngân Hàng
53
Chương 53: Tôi Là Khổng Lập Dân Của Đông Đô
54
Chương 54: Lễ Vật Của Khổng Lập Dân
55
Chương 55: Mở Đầu Hoa Lệ
56
Chương 56: Lập Kế Hoạch
57
Chương 57: Vua Không Ngai Bị Đánh
58
Chương 58: Tiến Về Phía Trước
59
Chương 59: Quy Hoạch Tương Lai Tú Thủy Các
60
Chương 60: Gọi Điện Xin Chỉ Thị
61
Chương 61: Đi Xin Lỗi
62
Chương 62: Cô Gái Đanh Đá
63
Chương 63: Gặp Gỡ Trên Tàu
64
Chương 64: Bạn Bè Đại Học
65
Chương 65: Căn Hộ Tân Hôn
66
Chương 66: Bị Nhìn Thấy Hết Rồi
67
Chương 67: Cô Gái Bán Nhà
68
Chương 68: Sao Sơn Chấn Hổ (1)
69
Chương 69: Sao Sơn Chấn Hổ (2)
70
Chương 70: Sao Sơn Chấn Hổ (3)
71
Chương 71: Đòn Bẩy Nâng Địa Cầu
72
Chương 72: Cảnh Xuân Trong Phòng
73
Chương 73: Trương Đào Thất Tình
74
Chương 74: Con nhớ mẹ lắm …
75
Chương 75: Đẩy giá nhà lên cho tôi
76
Chương 76: Ủy ban chủ nhà
77
Chương 77: Tiểu khu nhất định phải đẹp
78
Chương 78: Giao dịch ngầm
79
Chương 79: Kế hoạch bị lật nhào
80
Chương 80: Kế Hoạch Bị Lật Nhào 2
81
Chương 81: Cuộc Đời Phương Nam 1
82
Chương 82: Cuộc Đời Phương Nam 2
83
Chương 83: Gọi Ba Đi!
84
Chương 84: Công Việc Lặng Lẽ Tới
85
Chương 85: Ngày đặc biệt
86
Chương 86: Lòng loạn rồi (1)
87
Chương 87: Lòng Loạn Rồi (2)
88
Chương 88: Bệnh Rồi
89
Chương 89: Phòng bệnh cao cấp
90
Chương 90: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (1)
91
Chương 91: Thường ủy tỉnh ủy thăm bệnh (2)
92
Chương 92: Chu Vân Thiên Đòi Tiền
93
Chương 93: Giữ Lại Trương Bích Quân
94
Chương 94: Chỉ Hơi Nhớ
95
Chương 95: Còn Chưa Quên Tiểu Tình Nhân
96
Chương 96: Vết Thương Thành Phố
97
Chương 97: Vết Thương Thành Phố (2)
98
Chương 98: Chúc tết thật là mệt
99
Chương 99: Trần Vũ và Trần Thần
100
Chương 100: Tiệc tân gia
101
Chương 101: Tiền Vi Ghen Tỵ
102
Chương 102: Quốc Tế Duy Lợi
103
Chương 103: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu
104
Chương 104: 10.000 Chỉ Là Khởi Đầu (2)
105
Chương 105: Không có ý đồ tốt
106
Chương 106: Lục Nhất Mạn
107
Chương 107: Lục Nhất Mạn. (2)
108
Chương 108: Lục Nhất Mạn. (3)
109
Chương 109: Lãnh Đạo Thị Sát
110
Chương 110: Công Trình Chính Tích
111
Chương 111: Lần đầu tới Tần Hoài
112
Chương 112: Chung cư Đàn Sơn
113
Chương 113: Kế Hoạch Tân Thành Trấn